Chương 132: Trường Trung Học Số 2 Đại Huệ (Phần kết)
Một lọ thuốc tăng tốc độ gấp 10 lần, cả hai người chỉ uống một lọ.
Sau khi uống, Hạ Bạch cảm thấy hơi chóng mặt. Cậu chưa từng uống rượu, nhưng cảm giác này giống như đang dần say, lâng lâng, nóng bừng.
Lăng Trường Dạ đưa tay đỡ lấy cánh tay cậu. Hạ Bạch cảm thấy hơi nóng từ lòng bàn tay anh liên tục truyền sang người mình, rất dài, rất lâu.
Giáo viên chủ nhiệm há miệng muốn nói gì đó với bọn hắn, nhưng vì hắn ta nói rất nhanh nên Hạ Bạch chỉ nghe loáng thoáng hình như là hắn ta bảo hai người đừng lo lắng, về nhà thích nghi một chút là ổn.
Hạ Bạch muốn đi, nhưng chân không nhấc lên nổi, dù cậu đã suy nghĩ về hành động này rất chậm rãi.
Lúc này, cậu đã hiểu sâu sắc được câu nói của nam sinh ôn thi lại tự tử kia, rằng cậu ta muốn chạy, muốn liều mạng chạy, nhưng cơ thể lại không nhúc nhích được.
Lăng Trường Dạ đi rất thong dong, dù trong mắt cậu lúc này anh đi rất chậm. Hạ Bạch nghĩ, tứ chi của anh có thể tùy ý phân giải, có lẽ so với người bình thường sẽ linh hoạt hơn.
Thật tốt, cậu cũng muốn có một cơ thể như vậy. Rảnh rỗi có thể tự mình giải phẫu, mai táng cho bản thân.
Lăng Trường Dạ nắm tay cậu, dẫn cậu bước ra khỏi văn phòng với tốc độ chậm như rùa bò.
Những người khác đang đợi hai người bên ngoài cửa, người nào người nấy cầm điện thoại và giấy ghi chú nói chuyện với hai người.
Cả hai thích nghi nhanh hơn những người khác. Sau khi suôn sẻ trở về lớp học – chỉ là, cảm giác như đã mất mấy chục phút trôi qua rồi – Hạ Bạch chậm rãi lấy một cuốn sách ra xem.
Tốc độ lật sách bằng tay quả thực quá chậm, cậu đã đọc xong rồi mà tay vẫn chưa lật sang trang.
Hạ Bạch chớp chớp mắt, cảm giác này thật kỳ lạ, thật mới mẻ. Cậu nhìn thời gian trên điện thoại, một phút có thể đọc được rất nhiều trang sách.
Trong trò chơi, với tiền đề là phải an toàn, trải nghiệm cảm giác mới lạ này một chút cũng rất tuyệt.
Sau khi đọc xong một cuốn sách, đại khái cậu cũng đã biết được năng lực học tập của mình, vậy nên đã lấy một cuốn vở ra bắt đầu luyện viết.
Bài kiểm tra loại trừ của trường trung học số 2 Đại Huệ khác với đề thi tuyển người của Cục Quản Lý Trò Chơi, đối với bọn hắn mà nói, thời gian không phải là vấn đề, có lẽ là do đề khó, có những câu hỏi được moi móc từ xó xỉnh nào đó ra, không biết làm thì chỉ có thể lãng phí thời gian chờ hết giờ thi.
Thời gian không gấp gáp, nhưng không có nghĩa là cậu có thể vượt qua kỳ thi một cách suôn sẻ nếu không luyện viết chữ, đặc biệt là môn văn, ngoài phần trắc nghiệm, còn rất nhiều câu hỏi lớn cần phải viết rất nhiều chữ, còn có cả bài văn nữa.
Phương pháp luyện viết chữ của Hạ Bạch chính là chép tài liệu học tập, chép được một lúc, cậu cảm thấy như vậy rất nhàm chán, vậy là chuyển sang viết giấy nhắn cho Lăng Trường Dạ.
Trải qua một ngày, về cơ bản thì hai người họ đã có thể sinh hoạt bình thường, chỉ là, có hơi cứng nhắc và thiếu phối hợp.
Cũng từ ngày hôm đó, tất cả bọn họ đều dùng điện thoại để giao tiếp.
Lăng Trường Dạ hỏi Hạ Bạch: 【 Em đã thích nghi được chưa? 】
Hạ Bạch: 【 Về cơ bản thì em có thể hành động được, nhưng hơi vụng về. 】
Lăng Trường Dạ lại hỏi: 【 Còn việc học thì sao? 】
Hạ Bạch khiêm tốn đáp: 【 Cơ bản thì không có vấn đề gì, không có áp lực gì, có thể nghỉ ngơi bình thường rồi. 】
Hai người họ không cần phải học bốn mươi phút ngủ mười phút nữa, có thể về ký túc xá ngủ một giấc thật ngon.
Hạ Bạch vẫn chưa quay về ký túc xá của mình. Kể từ lần đó ra khỏi ký túc xá, cậu đã lập tức thực hiện phương pháp học tập cực hạn biến thái, không ngủ ở ký túc xá mấy, cậu đã nhường giường của mình cho Dương Mi.
Đương nhiên, Dương Mi cũng rất muốn ở cùng ký túc xá với anh trai mình.
Hạ Bạch lại theo Lăng Trường Dạ về ký túc xá của anh, trong ký túc xá của anh đã không còn ai, chỉ còn lại hai người bọn họ.
Hạ Bạch ngồi trên ghế của Lăng Trường Dạ, chậm rãi móc từ trong túi ra những mẩu giấy do mình viết, một xấp lớn, đưa cho Lăng Trường Dạ, ngẩng đầu nhìn anh.
Lăng Trường Dạ đưa mắt nhìn cậu, cũng đưa cho cậu hai tờ giấy được gấp lại, đó là một bức thư hoàn chỉnh.
Lúc luyện chữ, anh cũng viết cho cậu, cảm nhận được sự đồng điệu trong tâm hồn, Hạ Bạch vui vẻ nhận lấy, tràn đầy mong đợi mở ra.
Đây là lần đầu tiên Hạ Bạch nhìn thấy chữ viết của Lăng Trường Dạ non nớt như vậy, tuy nét chữ vẫn sắc bén, nhưng thực sự giống của học sinh tiểu học viết hơn, tuy nhiên, tiến bộ rất nhanh, chỉ trong một bức thư đã từ học sinh tiểu học tiến hóa thành học sinh trung học rồi.
【 Trong phó bản trò chơi Bệnh viện Chỉnh Hình ở Tuyền Quảng Thị, có một bác sĩ ma biến thái, bác sĩ đó rất thích nghiên cứu cơ thể người, lâu lắm rồi tôi mới gặp được một con boss trò chơi khó nhằn như vậy, cuối cùng phải trả giá bằng việc bị phân thây vạn đoạn mới thông quan được.
Tôi rất ghét việc cơ thể mình bị tách rời. Trò chơi đầu tiên mà tôi tham gia, tôi đã trải qua chuyện này trong một phòng thí nghiệm dưới đáy biển. Đó là một trò chơi có độ khó năm sao, tất cả những người chơi khác đều đã chết, chỉ còn lại một mình tôi nhìn các bộ phận cơ thể mình trôi nổi khắp nơi dưới lòng biển sâu, sau này, cảm giác tuyệt vọng đó vẫn thường xuyên xuất hiện trong những cơn ác mộng.
Vì vậy, khi ra khỏi phó bản trò chơi Bệnh viện Chỉnh Hình, tâm trạng tôi đã rất tệ, trong lòng cảm thấy thật u ám, thật nặng nề, đặc biệt là khi cảm nhận được các bộ phận cơ thể mình lại bị xé toạc, giống như lại trở về giấc mơ đó, trơ mắt nhìn các bộ phận cơ thể mình tứ tán khắp nơi, lại bất lực.
Nhưng đột ngột, tay tôi được ai đó nắm lấy.
Tôi như được kéo ra khỏi đáy biển sâu tuyệt vọng.
Có một người đã nhặt nhạnh từng bộ phận cơ thể tứ tán khắp nơi của tôi trong núi thây biển máu đó, ráp lại cho tôi một cơ thể hoàn chỉnh, vô cùng tỉ mỉ.
Tôi mở mắt ra, nhìn thấy người ấy, lúc đó, trên mặt người ấy có rất nhiều vết máu, hơi bẩn.
Nhưng mà, sau này tôi nghĩ lại, khi đó linh hồn trong cơ thể được trở về nguyên vẹn, đã tìm thấy được bình yên.
Người đó tên là Hạ Bạch, trong wechat của tôi, người đó được lưu với cái tên Bánh Sừng Bò Socola, là người tôi đã yêu từ cái nhìn đầu tiên. 】
Hạ Bạch gãi gãi vành tai nóng bừng, đây không phải là thư, mà giống như những lời tự bạch trong nhật ký hơn, không phải là trực tiếp viết cho cậu, nhưng vẫn khiến tim cậu đập nhanh hơn bình thường.
Nếu như luôn nhớ nhung chính là yêu từ cái nhìn đầu tiên, vậy thì cậu cũng vậy, cũng giống như đội trưởng.
Hạ Bạch lắng nghe nhịp tim vui sướng của mình rồi tiếp tục xem tiếp.
【 Bình thường tôi luôn nói những lời vô thưởng vô phạt, trông có vẻ là một người không có cảm xúc mãnh liệt, trước đây quả thực là như vậy. Trong trò chơi này, khi nhìn thấy Chu Bồi Mạn, đôi khi tôi như nhìn thấy bóng dáng của chính mình trong đó, tôi cũng đã từng như vậy, nói là bình tĩnh, không bằng nói là tê liệt chấp nhận nền giáo dục mà mình nên được nhận thì đúng hơn, im lặng gánh vác trách nhiệm được giao, dần dần, không còn cảm nhận được cảm xúc của chính mình.
Nhưng mà, từ lâu tôi đã có một cảm giác kích thích thật mạnh mẽ, từ những ngày ấy, tôi thường xuyên phải kìm nén nhịp tim đập mãnh liệt của mình.
Đã nhiều lần tôi muốn xé toạc bộ phận cơ thể mình ra đưa cho người ấy, tôi cảm thấy đây là một loại tình yêu bệnh hoạn, nhưng lại cảm thấy người ấy nhất định sẽ vui vẻ chấp nhận, bởi vì, người ấy rất đặc biệt.
Từ rất lâu rất lâu trước đây, trong lúc bất ngờ, tôi bị cuốn vào một trò chơi kỳ quái và vô cùng gian nan, thân thể tan nát trôi nổi dưới lòng biển sâu, lại có một người đang đứng một mình trước lò thiêu xác đau buồn, có lẽ khi đó ông trời đã định sẵn duyên phận của chúng tôi rồi.
Tôi rất yêu người ấy, tuy rất ít khi nói ra miệng, nhưng lại rất muốn để người ấy biết. 】
Bên cạnh những lời tự thuật đó còn có một bài thơ, giống như lúc vừa mới tập viết, non nớt, nhưng vô cùng nghiêm túc.
“Dùng kiêu ngạo đối đãi với vầng trán kiêu ngạo.
Dùng lương thiện đối đãi với trái tim thiện lương
Đó là quy luật bất biến suốt đời tôi
Chỉ khi hái hoa hồng mới cúi xuống”
Sau khi xem xong, Hạ Bạch rất muốn lấy lại những mẩu giấy mình đã viết, nhưng đội trưởng đã mở ra xem rồi.
Những mẩu giấy nhàu nát kia được anh dùng ngón tay thon dài đẹp đẽ vuốt phẳng phiu, xem một cái lại nhìn cậu một cái.
Lăng Trường Dạ: 【 Hay là anh đọc cho em nghe em đã viết gì nhé? 】
Hạ Bạch: 【 Bây giờ nói chuyện không tiện, đội trưởng, đừng làm khó giọng nói của mình nữa. 】
Lăng Trường Dạ: 【 Vậy thì, để anh gõ chúng vào điện thoại rồi lưu lại, sau khi rời khỏi trò chơi, có cơ hội lại đọc cho em nghe? 】
Hạ Bạch: 【 Bây giờ đội trưởng gõ chữ cũng không tiện, hay là khỏi đi, ha? 】
Lăng Trường Dạ: 【 Rất tiện, nói chuyện phiếm với em cũng là đang gõ chữ mà. 】
Hạ Bạch: “. . . . . .”
Lăng Trường Dạ: 【 Em cầm lấy, đưa cho anh xem từng cái một, anh sẽ gõ chữ từng chữ một. 】
Hạ Bạch đần mặt mở tờ đầu tiên ra.
【 Đội trưởng, em nhìn sườn mặt của anh, lại nghĩ đến lần đầu tiên gặp anh khi anh còn là thi thể, em không biết lúc đó mình có chảy nước miếng hay không. 】
Tờ thứ hai.
【 Đội trưởng, anh đang dưỡng sinh à? Em không hấp dẫn bằng trà và ngọc bích của anh hả? 】
Tờ thứ ba.
【 Đội trưởng, sau này cơ thể của anh sẽ cho em luyện tập chứ? Em sẽ rất nâng niu nó. 】
Tờ thứ tư.
【 Đội trưởng, em thấy chúng ta yêu nhau cũng lâu rồi, em xem tiểu thuyết nói rằng kỳ thực đã có thể tiến thêm một bước rồi —— Đây đều là tiểu thuyết gì vậy, cũng quá nhanh rồi, những tác giả đó nhất định là đang ba hoa, đúng là hại người, dạy hư trẻ nhỏ. Em không có ý nghĩ gì khác, cũng không có ý đồ xấu, chỉ là muốn sờ sờ cơ thể của đội trưởng thôi, xem đã lành hẳn chưa, ừm, đó chỉ là tấm lòng của người học y thôi. 】
. . . . . .
Mở ra tờ cuối cùng, Hạ Bạch như người vô hồn định leo lên giường tầng, nhưng đã bị Lăng Trường Dạ ôm lấy từ phía sau, kéo xuống.
Còn một mẩu giấy nữa Lăng Trường Dạ vẫn chưa đưa cho cậu xem.
Mẩu giấy đó rất kỳ lạ, rất phá hỏng bầu không khí, vậy mà lại là hỏi về việc học và thi cử.
【 Chắc chắn là học tập không có áp lực, kỳ thi này không có vấn đề gì chứ? 】
Hạ Bạch cảm thấy mẩu giấy này thật chướng mắt, nhìn thấy nó là không vui, “&%¥#.”
Lúc nãy cậu nói khiêm tốn quá rồi, nếu tốc độ não gấp 10 lần mà vẫn không thể vượt qua kỳ thi này, vậy thì cậu không còn mặt mũi nào gặp ba mẹ nữa.
Lăng Trường Dạ vừa dùng cánh tay chặn cậu lại, vừa ung dung thong thả dùng một tay gõ chữ cho cậu, 【 Không hiểu. 】
Hạ Bạch: “. . . . . .”
Cậu gật đầu.
Sau đó cậu bị Lăng Trường Dạ kéo xuống, ôm lên giường của mình.
Một lọ thuốc bổ não đại diện cho tốc độ não gấp 10 lần, chỉ tác dụng lên não bộ. Sau khi tốc độ vận hành của não bộ gấp 10 lần so với bình thường, sẽ hình thành nhận thức thời gian gấp 10 lần của não bộ đối với cơ thể.
Lúc mới trở thành người siêu tốc thời gian, cơ thể không thể theo kịp mệnh lệnh nhanh chóng của não bộ, nên mới xuất hiện hiện tượng cứng nhắc, thiếu phối hợp, cơ thể của hai người đều hơi vụng về, tất cả sự non nớt và e thẹn đều được che giấu một cách hợp lý dưới những triệu chứng thiếu phối hợp.
Từng chút một lần mò và thích nghi với cơ thể mới, dần dần bọn họ đã thích nghi được với tốc độ của não, tìm được nhịp điệu.
Hạ Bạch đã cảm nhận được triệu chứng đầu tiên sau khi trở thành người siêu tốc thời gian, đó là nóng não, cậu cảm thấy đầu óc nóng đến choáng váng, nhưng dường như thuốc bổ não lại mất tác dụng, não bộ của cậu đừng nói là vận hành gấp 10 lần, ngay cả động cũng không động nổi, bị lấp đầy bởi những tia sáng choáng váng.
Có một bàn tay lau nước mắt cho cậu.
Học sinh trường trung học số 2 Đại Huệ thường thức dậy lúc năm giờ rưỡi sáng, đây cũng là thời gian thức dậy của mấy người chơi, trong trò chơi này, hiếm khi có ai dậy muộn.
Lần này Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ đều không ra khỏi ký túc xá.
Hoa Hạo Minh gõ cửa, không có ai đáp lại.
Hắn chỉ tay về phía dãy nhà dạy học, ý là bọn họ đã đến lớp rồi.
Nhưng Dương Nghi lại có suy nghĩ khác, 【 Trước đây bọn họ đã quá mệt mỏi, vừa mới nâng cao tốc độ não, có lẽ vẫn chưa thích nghi được với tốc độ dòng chảy thời gian mới, giống như là điều chỉnh múi giờ vậy, để cho bọn họ ngủ thêm một lát đi. 】
Vậy nên ba người đã đến lớp trước.
Lúc bước vào dãy nhà dạy học, Hoa Hạo Minh quay đầu lại, nhìn thấy Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ đã đi từ ký túc xá ra.
Hắn kéo Dương Mi một cái, Dương Mi cũng quay đầu lại nhìn, hắn vừa quay đầu lại, tất nhiên Dương Nghi cũng quay đầu lại nhìn.
Ba người bọn họ đều nhìn thấy, Hạ Bạch đang cứng đờ bước về phía bọn hắn.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Hoa Hạo Minh nhịn không được nói, 【 Đừng thấy cậu ấy thông minh như vậy, nhưng cơ thể thực sự không linh hoạt bằng tôi, tôi dám chắc là ngày hôm sau tôi đi bộ tuyệt đối không cứng nhắc như vậy, ngày hôm sau tôi đã thích nghi rồi. 】
Hôm nay đến lượt Dương Mi mua cơm, Dương Nghi đã mua bữa sáng cho hắn rồi, Dương Mi đợi Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ đến lớp, đưa cho bọn họ mỗi người một phần bữa sáng.
Hắn ngồi xuống bên cạnh Hạ Bạch, hỏi: 【 Cậu cảm thấy thế nào? 】
Có vẻ như Hạ Bạch không được tỉnh táo cho lắm, 【 Cậu biết đấy, sau khi trở thành người siêu tốc thời gian, hai tiếng đồng hồ thời gian thực và thời gian cơ thể, chúng ta cảm nhận là hai mươi tiếng đồng hồ. 】
Dương Mi gật đầu.
Hạ Bạch: 【 Một tiếng đồng hồ….. Là mười tiếng đồng hồ. 】
Dương Mi gật đầu.
Vẻ mặt Hạ Bạch hoảng hốt: 【 Năm phút…… Chính là năm mươi phút. 】
Dương Mi lại gật đầu. Nếu anh trai ở đây, nhất định sẽ không cho phép hắn làm những hành động vô dụng này, nhưng hắn ở đây lén lút thì vẫn có thể ra sức gật đầu nhiều lần.
Dương Mi: “#¥?”
Hạ Bạch: 【 Ý tôi là, khi nào thì cậu dọn ra khỏi giường của tôi? 】
Dương Mi: “. . . . . .”
Dương Mi rời đi.
Hắn vừa đi ra khỏi cửa lớp, trong mắt Dương Nghi liền hiện lên hình ảnh như hắn đang quay một đoạn phim tư liệu về loài người thuở sơ khai đang cố gắng kiểm soát tứ chi. Nếu như có thể nói chuyện trôi chảy, vừa mở miệng ra nhất định sẽ là, “Aaa”.
Trong lòng Dương Mi quả thực đang “Aaa”. Hoa Hạo Minh, tên ngốc đó, anh ta có biết “ngày hôm sau” mà anh nói là cái gì không?
Bản thân anh còn chưa từng trải qua cái ngày hôm sau đó, vậy mà dám huênh hoang khoác lác.
Vừa nhìn thấy dáng đi của Hạ Bạch, hắn đã biết xảy ra chuyện gì.
Lúc này trong đầu hắn ngoài “Aaa”, còn có “Hai mươi tiếng đồng hồ”, “Mười tiếng đồng hồ” và “Năm mươi phút”, cùng với những thứ mà những con số này đại diện.
Hắn nghi ngờ tên đội trưởng đầy tâm cơ của mình lần này là cố tình đồng ý cho Hạ Bạch nâng cao tốc độ não, nhất định là như vậy!
Phó bản trò chơi này chỉ là một khâu trong kế hoạch “play” của bọn hắn!
Tối hôm đó, Hạ Bạch chuyển về ký túc xá của mình.
Dương Nghi không hề buồn bã vì phải xa em trai, Hắn ta còn nghiêm túc hỏi han Hạ Bạch với một chút quan tâm không nhiều lắm: 【 Sao lại quay về vậy? 】
Câu trả lời của Hạ Bạch, đối với hắn ta mà nói, rất khó hiểu, 【 Quay về nghỉ ngơi. 】
Dương Nghi: 【 Sao vậy? 】
Hạ Bạch: 【 Không chịu nổi nữa. 】
Dương Nghi: 【 Ồ, thật ra cũng không sao đâu, cậu cố thêm mấy ngày nữa là có thể vượt qua kỳ thi rồi. Chỉ còn bốn ngày nữa thôi. 】
Hạ Bạch ngẩng đầu nhìn trần nhà, cậu đã thực sự cảm nhận được cái gì gọi là thời gian dài đằng đẵng, cả đời khó quên.
Tối hôm sau, Lăng Trường Dạ hỏi: 【 Đến ký túc xá của anh không? 】
Chân Hạ Bạch mềm nhũn, nhưng vẫn chạy nhanh như bay.
Tối hôm thứ ba, Lăng Trường Dạ hỏi: 【 Ngủ cùng anh không? 】
Não Hạ Bạch nóng ran, ngất xỉu ngay trên người Dương Mi.
Tối hôm thứ tư, Lăng Trường Dạ vừa cầm điện thoại lên, Hạ Bạch đã định bỏ chạy, nhưng lại bị Lăng Trường Dạ giữ lại, cậu liền nhìn thấy mấy chữ to đùng trên màn hình điện thoại: 【 Không phải anh là người dưỡng sinh sao? Kiểu thanh tâm quả dục. 】
Hạ Bạch: “. . . . . .”
Nghĩ đến những mẩu giấy nhỏ mình đã viết, cho dù là kiểu thanh tâm quả dục, Hạ Bạch cũng chuồn mất.
Ngày thứ năm, bọn hắn bắt đầu thi. Đây là kỳ thi loại trừ cuối cùng của phó bản trò chơi này.
Đến kỳ thi này, trường thi đã từ 25 phòng ban đầu giảm xuống còn 2 phòng.
Trong phòng học im lặng như tờ, những người vốn dĩ ngồi cùng vị trí với bọn hắn phần lớn đều đã chết.
Trong hai phòng học chỉ còn lại tổng cộng mười tám người chơi.
Trong phòng thi của Hạ Bạch có bảy học sinh giỏi được tuyển chọn, có hai người chơi là học sinh giỏi, Hạ Bạch nhìn thấy một người mồ hôi nhễ nhại, một người thì liên tục chớp mắt.
Một trong số đó quay sang nhìn Hạ Bạch, trong mắt lộ ra vẻ cầu xin.
Hai ngày trước đã có hai người chơi là học sinh giỏi đến tìm bọn hắn, bọn họ không nói được lời nào, chỉ dùng sức, dùng sức rất mạnh túm lấy cánh tay bọn hắn, dùng ánh mắt đó nhìn bọn hắn.
Lúc đó Hạ Bạch bị một người trong số đó túm lấy cổ tay, cậu cảm thấy tay anh ta rất nóng, nhất định là nhiệt độ cơ thể của anh ta phải trên 45 độ, người bình thường bị sốt không thể nào đạt tới nhiệt độ đó.
Người đó chính là người chơi đã thêm dầu vào lửa trước bảng thông báo điểm, chế giễu mấy người không vượt qua điểm sàn, bảo bọn họ tại sao không nâng cao tốc độ não bộ.
Họ đã tự mình cảm nhận được lời khuyên của bọn hắn là đúng, vậy nên đã đến cầu xin bọn hắn cứu mạng.
Nhưng mà đã đến nước này, bọn hắn cũng không còn cách nào khác.
Điều duy nhất Hạ Bạch có thể làm là hỏi anh ta: “Cố Hằng Lượng, anh có thể giao thi thể của mình cho tôi không?”
Hai người đó đã không thể tham gia kỳ thi này được nữa.
Những người có thể tham gia kỳ thi này, chỉ cần trụ được một ngày nữa là có thể thông quan, nhưng trong giờ thi buổi trưa nay, Hạ Bạch vẫn nhìn thấy một người trong số đó gục đầu xuống bàn rồi không ngẩng đầu lên được nữa.
“Reng reng reng ——”
“Đã hết giờ, đề nghị các em học sinh lập tức bỏ bút xuống.”
【 Chúc mừng Người Nhặt Thi Hạ Bạch đã mở khóa thành công địa đồ lớn Trường Trung Học Số 2 Đại Huệ. 】
【 Trò chơi đang tính toán, vui lòng chờ trong giây lát. 】
Vừa buông bút xuống, Hạ Bạch đã nghe thấy âm thanh thông báo máy móc của hệ thống. Cậu hơi bất ngờ, cứ tưởng phải đợi đến trưa mai có điểm mới có thể thông quan trò chơi.
Không ngờ chuông báo hiệu hết giờ thi vừa vang lên, kết quả đã có.
【 Người Nhặt Thi Hạ Bạch, điểm thi cuối cùng là 729 điểm, phần thưởng và thành tích như sau: 】
【 Đạo cụ trò chơi [ Máy điều chỉnh thời gian ]: Có thể tăng tốc thời gian một lần, để biết cách sử dụng cụ thể, vui lòng xem hướng dẫn sử dụng. 】
【 Điểm trò chơi: 10020700. 】
【 Tiến độ kỹ năng: Cấp bậc kỹ năng 462: Thêm 56 thi thể, thêm kỹ năng cơ thể 【 Thiếu nữ như gió 】, 【 Đuôi hồ ly 】, 【 Người lùn 】, thêm kỹ năng đạo cụ 【 Miệng của Thao Thiết 】, 【 Bài Tarot 】, thêm kỹ năng linh hồn hoàn chỉnh 【 Cố nhân của bạn 】, thêm kỹ năng linh hồn bị vỡ【 Nhập mộng 】, để biết thêm chi tiết, vui lòng xem trong sách kỹ năng. 】
Những người bên ngoài trường trung học số 2 Đại Huệ đã đợi hơn sáu tiếng đồng hồ, nhìn mặt trời sắp lặn xuống núi.
Đám đông bên ngoài trường ngày càng đông, trong rất nhiều phòng phát sóng trực tiếp cũng có vô số khán giả, nhưng âm thanh, bình luận và lượt thích ngày càng ít, hoàng hôn mang đến cảm giác lụi tàn và tuyệt vọng.
【 Gần bảy tiếng đồng hồ rồi, tôi nhớ lần trước phó bản trò chơi phát sóng trực tiếp kia chỉ có 40 phút, có phải là bọn họ đã. . . . . . 】
【 Đó là địa đồ nhỏ, đây là địa đồ lớn, thời gian dài hơn một chút cũng bình thường thôi, đợi thêm chút nữa đi, nhất định sẽ ổn thôi. 】
【 Các người chơi già dặn kinh nghiệm cho biết, chưa từng có trò chơi nào mà thời gian vượt quá năm tiếng đồng hồ, chắc là bọn họ đã. . . . . . Haiz, quả nhiên, phó bản trò chơi này đúng là trò chơi khó nhất. 】
【 Các người đừng có nói bậy! Lần này có nhiều học thần và cao thủ tham gia như vậy! Bạn cùng phòng của tôi, cô ấy là thiên tài, chưa từng có trò chơi hay bài thi nào có thể làm khó được cô ấy! 】
【 Vậy thì có ích gì, bộ các người tưởng rằng trong trò chơi chỉ thi cử không thôi à? 】
【 Bảy tiếng đồng hồ rồi. . . . . . 】
【 Cục Quản Lý Trò Chơi sắp đến giải quyết rồi. 】
【 Sẽ không đâu, cầu xin đấy. 】
“Đừng xem nữa.” Khương Ỷ Đồng đưa tay muốn giật lấy điện thoại của Giang Thanh Phong, ông đã xem đến mức không tự chủ được mà run rẩy.
Bà biết bảy tiếng đồng hồ này ông đã dày vò như thế nào, bà cũng như vậy.
Lúc hai tiếng trôi qua, ông đã không thể ngồi yên trong xe được nữa, hết lần này đến lần khác chạy đến chỗ Cục Quản Lý Trò Chơi hỏi thăm tình hình.
Mọi người trong Đội Tấn Công đều biết bọn họ là bố mẹ của Hạ Bạch, lần nào cũng đều kiên nhẫn giải thích và an ủi bọn họ.
“Hai người yên tâm, địa đồ lớn sẽ tốn thời gian hơn những đồ nhỏ.”
“Không sao đâu, khoảng thời gian này là bình thường.”
“Đừng lo lắng, Hạ Bạch thông minh như vậy, lại còn có đội trưởng của chúng cháu nữa, Dương Mi, Hoa Hạo Minh, Văn Vũ Tân, mấy người lợi hại nhất Đội Tấn Công đều đã vào trong đó rồi.”
Một tiếng trước, khi hai người lại đến đó, giọng điệu nói chuyện của bọn họ cũng trở nên miễn cưỡng.
Một người là bà chủ quản lý hàng ngàn nhân viên, một người là họa sĩ có khả khăng quan sát tinh tế, sao bọn họ có thể không nhìn ra, người của Đội Tấn Công cũng bắt đầu lo lắng, bắt đầu tuyệt vọng.
Lúc đó toàn thân Giang Thanh Phong đã run rẩy, ngay trước mặt người của Đội Tấn Công, ông nói: “Không, sẽ không có lần sau nữa, cũng. . . . . . cũng không cho thằng bé, không cho thằng bé vào trò chơi nữa.”
Lúc đó Khương Ỷ Đồng nghe thấy ông nói như vậy, kỳ thực ngón tay bà cũng đã bắt đầu run rẩy, cố gắng đè nén tiếng nghẹn ngào, kiên quyết kéo ông trở lại xe.
Sau khi trở lại xe, Giang Thanh Phong đã điên cuồng lên các diễn đàn xem, xem các buổi phát sóng trực tiếp.
“Đừng!” Giang Thanh Phong vội vàng bảo vệ điện thoại của mình, ông mở to mắt nhìn chằm chằm vào một bình luận trong buổi phát sóng trực tiếp.
Cùng lúc đó, bọn họ nghe thấy một giọng nói hết sức rõ ràng và quen thuộc: “Ba mẹ! Con……”
Tiếng reo hò vang trời đã át mất giọng nói của cậu.
Khương Ỷ Đồng che miệng, nước mắt theo kẽ tay bà rơi xuống tí tách, rất nhanh sau đó, bà lại vội vàng lau nước mắt lung tung, nhìn về phía con trai đang bị đám đông vây quanh bên ngoài cửa sổ.
Khuôn mặt Giang Thanh Phong áp sát vào cửa sổ xe, nước mắt tuôn như mưa rơi trên cửa kính, làm ướt cả áo len của ông.
【 Ra rồi! 】
【 Ra rồi kìa! 】
【 Bọn họ ra rồi! 】
【 Cửa trường trung học số 2 Đại Huệ mở ra rồi! 】
【 Hàng rào cảnh báo đã được dỡ bỏ rồi! 】
【 Huhuhuhu! 】
Phải mất hơn hai mươi phút, những người chơi mới có thể từ trong đám đông quay trở lại xe buýt của Cục Quản Lý Trò Chơi.
Lão Vương đang đợi bọn hắn trên xe, mỗi khi có một người lên xe, ông lại khép một ngón tay lại, sau khi hai tay nắm chặt lại xòe ra, lại khép năm ngón tay, tổng cộng có mười lăm người chơi đi ra.
“Ra ngoài là tốt rồi, ra ngoài được là tốt rồi.” Ông im lặng vài giây, sau đó nói: “Vất vả cho các cháu rồi.”
Ông nhìn Hạ Bạch rồi lại nhìn những người khác, “Tôi biết người nhà của các cháu đều đang đợi bên ngoài, nhưng các cháu cũng đã thấy rồi tình hình bên ngoài rồi, có ra ngoài cũng sẽ không đi được đâu, hay là cùng nhau về Cục Quản Lý Trò Chơi trước đã.”
Hạ Bạch áp hai tay lên cửa sổ nhìn ra ngoài, cậu nhìn thấy xe của bố mẹ rồi, nhưng kính xe là kính chống nhìn trộm, cậu không nhìn rõ bọn họ trong xe, đành phải cùng mọi người về Cục Quản Lý Trò Chơi trước.
Bên ngoài đông nghịt người, nhìn không thấy đâu là điểm cuối, nhưng khi xe buýt của Cục Quản Lý Trò Chơi khởi động, không cần nhân viên dọn đường, những người vây xem đã tự động nhường đường, xe bon bon tiến về phía trước, phía sau là một hàng dài xe của Cục Quản Lý Trò Chơi.
Những người chơi đã thông quan trở về Cục Quản Lý Trò Chơi trong tiếng hò reo, người thì nhận phỏng vấn trực tiếp của Cục Quản Lý Trò Chơi, người thì thuật lại trò chơi, người thì đi kiểm tra sức khỏe.
Sau khi ra khỏi trò chơi, tất nhiên thuốc bổ não cũng mất tác dụng, nhưng việc não bộ vận hành với tốc độ cực nhanh trước đó là có thật, tất cả bọn họ đều mệt mỏi rã rời, đi đường cũng loạng choạng.
Lão Vương nhìn thấy vậy thì cho dừng mọi hoạt động, để bọn họ về nghỉ ngơi trước.
Mặc dù vậy, khi Hạ Bạch ra khỏi Cục Quản Lý Trò Chơi, đến bãi đậu xe dưới tầng hầm thì trời cũng đã tối.
Cậu nhìn thấy bố mẹ đang đứng trước cầu thang đợi mình.
Mẹ trang điểm rất tinh tế, nụ cười rạng rỡ, còn chói mắt hơn cả minh tinh trên tivi, bà đang ôm một bó hoa tươi.
Ba mặc một bộ vest trắng và áo khoác ngoài phẳng phiu không một nếp nhăn, một tay xách bánh gato, tay kia thì đang ra sức vẫy về phía cậu.
Hạ Bạch nhìn bọn họ vài giây, chớp chớp mắt, cơn buồn ngủ dường như đã bị nụ cười của bọn họ xua tan, cậu dang hai tay chạy về phía bọn họ như chú chim nhỏ.
Hết chương 132.
