Chương 134: Tiếp Theo, Hai Vị Có Thể Hôn Nhau Rồi

 

Chương 134: Tiếp Theo, Hai Vị Có Thể Hôn Nhau Rồi

 

Đơn kiến nghị của người hâm mộ được cư dân mạng đồng lòng đẩy lên top tìm kiếm, đương nhiên là tổ chương trình cũng đã nhìn thấy. Sau khi Tiền Đa Đa bàn bạc với mọi người, cả nhóm suy nghĩ một chút rồi đồng ý. Bọn họ chỉ đưa ra một yêu cầu nho nhỏ, đó là được ngủ nướng.

 

[Hoàn toàn không vấn đề gì!]

 

[Trẫm phê chuẩn, các ái phi vinh quang tuyệt thế, phải được chăm sóc cho tốt vào.]

 

[Ngủ thôi ngủ thôi! Tôi cũng muốn ngủ, sáng thứ Bảy chính là để ngủ bù mà.]

 

Mấy người Ninh Lạc hoàn toàn nói được làm được, ngủ một mạch đến tận mười hai giờ trưa.

 

Đến giờ ăn trưa mấy người mới lờ đờ đi ra, ai nấy trông như người mất hồn, không ngừng ngáp ngắn ngáp dài.

 

Chủ quán trọ thấy vậy, không nhịn được cười hỏi: “Tối qua mấy cậu đều đi ăn trộm đấy à?”

 

Hướng Bặc Ngôn ngáp một cái rõ to, suýt nữa thì trật cả khớp cằm: “Tối qua chơi game tổ đội năm người… buồn ngủ chết đi được, ông chủ ơi, trưa nay còn phục vụ bữa ăn không ạ?”

 

Ông chủ nói: “Không phục vụ nữa, nhưng mấy cậu có thể tự nấu, đã có người ở trong bếp rồi.”

 

“Ai vậy ạ?” Hướng Bặc Ngôn vừa hỏi vừa nhìn về phía bếp, mơ hồ nhìn thấy bóng dáng Lộ Đình Châu và anh trai mình. Khoảnh khắc nhìn thấy Hướng Tư Kỳ, biểu cảm của gã ta bỗng có chút kỳ quái không nói nên lời, lẩm bẩm: “Bữa này, không ăn cũng chẳng sao.”

 

Chu Kiệu vì muốn bảo vệ vị giác của mình, nên đã thận trọng hỏi: “Anh trai cậu nấu ăn không ngon à?”

 

Hướng Bặc Ngôn do dự: “…Cũng không thể nói là như vậy.”

 

Chu Kiệu: ?

 

Ninh Lạc hoàn toàn không biết chuyện này, cậu vừa xuống lầu là tự động bật radar, định vị chính xác đến chỗ Lộ Đình Châu. Mắt còn chưa mở hẳn, nhưng người đã sáp lại gần dụi dụi, ôm lấy vòng eo săn chắc của anh từ phía sau, cằm rất tự nhiên cọ cọ vào lưng anh: “Anh đang làm gì thế? Sáng giờ em chẳng thấy anh đâu cả.”

 

Giọng nói vẫn còn mang theo chút mơ màng ngái ngủ chưa tỉnh hẳn, lúc gọi anh nghe như đang làm nũng.

 

Hướng Tư Kỳ đã quen với chuyện này rồi, chỉ chào cậu một tiếng. Nhưng khu bình luận trong livestream thì hoàn toàn không chịu nổi độ ngọt này, cứ liên tục gào thét.

 

[Đừng phát đường nữa, đừng phát đường nữa, đường huyết của tôi tăng cao lắm rồi!]

 

[Bé cưng, cậu là một chiếc bánh ngọt mềm mại thơm phức, sẽ bị anh Lộ ăn một miếng mất thôi.]

 

[Lạc Bảo ngọt quá, vậy nên tối nay anh sẽ bị đau răng nữa đúng không?]

 

[Aaaa, cứu mạng! Ký ức đã chết xin đừng đột nhiên tấn công tôi!]

 

[Cứ nghĩ đến người nghiêm túc như anh Lộ cũng bị ép quay video ngắn là tôi không nhịn được cười, cười chết mất.]

 

[Anh ấy nghiêm túc á? Ngủ chung một cái chăn làm sao đắp ra hai kiểu người được nhỉ?]

 

Lộ Đình Châu đang đeo găng tay, xé một miếng thịt đưa cho Ninh Lạc: “Em nếm thử đi.”

 

Ninh Lạc vẫn ôm anh không buông tay, rướn đầu qua, ăn vào miệng rồi mới nhớ hỏi: “Đây là gì vậy?”

 

“Chim bồ câu hun trà, anh thấy nhà ông chủ có trà Phổ Nhĩ, mượn một ít để làm,” Lộ Đình Châu rụt tay lại, cười hỏi, “Hương vị thế nào?”

 

Tất nhiên là Ninh Lạc phải ủng hộ rồi, cậu hết lời khen ngợi: “Siêu ngon! Thơm quá đi.”

 

Hương trà thoang thoảng quyện vào lớp mỡ béo ngậy của bồ câu, lớp da thịt màu vàng cam óng ả tỏa hương thơm phức, mọng nước. Có lẽ Lộ Đình Châu còn cho cả hoa hồng vào hun cùng, nên có một chút hương vị hoa quả thanh ngọt rất nhẹ, dư vị đậm đà vương vấn.

 

“Em muốn ăn nữa.”

 

Điều Lộ Đình Châu thích nhất ở Ninh Lạc chính là, bất kể anh làm món gì, cậu nhóc này cũng đều rất nể mặt, chưa bao giờ chê không ngon kiểu người không biết nấu ăn, nhưng giá trị tinh thần thì luôn cho điểm tối đa.

 

Kiểu thực khách như vậy quả thực khiến đầu bếp không thể hài lòng hơn, mọi vất vả mệt nhọc khi nấu nướng đều vô cùng xứng đáng.

 

Anh lại xé một miếng nữa đút đến bên miệng cậu.

 

Ninh Lạc lại nuốt trọn một miếng, liếm liếm môi thòm thèm, có vẻ vẫn chưa thỏa mãn, rồi sau đó hôn chụt một cái lên má Lộ Đình Châu: “Về nhà lại làm cho em ăn nhé.”

 

Anh tỏ vẻ ghét bỏ tháo găng tay ra lau mặt: “Em chưa lau miệng kìa.”

 

“Anh còn dám ghét bỏ em?” Ninh Lạc bĩu môi, cố ý sáp lại gần anh, “Em cứ hôn đấy, thì sao nào? Có giỏi thì sau này đừng có cầu xin em hôn anh.”

 

Anh lùi ra sau một chút, cậu liền tiến tới một chút, nhân cơ hội đánh úp hôn mạnh mấy cái liền.

 

[Hôn đi, hôn mạnh vào! Tiền mừng cưới cứ ghi nợ cho Ý Ý nhà tôi.]

 

[Ý Bảo nhà chúng ta còn nhỏ mà đã phải chịu đựng nhiều thứ quá.]

 

[Cứ phải là cặp đôi thật như này đu mới sướng!]

 

[Sao lại có cảm giác như công tử ăn chơi đang trêu ghẹo trai nhà lành thế nhỉ?]

 

[Câu này hài hước 100%, còn việc anh Lộ là trai nhà lành thì mức độ hài hước 100000%.]

 

Cuối cùng, Ninh Lạc kết thúc bằng một nụ hôn kêu thật to lên môi anh, xem như chiến lợi phẩm của mình, sau đó mới nhận ra có một ánh mắt đang lặng lẽ nhìn chằm chằm vào hai người họ.

 

Lúc này Ninh Lạc mới chậm chạp nhận ra, bốn mắt nhìn nhau với Hướng Tư Kỳ, im lặng một lúc lâu rồi nói: “…Xin lỗi, chúng tôi không làm tổn thương trái tim yếu đuối của anh chứ?”

 

Vẻ mặt Hướng Tư Kỳ đầy đau thương, tự mình học được cách chấp nhận hoàn cảnh: “Không sao, quen rồi, là tôi làm phiền hai người.”

 

Cả hai bên đều cảm thấy hơi áy náy với đối phương.

 

Để bù đắp, Ninh Lạc chuyển chủ đề, nhìn về phía món ăn trông như bát sữa chua mà Hướng Tư Kỳ làm, chủ động hỏi: “Anh làm à? Trông ngon quá, tôi nếm thử một ít được không?”

 

Anh ta lập tức trở nên vô cùng nhiệt tình, hết lòng giới thiệu: “Được, tất nhiên là được rồi, cậu mau nếm thử đi, ăn nhiều một chút.”

 

Ninh Lạc quả thực đã múc một thìa lớn cho vào miệng.

 

Một giây. Hai giây.

 

Cậu quay lưng về phía Lộ Đình Châu, giữ nguyên tư thế không động đậy, ngay cả biểu cảm trên mặt cũng đông cứng lại.

 

Hướng Tư Kỳ mong đợi hỏi: “Thế nào? Ngon không? Là món tôi mới nghiên cứu ra đó, ngon hơn mấy món trước kia nhiều.”

 

Ninh Lạc nở một nụ cười cực kỳ gượng gạo, liên tục nói: “Ngon, cực kỳ ngon. Woa, tôi chưa bao giờ ăn bát sữa chua nào có hương vị lại phong phú như vậy. Anh cũng mau nếm thử đi, vị thật sự không tệ.”

 

Câu sau là cậu nói với Lộ Đình Châu.

 

Lộ Đình Châu nhướng mày, tỏ vẻ nghi ngờ: “Thật à?”

 

Ngon như vậy mà còn để lại cho anh ư? Chẳng phải nên tự mình ăn hết sạch sao?

 

Cậu gật đầu, ánh mắt chân thành: “Thật mà thật mà, rất ngon.”

 

[Anh Lộ đừng tin! Biểu cảm vừa rồi của cậu ấy không phải thế đâu!]

 

[Tôi nhận ra rồi, đây chẳng phải là phiên bản nâng cấp của bột protein sao? Oẹ oẹ oẹ!]

 

[Cách màn hình mà tôi cũng tưởng tượng được món này khó ăn đến cỡ nào, dân tập gym các người đúng là thứ gì cũng nuốt trôi được.]

 

[Chứ bạn nghĩ ai là người ăn ức gà luộc ba bữa một ngày hả? Muốn ói luôn rồi.]

 

Chuyên gia thể hình Hướng Tư Kỳ vô cùng vui vẻ: “Vậy hai người chia nhau ăn nhé, phần còn lại tôi mang đi, ra ngoài ăn cùng với em trai tôi và những người khác.”

 

Nói xong liền đi ra khỏi bếp, bên trong chỉ còn lại hai người.

 

Lộ Đình Châu bán tín bán nghi, ăn thử một miếng dò xét. Vẫn là do Ninh Lạc múc cho anh, phân lượng chỉ có nhiều hơn chứ không ít hơn miếng của cậu vừa rồi. Cậu mong đợi nhìn Lộ Đình Châu nuốt xuống, hai mắt sáng rực: “Mùi vị thế nào?”

 

Anh nuốt xuống, cười cười xoa đầu cậu: “Đúng là vị không tệ, khá ngon đấy chứ.”

 

“Hả??”

 

Ninh Lạc ngây người.

 

Cư dân mạng trên khu bình luận trong livestream cũng ngây cả ra.

 

[Khoan đã, phản ứng này không đúng rồi.]

 

[Lẽ nào đó là khẩu vị cá nhân?]

 

[Thể chất thánh tập gym bẩm sinh?]

 

[Không thể nào, tuyệt đối không thể! Tôi không tin trên đời này có người thích mùi vị của bột protein, có khác gì gặm vôi sống trên tường đâu chứ?]

 

Lộ Đình Châu giành lại thế chủ động, cầm lấy thìa múc cho cậu một miếng còn to hơn miếng vừa rồi: “Em thấy không ngon à? Thật sự khá ổn mà, em nếm lại thử xem.”

 

Ninh Lạc còn chưa kịp phản ứng đã bị nửa ép nửa đẩy ăn thêm một thìa nữa, khoảnh khắc nuốt miếng sữa chua xuống mặt cậu liền tái mét, le lưỡi tìm nước uống khắp nơi: “Không ngon chút nào hết! Nước! Nước đâu?”

 

Kết quả vừa quay đầu lại, cậu phát hiện cốc nước đang ở trong tay Lộ Đình Châu, anh đang ra sức tu nước để làm loãng đi mùi vị kỳ lạ trong miệng, đôi mày nhíu chặt đến mức có thể kẹp chết một con ruồi, trông cực kỳ khổ sở.

 

Cậu chậm rãi đánh ra một dấu chấm hỏi: “Anh lừa em à?”

 

“Sao lại nói thế được,” anh khó khăn lắm mới làm loãng bớt cái vị kỳ quặc kia, “Nhiều nhất chỉ có thể gọi là tương thân tương ái, giúp em tăng cơ thôi mà.”

 

“Em tin anh mới lạ! Chừa cho em chút nước!” Ninh Lạc hét lên rồi lao tới giật cốc nước.

 

Anh dựa vào lợi thế chiều cao giơ cốc nước lên cao, nhìn cậu nhào tới, sau đó bị Ninh Lạc dùng chiêu trò bắt đầu cù lét khắp người, thậm chí cậu còn trực tiếp nhón chân bám lên người anh, hai người trong bếp lập tức loạn thành một đoàn.

 

[Tương thân tương ái? Hai người là đang hãm hại lẫn nhau thì có!]

 

[Hahahaha, cười chết mất, tôi biết ngay là mọi chuyện không đơn giản như vậy mà.]

 

[Lạc Bảo đút đồ ăn, Lạc Bảo tốt; anh Lộ lừa cậu ấy, anh Lộ xấu.]

 

[Tôi chỉ xem hai người họ tương tác thôi cũng xem được cả ngày, chương trình này có thể đừng kết thúc được không? Tôi muốn xem 300 tập!]

 

[Đồng ý! Tiền Đa Đa, anh xem cái này đi, anh không quay tiếp là đang có tâm sự gì đúng không?]

 

Tiền Đa Đa ở hậu trường xem bình luận, thầm nghĩ mình cũng muốn lắm chứ, nhưng hai người này trong thời gian tới không định nhận việc nữa rồi, chuẩn bị đi du lịch thế giới hưởng tuần trăng mật, ước chừng phải hai ba tháng mới về, hắn lại phải đi thành lập tổ chương trình khác rồi.

 

Hay thật đấy, có người thì ở trong bếp thể hiện tình cảm tới tấp, còn mình thì ở đây “Vâng, đã nhận”, đúng là làm tan nát trái tim của một Makka Pakka nhỏ bé mà.

 

Vạn vật đều có linh hồn, nhưng trừ gián, muỗi và hai người kia ra.

 

Sau một hồi náo loạn, lúc các khách mời ăn được bữa sáng thì đã là ba giờ chiều. Ăn no uống đủ, chơi mấy ván board game xong thì trời bên ngoài cũng vừa tối, tiếng ồn ào huyên náo cũng dần lớn hơn.

 

Tiền Đa Đa từ bên ngoài trở về, nói: “Bên ngoài đông người quá, để đề phòng xảy ra sự cố ngoài ý muốn, tổ chương trình chúng tôi định sắp xếp bảo vệ tạm thời cho mọi người.”

 

Khóe miệng vừa nhếch lên của Ninh Lạc lại xịu xuống: “Hả? Vậy… vậy cũng được à.”

 

【Nhưng mà bị nhiều người vây quanh như vậy thì không thể chơi vui được rồi… Thôi bỏ đi, khó khăn lắm mới có một buổi bắn pháo hoa, tham gia được đã là tốt lắm rồi.】

 

Những người khác thật ra cũng nghĩ giống cậu, nhưng không có ý làm khó tổ chương trình và đạo diễn, nên đều gật đầu đồng ý.

 

Lộ Đình Châu nghĩ đến phim trường bên cạnh, nói: “Thật ra thì, nếu chúng ta cải trang một chút chắc sẽ không bị nhận ra đâu, như vậy mọi người chơi cũng vui hơn, nhiệm vụ của tổ chương trình cũng nhẹ nhàng hơn.”

 

Tiền Đa Đa thấy cách này hay đấy, lại còn có chủ đề nữa: “Cải trang thành gì đây?”

 

Ninh Lạc giơ tay: “Bốc thăm đi! Tổ chương trình chọn ra mười chủ đề mà khán giả muốn chúng tôi cosplay nhất, anh bốc thăm đi.”

 

Tiền Đa Đa hỏi ngược lại: “Cậu chắc chứ?”

 

Ninh Lạc cảnh giác:”Không được có nam giả nữ và nữ giả nam.”

 

Tiền Đa Đa lập tức lộ vẻ tiếc nuối.

 

Mọi người nhìn biểu cảm của hắn, nắm đấm cũng bắt đầu cứng lại.

 

Hóa ra hắn thật sự định chơi như vậy hả!

 

Một tiếng sau, mấy người mặc quần áo mượn được từ chỗ Lâm Ngạn Y ở phim trường bên cạnh, lại xuất hiện trong tầm mắt của khán giả.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Ninh Lạc chống gậy, cố ý đè thấp giọng ho mạnh một tiếng, xoay một vòng khoe: “Thế nào?”

 

Hướng Bặc Ngôn khom lưng vuốt râu: “Cũng tàm tạm, không đẹp bằng râu của tôi.” Đó là bộ râu dê nhỏ mà gã ta cố tình giành được, tự thấy mình trông rất có tiên phong đạo cốt.

 

Ninh Lạc “chậc” một tiếng, đợi Lộ Đình Châu đi ra.

 

Bọn họ bốc trúng một chủ đề rất thú vị: Bản thân của ba mươi năm sau.

 

Tào Cẩn Lưu sờ nếp nhăn giả như thật trên mặt mình, cảm thán: “Ba mươi năm nữa em cũng đã gần năm mươi tuổi rồi.”

 

Một câu nói gây sát thương tâm lý cho tất cả mọi người, trừ Đinh Thiệu Ý.

 

Chu Kiệu xấu hổ ho mạnh một tiếng, bảo cậu ta kiềm chế lại chút: “Khụ khụ, đứa nhỏ này đúng là cần được dạy dỗ lại nhỉ.”

 

Ninh Lạc âm thầm bấm ngón tay tính: 【Ba mươi năm sau… Woa, anh của mình đã sáu mươi rồi? Đúng là thọ ngang cây tùng cây bách trường tồn với thời gian nhỉ!】

 

Lộ Đình Châu nghe thấy cậu lại đang lẩm bẩm trêu chọc tuổi tác của mình, bước chân khựng lại một chút rồi mới vén rèm đi ra.

 

Ninh Lạc lập tức tò mò nhìn sang, không nhịn được đánh giá người vừa quen thuộc vừa xa lạ trước mặt, cậu nhìn Lộ Đình Châu đang mỉm cười nhìn mình, ánh mắt dịu dàng như trước, không biết vì sao đột nhiên có chút xúc động: “Hóa ra anh về già trông sẽ như thế này.”

 

Lộ Đình Châu nhướng mày: “Thất vọng rồi à? Không phải là sau này anh không còn khuôn mặt này nữa thì em sẽ hết thích anh đấy chứ?”

 

Anh chỉ hỏi đùa thôi, nhưng Ninh Lạc lại trả lời rất nghiêm túc, hai mắt sáng lấp lánh nhìn anh, lắc đầu nguầy nguậy: “Sao có thể chứ, em mãi mãi, mãi mãi thích anh nhất.”

 

Nói xong, cậu còn chủ động nắm lấy tay anh, ngón tay luồn vào giữa các ngón tay của anh, mười ngón đan chặt vào nhau, nắm chặt lắc lắc, cười đến cong cả mắt: “Hai chúng ta là số một thiên hạ, tốt nhất trên đời.”

 

Vô cùng trẻ con, nhưng Lộ Đình Châu lại rất thích, anh véo nhẹ má cậu.

 

Năm người còn lại đồng loạt khoanh tay đứng thành một hàng nhìn, chậc chậc thành tiếng.

 

“Ôi chao ôi, chua chết ai thì tôi không nói đâu nha.”

 

“Còn cười được nữa, không sợ răng cửa bị cảm lạnh à?”

 

“Đừng nói năm sáu mươi, hai người bảy tám mươi tuổi vẫn có thể show ân ái đến nở hoa cho xem.”

 

“Này, có ai quan tâm đến cảm nhận của bọn cẩu độc thân này không hả? Hai người đừng có bất lịch sự quá thế chứ.”

 

Ninh Lạc quy hết bọn họ vào loại không có tình yêu nên cố tỏ ra ganh ghét. Ghen tị, đơn thuần chính là ghen tị mà thôi.

 

Đã thế này thì cũng không cần người quay phim vác máy theo quay nữa, bọn họ dùng máy quay ẩn để ghi hình.

 

Ninh Lạc vừa ra ngoài liền như lừa được tháo chuông sổ chuồng, lao thẳng vào biển người, đi một mạch đến quán trà sữa mà cậu đã nhắm từ lâu: “Ông chủ, cho… khụ khụ, cho hai ly trà sữa Thiết Quan Âm thạch, ly lớn, ba phần đường, đá bình thường.”

 

Cậu theo thói quen dùng giọng thật của mình gọi đồ, sau khi thu hút sự chú ý liền vội vàng đè giọng, ho khan mấy tiếng, đưa tay sờ lên cây gậy.

 

Một cặp đôi phía trước hỏi: “Ông ơi, ông uống cái này được không ạ? Lạnh lắm đó.”

 

Cậu ra vẻ ông cụ già dặn: “Đương nhiên là được, ông đây lát nữa còn phải đi ăn bánh tráng khoai lang nướng, tôm hùm đất, bún ốc, KFC, xem pháo hoa, tham gia biểu diễn nữa.”

 

Cặp đôi nhìn ông cụ tinh thần quắc thước, rồi lại nhìn bản thân đang phờ phạc tàn tạ nửa sống nửa chết.

 

Được rồi, chuyện này đúng là đảo lộn lẽ thường.

 

Sau khi lấy đồ uống, cậu nhón chân nhìn qua đám đông tìm Lộ Đình Châu, thoáng cái đã thấy mái đầu hoa râm đang đứng trước quầy bánh tráng khoai lang nướng. Mắt cậu sáng lên, vội vàng chen qua, giọng run run hô: “Làm phiền nhường đường, nhường đường một chút, ông nhà tôi đi lạc rồi. Ôi trời, ông nhà tôi tuổi già bị lẫn, đầu óc không minh mẫn, không có tôi thì phải làm sao.”

 

Lộ Đình Châu nghe tiếng quay đầu lại, trước mặt mọi người, túm gáy cậu kéo đến trước mặt mình, bảo cậu nói nhỏ tiếng một chút.

 

Chủ quán kinh ngạc: “Đây là bạn đời của ông à?”

 

Lộ Đình Châu thản nhiên bình tĩnh đáp: “Là hộ lý, chăm sóc tôi lúc bị lẫn vì tuổi già.”

 

Ninh Lạc ngượng ngùng: “Lâu ngày sinh tình, chúng tôi gọi đây là tình yêu lúc xế chiều.”

 

Khóe miệng chủ quán giật giật, đến ớt cũng lỡ tay rắc nhiều hơn bình thường một chút.

 

Hướng Bặc Ngôn đang đứng đợi bánh tráng khoai lang nướng cùng, cũng giơ ngón tay cái lên tán thưởng hai kẻ mặt dày này.

 

Lúc chủ quán thêm gia vị, Ninh Lạc luôn miệng nói: “Ông chủ, chúng tôi không lấy diếp cá.”

 

Chủ quán vô cùng tiếc nuối: “Không ăn à, vậy thôi được.”

 

Hướng Bặc Ngôn nói: “Ông chủ, cho tôi thật nhiều diếp cá.” Nói xong, gã ta khiêu khích liếc Ninh Lạc một cái, “Không nếm được mỹ vị của diếp cá, cuộc sống của cậu đúng là không hoàn hảo.”

 

Ninh Lạc bĩu môi, coi thường hành vi trẻ con như học sinh tiểu học này của gã ta.

 

【Diếp cá có thể đừng đu bám bánh tráng khoai lang nữa được không, học cách tự lực cánh sinh đi chứ? Ủng hộ bánh tráng khoai lang ghép đôi với củ cải muối và đậu đũa muối, tụi nó ở bên nhau vừa đẹp đôi lại thấy yên lòng, trực tiếp làm đám cưới vàng luôn, tôi sống chết gì cũng đu cp này!】

 

Hướng Bặc Ngôn trăm triệu lần không phục, đừng có nói điều này trước mặt fan only cuồng nhiệt của diếp cá, thành tích solo của diếp cá có nộm diếp cá, diếp cá xào cay, mọi người đều thấy rõ. Còn bánh tráng khoai lang thì có cái gì? Đã không nổi tiếng lại còn thích ké fame.

 

Ninh Lạc bị người ta khẽ chọc chọc vào người, cậu quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt của một cô gái. Cô gái giơ điện thoại lên, màn hình hiển thị đúng là trang livestream của bọn họ: “Lạc Bảo? anh Lộ? Còn có Bặc Bặc nữa?”

 

Ninh Lạc khép hai ngón tay lại, lặng lẽ so hình trái tim với cô ấy, trước khi cô gái kịp hét lên, cậu nhỏ giọng nói: “Đừng lên tiếng, đừng lên tiếng.”

 

Cô gái vội vàng gật đầu, nhìn xung quanh thấy không có ai phát hiện mới thở phào nhẹ nhõm: “Anh yên tâm, em không nói đâu.”

 

Hai người trông như đặc vụ đang nối tín hiệu, cảm giác lén lút cực kỳ mạnh mẽ.

 

[Đáng ghét, tôi rất muốn nhập hồn vào chị gái tình cờ gặp được bọn họ quá.]

 

[Biết thế hôm nay tôi cũng đến đó, còn tưởng hôm nay mấy người đi rồi nên tôi không đến.]

 

[Tôi ở rất gần, bây giờ tôi sẽ qua đó ngay đây!]

 

[Mình đến rồi, hê hê hê, nhưng đông người quá, không tìm thấy bọn họ đâu cả.]

 

[Mặc dù rất ghen tị với các chị em ở đó, nhưng đừng ảnh hưởng đến việc quay phim cũng đừng gây phiền phức cho người khác nhé.]

 

[Chắc chắn rồi, chúng ta là fan hâm mộ chất lượng cao mà.]

 

Ông chủ quán bánh tráng khoai lang nói: “Xong rồi đây.”

 

Lộ Đình Châu nhận lấy, đưa cho Ninh Lạc. Hai tay Ninh Lạc mỗi tay cầm một cốc trà sữa, không còn tay trống, bèn ra hiệu bảo anh đưa đến bên miệng mình.

 

Lúc Lộ Đình Châu quay đầu lại, bị ánh đèn đường làm cho lóa mắt, anh khẽ nheo mắt, bất đắc dĩ nở nụ cười: “Anh sáu mươi tuổi rồi còn phải hầu hạ em nữa sao?”

 

Cậu đưa ống hút trà sữa tới miệng anh, cười hì hì: “Tương thân tương ái mà, là anh nói đó.”

 

Xa xa truyền đến tiếng pháo hoa đầu tiên nở rộ trên không trung.

 

Ninh Lạc theo tiếng nhìn sang, kích động đến mức dùng khuỷu tay huých huých vào người Lộ Đình Châu: “Wow mau nhìn kìa! Đẹp quá.”

 

Cô gái không hiểu sao, theo phản xạ giơ điện thoại lên.

 

Một bức ảnh được lưu giữ mãi mãi trong album.

 

Ánh đèn ở thành cổ bao trùm màn đêm, nhuộm một màu vàng ấm áp, lấp lánh trải dài, đèn neon rực rỡ muôn nơi, uốn lượn đến tận cuối trời. Trời đất tựa hồ đảo ngược, dòng người chen chúc giữa bầu trời sao rực rỡ vô ngần trên mặt đất, ngắm nhìn khoảnh khắc rực rỡ nở rộ trên đường chân trời. Ánh lửa rực rỡ nối liền đất trời, tựa như sự rung động và vẻ đẹp diệu kỳ thuở vũ trụ mới khai sinh.

 

Người đã không còn thanh xuân ngẩng đầu ngắm pháo hoa, muốn dùng đôi mắt ghi lại khoảnh khắc ngắn ngủi vụt qua, ánh sáng pháo hoa rơi vào đáy mắt. Mái tóc nhẹ nhàng bay trong gió đêm mùa hạ, hòa vào ánh sáng vàng ấm áp.

 

Người bên cạnh dịu dàng dõi theo cậu, trong đáy mắt anh ánh lên ý cười lấp lánh, tựa như dùng ánh mắt khẽ khàng đặt một nụ hôn lên gương mặt người kia. Dường như mọi ồn ào phố thị chỉ lướt qua tim anh mà chẳng lưu lại dấu vết gì, chỉ có người đang ngắm pháo hoa kia mới khiến anh trân trọng đến vô cùng.

 

Cậu đứng đó ngắm phong cảnh, người ngắm phong cảnh lại đang ngắm cậu. Trăng sáng tô điểm khung cửa sổ nhà cậu, cậu lại tô điểm giấc mơ của người ấy.

 

Cô gái nhìn khoảnh khắc được ghi lại trong bức ảnh, dường như thật sự đã trải qua năm tháng dài đằng đẵng, nhìn thấy bọn họ của ba mươi năm sau.

 

Cùng nhau đi qua năm tháng, có lẽ gương mặt đã thêm nếp nhăn, đã có sự lắng đọng của thời gian, không còn phóng khoáng tự tại như thời son trẻ. Nhưng năm tháng trước nay vẫn luôn khoan dung với bọn họ, những trải nghiệm đã qua đều được ủ thành rượu, đậm đà nồng hậu, dư vị ngọt ngào, gam màu nền của cuộc đời vẫn luôn là tình yêu mãnh liệt.

 

Khóe mắt cô gái hơi ươn ướt, trong lòng dâng lên muôn vàn cảm xúc, còn có cả sự ngưỡng mộ thầm kín không nói nên lời.

 

Người sẽ cùng mình đi hết cuộc đời, liệu có xuất hiện giữa biển người tấp nập vào một khoảnh khắc nào đó trong tương lai không?

 

“Đi thôi, đi xem pháo hoa!”

 

Giọng nói của Ninh Lạc phá vỡ khung hình tĩnh lặng, rót vào đó sự tự do và nhiệt thành chỉ thuộc về riêng cậu, giống như vừa uống một ngụm soda cam ướp lạnh, từng làn hơi mát tỏa ra, sảng khoái tê dại, đó chính là hương vị của mùa hè.

 

Cậu quên mất phải tiếp tục ngụy trang, kéo Lộ Đình Châu chạy về phía pháo hoa nở rộ. Gió thổi tung vạt áo hai người, lướt qua bàn tay họ đang nắm chặt, thổi trên con đường đá xanh lúc chiều tà, xào xạc rung động.

 

Suốt quãng đường đi qua dòng người tấp nập, nghe bên tai không biết ai đang lo lắng hét lên: “Ông ơi đi chậm thôi”, “Cẩn thận kẻo ngã ạ”. Ninh Lạc nghe vậy thì không nhịn được nhếch mép cười, để lộ cả chiếc răng khểnh, lớn tiếng đáp lại: “Ông đây còn khỏe lắm, phải không, ông nó ơi?”

 

Lộ Đình Châu cũng mỉm cười nhìn cậu, ánh mắt vô cùng dung túng và có chút bất đắc dĩ: “Đúng là vậy… Nhưng ngã rồi không được ăn vạ người ta đâu đấy.”

 

“Em mới không thèm!”

 

 Cậu hừ hừ mấy tiếng, kéo anh chạy đến một nơi có tầm nhìn tuyệt đẹp, chiếm lấy vị trí đắc địa.

 

Màn trình diễn pháo hoa đã bắt đầu từ lâu.

 

Trên bầu trời tựa như nhung, liên tiếp nở rộ những vì tinh tú rực rỡ, thắp sáng cả vòm trời, cũng soi rọi những gương mặt tươi cười của mọi người. Giờ phút này, bọn họ đang cùng nhau chia sẻ một khung cảnh huy hoàng tráng lệ, pháo hoa lộng lẫy tựa như khúc ca của nhân gian.

 

Lộ Đình Châu đột nhiên cúi đầu, đặt lên khóe môi Ninh Lạc một nụ hôn.

 

“Ơ?” Ninh Lạc che miệng, nhìn trái nhìn phải, có chút ngại ngùng, “Làm gì thế, anh thấy ai bảy tám mươi tuổi rồi mà còn hôn hít không hả?”

 

Lộ Đình Châu lắc đầu, lại chỉ vào chính mình, nhẹ giọng nói: “Anh.”

 

Anh cúi đầu, lại đặt xuống một nụ hôn nữa, lần này kéo dài hơn một chút, giọng nói thì thầm quấn quýt giữa môi răng, tình ý triền miên sâu đậm: “Đến bảy tám mươi tuổi anh cũng sẽ yêu em như vậy, giống như ba mươi năm trước đã yêu em.”

 

Tình yêu anh dành cho em theo năm tháng sẽ chỉ có tăng chứ không giảm.

 

Ninh Lạc đọc được ý nghĩa câu nói này trong đáy mắt anh, trái tim khẽ rung động, hoàn toàn chìm đắm vào tấm lưới tình yêu mà Lộ Đình Châu đã giăng ra cho cậu.

 

Khu bình luận không còn trôi nữa, mọi người đều đang tập trung vào khoảnh khắc đẹp đẽ trước mắt.

 

Tay Ninh Lạc được nâng lên, một vật cứng rắn, lành lạnh chạm vào đầu ngón tay, rồi từ từ được đeo vào ngón áp út. Cậu cúi đầu, kinh ngạc phát hiện đó lại là một chiếc nhẫn. Cậu ngỡ ngàng đưa chiếc nhẫn về phía ánh sáng.

 

Kiểu dáng vân gỗ hiện ra trước mắt, quấn quýt vào nhau tựa như mối nhân duyên khăng khít khó rời giữa hai người. Chữ cái đầu trong tên của cả hai được khắc lên trên, lưu giữ tình yêu thành vĩnh cửu.

 

“Tặng… cho em?” Ninh Lạc ngây người hỏi.

 

Lộ Đình Châu “Ừm” một tiếng, ôm cậu vào lòng, giọng nói trong trẻo ấm áp ẩn chứa một chút căng thẳng khó nhận ra: “Anh học từ chỗ ông chủ tiệm bạc, vì là lần đầu làm nên chưa được thành thạo lắm… Hy vọng có thể tạm thời khiến em hài lòng.”

 

Ninh Lạc rúc vào lòng anh không nhúc nhích

 

Sau đó, Lộ Đình Châu cảm giác thấy vai mình có chút ẩm ướt. Anh ngạc nhiên kéo hai người tách ra một chút, nhìn rõ hốc mắt đỏ hoe của Ninh Lạc dưới ánh đèn, ngập ngừng đưa tay lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt cậu: “…Sao đột nhiên lại khóc rồi?”

 

Ninh Lạc cảm thấy thật mất mặt, vội vàng đưa tay áo lên lau nước mắt, định tiêu hủy chứng cứ, chỉ có giọng nói hơi nghẹn ngào đã bán đứng cậu: “Không có khóc, không tung tin đồn nhảm, không lan truyền tin vịt.”

 

Thấy Lộ Đình Châu không nói gì, chỉ nhìn mình chằm chằm, cậu đỏ mặt, lí nhí thừa nhận: “Được rồi… Vậy anh chuẩn bị cái này, còn không cho em cảm động một chút sao?”

 

Nhìn bộ dạng cậu vừa khóc vừa lau mặt, lớp hóa trang lem đi một nửa, để lộ gương mặt thật của cậu, Lộ Đình Châu cảm thấy rất buồn cười, hôn lên chóp mũi cậu: “Cho phép chứ, đây hẳn là sự công nhận đối với món quà của anh rồi.”

 

Ninh Lạc sụt sịt mũi, chiếc nhẫn trên ngón tay bị cậu nắm chặt đến nóng lên cũng không định buông ra, hỏi: “Anh chỉ làm một chiếc này thôi à?”

 

Lộ Đình Châu xòe tay ra, một chiếc nhẫn bạc khác đang yên lặng nằm trong lòng bàn tay anh.

 

Ninh Lạc cầm lấy chiếc nhẫn kia, như đang thực hiện một nghi thức vô cùng trang nghiêm và thành kính, cậu mím môi cẩn thận đeo nhẫn vào ngón áp út của Lộ Đình Châu, chiếc nhẫn phản chiếu những vệt sáng đậm nhạt khác nhau dưới ánh đèn.

 

Ninh Lạc buông lỏng khóe môi đang mím chặt, mỉm cười: “Được rồi, bây giờ Ninh Lạc tiên sinh đã cùng Lộ Đình Châu tiên sinh trao nhẫn cho nhau, họ sẽ mãi mãi yêu thương, tôn trọng, chăm sóc lẫn nhau, dù khỏe mạnh hay bệnh tật, dù giàu có hay nghèo khó gì cũng vậy, họ sẽ ở bên nhau cho đến cuối cuộc đời.”

 

Lộ Đình Châu cong khóe môi, hỏi: “Vậy tiếp theo là?”

 

“Vậy tiếp theo, hai vị có thể hôn nhau rồi!”

 

Ánh mắt hai người giao nhau, khi hơi thở dần quấn quýt, chùm pháo hoa cuối cùng rực sáng giữa màn đêm, nở rộ muôn vàn tia sáng rực rỡ.

 

Cùng lúc đó, cảm giác mềm mại dịu dàng bất chợt đáp xuống bờ môi Ninh Lạc.

 

Toàn văn hoàn.

 

Chương 134: Tiếp Theo, Hai Vị Có Thể Hôn Nhau Rồi

Ngày đăng: 8 Tháng 4, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên