Chương 131: Trường Trung Học Số 2 Đại Huệ (Phần 9)

 

Chương 131: Trường Trung Học Số 2 Đại Huệ (Phần 9)

 

“Mấy….. Mấy người…..”

 

Người chơi nam kia không hiểu vì sao, nhìn Lăng Trường Dạ không hề tức giận, nhưng hắn ta lại có chút sợ hãi không dám nói tiếp. Lại nhìn thấy ánh mắt thông cảm của những người khác, nghĩ đến bản thân mình sắp chết, hắn ta liền gào khóc mắng mỏ.

 

 “Sao mấy người lại không có nghĩa vụ? Mấy người là Đội Tấn Công! Chính mấy người mới là người hạ phó bản!”

 

Lăng Trường Dạ nói: “Đúng vậy, chúng tôi là Đội Tấn Công, Đội Tấn Công chỉ phụ trách công phá trò chơi, không phụ trách mạng người trong phó bản trò chơi.”

 

 “Nhưng mấy người cũng không thể cho chúng tôi phương pháp sai lầm, chính vì tin lời mấy người mà tôi mới….. Nếu tôi chết, chết……”

 

Con người một khi đối mặt với cái chết sẽ có đủ loại cảm xúc như, hoảng sợ, tuyệt vọng, điên cuồng, bi thương….. Muốn túm lấy một người nào đó để trút giận hay đổ lỗi cũng là chuyện rất bình thường.

 

Lúc này nói chuyện với bọn họ cũng vô ích, Lăng Trường Dạ xem điểm xong định đi thì nghe thấy tiếng khóc, tiếng mắng chửi và tiếng bàn tán sau lưng, lại nhìn thấy Hạ Bạch ngơ ngác phía trước, anh quay người lại.

 

 “Là thành viên của Đội Tấn Công, hạ phó bản trò chơi là trách nhiệm của chúng tôi, nhưng vốn dĩ chúng tôi cũng không xin gia nhập Đội Tấn Công, một tuần phải vào trò chơi một lần, một năm phải đối mặt với 50 lần khảo nghiệm sinh tử.”

 

Tất cả người chơi có kỹ năng đều có thể dựa vào trò chơi để thực hiện bước nhảy vọt về giai cấp và tự do về tài chính, hưởng thụ cuộc sống, lúc trước bọn hắn cũng có thể như vậy.

 

 “Chúng tôi cũng đã lựa chọn đi làm việc không có nghĩa vụ.” Lăng Trường Dạ nói: “Đã lựa chọn rồi thì đừng hối hận, đừng oán trách, cứ tiếp tục bước đi, cho dù phía trước là địa ngục.”

 

Có vài người đang khóc ngẩng đầu nhìn anh, giọng anh rất bình thản, giống như chuyện thường ngày đã trải qua năm này qua tháng nọ, không hề kiên định hay nghiêm trọng, nhưng chính vì vậy, lại khiến bọn họ nhất thời không nói nên lời.

 

Một nữ sinh lên tiếng: “Quả thật không liên quan gì đến bọn họ, đây là lựa chọn của chính bản thân chúng ta, cho dù là vào trò chơi hay có muốn nâng cao tốc độ não hay không. Mọi người hãy bình tĩnh một chút, cũng có người không tăng tốc độ não bộ mà vẫn vượt qua bài thi đó thôi.”

 

Chu Bồi Mạn đứng bên cạnh, giống như đang xem một vở kịch nước ngoài thú vị, nhưng cô ta có thể xem hiểu, sau đó gửi một tin nhắn thoại cho mọi người.

 

 “Đúng vậy, tôi chỉ là tò mò, cơ hội tốt như vậy, các người lại vì sợ cơ thể không chịu nổi mà không tăng tốc độ não bộ, cả đời người chỉ có một cơ hội này, các người không muốn thử vứt bỏ sự ràng buộc của thể xác, để não bộ được vận hành với tốc độ cực nhanh sao? Hừ, đúng là những kẻ tầm thường.”

 

Hạ Bạch nhìn một lúc, lần này lại trở thành người thật thà nhưng sắc bén: “Những người tăng tốc độ não bộ như các người, lúc này còn dùng tin nhắn thoại để nói người khác không tăng tốc não bộ là sai, thêm dầu vào lửa, kỳ thực là bởi vì các người đã tăng tốc độ, trong lòng cũng sợ hãi, vậy nên mới dùng cách này để lên án những người chưa tăng tốc độ não, nói bọn họ sai chẳng khác nào tự an ủi bản thân mình.”

 

Cậu lại nhìn về phía Chu Bồi Mạn: “Cô chán ghét cơ thể mình là gánh nặng, cô muốn đột phá, tự do bay lượn, cho nên cô đã lựa chọn tăng tốc độ não. Nhưng cô phát hiện sự thật không phải như vậy.”

 

 “Tốc độ não bộ của cô tăng lên là so với chúng tôi, còn với cô mà nói, não bộ của cô phát triển quá mức lại đi cùng với cảm nhận, cô sẽ vĩnh viễn không thể thoát khỏi cơ thể mình được, vậy cho nên, cảm giác của cô là, cô ăn một bữa cơm phải dùng thời gian gấp mười lần, thậm chí là còn hơn, đi vệ sinh cũng vậy, cô cảm thấy cơ thể mình càng ngày càng trở thành gánh nặng cho mình, muốn chạy cũng không chạy nổi.”

 

Đây cũng là lý do tại sao những học sinh ôn thi lại ở thư viện tầng bốn không đến căn tin ăn cơm, thậm chí không đi vệ sinh, bởi vì với họ, những việc vốn rất nhanh, rất dễ dàng đó có thể là một quãng thời gian dài lê thê.

 

Hạ Bạch chỉ ra: “Cho nên, cô sắp sụp đổ rồi. Vốn dĩ cô khinh thường nói nhiều như vậy với người khác, cô nói như vậy cũng là đang che giấu sự hoảng sợ, hối hận và tức giận của mình.”

 

Xung quanh dần dần im lặng, ngay cả tiếng khóc cũng nhỏ đi.

 

Hạ Bạch nói: “Trong trò chơi, thừa nhận sợ hãi và sai lầm của mình cũng không có gì đáng xấu hổ.”

 

 “Còn nữa.” Cậu hất cằm, nhìn về phía kẻ mắng Lăng Trường Dạ kia, “Đội trưởng của chúng tôi cũng là sinh viên đại học Tề Luật, cậu nên gọi anh ấy một tiếng đàn anh, bỏ cái thái độ ngạo mạn đó đi.”

 

 “……”

 

Lăng Trường Dạ mỉm cười, nhìn Hạ Bạch.

 

Hạ Bạch đi đến bên cạnh anh, nói: “Đội trưởng, chúng ta đi thôi.”

 

Hạ Bạch vừa rồi còn nói lời cay độc, nhưng đi được vài bước đã nói với Lăng Trường Dạ: “Đội trưởng, em sai rồi.”

 

Lăng Trường Dạ không hiểu: “Em sai chỗ nào?”

 

Hạ Bạch: “Trước kia em đã sai rồi.”

 

 “……”

 

 “Bây giờ rốt cuộc em cũng thật sự hiểu được, lời đội trưởng nói với em vào ngày em mới gia nhập Đội Tấn Công, người của Đội Tấn Công chúng ta chỉ cần thông quan trò chơi, những chuyện khác đều không cần quan tâm.” Hạ Bạch nói.

 

Lần này bọn hắn đã cho bọn họ lời khuyên, ngược lại trở thành người bị chỉ trích.

 

 “Em có thể hiểu là tốt rồi, sau này sẽ bớt đi rất nhiều phiền phức.” Lăng Trường Dạ nói: “Có điều, nếu chúng ta không cho bọn họ lời khuyên, chúng ta cũng sẽ bị mắng máu lạnh, mặc kệ sống chết của bọn họ.”

 

Ở trong trò chơi đầu tiên, Hạ Bạch đã từng nghe người ta mắng Hoa Hạo Minh, lúc ấy Hoa Hạo Minh đã sớm quen rồi, sau này cậu mới biết, người của Đội Tấn Công thường xuyên bị người ta mắng, hiện tại cậu lại một lần nữa chân chính hiểu rõ vì sao.

 

Hai người vừa bước vào tòa nhà dạy học đã nhìn thấy Văn Vũ Tân đang thò đầu ra dò xét, cô nàng đang nghiêm túc nghiên cứu biểu cảm của bọn họ, sau đó lộ ra vẻ mặt tuyệt vọng.

 

 “Đừng hiểu lầm, không phải cô không qua điểm chuẩn.” Hạ Bạch vội vàng nói.

 

Lần thi này, Hoa Hạo Minh và Văn Vũ Tân đều không có dũng khí đi xem điểm, nhất là Văn Vũ Tân, Hoa Hạo Minh thì chỉ là không muốn đối mặt trực tiếp với bảng điểm, còn cô nàng thì căn bản là không đi nổi, chân mềm nhũn, cộng thêm cả đầu óc cũng choáng váng.

