Chương 135: Không Thất Vọng

Chương 135: Không Thất Vọng

 

Thôi Nghị là kiểu người lớn lên trong khuôn khổ phép tắc điển hình, cho dù đã thành ma rồi anh ta cũng chưa từng nghĩ đến việc dùng những cách thức đặc biệt nào để đạt được mục đích của mình.

 

Lúc này, cả bọn đã chỉ cho Thôi Nghị đường đi nước bước cả rồi, thế mà anh ta vẫn ngơ ngác: “Vậy tôi phải làm thế nào đây?”

 

Trương Nguyên không nhịn được hỏi: “Trước đây anh không xem phim kinh dị à?”

 

Thôi Nghị lắc đầu, anh ta chỉ xem vài bộ phim tình cảm và khoa học viễn tưởng, mà đó là còn đi xem cùng Tiểu Khiết hồi cô vẫn còn là bạn gái của anh ta, chứ phim kinh dị thì chưa từng đụng đến nửa bộ.

 

Tiêu Dã nói: “Chưa xem nội dung phim thì cũng phải nghe qua mấy chiêu kinh điển rồi chứ, ví dụ như thò đầu ra từ trong chăn, bò ra khỏi ti vi, bồn rửa tay chảy ra nước máu, hay soi gương thì hiện mặt ma ấy.”

 

Thôi Nghị chớp mắt, ánh mắt trong veo chẳng hề hợp với thân phận âm hồn của anh ta chút nào: “Nhưng bọn họ có thấy tôi đâu.”

 

Nếu anh ta có bản lĩnh khiến người khác trông thấy mình, thế thì đã chẳng bám theo một cô gái chỉ vì nghi là cô ấy đang cười với mình rồi về tận đây.

 

Chưa nói đến việc làm sao thay đổi đường ống để biến nước máy thành màu đỏ, những chuyện họ nói đều dựa trên tiền đề là đối phương có thể nhìn thấy. Chẳng ai thấy được anh ta, thì dù anh ta có bò ra khỏi ti vi một trăm lần cũng vô dụng mà thôi.

 

Tiêu Dã và Trương Nguyên đồng loạt đưa mắt nhìn Quý Nam Tinh. Trước đây, Vạn Thanh bị chồng sát hại, cũng là được Quý Nam Tinh dùng hương và bùa để dưỡng hồn cho đến khi có thể hiện hình cho người khác thấy, dọa cho chồng chị ấy sợ đến mức rối loạn tâm thần. Có điều, khác với Thôi Nghị là, trong lòng Vạn Thanh chứa đầy bất cam và oán hận, chính quỷ khí đã kích phát chị ấy hiện hình.

 

Thôi Nghị này tuy miệng nói không cam lòng, cũng đúng là vì chấp niệm mà chưa thể đi luân hồi, vẫn còn vất vưởng ở dương gian, nhưng khí tức trên người anh ta lại rất ôn hòa, có lẽ là liên quan đến tính cách lúc sinh thời. Vì vậy, cũng không biết một người ôn hòa như thế có thể dựa vào quỷ khí để hiện hình được hay không.

 

Quý Nam Tinh nói: “Chuyện dọa người thế nào thì không vội, có tiền bối kinh nghiệm đầy mình sẵn sàng dạy anh. Ngày mai cứ để anh và vợ gặp nhau trước đã, chuyện còn lại thì tính sau.”

 

Thôi Nghị kích động đến mức bay lơ lửng lên giữa không trung: “Thật không? Thật sự có thể để cô ấy gặp tôi sao?” Nói rồi anh ta lại có phần do dự: “Hay là thôi đi, lỡ như dọa cô ấy sợ thì biết làm sao? Cô ấy yêu tôi lúc còn sống, nếu biết tôi chết rồi mà vẫn lởn vởn bên cạnh, nhỡ sau này cô ấy bị ám ảnh tâm lý thì không hay.”

 

Lúc sống là người yêu, chết rồi thì đâu còn cùng một giống loài nữa. Anh ta tự thấy mình và Tiểu Khiết tuy yêu nhau, tình cảm bao năm cũng rất sâu đậm, nhưng chưa đến mức sinh tử không rời, mấy chuyện đó toàn là phim ảnh diễn ra cả thôi.

 

Quý Nam Tinh thấy anh ta lại đổi ý thì có chút thắc mắc: “Anh đang sợ à? Không phải hai người rất yêu nhau sao?”

 

Thôi Nghị thấy họ tuổi tác còn nhỏ, lúc nãy đi theo sau cô gái kia còn nghe họ nhắc đến thi cuối kỳ gì đó, rồi thì ngưỡng mộ lớp 12 thoát khỏi bể khổ, có lẽ tất cả vẫn chỉ là học sinh trung học. Dù cho cậu nhóc trước mắt đây là một tiểu thiên sư, chắc cũng chưa xử lý được bao nhiêu vụ tâm linh.

 

Thế là anh ta nói: “Đôi khi tình cảm của con người phức tạp lắm, huống hồ gì là chuyện sinh tử. Có người còn sợ cả người thân đã khuất của mình, nói gì đến bạn đời. Các cậu còn nhỏ, trên đời này thực ra chẳng có nhiều tình yêu son sắt không đổi đến thế đâu.”

 

Chấp niệm của anh ta không tan là vì có tình cảm với vợ, muốn để lại tất cả mọi thứ cho vợ, thậm chí không hề bận tâm nếu sau này cô có một cuộc sống mới. Ấy là bởi vì ngoài vợ ra, anh ta vốn chẳng còn vướng bận nào trên đời này nữa.

 

Không để lại cho người thương đã cùng mình trải qua sóng gió, cùng mình chung tay vun đắp cho tương lai, chẳng lẽ lại để cho đôi cha mẹ đẻ đã cho anh ta đi, rồi hơn hai mươi năm trời không một lần gặp mặt ư?

 

Nếu cha nuôi anh ta còn sống, tất nhiên là anh ta sẽ càng lo lắng cho tương lai của cha nuôi hơn, sẽ tính toán cho ông. Cho nên, tình yêu cũng chỉ là như vậy thôi, đều là những thứ rất thực tế.

 

Sao Quý Nam Tinh lại không hiểu cho được, thậm chí cậu còn hiểu rõ hơn cả Thôi Nghị. Nhân tính mà cậu từng chứng kiến còn nhiều hơn người thường gấp bội. Chỉ là, thấy Thôi Nghị chết rồi vẫn không quên lo lắng cho tương lai của vợ, còn vợ anh ta thì không thoát khỏi nỗi đau mất chồng, đến mức ngay cả sản nghiệp bạc triệu cũng không cần.

 

Cậu đã nghĩ rằng, ít nhiều gì cũng sẽ có chút khác biệt.

 

Tiêu Dã nắm lấy tay Quý Nam Tinh ở dưới bàn, rồi nói với Thôi Nghị: “Chuyện này là từ hai phía. Để hai người gặp nhau thì tất nhiên phải được sự đồng ý của chị ấy trước. Nếu chị ấy không muốn gặp thì thôi, nhưng lỡ như chị ấy bằng lòng thì sao? Với tư cách là người ngoài cuộc, tuy tôi không rõ tình cảm của hai người sâu đậm đến đâu, nhưng anh đã mất mấy tháng rồi mà chị ấy vẫn chưa thể bước tiếp. Có lẽ, anh nên tin tưởng chị ấy thêm một chút.”

 

Thôi Nghị im lặng không nói. Trương Nguyên đứng dậy: “Vậy hôm nay cứ thế đã nhé, chuyện cụ thể ngày mai gặp vợ anh rồi nói sau.”

 

Thôi Nghị gật đầu, nghiêm túc nói với mấy cậu thiếu niên: “Cảm ơn các cậu, dù có giúp tôi hoàn thành tâm nguyện được hay không, tôi vẫn rất cảm ơn các cậu đã bằng lòng giúp tôi.”

 

Quý Nam Tinh nói: “Anh tự tìm chỗ nào mà ở tạm đi, nhớ tránh xa đám đông. Nơi đông người dương khí mạnh, dễ đánh tan hình thể của anh lắm. Nơi ít người âm khí nặng, nếu người vận thế thấp bị nhiễm phải âm khí của anh thì sẽ gặp xui xẻo, đổ bệnh. Đừng có tùy tiện đi theo người khác nữa.”

 

Từ lúc chết đến giờ Thôi Nghị chưa từng gặp con ma nào khác, những chuyện này cũng không phải là thứ mà người ta chết đi, theo bản năng là có thể biết được. Nghe vậy, anh ta vội vàng đảm bảo: “Tôi sẽ không đi theo người khác lung tung nữa đâu, tôi sẽ tìm một chỗ ở yên một nơi, không đi đâu cả.”

 

Thấy họ đi lên lầu, Trần Thập Nhất thò đầu ra khỏi phòng hóng chuyện: “Tình hình sao rồi? Có án mạng à?”

 

Tiêu Dã đẩy Trương Nguyên vào phòng Trần Thập Nhất: “Cậu hỏi cậu ta ấy, bọn tôi về phòng tắm rửa ngủ đây.”

 

Nói rồi hắn kéo Quý Nam Tinh vào phòng, rầm một tiếng, phũ phàng đóng cửa lại.

 

Trương Nguyên khẽ tặc lưỡi một tiếng, quay đầu lại thì bắt gặp đôi mắt sáng lấp lánh vô cùng tò mò của Trần Thập Nhất, bèn đưa tay đẩy trán cậu ta vào trong: “Một con ma nam, chết vì tai nạn xe, sau khi chết không cam tâm về việc phân chia tài sản nên chấp niệm không tan.”

 

Trần Thập Nhất ừm ừm gật đầu: “Rồi sao nữa?”

 

Trương Nguyên: “Hết rồi, chỉ có thế thôi.” Nói xong cậu ta cũng quay người về phòng mình.

 

Chỉ còn lại một mình Trần Thập Nhất đứng ở cửa phòng, chớp chớp đôi mắt cún con của mình, chỉ có thế thôi á???

 

Trở về phòng, Tiêu Dã tìm quần áo sạch cho Quý Nam Tinh, nhưng trước khi cậu vào phòng tắm, hắn đã kéo cậu lại: “Cậu vừa mới thất vọng đấy à?”

 

Thoạt đầu Quý Nam Tinh không hiểu ý hắn, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại được hắn đang nói gì, bèn cười một tiếng: “Không phải thất vọng, chỉ là tôi cứ ngỡ anh ta rất kiên định thôi.”

 

Cậu đã thấy rất nhiều chấp niệm, nhưng chấp niệm không dễ gì hình thành. Trong số những chấp niệm ấy, phần lớn đều là oán hận, là thù hận, chứ chấp niệm được hình thành từ tình yêu thương thật sự không nhiều.

 

Tuy Thôi Nghị cũng có nỗi bất cam, nhưng trong sự bất cam ấy lại chứa nhiều sự không nỡ đối với vợ mình hơn, là lo lắng cho một tương lai không có chỗ dựa, không có gì đảm bảo của cô ấy nếu cô ấy cứ không tranh không giành. Đối với gia đình ruột thịt của mình, thực ra anh ta không có hận ý gì quá lớn.

 

Vì vậy, cậu đã cho rằng Thôi Nghị sẽ rất kiên định vào tình cảm giữa anh ta và vợ mình.

 

Quý Nam Tinh nói: “Thật ra như vậy cũng tốt. Anh ta nghĩ rất thấu đáo. Chấp niệm không tan là chuyện của riêng anh ta, anh ta không hề áp đặt tình cảm này lên người vợ, cũng không nhất thiết đòi hỏi vợ mình phải đáp lại bằng một tình cảm tương đương, thậm chí còn biết nghĩ cho cô ấy. Nếu âm hồn nào cũng có thể lý trí như vậy, thì những thiên sư như chúng tôi cũng nhàn hơn nhiều.”

 

Ngay khi cậu vừa dứt lời, Tiêu Dã liền ôm chầm lấy cậu vào lòng, nhẹ nhàng vuốt tóc cậu: “Náo Náo, cậu có thể hứa với tôi một chuyện được không?”

 

Chủ đề chuyển đột ngột khiến Quý Nam Tinh có chút bất ngờ, nhưng cậu vẫn thuận theo lời hắn: “Chuyện gì?”

 

Tiêu Dã: “Sau này dù trong bất cứ tình huống nào, dù ở hoàn cảnh ra sao, tôi muốn cậu hãy nhớ kỹ một điều.”

 

Tiêu Dã buông cậu ra, nhìn thẳng vào mắt cậu nói: “Cậu nhất định phải tin rằng, tôi sẽ luôn kiên định chọn cậu, và cũng kiên định tin tưởng cậu.”

 

Ánh mắt Tiêu Dã quá đỗi nghiêm túc, nghiêm túc đến mức như có thể đâm thẳng vào tim người khác. Tình cảm nồng cháy ấy khiến Quý Nam Tinh theo bản năng né tránh, cậu bèn đè nén cảm giác rung động khó hiểu trong lòng, mỉm cười vỗ vỗ vai hắn: “Sao tự nhiên lại đa sầu đa cảm thế.”

 

Tiêu Dã: “Tôi sợ cậu thất vọng.”

 

Quý Nam Tinh ngẩn người ra.

 

Tiêu Dã xoa đầu cậu, cười nói: “Tôi sợ cậu thấy quá nhiều chuyện tình cảm đáng thất vọng rồi sẽ không còn tin vào thế giới này nữa.”

 

Trên đời này vốn dĩ chẳng có bao nhiêu lời hẹn ước sinh tử, cũng chẳng có bao nhiêu nương tựa sinh tử, bởi vì rất nhiều người sống cả đời mông lung cho qua ngày, thậm chí chưa từng gặp được tình yêu đích thực.

 

Nhưng hắn đã gặp được, vì vậy hắn muốn Quý Nam Tinh tin rằng, tình yêu là có tồn tại, dù chỉ là một vệt sáng yếu ớt, cũng còn hơn là hoàn toàn thất vọng và không còn tin tưởng nữa.

 

Cuối cùng cũng hiểu được tại sao tối nay hắn lại đa cảm như vậy, Quý Nam Tinh mỉm cười: “Sẽ không thất vọng đâu, vì tôi có gia đình yêu thương tôi, có sư phụ bảo vệ tôi, còn có người bạn đã cho tôi lời hứa kiên định, cho nên sẽ không bao giờ thất vọng.”

 

Cậu lớn lên trong tình yêu thương, những gì cậu thấy cũng là bi kịch của người khác. Điều này sẽ chỉ khiến cậu càng thêm trân trọng và biết ơn những gì mình đang có, sao có thể thất vọng được chứ.

 

Tiêu Dã nhéo nhẹ lên chóp mũi cậu: “Tốt nhất là như vậy.”

 

Thấy móng vuốt của hắn ngày càng lộn xộn, Quý Nam Tinh bèn vỗ vào mu bàn tay hắn một cái, rồi cầm quần áo vào phòng tắm.

 

Tiêu Dã tựa vào bức tường bên ngoài phòng tắm, lắng nghe tiếng nước chảy rào rào bên trong. Chỉ cần nghiêng đầu là hắn có thể nhìn thấy ô cửa sổ sát đất khổng lồ. Từ cửa sổ phòng họ có thể nhìn thấy con đường trước cửa homestay. Thiên Nhãn Phù dán trên người trước đó đã hết tác dụng, nên hắn không còn nhìn thấy Thôi Nghị nữa.

 

Chỉ cần nghĩ đến việc thế gian này mỗi ngày đều diễn ra vô số cảnh chia ly sinh tử, hắn lại càng thêm trân trọng từng khoảnh khắc được ở bên cạnh Quý Nam Tinh.

 

Dòng nước ấm áp từ vòi hoa sen phun ra, Quý Nam Tinh đứng giữa làn hơi nước, mặc cho những giọt nước xối lên người, đọng lại nơi hõm cổ rồi tràn ra, trượt xuống. Trong hơi nóng mờ ảo, làn da trắng khác thường của cậu dường như cũng bị sương mù bao phủ, chỉ còn lại màu tóc đen tuyền.

 

Không biết qua bao lâu, người trong làn hơi nước từ từ mở mắt, dòng nước theo hàng mi dày rậm rẽ ra rơi xuống.

 

Đôi mắt cậu hơi nheo lại vì không chịu nổi dòng nước xối vào, giữa hai hàng lông mày thoáng hiện lên vẻ nghi hoặc mang theo nét u sầu.

 

Quý Nam Tinh đưa tay lên sờ ngực mình. Khoảnh khắc Tiêu Dã ôm cậu ban nãy, thứ cậu cảm nhận được không chỉ có nhịp tim đập mạnh mẽ của Tiêu Dã, mà còn có cả trái tim đập lỗi nhịp của chính mình.

 

———

 

Kế hoạch du lịch là hai ngày một đêm, Tưởng Đường Đường đã lên kế hoạch cho mấy địa điểm check-in chụp ảnh. Phố cổ vốn cũng không có nhiều hoạt động vui chơi, chủ yếu là đi dạo, ngắm cảnh và chụp ảnh đẹp.

 

Cả buổi sáng đi cùng mấy bạn nữ tham quan vài nơi, ăn trưa xong thì họ lấy cớ không muốn đi dạo nữa để tách ra chơi riêng.

 

Trần Thập Nhất rất tự giác nói: “Vậy các cậu đi lo việc đi, tôi về homestay ngủ trưa đây.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Quý Nam Tinh gật đầu: “Có chuyện gì thì gọi cho bọn tôi.”

 

Trần Thập Nhất vẫy tay chào họ. Trên đường về, cậu ta tiện đường mua một ly trà sữa, rồi ra ngồi ở ban công nhỏ, gió hiu hiu thổi, nhâm nhi trà sữa, lấy điện thoại ra đọc tiểu thuyết, thật là sảng khoái.

 

———

 

Vợ của Thôi Nghị tên là Lữ Tiểu Khiết, cũng ở trong một homestay dạng homestay, nhưng không phải kiểu nhà riêng độc lập như của họ. Lữ Tiểu Khiết ở trong một khoảng sân nhỏ tên là Thủy Thượng Nhân Gia, một cái tên rất cũ kỹ, nhưng toàn bộ homestay lại mang đậm nét cổ kính, các phòng được xây trên mặt nước, phòng nào cũng có ban công tựa lan can nhìn ra sông.

 

Trước đây, hầu như vào khoảng tháng tư, tháng năm hàng năm, Thôi Nghị đều cùng vợ đến đây nghỉ dưỡng vài ngày. Bọn họ cứ thoải mái ở trong phòng, đến năm, sáu giờ chiều khi trời bớt nóng thì lại tay trong tay ra ngoài đi dạo. Đến nhiều nên cũng quen với ông chủ, còn thường xuyên cùng nhau ăn khuya, uống rượu.

 

Chỉ tiếc là, chuyện nghỉ dưỡng vốn dĩ phải diễn ra trong năm nay, thì Lữ Tiểu Khiết lại phải lo hậu sự cho anh ta. Sau khi bị cha mẹ ruột của anh ta đuổi ra khỏi căn nhà tân hôn, Lữ Tiểu Khiết cũng không về nhà mình, mà kéo thẳng vali đến đây.

 

Thôi Nghị cứ đi theo cô, đi sau lưng nhìn cô cố gắng sống một cuộc sống bình thường, nhìn cô cười nói với ông chủ rằng năm nay anh bận việc, không đến uống rượu cùng ông được, nhìn cô trước mặt người khác thì thảnh thơi nghỉ dưỡng, sau lưng người khác thì ngồi ngoài ban công thao thức suốt đêm.

 

Thôi Nghị đã cho họ biết số phòng của Tiểu Khiết. Homestay ở đây đều là dạng cho thuê ngắn hạn, ngắn nhất là nửa tháng, dài nhất có khi đến nửa năm, nên đều là dịch vụ đặt trước, thường ngày nếu không có việc gì thì chủ nhà cũng không ở lại homestay.

 

Mấy người họ đi vào homestay suôn sẻ, lên tầng hai, gõ cửa hai tiếng. Một người phụ nữ tóc dài, tướng mạo dịu dàng ra mở cửa. Nhìn ba chàng trai trước mặt, Lữ Tiểu Khiết nghi hoặc hỏi: “Các cậu tìm ai?”

 

Tiêu Dã cười nói: “Chúng tôi tìm chị, có một vài chuyện liên quan đến chồng chị, anh Thôi Nghị. Tôi thấy bên ngoài có một cái đình nghỉ mát nhỏ, nếu không tiện vào nhà, chúng ta có thể ra ngoài đó nói chuyện.”

 

Nghe thấy tên chồng mình, sắc mặt Lữ Tiểu Khiết chợt khựng lại trong giây lát, dường như có một rào cản với cái tên này, phải mất một hai giây cô mới phản ứng lại được. Cô nhìn ba chàng trai trẻ tuổi, rõ ràng không hề có quan hệ gì với chồng mình, rồi nói: “Các cậu có chuyện gì sao? Đình nghỉ mát à, vậy ra đó ngồi đi. Các cậu uống gì không, nước khoáng được chứ?”

 

Quý Nam Tinh nói: “Không cần đâu, chị đừng căng thẳng, chúng tôi tìm chị cũng không phải chuyện gì xấu.”

 

Lữ Tiểu Khiết mỉm cười, sau vài giây bối rối ban đầu, cô thuận tay vuốt lại quần áo, nói: “Xin lỗi nhé, tôi không ngờ lại nghe được chuyện liên quan đến anh ấy ở đây.”

 

Ngoại trừ chủ homestay, bọn họ không quen biết ai ở đây cả, khách trọ thì cứ đến rồi đi, chủ homestay cũng không thường xuyên đến. Vì vậy, ở đây cô có thể cách ly được với tất cả những người và sự vật có liên quan đến Thôi Nghị.

 

Đột nhiên có người đến tìm, lại còn nhắc đến Thôi Nghị, điều này thật sự khiến Lữ Tiểu Khiết hoang mang trong giây lát, giống như một ảo ảnh nào đó mà mình cố công tạo ra bị người ta vạch trần. Cô đã nói với ông chủ homestay rằng, năm nay Thôi Nghị bận việc, không xin nghỉ phép được, nên cô mới đi một mình.

 

Lời nói dối này, có lẽ gốc rễ vẫn là do cô không thể chấp nhận được cái chết của người mình yêu.

 

Mấy người ngồi xuống trong đình nghỉ mát, Lữ Tiểu Khiết hỏi: “Sao các cậu lại quen Thôi Nghị? Các cậu là họ hàng bên cha mẹ ruột của anh ấy à?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không phải. Những lời tiếp theo đây có thể chị tin, hoặc không tin cũng được. Là Thôi Nghị đã tìm đến chúng tôi, nói rằng không muốn nhìn chị tiếp tục như vậy nữa. Nhà và tiền tiết kiệm là thứ anh ấy muốn để lại làm chỗ dựa cho tương lai của chị, anh ấy không muốn chị buông xuôi tất cả vì không thoát khỏi nỗi đau mất anh ấy, mà không tranh không giành.”

 

Lữ Tiểu Khiết ngơ ngác: “Cậu nói Thôi Nghị tìm đến các cậu… là có ý gì?”

 

Quý Nam Tinh: “Tôi có thể nhìn thấy hồn ma.”

 

Lữ Tiểu Khiết không hoảng sợ, cũng không tỏ ra không tin, không coi bọn họ giống như lừa đảo, chỉ im lặng một lúc lâu, thậm chí còn có phần bình tĩnh cất lời: “Vậy… anh ấy có ở bên cạnh tôi không?”

 

Quý Nam Tinh nhìn sang bên cạnh cô, rồi gật đầu.

 

Lữ Tiểu Khiết à một tiếng, nước mắt rơi xuống ngay lập tức. Cô quay đầu đi, tránh hướng mà Quý Nam Tinh vừa nhìn, dường như cố gắng kìm nén, nhưng cuối cùng vẫn không nén được mà cảm xúc vỡ òa.

 

Cô đưa hai tay che mặt, dù đã không thể kiểm soát được cảm xúc, nhưng vẫn cố gắng kìm nén tiếng khóc. Tất cả sự gắng gượng của cô trong mấy tháng qua đã sụp đổ tan tành trong khoảnh khắc này.

 

Trương Nguyên khẽ nghiêng đầu, cố gắng trấn tĩnh lại cảm xúc đang bị khơi gợi trong lòng.

 

Tiêu Dã lặng lẽ nắm lấy tay Quý Nam Tinh, lúc Quý Nam Tinh nhìn sang, hắn liền mỉm cười với cậu.

 

Quý Nam Tinh rũ mắt, nhìn hai bàn tay đang nắm vào nhau, hàng mi dày khẽ rũ xuống, che đi cảm xúc trong đáy mắt.

 

Mãi một lúc lâu sau, Lữ Tiểu Khiết mới lau khô nước mắt: “Xin lỗi, tôi không kìm được.”

 

Quý Nam Tinh mỉm cười: “Không sao đâu, chị có muốn gặp anh ấy không?”

 

Lữ Tiểu Khiết khẽ mở to mắt, có chút không thể tin nổi, lại có chút háo hức khẩn thiết: “Được sao? Làm thế nào tôi mới có thể gặp anh ấy?”

 

Quý Nam Tinh lấy ra một lá bùa: “Nếu chị muốn gặp, tôi sẽ giúp chị khai thiên nhãn. Nhưng thời gian có hạn, hai người chỉ có thể nói ngắn gọn. Âm dương cách biệt, đây sẽ là lần cuối cùng hai người gặp nhau trong đời này.”

 

Lữ Tiểu Khiết lập tức nói: “Gặp! Tôi muốn gặp anh ấy!”

 

Nói xong, như nhớ ra điều gì, cô lại đứng dậy, có chút bối rối: “Có thể phiền các cậu đợi một chút được không? Một lát thôi.”

 

Quý Nam Tinh gật đầu.

 

Lữ Tiểu Khiết cảm ơn rồi chạy vào nhà. Không lâu sau, quán ăn bên cạnh mang đến mấy phần đồ ăn vặt. Quý Nam Tinh nghe thấy tiếng nước chảy trong nhà, đại khái cũng biết Lữ Tiểu Khiết đang làm gì, thế là cũng không vội, cậu buông tay Tiêu Dã ra rồi ăn khoai tây chiên và gà rán được mang đến.

 

Thôi Nghị đứng canh ở cửa phòng Lữ Tiểu Khiết, nghe tiếng nước bên trong ngừng lại rồi lại vang lên tiếng máy sấy tóc, anh ta mới cúi đầu nhìn lại mình. Anh ta đang mặc một bộ vest, là bộ anh ta mặc trong ngày cưới. Sau khi anh ta mất, Tiểu Khiết đã đốt một ít quần áo cho anh ta, trong số rất nhiều bộ quần áo, anh ta đã chọn bộ đẹp trai nhất để mặc.

 

Trong nhà, Lữ Tiểu Khiết đã tắm xong, sấy khô tóc. Cô xách vali đi thẳng từ nhà tân hôn đến đây, nên trong vali vẫn còn không ít đồ trang sức và mỹ phẩm.

 

Cô tự vấn tóc lên, mở túi trang điểm mà hơn nửa tháng qua đến đây cô còn chưa hề lấy ra.

 

Lữ Tiểu Khiết vừa trang điểm, vừa không kìm được mà rơi nước mắt. Sợ trôi lớp trang điểm, nước mắt vừa rơi xuống là cô lại lập tức lấy khăn giấy lau khô.

 

Lớp nền, che khuyết điểm, má hồng, trang điểm mắt, cẩn thận chải chuốt như mọi lần trước khi hẹn hò với Thôi Nghị.

 

Cuối cùng khi tô son, ngoại trừ đôi mắt hoe đỏ, trên mặt đã không còn thấy dấu vết của việc đã từng khóc.

 

Cô mỉm cười với mình trong gương, rồi thay bộ váy mà cô định mặc vào ngày kỷ niệm, nhưng cuối cùng đã không thể mặc được.

 

Lữ Tiểu Khiết đẩy cửa bước ra. Thôi Nghị nhìn sang, ánh mắt kinh ngạc hệt như ngày cưới của họ, khi anh ta nhìn thấy Lữ Tiểu Khiết trong bộ váy cưới trắng tinh.

 

Tiêu Dã và Trương Nguyên không thấy được Thôi Nghị, nhưng lại thấy được Lữ Tiểu Khiết, bèn lập tức khen: “Đẹp lắm.”

 

Quý Nam Tinh cười nói: “Chồng chị nhìn chị đến ngẩn cả người rồi kìa.”

 

Lữ Tiểu Khiết hơi cúi đầu, có chút ngại ngùng: “Xin lỗi, để các cậu đợi lâu rồi.”

 

Quý Nam Tinh đứng dậy: “Thời gian có hạn, hai người hãy trân trọng.”

 

Nói xong, cậu dán lá bùa lên người Lữ Tiểu Khiết.

 

Bóng dáng người đàn ông cao lớn bên cạnh lập tức hiện ra. Lữ Tiểu Khiết sững sờ nhìn anh ta, những chuyện xảy ra trong mấy tháng qua cứ như một giấc mơ. Cô đã nghĩ tất cả chỉ là mơ, người cô yêu vẫn còn đây. Thế nhưng khi cô đưa tay ra định ôm lấy anh thì lại xuyên qua cơ thể anh, lúc này Lữ Tiểu Khiết mới bàng hoàng nhận ra, đây không phải là mơ.

 

Người cô yêu đã chết rồi, không bao giờ trở về được nữa.

 

Thôi Nghị nhìn cô gái xinh đẹp như thuở ban đầu trước mắt, một giọt lệ quỷ rơi xuống.

 

Quý Nam Tinh đưa tay ra, giọt lệ ấy liền được âm lực của cậu bao bọc rồi bay vào lòng bàn tay, còn Thôi Nghị và Lữ Tiểu Khiết thì đã vào trong nhà.

 

Cậu cất giọt lệ này đi. Tiêu Dã nhìn thứ trong chiếc lọ nhỏ, tò mò nhìn trái nhìn phải: “Cậu còn mang theo lọ thủy tinh nhỏ bên mình nữa à?”

 

Quý Nam Tinh đáp một tiếng: “Đạo đức nghề nghiệp cơ bản của thiên sư đó.”

 

Trương Nguyên tò mò hỏi: “Cậu vừa đựng thứ gì vậy?”

 

Quý Nam Tinh: “Nước mắt của hồn ma. Ma chỉ rơi lệ khi tình cảm đến cực điểm, thứ này trong giới chúng tôi bán theo giọt, giá trị nghìn vàng đấy.”

 

Một lúc sau, Thôi Nghị ra khỏi phòng trước. Anh ta biết lần từ biệt này thật sự là âm dương cách biệt, nhưng so với việc Tiểu Khiết không nhìn thấy mình, anh ta vẫn có thể ở bên cạnh cô thêm một thời gian nữa, nên tâm trạng cũng khá bình tĩnh.

 

Sau khi trịnh trọng cảm ơn Quý Nam Tinh, Thôi Nghị nói: “Tôi và Tiểu Khiết đã nói chuyện xong rồi, Tiểu Khiết sẽ không buông xuôi không tranh giành nữa. Còn về việc cuối cùng vụ kiện sẽ ra sao, chỉ cần cố gắng hết sức là được. Cảm ơn các cậu, cảm ơn các cậu đã cho tôi gặp Tiểu Khiết lần cuối. Tôi mất đột ngột vì tai nạn xe, vốn có rất nhiều lời muốn nói mà chưa kịp nói, cảm ơn các cậu đã cho tôi cơ hội này.”

 

Quý Nam Tinh nói: “Có lẽ là do lúc sinh thời anh đã làm việc tốt, nên sau khi chết mới gặp được tôi. Anh không cần cảm ơn tôi, phải cảm ơn chính mình mới đúng.”

 

Thôi Nghị nghe vậy thì mỉm cười. Anh ta thực ra cũng không làm gì tốt đẹp lắm, chỉ là hồi đại học đã kiên trì đến viện dưỡng lão làm tình nguyện viên suốt bốn năm, sau khi đi làm thì cùng Tiểu Khiết tài trợ cho việc học của một đứa trẻ ở vùng núi. Lúc chết, anh ta còn nghĩ, có phải người tốt không được báo đáp không, nhưng bây giờ lại cảm thấy mình quả thực may mắn hơn rất nhiều người.

 

Một lát sau, Lữ Tiểu Khiết cũng ra ngoài. Cô không nhìn thấy Thôi Nghị, nhưng cô biết chồng mình vẫn còn ở đây, nên không còn suy sụp như lúc đầu nữa. Giống như Thôi Nghị, Lữ Tiểu Khiết cũng trịnh trọng cúi đầu cảm ơn họ: “Cảm ơn các cậu, tôi không biết phải nói lời cảm ơn như thế nào mới có thể diễn tả được tâm trạng của mình, nhưng tôi thật sự rất cảm ơn các cậu.”

 

Trương Nguyên: “Không có gì đâu, còn về chuyện vụ kiện, chị có ý định gì chưa?”

 

Cô biết được mấy người họ vẫn chỉ là học sinh trung học từ chỗ Thôi Nghị, dẫu sao Lữ Tiểu Khiết cũng là người lớn, không đến mức chuyện gì cũng nhờ học sinh giúp đỡ, bèn nói: “Tôi sẽ tự tìm luật sư, nhưng tôi định thu thập bằng chứng trước. Tuy lúc đó chưa sang tên, nhưng bao năm qua nhà họ Thôi quả thực không hề nuôi nấng Thôi Nghị, tôi nghĩ chỉ riêng điểm này thôi cũng đủ để kéo dài một thời gian rồi. Thôi Nghị nói các cậu sẽ dạy anh ấy cách quậy phá, dù kết quả cuối cùng thế nào, chúng tôi cũng rất cảm ơn sự giúp đỡ của các cậu.”

 

Hết chương 135.

 

Chương 135: Không Thất Vọng

Ngày đăng: 4 Tháng 4, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên