Chương 133: Quá Khứ (Phần 1)
“Ba mẹ, hai người đợi con lâu lắm rồi phải không?”
Sau khi lên xe, Hạ Bạch ngồi ở hàng ghế sau, cậu nghiêng người về phía trước, gần bố mẹ hơn, “Làm hai người lo lắng rồi.”
“Lo lắng gì chứ.”
Khương Ỷ Đồng ngồi ở ghế phụ, nói: “Thật ra lúc đầu chúng ta cũng hơi lo, mấy tiếng đồng hồ rồi mà hai đứa con vẫn chưa ra, nhưng mà Đội Tấn Công của các con làm việc rất chu đáo, họ nói với chúng ta rằng, địa đồ lớn thời gian dài là chuyện bình thường, bảo chúng ta hãy tin tưởng con và đồng đội của con.”
Bà nhìn Giang Thanh Phong đang lái xe, nói: “Họ nói thời gian trong trò chơi và thời gian ở đây không giống nhau, hơn nữa nơi các con đi là trường học, có thể phải thi cử, thi cử thì phải cho thời gian chuẩn bị, thời gian trong trò chơi dài, thời gian ở đây cũng phải dài.”
“Đúng là vậy.” Hạ Bạch nói: “Họ nói đúng, chúng con trong trò chơi phải vượt qua năm kỳ thi loại, mười ngày một kỳ thi, cho nên phải cần thời gian khá dài, đây là lần con vào trò chơi lâu nhất từ trước đến nay.”
“Sau này, nếu con lại vào trò chơi như vậy.” Hạ Bạch nói: “Hai người cứ ở nhà chờ con là được rồi, có lần này con đã mãn nguyện lắm rồi.”
Cậu biết mẹ rất bận, có rất nhiều việc đang chờ bà giải quyết.
Cậu cũng biết tranh của ba một bức khó cầu, thời gian của ông cũng rất quý báu.
Lần này họ muốn đến, Hạ Bạch đồng ý, là muốn bù đắp cho tiếc nuối lúc thi đại học, ông nội qua đời, không có một người thân nào ở bên cạnh cậu.
Bây giờ cậu đã rất mãn nguyện rồi, không muốn sau này bố mẹ lại vì cậu mà trì hoãn công việc của mình, cùng cậu đi khắp nơi nữa.
“Lần này sao mà đủ.” Giang Thanh Phong nói: “Sau này lần nào chúng ta cũng sẽ đi đón con, được nhìn thấy khoảnh khắc con bước ra từ trong trò chơi là niềm vui và tự hào, bất cứ thứ gì cũng không thể sánh được.”
“Đúng vậy.” Khương Ỷ Đồng đưa cho Hạ Bạch một chiếc chăn, “Nhìn mắt con đỏ ngầu hết cả lên rồi, ngủ một lát đi, đến nơi mẹ gọi.”
“Dạ!” Hạ Bạch nhận lấy chiếc chăn, nằm xuống hàng ghế sau, vô thức nhìn chằm chằm vào trần xe đầy sao, mí mắt dần dần khép lại, “Ba mẹ.”
Giọng cậu rất nhỏ, Khương Ỷ Đồng cũng nhẹ nhàng đáp lại một tiếng.
“Cảm ơn hai người đã đến đón con.” Cậu mơ màng nói: “Con rất…..”
Chưa kịp nói hết câu, cậu đã ngủ thiếp đi rồi.
Khương Ỷ Đồng quay đầu nhìn về phía trước, đưa tay nắm lấy tay Giang Thanh Phong.
Hạ Bạch ngủ một giấc đến gần trưa ngày thứ ba mới tỉnh.
Lúc mở mắt ra, cậu có cảm giác như không biết đây là đâu, hôm nay là ngày nào.
Phải mất một lúc lâu cậu mới phản ứng lại được, bây giờ cậu đã ra khỏi trò chơi, căn phòng xa lạ này chắc là Cục Quản Lý Trò Chơi sắp xếp cho gia đình cậu, chỗ ở tạm thời ở thành phố Đại Huệ.
Hậu quả của việc ngủ quá lâu là đầu óc choáng váng, còn hơi đau âm ỉ, mãi đến khi ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức từ bên ngoài bay vào, Hạ Bạch mới dần dần tỉnh táo lại.
Cậu chợt nhận ra, không biết mình đã ngủ bao lâu rồi, có thể là rất lâu rồi, có thể ba mẹ sẽ lo lắng. Thế là vội vàng xuống giường, thích nghi với cảm giác choáng váng sau khi ngủ dậy vài giây, vừa đẩy cửa vừa gọi: “Ba mẹ, con không sao.”
Lúc này đúng lúc là giờ ăn trưa, Khương Ỷ Đồng đang ngồi trước bàn ăn, bà cười nói: “Ba mẹ biết rồi.”
Đối diện với ánh mắt khó hiểu của Hạ Bạch, bà nói: “Ba mẹ còn chưa về nhà thì Lăng Trường Dạ đã gọi điện đến, nói các con trong trò chơi đã uống một loại thuốc an toàn để nâng cao tinh thần, tác dụng phụ duy nhất là sau khi ngừng thuốc sẽ ngủ một giấc, có thể sẽ ngủ hai ba ngày, không sao hết.”
Hạ Bạch vẫn còn có chút mơ màng, gật đầu.
Khương Ỷ Đồng mỉm cười, nói: “Thằng bé Trường Dạ chu đáo thật đấy, làm việc gì cũng khiến người ta thấy yên tâm.”
Nghe thấy mẹ khen Lăng Trường Dạ, Hạ Bạch lập tức nghĩ đến một chuyện của mình với anh, lập tức tỉnh táo hẳn.
“Còn nữa.” Khương Ỷ Đồng rất hài lòng, nói: “Lúc đó nó gọi điện thoại hỏi con có phải là đang ngủ hay không, mẹ nói con ngủ như heo con vậy, điện thoại của nó cũng không đánh thức con dậy được, không ngờ nó lập tức chạy đến, chính là nó đã bế con từ trên xe vào giường đấy. Con nói xem, nó như vậy có chu đáo không, mẹ và ba con có khi còn không bế nổi con.”
“Ai nói anh bế không nổi, hai người không cho anh cơ hội thôi.” Giang Thanh Phong bưng một nồi đất ra, “Anh cũng có thể bế con trai mình được mà.”
“Được được được, anh giỏi.” Khương Ỷ Đồng nói: “Ông xã của em sức khỏe rất tốt, rất mạnh.”
“Tất nhiên là anh rất mạnh rồi.” Giang Thanh Phong vừa nói vừa đặt nồi đất lên miếng lót cách nhiệt trên bàn ăn, ông nói với Hạ Bạch: “Vừa hầm canh gà xong, mau lại đây uống một bát.”
Hai người nhìn Hạ Bạch, lúc này mới phát hiện nãy giờ Hạ Bạch không nói gì, tai lại hơi đỏ.
“Cục cưng!” Khương Ỷ Đồng như phát hiện ra châu lục mới, “Chẳng lẽ con được Trường Dạ bế vào giường mà ngại ngùng à? Bây giờ người trẻ các con yêu đương thuần khiết như vậy sao?”
Hạ Bạch: “…..”
Khương Ỷ Đồng kéo cậu đến bàn ăn, hỏi: “Cục cưng, hai đứa con tiến triển đến đâu rồi? Hai đứa đều đã trưởng thành rồi, chỉ cần hai bên đều muốn, cũng có thể thân mật hơn một chút.”
“Không được đâu.” Giang Thanh Phong vội vàng nói: “Cục cưng nhà chúng ta vẫn còn là trẻ con, phải đợi thêm vài năm nữa, ít nhất cũng phải đợi đến tuổi kết hôn hợp pháp mới được.”
“Anh nói cái gì vậy chứ?” Khương Ỷ Đồng: “Chính anh còn không làm gương được, sao anh có thể yêu cầu cục cưng như vậy?”
Hạ Bạch: “…”
Cậu im lặng ngồi xuống, múc cho mình một bát canh gà, im lặng uống.
Thấy Khương Ỷ Đồng nhìn sang, trước khi bà kịp mở miệng, cậu vội vàng hỏi: “Nhị Oa đâu rồi mẹ?”
“Nhị Oa? Nhị Oa hạ phó bản rồi.” Khương Ỷ Đồng nói: “Vì địa đồ lớn trường Trung học số 2 Đại Huệ mà thành phố Đại Huệ xuất hiện rất nhiều địa đồ trò chơi nhỏ, Đội Tấn Công lại bắt đầu thường xuyên vào trò chơi. Lúc con ra khỏi trò chơi, Nhị Oa đang ở trong trò chơi, lúc con ngủ, Nhị Oa có đến thăm con, rất nhanh sau đó đã bị người của Đội Tấn Công đưa đi rồi.”
“Đúng rồi, Lận Tường cũng gọi điện thoại đến, bảo con tỉnh rồi thì gọi lại cho nó.” Khương Ỷ Đồng bổ sung.
Hạ Bạch gật đầu, hỏi: “Nhị Oa đồng ý vào trò chơi sao?”
Trước đây Nhị Oa đồng ý vào trò chơi là vì cậu để em gái Tuyết Mộc đi cùng nó, lần này phó bản trường Trung học số 2 Đại Huệ có độ khó cao, vậy nên cậu đã đưa em gái Tuyết Mộc đi cùng mình, Nhị Oa chỉ còn một mình.
“Thằng bé đồng ý.” Giang Thanh Phong nói: “Người của Đội Tấn Công vừa gọi là nó đi ngay, chỉ là có hơi không nỡ xa con, không được nhìn thấy con tỉnh lại, nó có để lại cho con một bông hoa trắng nhỏ ở trên giường, con có nhìn thấy không?”
Hạ Bạch không nhìn thấy, định bụng ăn cơm xong sẽ về phòng tìm. Cậu cảm thán: “Nhị Oa đã lớn rồi.”
Cậu túm lấy chủ đề Nhị Oa nói rất nhiều, cuối cùng ba mẹ cũng quên mất chủ đề vừa rồi, Hạ Bạch âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Trong số những người chơi ra khỏi phó bản đó, Hạ Bạch là người tỉnh dậy sớm nhất, không tính Dương Nghi.
Ba ngày sau, tất cả các người chơi đều đã tỉnh lại.
Trong nhóm chat của Đội Tấn Công, Lăng Trường Dạ nói: [ Truyền thông chính thức của Cục Quản Lý Trò Chơi muốn phỏng vấn một người đã ra khỏi phó bản trò chơi trường Trung học số 2 Đại Huệ, có ai muốn đi không? ]
Anh nói là “có ai muốn đi”, chứ không phải là “ai muốn đi”, xem ra là không có ai muốn đi cả.
Hạ Bạch: [ Dương Mi. ]
Hoa Hạo Minh: [ Dương Mi. ]
Văn Vũ Tân: [ Dương Mi. ]
Dương Mi: [ Dương Mi. ]
Lăng Trường Dạ: [ Được, vậy Dương Mi đi. ]
Bởi vì gần như tất cả người chơi đều đã ngủ, không ai lên tiếng đáp lại, toàn dân vẫn đang rất quan tâm đến trường trung học số 2 Đại Huệ, sau khi Dương Mi nhận lời phỏng vấn, lại gây ra nhiều cuộc thảo luận hơn.
Lần này số người rời khỏi trò chơi quá ít, rất nhiều người nhà của những người đã khuất đều rất đau buồn, đặc biệt là phụ huynh của những học sinh giỏi.
Những tên tội phạm vào trò chơi đều là những tử tù sắp bị xử tử được chọn lựa kỹ càng trên khắp cả nước, vốn dĩ bọn chúng cũng sắp chết rồi, bọn chúng tự nguyện vào trò chơi để đánh cược một cơ hội sống sót, nay chết trong trò chơi thì người nhà cũng không có cách nào.
Còn những học sinh giỏi đó, người nào cũng đều có tiềm năng vô hạn, tương lai tươi sáng, chết trong trò chơi, ngay cả cư dân mạng cũng đều tiếc nuối, huống chi là cha mẹ, không biết bọn họ còn đau buồn đến mức nào.
Còn có những người chơi kỳ cựu khác, những người chơi kỳ cựu vào trường Trung học số 2 Đại Huệ lần này đều là những người chơi xuất sắc.
Tóm lại, phó bản trò chơi lần này tổn thất rất nặng nề, rất nhiều người chìm trong đau buồn.
Vì vậy, Cục Quản Lý Trò Chơi đã quyết định học theo đại học y Hòa Bình, tổ chức một buổi lễ truy điệu cho những người đã hy sinh trong trò chơi trường Trung học số 2 Đại Huệ, để người dân cả nước có thể theo dõi, địa điểm được tổ chức ngay tại trường Trung học số 2 Đại Huệ vừa được mở cửa trở lại.
Lúc này, những người chơi đã ra khỏi phó bản trò chơi trường Trung học số 2 Đại Huệ, phần lớn đều đang ở thành phố Đại Huệ, nếu muốn tham gia cũng rất thuận tiện.
Khương Ỷ Đồng và Giang Thanh Phong đều rất muốn đi. Rất may mắn, con trai của hai người đã ra khỏi trò chơi, thật đáng tiếc khi có rất nhiều bậc cha mẹ không thể đón được con mình trở về, hai người đã từng trải qua nỗi đau giống như những người đó, vậy nên muốn đến để cùng họ tiễn đưa những đứa trẻ xấu số đó lần cuối.
Sau khi nghe xong, Hạ Bạch quyết định đi cùng hai người.
Vào ngày trước lễ truy điệu, cậu đến Cục Quản Lý Trò Chơi chi nhánh thành phố Đại Huệ.
Bởi vì sắp tổ chức lễ truy điệu, nơi đây chỗ nào cũng là khung cảnh bận rộn.
Chỉ dựa vào nhân lực của chi nhánh Đại Huệ chắc chắn là không đủ, cũng giống như Tuyền Quảng Thị lúc trước, sau khi trò chơi bùng phát ở thành phố Đại Huệ, Trạm Cứu Trợ và các bộ phận khác nhau của Cục Quản Lý Trò Chơi đều đến hỗ trợ.
Hạ Bạch vừa bước vào đã nhìn thấy bộ trưởng Nguy Chính Vũ của Bộ Hậu Cần, Nguy Chính Vũ cũng nhìn thấy cậu, bà dừng bước, mỉm cười gọi: “Hạ Bạch, trùng hợp quá, chúng ta lại gặp nhau rồi.”
Lần trước bọn họ gặp nhau là ở Tuyền Quảng Thị – nơi trò chơi bùng phát trước đó, lúc đó Hạ Bạch vẫn còn là một tình nguyện viên, chưa phải là người của Cục Quản Lý Trò Chơi.
Lần này bọn họ gặp nhau ở thành phố Đại Huệ – nơi thứ hai bị trò chơi tàn phá nhiều nhất, bây giờ Hạ Bạch đã là thành viên nòng cốt của Đội Tấn Công Cục Quản Lý Trò Chơi, là người có công lớn trong việc giải phóng trường Trung học số 2 Đại Huệ lần này.
Nguy Chính Vũ vẫn như trước, mái tóc xoăn dài bồng bềnh, bà mặc áo sơ mi trắng và váy công sở màu tím, xinh đẹp và già dặn, lúc cười lên, khiến cho người ta có cảm giác tràn đầy năng lượng.
“Bộ trưởng Nguy.” Hạ Bạch đi đến trước mặt bà, hỏi: “Lần truy điệu này cũng do Bộ Hậu Cần của chị phụ trách sao?”
“Bộ phận của chúng tôi đã bận tối mắt tối mũi rồi.” Nguy Chính Vũ nói: “Thực sự không quản lý nổi, lần này do Bộ Đối Ngoại và Bộ Hậu Cần cùng nhau phụ trách, chủ yếu là Bộ Đối Ngoại phụ trách.”
Khi Hạ Bạch còn làm tình nguyện viên đã biết Bộ Hậu Cần bận rộn đến mức nào rồi, cậu nói: “Có thể phiền chị liên lạc với người phụ trách lễ truy điệu lần này giúp tôi được không?”
Nguy Chính Vũ hơi tò mò, không biết cậu muốn làm gì, nói: “Tôi cũng là một trong những người phụ trách, có chuyện gì cậu có thể nói với tôi, đến văn phòng của tôi đi.”
Hạ Bạch: “Dạ vâng.”
Trên đường đi đến văn phòng, Hạ Bạch hỏi Nguy Chính Vũ: “Bộ trưởng Nguy, sau khi trường Trung học số 2 Đại Huệ được thông quan, tần suất xuất hiện trò chơi địa đồ nhỏ ở thành phố Đại Huệ có giảm xuống không?”
“Giảm rồi, mấy ngày nay toàn thành phố Đại Huệ chỉ xuất hiện ba địa đồ trò chơi, đang có xu hướng ổn định.” Nguy Chính Vũ nói: “Tôi nhớ, lúc ở Tuyền Quảng Thị tôi đã nói với các cậu rồi, sau khi địa đồ lớn của một nơi nào đó bị phá đảo, có thể địa đồ trò chơi nhỏ sẽ giảm bớt.”
Hạ Bạch “Ừ” một tiếng.
Nguy Chính Vũ: “Lúc đó nói với các cậu, chúng tôi chỉ là phỏng đoán, nhưng sau khi được hai thành phố kiểm chứng, hiện tại có thể khẳng định rồi.”
“Đúng rồi.” Bà mở cửa văn phòng, quay đầu lại nói với Hạ Bạch: “Tôi cũng biết có khả năng tồn tại địa đồ siêu lớn rồi, điều này đối với chúng ta có thể là một tai họa, cũng có thể là hy vọng.”
Lúc mới biết được có địa đồ siêu lớn tồn tại, dựa trên suy đoán trước đó, Hạ Bạch cũng nghĩ như vậy.
Hạ Bạch hỏi: “Cục Quản Lý Trò Chơi đã có chuẩn bị gì cho việc này chưa?”
“Có.” Nguy Chính Vũ nói: “Tôi có thể nói cho cậu biết, không chỉ là Cục Quản Lý Trò Chơi. Nhưng mà việc chuẩn bị này quá khó khăn, biết là địa đồ siêu lớn, nhưng rốt cuộc thì nó lớn đến mức nào?”
Hạ Bạch gật đầu, cậu biết điều này khó khăn đến mức nào.
“Đừng lo lắng, những việc này cứ để chúng tôi lo.” Nguy Chính Vũ nói: “Ngồi đi.”
“Không làm phiền chị thêm nữa.” Hạ Bạch nói: “Lần này tôi đến là muốn giao bọn họ cho các người.”
Hạ Bạch giao 56 thi thể người chơi mà cậu mang ra từ trong trò chơi cho bọn họ.
Rất nhiều người đã đến tham dự lễ truy điệu, những người không thể vào trường học thì đứng đợi bên ngoài, hoa cúc trắng mà họ mang theo được đặt xung quanh chân tường trường Trung học số 2 Đại Huệ thành một vòng tròn, flycam quay được một vòng hoa trắng khổng lồ, bên trong và bên ngoài vòng hoa đều là người.
Hạ Bạch đi cùng ba mẹ, còn dắt theo Nhị Oa – cục kẹo cao su đã ra khỏi trò chơi.
Trong trường học, ngoại trừ người của Cục Quản Lý Trò Chơi, phóng viên báo chí, còn lại chính là người thân, bạn bè, thầy cô của những người chơi liên quan.
Mở đầu lễ truy điệu là bài phát biểu của Lão Vương. Ông mặc một bộ vest đen trang nghiêm, túi áo khoác cài một bông cúc trắng, tương phản với mái tóc không biết từ lúc nào đã điểm thêm nhiều sợi bạc, giọng ông trầm lắng bày tỏ sự tiếc thương đối với những người chơi đã hy sinh trong trò chơi.
Sau khi Lão Vương kết thúc bài phát biểu, vén tấm màn phía sau ra, để lộ 56 thi thể.
Hạ Bạch nghe thấy rất nhiều tiếng khóc không biết là vui hay buồn, nhìn thấy rất nhiều người vừa khóc vừa chạy đến bên cạnh con trai, con gái, chồng, vợ, bố, mẹ của mình, trong phút chốc, cậu lại cảm nhận được ý nghĩa của kỹ năng mình có được hết sức mãnh liệt.
Cậu nhớ lúc nhỏ, ông nội thường kể cho cậu nghe những trải nghiệm Cản Thi của ông lúc còn trẻ.
Vào những đêm hè, trong sân có chôn cất rất nhiều Hỉ Thần, ông nội ngồi trên ghế xích đu phe phẩy quạt hương bồ, hỏi cậu: “Tiểu Bạch, cháu có biết tâm nguyện ban đầu của những người Cản Thi như chúng ta là gì không?”
Lúc đó Hạ Bạch đang mò dưa hấu trong giếng nước, thuận miệng hỏi: “Là gì ạ?”
“Không quản ngàn dặm, đưa người về cố hương.”
Ông nội nói: “Đó là tâm nguyện ban đầu của chúng ta, cũng là lời hứa của chúng ta với Hỉ Thần. Ban đầu, Hỉ Thần đều là những người tử trận sa trường, núi cao đường xa, xe ngựa e ngại, muốn lá rụng về cội cũng rất khó khăn, chúng ta đã đưa bọn họ về nhà, để bọn họ đoàn tụ với người thân của mình.”
Tiểu Hạ Bạch quay đầu nhìn ông nội, ông nội nói đầy ẩn ý: “Tiểu Bạch, nhất định cháu sẽ hiểu.”
Lúc đó, Hạ Bạch còn chưa hiểu ánh mắt của ông nội.
Sau này, khi cậu biết những Hỉ Thần được chôn cất trong sân đều là do cậu mang ra từ trong trò chơi, cậu đã hiểu tại sao ông nội lại nói như vậy, cũng hiểu được ánh mắt của ông lúc đó.
Lần đầu tiên cậu hiểu được câu nói này là lúc đưa thi thể của các anh chị khóa trên của trường đại học y Hòa Bình và những người chơi khác về trường, lần này cậu lại hiểu biết càng sâu sắc hơn.
“Chẳng phải là trò chơi không nhả thi thể người chơi đã chết ra sao?” Một người phụ nữ tóc đã bạc trắng ôm thi thể con gái mình, hỏi: “Ai đã đưa thi thể con gái tôi ra ngoài?”
Lão Vương mỉm cười, đứng thẳng người, nếp nhăn nơi khóe mắt gom hết ánh nắng, “Là một Cản Thi Nhân.”
Nói xong, ông đưa mắt nhìn Hạ Bạch, Hạ Bạch bế Nhị Oa lên, che khuất tầm mắt của ông.
Lúc đó cậu giao thi thể cho Nguy Chính Vũ, nói: “Trong lễ truy điệu, mọi người đừng nói là tôi đã mang thi thể ra ngoài, càng không được đột ngột gọi tôi lên sân khấu, hoặc là hướng ống kính về phía tôi.”
Nguy Chính Vũ bị dáng vẻ sợ xã hội của cậu chọc cười, hỏi cậu: “Nếu có người hỏi, chúng tôi phải nói thế nào?”
“Muốn nói thế nào cũng được, chỉ cần đừng nói tôi là được.”
Bây giờ Lão Vương đã tự nghĩ ra một cách nói.
Một Cản Thi Nhân.
Rất tốt.
Kết thúc lễ truy điệu, Lão Vương gọi Hạ Bạch lại.
Hạ Bạch giữ nguyên vẻ mặt ngơ ngác, nghiêm túc cúi chào: “Cục trưởng Vương!”
Lão Vương: “…..”
Lão Vương nói: “Trước đây cháu cũng gọi tôi như vậy à?”
“Trước đây?” Vẻ mặt Hạ Bạch ngơ ngác, “Trước đây cháu và Cục trưởng có quen biết nhau sao?”
Lão Vương trầm mặc.
Hạ Bạch hỏi: “Cục trưởng có gì dặn dò không ạ?”
“Thôi thôi thôi.” Lão Vương nói: “Đừng có cục với chả trưởng nữa, là tôi sai, tôi không nên che giấu thân phận của mình, tôi chính là Lão Vương trong nhóm “Cả đời không qua lại với nhau” được chưa. Đây là lỗi của cháu đấy, Lão Tiền cũng lừa cháu, sao cháu vẫn đối xử với ông ấy thân thiết như thế?”
Hạ Bạch: “Là lỗi của cháu? Cháu thấy sau khi trò chơi xuất hiện, lần đầu tiên gặp mặt, ông có vẻ như không quen biết cháu, vậy nên cháu mới phối hợp với ông diễn kịch thôi.”
Lão Vương: “….. Sao trước đây tôi không biết, cháu trai bảo bối của Lão Hạ lại hẹp hòi như vậy chứ?”
Hạ Bạch cười.
Lão Vương cũng cười theo cậu, rất vui vẻ vỗ vai cậu, “Hậu nhân của tám môn phái Cản Thi, chỉ có mỗi mình cháu là Cản Thi Nhân, Cản Thi Nhân thời đại mới, tốt, tốt lắm.”
“Cháu không phải Cản Thi Nhân.” Hạ Bạch sửa lời ông: “Cháu là Người Nhặt Thi Hạ Bạch.”
Lão Vương vẫn khăng khăng Hạ Bạch là Cản Thi Nhân kế thừa y bát của bọn họ, “Người Nhặt Thi chính là Cản Thi Nhân của thời đại trò chơi.”
“Cháu còn lấy đi kỹ năng của họ nữa cơ, có Cản Thi Nhân nào lấy thù lao cao như vậy không?” Hạ Bạch hỏi.
Lão Vương: “Bây giờ vật giá và lương bổng đều tăng rồi mà.”
Hạ Bạch: “…..”
Lão Vương đưa mắt nhìn bố mẹ Hạ Bạch, hỏi: “Họ đối xử với cháu tốt chứ?”
“Vâng!” Hạ Bạch gật đầu, “Họ đối xử với cháu rất tốt, đã tìm cháu rất nhiều năm rồi, để cảm ơn ông nội đã nhận nuôi cháu, họ còn không cho cháu đổi họ, cứ để cháu họ Hạ tên Bạch.”
Từ điểm này, Lão Vương có thể nhìn ra bố mẹ Hạ Bạch là người biết ơn, bọn họ chắc chắn sẽ không đối xử tệ với Hạ Bạch.
“Vậy thì tôi yên tâm rồi, chắc chắn Lão Hạ ở trên trời cũng sẽ rất vui mừng, rất an ủi.” Lão Vương nói.
“Trước đây ông đã biết cháu không phải cháu ruột của ông nội rồi sao?” Hạ Bạch hỏi.
“Tất nhiên là biết rồi, ông già độc thân đó sao có thể có cháu trai chứ!”
Lão Vương không chút lưu tình kể xấu Lão Hạ, “Năm đó ông ấy thích một cô gái trong thôn, nhà cô gái đó chê ông ấy là Cản Thi Nhân, gả con gái cho một thầy giáo, ông ấy liền cạo trọc đầu, nói cả đời này không bao giờ động vào phụ nữ nữa.”
Hạ Bạch dựng thẳng ngón tay cái giơ lên trời.
Không ngờ, ông nội cậu lại là người si tình như vậy.
Lão Vương còn rất nhiều việc phải làm, ông chỉ nói chuyện với Hạ Bạch một lúc thì đã có người đến tìm.
Trước khi rời đi, ông lại vỗ vai Hạ Bạch, tỏ vẻ rất hài lòng và vui vẻ, “Tiểu Bạch, dù là với thân phận Cục trưởng hay là gia gia của cháu, tôi đều rất hài lòng và tự hào về cháu.”
Hạ Bạch nhìn ông lên xe rồi mới đi tìm bố mẹ mình.
Chỉ một lúc sau, bên kia đã có thêm một người, chính là Lăng Trường Dạ đã nhiều ngày rồi Hạ Bạch không gặp.
Khương Ỷ Đồng rất thích Lăng Trường Dạ, lúc nói chuyện với anh, trên mặt lúc nào cũng nở nụ cười, Hạ Bạch nhìn thấy nụ cười đó, còn tưởng rằng bà sắp gọi Lăng Trường Dạ là con trai rồi.
Lăng Trường Dạ cũng đang cười, nhìn thấy Hạ Bạch đi tới, nụ cười vốn đã chân thành lại càng thêm sâu sắc.
Hạ Bạch gãi gãi cằm, dời tầm mắt đi.
“Hay là thế này đi.” Khương Ỷ Đồng nói: “Hiếm khi mọi người đều ở đây, lại cùng rảnh rỗi, chúng ta cùng về nhà, dì tự tay nấu cơm cho các con ăn nhé?”
“Vậy thì làm phiền dì rồi.” Lăng Trường Dạ nói: “Để con đặt vé máy bay.”
“Được.” Khương Ỷ Đồng không từ chối, “Vậy thì làm phiền con.”
“Đừng.” Cuối cùng Hạ Bạch cũng lên tiếng, “Thành phố Đại Huệ còn sót lại mấy trò chơi, có thể còn có việc khác, chúng ta cứ ăn cơm ở chỗ Cục Quản Lý Trò Chơi sắp xếp đi.”
“Cũng được.” Khương Ỷ Đồng nói: “Phối hợp với công việc của các con, chủ yếu là cả nhà được ở bên nhau, ở đâu cũng được.”
Thế là cả nhà lại quay về chỗ ở của bọn họ.
Trên đường đi, Giang Thanh Phong không nói một lời nào, chỉ thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lăng Trường Dạ một cái, trên mặt ông lúc thì nghi ngờ, lúc thì lại trầm tư.
Khương Ỷ Đồng nói muốn xuống bếp, Lăng Trường Dạ đương nhiên không thể ngồi yên, anh cũng vào bếp giúp bà nhặt rau, nhưng lại bị Giang Thanh Phong chen ra ngoài, vốn dĩ Hạ Bạch cũng muốn giúp một tay, nhưng nhìn thấy căn bếp có phần chật chội, cuối cùng cậu vẫn từ bỏ ý định.
Cậu không về phòng mà ngồi ở phòng khách, bật tivi, vặn âm lượng thật to.
Lăng Trường Dạ ngồi xuống bên cạnh cậu, Hạ Bạch đặt Nhị Oa – cục kẹo cao su đang ôm cốc cà phê vào giữa hai người, nhưng Nhị Oa quá nhỏ, không thể che khuất được nụ hôn của Lăng Trường Dạ, anh nghiêng đầu hôn cậu.
Nụ hôn đó rơi xuống gò má gần mắt, rất nhẹ, như chỉ để lại hơi thở rồi rời đi.
Hạ Bạch chớp chớp mắt, thầm nghĩ, đàn ông đã ăn thịt rồi quả nhiên khác hẳn.
Cậu có thể thua sao? Không thể. Tay cậu vòng qua lưng Nhị Oa, đặt lên eo Lăng Trường Dạ, sờ sờ cơ bụng anh, cảm thấy thỏa mãn vô cùng.
Lăng Trường Dạ nhìn bàn tay hư hỏng kia, cười nói: “Chỉ cho quan châu đốt lửa, không cho dân chúng thắp đèn.”
Hạ Bạch như không hiểu lời anh nói, “Quan châu vất vả như vậy vì dân phục vụ, đốt chút lửa thì đã sao?”
Lăng Trường Dạ: “Ai vì ai phục vụ?”
“Hai đứa đang xem gì vậy?” Giọng nói Khương Ỷ Đồng từ trong bếp truyền ra, “Tiểu Bạch, tam quan của con không đúng rồi, quan châu vì dân phục vụ là chuyện nên làm, không thể vì vậy mà đốt lửa được.”
Hạ Bạch: “….. Ồ.”
Cơ bắp dưới tay khẽ động vì cười.
Hạ Bạch lặng lẽ lấy ra một con dao giải phẫu.
Lăng Trường Dạ: “…..”
Nhị Oa không biết gì cả, vừa xem nữ chính đánh nam chính trên tivi, vừa lắc lư bông hoa trắng nhỏ trên đầu.
Sau khi dọn cơm lên bàn, mọi người ngồi vào chỗ của mình.
Giang Thanh Phong suy nghĩ cả quãng đường, cộng thêm thời gian nấu cơm, cuối cùng cũng lên tiếng vào lúc ăn cơm, “Hai ngày nay chúng ta đã bàn bạc rồi, cảm thấy đợi khi nào hai đứa đến tuổi kết hôn hợp pháp rồi hãy….. hãy dọn về ở chung thì hơn.”
“…..”
Đôi đũa của Lăng Trường Dạ dừng lại giữa chừng, sau đó lại rụt về, liếc nhìn Hạ Bạch đang ngẩn người, anh cười nói: “Vâng, tụi con sẽ không dọn về ở chung sớm như vậy đâu, ít nhất cũng phải đợi Hạ Bạch học xong đại học, có thể em ấy còn học lên thạc sĩ nữa.”
“Ý ba là, quan hệ thân mật.” Giang Thanh Phong bực bội giải thích.
Lăng Trường Dạ im lặng vài giây, sau đó gật đầu, “Vâng.”
“Vâng cái gì mà vâng!” Khương Ỷ Đồng nói: “Đừng nghe lời anh ấy, chính anh ấy còn không làm được, hai đứa cứ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên, đều là người trưởng thành cả rồi.”
Giang Thanh Phong cau mày, “Hạ Bạch vẫn còn là cục cưng mà.”
“…..”
Trong bữa cơm này, Lăng Trường Dạ đã thể hiện mình là một người bạn trai rất ga lăng và chu đáo, đối với mọi yêu cầu của Giang Thanh Phong, anh đều gật đầu đồng ý hết.
Ăn cơm xong, Lăng Trường Dạ phải đi rồi. Khương Ỷ Đồng rất bất mãn với biểu hiện của chồng, để bù đắp, bà bảo Hạ Bạch tiễn Lăng Trường Dạ đi, “Bây giờ còn sớm mà, hai đứa con đi hẹn hò đi, đi xem phim gì đó cũng được.”
Sau khi rời khỏi nhà, hai người đi dạo một lúc, rồi đi thuê phòng.
Lăng Trường Dạ đã dùng cách xưng hô vừa học được từ chỗ Giang Thanh Phong.
Hết chương 133.
