Chương 135 Quá Khứ (Phần 3)
017 nói xong câu đó thì không còn âm thanh gì nữa.
Hạ Bạch gọi nó vài tiếng nhưng vẫn không nhận được câu trả lời.
Cậu yên lặng ngồi ở phía sau biệt thự, rất nhiều bông hoa mai vàng nhỏ bé đã héo úa nằm rải rác dưới chân, một vài bông rơi trên người cậu, lăn xuống theo lớp áo khoác phao mềm mại như bánh mì. Hạ Bạch định đưa tay chụp lấy nhưng lại thôi, dùng ngón tay chọc chọc vào bông hoa đỏ nhỏ xíu bất động.
Không còn ký ức, cậu không thể nhớ nổi những hình ảnh khi ở chung với 017, cậu cũng chỉ mới tiếp xúc với nó mà thôi, vậy mà giờ nó đã biến mất. Hạ Bạch cảm thấy có thứ gì đó đã biến mất khỏi cơ thể mình, bình thường không để ý tới, lúc biến mất cũng chẳng phải đau lòng như xé ruột xé gan, chỉ là ngột ngạt, buồn, rất buồn.
Hạ Bạch: 【 Hệ thống? 】
Hạ Bạch: 【 017? 】
Hạ Bạch: 【 Hệ thống người chơi? 】
Hạ Bạch: 【 Hệ thống người chơi của tôi? 】
Hạ Bạch ngồi ở phía sau biệt thự, một mình chơi đùa với những bông hoa mai đã héo úa từ lâu, cho đến khi nghe thấy tiếng ồn ào náo nhiệt ở phía trước, cậu ngẩng đầu lên, vội vàng đứng dậy, vì đứng quá vội nên đã loạng choạng suýt ngã.
Nhị Oa vừa ra khỏi trò chơi đã đảo mắt tìm kiếm bóng dáng Hạ Bạch, nhìn thấy cậu từ phía sau biệt thự đi ra, nó lập tức dang hai tay chạy về phía cậu, vừa chạy vừa nở hoa, sử dụng kỹ năng tạo ra một con đường đầy hoa.
Hạ Bạch ôm lấy Nhị Oa, ngửi thấy mùi hương tự nhiên sôi động trên người cậu bé, hít một hơi thật sâu, nói: “Chúc mừng Nhị Oa, lại phá đảo thêm một trò chơi rồi.”
Nhị Oa lấy từ trong đạo cụ không gian ra một chiếc cốc, hai tay đưa cho Hạ Bạch: “Cảm ơn anh đã chờ đón em.”
Hạ Bạch: “…………”
Nhìn dáng vẻ ngại ngùng của Nhị Oa, là muốn tặng chiếc cốc này cho cậu để pha trà hoa sao?
Hạ Bạch nhận lấy, quả nhiên nhìn thấy hình vẽ phía sau chiếc cốc mang đầy ẩn ý, một bông hoa trắng nhỏ đang tắm.
Hạ Bạch: “……… Cảm ơn.”
Người khác là vặt lông cừu của bạn bè, cậu là vặt hoa nhỏ của Nhị Oa, còn được Nhị Oa tặng cốc pha trà hoa, xem ra là sau này sẽ bị vặt dài dài.
Trên đường trở về, Nhị Oa đã kể cho cậu nghe về phó bản trò chơi cậu bé vừa vào, là một trò chơi kinh dị có liên quan đến búp bê, cậu bé nói chuyện hơi chậm, nhưng logic rõ ràng, còn có thể nghe ra được suy nghĩ của cậu bé về trò chơi này.
Hạ Bạch rất vui mừng, “Quả nhiên là đại lão đứng thứ ba trên bảng xếp hạng điểm tích lũy, Nhị Oa đã là một người chơi trưởng thành rồi, trên toàn thế giới này cũng không tìm đâu ra được đứa trẻ nào lợi hại như em cả.”
Chỗ ghế ngồi của Nhị Oa đã bị hoa phủ kín.
Bản tính của Hạ Bạch không muốn lãng phí, vậy nên đã chia hoa cho các đồng nghiệp khác.
Đưa Nhị Oa đến chi nhánh thành phố Đại Huệ nhận thưởng xong, Hạ Bạch mang theo chiếc cốc và một túi trà hoa rời đi, trở về thành phố Phong Ninh, nơi đặt trụ sở chính của Cục Quản Lý Trò Chơi.
Sau khi trò chơi công khai, vị trí của Cục Quản Lý Trò Chơi cũng được công khai, lúc này mọi người mới biết khu công nghiệp này là Cục Quản Lý Trò Chơi, giá nhà trong và ngoài khu công nghiệp cũng tăng vọt, đặc biệt là bên trong khu công nghiệp.
Trò chơi đã làm xã hội thay đổi rất lớn, quyền lực và tài sản xã hội đã bị thay đổi và phân chia lại, người bình thường có thể nhìn thấy phần nổi của tảng băng chìm từ sự thay đổi giá nhà, hiện tại giá nhà đắt nhất đều là những căn nhà đã từng có trò chơi xuất hiện, lại được thông quan và nằm ở những thành phố quan trọng.
Hiện nay Tuyền Quảng Thị đã trở thành thành phố đáng sống nhất, rất nhiều người muốn đến đó an dưỡng tuổi già, đồng thời rất nhiều doanh nghiệp, nhà máy lớn cũng đang chuẩn bị đặt trụ sở tại đó, nó đã nhanh chóng vươn lên thành thành phố hạng nhất.
Nhưng mà, điều này dường như không liên quan gì đến những người trong Đội Tấn Công, Cục Quản Lý Trò Chơi đã sắp xếp nhà ở cho bọn họ từ sớm, mỗi người đều có một căn hộ ở khu chung cư gần Cục Quản Lý Trò Chơi nhất.
Không chỉ người trong Đội Tấn Công mới có, những người khác trong Cục Quản Lý Trò Chơi cũng có, cũng có thể coi như là khu tập thể của Cục Quản Lý Trò Chơi, vì vậy giá nhà bây giờ mới cao đến mức vô lý như thế.
Dương Nghi cũng có một căn hộ ở đây.
Năm đó Cục Quản Lý Trò Chơi phân cho hắn ta, sau này hắn ta đến Thánh Du Công Hội, Cục Quản Lý Trò Chơi cũng không thu hồi nhà lại, theo lời Lão Vương thì: “Tuy cậu ấy không còn ở Cục Quản Lý Trò Chơi nữa, nhưng những đóng góp của cậu ấy cho xã hội thì vẫn luôn còn đó.”
Lúc này Hạ Bạch đang ở trong căn hộ của Dương Nghi.
Là cựu phó viện trưởng Viện Nghiên Cứu, căn hộ của hắn ta tốt hơn căn của Hạ Bạch nhiều, là căn penthouse trên tầng 5 của một căn biệt thự nhỏ, hiện tại Dương Mi cũng đang ở đây, lúc này hắn đang cùng Dương Nghi nhìn Hạ Bạch ngồi bên cửa sổ ngắm cảnh đã một lúc lâu rồi mà không nói gì.
Mười phút sau, Dương Mi không nhịn được nữa, hắn đi tới, chọc chọc Hạ Bạch, “Cậu bị đội trưởng đá rồi à? Đội trưởng là loại người ăn xong chùi mép rồi chuồn hả?”
Hạ Bạch: “………”
Không đúng, sao hắn lại biết “Ăn xong chùi mép”?
“Tôi muốn kiểm tra lại một lần nữa.” Hạ Bạch nói.
Dương Nghi biết cậu đang nói gì, vậy nên đã lấy dụng cụ ra kiểm tra cho cậu một lần nữa, hắn ta nói: “Cao hơn lần trước, cao một cách bất thường, cao hơn Dương Mi và Nhị Oa không biết bao nhiêu lần, nếu theo suy đoán của tôi, ít nhất cậu đã trải qua 200 trận, ít nhất, nói ba bốn trăm trận cũng có khả năng.”
Bọn họ đều biết chuyện Hạ Bạch từng tham gia bản thử nghiệm trò chơi, Dương Nghi nhìn cậu, “Nhiều như vậy sao.”
“Có thể, tôi chưa từng trải qua nhiều trò chơi như vậy.” Hạ Bạch nói.
Đây chỉ là dấu vết còn sót lại của việc cậu từng sở hữu rất nhiều kỹ năng, tuy rằng sau khi trò chơi khởi động lại, cậu không còn những kỹ năng đó nữa, nhưng vẫn sẽ có dấu vết để lại.
Cậu nhìn ra sự tò mò của Dương Nghi, trước khi anh lên tiếng, cậu đã hỏi anh trước: “Tiến sĩ Dương, anh có thể nói cho tôi biết một chút về lý luận nghiên cứu của anh không, chính là lý thuyết về các loại máy móc kiểm tra của anh ấy.”
“Được chứ, đây không phải là bí mật gì.”
Dương Nghi ngồi xuống bên cạnh cậu, nói: “Tôi là một trong những người đầu tiên gia nhập Cục Quản Lý Trò Chơi, khi đó Cục Quản Lý Trò Chơi còn chưa được gọi là Cục Quản Lý Trò Chơi, xã hội của chúng ta xuất hiện rất nhiều hiện tượng bất thường, có một nhóm điều tra chuyên môn, tôi theo chân giáo sư của mình gia nhập nhóm ngày càng lớn mạnh này, khi đó chúng tôi có một cái tên chung, điều tra viên.”
“Càng ngày càng có nhiều nơi xuất hiện dị thường, tôi và giáo sư đã tìm ra một góc độ nghiên cứu, đó là nghiên cứu sự dao động năng lượng của những nơi này, sự khác biệt về dao động năng lượng so với những nơi bình thường khác, cuối cùng cũng phát hiện ra một chút bất thường.”
“Giáo sư của tôi là chuyên gia trong lĩnh vực này, tiếc là ông ấy đã chết trong trò chơi rồi, tôi đã tiếp tục nghiên cứu dựa trên nghiên cứu trước đây của chúng tôi, thu thập mẫu năng lượng, nghiên cứu ra máy đo lường trò chơi đời đầu tiên, máy đó cần phải cầm trên tay, khi đến gần nơi trò chơi xuất hiện thì nó sẽ phát ra tiếng bíp bíp.”
“Máy đo lường phát triển từng chút một, biến thành máy đo lường như hiện tại.”
“Cùng một nguyên lý đó, tôi phát triển máy móc để sử dụng trên con người, chính là thông qua việc nắm bắt năng lượng trò chơi trên cơ thể con người để suy đoán một người đã tham gia bao nhiêu trò chơi, tuy chưa được kiểm chứng, nhưng tôi biết chắc chắn là không sai.”
Dương Nghi nói rất chắc chắn, hắn ta vô cùng tự tin vào nghiên cứu của mình.
“Vậy anh có từng nghĩ tới, người chơi có kỹ năng càng mạnh, năng lượng trò chơi trên người sẽ càng cao, cao hơn rất nhiều so với người chơi bình thường không, những người chơi có kỹ năng rất mạnh này, thường thì cũng tham gia rất nhiều trò chơi.” Hạ Bạch đưa ra một khả năng, đồng thời chỉ ra một vấn đề.
Dương Nghi ngẩn người, nhất thời không nói nên lời.
Hạ Bạch hỏi: “Anh còn suy nghĩ gì về năng lượng trò chơi không?”
“Năng lượng trò chơi? Năng lượng trò chơi cũng là một dạng năng lượng, đã là năng lượng thì phải có nguồn gốc, sẽ bị tiêu hao. Những năng lượng này hẳn là thứ duy trì từng địa đồ trò chơi.” Dương Nghi nói: “Cho nên, kỳ thực tôi không tin trò chơi sẽ mãi mãi không thể bị đánh bại, chỉ là xem con người và trò chơi, bên nào sẽ tiêu hao hết trước.”
Quả nhiên là nhà nghiên cứu trò chơi thiên tài, hắn ta đã mò ra bản chất của trò chơi rồi.
Hạ Bạch hỏi: “Anh cảm thấy bên nào sẽ tiêu hao hết trước?”
“Trò chơi.” Dương Nghi nói rất chắc chắn, “Đương nhiên đây không phải là nghiên cứu của tôi, tôi cũng biết đã có địa đồ siêu lớn, tôi nghe được từ chỗ phó hội trưởng Thánh Du Công Hội, anh ta nói bản đồ trò chơi siêu lớn sắp xuất hiện rồi.”
Dương Nghi nói: “Tôi cảm thấy đây giống như là trò chơi liều chết một phen, năng lượng của nó không đủ nữa, giống như cách đánh giặc thời xưa, không có đủ lương thực để dây dưa với địch quân thì phải đánh nhanh thắng nhanh.”
Hạ Bạch nói: “Địa đồ siêu lớn sẽ xuất hiện ở thành phố có oán khí nặng nề nhất, bởi vì nguồn năng lượng của trò chơi là oán niệm của con người.”
Ngay cả Dương Mi cũng kinh ngạc nhìn sang.
Đúng lúc này, chuông cửa vang lên.
Dương Mi bị tiếng chuông cửa làm cho hoàn hồn, vội vàng đi mở cửa.
Người đến là Lăng Trường Dạ, sau khi Dương Mi phát hiện ra Hạ Bạch có gì đó không ổn, hắn đã nhắn tin hỏi anh có phải ăn xong chùi mép rồi chuồn hay không. Lăng Trường Dạ đã trở về Phong Ninh sớm hơn Hạ Bạch một ngày, vừa nghe thấy thế thì lập tức chạy tới.
Hạ Bạch nhìn thấy anh, theo bản năng dời mắt đi, nhìn ra vườn hoa ngoài cửa sổ.
Lăng Trường Dạ thấy vậy thì đi tới, ngồi xuống bên cạnh Hạ Bạch, nắm lấy tay cậu, lúc này mới hỏi: “Vừa rồi hai người đang nói gì vậy?”
Dương Mi: “Đang nói có phải anh ăn xong chùi mép rồi chuồn hay không.”
“…………”
Ngoài chuyện tình cảm ra thì hắn không nghe lọt tai chữ nào về chuyện lớn của quốc gia đại sự cả, lúc này chỉ nghĩ đến chuyện đó thôi.
Dương Nghi kể lại những gì Hạ Bạch vừa nói cho anh nghe.
Lăng Trường Dạ nhìn Hạ Bạch, “Em đã nhớ ra rất nhiều chuyện trong quá khứ rồi à?”
Hạ Bạch nhìn bàn tay mình nằm trong lòng bàn tay anh, “Ừ” một tiếng.
Lăng Trường Dạ suy nghĩ một chút rồi nói, “Em cũng biết là do những người chơi khác đưa kỹ năng cho em, em mới thông quan được bản thử nghiệm trò chơi đó à?”
Hạ Bạch ngẩn người, chậm rãi ngẩng đầu nhìn anh.
Lăng Trường Dạ đưa tay lên xoa đầu cậu, đây là lần đầu tiên Hạ Bạch nhìn thấy vẻ mặt anh dịu dàng như vậy.
“Anh biết từ lâu rồi.” Anh nói: “Lúc ở đảo Lam Trà, anh đã sao chép kỹ năng của Thông Linh Giả, lúc thông linh cho em anh đã nhìn thấy, anh không nói với em ngay, là vì sợ em suy nghĩ nhiều.”
“Anh rất hiểu ba mình, chắc chắn là hiểu hơn em, ông ấy là một doanh nhân, trước kia trên mạng thường có người mắng ông ấy là nhà tư bản, ông ấy không có tinh thần cống hiến vĩ đại và ngu ngốc như vậy, ông ấy làm như vậy, nhất định là lúc đó, nếu ông ấy không làm như vậy, tất cả mọi người đều sẽ chết trong trò chơi.”
Lăng Trường Dạ hơi nghiêng đầu, “Không phải em thật sự suy nghĩ nhiều đấy chứ?”
Hạ Bạch: “……… Em không có như vậy đâu, em chỉ là, không biết phải giải thích với anh như thế nào thôi.”
“Không tin anh đến vậy à?” Lăng Trường Dạ cười, hỏi.
Hạ Bạch lấy ra một con dao phẫu thuật.
Dương Mi: “…………”
Dương Nghi: “…………”
Ai cũng biết Hạ Bạch rất thích giải phẫu thi thể, Lăng Trường Dạ lại có thân thể bất tử, vậy cho nên đây căn bản không phải là uy hiếp, mà là đang tình chàng ý thiếp đó chứ?
Dương Nghi không nhịn được nữa, lại biến thành mặt than, “Rốt cuộc là có chuyện gì?”
Hạ Bạch kể lại cuộc đối thoại của cậu với hệ thống cho ba người kia nghe.
Nghe xong, cả ba người đều rơi vào trầm mặc một lúc thật lâu.
Cuối cùng bốn người cùng đến trụ sở chính của Cục Quản Lý Trò Chơi, nói chuyện này với Lão Vương.
Đây cũng là ý của Hạ Bạch, nếu không cậu đã không lập tức đến Phong Ninh sau khi đưa Nhị Oa về. Hôm đó cậu nghe Nguy Chính Vũ nói, Cục Quản Lý Trò Chơi và các bộ phận khác đã bắt đầu chuẩn bị cho việc địa đồ trò chơi siêu lớn xuất hiện, nhưng việc chuẩn bị rất khó khăn.
Khó khăn ở chỗ họ không biết địa đồ siêu lớn rốt cuộc lớn đến mức nào, càng khó hơn khi không biết nó sẽ xuất hiện ở đâu, đâu thể bắt cả nước cùng bước vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu được.
Biết được đáp án của hai vấn đề này, mọi thứ sẽ đơn giản hơn rất nhiều.
Bọn hắn đi cùng Hạ Bạch, là vì sợ cậu bị hỏi đi hỏi lại nhiều lần sẽ không chịu nổi, bọn hắn có thể giúp cậu.
Kỳ thực cũng không có gì, sau khi xác nhận với cậu hai lần, Lão Vương đã bảo bọn họ về chờ đợi.
Tối hôm đó, Cục Quản Lý Trò Chơi đã mở một cuộc họp khẩn cấp.
Trong cuộc họp, Lão Dương nói Dương Nghi đã nghiên cứu ra năng lượng trò chơi có mối quan hệ rất lớn với oán khí của con người, rất có thể địa đồ siêu lớn sẽ xuất hiện thành phố có oán khí nặng nề nhất, bọn họ cần phải bố trí trọng điểm ở thành phố này.
Lão Vương đã không cho bọn họ cơ hội hỏi han, trực tiếp dẫn dắt: “Vậy thì vấn đề đến rồi, mọi người cảm thấy thành phố nào có oán khí nặng nề nhất?”
Hoa Hạo Minh thẳng thắn nói: “Vấn đề này nên hỏi những bộ phận quan tâm đến đời sống dân sinh như Viện Khoa Học Xã hội chẳng hạn, chẳng phải mỗi năm bọn họ đều đưa ra một bảng chỉ số hạnh phúc của cư dân các thành phố sao? Bảo bọn họ tìm thành phố có chỉ số hạnh phúc thấp nhất là được rồi.”
“Tôi có ý kiến khác.” Văn Vũ Tân vừa mới trải qua phó bản trò chơi Trường Trung học số 2 Đại Huệ, trò chơi này đã cho cô một suy nghĩ khác, “Tôi cảm thấy có thể là Tây Duyên, thành phố này có nhà tù nghiêm ngặt và lớn nhất, đủ loại tội phạm nguy hiểm trên cả nước đều bị giam giữ ở đó, hơn nữa Tây Duyên lại nhỏ, mật độ oán khí rất nặng, rất thích hợp để trò chơi xuất hiện.”
Nguy Chính Vũ cũng có ý kiến khác, “Tôi cho rằng vấn đề này rất đơn giản, chính là thành phố nghèo nhất, vợ chồng nghèo trăm việc buồn, nhà nghèo thì oán khí nhiều, chúng ta tìm ra thành phố có nhiều khu vực nghèo nhất là được.”
“Tôi lại có ý kiến trái ngược với Bộ trưởng Nguy.” Bộ trưởng Lưu của Bộ Thông Tin nhìn thoáng qua Lăng Trường Dạ, “Ngược lại, tôi cảm thấy thành phố có oán khí nặng nề nhất sẽ là Phong Ninh, thành phố phát triển nhất. Đôi khi thế giới của người giàu mới là đáng sợ nhất, tranh chấp và oán hận là nhiều nhất. Hơn nữa, rất nhiều người ngoại tỉnh đến Phong Ninh làm việc, chứng kiến người giàu là như thế nào, càng hiểu rõ sự nghèo khó của bản thân, có so sánh sẽ có rất nhiều oán khí.”
Mọi người lần lượt nói ra suy nghĩ của mình, người nào cũng đều có lý.
Lão Vương nghe một hồi, thấy Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ đều không lên tiếng, bèn hỏi hai người bọn họ: “Còn hai cậu thì sao?”
Lăng Trường Dạ: “Tôi không có ý kiến gì, những gì bọn họ nói đều có lý.”
Lão Vương: “Hạ Bạch thì sao?”
“Cháu cũng không có.” Hạ Bạch nói: “Nếu nhất định phải nói một nơi, vậy cháu sẽ chọn Đại Thái.”
Mọi người trong phòng họp đều nhìn cậu, tuy rằng rất nhiều người đã bày tỏ ý kiến, nhưng đều là nói về phương hướng, không có ai đưa ra tên thành phố cụ thể, chỉ có mỗi Hạ Bạch.
Lão Vương suy nghĩ một chút về tình hình của Đại Thái, sau đó hỏi cậu: “Cháu căn cứ vào đâu? Là vì Đại Thái nghèo à?”
Do vị trí địa lý và môi trường của Đại Thái, quả thực nơi đó không giàu có gì, nói nghèo thì cũng đúng là nghèo thật, nhưng cũng không đến mức nghèo nhất cả nước.
Hạ Bạch nói: “Cháu không chắc chắn, chỉ là nói chung, nghèo sinh oán hận, mê tín dị đoan sẽ tạo ra oán hận, buôn bán người và các hoạt động bất hợp pháp khác cùng với thế giới ngầm, đó cũng là nơi sản sinh ra oán khí.”
Hạ Bạch đã đến Đại Thái hai lần, một lần là hạ phó bản Ngũ Cô Thôn, một lần là hạ phó bản chung cư Đế Hào, hai phó bản này là điển hình cho mê tín dị đoan và nghèo khổ.
Trước khi đến Ngũ Cô Thôn, nhóm người chơi của cậu đã tìm hiểu rất kỹ về nơi này, Đại Thái nằm ở biên giới, bên kia là nước khác, thành phần dân cư phức tạp, có rất nhiều truyền thuyết dân gian, chướng khí mù trời, ma quỷ hoành hành, là nơi Bán Nguyệt Đoàn ra đời, mà Bán Nguyệt Đoàn là nơi tập trung của những người chơi nghèo khổ và bất hạnh.
Hạ Bạch cảm thấy, thành phố này rất thích hợp để trò chơi xuất hiện.
Lão Vương: “Ý của mọi người tôi đã hiểu, chuyện này còn phải nghe ý kiến của những bộ phận chuyên môn khác, tôi sẽ đến đó nghe ngóng, khi nào có kết luận sẽ thông báo cho mọi người hay.”
“Chuyện này nhất định phải giữ bí mật, nếu để lộ ra ngoài nhất định phải truy cứu trách nhiệm.” Ông đứng dậy, nói với tất cả mọi người trong phòng họp: “Mọi người đều là trụ cột của Cục Quản Lý Trò Chơi chúng ta, khoảng thời gian này trước tiên hãy rút khỏi những địa đồ trò chơi nhỏ, chuẩn bị ứng phó toàn diện với địa đồ thành phố siêu lớn, đây là trận chiến quyết định sống còn giữa chúng ta và trò chơi.”
Sau khi rời khỏi phòng họp, Hạ Bạch đi theo Lão Vương, hỏi ông: “Nếu như đã xác định được thành phố có oán khí nặng nề nhất, sẽ bố trí như thế nào ạ?”
Lão Vương: “Không gì khác ngoài việc để càng nhiều người chơi đến đó càng tốt, sau đó tận lực di chuyển người già, trẻ nhỏ, người bệnh tật ra khỏi thành phố, đồng thời làm tốt các công tác hậu cần khác.”
Hạ Bạch dừng bước.
Lão Vương quay đầu lại, thấy cậu đang nhìn mình chằm chằm thì hỏi: “Sao vậy?”
Hạ Bạch không nói gì, chỉ ngây ngốc nhìn ông, nhưng lại mang đến cảm giác rất bình tĩnh.
Bỗng nhiên Lão Vương cười lớn, “Tốt lắm, đã học được cách khôn khéo rồi. Yên tâm đi, nhóc con, sẽ không để cháu làm tội đồ lịch sử đâu.”
Lão Vương nói xong thì bỏ đi, ông chắp hai tay sau lưng, bước đi thong thả, ánh đèn sáng rực trong đại sảnh Cục Quản Lý Trò Chơi phản chiếu lên vài sợi tóc bạc trên đầu ông.
“Không thể di chuyển người già, trẻ nhỏ, người bệnh tật.” Hoa Hạo Minh từ phía sau nói vọng tới, “Hạ Bạch, cuối cùng cậu cũng không ngốc nữa rồi.”
Trạng thái hoàn hảo nhất đương nhiên là, sau khi xác định được thành phố này, bọn họ sẽ di chuyển tất cả những người không có kỹ năng, không thông minh, không có thể lực ra khỏi đó, đổi hết thành người chơi, nhân tài có chỉ số thông minh cao và quân nhân được huấn luyện bài bản.
Nhưng nếu làm vậy, thì thành phố đó còn được coi là thành phố có oán niệm sâu đậm nhất nữa hay không? Trò chơi có còn xuất hiện ở thành phố đó nữa hay không?
Sẽ không, trò chơi nhất định sẽ chọn một thành phố khác, nó muốn chọn một thành phố có rất nhiều oán niệm trong khoảng thời gian nó xuất hiện, có thể bổ sung thêm năng lượng cho nó trong trận chiến đối đầu bằng địa đồ trò chơi siêu lớn.
Đây là một chuyện rất tàn nhẫn, còn tàn nhẫn hơn cả phó bản trò chơi Trường Trung học số 2 Đại Huệ, nhất định phải có người, phải có rất nhiều người hy sinh, mà người hy sinh có thể lại chính là những người vốn đã sống rất khổ cực.
“Lão Vương đã dặn chúng ta nhất định phải giữ bí mật, chắc chắn ông ấy đã nghĩ đến chuyện này rồi.” Hoa Hạo Minh nói: “Ông ấy chính là muốn thử cậu, xem cậu có còn ngốc nữa hay không.”
Nếu không giữ bí mật, một khi tin tức này truyền ra ngoài, rất nhiều người dân ở các thành phố sẽ lập tức chạy trốn, đến lúc đó cả xã hội sẽ hỗn loạn.
Hoa Hạo Minh lại nói với cậu: “Sau này nếu gặp phải chuyện như vậy nữa, cậu đừng có hỏi han gì hết, cậu chỉ cần nhớ kỹ mình là thành viên của Đội Tấn Công là được rồi, nghe lệnh vào trò chơi, những chuyện khác không liên quan gì đến cậu.”
Hạ Bạch gật đầu, cậu không biết liệu có phải mình thật sự đã trở nên thông minh hơn hay không.
Lăng Trường Dạ nói: “Hạ Bạch, em còn nhớ mục đích ban đầu khi em vào trò chơi là gì không?”
Hạ Bạch trả lời ngay lập tức: “Tìm Hỉ Thần nhà em!”
“………”
“Đúng vậy.” Lăng Trường Dạ cười, nói: “Ghi nhớ nhiệm vụ, đừng quên mục đích ban đầu, chuyên tâm vào một việc là được rồi.”
Lần này Hạ Bạch đã hiểu, “Được!”
Trò chuyện với hai người xong, Hạ Bạch trở về thành phố Khương Kỳ, chưa được hai ngày, ba mẹ cậu cũng về theo. Hạ Bạch vừa đi học, vừa ở bên bố mẹ, không còn quan tâm đến chuyện này nữa.
Cậu không quản, không có nghĩa là cậu không quan tâm. Thỉnh thoảng cậu sẽ lên mạng xem thử, không phát hiện ra điều gì bất thường, cũng không thấy người dân thành phố nào di chuyển ra ngoài với số lượng lớn. Trong nhóm chat của Đội Tấn Công cũng không ai nhắc đến chuyện này.
Cậu trò chuyện với Vưu Nguyệt một lát, cũng không nghe ra điều gì bất thường từ phía cậu ta.
Thông Linh Giả còn nợ cậu một lần thông linh nữa, kỳ thực cậu đã biết chuyện quá khứ, cũng không cần phải thông linh nữa, nhưng cậu vẫn để Thông Linh Giả đến.
Cậu hỏi Thông Linh Giả: “Nếu có một ngày địa đồ siêu lớn xuất hiện, là trận chiến quyết định giữa con người và trò chơi, Thánh Du Công Hội các người sẽ đứng về phe nào?”
Nếu là trước kia, hắn ta nhất định sẽ nói, đương nhiên bọn họ sẽ đứng về phía trò chơi, nhưng lần này, hắn ta lại không trả lời.
“Vừa rồi tôi thông linh cho cậu, nhìn thấy Lăng Mục tự sát trước mặt cậu.” Thông Linh Giả nói: “Cậu luống cuống che vết thương đang phun máu trên người ông ấy. Ông ấy đưa tay lau nước mắt cho cậu, nói với cậu, nhất định cậu sẽ chiến thắng trò chơi.”
Hạ Bạch khựng lại một chút, nói: “Cảm ơn.”
Năm ngày sau, Cục Quản Lý Trò Chơi gửi thông báo, yêu cầu tổ chức cuộc họp khẩn cấp, tất cả người chơi và nhân viên nhận được thông báo, tập trung tại chi nhánh Cục Quản Lý Trò Chơi địa phương để họp bảo mật trực tuyến.
Sau khi tan học, Hạ Bạch mua một ly trà sữa đậu đỏ, cậu nói với nhân viên: “Cho thêm đậu đỏ, thêm trân châu, à, cho thêm một lớp bột khoai môn dày vào nữa ạ.”
Nhân viên bật cười, “Hay là cậu lấy luôn một ly toàn gia phúc (thập cẩm) đi.”
Hạ Bạch bị cái tên “Toàn gia phúc” này chọc trúng, vui vẻ nhón chân, “Lấy một ly toàn gia phúc đi.”
Cậu ôm ly trà sữa thập cẩm đến chi nhánh Cục Quản Lý Trò Chơi ở Khương Kỳ.
Khuôn mặt Lão Vương xuất hiện trong video, “Mọi người, sau một thời gian các ban ngành trong xã hội đã điều tra kỹ lưỡng, chúng tôi đã có kết quả, nhưng đây không phải là đáp án duy nhất, muốn đưa ra đáp án duy nhất quả thật rất khó, tin rằng mọi người đều có thể hiểu được.”
“Chúng tôi đã lập ra một danh sách các thành phố, hiện tại sẽ công bố kết quả cho mọi người.”
“Thành phố trực thuộc trung ương dự bị cấp một: Đại Thái.
“Thành phố trực thuộc trung ương dự bị cấp hai: Cổ Mạnh, Hóa Bình.
“Thành phố trực thuộc trung ương dự bị cấp ba: Phong Ninh, Bắc Ninh, Nam Ninh.”
“Đồng thời, chúng tôi đã xác định được một phần đội hình người chơi ban đầu, trước tiên, tất cả người chơi của tiểu đội Vong Xuyên thuộc Đội Tấn Công đều đến Đại Thái, những người chơi khác sẽ được phân bổ đến năm thành phố còn lại, hiện tại vẫn chưa phân xong, đề nghị mọi người luôn trong tư thế sẵn sàng.”
Hạ Bạch gõ gõ vào ly trà sữa, không nói gì.
Mãi cho đến khi cuộc họp kết thúc, Hạ Bạch mới gọi điện thoại cho Lão Vương, “Là cháu đề xuất ra Đại Thái đầu tiên, tại sao không cho cháu đến Đại Thái?”
“Tiểu đội Vong Xuyên có tác dụng như vậy, nghe tên là biết, Cục bồi dưỡng bọn họ từ ban đầu chính là để dùng vào lúc này, lúc này để tiểu đội Vong Xuyên đến Đại Thái, là sự đồng thuận của tất cả các ban ngành, bọn họ cũng đã chuẩn bị từ sớm rồi. Còn cháu, hình như vẫn chưa gia nhập tiểu đội Vong Xuyên.”
“Vương gia gia, cháu biết ông đang lo lắng cho cháu.”
“Cục trưởng Vương, cháu biết danh sách thành phố này có sự thỏa hiệp chính trị.”
Hạ Bạch nói: “Ông đã thỏa hiệp một lần rồi, vậy thì thỏa hiệp thêm lần nữa, thỏa hiệp vì cháu một lần đi ạ.”
Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu.
Hạ Bạch nói: “Cháu muốn đến thành phố đó tìm Hỉ Thần của cháu.”
Lão Vương nói: “Tìm Hỉ Thần là chuyện lớn, cháu đi đi.”
Trên đường về nhà, Hạ Bạch lại đi ngang qua tiệm trà sữa đó, lại mua thêm ba ly Toàn gia phúc mang về.
Khương Ỷ Đồng đã lâu rồi không được uống trà sữa, ba người vừa ngồi trên ghế sofa xem tivi, vừa uống trà sữa, bà kinh ngạc nói: “Thứ này sao lại ngon như vậy chứ?”
“Ngon ạ.” Hạ Bạch nói: “Bởi vì trong này có cho tất cả các loại topping của quán, nhân viên nói nó có tên là Toàn gia phúc.”
Khương Ỷ Đồng và Giang Thanh Phong càng uống càng vui vẻ. Con người luôn thích những thứ mang ý nghĩa tốt đẹp và lời chúc phúc may mắn, dù nó chỉ là một cái tên, chỉ cần chúc phúc cho những điều mà họ trân trọng nhất là được.
Trà sữa có một tác dụng rất nổi bật, chính là uống càng nhiều sẽ càng thêm tỉnh táo.
Uống hết hai ly trà sữa, Hạ Bạch thức trắng cả đêm, cậu dành thời gian cả đêm nay để viết một bức thư cho ba mẹ mình.
Bức thư đó đặt trên bàn trà ở phòng khách cho ba mẹ, còn cậu thì đeo ba lô lên rồi đi.
Hết chương 135.
