Chương 136: Thành Phố Đại Thái (Phần 1)

 

Chương 136: Thành Phố Đại Thái (Phần 1)

 

【 Ba mẹ yêu quý!

 

Hai ngày trước con đã đến trụ sở chính của Cục Quản Lý Trò Chơi, gặp gỡ vài người trong Đội Tấn Công. Trong lúc trò chuyện, chúng con có nhắc đến phó bản trường Trung học số 2 Đại Huệ. Họ nói với con rằng, chiều hôm đó ba mẹ đã đợi con rất lâu, ba lo lắng đến mức suýt khóc, nói chuyện thở hổn hển, nghẹn ngào nói không nên lời.

 

Họ đã nghe thấy ba nói, sau này sẽ không bao giờ cho con vào trò chơi nữa.

 

Nhưng khi con gặp ba mẹ, mẹ trang điểm tinh tế, quần áo ba phẳng phiu, không một nếp nhăn, ba mẹ thản nhiên nói, không lo lắng lắm đâu.

 

Trước khi gặp con, chắc chắn mẹ đã trang điểm lại, ba đã thay quần áo, ba mẹ đã che giấu đi nỗi lo lắng và bất an trên mặt, trên người mình.

 

Một lần nữa, con nhận thức sâu sắc rằng, thì ra đây chính là tấm lòng của ba mẹ.

 

Lần đầu tiên con biết được, thì ra tình yêu thương giữa người thân không chỉ có nhẹ nhàng và vui vẻ, mà còn có cả bi thương nặng trĩu, lại càng khiến cho người ta khó lòng dứt bỏ.

 

Con đã ích kỷ không nói với ba mẹ chuyện này, ích kỷ giả vờ như ba mẹ thực sự ủng hộ con vào trò chơi, ích kỷ rời đi mà không từ biệt.

 

Không phải con sợ ba mẹ không cho con đi, con biết ba mẹ nhất định sẽ để con đi, chỉ là, con không thể đối mặt được với việc được ba mẹ tiễn biệt.

 

Ba mẹ, chắc hẳn ba mẹ rất muốn biết những năm qua con đã trải qua những gì, ba mẹ cũng biết con từng được một cặp vợ chồng nhận nuôi, biết những gì đã xảy ra ở sơn trang đó, nhưng chưa bao giờ kể cho con nghe.

 

Con đã biết rồi, con cũng đã tra cứu trên mạng thông tin của Cục Quản Lý Trò Chơi, lúc đó con muốn tìm kiếm dấu vết năm xưa ba mẹ đi tìm con, rồi nhìn thấy một đoạn quá khứ không có trong ký ức của con.

 

Con thử sắp xếp lại cuộc đời mình cho ba mẹ xem.

 

Từ khi con còn rất rất nhỏ, khi con chưa có ký ức, con đã có ba mẹ yêu thương con, họ đã dành cho con rất nhiều tình yêu thương.

 

Sau đó, con bị lạc, được một cặp vợ chồng tốt bụng nhận nuôi. Trong ngôi nhà đó có rất nhiều đứa trẻ được nhận nuôi, con có rất nhiều anh chị em, được sống trong một đại gia đình ấm áp, được rất nhiều người yêu thương.

 

Sau đó, họ qua đời, con được trò chơi lúc bấy giờ rất công bằng lựa chọn tham gia thử nghiệm nội bộ. Trong thế giới thử nghiệm đó, có 99 người chơi và một hệ thống nhỏ, họ coi con như em trai, con trai, cháu trai và chủ nhân trong trò chơi, con được rất nhiều người yêu thương.

 

Sau đó, họ qua đời, con được ông nội nhặt về nuôi. Ông nội đã tạo cho con một môi trường trưởng thành bình thường, để con được lớn lên như bao người bình thường khác, trong môi trường thoải mái và vui vẻ, tình yêu thương ông dành cho con là duy nhất và rất sâu sắc.

 

Sau đó, ông nội qua đời, con lại trở về bên ba mẹ, một lần nữa có được tình yêu thương của ba mẹ, tình yêu thương vị tha nhất trên thế giới này.

 

Có lẽ người khác sẽ cảm thấy cuộc đời con long đong lận đận, nhưng con cảm thấy cuộc đời con đã nhận được rất nhiều, rất nhiều tình yêu thương, những điều mà người khác không thể có được, rất nhiều tình yêu thương đó đã tạo nên con của ngày hôm nay, tất cả đều có thể tìm thấy dấu vết trên người con.

 

Cũng chính vì những tình yêu thương đó, con không thể dừng lại, con phải vào trò chơi.

 

Con xin lỗi, ba mẹ, con phải vào trò chơi.

 

Khi ba mẹ đọc được bức thư này, có lẽ con đã lên máy bay, vào trong một địa đồ trò chơi lớn rồi.

 

Con xin lỗi ba mẹ.

 

Nhưng xin ba mẹ đừng quá lo lắng, con nhất định sẽ trở về tìm ba mẹ, bởi vì con đã cảm nhận được tình yêu thương từ ba mẹ, nó sẽ dẫn dắt con trở về bên ba mẹ. 】

 

Phía sau bức thư, còn có một dòng tái bút:

 

【 Con có để lại cho ba mẹ một món quà, nó có tên là [ Máy Điều Chỉnh Thời Gian ], có thể tăng tốc thời gian, chỉ cần ba mẹ cảm thấy thời gian trôi qua quá chậm, hãy xoay nó, lựa chọn tốc độ, con sẽ nhanh chóng xuất hiện bên ba mẹ.

 

Hôm đó nhìn thấy ba mẹ, con đã biết đây là món quà dành cho ba mẹ.

 

Rất nhanh thôi, chúng ta sẽ gặp lại nhau, rất nhanh thôi, con sẽ mang theo ba ly trà sữa Toàn gia phúc trở về. 】

 

“Sao em lại mang theo trà sữa nữa vậy?” Khi nhìn thấy Hạ Bạch ở sân bay, Lăng Trường Dạ đã hỏi.

 

“Mỗi người chúng ta một ly.” Hạ Bạch không nói gì thêm, chỉ nói: “Toàn gia phúc, rất ngon đó.”

 

Lăng Trường Dạ nhận lấy, vẻ mặt anh như sắp hy sinh oanh liệt, uống một ngụm, hàng chân mày nhíu chặt từ từ giãn ra, kinh ngạc nhìn ly trà sữa.

 

Hạ Bạch mỉm cười, “Nhiều trà, ít sữa, không đường, trà sữa Cổ Đức Cổ Đức ở cổng trường đại học Y Hòa Bình.”

 

Lăng Trường Dạ cũng mỉm cười theo, hai người mỗi người cầm một ly trà sữa Toàn gia phúc size siêu lớn, rời khỏi sân bay thành phố Đại Thái.

 

Trên đường đi, Hạ Bạch hỏi Lăng Trường Dạ: “Hai ngày nay anh bận gì không?”

 

“Không bận.” Lăng Trường Dạ nói: “Có thể nói đây là khoảng thời gian thoải mái nhất trong cuộc đời anh, ngoài em ra, không cần lo lắng gì cả.”

 

Trong cuộc họp trước đó, lão Vương đã nói, những người như bọn họ được điều động từ các trò chơi khác, tập trung toàn lực chuẩn bị cho địa đồ trò chơi siêu lớn này. Sau khi xác nhận tổ Vong Xuyên đến thành phố Đại Thái, mọi người trong nhóm càng không cần làm gì, ngay cả đội trưởng như Lăng Trường Dạ cũng không cần quản lý gì, coi như là phúc lợi trợ cấp nguy hiểm.

 

“Hôm qua rảnh rỗi, anh đến Ngũ Cô Thôn dạo một vòng.” Lăng Trường Dạ nói.

 

Đó là nơi bọn hắn đã cùng nhau thông quan trò chơi.

 

Hạ Bạch hỏi: “Bây giờ nó thế nào rồi?”

 

“Rất đẹp.” Lăng Trường Dạ nói: “Sau khi Ngũ Cô Thôn được thông quan, đã có rất nhiều người giàu đến đó xây biệt thự, người không thiếu tiền còn quyên góp cho thôn rất nhiều tiền, xây đường, xây công viên, Ngũ Cô Thôn bị thiêu rụi bởi một mồi lửa, bây giờ đã được xây dựng lại thành một diện mạo khác.”

 

“Vậy chung cư Đế Hào thì sao?” Hạ Bạch hỏi.

 

Chung cư Đế Hào cũng là nơi bọn hắn cùng nhau thông quan trò chơi, Hạ Bạch nhớ trước khi rời khỏi thành phố Đại Thái, bọn hắn có đến đó nhìn một cái, lúc đó công ty xây dựng nhà ở của nhà Lăng Trường Dạ đã phá dỡ và đang xây dựng lại.

 

Lăng Trường Dạ cười nói: “Em sẽ sớm biết thôi.”

 

Hạ Bạch khẽ giật mình: “Chúng ta ở chung cư Đế Hào sao? Chung cư Đế Hào đã có thể ở rồi à?”

 

“Đúng vậy.” Lăng Trường Dạ nói: “Tòa nhà chung cư Đế Hào đó được xây dựng rất nhanh, những người mua chung cư Đế Hào hận không thể dọn vào đó ở ngay, vì nó là lựa chọn an toàn nhất, cho nên không cần lo lắng về việc trang trí hàng loạt có chứa Formaldehyde, anh có giữ lại một căn hộ, chúng ta sẽ ở đó.”

 

Hạ Bạch mím môi, “Cục Quản Lý Trò Chơi đồng ý cho chúng ta ở đó sao?”

 

Bọn hắn đến thành phố Đại Thái là vì trò chơi siêu lớn có thể sẽ xuất hiện ở thành phố này.

 

Trò chơi sẽ không xuất hiện cùng một địa điểm hai lần, đây là điều mà người chơi nào cũng biết, vì vậy đã xuất hiện một mâu thuẫn, khi địa đồ cực lớn giáng xuống thành phố Đại Thái, liệu những địa điểm từng xuất hiện trong trò chơi như Ngũ Cô Thôn và chung cư Đế Hào có bị cuốn vào trò chơi hay không?

 

Không ai biết, vì vậy, để đề phòng vạn nhất, chắc chắn Cục Quản Lý Trò Chơi sẽ không để bọn họ ở đó mới đúng.

 

“Không giấu em được gì cả.” Lăng Trường Dạ nói: “Đúng là Cục Quản Lý Trò Chơi đã sắp xếp chỗ ở cho chúng ta, là khách sạn mà chúng ta đã ở đêm trước khi đến Ngũ Cô Thôn, nhưng tối nay chúng ta sẽ đến chung cư Đế Hào ở trước.”

 

Hạ Bạch liếc Lăng Trường Dạ một cái, ánh mắt đó Lăng Trường Dạ từng nhìn thấy khi Hạ Bạch nhìn lão Tiền.

 

Lăng Trường Dạ: “. . . . . . Trong sáng.”

 

Hạ Bạch: “Kịch bản người lớn cũng được. Giống như tình tiết trong phim, tận hưởng hoan lạc trước ngày tận thế ấy.”

 

Lăng Trường Dạ: “Vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh.”

 

Hạ Bạch: “Đã chiếm được tiện nghi rồi còn khoe mẽ.”

 

Chung cư Đế Hào được xây dựng rất cao, nơi này từ suy tàn đến phồn hoa chỉ mất vài tháng, lúc này đã trở thành nơi tập trung của giới nhà giàu thành phố Đại Thái, cũng là tòa nhà dân cư cao nhất trung tâm thành phố Đại Thái, cao 66 tầng.

 

Căn hộ Lăng Trường Dạ giữ lại ở tầng cao nhất, sau khi diễn xong kịch bản người lớn, hai người ngồi bên cửa sổ sát đất, phóng tầm mắt ra toàn cảnh thành phố Đại Thái về đêm.

 

Hạ Bạch luôn cảm thấy, trong bối cảnh các thành phố ngày càng giống nhau như bây giờ, thành phố Đại Thái lại là một thành phố rất đặc biệt.

 

Ở thành phố này có thể nhìn thấy những công trình kiến trúc mang nhiều phong cách khác nhau, có thể cảm nhận được nét văn hóa vùng miền độc đáo nhưng không kém phần đa dạng, ngay cả ban đêm cũng khác biệt, ánh đèn đủ mọi màu sắc xuyên qua lớp sương mù mỏng manh, nhìn từ trên cao xuống, giống như đang ngắm nhìn một thế giới khác vậy.

 

Nếu thành phố này bị trò chơi xuất hiện tàn phá, liệu bọn họ còn có thể nhìn thấy khung cảnh như vậy nữa hay không?

 

Hạ Bạch dựa vào lòng Lăng Trường Dạ, dùng gáy cọ cọ vào vai anh, “Đội trưởng, chúng ta nhất định có thể phá đảo trò chơi này, đúng không?”

 

“Đúng vậy.” Lăng Trường Dạ khẳng định, nói: “Hơn nữa sẽ không giống như lúc em phá đảo trò chơi thử nghiệm nội bộ đâu, yên tâm đi.”

 

Anh ấy đã an ủi đúng chỗ ngứa rồi.

 

Dương Mi là thành viên của tổ Vong Xuyên, lần này cũng đến thành phố Đại Thái, Dương Nghi biết được cũng không chút do dự muốn đi cùng hắn, đồng thời còn tích cực phân tích trò chơi này với bọn hắn.

 

Phần lớn mọi người ở Cục Quản Lý Trò Chơi đều cho rằng đây sẽ là một trò chơi cực kỳ khó khăn và nguy hiểm, vì vậy bọn họ mới mặc định để tổ Vong Xuyên ứng phó, nhưng Dương Nghi lại có cách nhìn khác.

 

Lúc đó hắn ta nói, trò chơi này chỉ là phạm vi lớn, năng lượng nhất định sẽ bao phủ toàn bộ thành phố Đại Thái, chứ không phải tập trung một chỗ, sẽ không đến mức đáng sợ, chắc chắn sẽ không vượt quá cấp bậc bọn họ đã định trước đó.

 

Nhưng Hạ Bạch vẫn không được an ủi cho lắm.

 

Lúc này Lăng Trường Dạ đã an ủi đúng chỗ ngứa của cậu, “Đội trưởng, nếu thực sự gặp phải tình huống khó khăn giống như trong trò chơi thử nghiệm nội bộ, anh không được tự sát rồi đưa kỹ năng cho em, để em rời khỏi trò chơi.”

 

Lăng Trường Dạ “Ừ” một tiếng, “Anh nhất định sẽ không làm vậy.”

 

Nghe anh nói chắc chắn như vậy, Hạ Bạch lại quay đầu lại, “Thật sao? Nếu đến lúc đó, tất cả chúng ta đều chết trong trò chơi, phá đảo thất bại, năng lượng trò chơi tăng mạnh, con người sẽ không còn khả năng chống cự lại trò chơi nữa, trò chơi này sẽ rất khó khởi động lại.”

 

Lăng Trường Dạ bật cười, “Em xem, là em không bỏ mặc được con người. Anh cảm thấy chúng ta cùng chết cũng được, em sống sót một mình rất mệt mỏi, rất khó khăn.”

 

Hạ Bạch không nói nữa, ngây người nhìn thành phố Đại Thái về đêm.

 

Lăng Trường Dạ xoa xoa cái đầu cậu đang cúi xuống, “Yên tâm đi, sẽ không đến mức đó đâu, anh tin tưởng phán đoán của Dương Nghi.”

 

Giọng anh nói rất nhẹ nhàng, còn mang theo một chút vui vẻ nhàn nhạt.

 

Hạ Bạch quay đầu nhìn anh, thấy trên khuôn mặt anh dưới ánh đèn cũng như vậy, nhẹ nhàng, vui vẻ, không hề có chút nặng nề hay hoảng loạn nào, nụ cười của anh khiến cậu hơi ngẩn người.

 

Lòng cậu cũng dần dần bình tĩnh lại.

 

Ngày hôm sau, hai người cùng đến khách sạn do Cục Quản Lý Trò Chơi sắp xếp, ở đây cậu gặp được sáu người còn lại của tổ Vong Xuyên, và cả Dương Nghi.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Nhị Oa vừa nhìn thấy cậu đã chạy như bay đến. Dường như cậu bé cũng không hề căng thẳng, vừa chạy vừa cười toe toét.

 

Cục Quản Lý Trò Chơi đã bao trọn tầng sáu của khách sạn này, tầng sáu có một phòng ngắm cảnh, những người chơi khác đều ở đây, không chỉ ngắm cảnh, mà còn ngắm người chơi.

 

Dương Nghi mang theo tất cả những dụng cụ của mình tới, tên biến thái này, hôm đó Hạ Bạch vừa nhắc đến chuyện kỹ năng cũng được cấu tạo từ năng lượng trò chơi, hắn ta đã nâng cấp dụng cụ của mình, lúc này đang dùng người chơi tổ Vong Xuyên để làm thí nghiệm.

 

Ngoài dụng cụ này, hắn ta còn mang theo dụng cụ giám sát trò chơi và người chơi mà mỗi chi nhánh của Cục Quản Lý Trò Chơi đều có.

 

Có thể nhìn thấy trên thiết bị giám sát người chơi, rất nhiều chấm xanh đang tiến về phía thành phố Đại Thái.

 

Dương Nghi nhìn những chấm xanh đó, nói: “Hai ngày nay, Cục Quản Lý Trò Chơi đã làm hai việc.”

 

“Việc thứ nhất là thay đổi nhân sự. Cục Quản Lý Trò Chơi đã dùng tử tù trên toàn quốc để thay thế rất nhiều học sinh thành phố Đại Thái.” Dương Nghi nói: “Đây coi như là kế thừa phương pháp của trường Trung học số 2 Đại Huệ, cá nhân tôi rất ủng hộ cách làm này.”

 

Hạ Bạch ngẩng đầu, cậu cũng cảm thấy cách làm này không tồi. Học sinh phần lớn là vị thành niên, là tương lai, lại càng dễ dàng tổ chức thống nhất, hơn nữa oán khí của tử tù không hề thấp hơn học sinh, oán khí trong thành phố không giảm, sẽ không ảnh hưởng đến việc trò chơi xuất hiện.

 

“Việc thứ hai, mọi người đã nhìn thấy rồi đấy.” Dương Nghi nói: “Bộ Thông Tin của Cục Quản Lý Trò Chơi đã bí mật liên lạc với rất nhiều người chơi, nói cho họ biết danh sách thành phố. Rất nhiều người chơi cũng đang trên đường đến đây.”

 

Mọi người đều nhìn về phía những chấm xanh đó, từ bốn phương tám hướng tiến về phía thành phố Đại Thái, có một số di chuyển rất nhanh, hẳn là đang đi máy bay, hoặc là sử dụng kỹ năng di chuyển nhanh, có một số di chuyển chậm hơn, hẳn là đang lái xe hoặc đi tàu hỏa đến, cho dù nhanh hay chậm, phương hướng của bọn họ đều rất nhất quán, rất kiên định, đó chính là thành phố Đại Thái được đánh dấu bằng chấm đỏ.

 

Dương Nghi nói: “Lần này không có treo thưởng.”

 

“Cục Quản Lý Trò Chơi không từ bỏ mọi người, họ đang cố gắng tìm kiếm người giúp đỡ cho mọi người. Những người chơi khác cũng không cho rằng đây là việc mà mọi người nên làm, họ đến đây để cùng mọi người chiến đấu.”

 

Vài giây sau, Hoa Hạo Minh bật cười, “Nói gì mà từ bỏ hay không từ bỏ, chúng ta đều là tự nguyện xin gia nhập tổ Vong Xuyên, giống như những học sinh giỏi ở trường Trung học số 2 Đại Huệ vậy. Trước khi gia nhập, chúng ta đều biết tổ Vong Xuyên là phải đến sông Vong Xuyên. Cùng lúc gia nhập tổ Vong Xuyên, chúng ta cũng được hưởng đãi ngộ mà người thường tuyệt đối không thể tiếp xúc được.”

 

Mọi người đều nói Đội Tấn Công là đội quân cảm tử, như vậy, tổ Vong Xuyên không chỉ dám chết, mà là đã ghi tên mình ở sông Vong Xuyên rồi, ngày này là ngày mà bọn họ đã nghĩ đến ngay từ ngày đầu tiên gia nhập.

 

Dương Mi gật đầu, “Đúng vậy, ca sĩ ngôi sao đẹp trai đã đến biểu diễn riêng cho em xem một buổi.”

 

“. . . . . .”

 

Hạ Bạch tò mò, “Tại sao mọi người lại gia nhập tổ Vong Xuyên? Không nói đến đãi ngộ của tổ Vong Xuyên.”

 

Thực ra câu hỏi của Hạ Bạch là, điều gì có thể khiến bọn họ từ bỏ mạng sống của mình.

 

Chín người ngồi trong phòng ngắm cảnh, nhìn những chấm xanh ngày càng nhiều xuất hiện trên thiết bị giám sát người chơi, thế giới vừa náo nhiệt vừa yên tĩnh.

 

Hoa Hạo Minh lên tiếng trước, “Lúc đó tôi hận Hắc Hoa muốn chết, hận không thể hủy hoại thân thể mình để hắn ta không dùng được nữa, là tâm lý cùng đường bí lối đã thúc đẩy tôi gia nhập tổ Vong Xuyên.”

 

Dương Mi tiếp lời: “Lúc đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh trai ở Cục Quản Lý Trò Chơi, chúng tôi không nói gì cả, hai người trước đây nương tựa lẫn nhau, lại lướt qua nhau như người xa lạ, sau khi trở về Đội Tấn Công, tôi đã nộp đơn xin gia nhập tổ Vong Xuyên.”

 

Nhị Oa lúc này mới nghĩ ra, “Rất cô đơn, rất sợ hãi ạ.”

 

“Từ nhỏ tôi đã có thị lực rất tốt, nhìn thấy rất nhiều thứ, rất nhiều chuyện.” Văn Vũ Tân nói: “Có lẽ chính vì nhìn thấy quá nhiều, vậy nên trong một khoảng thời gian rất dài tôi cứ trầm mặc, không có một người bạn nào, không sao cả, tôi còn có mẹ.”

 

“Không lâu sau khi tôi có được kỹ năng, mẹ tôi đã qua đời, trước khi chết bà ấy nói với tôi rằng, cuối cùng bà ấy cũng có thể thoát khỏi đôi mắt này của tôi rồi. Ngày hôm đó tôi đã trở về Cục Quản Lý Trò Chơi nộp đơn, nhưng lúc đó tôi vẫn chưa đủ điều kiện, phải nửa năm sau mới được gia nhập.”

 

“Em trai tôi, em trai tôi rất thần tượng siêu anh hùng, Batman, Ultraman gì đó, lúc nó chết, tôi đã hứa với nó rằng tôi nhất định sẽ trở thành một anh hùng, nó nói nó tin tôi, lúc đó tôi chỉ là một tên bất tài vô dụng, vậy mà nó lại kiên định tin tưởng tôi như vậy, tôi sao có thể để nó thất vọng được chứ?”

 

“Haiz, nghe mọi người nói sao mà thê lương vậy, tôi chỉ là gia nhập cho vui thôi, từ nhỏ tôi đã là trẻ mồ côi, không có người thân nào, vô lo vô nghĩ, thích hợp để gia nhập tổ Vong Xuyên nhất. Tôi đã nghĩ, như vậy, sau khi tôi chết, đám tang sẽ không vắng vẻ nữa.”

 

“Đội trưởng, còn anh?”

 

“Tôi cũng không biết nữa.”

 

“Vậy thì anh cũng thảm quá đi.”

 

Trong phòng ngắm cảnh hôm đó, bọn họ đã nói rất nhiều, nói về những trải nghiệm trong quá khứ của mình, nói về những tưởng tượng của mình trong tương lai, nhìn những người chơi đến thành phố Đại Thái ngày càng đông.

 

【 Có phải thành phố Đại Thái lại xảy ra chuyện gì rồi không? Sao tôi có cảm giác rất nhiều cao thủ đến thành phố Đại Thái vậy? 】

 

【 Tôi cũng cảm thấy vậy, hơn nữa đều là lái xe RV, tôi không hiểu, cho dù đến thành phố Đại Thái, tại sao không đi máy bay, tại sao phải lái xe RV. 】

 

【 Vì không có vé máy bay à? 】

 

【 Chuyến bay từ đây đến thành phố Đại Thái đúng là không còn nhiều vé, nhưng vẫn còn mà. 】

 

【 Vậy thì bọn họ làm như vậy, là vì không muốn gây chú ý, không đi máy bay, không ở khách sạn, người dân thành phố Đại Thái cũng không nhận ra điều gì bất thường. 】

 

Hai ngày sau, người chơi đến thành phố Đại Thái bằng máy bay rất ít, bởi vì đã từng có người hỏi trên mạng, tại sao vé máy bay đến thành phố Đại Thái đều bán hết veo rồi, đến mùa du lịch rồi sà?

 

Sau khi nhìn thấy cuộc thảo luận, người chơi tự giác lái xe đến, đi chung hoặc đi một mình.

 

Từng chiếc xe lái vào thành phố Đại Thái hoặc vùng ven thành phố Đại Thái, rất nhiều xe không vào nội thành, lặng lẽ đi vào các huyện, hoặc bên dưới thôn xóm, yên lặng chờ đợi.

 

Nếu không có thiết bị giám sát người chơi, thì ngay cả Cục Quản Lý Trò Chơi cũng không biết, thì ra đã có nhiều người chơi lặng lẽ đến thành phố Đại Thái như vậy.

 

Dương Nghi mở camera giám sát khu vực trọng điểm, Hạ Bạch nhìn thấy một nơi quen thuộc, “Đội trưởng, là quán bar đó.”

 

Lăng Trường Dạ “Ừ” một tiếng, “Là quán bar mà lúc đó Bán Nguyệt Đoàn và Thánh Du Công Hội đã đối đầu.”

 

Lúc đó, sau khi ra khỏi phó bản trò chơi Ngũ Cô Thôn, chi nhánh Cục Quản Lý Trò Chơi ở thành phố Đại Thái đã phát hiện Bán Nguyệt Đoàn và Thánh Du Công Hội tụ tập ở quán bar này, khi bọn hắn chạy đến nơi thì người đã đi hết, chỉ còn lại một đống thi thể, thi thể của tất cả người chơi Thánh Du Công Hội đã vào quán bar.

 

Sau đó không lâu, bọn hắn biết được những người đó là do Vưu Nguyệt giết, sau đó Vưu Nguyệt đã dẫn theo Bán Nguyệt Đoàn gia nhập Thánh Du Công Hội, trở thành phó hội trưởng của Thánh Du Công Hội.

 

Bây giờ, cậu ta đã dẫn theo Bán Nguyệt Đoàn trở về, trở về nơi khởi nguồn của Bán Nguyệt Đoàn, và mang theo nhiều người hơn.

 

Chính là ở quán bar này.

 

Vưu Nguyệt vẫn giống như trước, mặc bộ quần áo trông có vẻ hơi rẻ tiền, đi đôi giày vải màu đen, cậu ta nhìn về phía camera, không nói gì, cũng giống như những người chơi khác đến thành phố Đại Thái.

 

Thành phố Đại Thái vẫn là cảnh tượng yên bình hài hòa như vậy, sáng sớm có vô số người lao động cầm theo bữa sáng vội vã chạy đi làm, buổi tối rất nhiều người lớn tuổi xếp hàng trước cửa siêu thị tranh nhau mua đồ ăn giảm giá, giờ cao điểm tan tầm trên đường tiếng còi xe inh ỏi, giờ ăn cơm khắp nơi trong thành phố chỗ nào cũng thoang thoảng mùi thơm của thức ăn.

 

Mấy người Đội Tấn Công lái xe chạy dọc theo rìa thành phố.

 

Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ dẫn theo Nhị Oa, thử đi thử lại ở một lối ra vào thành phố.

 

Vào một buổi chiều nắng đẹp, thành phố Đại Thái trời trong xanh hiếm có, mảnh đất vốn nổi danh chướng khí mù trời, Nhị Oa xuống xe, vừa chạy vừa nhảy về phía lối ra thì bị một rào cản vô hình chặn lại.

 

“Khóa rồi ạ!” Cậu bé vừa vẫy tay vừa nhảy cẫng lên nói với bọn hắn.

 

Cửa sổ trời trên xe được mở ra, Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ lấy pháo hoa ra, châm lửa từng cái một.

 

Pháo hoa ở phía đông nam thành phố Đại Thái đã nổ tung trước bọn họ, sau đó pháo hoa ở khắp nơi trong thành phố lần lượt nở rộ.

 

Pháo hoa ban ngày không lung linh như ban đêm, nhưng cảnh tượng pháo hoa ở khắp mọi nơi vẫn khiến người dân không khỏi ngẩng đầu nhìn.

 

Bảy năm trước, thành phố Đại Thái đã không cho phép đốt pháo hoa trong nội thành, cảnh tượng hoành tráng này khiến rất nhiều người reo hò vui mừng.

 

Tiếp theo, trên bảng quảng cáo của các tòa nhà cao tầng trong toàn thành phố, xuất hiện hình ảnh trường tiểu học Thất Lý Thôn, đồng thời, một giọng nói vang lên trên bầu trời toàn thành phố, 【 Tình huống dị thường xuất hiện lần đầu tiên ở Thất Lý Thôn. . . . . . 】

 

“Chuyện gì vậy?”

 

“Phổ cập kiến thức về trò chơi à? Tôi thấy trên mạng rất nhiều thành phố tổ chức phổ cập kiến thức về trò chơi với quy mô rất lớn?”

 

“Hoành tráng thật đấy! Thành phố Đại Thái của chúng ta đỉnh thật đó!”

 

“Xem cho kỹ đi, đừng nói nữa!”

 

“Xem cái gì mà xem, tôi đã xem rất nhiều lần trên mạng và trên tivi rồi, tôi thuộc làu làu rồi, giống y hệt. . . . . .”

 

【 Chúng tôi biết, trò chơi được chia làm hai loại theo quy mô là địa đồ nhỏ và địa đồ lớn, gần đây, Cục Quản Lý Trò Chơi lại phát hiện ra địa đồ siêu lớn, dự kiến địa đồ siêu lớn này sẽ bao phủ toàn bộ thành phố, nếu có địa đồ siêu lớn xuất hiện, thì đó sẽ là trận chiến then chốt giữa con người và trò chơi, quyết định vận mệnh cuối cùng của con người. 】

 

【 Thật đáng tiếc, trò chơi đã xuất hiện ở thành phố Đại Thái của chúng ta. 】

 

Cả một thành phố hỗn loạn chỉ trong tích tắc, chỉ vì một câu nói.

 

Hạ Bạch nhìn thấy xung quanh bọn họ, trong những chiếc xe đang định chạy ra khỏi thành phố Đại Thái, rất nhiều người đang đập vào vô lăng, bấm còi xe inh ỏi, có người không tin tiếp tục lái xe về phía trước, nhưng chiếc xe không thể nào đâm thủng rào cản đó, không một tiếng động bị chặn lại.

 

Những chiếc xe phía sau cứ nối đuôi nhau, tai nạn va chạm cứ như vậy xảy ra.

 

Tiếng va chạm, tiếng chửi rủa, tiếng kêu cứu liên tiếp vang lên, ban đầu chỉ một chỗ, sau đó từ từ lan ra toàn thành phố.

 

Cục Quản Lý Trò Chơi đã dự liệu được lúc này người dân sẽ hoảng loạn, giọng nói đó không ngừng vang lên khắp thành phố, âm thanh lớn đến mức, không chỉ người dân thành phố Đại Thái có thể nghe thấy, mà các thành phố lân cận chắc chắn cũng có thể nghe thấy, trong giọng nói còn mang theo sức mạnh an ủi lòng người.

 

【 Mọi người đừng hoảng loạn, Cục Quản Lý Trò Chơi đã có chuẩn bị từ trước. Hiện tại chúng ta đang ở trong trạng thái bị trò chơi khóa lại, không ai có thể rời khỏi thành phố Đại Thái được, xin mọi người hãy đứng yên tại chỗ, chú ý nghe theo sự sắp xếp của Cục Quản Lý Trò Chơi, việc này liên quan đến an toàn tính mạng của mỗi người dân chúng ta. 】

 

Câu nói đó quả thực có tác dụng, ít nhất thì tiếng chửi rủa bên phía Hạ Bạch đã biến mất.

 

【 1, Tổ Vong Xuyên thuộc Đội Tấn Công của Cục Quản Lý Trò Chơi đã đến thành phố Đại Thái. Bọn họ là nhóm người chơi lợi hại nhất của Cục Quản Lý Trò Chơi, là thành viên nòng cốt của Đội Tấn Công, ảnh của bọn họ lúc này đang được phát trên tất cả màn hình trong toàn thành phố, mong mọi người phải nhớ mặt bọn họ, nếu gặp bọn họ trong thế giới trò chơi, xin mọi người phải nghe theo sự chỉ huy của bọn họ, phối hợp với bọn họ thông quan trò chơi. 】

 

【 2, 215 nhân viên công tác của Cục Quản Lý Trò Chơi đã đến thành phố Đại Thái. Tất cả bọn họ đều đeo băng tay của Cục Quản Lý Trò Chơi, màu xanh lam là Bộ Thông Tin, màu đỏ là Bộ Hậu Cần, màu vàng là Bộ Hành Động. Nếu phát hiện manh mối quan trọng trong trò chơi, xin hãy báo cho bọn họ biết, bất kỳ ai cũng được. Chú ý! Người của Bộ Thông Tin chỉ thu thập thông tin trò chơi, không cứu người, Bộ Hậu Cần mới cứu người, mới có nhân viên y tế. 】

 

【 3, Nếu trò chơi ở ngay thành phố Đại Thái, không đi vào thế giới trò chơi, thành phố Đại Thái có 34 trạm cứu hộ, địa chỉ đã có trên màn hình, xin hãy chụp ảnh lại. 】

 

【 4, Đã có rất nhiều người chơi đến thành phố Đại Thái, phần lớn bọn họ đến vì người dân, vì thành phố Đại Thái, vì nhân loại, nhưng cũng có một số ít kẻ có mưu đồ bất chính, xin hãy chú ý phân biệt người chơi tốt và người chơi xấu. 】

 

【 5, Xin đừng hoảng loạn, xin đừng làm hại người khác, đoàn kết là cách duy nhất để thông quan trò chơi. 】

 

【 6, Toàn thể người dân cả nước cùng chờ các bạn về nhà. 】

 

Hết chương 136.

 

Chương 136: Thành Phố Đại Thái (Phần 1)

Ngày đăng: 24 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên