Chương 131: Cái Ác Thuần Túy

Chương 131: Cái Ác Thuần Túy

 

Tề Khang chỉ vào một nam sinh lớp 12/10 rồi nói: “Chính là cậu ta, tên Trương Áo. Giọng nói hôm đó tôi nghe được chắc là của cậu ta, nhưng tôi không chắc người còn lại là đứa bé bị hại hay là bạn gái cậu ta.”

 

Tiêu Dã: “Cậu ta có bạn gái à?”

 

Tề Khang lắc đầu: “Không biết nữa, tôi không học chung lớp với cậu ta, sợ hỏi han nhiều quá sẽ khiến cậu ta để ý.”

 

Tiêu Dã nói với Tề Khang: “Được rồi, chuyện này cậu cứ coi như không biết gì cả, phần còn lại bọn tôi sẽ xử lý.”

 

Tề Khang nhìn Tiêu Dã, rồi lại nhìn Quý Nam Tinh đang híp mắt nhìn chằm chằm Trương Áo, do dự một lát rồi hỏi: “Vậy không còn chuyện gì nữa thì tôi về lớp nhé?”

 

Tiêu Dã: “Về đi, chuyện này cậu đừng kể cho bất kỳ ai hết nhé.”

 

Tề Khang gật đầu lia lịa, xác định không còn việc của mình nữa mới quay người về lớp.

 

Tiêu Dã nhìn sang Quý Nam Tinh: “Sao rồi, có xác định được chuyện này liên quan đến tên kia không?”

 

Quý Nam Tinh trực tiếp mở linh nhãn, vừa nhìn một cái đã cảm thấy toàn thân lạnh toát. Thấy Trương Áo dường như có cảm giác gì đó mà nhìn sang, cậu bèn tránh ánh mắt của cậu ta rồi nói: “Chúng ta về trước đã.”

 

Sau khi hai người rời đi, Trương Áo lại tiếp tục cúi đầu đọc sách, chỉ có mấy nữ sinh trong lớp là còn tụ tập ở cửa sổ nhìn ra ngoài, thì thầm mấy câu như đẹp trai quá, nhìn thích mắt quá.

 

Trương Áo cũng chẳng để tâm, một lũ con gái mê trai, chỉ biết nhìn vẻ bề ngoài nông cạn, cả đời cũng chỉ có chút tiền đồ ấy mà thôi.

 

Từ trên lầu đi xuống, Tiêu Dã khẽ vỗ lưng Quý Nam Tinh, kéo cậu vào lòng mình, cố gắng sưởi ấm cho cậu: “Sao thế, có phải cậu thấy gì rồi không? Sắc mặt không tốt lắm, hay là do mở linh nhãn tiêu hao nhiều sức lực quá?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu, hít một hơi rồi nói: “Chỉ là, đã lâu rồi tôi không gặp thứ ác độc thuần túy như cậu ta.”

 

Thiện và ác của con người rất phức tạp. Thực ra, hầu hết mọi người khi chào đời đều mang theo ác niệm, chỉ là bị hoàn cảnh và đạo đức do xã hội dựng nên ràng buộc mà thôi. Nhưng trong những ác niệm ấy cũng tồn tại cả sự lương thiện bẩm sinh, vậy nên trên đời này người tốt vẫn chiếm đa số.

 

Người tốt thuần túy thì ít, mà kẻ ác thuần túy tất nhiên cũng không nhiều. Ngay cả người mang gen siêu nam mà họ gặp lần trước, dù không thể kiểm soát được hành vi và cảm xúc của mình do bệnh di truyền, nhưng hắn ta cũng không phải là kẻ ác thuần túy.

 

Thế nhưng Trương Áo này, nếu dùng màu sắc để hình dung thì đó là một màu đen không một chút tạp chất.

 

Tiêu Dã hơi sững sờ: “Ác độc thuần túy? Vậy có nghĩa là rất có khả năng Tôn Nhạc Nhạc thật sự do cậu ta giết?”

 

Quý Nam Tinh gật đầu: “Rất có khả năng.”

 

Không chỉ vì trên người Trương Áo có thứ ác độc thuần túy, mà trên người cậu ta còn có mấy sợi dây nhân quả mang màu máu. Dù cậu ta không phải hung thủ giết Tôn Nhạc Nhạc thì cậu ta cũng đã từng giết người.

 

Quý Nam Tinh nói: “Lúc nãy tôi đã xem kỹ tướng mạo của cậu ta rồi, đường vận mệnh vốn có của cậu ta rất đáng sợ.”

 

Đây là lần đầu tiên Tiêu Dã nghe Quý Nam Tinh dùng từ đáng sợ để hình dung đường vận mệnh của một người: “Đáng sợ thế nào?”

 

Quý Nam Tinh: “Một con ác quỷ giết người. Càng lớn tuổi, thủ đoạn của cậu ta càng tinh vi, và cậu ta cũng che giấu bản thân càng kỹ hơn.”

 

Thậm chí, thông qua linh nhãn, cậu còn thoáng thấy một cuốn tự truyện và một khẩu súng. Vậy nên rất có thể Trương Áo này đã làm chuyện xấu cả đời mà vẫn che giấu bản thân rất giỏi, cuối cùng, cậu ta cảm thấy sống không còn ý nghĩa gì nữa, vậy nên đã viết một cuốn tự truyện giết người rồi nổ súng tự sát.

 

Đương nhiên cũng có khả năng là bị giết. Nếu muốn xem chi tiết hơn thì sẽ tiêu hao rất lớn, hơn nữa việc nhìn trộm tương lai của người khác như vậy cũng không có lợi cho bản thân, thế nên Quý Nam Tinh mới không xem thêm.

 

Nhưng cũng vì đã nhìn thấy một mảnh tương lai này mà quỹ đạo vận mệnh của Trương Áo đã thay đổi, ít nhất thì cậu ta sẽ không bao giờ có cơ hội thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật để tiếp tục làm ác nữa.

 

Tiêu Dã nói: “Vậy bây giờ chúng ta liên lạc với cảnh sát đi, dù cậu ta có phải là hung thủ giết Tôn Nhạc Nhạc hay không thì cũng cứ điều tra cậu ta một lượt đã.”

 

Quý Nam Tinh nhìn ra hàng cây xanh um tươi tốt ngoài hành lang, nói: “Chưa vội.”

 

Một cơn gió thổi qua, mang theo tiếng chuông như có như không. Trương Áo đang chép bài trên bảng thì ngẩng đầu lên, con ngươi đột nhiên co rút lại. Cậu ta thấy con quỷ nhỏ bị mình dìm chết dưới hồ đang đứng ở cửa lớp, mở to đôi mắt vừa lớn vừa vô hồn.

 

Cô giáo đang giảng bài trên bục giảng biến mất, các bạn học cùng lớp cũng biến mất, cả phòng học chỉ còn lại một mình cậu ta.

 

Trương Áo nhận ra mình có thể đang mơ, nếu không thì sao một người đã chết lại có thể sống sờ sờ xuất hiện trước mắt thế này, nếu không thì sao cậu ta đang ngồi học ngon lành, bỗng nhiên lại chỉ còn một mình trong lớp học.

 

Trương Áo nhắm mắt lại, cố gắng không nhìn bóng người ở cửa, cậu ta dùng móng tay bấm mạnh vào lòng bàn tay, muốn dùng cơn đau để tỉnh giấc khỏi cơn mơ.

 

Thế nhưng lòng bàn tay đau rát mà cảnh tượng trước mắt lại không hề thay đổi, thậm chí bóng người đứng ở cửa còn bước về phía cậu ta.

 

Rõ ràng là một đứa mù lòa, vậy mà lại như thể nhìn thấy cậu ta, cứ thế đi thẳng tới.

 

Trương Áo cúi đầu, cố gắng lờ đi bóng người kia, nhưng rõ ràng là con quỷ nhỏ không định buông tha cho cậu ta, nó còn níu lấy tay áo cậu ta mà khóc.

 

Giống như hôm đó nó đòi về tìm mẹ, còn mình thì cản không cho nó đi, tiếng khóc vừa khó nghe vừa phiền nhiễu.

 

Trương Áo cố nhịn, nhưng tiếng khóc của đứa trẻ cứ chui vào đầu, khiến cậu ta vô cùng bực bội. Cậu ta đột ngột đứng dậy, túm lấy cánh tay gầy nhỏ kia, hung hăng nói: “Khóc khóc khóc! Khóc cái gì mà khóc! Mày chết rồi mà còn tìm tao để khóc à!”

 

Cậu ta vừa gầm lên vừa bóp cổ Tôn Nhạc Nhạc lôi ra ngoài. Cậu ta có thể giết Tôn Nhạc Nhạc một lần thì cũng có thể giết nó lần thứ hai.

 

Bên ngoài hình như lại bắt đầu mưa, giống như đêm hôm đó, mưa rơi trên người, tóc tai ướt nhẹp dính bết thật khó chịu.

 

Con quỷ nhỏ trong tay vẫn đang giãy giụa kịch liệt, ra sức đá đạp cậu ta, nhưng một đứa trẻ sáu tuổi, chỉ cần một tay cũng có thể nhấc bổng lên, thì sức lực đánh vào người gần như chẳng có gì.

 

Lại một lần nữa đến bên hồ nhân tạo, Trương Áo nhìn Tôn Nhạc Nhạc đang bị mình bóp cổ, túm lấy tóc nó, giống như đêm đó, cậu ta ấn đầu nó dìm xuống hồ.

 

Ngay khoảnh khắc bị dìm xuống nước, tiếng khóc liền biến mất, chỉ còn lại tiếng mưa lất phất. Trương Áo cảm thấy cả thế giới cũng yên tĩnh trở lại, sự tĩnh lặng sau những ồn ào cực độ thực sự quá dễ chịu, cậu ta đã mấy lần say đắm cảm giác này, sự yên bình này khiến cậu ta mê mẩn.

 

Đứa trẻ trong tay không còn giãy giụa nữa, Trương Áo nhìn cái đầu của nó gục xuống mặt hồ, rồi từ từ đứng dậy, nhìn trái nhìn phải. Cậu ta cần dây thừng và đá, cậu ta nhớ trong phòng dụng cụ thể thao có dây thừng, có rất nhiều dây thừng.

 

Ngay lúc cậu ta quay người định đi lấy dây thừng, lại một tiếng chuông rất khẽ vang lên, cảnh vật xung quanh lại thay đổi.

 

Cậu ta đang đứng bên hồ, cảnh sát, giáo viên, bảo vệ trường, thậm chí còn có không ít học sinh hóng chuyện đều vây quanh cậu ta, vẻ mặt ai nấy đều kinh hãi. Mà bên cạnh cậu ta nào có đứa trẻ nào, chỉ có hai bàn tay đầy bùn đất và người ngợm ướt sũng nước hồ.

 

Trương Áo bị bắt ngay tại chỗ. Mặc dù cậu ta đã nổi điên, nhưng lúc điên lại diễn lại toàn bộ quá trình gây án, đừng nói là cảnh sát, ngay cả giáo viên và học sinh bây giờ cũng biết hung thủ giết Tôn Nhạc Nhạc là ai rồi.

 

Quý Nam Tinh đứng ngoài đám đông, nghiêng đầu nhìn con quỷ nhỏ bên cạnh, đưa tay xoa đầu nó: “Em làm tốt lắm, bọn anh sẽ sớm đưa em về nhà thôi.”

 

Nghe thấy hai chữ về nhà, đôi mắt trống rỗng của Tôn Nhạc Nhạc ngước lên. Nó muốn về nhà, nó nhớ mẹ rồi.

 

Nó không hiểu tại sao mình đã ngoan, đã nghe lời, mà vẫn có rất nhiều người muốn tách nó và mẹ ra. Bà ngoại muốn tách họ ra, cô giáo nói phải để nó tự lập, không cho nó đi tìm mẹ, còn cả anh trai kia nữa, nó tưởng anh ấy muốn mua đồ, ai ngờ anh ấy lại kéo nó không cho đi.

 

Nó không còn nhỏ nữa, thực ra nó hiểu rất nhiều chuyện, ý của người lớn nó đều hiểu cả. Vì nó không nhìn thấy, nên sự tồn tại của nó là gánh nặng cho mẹ.

 

Bây giờ nó chết rồi, nó sẽ không bao giờ làm gánh nặng cho mẹ nữa. Nhưng nó vẫn muốn được gặp mẹ, dù cho nó thực ra chẳng nhìn thấy gì cả.

 

Trương Áo bị đưa đi, những người đó nhốt cậu ta trong một căn phòng, bốn góc đều có camera giám sát, không ai đến hỏi cậu ta, cũng không ai nói chuyện với cậu ta.

 

Trương Áo đã đọc không ít sách về tâm lý, cậu ta biết đây là đòn tâm lý của cảnh sát. Kể từ lúc bị đưa đi khỏi trường, Trương Áo vẫn luôn giữ im lặng.

 

Cậu ta vẫn nhớ lời mẹ dặn, chỉ cần không nói gì thì sẽ không sai, còn lại cứ giao cho mẹ là được.

 

Trong một căn phòng khác, Bằng Trình nhìn Trương Áo đang cúi đầu với vẻ mặt vô cảm, không khỏi lắc đầu: “Tuổi còn nhỏ mà lòng dạ ác độc thật.”

 

Một đội viên gõ cửa bước vào: “Mẹ cậu ta đến rồi.”

 

Bằng Trình cười lạnh một tiếng: “Mẹ cậu ta à, có là Thiên Vương lão tử đến cũng vô dụng thôi.”

 

Gặp Bằng Trình, Nhạc Tĩnh nói: “Với tư cách là luật sư, tôi có quyền yêu cầu được gặp thân chủ của mình.”

 

Bằng Trình: “Có thể gặp, nhưng không phải bây giờ, cuộc thẩm vấn của chúng tôi vẫn chưa kết thúc.”

 

Nhạc Tĩnh lấy ra một chồng báo cáo giám định tâm thần: “Thân chủ của tôi từ nhỏ đã mắc chứng rối loạn tâm thần, việc cậu ấy nổi điên ở trường hôm nay chính là biểu hiện của sự bất ổn tâm lý. Tôi yêu cầu đưa cậu ấy đến bệnh viện.”

 

Bằng Trình nhìn chồng báo cáo đủ loại, cười một tiếng: “Coi bệnh tâm thần là kim bài miễn tử à? Con trai bà là con trai, con người khác chết thì đáng đời sao? Bà là luật sư à? Vậy bà có biết công lý của pháp luật là gì không?”

 

Trong lúc đang giằng co ở cửa, một thanh niên có vẻ ngoài cực kỳ tuấn tú từ bên trong bước ra. Bằng Trình vội vàng tiến lên đón: “Đội trưởng Diệp, tình hình thế nào rồi?”

 

Diệp Quân Hành gật đầu: “Đã xác định Tôn Nhạc Nhạc chính là do Trương Áo giết.”

 

Không đợi Bằng Trình lên tiếng, Nhạc Tĩnh đứng bên cạnh đã lạnh lùng chất vấn: “Bằng chứng đâu! Các anh cứ thế định tội ư? Tôi cần bằng chứng.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Bằng Trình: “Cậu ta đã diễn lại cả quá trình giết người trước mặt mọi người rồi đấy.”

 

Nhạc Tĩnh không chút lùi bước nhìn anh ta: “Tôi đã nói rồi, thân chủ của tôi bị rối loạn tâm thần, tư duy của cậu ấy không giống người bình thường. Mấy ngày nay cậu ấy đọc quá nhiều tin tức liên quan nên mới sinh ra ảo tưởng. Các anh không có bằng chứng thì không thể dựa vào hành vi lúc cậu ấy tâm thần bất ổn để định tội được!”

 

Diệp Quân Hành quay đầu nhìn bà: “Mẹ của Trương Áo?”

 

Lúc này Nhạc Tĩnh vẫn chưa mất kiểm soát, còn chút lý trí. Bà lấy một tấm danh thiếp đưa cho Diệp Quân Hành: “Vâng, tôi là mẹ, cũng là luật sư đại diện của cậu ấy. Các anh trực tiếp định tội thân chủ của tôi, lại còn từ chối cho tôi gặp mặt, tôi thấy quy trình của các anh có quá nhiều điểm bất hợp lý.”

 

Diệp Quân Hành không nhận danh thiếp của bà, anh ta khẽ nghiêng đầu nói với Bằng Trình: “Bãi rác số 75 có một đôi giày thể thao phiên bản giới hạn hợp tác với Monster vừa ra mắt mùa xuân năm nay. Trên đó có bằng chứng trực tiếp cho việc Trương Áo giết người. Sau năm giờ chiều rác sẽ bị thiêu hủy, các anh còn bốn tiếng nữa.”

 

Con ngươi Nhạc Tĩnh đột nhiên co rút lại, sắc mặt cũng tái đi vài phần.

 

Bằng Trình vừa nghe vậy liền lập tức hành động, gọi tất cả các thành viên trong đội có thể điều động đến: “Nhanh lên! Bãi rác số 75, xuất phát ngay! Tiểu Lâm, cậu tìm xem đôi giày thể thao hợp tác với Monster trông như thế nào, gửi cho mọi người một bản. Lão Tiền, anh đi kiểm tra tài khoản của Nhạc Tĩnh và Trương Áo, xem có tìm được lịch sử mua hàng không. Nhanh lên, tất cả hành động đi!”

 

Sau khi Bằng Trình và những người khác vội vã chạy đi, Diệp Quân Hành nhìn Nhạc Tĩnh, sắc mặt bà trắng bệch, không giấu được vẻ kinh ngạc: “Bà là luật sư mà lại biết luật phạm luật, là mẹ mà lại dung túng cho con trai gây án. Thưa bà Nhạc, tặng bà một câu, người làm, trời đang nhìn. Bà nghĩ rằng lén vứt đôi giày đó đi là xong chuyện sao? À phải rồi, nếu bà muốn gán cho con trai mình tội tâm thần để thoát tội, thì tôi khuyên bà đừng lãng phí thời gian nữa. Pháp luật có thể công nhận bệnh nhân tâm thần giết người trong lúc mất khả năng kiểm soát hành vi thì không phải chịu trách nhiệm hình sự, nhưng Cục Quản lý không công nhận. Tội của con trai bà sẽ do Cục Quản lý khởi tố và phán quyết.”

 

Trước nay Nhạc Tĩnh luôn bình tĩnh, lần đầu tiên bà hoảng loạn và kinh ngạc đến thế. Thậm chí bà còn nhớ lại xem đêm hôm đó lúc vứt giày có gặp người quen nào không, nếu không thì tại sao người này lại biết cả việc đôi giày đó đang ở bãi rác nào.

 

Còn Cục Quản lý nữa, đó là cơ quan gì, lẽ nào Cục Quản lý có thể đứng trên cả pháp luật sao.

 

Đôi giày đã được tìm thấy. Một nhóm người đã ngâm mình trong đống rác mấy tiếng đồng hồ, cả người bị ướp cho thấm vị mới tìm lại được đôi giày. Qua giám định của phòng kỹ thuật hình sự, đế giày đã chiết xuất được thành phần tảo cùng loại với tảo trong hồ nhân tạo, đây không còn là đi ngang qua đơn thuần nữa, mà là đã từng tiếp xúc với lớp bùn đất dưới hồ mới có.

 

Đồng phục của Trương Áo cũng được mang đi xét nghiệm. Tuy tay áo đã bị thuốc khử trùng phá hủy một số dấu vết vật chất, nhưng sau khi chiết xuất so sánh, cũng có tảo sót lại.

 

Còn có vết bóp trên cổ Tôn Nhạc Nhạc cũng hoàn toàn trùng khớp với dấu vân tay của Trương Áo.

 

Dưới các giám định khoa học kỹ thuật, dù không cần dùng đến năng lực của thiên sư, những bằng chứng này cũng đủ để định tội Trương Áo.

 

Nhạc Tĩnh cũng bị khởi tố với lý do hủy hoại vật chứng, bao che hung thủ và cản trở tư pháp.

 

Nhưng bà vẫn không bỏ cuộc, bà đã sớm chuẩn bị đường lui cho con trai mình. Báo cáo điều trị bệnh tâm thần nhiều năm đủ để chứng minh rằng lúc Trương Áo giết Tôn Nhạc Nhạc, cậu ta không có khả năng tự chủ.

 

Tiếc là Cục Quản lý là nơi đòi lại công bằng cho âm hồn, lấy nhân quả để định luận, kẻ tâm thần giết người cũng phải trả giá.

 

Từ lúc vớt được thi thể đến khi tìm ra hung thủ chỉ mất ba ngày. Thân phận của hung thủ càng khiến nhiều người kinh ngạc, ai có thể ngờ một học sinh lớp 12 lại vô cớ đi giết một đứa trẻ sáu tuổi.

 

Hôm đó Trương Áo nổi điên có rất nhiều người nhìn thấy. Một người đang ngồi học bình thường, đột nhiên như bị ma nhập, tay đưa lên hư không nắm cái gì đó rồi lao ra khỏi lớp.

 

Sau đó chạy một mạch đến hồ nhân tạo, diễn lại hiện trường giết người như một màn kịch câm.

 

Còn có không ít người quay lại video, nhiều người chỉ xem video thôi cũng thấy Trương Áo rất đáng sợ. Trông thì có vẻ là một học sinh ngoan hiền, thư sinh, nhưng lúc nổi điên lên thì chẳng khác gì một con ác quỷ giết người.

 

Phía cảnh sát đã nhắc nhở, những người quay video không được đăng tải, nhưng cuối cùng vẫn có một vài video khá mờ bị tuồn ra ngoài. Lần này trường trung học Ngọc Lan lại nổi tiếng.

 

【Thật không biết là học sinh hay ác quỷ nữa, người này có bệnh tâm thần gì à?】

 

【Lầu trên đừng nói bậy, lúc người ta giết người bình tĩnh lắm đấy, làm gì có bệnh tâm thần. (Đừng hòng vin vào cớ tâm thần để thoát tội, bệnh tâm thần không phải là lá bùa miễn tội vạn năng đâu!)】

 

【Hơi sợ, cậu ta còn nổi điên diễn lại tại chỗ nữa chứ, mẹ của đứa bé kia xem được video này chắc sẽ đau lòng lắm.】

 

【Đứa bé kia hình như không nhìn thấy, rốt cuộc là có thù oán gì mà phải ra tay độc ác như vậy, thật không hiểu nổi.】

 

【Ngồi chờ một cái kết, loại điên này mà không tử hình thì xã hội bất an lắm!】

 

Cùng với việc video bị lan truyền, sự quan tâm của công chúng đối với vụ việc này càng cao hơn. Điều khiến người ta kinh ngạc hơn nữa là, Tôn Nhạc Nhạc không phải người đầu tiên Trương Áo giết.

 

Trương Áo có một cuốn nhật ký mà ngay cả mẹ của cậu ta cũng không biết. Trong đó viết rằng năm cậu ta bảy tuổi, lúc học ở cung thiếu nhi, đã đẩy một bạn học tên Ngụy Nhiên ngã xuống cầu thang.

 

Nhật ký viết: “Sửa đường không ngớt, ồn ào quá. Nơi này hình như ngày nào cũng đào hố lấp hố, con đường sửa mãi không xong.”

 

“Mặt đường tầng một lại bị đào lên, một đống đá bị moi từ lòng đất lên. Cô giáo nói đi đường phải nhìn xuống chân, nói hai ngày nữa lấp đường lại là đi được.”

 

“Nhưng con đường này cứ bị đào lên mãi, tiếng động đùng đùng rất phiền. Lúc tôi đứng trên cầu thang nhìn xuống có thể thấy một đống đá nhọn hoắt.”

 

“Tôi đã ra tay, đẩy một cái sau lưng Ngụy Nhiên. Nó cũng ồn ào lắm, lúc nào cũng lải nhải bên tai rằng nó có đồ chơi mới, có đồ ăn vặt không hết, bố mẹ nó lại đưa nó đi đâu chơi.”

 

“Ngụy Nhiên ngã xuống rồi, rất may mắn là ngã trúng tảng đá nhọn nhất. Rất nhiều máu, đỏ tươi, rất đẹp.”

 

“Tốt quá rồi, sau này Ngụy Nhiên sẽ không ồn ào bên tai tôi nữa, nơi này cũng không tiếp tục sửa đường nữa, thế giới cũng yên tĩnh rồi, thật tốt.”

 

Cảnh sát dựa vào cuốn nhật ký này đã tìm được gia đình đứa trẻ gặp nạn năm đó. Gia đình đó đã có thêm con, nhưng cái chết của con trai lớn vẫn luôn là vết sẹo không thể chạm vào trong lòng bọn họ.

 

Vốn tưởng là do công trình ở cung thiếu nhi thi công không đúng quy cách, ai có thể ngờ được sau bao nhiêu năm, sự thật về cái chết năm xưa lại được phơi bày.

 

Vết sẹo vốn chưa lành lại bị bóc ra, bố mẹ Ngụy Nhiên biết được sự thật về cái chết của con trai, suýt nữa thì suy sụp. Bảy tuổi, ai có thể ngờ một đứa trẻ bảy tuổi lại có thể ác độc đến mức đó.

 

Bố mẹ Ngụy Nhiên đã đăng chuyện này lên mạng. Những người vốn đã quan tâm đến vụ án Trương Áo giết người lại càng chia sẻ và lan truyền rộng rãi hơn. Cậu ta đã đủ mười tám tuổi, lần đầu giết người là năm bảy tuổi, nhưng bây giờ đã có thể chịu trách nhiệm pháp lý, vậy thì phải tử hình ngay lập tức!

 

Nếu chỉ có cái chết của Tôn Nhạc Nhạc, Nhạc Tĩnh còn có thể tìm cách nhờ mấy luật sư lớn xem có thể xử tù có thời hạn được không, chỉ cần trong thời gian thụ án biểu hiện tốt, sau này không phải là không có khả năng được ra tù trước thời hạn.

 

Nhưng vụ của Ngụy Nhiên vì cuốn nhật ký bị lật ra, hai mạng người, cộng thêm sự quan tâm của dư luận, rất có thể sẽ bị tuyên án tử hình.

 

Bản thân Nhạc Tĩnh cũng bị giam giữ, giấy phép hành nghề luật sư của bà sẽ bị thu hồi, thậm chí cũng phải đối mặt với cảnh tù tội, nhưng bà vẫn không từ bỏ, vẫn đang chạy vạy khắp nơi cầu cứu.

 

Không ngờ vào lúc này, chị dâu của bà lại đứng ra lên tiếng.

 

Trong video, một người phụ nữ trung niên bình thường trải ra một đống chẩn đoán, một đống hồ sơ điều trị, khóc đến sưng cả mắt: “Năm đó Trương Áo chưa đến mười tuổi, nhà chúng tôi sửa sang nhà mới nên mời họ hàng bạn bè đến chơi. Lúc đó con trai tôi mới tám tháng tuổi, chơi mệt rồi thì tôi đặt nó vào phòng ngủ. Trương Áo đã lén vào, lấy một chiếc khăn đắp lên mặt con trai tôi. Con trai tôi vì ngạt thở mà bị bại não.”

 

Người phụ nữ vừa nói vừa rút mấy tờ khăn giấy lau nước mắt: “Nhạc Tĩnh, chính là mẹ của Trương Áo nói, trẻ con không hiểu chuyện, là do cô ta không trông coi cẩn thận, còn nói toàn bộ chi phí y tế của con trai tôi bọn họ sẽ chịu trách nhiệm. Tôi vẫn luôn nghĩ đó là tai nạn do trẻ con không hiểu chuyện gây ra, mấy năm nay chi phí điều trị của con trai tôi quả thực là nhà họ vẫn chi trả. Chồng tôi cũng nói đều là họ hàng, chuyện này không ai muốn, nhưng hôm nay, tôi nghĩ Trương Áo cố ý. Bảy tuổi đã có thể giết người, mười tuổi muốn làm ngạt chết một đứa trẻ cũng là chuyện nó có thể làm ra!”

 

Người phụ nữ đưa tất cả hồ sơ điều trị của con mình ra trước ống kính, nhưng chuyện này đã qua nhiều năm như vậy, là cố ý hay vô tình bây giờ đã rất khó có bằng chứng để buộc tội, bà ấy đưa chuyện này ra cũng là muốn pháp luật trừng trị nghiêm khắc Trương Áo.

 

Loại ác quỷ này tuyệt đối không thể để nó sống!

 

Quay xong video, người phụ nữ lau nước mắt, nhìn người chồng đang im lặng không nói một lời bên cạnh, quay người bế đứa con trai đang ngơ ngác chơi đồ chơi lên.

 

Bà vẫn luôn nghi ngờ Trương Áo là cố ý. Con bà đang ngủ ngon trong phòng, nó chạy vào ném một chiếc khăn lên mặt con trai bà. Một đứa trẻ mười tuổi rồi, không phải là không biết gì. Nếu không phải chồng bà nói đều là họ hàng, nếu không phải Nhạc Tĩnh nói sẽ chịu trách nhiệm đến cùng, thì năm đó bà đã không bỏ qua dễ dàng như vậy rồi.

 

Không ngờ Trương Áo còn độc ác hơn bà nghĩ. Bây giờ đã vào tù rồi thì cả đời này đừng hòng ra nữa, cũng coi như là đòi lại công bằng cho con trai bà.

 

Người chồng thở dài: “Việc gì phải thế.”

 

Người phụ nữ ném thẳng cốc nước về phía chồng: “Việc gì phải thế? Con không phải do anh mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày, rạch một nhát dao mà sinh ra, không phải do anh đêm ngày không ngủ cho bú mớm nuôi lớn, cả đời nó đã bị Trương Áo hủy hoại, mà anh lại nói với tôi là việc gì phải thế?! Thằng súc sinh đó không chết, tôi xem nó làm sao dẹp yên được sự phẫn nộ của mọi người!”

 

Video do chị dâu của Nhạc Tĩnh đăng lên khiến dư luận bên ngoài càng thêm dậy sóng. Tiêu Dã ngồi trên sofa xem xong video thì quay sang nói với Quý Nam Tinh: “Tôi hiểu cái ác thuần túy mà cậu nói rồi, người như vậy quả thực quá đáng sợ.”

 

Quý Nam Tinh: “Bây giờ cậu ta đã bị bắt, chắc chắn sẽ bị tử hình.”

 

Bớt đi một con ác quỷ, không biết có thể cứu được bao nhiêu người vô tội.

 

Tiêu Dã: “Chúng ta có thể làm gì không? Có cần làm lễ cầu phúc cho Tôn Nhạc Nhạc không?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không cần đâu, cậu xem bên hồ nhân tạo kìa, rất nhiều người gửi vòng hoa, gửi đồ ăn vặt, rất nhiều người tưởng niệm nó, đó đều là đang cầu phúc cho nó. Ngày mai là đầu thất của Tôn Nhạc Nhạc, đưa nó đi gặp mẹ một lần, để nó tiêu tan chấp niệm rồi tự nhiên vào luân hồi là đủ rồi.”

 

Tiêu Dã: “Tôi cứ tưởng người chết rồi thì người mù, người điếc, người câm đều có thể trở lại bình thường.”

 

Quý Nam Tinh: “Nếu người chết rồi có thể trở lại bình thường, vậy thì cần Quỷ y làm gì nữa.”

 

“Quỷ y?” Đây là lần đầu tiên Tiêu Dã nghe đến cái tên này: “Quỷ y là lúc sống là bác sĩ, chết rồi cũng xuống dưới làm bác sĩ à?”

 

Quý Nam Tinh cười một tiếng: “Đương nhiên không phải, Quỷ y cũng được coi là một loại thần vị. Rất nhiều người hồn phách không toàn vẹn, dù có đầu thai cũng mang theo khiếm khuyết mà đầu thai, muốn vá lại thì phải luân hồi rất nhiều lần. Nếu công đức đủ, có thể nhờ Quỷ y giúp sửa chữa. Giống như Tôn Nhạc Nhạc, kiếp này chết oan, mấy kiếp trước nếu không gây nghiệp quá nhiều, thì nó có thể nhờ Quỷ y chữa mắt cho, kiếp sau sẽ có thể trở thành một người bình thường.”

 

Tiêu Dã ồ một tiếng: “Vậy cậu muốn nhờ Quỷ y chữa mắt cho nó, để nó nhìn thấy mẹ mình?”

 

Quý Nam Tinh nói: “Quỷ y đâu phải là người tôi có thể mời được. Tôi chỉ có thể tạm thời mở thiên nhãn cho nó, để nó không cần dùng mắt mà vẫn có thể nhìn thấy mẹ mình.”

 

Hết chương 131.

 

Chương 131: Cái Ác Thuần Túy

Ngày đăng: 4 Tháng 4, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên