Chương 132: Mọi Chuyện Đều Đã Có Kết Quả

Chương 132: Mọi Chuyện Đều Đã Có Kết Quả

 

Mẹ của Tôn Nhạc Nhạc tên là Tôn Oánh, bị khiếm khuyết dây thanh quản bẩm sinh. Ngoài việc không thể nói, trông cô không khác gì người bình thường.

 

Bởi vì Tôn Oánh bị tật nguyền, nhà cô nhanh chóng có thêm một đứa nữa, là một cậu em trai khỏe mạnh bình thường. Dù đã có em trai, nhưng bề ngoài nhà họ Tôn trông có vẻ không hề bạc đãi Tôn Oánh, vẫn cho cô đi học, nuôi cô khôn lớn.

 

Nhưng chỉ có người trong cuộc mới biết, giữa sự thiên vị không hề che giấu ấy, người không được yêu thương sẽ đau khổ đến nhường nào.

 

Đến khi thi đỗ đại học, Tôn Oánh gần như không bao giờ về nhà nữa.

 

Thời đại học, cô có quen một người bạn trai. Chàng trai đó không hề thấy việc cô không thể nói là vấn đề gì, lại còn đối xử với cô rất tốt. Cô đã từng ngỡ rằng họ sẽ hạnh phúc bên nhau mãi mãi.

 

Tiếc là gia đình chàng trai không thể chấp nhận, mặc cho anh ta tranh cãi thế nào, thậm chí chống đối gia đình cũng vô dụng. Vì cô, anh ta từng có thời gian cắt đứt quan hệ với gia đình.

 

Nhưng có câu nói rất hay, con gái không đồng ý thì cuối cùng đều thỏa hiệp, còn con trai không đồng ý thì cuối cùng đều thành công. Chàng trai bị gia đình lừa về nhà, có lẽ bị ép đến mức lấy cái chết ra dọa, cuối cùng không còn cách nào khác, đành phải nói lời chia tay với Tôn Oánh.

 

Nhưng anh ta lại không biết lúc đó Tôn Oánh đã mang thai.

 

Tuy tháng thai còn nhỏ, đi bỏ vẫn kịp, nhưng Tôn Oánh quá khao khát một gia đình, khao khát có người thân thuộc về mình. Sau khi chia tay bạn trai, cô đã định bụng sau này sẽ không yêu đương nữa. Đứa bé này là bảo bối mà ông trời ban cho cô, vì vậy Tôn Oánh kiên quyết sinh con ra.

 

Lúc Tôn Nhạc Nhạc mới sinh hoàn toàn bình thường, mắt có thể nhìn thấy, đôi mắt to chớp chớp trông đáng yêu vô cùng. Nào ngờ chưa đầy nửa tuổi thì mắt thằng bé phát bệnh, cả hai mắt đều bị mù. Bao năm qua, bao nhiêu tiền của và công sức đổ vào việc chữa trị cũng chỉ để giữ lại đôi mắt, ít nhất là để vẻ ngoài của Nhạc Nhạc trông không khác gì người bình thường.

 

Tôn Oánh ngồi chết lặng trước di ảnh của Nhạc Nhạc. Những chuyện xảy ra mấy ngày nay thật sự quá giày vò đối với cô. Bao năm qua hai mẹ con nương tựa vào nhau mà sống, dẫu cuộc sống rất cơ cực, nhưng cô lại thấy rất hạnh phúc. Cái cảm giác hạnh phúc khi mọi vất vả đều có mục tiêu để phấn đấu ấy, chỉ có làm mẹ mới có thể thấu hiểu.

 

Nhưng cô không biết rốt cuộc mình đã làm sai điều gì mà số phận cứ hết lần này đến lần khác trêu đùa cô như vậy. Mỗi khi cô cảm thấy hạnh phúc đã ở ngay trong tầm tay, hiện thực lại tát cho cô một cái, đẩy cô trở về địa ngục.

 

Mẹ của Tôn Oánh thở dài. Dù con gái bao năm nay không mấy khi về nhà, nhưng dù sao cũng là con gái mình, xảy ra chuyện thế này bà cũng chẳng mong muốn, nên mấy ngày nay vẫn luôn ở lại đây chăm sóc.

 

Khi bà định dọn dẹp quần áo của Nhạc Nhạc đem đi đốt, Tôn Oánh đột nhiên kích động, đẩy mạnh mẹ mình ra.

 

Nhưng Tôn Oánh không thể nói, chỉ có thể tuyệt vọng gào thét bằng những âm thanh vỡ vụn.

 

Em trai cô sắp kết hôn, nhà cửa đã mua xong, nhưng trang trí nhà cửa, tổ chức tiệc cưới đều cần tiền. Vì vậy, mẹ cô muốn cô lấy chồng, tiền sính lễ và tiền mừng cưới nhận được lúc đó có thể giúp đỡ em trai một chút.

 

Chính vì muốn cô đi lấy chồng, vì muốn cô không còn vướng bận, nên mẹ cô mới muốn đưa Nhạc Nhạc về quê.

 

Từ nhỏ đến giờ Nhạc Nhạc chưa từng rời xa cô. Trước đây lúc mới gửi thằng bé đến trường câm điếc, gần như ngày nào cô cũng đến thăm con một lần. Cũng vì thế mà tiến độ học tập của Nhạc Nhạc không được tốt lắm. Sau này, giáo viên đã nói chuyện với cô, bảo rằng việc cô học cách buông tay một cách thích hợp sẽ giúp Nhạc Nhạc tự lập hơn.

 

Sau đó mẹ cô đến, nói với cô một tràng những lời khuyên nên lấy chồng. Nhạc Nhạc vô cùng phản đối chuyện này, cô không ngờ mẹ mình lại đón thẳng thằng bé đi luôn.

 

Chỉ vì một khoảnh khắc sai lệch ngày hôm đó mà Nhạc Nhạc của cô đã vĩnh viễn rời xa cô. Chuyện này bảo Tôn Oánh làm sao chấp nhận được.

 

Nỗi tủi hờn và tuyệt vọng dồn nén bao năm qua bùng nổ hoàn toàn trong giây phút này. Nhưng cô không thể nói, ngoài việc gào thét như điên dại, cô không thốt ra được một lời nào.

 

Cùng là con cái, tại sao lại đối xử với cô như vậy? Cô đã cố gắng tự mình sống, không gây thêm gánh nặng cho gia đình, dù một mình nuôi Nhạc Nhạc, bao năm qua cô cũng chưa từng ngửa tay xin gia đình một đồng nào, tại sao bọn họ vẫn còn đến ép cô!

 

Nếu không phải vì muốn cô lấy chồng để kiếm tiền sính lễ, thì Nhạc Nhạc của cô sao có thể chết được!

 

Càng nghĩ, lòng cô càng thêm tuyệt vọng. Sự tuyệt vọng khi bị trói buộc, bất lực không thể thoát ra khiến Tôn Oánh chỉ muốn nhảy thẳng từ trên lầu xuống.

 

Bà Tôn sợ hãi tột độ. Bà chưa bao giờ thấy đứa con gái vốn im lặng của mình lại có bộ dạng điên cuồng như vậy, sợ đến mức co rúm người lại trong góc, không dám lên tiếng.

 

Dù bà không lên tiếng, sự tồn tại của bà lúc này chính là cái gai đâm vào tim Tôn Oánh.

 

Tất cả mọi người đều muốn ép cô, vậy thì cô sẽ kéo họ cùng chết cho rồi!

 

Con trai mất rồi, trong lòng không còn hy vọng sống tiếp, Tôn Oánh đập phá hết đồ đạc trong nhà, quay đầu nhìn mẹ mình. Khi bà cảm thấy có gì đó không ổn định bỏ chạy, Tôn Oánh liền chân trần lao tới, hai tay bóp cổ bà. Chết hết đi, chết hết thì sẽ sạch sẽ cả!

 

Bà Tôn liều mạng giãy giụa, cố gắng gỡ tay con gái ra: “Tôn Oánh, con điên rồi!”

 

Đôi mắt Tôn Oánh đỏ ngầu. Cô điên rồi đấy, cô chỉ hận mình đã không điên sớm hơn. Nếu cô điên sớm hơn, điên đến mức không ai dám đến chọc vào cô, ai cũng tránh cô thật xa, thì Nhạc Nhạc của cô đã không chết!

 

Quý Nam Tinh đến nơi thì bà Tôn đã sắp trợn trắng mắt. Tiểu quỷ cậu dắt theo bên cạnh lập tức lao vào người mẹ mình, dù không nhìn thấy, nó vẫn có thể nghe thấy tiếng của mẹ.

 

Nhưng nó không thể chạm vào bất kỳ ai, lao tới mà chỉ xuyên qua khoảng không.

 

Quý Nam Tinh khẽ bóp nhẹ vào gáy Tôn Oánh, Tôn Oánh đang mất kiểm soát vì kích động liền mềm nhũn ra.

 

Quý Nam Tinh nhìn bà Tôn đang cố gắng hít thở và nói: “Bà không đi ngay, lát nữa chị ấy lại phát điên thì không ai cản nổi đâu.”

 

Bà Tôn vốn không có nhiều tình cảm với đứa con gái này, chẳng qua là cảm thấy nuôi nó lớn từng này mà không thu lại được chút lợi ích gì thì bao năm qua đã uổng công vô ích. Nhưng so với mạng sống của mình, những thứ khác đều không còn quan trọng. Sợ rằng đứa con gái này sẽ lại phát điên, bà Tôn vội vã vơ lấy túi xách rồi chạy đi.

 

Thấy bà Tôn thật sự chạy đi không ngoảnh đầu lại, rồi lại nhìn Tôn Oánh với ánh mắt không rõ là đau thương nhiều hơn tuyệt vọng hay tuyệt vọng nhiều hơn đau thương, Quý Nam Tinh ngồi xuống, đưa cho cô một tờ khăn giấy: “Tôi biết chị rất đau khổ. Chị bình tĩnh lại đi, tôi sẽ cho chị nhìn thấy con trai chị lần cuối. Thằng bé đang ở ngay bên cạnh chị đấy, cảm xúc của chị kích động quá sẽ dọa nó sợ.”

 

Tôn Oánh đột ngột nhìn Quý Nam Tinh. Không thể nói, cô chỉ có thể ú ớ phát ra những âm thanh không rõ để hỏi ý cậu là gì, tại sao lại nói con trai cô đang ở ngay bên cạnh.

 

Quý Nam Tinh lấy ra một lá bùa: “Âm dương vốn dĩ đôi đường, người đã chết thì nên về với cát bụi. Nhưng xét thấy tình mẫu tử một đời của hai người, tôi sẽ cho hai người nói lời từ biệt đàng hoàng. Hai người chỉ có năm phút, hãy trân trọng nhé.”

 

Quý Nam Tinh nói xong liền dán lá bùa Thiên Nhãn lên người Tôn Oánh, sau đó lại điểm nhẹ vào giữa trán Tôn Nhạc Nhạc.

 

Tôn Nhạc Nhạc chỉ cảm thấy thế giới màu xám trắng của mình bỗng trở nên tươi sáng. Tất cả những thứ từng cảm nhận qua đôi tay nay đã có khái niệm rõ ràng hơn. Còn có người phụ nữ trước mắt, vẻ mặt người ấy vừa mừng rỡ vừa bi thương, đây chính là mẹ, nó đã nhìn thấy mẹ rồi.

 

Mẹ đẹp y như trong tưởng tượng của nó.

 

Tôn Nhạc Nhạc cẩn thận mấp máy môi, dè dặt gọi một tiếng mẹ. Nó biết nói, chỉ là không muốn nói thôi. Trước đây nó muốn giống mẹ, mẹ không nói được thì nó cũng sẽ không nói.

 

Nhưng bây giờ nó hối hận quá, lẽ ra nó nên mở miệng nói sớm hơn, như vậy nó đã có thể gọi thêm vài tiếng mẹ nữa rồi.

 

Quý Nam Tinh đi ra ngoài, khẽ khép cửa lại cho họ. Tiếng của Tôn Nhạc Nhạc từ bên trong đứt quãng vọng ra. Vì lâu ngày không mở miệng, có rất nhiều điều muốn nói mà lại không nói nên lời, cuối cùng chỉ còn lại một câu, mẹ ơi, mẹ phải sống thật tốt nhé.

 

Tôn Oánh ra sức lau nước mắt, nhìn Tôn Nhạc Nhạc thế nào cũng không thấy đủ. Đây là bảo bối quý giá nhất của cô. Nghĩ đến sau hôm nay sẽ không bao giờ được gặp lại con trai nữa, Tôn Oánh lại thấy mình đau khổ đến không muốn sống nữa.

 

Năm phút cho cuộc chia tay sinh ly tử biệt trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Khi bóng hình Tôn Nhạc Nhạc ngày một mờ đi, Tôn Oánh vội vã muốn níu lấy nó. Cô muốn giữ con trai lại, dù con đã chết, dù chỉ là một linh hồn ở bên cạnh cô cũng được.

 

Đợi đến khi Tôn Nhạc Nhạc hoàn toàn biến mất trước mắt, Tôn Oánh chạy ra khỏi cửa, níu lấy áo Quý Nam Tinh định quỳ xuống, miệng ú ớ cầu xin.

 

Quý Nam Tinh nói: “Người chết rồi phải vào luân hồi chuyển thế. Đừng nói là chị không thể cưỡng ép giữ nó lại, cho dù có giữ được, cũng là đang hao tổn phúc đức kiếp sau của nó. Kiếp này có khiếm khuyết, sớm ngày đầu thai, kiếp sau nó sẽ sống rất tốt.”

 

Tôn Oánh đang kích động bỗng im lặng hẳn, buông vạt áo Quý Nam Tinh ra, quỳ sụp xuống đất.

 

Quý Nam Tinh nhìn về phía Tôn Nhạc Nhạc. Tôn Nhạc Nhạc cũng không nỡ xa mẹ, nhưng nó không muốn làm liên lụy mẹ nữa. Tâm nguyện được gặp mẹ đã hoàn thành, nó cúi đầu chào Quý Nam Tinh: “Em cảm ơn anh trai.”

 

Nói xong, chấp niệm của Tôn Nhạc Nhạc cũng tan biến, hồn phách cũng dần dần tiêu tan.

 

Quý Nam Tinh ngồi xổm xuống nhìn Tôn Oánh: “Nhạc Nhạc đi rồi, nó đi đầu thai rồi.”

 

Tôn Oánh gật đầu, theo bản năng ra dấu tay cảm ơn cậu.

 

Quý Nam Tinh nói: “Nhạc Nhạc nói nó rất vui vì kiếp này được làm con trai của chị, nó rất biết ơn chị đã trở thành mẹ của nó. Nó nói nếu có kiếp sau, nó vẫn muốn làm con trai của chị.”

 

Nghe những lời này, Tôn Oánh bụm miệng khóc nức nở. Nhưng cô không phải là một người mẹ tốt, cô không cho Nhạc Nhạc được một gia đình trọn vẹn, thậm chí còn không thể nuôi Nhạc Nhạc khôn lớn.

 

Quý Nam Tinh từ trên lầu đi xuống. Tiêu Dã đang đợi bên xe lập tức tiến lại: “Thế nào rồi?”

 

Quý Nam Tinh: “Tôn Nhạc Nhạc đến âm gian rồi.”

 

Tiêu Dã nhìn lên lầu: “Vậy mẹ cậu bé thì sao?”

 

Quý Nam Tinh: “Rất đau khổ, chắc là một sớm một chiều khó mà vượt qua được. Nhưng tôi đã để lại cho cô ấy một niềm hy vọng, có lẽ sẽ gắng gượng qua được.”

 

Tiêu Dã kéo Quý Nam Tinh lên xe: “Tôi đã bảo là tôi đi lên cùng cậu rồi mà.”

 

Có hắn đi cùng, khi đối mặt với những cảm xúc suy sụp của người nhà nạn nhân, ít nhiều gì cậu cũng có thể tách mình ra một chút, không bị xúc động quá sâu.

 

Quý Nam Tinh lên xe, xoa xoa trán: “Có cậu ở đó thì việc mở thiên nhãn cho Nhạc Nhạc sẽ tốn nhiều sức hơn.”

 

Tiêu Dã kéo cậu nằm xuống đùi mình: “Đau đầu à? Tôi xoa cho, cậu nằm xuống đi.”

 

Quý Nam Tinh cũng không từ chối. Mở thiên nhãn cho người và cho quỷ tiêu hao sức lực khác nhau, huống hồ chi vừa rồi cậu còn mở cùng lúc cho cả người lẫn quỷ, giờ thái dương đang giật giật đau nhói.

 

Tiêu Dã giúp cậu điều chỉnh một tư thế thoải mái, rồi hai tay nhẹ nhàng xoa bóp thái dương cho cậu: “Lực thế này được không?”

 

Quý Nam Tinh nhắm mắt: “Cũng được. Sau này nếu không sống nổi nữa thì có thể đi bán nghệ kiếm tiền đấy.”

 

Tiêu Dã cười một tiếng: “Thế thì không được, tôi bán thân chứ không bán nghệ.”

 

Quý Nam Tinh mở mắt ra, ánh mắt từ từ lướt từ khuôn mặt Tiêu Dã xuống, rồi dừng lại trên cơ bụng rắn chắc dù bị ngăn cách bởi lớp áo, rồi lại nhắm mắt lại: “Ừm, cũng có chút vốn liếng, chắc là bán được giá tốt đấy.”

 

Tiêu Dã cười: “Thế lỡ không bán được thì cậu làm phúc, nể tình bạn học cho cái giá hữu nghị đi?”

 

Quý Nam Tinh cũng nói đùa theo hắn: “Nếu cậu hầu hạ tôi tốt thì cũng không phải là không được.”

 

Nhìn Quý Nam Tinh có vẻ lơ mơ buồn ngủ, Tiêu Dã cười dịu dàng, khẽ nói: “Vậy là chốt rồi nhé.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

———

 

Đầu thất của Tôn Nhạc Nhạc đã qua. Tất cả đồ ăn vặt, vòng hoa và những bộ quần áo nhỏ xinh đẹp ở hồ nhân tạo đều đã được các cô chú lao công trong trường thu dọn mang đến trước mộ của Tôn Nhạc Nhạc.

 

Phán quyết dành cho Trương Áo vẫn chưa có, nhưng án tử hình là chuyện sớm muộn. Về con người của Trương Áo, trước thềm kỳ thi đại học đã trở thành chủ đề nóng nhất trong trường họ. Đặc biệt là những người từng học chung lớp với Trương Áo, ai mà ngờ được một người trông có vẻ bình thường, nho nhã bên cạnh mình lại là một ác quỷ đáng sợ đến thế.

 

Mấy người bạn bình thường có quan hệ tốt với Trương Áo thì ngày nào cũng cảm thán trong may mắn, cảm ơn bạn học đã không ra tay sát hại mình.

 

Sự hiện diện của Quý Nam Tinh trong vụ việc này đã được cố ý che giấu. Bản thân cậu không muốn quá nổi tiếng, hơn nữa thân phận Thiên sư này vẫn có chút mê tín dị đoan, tốt nhất là không nên tuyên truyền rùm beng.

 

Tuy Trương Áo sẽ bị tử hình, nhưng mẹ cậu ta thì chưa chắc. Sợ sau này bị mẹ cậu ta ra tù sẽ trả thù, để bảo vệ thông tin của một số người, Bằng Trình không tuyên dương công khai, mà tìm gặp riêng Tề Khang: “Thông tin cậu cung cấp cho chúng tôi là mấu chốt để có thể bắt được hung thủ nhanh như vậy. Lần này thật sự cảm ơn cậu rất nhiều. Sự quan sát và phát hiện của cậu đã khiến hung thủ không thể thoát khỏi lưới trời lồng lộng. Nhưng vì sự an toàn của cậu, chuyện này sẽ không được công bố ra ngoài, tuy nhiên, phần thưởng dành cho cậu thì vẫn có.”

 

Tiền không nhiều, chỉ có năm trăm tệ, nhưng ý nghĩa của số tiền này lại không chỉ dừng lại ở con số năm trăm. Không phải Tề Khang chưa từng được người khác công nhận. Mẹ cậu ta luôn tin cậu ta sẽ có tương lai, khi cậu ta chạy được thành tích tốt, huấn luyện viên cũng sẽ khen ngợi, nhưng so với năm trăm tệ tiền thưởng trước mặt này lại hoàn toàn khác.

 

Vậy ra đây là cảm giác làm việc tốt sao? Tề Khang rất kích động, nhưng cũng vô cùng hối hận, nếu hôm đó cậu tò mò một chút, đi đường vòng qua đó xem một cái, có phải Tôn Nhạc Nhạc sẽ được cứu không.

 

Nhưng lúc đó cậu ta không có ý thức này, kể cả biết có người cần giúp đỡ cậu ta cũng sẽ không xen vào chuyện của người khác. Cậu ta không gây phiền phức cho người khác đã là may rồi, chứ đừng nói đến việc đi giúp người.

 

Nhưng chuyện lần này đã tác động rất lớn đến cậu ta. Ngày hôm đó, cậu ta chỉ cần đi qua xem một cái, một sinh mệnh sáu tuổi đã có thể tiếp tục lớn lên rực rỡ.

 

Nghĩ vậy, mắt Tề Khang đỏ hoe, cầm năm trăm tệ tiền thưởng trong tay, thậm chí còn khiến cậu ta cảm thấy hơi nóng: “Xin lỗi, nếu, nếu hôm đó…”

 

Bằng Trình đưa tay vỗ vai cậu ta: “Đừng gánh tội lỗi của người khác lên vai mình. Cậu đã giúp Nhạc Nhạc bắt được hung thủ là đã rất tuyệt vời rồi. Sau này nếu gặp phải chuyện người khác cần giúp đỡ, tôi cũng hy vọng cậu sẽ làm trong khả năng của mình, đừng để chuyện lần này ngược lại trở thành gánh nặng trong đời cậu.”

 

Tề Khang gật đầu: “Cảm ơn chú cảnh sát.”

 

Bằng Trình thấp hơn Tề Khang cả một cái đầu: “…” Tiếng chú này nhận cũng dở mà không nhận cũng không xong.

 

———

 

Trương Nguyên đang phơi nắng dưới lầu, quay sang nói với Tiêu Dã: “Cậu nói xem, sau này tên đó có thật sự cải tà quy chính được không?”

 

Trần Thập Nhất không hiểu: “Một năm qua không phải cậu ta rất ngoan ngoãn sao? Chạy vặt chỉ cần gọi là có mặt, tốc độ phải gọi là nhanh như chớp.”

 

Trương Nguyên cười một tiếng: “Đó là vì có Tiêu Dã đè đầu cưỡi cổ đấy. Sau này tốt nghiệp cấp ba lên đại học, thoát khỏi nanh vuốt của Tiêu Dã rồi, nói không chừng lại ngựa quen đường cũ.”

 

“Sẽ không đâu.”

 

Mọi người nhìn về phía Quý Nam Tinh đang nói. Quý Nam Tinh lại khẽ nheo mắt nhìn Tề Khang đang nói chuyện với Bằng Trình trên lầu: “Mệnh cách của cậu ta đã thay đổi rồi, tốt và xấu trước nay đều chỉ cách nhau một ý niệm.”

 

Gieo xuống một hạt mầm, sớm muộn gì cũng có ngày đơm hoa.

 

Dưới ánh nắng, trước mắt Quý Nam Tinh thoáng qua hình ảnh Tề Khang mặc đồng phục. Tuy cậu ta từng hư hỏng, từng bắt nạt người khác, nhưng thật tâm hối cải thì không bao giờ là quá muộn.

 

———-

 

Trước kỳ thi đại học, Đái Viễn Giang bị kết án vì tội gây thương tích. Với các tội danh cố ý gây thương tích, huấn luyện chim trộm cắp, hắn ta bị kết án tám năm tù. Nhưng mà, vụ việc của hắn ta sau khi được công bố cũng không gây ra sóng gió gì lớn, bởi vì Trương Áo cũng đã bị tuyên án, đúng như mọi người mong đợi, tử hình ngay lập tức.

 

Khi các học sinh lớp 12 hướng về tương lai bước vào phòng thi của cuộc đời, Trương Áo trong bộ đồ tù nhân bị áp giải đến pháp trường.

 

Dường như thời tiết ngày thi đại học lúc nào cũng là ngày mưa. Khối 10 và 11 được nghỉ để nhường phòng thi cho các anh chị khối 12, cả thành phố vì bọn họ mà im lặng nhường đường. Khoảnh khắc bước ra khỏi phòng thi, những học sinh miệt mài đèn sách suốt mười hai năm, cuối cùng cũng chào đón một tương lai hoàn toàn mới.

 

Tiếng ve kêu không biết mệt mỏi, mặt trời ngày một nóng hơn. Dù trong lớp có máy lạnh, nhưng vẫn nóng đến mức khiến người ta bực bội.

 

Vẫn chưa nghỉ hè, nhưng tâm hồn của các bạn học đã bay đi xa lắm rồi. Có người nói sẽ về quê, có người nói sẽ đi du lịch. Tiêu Dã gục trên bàn nhìn Quý Nam Tinh, nhìn thế nào cũng thấy không đủ.

 

Người khác dù ngồi yên không động cũng mồ hôi nhễ nhại, còn Náo Náo nhà hắn thì như một cái máy điều hòa, ngồi cạnh cậu thôi cũng cảm thấy mát mẻ.

 

Quý Nam Tinh bị hắn nhìn một lúc lâu: “Còn không học bài đi, ngày kia là thi cuối kỳ rồi đấy.”

 

Tiêu Dã cười tủm tỉm nhìn cậu, khiến Quý Nam Tinh bật cười: “Nhìn gì thế?”

 

Tiêu Dã duỗi cánh tay đặt cạnh tay cậu: “Cặp đôi hắc bạch.”

 

Tiêu Dã không đen. Tuy thích vận động nhưng nền da bẩm sinh đã đẹp sẵn, mùa đông thì trắng ra, mùa hè có phơi nắng cũng chỉ thành màu lúa mạch. Chỉ là, so với làn da trắng lạnh bẩm sinh của Quý Nam Tinh thì quả thật phải đen hơn mấy tông.

 

Quý Nam Tinh nhìn hắn: “Cậu bớt chơi bóng ngoài trời thì tự nhiên sẽ trắng lại thôi.”

 

Tiêu Dã đưa tay nắm lấy tay Quý Nam Tinh, mân mê từng ngón tay thon dài của cậu: “Náo Náo, nghỉ hè có kế hoạch gì chưa?”

 

Quý Nam Tinh rút tay mình lại: “Thi xong thì về nhà. Không phải ông nội cậu muốn cậu cùng đến nông trường à, mùa hè nông trường có gì?”

 

Tiêu Dã: “Đào, có cả một rừng đào. Mùa hè năm nào nhà tôi cũng có đào ăn không hết, đều là ông chủ nông trường tặng.”

 

Quý Nam Tinh: “Vậy năm nay cậu có đi không?”

 

Tiêu Dã lắc đầu: “Không đi. Hồi nhỏ đi là vì ở nhà không có ai, anh trai và chị dâu đều phải đi làm, bảo mẫu lại không trông nổi tôi, nên ông nội đi đâu cũng dắt tôi theo đó. Nhưng bây giờ tôi lớn tướng rồi, đâu cần phải kè kè bên mình nữa.”

 

Tiêu Dã nói xong lại sáp lại gần Quý Nam Tinh: “Vậy nghỉ hè tôi đến tìm cậu chơi được không?”

 

Quý Nam Tinh thờ ơ gật đầu, ra vẻ không quan tâm: “Được.”

 

Nghỉ hè cậu sẽ không ở lại trường, hoặc là về căn hộ lớn ở phố Phúc Hưng trung tâm thành phố, hoặc là về biệt thự bên Trang Cách Lý.

 

Nhưng chị gái thì ở trong phòng thí nghiệm, anh cả thì luôn đi sớm về khuya, sư huynh thì bay khắp thế giới. Cậu ở nhà cũng chỉ có một mình, chắc là về ở được mấy ngày rồi sẽ lại về trung tâm thành phố.

 

Tiêu Dã đang nghĩ xem lúc đó làm thế nào để mặt dày đến ở ké, thì Trần Thập Nhất và Tưởng Đường Đường chạy tới: “Top 1 server ơi, đi du lịch không?”

 

Tiêu Dã đẩy tập hướng dẫn du lịch mà Tưởng Đường Đường đưa qua: “Không ra khỏi thành phố, cảm ơn.”

 

Lần trước chỉ đi một chuyến đến Biên Thành về đã ốm một trận ra trò, không cần Quý Nam Tinh mở miệng, Tiêu Dã đã từ chối thẳng thay cậu.

 

Tưởng Đường Đường chậc một tiếng: “Có hỏi cậu đâu. Với lại, ra khỏi thành phố nhà chúng tôi cũng không cho phép.”

 

Tuy đã học cấp ba, nhưng trong mắt người nhà vẫn là những đứa trẻ ra ngoài cần báo cáo, tối có giờ giới nghiêm. Dù đi chơi cùng bạn học, những nơi quá xa chắc chắn là không được, nên lựa chọn cũng chỉ có trong phạm vi thành phố.

 

Tưởng Đường Đường chỉ vào bản kế hoạch cô đã làm: “Các cậu đã đến khu phố cổ này chưa?”

 

Tiêu Dã lật xem mấy tờ hướng dẫn cô dán: “Phố cổ nhân tạo thì có gì hay ho.”

 

Chỉ là vài đoạn tường thành còn sót lại từ khoảng một hai trăm năm trước, vài căn nhà nát, cùng mấy trang viên từ thời Minh Thanh, được khoanh vùng thành một khu du lịch, là nơi mà không ít người ngoại tỉnh đến Ngọc Lan nhất định phải check-in.

 

Nhưng ngược lại, rất nhiều người dân bản địa Ngọc Lan lại chưa từng đến.

 

Hai mắt Trần Thập Nhất sáng long lanh nhìn Quý Nam Tinh: “Có muốn đi cùng không? Chúng ta có thể chọn loại homestay nguyên căn, tuy bây giờ là mùa du lịch cao điểm, nhưng chia ra cũng không sao. Tiền ăn tự trả, tiền đi lại chúng ta cũng có thể tiết kiệm được. Ở homestay thì mỗi người khoảng hai trăm tệ, ăn uống chia nhau nhiều nhất là năm trăm, chúng ta có thể đi chơi hai ngày một đêm.”

 

Quý Nam Tinh: “Các cậu muốn đi ngày nào?”

 

Tưởng Đường Đường: “Ngày hai mươi và hai mươi mốt!”

 

Bọn họ vừa thi cuối kỳ xong, nghỉ lễ mà điểm chưa có, chứ đợi có điểm rồi chắc chẳng còn tâm trạng nào mà chơi nữa.

 

Quý Nam Tinh nói: “Được.”

 

Tưởng Đường Đường cười hì hì viết tên cậu vào sổ tay.

 

Tiêu Dã nghển cổ nhìn, không thấy tên mình mới nói: “Còn tôi nữa.”

 

Tưởng Đường Đường liếc xéo: “Không phải cậu không đi sao?”

 

Tiêu Dã: “Tôi không đi thì Quý Nam Tinh cũng không đi! Cậu tự xem mà làm.”

 

Tưởng Đường Đường hừ một tiếng, dùng sức ấn bút thật mạnh viết tên Tiêu Dã vào.

 

Tưởng Đường Đường đi tìm hội chị em của cô nàng để bàn chuyện đi chơi. Trần Thập Nhất gục xuống bàn Quý Nam Tinh. Cậu ta vẫn nhớ Quý Nam Tinh từng nói phải cố gắng tránh tiếp xúc trực tiếp, nên chỉ kéo kéo áo cậu: “Khai giảng lại là phân ban Khoa học tự nhiên và xã hội rồi, tôi không muốn xa cậu.”

 

Chắc chắn Quý Nam Tinh sẽ chọn ban Tự nhiên. Tuy cậu giỏi cả hai ban, nhưng ban Tự nhiên đối với cậu dễ dàng và nhẹ nhàng hơn. Trần Thập Nhất thì ban Tự nhiên không ổn, ban Xã hội còn có thể cố gắng học thuộc lòng một chút.

 

Quý Nam Tinh: “Vẫn học chung một trường, vẫn có thể ăn cơm cùng nhau. Nếu có ai bắt nạt cậu, cứ đến tìm tôi.”

 

Trần Thập Nhất không kìm được, dang hai tay định ôm Quý Nam Tinh, nhưng ngay giây sau đã bị Tiêu Dã dùng sách chặn lại.

 

Trần Thập Nhất liếc hắn một cái, nói nhỏ với Quý Nam Tinh: “Tính chiếm hữu của cậu ta càng ngày càng mạnh rồi đấy. Tôi xem lúc phân ban không cùng lớp với cậu, dù có cùng lớp mà không còn ngồi cùng bàn nữa thì cậu ta có phát điên không.”

 

Tiêu Dã cũng hừ lạnh một tiếng với cậu ta: “Cậu khỏi phải lo đi.”

 

Ba năm ngồi cùng bàn khóa chết luôn rồi!

 

Không được, để đề phòng bất trắc, tối nay về phải gọi điện cho mẹ, bảo mẹ nói khó với nhà trường một tiếng, không thể tách hắn và Náo Náo ra được.

 

Hết chương 132.

 

Chương 132: Mọi Chuyện Đều Đã Có Kết Quả

Ngày đăng: 4 Tháng 4, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên