Chương 136: Bắt Đầu Ra Tay
“Hả? Lại phải giả ma đi dọa người nữa à?”
Qua máy quay, Trương Nguyên và Tiêu Dã đều có thể nhìn thấy Tạ Phán Nhi, nghe vậy liền nói: “Giả ma cái gì chứ, chị vốn là ma còn gì.”
Tạ Phán Nhi bật cười hì hì: “Tôi cũng chỉ thuận miệng nói vậy thôi mà.”
Nói rồi cô nàng nhìn sang người thanh niên bên cạnh, thắc mắc: “Dọa người thì đơn giản lắm chứ có gì đâu. Cứ tạo ra chút động tĩnh, dùng hương phù dưỡng hồn rồi hiện hình, chỉ cần trong lòng đối phương có ma thì chẳng cần mình phải giả vờ đáng sợ, cỡ nào cũng có thể khiến người ta sợ mất hồn mất vía.”
Nghe đến hai chữ hiện hình, mắt Thôi Nghị sáng lên: “Dùng đồ vật dưỡng hồn là có thể khiến người khác nhìn thấy mình sao?”
Chẳng cần nghĩ cũng biết anh ta đang có ý đồ gì, Quý Nam Tinh liền nói: “Người sống mà gặp ma sẽ bị xui xẻo, nếu nghiêm trọng còn có thể bị tổn thọ nữa. Tôi để vợ anh nhìn thấy anh là vì đã dùng bùa chú tạm thời mở thiên nhãn cho chị ấy. Còn nếu anh hiện hình để người khác thấy, đó là vì đối phương bị quỷ khí trên người anh ảnh hưởng, hai chuyện này hoàn toàn khác nhau.”
Tạ Phán Nhi tỏ vẻ mình đã hiểu ra: “Thì ra là vậy à.”
Thôi Nghị nhìn Tạ Phán Nhi, nghi hoặc hỏi: “Cô không biết sao? Chẳng phải cô rất có kinh nghiệm à?”
Tạ Phán Nhi cười một tiếng: “Kinh nghiệm của tôi cũng chỉ mới tăng trong năm nay thôi. Bao năm làm ma tôi có gặp được con ma nào khác đâu, cũng chẳng gặp được ai thấy ma cả. Cứ vật vờ phiêu dạt, cũng chẳng có ai dạy tôi kiến thức cơ bản khi làm ma, nhiều thứ mãi đến khi gặp tiểu thiên sư tôi mới biết đấy.”
Thôi Nghị gật đầu, cũng không đường đột hỏi Tạ Phán Nhi đã làm ma bao nhiêu năm. Tuy anh ta chưa xem phim kinh dị bao giờ nhưng cũng có nghe nói qua vài chuyện, ví dụ như khi gọi bút tiên thì không được hỏi bút tiên chết như thế nào, nếu hỏi thì sẽ bị giết.
Suy ra cũng tương tự, chắc hẳn hồn ma rất để tâm đến cái chết của mình. Bản thân anh ta không để ý không có nghĩa là người khác cũng vậy, thế nên tốt nhất là ít nói lại, kẻo phạm phải điều cấm kỵ.
Quý Nam Tinh thắp nhang cho họ. Thấy Tạ Phán Nhi kéo Thôi Nghị ngồi xổm bên lư hương hít lấy hít để, đến độ sắp bay lên tới nơi, cậu mới nói: “Chừng mực thế nào thì không cần tôi dặn nữa nhé, cô liệu mà làm.”
Tạ Phán Nhi giơ tay làm dấu OK với cậu. Dọa người ấy mà, đó là việc cô nàng rành nhất mà, cô đã thực hành không biết bao nhiêu lần trên người bố mẹ và em trai mình rồi.
Nhân tiện nhắc tới, cũng một thời gian rồi cô nàng chưa về nhà xem thử. Bữa nào rảnh phải về liếc qua một cái mới được. Không biết chứng suy nhược thần kinh của mẹ cô đã đỡ hơn chưa, sức khỏe của bố cô thế nào rồi, đã đi tìm việc được chưa. Cứ cái đà thu không đủ chi này, e là đến tiền thuê nhà cũng chẳng trả nổi ấy chứ.
Còn về đứa em trai kia, có lẽ là di chứng sau vụ tai nạn xe, cả người trở nên u ám tự kỷ, đi lại bất tiện nên cũng chẳng đi học được.
May mà bọn họ cũng coi như đã biết rút kinh nghiệm, bị cô nàng dọa cho mấy lần thì không còn nhắc đến chuyện tính kế người khác nữa. Chỉ là, cuộc sống ngày càng thêm khổ, haiz, đúng là làm người ta rầu quá đi mà~~
———–
Căn nhà của Thôi Nghị nằm ở vị trí khá đẹp, ngay trung tâm thành phố giao thông thuận tiện. Ngôi nhà cũng đã xây được gần hai mươi năm, nhưng cả khu chung cư được bảo trì rất tốt, cộng thêm vị trí tấc đất tấc vàng, nên giá nhà vẫn luôn ở mức cao ngất ngưởng.
Ngày trước, lúc Thôi Nghị vừa được gửi đến chỗ cha nuôi, ông vẫn còn sống trong một khu nhà cũ nát. Vốn là người đơn độc, ông cũng chẳng có ý định kết hôn. Tuy chỗ ở tồi tàn, nhưng cuộc sống lại rất thoải mái, suy cho cùng thì cũng có chỗ chui ra chui vào, lại chẳng phải lo gánh nặng người già con trẻ gì.
Sau này, thấy người anh thứ ba than thở con cái đông quá, lại đến tuổi đi học, tiền học phí sinh hoạt cho ba đứa quả thực không gánh nổi, muốn gửi một đứa về quê cho đỡ tốn kém, đi học hay không cũng chẳng sao.
Nhà có ba đứa con, đứa lớn nhất chắc chắn phải được bồi dưỡng trọng điểm, vì đây là trụ cột tương lai của gia đình. Đứa út lại là cục cưng trong nhà, chỉ có đứa thứ hai tính tình khù khờ trông có vẻ chẳng có tương lai gì, đến cả việc nó ăn thêm một miếng cơm cũng bị ghét bỏ.
Thấy bọn họ không ưa đứa thứ hai như vậy, cha nuôi của Thôi Nghị bèn ngỏ lời, chi bằng giao đứa bé cho ông. Ông chỉ có một mình, cũng mong sau này có người phụng dưỡng lúc về già. Nhận nuôi một đứa trẻ không cùng huyết thống ở bên ngoài còn chẳng bằng nuôi chính cháu ruột của mình.
Thế là Thôi Nghị, lúc đó vẫn còn tên là Thôi Văn Nghị, đã được đưa đi và đổi tên.
Có con rồi, dĩ nhiên cha nuôi không thể sống kiểu được ngày nào hay ngày đó như trước nữa. Sau khi khu nhà cũ nát được quy hoạch giải tỏa, cha nuôi của Thôi Nghị mới có tiền mua nhà mới.
Khi đó giá nhà tuy cũng cao, nhưng không đến mức vô lý như bây giờ, nên ông cũng cố gắng chọn căn hộ có diện tích lớn, tính toán sẵn cho cả chuyện Thôi Nghị cưới vợ sinh con sau này.
Kết quả là bây giờ, tất cả những thứ đó đều rơi vào tay kẻ khác.
Nhìn tòa nhà cao tầng trước mặt, Tạ Phán Nhi hỏi: “Nhà anh ở tầng mấy thế?”
Thôi Nghị đáp: “Tầng mười lăm.”
Tạ Phán Nhi nói: “Đi thôi, xem có đi nhờ thang máy được không đã.”
Tuy họ là ma, nhưng bay lượn cũng mệt lắm, đi nhờ được thang máy thì tuyệt đối sẽ không tự bay.
Kể từ khi theo vợ đến cổ thành, Thôi Nghị đã không về đây gần nửa tháng. Giờ quay lại căn nhà, thấy nơi mình từng dốc lòng trang trí, bày biện trở nên hỗn loạn bẩn thỉu, dù là người hiền lành ôn hòa đến đâu cũng khó lòng kìm nén được cơn giận dữ.
Hơn mười giờ tối, hai anh em nhà họ Thôi nằm ườn trên sofa xem TV, quần áo vứt bừa bãi. Trong bếp, nồi niêu xoong chảo bẩn chất thành đống, không biết đã bao lâu rồi chưa rửa. Bàn ăn thì la liệt túi và hộp đồ ăn ngoài.
Sàn nhà đầy rác bẩn. Hồi đó, khi chọn gạch lát nền, anh ta và Tiểu Khiết đã đặc biệt chọn tông màu sáng, tuy có hơi dễ bám bẩn, hễ bẩn một chút là sẽ thấy ngay, nhưng cả hai đều là người sạch sẽ, lúc ở luôn rất giữ gìn, nhà cửa lúc nào cũng gọn gàng ngăn nắp.
Vậy mà mới bao lâu, căn nhà đã bị giày vò đến mức không nỡ nhìn.
Lúc sửa sang nhà cửa, anh ta đã lên kế hoạch rõ ràng. Vì cả hai bên đều không có nhiều họ hàng, lại dự định sau này chỉ sinh một con, nên anh ta chỉ làm hai phòng ngủ và một phòng đọc sách.
Giờ đây, hai phòng ngủ đã bị hai anh em nhà họ Thôi mỗi người chiếm một phòng. Phòng đọc sách mà anh ta đã dành bao nhiêu tâm huyết thì bị tháo dỡ lung tung, bên trong còn kê thêm một cái giường, bố mẹ ruột của anh ta đang ở trong đó.
Cha anh ta, Thôi Dũng, đang ngồi trên sofa cắt móng chân. Móng chân vừa cắt bay tứ tung, rơi xuống đất, vương trên sofa cũng mặc kệ.
Anh cả đã ngoài ba mươi, trước kia cũng từng có bạn gái, nhưng người ta không chê gia cảnh thì cũng chê bản thân anh ta không có chí tiến thủ, đến giờ vẫn chưa ổn định. Lúc này, gã đang nằm ườn trên sofa ôm điện thoại, không biết là đang trò chuyện với ai mà cười toe toét.
Cậu em út cũng không còn nhỏ, đã hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, nghe nói sau khi tốt nghiệp thì cứ đổi việc xoành xoạch, công việc nào cũng làm chưa đầy nửa năm đã nghỉ. Giờ thì hay rồi, nghỉ luôn ở nhà chẳng đi làm nữa, luôn miệng nói rằng sắp được hưởng thừa kế, có nhà có tiền rồi, việc gì phải đi làm chịu nhục.
Còn mẹ ruột của anh ta là Triệu Ngọc Hồng thì đang dọn dẹp nhà cửa, miệng thì không ngừng nguyền rủa Lữ Tiểu Khiết.
Vì Lữ Tiểu Khiết không chịu hợp tác nên bọn họ không thể động vào căn nhà và tiền trong tài khoản ngân hàng của anh ta được. Di sản thừa kế phải có mặt tất cả những người thừa kế mới có thể sang tên.
Nghe mẹ mình ngày nào cũng lải nhải mấy câu chửi rủa, cậu em út Thôi Văn Hạo bực bội nói: “Người ta đã bị đuổi đi rồi, mẹ chửi thì cô ta cũng có nghe thấy đâu, chỉ làm ồn bọn con thôi. Với lại, nhà mình cũng dọn vào ở rồi, không phải của mình thì cũng phải là của mình. Sang tên hay không thì có quan trọng gì, đằng nào mình cũng ở đây rồi.”
Triệu Ngọc Hồng lườm đứa con ngốc nhà mình: “Sao lại không quan trọng? Sang tên rồi thì căn nhà mới hoàn toàn thuộc về mình. Đến lúc đó bán đi, rồi ra chỗ nào xa hơn mua cho hai đứa mỗi đứa một căn, không lẽ sau này chúng mày cưới vợ rồi ở chung hết với nhau à?”
Triệu Ngọc Hồng nói rồi lại tiếp: “Cũng không biết trong tài khoản của thằng đó còn bao nhiêu tiền nữa. Tiền bồi thường tai nạn xe cộ của nó cũng phải có phần của chúng ta chứ nhỉ? Nghe nói nó có mua bảo hiểm. Đúng là cái thứ vô lương tâm, bao năm nay theo cái đồ đoản mệnh kia sống sung sướng ở ngoài mà không biết về phụ giúp bố mẹ đẻ.”
Thôi Văn Hạo tiếp lời: “Đúng thế, còn là anh em ruột thịt nữa chứ, chẳng bằng anh họ. Nhưng may là nó chết rồi, chết cũng đúng lúc thật, để lại nhà cửa với tiền bạc, cũng coi như hai người không sinh nó ra vô ích. Con đàn bà họ Lữ kia rốt cuộc là chạy đi đâu rồi không biết? Chẳng lẽ nó nghĩ chỉ cần không hợp tác sang tên di sản là chúng ta sẽ trả lại nhà cho nó à?”
Thôi Dũng, người nãy giờ vẫn cúi đầu cắt móng chân, hung hăng nói: “Nó mơ đẹp quá nhỉ! Đây là đồ của con trai tao, nó chết rồi thì tự nhiên là của tao. Nó là cái thá gì chứ, cái thứ có số sát phu!”
Anh cả Thôi Văn Bân đang ôm điện thoại nói chuyện bỗng ngẩng đầu lên, nhìn bố nói: “Lần này con có cưới được vợ hay không là trông cả vào bố mẹ đấy. Hay là bố mẹ cứ về nhà cũ ở trước đi, con dẫn bạn gái về, cứ nói đây là nhà của con, sau này cưới nhau sẽ ở đây. Đợi đến khi đăng ký kết hôn xong, bụng to lên rồi thì có hối hận cũng muộn.”
Nghe những lời này, Tạ Phán Nhi lập tức lộ vẻ mặt chán ghét. Vừa quay đầu lại, cô nàng đã thấy quanh người Thôi Nghị bốc lên khí đen, vội nói: “Bình tĩnh bình tĩnh, anh không thể để quỷ khí làm mất lý trí được!”
Thôi Nghị vốn không còn ôm bất kỳ hy vọng nào với bố mẹ ruột của mình. Khi bọn họ đến gây sự vì tài sản thừa kế, anh ta đã nhìn rõ bộ mặt thật của bọn họ rồi. Chỉ là mỗi lần chứng kiến, nhìn thấy thái độ vui mừng, hả hê của bọn họ trước cái chết của mình, trong lòng anh ta lại không thể kìm được nỗi căm hận và ghê tởm.
Tại sao anh ta lại là con trai của bọn họ chứ? Tại sao anh ta không phải là con ruột của cha nuôi?
Dù quỷ khí trên người Thôi Nghị cuộn trào, nhưng cảnh tượng này anh ta đã thấy qua rồi, thậm chí còn thấy cả những điều tồi tệ hơn bây giờ, nên cũng không đến nỗi mất kiểm soát, còn quay sang hỏi Tạ Phán Nhi: “Bây giờ tôi phải làm sao? Làm thế nào mới dọa được bọn họ?”
Tạ Phán Nhi nói: “Làm lễ nhập môn trước đã!”
Thôi Nghị khiêm tốn hỏi: “Lễ nhập môn gì?”
Tạ Phán Nhi nhìn quanh: “Hộp điện nhà anh ở đâu?”
Thôi Nghị chỉ vào phía sau một bức tranh ở huyền quan: “Làm âm tường rồi dùng tranh che lại.”
Tạ Phán Nhi bay qua đó, đặt tay lên bức tranh, từng luồng quỷ khí len lỏi vào hộp điện, đèn điện trong nhà lập tức chớp tắt hai cái.
Gia đình họ Thôi đang nói thì chuyện đồng loạt ngẩng đầu lên nhìn đèn. Thấy đèn chớp hai cái rồi lại sáng bình thường, cậu em út bèn chê bai: “Mua cái đồ dởm gì thế không biết, nhà mới sửa sang lại mà.”
Hắn ta vừa dứt lời, đèn trong nhà lại chớp thêm lần nữa.
Thôi Dũng cũng ngừng cắt móng chân, đứng dậy nhìn quanh, rồi tìm một cây gậy gõ gõ vào đèn trên trần: “Chắc là tiếp xúc không tốt thôi.”
Vẻ mặt cậu em út khinh bỉ liếc nhìn một cái, rồi lại dán mắt vào TV.
Anh cả vẫn đang mong chờ hỏi bố mẹ: “Hai người thấy đề nghị vừa rồi của con thế nào? Năm nay con ba mươi hai rồi, không cưới vợ nữa thì càng ngày càng khó đấy.”
Cậu em út hừ lạnh một tiếng: “Nghĩ hay nhỉ. Bố mẹ với em về nhà cũ, để anh ở đây, đến lúc đó không khéo chính anh lại là người không cho bọn em vào nhà ấy chứ! Bây giờ thì anh muốn cưới vợ, đợi anh cưới xong lại bảo nếu không cho anh căn nhà này thì cô ta đòi ly hôn. Anh khó khăn lắm mới cưới được vợ, sao ly hôn cho được. Một thời gian sau, ôi thôi có bầu rồi, bà bầu là nhất, thôi cứ để cô ta sinh đã. Đợi sinh xong thì đó là cháu đích tôn của bố mẹ rồi, cháu đích tôn đi học phải có hộ khẩu chứ, chỗ tốt thế này không đăng ký ở đây thì đăng ký ở đâu? Đến lúc đó đừng nói là em, ngay cả bố mẹ chắc anh cũng chẳng cho vào cửa luôn ấy chứ. Toàn là cáo già thôi, đóng vai nai con làm cái gì.”
Anh cả nhà họ Thôi ghe vậy thì không vui: “Chúng ta là anh em ruột mà, mày nghĩ anh như thế à?”
Cậu em út cười khẩy: “Chứ còn sao nữa, đợi đến lúc em với bố mẹ bị đuổi ra đường ngủ rồi mới hối hận à?”
Thấy hai đứa con sắp cãi nhau, Thôi Dũng lên tiếng: “Thôi được rồi, cãi cọ cái gì. Mày bây giờ gấp gáp làm gì? Đợi có nhà có tiền rồi còn sợ không tìm được vợ à? Giờ quan trọng nhất là tìm con nhỏ sát phu kia để sang tên nhà cửa, còn cả tiền bồi thường cũng phải nôn ra! Đồ của con trai tao, dựa vào đâu mà cho nó!”
Thôi Dũng vừa dứt lời, một chai thủy tinh đựng nước ngọt trên bàn trà bay thẳng ra, đập vào cửa sổ sát đất trong phòng khách.
Cửa sổ chất lượng rất tốt, không hề bị hư hại gì, nhưng chai thủy tinh thì vỡ tan tành, mảnh vỡ còn văng cả lên sofa.
Trong nhà tức khắc im phăng phắc, yên tĩnh đến mức có thể nghe được cả tiếng kim rơi.
Một lúc lâu sau, cậu em út nhìn cả nhà: “Sao cái chai đó lại bay ra ngoài thế?”
Anh cả nhà họ Thôi chỉ cảm thấy trong lòng hơi rờn rợn, nhưng vẫn cố gắng giải thích theo góc độ khoa học: “Chắc là do khí bên trong chưa thoát hết, nên nó mới nổ tung ra?”
Cậu em út định nói đó chỉ là một cái chai rỗng đã uống hết nước, nắp chai cũng không biết vứt đâu rồi, lấy đâu ra khí.
Nhưng so với việc cái chai tự dưng bay ra, hắn ta thấy lời giải thích còn sót lại khí gas đáng tin hơn, nên đành chọn tin vào điều đó.
Nhưng lý trí chọn tin, còn lá gan thì lại có suy nghĩ của riêng nó.
Cố gắng gượng nhìn nhau một lúc, cậu em út đứng dậy: “Hơi muộn rồi, con đi ngủ sớm đây.”
Nói xong, hắn ta lập tức chạy về phòng, đóng cửa lại rồi trốn trong chăn.
Con trai út đã chạy về phòng, con trai cả còn muốn nài nỉ bố thêm về đề nghị của mình, nhưng Thôi Dũng đã đứng thẳng dậy, quát Triệu Ngọc Hồng: “Bà xem lại bà đi, suốt ngày chẳng làm được cái tích sự gì, nhà cửa bừa bộn thế này cũng không dọn! Chính vì rác nhiều quá nên đồ đạc mới rơi lung tung, còn không mau đi dọn mảnh vỡ đi!”
Quát vợ xong, ông ta cũng bực bội bỏ về phòng.
Biết rằng chuyện lớn trong nhà vẫn do bố quyết định, anh cả hiểu, có nói với mẹ cũng vô ích. Đề nghị không được thông qua, gã cũng chán nản về phòng.
Phòng khách lớn tức thì chỉ còn lại một mình Triệu Ngọc Hồng. Mấy ngày nay bà ta cứ phải chạy đi chạy lại giữa nhà cũ và nhà mới để chuyển đồ, đi sớm về khuya, đến cơm cũng không có thời gian để nấu. Hôm nay về đến nhà đã vội vàng dọn dẹp không ngừng, chỉ là, nhà quá bừa bộn nên không thể dọn xong trong chốc lát được. Đồ ăn không phải bà ta ăn, quần áo cũng không phải bà ta vứt, nhưng người bị mắng lại là bà ta.
Nhưng đã sống như vậy cả đời rồi, Triệu Ngọc Hồng cũng quen, bà ta coi như không nghe thấy, vội vàng xắn tay áo lên, cam chịu dọn dẹp cho họ.
Thôi Nghị nhìn Tạ Phán Nhi: “Cú ném vừa rồi thế nào?”
Tạ Phán Nhi giơ ngón cái lên với anh ta: “Rất tốt. Cứ phải tạo ra những động tĩnh như vậy ngay trước mắt bọn họ. Với lại, tôi xem rồi, người thực sự làm chủ trong nhà anh là bố ruột của anh. Chúng ta có thể mưa móc thấm đều, nhưng sẽ chăm sóc đặc biệt cho ông ta một chút, để ông ta biết, nếu còn nhăm nhe tài sản của anh thì chính là muốn tiền không muốn mạng. Khi biết sợ rồi thì bọn họ mới không dám động vào nữa.”
Thôi Nghị chân thành cảm ơn: “Cảm ơn cô, đợi tôi lấy lại được di sản, tôi sẽ bảo vợ tôi mua nhang cho cô ăn.”
Tạ Phán Nhi bây giờ đã là một phú bà nhỏ, trước đó chị Vạn Thanh có để lại cho cô nàng không ít tiền mua nhang, vậy nên cô nàng cũng không để tâm: “Không sao, tôi giúp anh hóa giải chấp niệm, cũng là tích chút công đức cho mình.”
Thôi Nghị thấy tính cách cô nàng khá hoạt bát, không nhịn được bèn thăm dò: “Vậy chấp niệm của cô là gì?”
Tạ Phán Nhi lắc đầu: “Chắc là sợ chết, không muốn chết lần nữa. Chết một lần rồi nên sợ lắm.”
Thôi Nghị: “Hả?” Gì cơ, chẳng lẽ đã thành ma rồi mà còn có thể chết thêm lần nữa sao?
Tạ Phán Nhi thở dài: “Người tự sát phải ở địa phủ trả nợ, phải chịu hình phạt mới được luân hồi. Tôi sợ lắm, không dám đi, nên cứ cố gắng làm nhiều việc tốt để tích công đức, xem sau này có thể bớt khổ được chút nào không.”
Nghe vậy, Thôi Nghị không nói thêm gì nữa. Anh ta thực sự không thể tưởng tượng nổi, một cô gái hoạt bát đáng yêu như Tạ Phán Nhi đã phải trải qua những gì mà lại đi tự sát. Chắc hẳn đó là một quá khứ vô cùng đau khổ, nên anh ta chuyển chủ đề và chân thành nói: “Thực ra, nếu được ở bên cạnh tiểu thiên sư mãi cũng tốt, mong rằng một ngày nào đó cô sẽ được như ý nguyện.”
Tạ Phán Nhi nhận lấy lời chúc của anh ta: “Cảm ơn anh~”
Chuyện cái chai bay ra đập vào cửa sổ tuy có phần khó hiểu, nhưng trong lòng mọi người cũng không quá sợ hãi. Dù sao thì nhận thức của bọn họ vẫn là trên đời này không có ma, đó đều là mê tín dị đoan. Một thứ chưa bao giờ thấy, lại luôn bị khoa học bác bỏ thì có thể khiến bọn họ sợ đến mức nào chứ, bọn họ chỉ coi đó là một sự cố bất ngờ không rõ nguyên nhân.
Lòng không vướng bận, Thôi Dũng lên giường là ngủ ngay. Lúc Triệu Ngọc Hồng dọn dẹp xong vào phòng, ông ta đã ngủ đến ngáy vang trời.
Nhìn chiếc giường bị chiếm quá nửa, Triệu Ngọc Hồng do dự một lúc, rồi cầm tấm chăn mỏng ra phòng khách.
Sofa phòng khách rộng, lại không phải nghe tiếng ngáy của ông ta, ngủ còn thoải mái hơn trên giường.
Căn nhà hoàn toàn chìm vào yên tĩnh. Cửa ba căn phòng đều đóng chặt, người nhà họ Thôi ai nấy đều chìm vào giấc ngủ, mơ những giấc mộng giàu sang.
Vào lúc bọn họ không phòng bị nhất, một tiếng hét kinh hoàng đã đánh thức tất cả mọi người. Âm thanh đó phát ra từ phòng đọc sách. Lúc anh cả và cậu em út chạy ra khỏi phòng, bọn họ nhìn thấy mẹ mình đang ngủ trên sofa. Vừa định hỏi sao bà lại ngủ ở phòng khách thì trong phòng đọc sách lại vang lên tiếng đập phá. Ba người vội vàng đẩy cửa chạy vào.
“Bố! Bố la cái gì thế!”
Thôi Dũng ngồi trên giường vung tay đấm đá loạn xạ, như thể bị trúng tà. Triệu Ngọc Hồng sợ hãi đứng ở cửa không biết làm sao, còn anh cả và cậu em út thì lao lên, mỗi người giữ một tay Thôi Dũng, hét lên: “Bố! Tỉnh lại đi! Bố làm gì thế!”
Thôi Dũng cảm nhận được ánh sáng, lòng vẫn còn sợ hãi nhìn quanh, rồi sờ lên cổ mình. Cổ trơn nhẵn, không có đôi tay lạnh lẽo kia, hơi thở cũng thông suốt. Lại thấy vợ con đều ở đây, dù nỗi sợ hãi suýt bị bóp chết vẫn còn sót lại, nhưng ông ta cũng chỉ cho rằng mình vừa gặp ác mộng.
Đúng lúc này, Triệu Ngọc Hồng hét lên chói tai: “Lão Thôi! Trên cổ ông là cái gì thế?!”
Anh cả và cậu em út đồng thời cúi xuống nhìn, chỉ thấy trên cổ Thôi Dũng là một vết hằn do bị bóp rất rõ ràng. Đáng sợ hơn là, vết hằn này từ màu đỏ bầm ban đầu đang chuyển sang màu đen, tốc độ thay đổi đó có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Cả hai giật nảy mình, theo bản năng nhảy khỏi giường, lùi ra xa Thôi Dũng.
Thôi Dũng sờ lên cổ, vẻ mặt hoảng hốt: “Gì thế? Trên cổ tôi có gì à?”
Cậu em út nói: “Vết hằn do bị bóp cổ, bố, bố gặp ác mộng gì mà tự bóp cổ mình mạnh thế?”
Thôi Dũng chạy xuống giường, vào nhà vệ sinh soi gương, sắc mặt liền biến đổi. Trên cổ ông ta quả thực có xuất hiện một vết bóp màu đen.
Để thực hiện cú bóp đó, Thôi Nghị gần như đã dùng cạn quỷ khí trên người mình. Anh ta vốn là một con ma mới chết không lâu, chút quỷ khí này cũng là nhờ ban ngày hít nhang mà tiểu thiên sư cho mới có được, có thể chạm vào người đã là rất khó rồi.
Nhưng mà, hôm nay ném một cái chai, lại để lại dấu vết trên người Thôi Dũng, lời cảnh cáo này chắc là đủ rồi. Sau này anh ta chỉ cần tạo ra thêm vài động tĩnh nhỏ nữa là đủ khiến bọn họ sợ hãi.
Nhìn Tạ Phán Nhi, người đã mở ra cho mình một cánh cửa mới trong thế giới ma quỷ, Thôi Nghị nói: “Cảm ơn cô, trước đó tôi còn định từ từ, vẫn là cô có cách hay hơn.”
Tạ Phán Nhi cười hì hì: “Đây đều là kinh nghiệm đúc kết được cả đấy.”
Cứ ra tay mạnh trước một lần, cho bọn họ biết trên đời này có ma. Sau đó, bất kỳ tiếng gió lay cỏ động nào cũng đủ khiến bọn họ thần hồn nát thần tính. Xem ra đám người nhà họ Thôi này không có tâm tính vững như chồng của chị Vạn Thanh, đối phó sẽ dễ hơn nhiều.
Khổ sở thức trắng một đêm, cuối cùng cũng đợi được đến khi trời sáng. Thôi Dũng liền bắt Triệu Ngọc Hồng đi cùng đến bệnh viện. Ông ta cảm thấy cổ mình vừa đau vừa ngứa, qua một đêm, vết hằn càng rõ hơn, hệt như một dấu năm ngón tay to tướng, nhìn mà thấy rợn cả người.
Anh cả và cậu em út đều đang tự thuyết phục mình rằng, dấu tay này là do bố bọn họ gặp ác mộng tự bóp, hoàn toàn không phải có ma. Nếu có ma, Thôi Nghị đã chết mấy tháng rồi, sao bây giờ mới đến ám.
Bọn họ quả quyết trên đời không có ma, bọn họ chỉ tin vào khoa học.
Đến bệnh viện làm một đống xét nghiệm, cuối cùng chẳng phát hiện ra gì. Dấu vết trên cổ ông ta đơn thuần chỉ là do bị người khác bóp. Còn tại sao lại chuyển sang màu đen, có lẽ là do cơ địa mỗi người khác nhau.
Không biết có phải vì ra ngoài một chuyến, lượn lờ trong đám đông một vòng mà cảm giác sợ hãi trong lòng đã giảm đi nhiều hay không, nhưng chuyện tối qua vẫn khiến người ta lòng còn sợ hãi. Thế là bọn họ quyết định tối nay sẽ ngủ chung với nhau.
Phòng lớn nhất trong nhà Thôi Nghị là phòng ngủ chính, giường rộng hai mét, không gian đủ lớn để đặt thêm một bộ sofa.
Để có thể chen chúc cùng nhau, ba cha con bọn họ đã khiêng bộ sofa vào phòng ngủ chính. Ba người bọn họ ngủ trên giường, còn mẹ thì ngủ trên sofa.
Trước kia, nhà riêng của bọn họ rất nhỏ, chỉ có hai phòng ngủ một phòng khách, hai anh em ở chung một phòng, đóng cửa lại vẫn nghe được tiếng ngáy của bố ở phòng bên cạnh. Vốn dĩ đó là một thói quen sinh hoạt bình thường, nhưng vì thời gian này được sở hữu một phòng ngủ lớn riêng, nên bây giờ lại trở nên không quen.
Anh cả và cậu em út nằm trên giường không ngủ được. Cậu em út nằm ngoài cùng bên trái, nghiêng người chơi điện thoại. Thôi Dũng nằm giữa thì đã bắt đầu ngáy. Anh cả nằm ngoài cùng bên phải, trằn trọc mãi mà không ngủ được.
Ngay lúc gã ta đang bực bội định đẩy bố dậy, bảo ông đừng ngáy nữa, thì cảm thấy chăn ở cuối giường động đậy. Gã nhìn về phía sofa trước, rèm cửa không kéo nên có ánh trăng chiếu vào, có thể thấy rõ mẹ gã đang ngủ trên sofa, không hề nhúc nhích. Gã vừa định ngồi dậy xem thử thì cảm thấy cổ chân lạnh toát, như bị thứ gì đó lạnh buốt xương tủy nắm lấy. Chưa kịp hét lên, ngay giây tiếp theo, cả người gã không biết bị một lực cực mạnh nào đó kéo tuột khỏi giường.
Một tiếng rầm vang lên, anh cả ngã xuống đất.
Cậu em út vốn chưa ngủ liền ngó đầu ra xem: “Anh? Anh làm cái gì thế?”
Anh cả ngồi trên sàn, đầu tiên là nhìn thấy một đôi giày. Ý thức được điều gì đó, dù kinh hãi đến mức toàn thân không cử động được, ánh mắt của gã vẫn chầm chậm dịch chuyển từ đôi giày lên trên.
Gã thấy Thôi Nghị, người đã chết mấy tháng nay, đang đứng ở cuối giường cười lạnh với mình.
Hết chương 136.