 

Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ đến xem điểm giúp bọn họ, lúc này nhất định là Văn Vũ Tân đang quan sát biểu cảm của bọn hắn, thông qua vi biểu cảm của bọn hắn để suy đoán thành tích của mình, thấy bọn hắn nghiêm túc như vậy chắc chắn là đã khiến cô suy nghĩ nhiều rồi.

 

Nghe Hạ Bạch nói vậy, biểu cảm trên mặt Văn Vũ Tân dừng lại hai giây, sau đó trực tiếp ngồi bệt xuống hành lang khóc òa lên.

 

Lăng Trường Dạ đi qua đỡ cô nàng dậy, đưa cho cô nàng một chiếc khăn tay: “Cô chỉ có hai phút để khóc, sau đó nên đi học bài.”

 

 “Đội trưởng, bọn họ đều nói anh không phải người.” Văn Vũ Tân vừa lau nước mắt loạn xạ vừa nói: “Anh thật sự không phải người mà.”

 

 “…..”

 

Thành tích của Văn Vũ Tân kỳ thực rất tốt, dù sao Hạ Bạch cũng đã phối hợp cho cô nàng chép bài suốt cả quá trình thi, cô nàng khóc lên như vậy cũng là vì mệt mỏi và áp lực dồn nén trong suốt khoảng thời gian qua, lúc này mới được thả lỏng và trút bỏ hết ra ngoài.

 

Người có thành tích kém nhất là Hoa Hạo Minh, nhưng hắn cũng đã qua điểm đạt, lại một lần nữa bay sát mép vực.

 

Tên biến thái Dương Nghi lại là người đứng đầu khối, Chu Bồi Mạn tăng tốc độ não rồi mà vẫn không thi qua được hắn ta, hắn ta lại đạt 720 điểm.

 

Dương Mi cũng đã qua điểm chuẩn, sau khi tăng tốc độ não, tốc độ đọc sách của hắn đã vượt qua Dương Nghi, cho dù thường xuyên ngủ gật, nhưng vẫn thi được 678 điểm, chỉ thấp hơn Lăng Trường Dạ 5 điểm, thấp hơn Hạ Bạch 11 điểm.

 

Tất cả bọn hắn đều đã vượt qua, đây là lần nhẹ nhàng nhất của bọn họ sau khi thi xong, sau lần này, bọn hắn thật sự có thể đi tăng tốc độ não bộ rồi.

 

 “Thật sao? Đội trưởng, lần này có thể rồi đúng không?” Văn Vũ Tân hỏi.

 

 “Có thể.” Lăng Trường Dạ nói: “Nhưng tôi vẫn khuyên mọi người, xem tình hình cố gắng trì hoãn thời gian.”

 

 “Cảm ơn lời khuyên của anh.” Hoa Hạo Minh nói: “Nhưng không cần đâu.”

 

Hạ Bạch thề son sắt, nói: “Em có thể kiên trì thêm một lần nữa, lần này vẫn không cần.”

 

 Hoa Hạo Minh hít vào một hơi thật sâu, đưa mắt liếc nhìn cậu.

 

Hoa Hạo Minh lại hít thêm một hơi thật sâu, liếc mắt nhìn Dương Nghi.

 

 “Biến thái.” Hắn và Văn Vũ Tân đồng thanh nói.

 

Dương Mi: “&*¥#.”

 

Cũng giống như mấy lần trước, vào giờ tự học buổi chiều, giáo viên chủ nhiệm đến nói với bọn hắn về điểm sàn của kỳ thi tiếp theo: “Điểm sàn của kỳ thi lần sau được ấn định là 660 điểm, đây là điểm chuẩn của 33 trường đại học trọng điểm mà trường chúng ta đã tổng hợp được.”

 

Đúng như những gì bọn hắn đã dự đoán trước đó, cho nên trong lớp học rất yên tĩnh.

 

Giáo viên chủ nhiệm nhìn bọn hắn một cái, đột nhiên cười, nói: “Trước kia chúng ta thi đều là khảo sát những môn học chính, nhưng mà các em biết đấy, kỳ thi đại học hai năm nay còn tăng thêm 60 điểm thi năng lực tổng hợp, lần này chúng ta không mở rộng phạm vi kiến thức thi của các môn học ban đầu, mà là mở rộng môn học.”

 

 “Thi năng lực tổng hợp, đúng như tên gọi, chính là khảo sát năng lực tổng hợp của các em, phân tích đề thi có thể biết phạm vi khảo sát ngoài những môn học chính mà chúng ta đã thi trước đó, còn có mỹ thuật, âm nhạc, thể dục và những kiến thức vụn vặt của các môn học khác. Lần này chúng ta sẽ thêm vào ba môn mỹ thuật, âm nhạc và thể dục.”

 

 “……”

 

Quả thật Cục Quản Lý Trò Chơi có tầm nhìn rất xa.

 

Hôm nay đến lượt Hạ Bạch đi mua cơm tối, khi cậu đến đưa cơm cho Hoa Hạo Minh, Hoa Hạo Minh hỏi: “Cậu không tăng tốc độ não à?”

 

Hạ Bạch đứng trước chỗ ngồi của hắn, ngửa mặt lên trời: “Tăng.”

 

Ai có thể ngờ được, chỉ riêng môn lịch sử mỹ thuật đã có hơn 800 trang.

 

Ai có thể ngờ được, còn có một dạng bài là cho một đoạn nốt nhạc, hỏi đây là bài hát nào, người sáng tác là ai.

 

Ngẩng đầu lên, có lẽ nước mắt sẽ chảy vào trong tim.

 

Lăng Trường Dạ nói: “Anh không khuyên em tăng điểm, em vẫn còn tiềm năng.”

 

Hạ Bạch sắp nổi giận rồi.

 

 “Em nghe anh nói đã, kỳ thi lần này chỉ là nghe có vẻ ghê gớm thôi.”

 

Một tay Lăng Trường Dạ vừa đè đầu Hạ Bạch lại, vừa phân tích: “Kỳ thi đại học ở thế giới này tổng điểm là 750 điểm, trong đó bao gồm 60 điểm thi năng lực cơ bản. Trong ba lần thi loại trước, chúng ta không thi năng lực cơ bản, đem 60 điểm này chia cho các môn học khác, thấp nhất em cũng có thể thi được hơn 680 điểm.”

 

“Mà bài thi năng lực cơ bản, trọng điểm ở chỗ cơ bản, cho dù em không học thì ít nhất cũng được mười mấy điểm, coi như dồn hết 60 điểm vào bài thi năng lực cơ bản thì em chỉ cần cố gắng học thêm mười ngày, có thể vượt qua 660 điểm rất dễ dàng.”

 

Bỗng nhiên Hạ Bạch cảm thấy anh nói rất đúng.

 

“……”

 

Cậu kinh ngạc nói: “Nếu phân tích như vậy thì kỳ thi lần này cũng không khó.”

 

Lăng Trường Dạ gật đầu: “Chính là cơ chế trò chơi mà chúng ta phân tích trước đó, phần khó nhất của phó bản trò chơi này là dựa vào bản thân để vượt qua ba lần thi loại đầu tiên, hai lần còn lại, tăng tốc độ não hai mươi ngày cũng sẽ không có vấn đề gì lớn, ngược lại độ khó của kỳ thi cũng không tăng lên bao nhiêu.”

 

Hạ Bạch: “Vậy còn đội trưởng, anh cũng không tăng tốc độ não sao?”

 

Lăng Trường Dạ lấy thân làm gương tốt: “Anh cũng không tăng, cùng một chỗ với em.”

 

Để cho Hạ Bạch yên tâm, anh nói: “Anh thi các môn học khác đúng là không bằng em, nhưng mà, anh đã nói với em rồi, nhà anh có tranh của chú Giang, trước kia cũng thường xuyên đi xem triển lãm tranh với mẹ, ít nhiều gì cũng được tiếp xúc với nghệ thuật rồi, hơn nữa từ nhỏ đã học mấy loại nhạc cụ, ít nhất cũng không cần phải học nhạc phổ từ đầu.”

 

Hạ Bạch: “…”

 

Đành phải liều mạng với mấy người nhà giàu các anh vậy.

 

Khi người ta đi xem triển lãm tranh học nhạc cụ thì cậu đang làm gì? Cậu đang canh mộ trông xác.

 

Lăng Trường Dạ cũng nói lại những phân tích mình vừa với Hạ Bạch cho những người khác nghe.

 

Vẻ mặt Hoa Hạo Minh phòng bị, cảnh giác lùi về sau một bước: “Ý anh là gì? Anh lại muốn ngăn cản chúng tôi đi tăng tốc độ não đấy à?”

 

Văn Vũ Tân cũng không chịu nổi nữa: “Tôi thật sự không trụ được nữa đâu đội trưởng à.”

 

“Tôi không ngăn cản các cậu.” Lăng Trường Dạ nói: “Tôi chỉ muốn nhân lúc chúng ta còn có thể giao tiếp bình thường, nói trước với các cậu, các cậu có thể muộn một hai ngày rồi hãy đi tăng tốc độ não, hoặc là sau khi tăng tốc độ não, không cần phải học tập với cường độ cao như vậy, học mệt thì nghỉ ngơi một lát.”

 

Dặn dò xong, anh lại nói với hai người: “Hai người cứ yên tâm đi đi, tôi và Hạ Bạch tuần này không đi, chúng tôi sẽ chăm sóc các cậu thật tốt, giúp các cậu thích ứng với tốc độ não mới.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Hạ Bạch gật đầu: “Đã quyết định đi rồi thì cứ yên tâm mà đi đi.”

 

Văn Vũ Tân biểu hiện mình rất yên tâm, cô nàng nghĩ, thì ra đây chính là ý nghĩa của đồng đội, khi cô xông pha nguy hiểm, phía sau còn có người chống lưng cho mình.

 

Có lẽ Hoa Hạo Minh đã quen với việc đồng đội sống chết có nhau, hắn nói: “Mười ngày này nhất định chúng tôi sẽ thích ứng được, mười ngày sau khi các anh đi, chúng tôi có thể giúp các anh thích ứng.”

 

Văn Vũ Tân gật đầu lia lịa: “Lúc đó chúng tôi đã có kinh nghiệm rồi.”

 

Buổi tối ngày hôm sau, lúc tự học, hai người rất yên tâm đi đến văn phòng.

 

Khi bọn họ đi ra, bốn người đã ngồi ở đó chờ sẵn, không hỏi gì cả.

 

Dương Mi thao thao bất tuyệt dạy bọn họ cách khởi động tay chân, cách đi bộ, để hai người không bị bầm tím đầy tay chân như mình.

 

Chỉ mất một buổi tối, hai người đã có thể chậm rãi đi bộ, dùng bút viết chữ, gõ chữ trên điện thoại.

 

【 Các anh học hành cho tốt, không cần lo cho chúng tôi. 】

 

Thời gian tiếp theo, chỉ còn Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ tiếp tục học bốn mươi phút ngủ mười phút, người giám sát biến thành Dương Nghi.

 

Tên biến thái này giống như người máy, không chỉ xem sách một lần là có thể nhớ hết, mà còn có thể đọc được cả thời gian, căn bản không cần xem điện thoại cũng biết bọn hắn nên thức dậy học bài rồi, còn trực tiếp ném một cục đá lạnh lên mặt bọn hắn.

 

Đến giai đoạn sau, cục đá lạnh cũng không thể đánh thức Hạ Bạch được nữa. Hoa Hạo Minh, Dương Mi và Văn Vũ Tân đã dùng sợi tóc bạc hơi dài của Dương Mi, đảo quanh lỗ tai của Hạ Bạch.

 

Mỗi lần như thế Hạ Bạch đều ngẩng đầu lên với vẻ mặt mơ màng pha lẫn khiếp sợ và đau đớn.

 

Ai hiểu được cảm giác trong tai như có sấm sét cộng thêm cảm giác có kiến ​​đang cắn mình khủng khiếp đến mức nào.

 

Dương Nghi gật đầu: “Không tồi, tiện thể luyện tập luôn độ linh hoạt của ngón tay.”

 

Hạ Bạch: “…..”

 

Anh có tư cách gì mà nói đội trưởng của chúng tôi quá đáng, anh cũng không phải là người.

 

Trong sự đau đớn như vậy, Hạ Bạch đã nghênh đón kỳ thi loại trừ thứ tư của bọn hắn.

 

Lần thi này, Hạ Bạch không ở trong lớp của mình nữa, cậu đến lớp 12/3, Văn Vũ Tân lần này không được may mắn như vậy, không cùng phòng thi với cậu, với Dương Nghi, với Lăng Trường Dạ hay bất kỳ ai trong số bọn hắn.

 

Hạ Bạch và Chu Bồi Mạn vẫn ở cùng một phòng thi. Kể từ sau lần nói chuyện với Chu Bồi Mạn trước bảng thông báo điểm, Hạ Bạch và cô ta cũng không nói chuyện với nhau nữa, lần này gặp nhau ở phòng thi, Chu Bồi Mạn vẫn không nói chuyện với cậu, nhưng đưa cho cậu một tờ giấy.

 

Hạ Bạch nhìn thấy giám thị vào lớp, theo bản năng muốn ném tờ giấy vào thùng rác, nhưng lại cố nhịn xuống. Lợi dụng hai ba phút trước khi thi, Hạ Bạch đã xem xong tờ giấy.

 

【 Tôi biết cậu tên là Hạ Bạch, biết từ trước khi vào trò chơi. Tôi nhìn thấy ảnh của cậu trên trang web chính thức của Cục Quản Lý Trò Chơi, tôi còn biết cậu là sinh viên năm nhất duy nhất của trường đại học Y Hòa Bình khi đó được cử đến hỗ trợ Tuyền Quảng Thị. Nói thật, tôi không hiểu những người như cậu.

 

Từ nhỏ tôi đã được dạy dỗ theo kiểu tinh anh không có tình cảm, trong lòng tôi, những người có tình cảm dư thừa sẽ không thể nào leo lên đỉnh cao, giống như kỳ thi lần đầu tiên, khoảng cách giữa tôi và cậu.

 

Tôi biết cậu đã lén nhìn tôi, so sánh với tôi. Lúc đó tôi thật sự coi thường cậu, nhưng bây giờ tôi thừa nhận cậu quả thực rất lợi hại, có thể trở thành đại diện cho học sinh khóa này của chúng ta.

 

Nhưng tôi không cho phép cậu coi thường tôi như vậy.

 

Hạ Bạch, tôi chỉ đến để chữa bệnh, tôi không phải thiên tài điên rồ. Tôi bị bệnh, tôi bị bệnh trong gia đình lạnh nhạt, trong nền giáo dục không cho phép có tình cảm từ nhỏ, tôi không cảm nhận được bất kỳ cảm xúc nào, không nếm được bất kỳ mùi vị nào, tôi không ngừng tìm kiếm kích thích, để thăm dò trái tim và cơ thể đã héo mòn của mình, tìm kiếm bằng chứng sống sót.

 

Thật may mắn, tôi đã tìm thấy nó trong trò chơi này, tôi đã có cảm xúc, là cậu đã chỉ ra cho tôi.

 

Điều này đối với tôi là quan trọng nhất, quan trọng hơn cả sống chết thực sự.

 

Nếu tôi chết trong trò chơi này, xin đừng thương hại tôi, tôi đã thành công, không cần phải hiểu. 】

 

Hạ Bạch cất tờ giấy vào túi, nhận bài thi được truyền từ phía trước xuống, bắt đầu làm bài.

 

Vài phút sau, cậu ngẩng đầu nhìn Chu Bồi Mạn phía trước.

 

Quả nhiên cô ta rất ngầu.

 

Bài thi lần này cũng giống như lần trước, trong phòng thi phải vận dụng trí óc với cường độ cao, có người đột nhiên phát điên, nhưng Hạ Bạch vẫn như không nghe thấy gì, cúi đầu làm bài.

 

Chỉ có một lần, cậu bị ảnh hưởng.

 

Buổi tối, giờ thi cuối cùng, cậu làm bài được một nửa thì ngẩng đầu lên, nhìn thấy Chu Bồi Mạn phía trước gục xuống bàn.

 

Cậu sững người, dụi dụi đôi mắt mỏi nhừ nhìn kỹ cô ta, phát hiện cô ta chưa chết, cô ta chỉ là ngủ thiếp đi, ngủ thiếp đi vì kiệt sức.

 

Hạ Bạch biết vì sao có nhiều học sinh giỏi thành tích rất tốt không phát điên mà lại ôn thi lại.

 

Sau khi trở thành người siêu tốc thời gian, não bộ vận hành nhanh hơn gấp mười lần hoặc cao hơn so với trước đây, cũng phải chịu áp lực gấp mười lần hoặc cao hơn, điều này sẽ gây ra một loạt vấn đề, ví dụ như chứng sốt não, tổn thương não thực thể mà bọn họ đã thấy, phát điên phát rồ, tự sát vì não tự cảm nhận thời gian kéo dài vô tận dẫn đến trầm cảm và tuyệt vọng……

 

Bọn họ ngược lại không nghĩ đến chuyện đơn giản nhất, não bộ hoạt động với tốc độ cực cao, sẽ ngủ thiếp đi vì mệt mỏi.

 

Những học sinh đó đã cố gắng tưởng chừng như ba năm, nhưng thực chất là mười mấy năm hoặc lâu hơn, lại ngủ thiếp đi trong kỳ thi đại học, làm sao cam tâm, nhà trường và phụ huynh cũng sẽ không cam tâm, sẽ để bọn họ thi lại.

 

Mà Chu Bồi Mạn ngủ thiếp đi, sẽ không chỉ đơn giản là không cam tâm, mà cô ta không còn cơ hội để thi lại nữa.

 

Hạ Bạch giơ tay, giọng nói của cậu rất lớn và chói tai: “Cô ơi! Chu Bồi Mạn! Chu Bồi Mạn ngủ thiếp đi rồi!”

 

“Nhỏ tiếng một chút, đừng làm loạn trật tự phòng thi, ảnh hưởng đến các bạn khác làm bài.” Giám thị đứng phía trước nói, bà ta chỉ nói vậy, nói xong cũng không làm gì cả.

 

Chu Bồi Mạn cũng không có phản ứng gì.

 

“Cô……”

 

“Nếu còn ảnh hưởng đến các bạn khác làm bài thì tôi sẽ đuổi em ra ngoài.” Giám thị cảnh cáo cậu.

 

Hạ Bạch nhìn thấy rất nhiều bạn học đều dừng bút nhìn về phía mình.

 

Cậu cúi đầu, nắm chặt bút, tiếp tục làm bài.

 

Chu Bồi Mạn ngủ ở lớp 12/3 đến tận mười giờ tối.

 

Sau khi thi xong, Hạ Bạch nhìn thấy cô ta vẫn còn đang ngủ, cũng không gọi cô ta dậy nữa.

 

Có vài người chơi vẫn luôn ở lại lớp 12/3 để tiếp tục học tập sau khi tan lớp, lần này cũng vậy.

 

Chu Bồi Mạn đã ngủ một giấc thật dài, dài đến mức như đã ngủ một ngày một đêm, bổ sung toàn bộ tinh lực, như được sống lại.

 

Khi cô ta từ từ mở mắt ra, nhìn thấy bóng dáng của mấy bạn học đang chăm chú học bài, mơ mơ màng màng tưởng như mình đã trở về lớp học cấp ba, trở về thời cấp ba khô khan và nhàm chán.

 

Cho đến khi cô ta nhìn thấy một bạn học đang nhìn mình chằm chằm. Lúc đó cô ta mới tỉnh táo lại, im lặng không nói gì.

 

Hạ Bạch hỏi: “Bài thi Khoa học Tự nhiên tổng hợp cô làm được bao nhiêu?”

 

Chu Bồi Mạn đứng dậy, không trả lời cậu, vẫn là vẻ mặt không chút biểu cảm gì, rời khỏi phòng học.

 

Ngày hôm sau bọn họ không nhìn thấy Chu Bồi Mạn ở lớp, buổi trưa lúc công bố điểm, bảo vệ nhà trường đã tìm thấy thi thể của Chu Bồi Mạn, cô ta đã sớm không còn thở nữa ở trên sân thượng tòa nhà dạy học.

 

Cô ta mua một ít đồ ăn mang lên sân thượng, đậu ngâm chua, cá nấu chua ngọt, bánh kẹo, bánh gato, rau xào mướp đắng, sa tế, kim chi….. Cô ta đã ăn rất nhiều, có lẽ là ăn đến khi không ăn được nữa, sau đó mới tự dùng dao rạch từng nhát thật nhỏ trên người, cuối cùng chết trong vũng máu cùng với đủ loại chua, cay, ngọt, đắng.

 

Đối với nhà trường, cô ta chỉ là một trong số rất nhiều học sinh đã chết, xử lý qua loa là xong.

 

Trên bảng điểm, Hạ Bạch là người đầu tiên tìm kiếm tên của Chu Bồi Mạn, cô ta đạt 661 điểm.

 

Tất cả mọi người đều nhìn thấy điểm số của cô ta, nhưng không ai lên tiếng nói gì.

 

Cả trường cũng chẳng còn mấy ai có thể nói chuyện bình thường, nhìn học sinh khắp toàn trường, chỉ còn lại ba người Hạ Bạch, Lăng Trường Dạ và Dương Nghi.

 

Trường Trung học số 2 Đại Huệ là một ngôi trường trầm mặc.

 

Buổi chiều, giáo viên chủ nhiệm thông báo điểm đạt của kỳ thi cuối cùng: “Thoáng cái, kỳ nghỉ hè sắp kết thúc rồi, còn chín ngày nữa là đến kỳ thi cuối cùng của chúng ta, những em nào có thể kiên trì đến bây giờ đều là những học sinh ưu tú, người ưu tú như các em đương nhiên phải thi vào những trường đại học tốt nhất.”

 

“Nhà trường đã tổng hợp điểm chuẩn của chín trường đại học hàng đầu, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, đã ấn định điểm chuẩn là 680 điểm, đồng thời bổ sung thêm các môn học và kiến thức khác của bài thi năng lực cơ bản, tiến hành mở một kỳ thi toàn diện và tỉ mỉ.”

 

Giáo viên chủ nhiệm có vẻ rất kích động, hai tay giơ lên cao: “Các em học sinh, chỉ cần vượt qua kỳ thi lần này, các em chính là học sinh lớp 12 trường Trung học số 2 Đại Huệ đạt tiêu chuẩn, đã bước một chân vào trường đại học danh tiếng rồi!”

 

Bên dưới một mảnh im lặng.

 

Đến giờ cơm tối, Hoa Hạo Minh lấy điện thoại di động ra, chuyển văn bản hắn gõ thành giọng nói: “Hai người có muốn đi tăng tốc độ não không? Lần này điểm số tăng một lần 20 điểm, lại còn thêm mấy môn nữa.”

 

Nói một cách bình thường, chỉ còn lại chín ngày, cho dù bọn hắn muốn đi tăng tốc độ não cũng sẽ không có vấn đề gì, người bình thường vì muốn rời khỏi trò chơi an toàn, nhất định sẽ đi tăng tốc độ não.

 

Thế nhưng ba người này, quá biến thái, nói không chừng lần này bọn hắn cũng có thể kiên trì đến cùng.

 

Dương Nghi thành thạo rút thẻ ra, trên thẻ chỉ có một chữ: Không.

 

Hoa Hạo Minh giơ ngón tay cái với hắn ta, quả nhiên, không hổ là Dương Nghi.

 

Hạ Bạch nhìn về phía Lăng Trường Dạ, lần này cậu có chút do dự, cậu biết lần này Lăng Trường Dạ sẽ không ngăn cản cậu nữa, trải qua hơn một tháng nay, cậu cũng đã mệt mỏi rã rời, hơn nữa “Toàn diện và tỉ mỉ” trong miệng giáo viên chủ nhiệm, có thể có nghĩa là kỳ thi sẽ càng khó hơn.

 

Tuy nhiên, nếu Lăng Trường Dạ khích lệ cậu thêm vài câu, có thể cậu vẫn có thể cày cuốc thêm được.

 

Lăng Trường Dạ gõ chữ trên điện thoại: “Ý của anh là, trước tiên cứ học tập bình thường mấy ngày, đến ngày thứ năm chúng ta lại đi tìm giáo viên.”

 

Hạ Bạch gật đầu, đây là một biện pháp dung hòa, cậu cũng cảm thấy như vậy thì tốt hơn.

 

Tiếp theo, cậu và Lăng Trường Dạ tiếp tục học 40 phút ngủ 10 phút, đến tối ngày thứ tư, bọn họ đã ngủ một giấc thật ngon, sau khi tỉnh lại đã cùng nhau đi tìm giáo viên chủ nhiệm.

 

Quá trình này rất đơn giản, Lăng Trường Dạ hỏi: “Thầy ơi, chúng em học tập ngày càng khó khăn, có thể sẽ không vượt qua kỳ thi lần này, có phương pháp học tập nào hiệu quả hơn không ạ?”

 

Giáo viên đưa cho bọn hắn một bản thỏa thuận bảo mật và miễn trừ trách nhiệm để bọn hắn ký, sau đó đưa cho bọn hắn một lọ thuốc, để bọn hắn uống.

 

Không có thiết bị công nghệ cao nào cả, thậm chí trên lọ thuốc màu nâu kia cũng chỉ viết ba chữ “Dịch bổ não”, giống hệt như thứ mà viện nghiên cứu ngầm kia đã nghiên cứu trên người Dương Nghi lúc nhỏ.

 

Một lọ đại biểu cho tốc độ siêu việt gấp 10 lần, hai lọ đại biểu cho 20 lần, quả nhiên, không có lựa chọn tốc độ thấp.

 

Lăng Trường Dạ hỏi: “Thầy ơi, một người uống tối đa mấy lọ ạ?”

 

Giáo viên cũng không giấu giếm: “Sáu lọ.”

 

Lăng Trường Dạ không hỏi gì thêm.

 

Hai người nhận lấy rồi uống cùng lúc, trong cùng một thời điểm, cùng trở thành người siêu tốc thời gian.

 

Hết chương 131.

 

Chương 131: Trường Trung Học Số 2 Đại Huệ (Phần 9)

Ngày đăng: 24 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên