Chương 133: Vui Chơi
“Vâng vâng vâng, mẹ nhớ kỹ chuyện này nhé, yên tâm đi, thành tích của con đuổi kịp rồi, chắc chắn nằm trong top 30 toàn khối đó!”
“Thế thì mẹ phải nói trước với giáo viên đấy, đừng để chia lớp xong mới nói nhé, còn cả chỗ ngồi nữa, không phải, là do Náo Náo nhà chúng ta hướng nội nhút nhát lắm, đổi bạn cùng bàn cậu ấy sẽ không quen đâu. Thật đấy, con lừa mẹ làm gì, mẹ nhìn ảnh cậu ấy cũng thấy cậu ấy là một người cực kỳ yên tĩnh và sống nội tâm mà, hả? Mẹ chưa xem ảnh à, mai con chụp trộm một tấm cho mẹ xem!”
“Nhất định phải nói nha mẹ! Chắc chắn một trăm phần trăm đấy nhé?”
Ông cụ Tiêu từ trên lầu đi xuống, thấy Tiêu Dã đang ôm điện thoại lẩm bẩm thì cất giọng trầm trầm: “Gọi điện cho ai đấy, một là không về, hai là về đến nhà thì dính lấy cái điện thoại.”
Tiêu Dã liếc nhìn ông cụ, chỉ một giây sau đã ngồi thẳng người: “Cháu đang nói chuyện với mẹ mà. Thôi mẹ cứ bận việc đi nhé, vâng vâng, con sẽ nghe lời ông nội mà, mẹ gửi lời hỏi thăm ba giúp con nhé, chuyện mẹ hứa với con nhất định phải làm được đấy!”
Đợi Tiêu Dã cúp máy, ông cụ mới hỏi: “Cháu lại nài nỉ mẹ cháu làm chuyện gì đấy?”
Tiêu Dã ngả người ra ghế sô pha, vơ lấy chiếc gối ôm vào lòng: “Có nài nỉ gì đâu, lần gặp gần nhất cũng là hồi tiết Thanh minh rồi, chẳng lẽ mẹ con cháu không được liên lạc tình cảm một chút à.”
Ông cụ Tiêu hừ lạnh một tiếng: “Thật sự không đi nông trại với ông à? Chẳng phải bọn cháu vẫn chơi rất thân với con bé ở nông trại đó sao?”
Tiêu Dã lập tức đến trợn tròn mắt, cả người suýt nữa thì nhảy dựng lên khỏi ghế sô pha: “Ông nội! Lời này không thể nói lung tung được! Gì mà chơi thân với con bé nhà người ta, ở nông trại chỉ có mỗi mình cô ấy, cháu không chơi với cô ấy thì biết tìm ai, mấy cô chú công nhân đến nông trại để kiếm tiền chứ có phải để vui chơi đâu!”
Suýt chút nữa là Tiêu Dã xù cả lông lên, lời này mà để Náo Náo nghe thấy, hiểu lầm hắn thích con gái, thế thì chẳng phải là tăng thêm độ khó cho cuộc đời của hắn vốn đã ở chế độ khó rồi sao!
Ông cụ Tiêu bị phản ứng thái quá của hắn dọa cho giật mình, giơ tay vỗ một cái vào lưng hắn: “Cháu la lối om sòm cái gì, ông có nói gì cháu đâu!”
Vẻ mặt Tiêu Dã vô cùng nghiêm túc: “Chuyện này tuyệt đối, tuyệt đối không được nói lung tung! Lỡ như để… để người cháu thích sau này nghe thấy thì hiểu lầm lắm, ông không thể hại cháu được! Không thể nào thêm trắc trở cho con đường tình duyên vốn đã không bằng phẳng của cháu được!”
Ánh mắt ông cụ Tiêu nghi ngờ nhìn hắn: “Cháu có người trong lòng rồi à?”
Tiêu Dã bình tĩnh lắc đầu: “Dạ vẫn chưa, đây không phải là phòng bệnh hơn chữa bệnh sao.”
Ông cụ Tiêu: “Thế sao cháu lại nói con đường tình duyên vốn đã không bằng phẳng?”
Tiêu Dã: “Nhà ai mà đường tình duyên bằng phẳng được chứ, hai người ở bên nhau thế nào cũng có chút xích mích. Anh trai với chị dâu cháu chẳng phải cũng cãi nhau mấy lần rồi sao, cháu chỉ sợ sau này họa vô đơn chí thôi. Ông nội ơi, sau này tuyệt đối không được nói lung tung chuyện này, nhất là trước mặt bạn bè của cháu, lỡ có người tưởng thật, đồn thành tin đồn lá cải của cháu thì cháu oan lắm!”
Ông cụ Tiêu bị một tràng lý lẽ của hắn làm cho đau cả đầu: “Được rồi được rồi, nói có một câu mà cứ như giẫm phải đuôi mèo vậy.”
Tiêu Dã nghe vậy bèn thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn cảm thấy chưa chắc ăn. Hắn quyết định hay là ngày mai cứ lựa lời nói chuyện với Quý Náo Náo về nông trại trước, rồi tiện thể nhắc đến con bé hoang dã kia luôn, sau đó nhân cơ hội phủi sạch quan hệ?
Nghĩ lại lại thấy có vẻ hơi cố tình, có chút gì đó giống như lạy ông tôi ở bụi này.
Chậc, phiền thật đấy, đây chính là hậu quả của việc trước đây không biết giữ mình trong sạch, ai cũng chơi thân được. Sớm biết có ngày hôm nay, thật sự là hối hận không kịp mà.
————-
Từ ngày Tiêu Dã sang ở nhà Quý Nam Tinh, thỉnh thoảng cuối tuần về nhà, sáng hôm sau đến trường là y như rằng sẽ mang theo đồ ăn ngon, mà còn là phần siêu lớn ai cũng có.
Biết tuần này hắn về nhà, nên Trương Nguyên cố tình không ăn sáng. Cậu ta vừa xuống xe buýt đã thấy Tiêu Dã bước từ trên xe nhà mình xuống, bèn vác cặp sách sải bước đi tới, quen tay giơ lên định khoác vai hắn, kết quả bị Tiêu Dã né được.
Trương Nguyên không để tâm đến việc hắn né tránh, chỉ nhìn hắn đang ôm một hộp thức ăn cỡ nhỏ khác hẳn mọi khi, trong lòng cậu ta bỗng dấy lên một dự cảm chẳng lành: “Dì đầu bếp nhà cậu nghỉ phép à?”
Tiêu Dã khó hiểu đáp một câu: “Không có.”
Trương Nguyên nói: “Vậy sao cậu lại mang hộp cơm nhỏ thế này, nhiêu đây thì chỉ đủ cho một người ăn thôi.”
Tiêu Dã sợ cậu ta qua giật, bèn ôm hộp thức ăn chặt hơn: “Đây là của một mình Náo Náo nhà tôi.”
Trương Nguyên chỉ vào mình: “Của tôi đâu? Tôi cố tình không ăn sáng đấy.”
Tiêu Dã vỗ vai người anh em tốt: “Trước đây tôi đã đi vào một lối mòn sai lầm.”
Trương Nguyên nhíu mày, nhưng ánh mắt lại liếc về phía hộp thức ăn của hắn: “Lối mòn gì?” Thơm quá, không biết là mùi thịt ba rọi hay mùi gì cháy cạnh nữa, còn có mùi bánh mì nướng, càng ngửi càng đói.
Bắt gặp ánh mắt của cậu ta, Tiêu Dã giả vờ vô tình dịch hộp bữa sáng sang bên cạnh, tránh khỏi tầm mắt của cậu ta rồi mới nói: “Trước đây tôi nghĩ rằng đồ ăn thì ai cũng có phần, như vậy lúc tôi đưa cho cậu ấy sẽ trông rất bình thường. Nhưng tôi đột nhiên nhận ra, hành động này quả thực có hơi giống kiểu điều hòa trung tâm quá rồi, cho nên từ hôm nay trở đi, tôi phải cho cậu ấy sự thiên vị duy nhất trên đời!”
Cuối cùng Trương Nguyên cũng dời tầm mắt về lại khuôn mặt hắn: “Cậu không sợ cái sự duy nhất bây giờ của cậu sẽ dọa người ta chạy mất à?”
Tiêu Dã: “Không sợ. Không phải là duy nhất, thì sao có thể để cậu ấy biết cậu ấy trong lòng tôi đặc biệt đến nhường nào chứ!”
Thấy hắn chỉ thiếu điều vẫy đuôi đi khắp nơi, Trương Nguyên chỉ vào mình: “Thế còn tôi? Tôi đang bụng đói meo chờ bữa sáng của cậu đấy!”
Tiêu Dã lấy điện thoại ra chuyển cho cậu ta một bao lì xì, rồi đẩy cậu ta về phía siêu thị nhỏ: “Đi đi, muốn ăn gì thì mua nấy, anh đây bao.”
Trương Nguyên thẳng thừng tặng hắn một cái lườm, đúng là không sáng suốt chọn nhầm bạn mà!
Vừa vào lớp đã thấy một đám người vây quanh bạn cùng bàn của mình, Tiêu Dã ôm hộp thức ăn chen vào: “Nhường đường nhường đường, sắp thi rồi mà các cậu còn đứng đây tán gẫu à.”
Trần Thập Nhất: “Dù sao thành tích cũng vậy rồi, nước đến chân mới nhảy cũng vô dụng, chi bằng bàn chuyện đi chơi đi.”
Tưởng Đường Đường nói: “Hôm nay khối 12 về làm lễ chia tay phải không nhỉ?”
Trần Thập Nhất: “Lễ chia tay chẳng phải đã làm trước kỳ thi rồi sao?”
Tưởng Đường Đường nhún vai: “Không biết nữa, nhưng hôm nay tôi thấy nhiều người không mặc đồng phục lắm, thi đại học vừa xong, chắc là nóng lòng vứt hết đồng phục với sách vở đi rồi.”
Tiêu Dã mở hộp thức ăn, tầng thứ nhất đặt hai viên há cảo tôm và hai viên xíu mại nhỏ, tầng thứ hai đặt hai phần sandwich nướng, nhân bên trong nhiều đến nỗi tràn cả ra ngoài, tầng thứ ba là hoa quả đã cắt sẵn, gồm dưa lưới, việt quất, cherry và cà chua bi.
Hắn lấy đôi găng tay dùng một lần đã chuẩn bị sẵn đưa cho Quý Nam Tinh: “Ăn nhanh đi, ăn no rồi lát nữa còn làm bài thi.”
Quý Nam Tinh nhìn hộp thức ăn rồi quay sang nhìn hắn: “Của cậu đâu?”
Tiêu Dã: “Tôi ăn rồi, mang riêng cho cậu đấy.”
Thấy Trần Thập Nhất và Tưởng Đường Đường đưa tay về phía đĩa hoa quả, Tiêu Dã không khách khí mà đánh vào tay mỗi người một cái: “Đây là đãi ngộ độc quyền của bạn nhỏ cùng bàn nhà tôi, không có phần các cậu đâu, qua một bên chơi đi.”
Trần Thập Nhất kinh ngạc: “Anh Dã, cậu nhỏ mọn rồi đấy.”
Trước đây toàn mang rất nhiều cho mọi người ăn cùng mà.
Trương Nguyên vừa hút sữa chua vừa xách một túi trứng luộc nước trà đi vào, nghe vậy bèn cười khẩy một tiếng: “Có người quyết định từ hôm nay không làm người nữa rồi.”
Tưởng Đường Đường mím môi, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Tiêu Dã và Top 1 server, rồi kéo tay Lâm Nghệ lui ra ngoài với nụ cười quái dị trên mặt.
Lâm Nghệ không nhịn được giơ tay gõ nhẹ vào đầu cô: “Biết điều chút đi.”
Tưởng Đường Đường che miệng: “Tôi cũng muốn biết điều lắm, nhưng không chịu nổi cảnh chính chủ phát đường thế này.”
Cô không ship người thật, nhưng biết làm sao được khi người thật còn đẹp hơn cả trong anime, lại còn dí tận miệng cho ăn đường, thế thì cô còn làm gì được nữa, đành phải ship nhẹ một phen để tỏ lòng tôn trọng thôi.
Quý Nam Tinh gắp một viên há cảo tôm lên nhìn Tiêu Dã: “Ăn thêm chút nữa không?”
Tiêu Dã khẽ đẩy đôi đũa của cậu: “Tôi no lắm rồi, cậu tự ăn đi.”
Quý Nam Tinh đảo mắt, vừa định hỏi Trần Thập Nhất có muốn ăn chút gì không thì cậu ta đã rất biết ý mà đứng dậy: “Tôi vẫn nên quay về ôm chân Phật thì hơn, được thêm điểm nào hay điểm nấy.”
Đám người vây quanh đều tản đi, Quý Nam Tinh cũng không nghĩ nhiều, bắt đầu chuyên tâm ăn sáng.
Tiêu Dã một tay chống đầu, nhìn cậu ăn đến hai má phồng lên, cười đến hai mắt cong thành vầng trăng khuyết.
Quách Xán ngồi ở hàng ghế sau xỉa răng, thấy bạn cùng bàn ăn liền mấy quả trứng luộc nước trà mới hơi nghiêng đầu qua: “Sao tôi cứ cảm thấy anh Dã hôm nay là lạ thế nào ấy nhỉ?”
Trương Nguyên nghe vậy lại thì hừ lạnh một tiếng: “Ai biết được, có lẽ là mùa xuân đến kỳ động dục rồi.”
Quách Xán ngẩng đầu nhìn điều hòa đang ở mức hai mươi độ: “Bây giờ là giữa hè.”
Trương Nguyên: “Trong lòng nở hoa thì bốn mùa đều là xuân!”
———-
Thời gian thi cử trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã hết một ngày. Vì ngày mai vẫn còn thi nên bàn ghế bị kéo ra vẫn giữ nguyên hiện trạng, cũng không có tiết tự học buổi tối, thi xong môn cuối cùng hôm nay là được tan học luôn.
Lúc đi đến cổng trường, Tề Khang đã đợi ở đó từ lâu, cậu ta có chút do dự bước tới.
Tiêu Dã một tay đeo cặp sách, nhìn người vừa đến rồi cười một tiếng: “Chúc mừng nhé, thoát khỏi bể khổ rồi.”
Tề Khang nhìn Tiêu Dã, rồi lại nhìn Quý Nam Tinh vẻ mặt lạnh lùng bên cạnh hắn, nói: “Trước đây tôi đã không hiểu chuyện làm nhiều chuyện không hay, sau này không biết còn có cơ hội gặp lại không, tôi muốn đàng hoàng xin lỗi các cậu một câu vì những lỗi lầm trước đây của mình.”
Trương Nguyên và Trần Thập Nhất đứng bên cạnh im lặng, bọn họ thật sự có chút không ngờ Tề Khang lại đến xin lỗi.
Tề Khang cúi gập người trước Tiêu Dã và Quý Nam Tinh: “Cảm ơn các cậu lần trước đã cho tôi cơ hội sửa đổi lỗi lầm, sau này tôi sẽ không làm chuyện ỷ thế bắt nạt người khác nữa. Vì tất cả những chuyện trước đây, tôi xin lỗi.”
Lúc đầu cậu ta không phục, nếu là một người có lòng dạ rộng rãi, cậu ta đã không đi gây sự lần thứ hai sau khi bị Tiêu Dã đánh lần đầu.
Chỉ là, lúc đó tình thế không bằng người, cộng thêm việc lần đầu tiên cảm nhận được sự chênh lệch giai cấp xã hội đã phóng đại sự tự ti trong lòng cậu ta, nên gần một năm nay cậu ta mới an phận như vậy, không phải thật sự thay đổi tâm tính, mà là cúi đầu trước hiện thực.
Nhưng một năm nay, cậu ta hiếm khi có được những ngày tháng bình yên. Có lẽ là do chuyện xảy ra cách đây không lâu, cũng có lẽ kỳ thi đại học thật sự là một bước ngoặt trong cuộc đời, cậu ta bỗng có chút mông lung về tương lai, lại không ngừng suy ngẫm về quá khứ.
Trước đây cậu ta sống vật vờ, cảm thấy việc ai cũng sợ mình khiến cậu ta rất có thể diện, cả thế giới của cậu ta chỉ có một mảnh trời nhỏ bé này. Bây giờ cởi bỏ bộ đồng phục cấp ba, mới khiến cậu ta thoát ra khỏi một vòng luẩn quẩn nào đó để thật sự nhìn nhận lại bản thân.
Con đường sau này phải đi thế nào, bây giờ Tề Khang vẫn chưa biết, nhưng cậu ta biết, mình tuyệt đối không thể đi vào vết xe đổ ngày xưa nữa, cho nên cậu ta đến xin lỗi, cũng là để nói lời từ biệt với con người trước đây của mình.
Tiêu Dã thấy vẻ hối cải chân thành của cậu ta, bèn cười một tiếng: “Chuyện quá khứ đã lật sang trang từ lâu rồi. Sau này thành sinh viên đại học rồi, xã hội không dễ sống đâu, bớt nóng nảy một chút ít nhất cũng đỡ đi đường vòng.”
Quý Nam Tinh: “Những người trước đây cậu từng bắt nạt, cậu đã đến xin lỗi hết chưa?”
Tề Khang gật đầu: “Đã đến rồi.”
Những người từng bị cậu ta bắt nạt, khi thấy cậu ta xin lỗi, lại không làm khó cậu ta như cậu ta tưởng, ngược lại còn nói với cậu ta không sao đâu, điều này càng khiến cậu ta cảm thấy trước đây mình quá tồi tệ.
Quý Nam Tinh mỉm cười: “Nếu đã từ biệt quá khứ, vậy sau này hãy chuyên tâm vào tương lai đi. Chân thành nhận lỗi không bao giờ là muộn, chúc anh sau này mọi việc thuận lợi, như diều gặp gió.”
Tề Khang lại cúi gập người trước họ, mắt hơi hoe đỏ: “Cảm ơn.”
Nhìn bóng lưng cao lớn ấy rời đi, Trần Thập Nhất khẽ chép miệng một tiếng: “Sao đột nhiên thấy có chút cảm động thế nhỉ.”
Trương Nguyên vỗ vai cậu ta: “Đi thôi, hiếm khi được tan học sớm, lát nữa đi ăn lẩu, thế nào?”
Trần Thập Nhất có chút chê bai: “Trời nóng thế này mà ăn lẩu à.”
Tiêu Dã kéo tay Quý Nam Tinh: “Đi thôi, cậu muốn ăn lẩu hay ăn món xào?”
Quý Nam Tinh: “Sao cũng được.”
Tiêu Dã: “Cậu nói xem, nếu hôm đó Tề Khang không định tìm cậu gây sự, cũng không bị tôi đánh trận thứ hai, thì bây giờ cậu ta sẽ thế nào?”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không biết, có lẽ một ngày nào đó xã hội sẽ dạy lại cậu ta cách làm người.”
Tiêu Dã cười nhìn Quý Nam Tinh: “Cho nên vị thần mềm lòng lại cứu rỗi một thanh niên lầm đường lạc lối à?”
Quý Nam Tinh rút tay ra khỏi tay hắn: “Vị thần mềm lòng bây giờ đói rồi, phải đi ăn cơm thôi.”
———–
Thi cuối kỳ trong hai ngày đã xong, buổi chiều là tổng vệ sinh, tổng vệ sinh xong cũng coi như là được nghỉ. Chỉ là ba ngày sau phải quay lại trường lấy kết quả và bài tập hè.
Tưởng Đường Đường hẹn mọi người đi chơi chính là trong khoảng thời gian trống này, chơi cho đã khi chưa biết điểm, chứ không lỡ nhận kết quả xong điểm lại thấp, thế thì còn tâm trạng đâu mà chơi nữa.
Sáng sớm hôm sau, cả nhóm tập trung dưới lầu nhà Quý Nam Tinh. Không cần mặc đồng phục, cũng không có yêu cầu về kiểu tóc, ba cô gái xinh đẹp ngoại trừ Tiêu Tiêu vẫn mặc quần, Lâm Nghệ và Tưởng Đường Đường đều đã diện những chiếc váy xinh xắn.
Lâm Nghệ mặc một chiếc váy hoa nhí, Tưởng Đường Đường mặc áo phông với chân váy jeans. Hai người vừa gặp nhau đã bắt đầu khen nhau tới tấp, nghe mà Trương Nguyên phải tỏ vẻ chán ghét: “Tâng bốc nhau hơi quá rồi đấy, chẳng qua là thay bộ quần áo thôi, có khác gì lúc mặc đồng phục đâu.”
Lúc này, Tiêu Dã đẩy một chiếc vali nhỏ từ trong tòa nhà đi ra, Quý Nam Tinh theo sau hắn.
Cởi bỏ bộ đồng phục, Quý Nam Tinh mặc một chiếc áo phông trắng có hình hoa hướng dương nhiều màu ở ngực trái, một chiếc quần short màu kaki nhạt. Làn da lộ ra dưới ánh nắng trắng đến phát sáng, đôi chân ấy lại càng thon dài thẳng tắp, không có cảm giác cơ bắp như các bạn nam bình thường, mà cân đối và mịn màng, nhìn mà Tưởng Đường Đường thèm nhỏ dãi.
Còn Tiêu Dã thì rõ ràng là mặc đồ cùng một series với cậu, chỉ là một chiếc áo phông màu đen, quần cũng là quần short năm phân cùng tông màu. Làn da lộ ra sẫm hơn Quý Nam Tinh vài tông, bắp chân săn chắc của người thường xuyên vận động, cơ tay kia cảm giác có thể một tay bế bổng cả một Quý Nam Tinh.
Tưởng Đường Đường không nhịn được nuốt nước bọt, đúng là gu của cô mà.
Tiêu Dã đẩy vali đi nhanh về phía trước rồi chắn tầm nhìn của cô: “Là con gái, có thể giữ giá một chút được không?”
Tưởng Đường Đường nghiêng đầu nhìn ra sau lưng hắn: “Cậu không hiểu đâu, tôi đang rèn luyện gu thẩm mỹ của mình. Thấy nhiều cái đẹp rồi, sau này mới không bị mấy con cóc ghẻ làm mờ mắt.”
Quý Nam Tinh đi sau Tiêu Dã cười rồi vẫy tay với cô.
Tưởng Đường Đường lập tức khẽ hít một tiếng, mắt thiếu chút nữa là tóe ra hình trái tim.
Tiêu Dã một tay ấn đầu cô đẩy sang một bên: “Lên xe nhanh, xe đợi rồi kìa.”
Tưởng Đường Đường la oai oái, chút hình tượng soái ca vừa nhen nhóm lại vỡ tan tành, quả nhiên, có những người tuy đẹp trai nhưng rất đáng ăn đòn.
Lần này Tiêu Dã sắp xếp một chiếc xe thương mại nhỏ, chở hết cả bọn vừa đủ một xe. Chuyến đi kéo dài hơn một tiếng, mọi người trên xe vẫn chưa nói hết chuyện thì đã đến nơi.
Tưởng Đường Đường đã đặt trước một căn homestay độc lập, tầng dưới là phòng ăn phòng khách có sân, có thể tự nấu ăn và làm BBQ, tầng trên có bốn phòng. Ba cô gái bọn họ trực tiếp chọn phòng lớn nhất, còn ba phòng còn lại các bạn nam tự sắp xếp thế nào thì là chuyện của họ.
Nhìn Tiêu Dã cất hành lý của mình và Quý Nam Tinh, Trần Thập Nhất ôm đồ uống cười hì hì với Trương Nguyên: “Xem ra chúng ta có thể mỗi người một phòng rồi.”
Thực ra ở phố cổ cũng không có gì nhiều để chơi, chỉ có một đoạn tường thành đổ nát là còn sót lại, những nơi khác đều là cố tình làm cũ đi để phục vụ cho mục đích du lịch. Nhưng những cánh đồng sen, đồng hoa hướng dương bát ngát thì đúng là rất đáng để check-in, còn có cả những con phố cổ, thậm chí là những khu nhà nổi trên sông.
Dù có chút chắp vá không ra đâu vào đâu, nhưng chơi vẫn khá vui.
Bảy trai xinh gái đẹp đi cùng nhau chính là phong cảnh đẹp nhất. Lúc xếp hàng mua trà sữa, có một cô gái không nhịn được tiến lên, do dự một hồi giữa Tiêu Dã và Quý Nam Tinh, cuối cùng đưa điện thoại về phía Tiêu Dã: “Chào bạn, có thể cho mình xin WeChat được không?”
Tiêu Dã đang cầm điện thoại xem những món được đề cử của quán trà sữa này, nghe vậy bèn ngẩng đầu lên, rồi cười nói: “Xin lỗi nhé, tôi không có điện thoại.”
Nói xong, hắn kéo Quý Nam Tinh đang đứng phía trước vào lòng mình, hai tay vòng qua vai cậu, như thể ôm trọn người vào lòng rồi đưa màn hình điện thoại cho cậu xem: “Cậu muốn uống loại nào? Có thể đặt trực tuyến luôn này.”
Cô gái xin WeChat có chút ngượng ngùng bỏ đi. Quý Nam Tinh khẽ quay đầu: “Cậu cứ nói thẳng không tiện là được rồi, cậu nói vậy làm người ta ngại quá.”
Tay cầm điện thoại lại nói không có điện thoại, cho dù không muốn cho WeChat thì cũng có thể từ chối khéo léo hơn một chút.
Tiêu Dã: “Vậy lần sau tôi sẽ nói, xin lỗi, bạn trai tôi không đồng ý, cách từ chối như vậy có đủ khéo léo không?”
Quý Nam Tinh buồn cười chỉ ra: “Cậu cũng có thể nói bạn gái cậu không đồng ý, dù sao người ta cũng không thể yêu cầu xác minh xem cậu có bạn gái thật không.”
Tiêu Dã: “Thế không được, lỡ người ta nhiệt tình phóng khoáng không ngại đào góc tường thì sao, nói là bạn trai thì trực tiếp cắt đứt mọi khả năng từ gốc, tốt biết bao.”
Quý Nam Tinh bất lực: “Cậu vui là được.”
Trần Thập Nhất thở dài, bao giờ thì cậu ta mới có vận đào hoa đây. Cậu ta vừa quay đầu, khóe mắt đã thấy Tưởng Đường Đường đang hào hứng cầm điện thoại chụp lia lịa, bèn lập tức quay sang nhìn: “Cậu đang chụp gì đấy?”
Tưởng Đường Đường lật những bức ảnh vừa chụp ra cho cậu ta xem. Trong ảnh, dưới bóng cây, hai tay Tiêu Dã ôm lấy Quý Nam Tinh, hơi cúi đầu, còn Quý Nam Tinh trong lòng hắn vừa hay quay đầu ngước mắt lên, hai người nhìn nhau. Ánh nắng trắng xóa, tán cây xanh rì, đám người xung quanh đã được làm mờ, toàn bộ khung hình toát lên một cảm xúc, nhìn nhau một lần, vương vấn nghìn năm.
Trần Thập Nhất wow một tiếng: “Cậu chụp đỉnh thật đấy! Cứ như là ảnh tạp chí vậy.”
Tưởng Đường Đường đắc ý khoe với bạn bè: “Đấy là điều tất nhiên, các cậu nói xem, tôi có thể dùng tấm ảnh này để moi của anh Dã bao nhiêu tiền lì xì?”
Lâm Nghệ giơ một ngón tay: “Một?”
Tiêu Tiêu khoanh tay trước ngực, ra vẻ ngầu lòi: “Đã moi thì phải moi cho đáng, moi hẳn một bữa sơn hào hải vị.”
Trương Nguyên nghển cổ liếc qua, phán: “Lì xì cái gì nữa, mạng cũng cho cậu luôn ấy chứ.”
Chất liệu để mơ mộng buổi tối đây chứ đâu, Tiêu Dã mà không sướng phát điên lên mới lạ.
Tiêu Dã chỉ cảm thấy mũi hơi ngứa, nghiêng đầu ngáp một cái, rồi nhìn đám người phía sau, nhỏ giọng nói với Quý Nam Tinh: “Sao tôi có cảm giác họ đang tính kế gì đó nhỉ?”
Quý Nam Tinh cười một tiếng, ngũ giác nhạy bén của cậu đương nhiên là có thể nghe thấy bọn họ đang nói cái gì, bèn đáp: “Đúng là đang tính kế cậu đấy, hình như là chụp được một tấm ảnh cậu rất đẹp trai, định moi của cậu một bữa sơn hào hải vị. Tôi có chút tò mò, phải chụp đẹp trai đến mức nào mới moi được như thế.”
Tiêu Dã hừ một tiếng, cậu muốn xem là ảnh gì mà dám moi cậu sơn hào hải vị, cười xong liền đi về phía sau: “Xem gì đấy? Sơn hào hải vị à? Cho tôi xem ảnh gì mà đáng giá một bữa sơn hào hải vị nào.”
Tưởng Đường Đường cười hì hì chìa tấm ảnh đó ra trước mắt Tiêu Dã.
Tiêu Dã lập tức như mèo thấy cá khô, mắt nhìn không chớp.
Tưởng Đường Đường lắc lắc điện thoại: “Thế nào? Đáng giá không?”
Tiêu Dã: “Đáng!”
Thấy Quý Nam Tinh đi tới, Tiêu Dã vội che điện thoại lại, ghé vào tai Tưởng Đường Đường nói cực nhỏ: “Đừng cho cậu ấy thấy, cho cậu hai bữa sơn hào hải vị!”
Nói xong, hắn vội vàng quay người, kéo Quý Nam Tinh đang định đi tới quay ngược trở lại: “Nhanh nhanh, trà sữa chúng ta đặt sắp xong rồi.”
Mặc dù Quý Nam Tinh có chút tò mò, nhưng cũng không đến mức quá nặng lòng, thấy Tiêu Dã không cho xem thì cậu cũng thôi, chỉ cười hỏi: “Đáng giá một bữa sơn hào hải vị thật à?”
Tiêu Dã nhìn cậu một cái: “Cực kỳ đáng.”
Quý Nam Tinh cười nói: “Vậy thì kỹ thuật của Tưởng Đường Đường không tệ nhỉ, chụp cậu đẹp trai thế cơ mà.”
Tiêu Dã cũng cười theo: “Đúng là không tệ.”
Phóng to rồi chỉnh sửa kỹ lưỡng, có thể treo lên tường làm ảnh cưới được rồi.
Ăn trưa xong, các cô gái muốn đến cánh đồng hoa hướng dương chụp ảnh. Trương Nguyên thấy nắng nên không muốn đi, Trần Thập Nhất vận động hơi nhiều, cần nằm nghỉ để hồi sức, thế là cả nhóm tách ra.
Các cô gái đi chụp ảnh, Trương Nguyên và Trần Thập Nhất về homestay trước. Tiêu Dã thì định cùng Quý Nam Tinh đi dạo phố, phố cổ bên này vẫn có không ít đồ thủ công mỹ nghệ, đã đến đây rồi thì đi dạo một chút, mua ít đồ lưu niệm về.
Các cửa hàng trên phố thương mại cũng được làm theo kiểu cổ kính, người đi dạo thì nhiều mà người mua thì ít. Quý Nam Tinh đi một vòng cũng không mua gì, ngược lại còn thắng được mấy con thú nhồi bông ở trò bắn súng.
Tiêu Dã cho thú nhồi bông vào túi rồi cười nói: “Thế này thì cái tiếng cậu thích thú nhồi bông coi như là không rửa sạch được rồi.”
Quý Nam Tinh: “Tôi thấy đằng kia còn có trò ném vòng, qua đó ném thêm mấy cái nữa, vừa hay tặng bọn họ mỗi người một con.”
Chơi một hồi, trên tay Tiêu Dã đã xách không ít đồ, thậm chí còn có hai chiếc váy thủ công xinh đẹp. Mấy chiếc váy màu sắc sặc sỡ kia trông rất hợp với Tạ Phán Nhi, vừa hay có thể mua về đốt cho cô nàng.
Buổi tối họ đặt một nhà hàng trên thuyền, nhưng đã hẹn trước là tập trung ở homestay, cũng vừa hay mua nhiều đồ cần phải về cất trước.
Lúc hai người họ về đến homestay thì ba cô gái Tưởng Đường Đường cũng vừa về tới, một buổi chiều không gặp mà cảm giác cả ba đều đen đi một tông.
Tiêu Dã thấy vậy bèn cười: “May mà tôi không đi, không thì còn đen hơn nữa.”
Tưởng Đường Đường ôm đồ, trông bộ dạng mệt rã rời đi vào trong nhà: “Chúng ta đặt bữa tối mấy giờ ấy nhỉ? Mệt quá, đúng là có tuổi rồi, không chơi nổi nữa.”
Trương Nguyên đứng trên lầu nhìn bọn họ nói: “Còn nửa tiếng nữa, các cậu có thể nghỉ ngơi một chút.”
Tiêu Dã xách đồ mở cửa vào phòng, thấy sắc mặt Quý Nam Tinh không đúng, liền vội vàng đi tới: “Sao thế?”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không có gì, chỉ là có thứ gì đó theo Tưởng Đường Đường về rồi.”
Tiêu Dã: “…” Chuyện này mà là không có gì sao!
Hết chương 133.
