Chương 138: Thành Phố Đại Thái ( Phần 3 )

 

Chương 138: Thành Phố Đại Thái ( Phần 3 )

 

“Hai người đang xem gì vậy?” Hoa Hạo Minh bước vào phòng, nhìn thấy thi thể trước tiên, “Chỗ này cũng có người chết.”

 

Lăng Trường Dạ quay đầu, “Cũng?”

 

“Phòng 406 ở tầng bốn, hẳn là chết hai người.” Hoa Hạo Minh nói.

 

“Hẳn là?” Hạ Bạch cũng quay đầu lại.

 

“Thôi được rồi, hai người tự mình xem đi.” Hoa Hạo Minh “Chậc” một tiếng đầy ẩn ý.

 

Hắn đã trải qua vô số trò chơi, chứng kiến ​​vô số cảnh tượng, vậy mà vẫn có thể có phản ứng như vậy, có thể thấy hiện trường không hề bình thường.

 

Trên đường đi tới, Hạ Bạch đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi thực sự nhìn thấy cảnh tượng trong phòng 406, cậu vẫn tức giận, “Sao có thể đối xử với thi thể như vậy chứ?”

 

“……”

 

Đây có lẽ là hiện trường vụ án thảm khốc nhất mà Hạ Bạch từng thấy.

 

Có thể thấy rõ ràng trong phòng này từng có hai người sống, nếu không có người khác vào phòng thì người đàn ông trong hai người đã giết người phụ nữ còn lại. Lý do Hoa Hạo Minh nói “Hẳn là” hai người, bởi vì thi thể của người phụ nữ đã bị chia thành từng mảnh vụn.

 

Vì quá nát, quá phân tán, máu còn bị dính lên tường, vậy nên hắn không dám khẳng định đó là của một người.

 

Hoa Hạo Minh nói: “Tôi và Văn Vũ Tân kiểm tra ở tầng bốn, vừa đến gần căn phòng này đã ngửi thấy mùi máu tanh, vào trong thì thấy thế này.”

 

“Có vẻ như họ là vợ chồng.” Chu Bất Ngữ vừa đi tới nói: “Vừa rồi chúng tôi đã đến quầy lễ tân khách sạn, kiểm tra hồ sơ đăng ký nhận phòng và sao chép lại, phòng 406 là một nam một nữ đăng ký, tuổi tác ngang nhau.”

 

Hoa Hạo Minh giơ ngón tay cái với cô.

 

“Vậy là chồng giết vợ?” Văn Vũ Tân nói: “Có thù oán gì mà phải phân thây vợ như vậy? Các người xem trên tường kìa, sau khi giết vợ, gã ta còn hưng phấn bôi máu vợ lên tường.”

 

Trên tường có rất nhiều dấu vết bôi bẩn, vòng tròn màu đỏ tươi chồng chéo lên nhau, từ những đường nét dữ dội có thể thấy được cảm xúc kích động của hung thủ lúc đó. Văn Vũ Tân nói gã ta hưng phấn có phần phiến diện, nhưng khả năng này là rất cao.

 

Sau khi giết vợ, gã ta cũng tự sát. Trên người gã ta cũng rất thảm khốc, bê bết máu, không biết đã tự đâm bao nhiêu nhát.

 

Lăng Trường Dạ nhìn Chu Bất Ngữ, đều là những người chơi lão luyện, lúc này Lăng Trường Dạ vừa nhìn cô, Chu Bất Ngữ đã biết anh muốn hỏi gì, “Chúng tôi đã xác nhận ở quầy lễ tân, có vẻ như có một NPC là nhân viên phục vụ, ba người còn lại đều là người chơi mới.”

 

Thật ra, lúc này rất dễ phân biệt ai là NPC trong thế giới trò chơi, ai là người bình thường ở thành phố Đại Thái ngoài đời thực, cũng chính là người chơi mới của trò chơi này.

 

Người chơi mới đối mặt với tình huống này, ít nhiều gì cũng đều có chút sợ hãi, căng thẳng, tò mò, còn những “thổ địa” trong thế giới trò chơi, từ lâu đã quen thuộc, vẻ mặt thờ ơ.

 

Lăng Trường Dạ: “Đi tìm nhân viên phục vụ đó, hỏi cô ta về tình hình của cặp vợ chồng này.”

 

Trước khi đi tìm nhân viên phục vụ đó, bọn hắn xem qua thông tin đăng ký nhận phòng của mình trước, để tránh bị lộ khi trò chuyện.

 

Thông tin cho thấy, tất cả bọn hắn đều là công dân thành phố Đại Thái, vì vậy bọn hắn phải biết thông tin về Thải Quỷ của thành phố Đại Thái, không thể lấy lý do là khách du lịch từ nơi khác đến để hỏi han nhân viên phục vụ về thông tin cơ bản của Thải Quỷ ở đây được.

 

Lúc nãy Chu Bất Ngữ đi xuống đã xác nhận được ai là NPC, vì vậy cô là người hỏi: “Xin chào, cô có biết cặp vợ chồng ở phòng 406 không?”

 

“Tôi biết làm sao được?” Nữ nhân viên phục vụ đang mải mê giũa móng tay, nghe Chu Bất Ngữ hỏi, cô ta thổi thổi móng tay, liếc nhìn bọn hắn một cái rồi lại cúi đầu tiếp tục giũa móng tay, ra vẻ không muốn để ý đến bọn hắn.

 

Ba nữ nhân viên phục vụ còn lại hoàn toàn khác với cô ta, họ mặc đồng phục giống hệt cô ta, nhưng thẳng thớm hơn nhiều, tóc tai cũng được búi gọn gàng phía sau, đừng nói là giũa móng tay, bình thường khi làm việc ở đây, họ còn không được phép uống nước.

 

Lúc này ba người đang đứng sang một bên, nhìn nữ nhân viên phục vụ kia thoải mái vắt chéo chân giũa móng tay, rồi lại nhìn sang những người đến hỏi chuyện.

 

Văn Vũ Tân nói: “Chị ơi, họ chết rồi.”

 

“Ồ! Chết rồi à!” Nữ nhân viên phục vụ lập tức ngẩng đầu, sau đó cười ha hả, “Chết thì chết thôi, có gì mà phải ngạc nhiên, đúng là thiển cận!”

 

“…..”

 

Hạ Bạch cẩn thận đánh giá nữ nhân viên phục vụ này, từ lời nói của cô ta có thể thấy được, cái chết đã trở thành chuyện hết sức bình thường ở thành phố Đại Thái vì ở đây có Thải Quỷ. Khi cái chết không còn là chuyện lớn nữa, con người cũng chẳng còn yêu cầu gì đối với rất nhiều việc, nhân viên phục vụ khách sạn tóc tai rối bù, tùy tiện thổi bụi móng tay lên bàn phục vụ.

 

Tuy nhiên, cô ta lại đeo một sợi dây chuyền ngọc trai tinh xảo, thoạt nhìn sợi dây chuyền rất đẹp, sợi dây chuyền vàng mỏng manh xâu chuỗi năm viên ngọc trai, đeo trên cổ tự nhiên tạo thành hình dáng một nụ cười, chỉ là, ánh sáng của ngọc trai ảm đạm, phủ một lớp bụi xám xịt.

 

Hạ Bạch đưa tay về phía cô ta, trong tay là một nắm ngọc trai sáng lấp lánh.

 

“……”

 

Ánh sáng của ngọc trai phản chiếu trong đôi mắt mở to của cô nhân viên phục vụ, chặn những lời khó nghe của cô ta lại. Vài giây sau, khi cô ta mở miệng lần nữa, giọng nói đã ngập tràn vui mừng và phấn khích: “Ôi chao! Ngọc trai đẹp quá!”

 

Đồ mẹ cho đương nhiên là đẹp rồi.

 

Trong phó bản trò chơi ở đảo Lam Trà, cậu chỉ hỏi mẹ một câu về ngọc trai, có lẽ mẹ tưởng cậu thích, sau khi rời khỏi trò chơi không lâu đã đưa cho cậu một hộp ngọc trai để chơi. Bởi vì cậu đã hỏi ngọc trai nước nặm, cho nên ngọc trai trong hộp cũng đều là ngọc trai biển tự nhiên, viên nào viên nấy đều tròn vo không chút tì vết, toả ra ánh sáng rực rỡ.

 

Hạ Bạch nghĩ đến năng lực tài chính của Lăng Trường Dạ, vậy nên đã mang theo một ít trong đạo cụ không gian, nghĩ rằng có lẽ mình có thể dùng nó để lấy lòng NPC.

 

Không ngờ lại dùng đến thật.

 

Hạ Bạch nhét nắm ngọc trai vào tay nữ nhân viên phục vụ, “Cô biết cặp vợ chồng ở phòng 406 không?”

 

“Biết biết!” Nữ nhân viên phục vụ nhận lấy ngọc trai, vội vàng nói: “Tôi biết rõ là đằng khác!”

 

“…..”

 

Hạ Bạch nhìn Lăng Trường Dạ, thấy Lăng Trường Dạ đang mỉm cười, tay phải nắm hờ che môi. Anh dường như nhận thấy ánh mắt của Hạ Bạch, quay đầu nhìn lại, nhưng Hạ Bạch đã lập tức dời mắt đi mất.

 

Tiếp theo, không cần bọn hắn hỏi gì, nữ nhân viên phục vụ kia đã thao thao bất tuyệt, nói hết những gì mình biết cho bọn hắn nghe.

 

“Phòng 406 hả, đúng là có một cặp vợ chồng sống ở đó, tôi biết, quen biết cả, họ đã sống ở đây được một thời gian dài rồi.”

 

Nữ nhân viên phục vụ nói: “Họ là người địa phương, nhưng đều là sinh viên thi đỗ đại học rồi ra ngoài học, sau đó định cư ở thành phố khác, lần này trở về là để thăm người thân gì đó, có lẽ ở đó không tiện nên mới ở khách sạn chúng tôi.”

 

“Đúng là những người có học thức, lớn tuổi như vậy rồi mà vẫn còn rất ân ái, mỗi lần quay lại đều tay trong tay, ngọt ngào lắm.”

 

Mấy người chơi trầm mặc.

 

Ngọt ngào quá, cả căn phòng toàn là mảnh vụn thi thể và máu me.

 

Hạ Bạch hỏi: “Gần đây bọn họ có gì thay đổi không?”

 

“Thay đổi?” Nữ nhân viên phục vụ lắc đầu, “Mấy ngày nay tôi không gặp họ, mọi người cũng biết đấy, sau khi Thải Quỷ bùng phát, rất nhiều người không thích bị làm phiền, ở khách sạn này những kiểu người như vậy cũng không ít, mấy ngày liền không ra ngoài, cũng không cho phép ai quấy rầy, đương nhiên chúng tôi cũng mặc kệ họ.”

 

“Vừa rồi mọi người nói họ chết rồi?” Nữ nhân viên phục vụ nói: “Chắc chắn là bị Thải Quỷ hại chết! Haiz, khách sạn chúng ta cũng có Thải Quỷ rồi, nếu không phải bọn họ trả nhiều tiền, thì ai muốn liều mạng làm việc ở đây chứ, phiền chết đi được.”

 

“Sao cô biết họ bị Thải Quỷ hại chết? Chúng tôi đã xem qua rồi, người vợ có vẻ bị chồng mình giết chết đó.” Hạ Bạch nói.

 

“Cô ngốc à…” Nữ nhân viên phục vụ vội vàng che miệng, cười thiện ý với Hạ Bạch, “Cô chưa nghe nói sao? Sau khi gặp Thải Quỷ, rất nhiều người bị điên, anh ta yêu vợ mình như vậy, sao có thể giết vợ mình được, chắc chắn là sau khi gặp Thải Quỷ, anh ta phát điên nên mới giết vợ mình.”

 

“Nói cũng có lý.” Hạ Bạch lại đưa cho cô ta mấy viên ngọc trai nữa, “Cô từng nghe nói nhiều chuyện người ta phát điên sau khi gặp Thải Quỷ rồi à?”

 

Nữ nhân viên phục vụ vui vẻ nhận lấy ngọc trai, nói: “Nghe rồi nghe rồi, nói về Vương Nhị ở làng tôi ấy, sau khi gặp Thải Quỷ thì phát điên, thiêu chết cả mẹ mình, đáng sợ quá. Mọi người nói xem, có phải anh ta bị dọa cho phát điên không?”

 

Trùng hợp thay, bọn họ cũng muốn hỏi cô ta câu hỏi này.

 

“Đáng sợ thật.” Hạ Bạch dùng khuôn mặt xinh xắn đáng yêu của một cô gái trẻ, nói câu này rất có sức thuyết phục, “Nếu gặp Thải Quỷ thì phải làm sao đây?”

 

Nữ nhân viên phục vụ vỗ vỗ tay cậu, nói: “Cô em đừng sợ, tôi thấy mấy người bạn của cô cao to lực lưỡng như vậy, chắc chắn có thể bảo vệ cô.”

 

Hạ Bạch liếc nhìn Lăng Trường Dạ, Hoa Hạo Minh và Thạch An, nói: “Chị ơi, em nói thật với chị, chị đừng cười bọn họ nha, nhìn thì có vẻ rất ra dáng, nhưng thực ra vô dụng lắm, cho đến bây giờ, một con Thải Quỷ cũng chưa tiêu diệt được, nếu thực sự gặp Thải Quỷ cũng tiêu đời thôi à.”

 

“……”

 

Nữ nhân viên phục vụ nhìn ba người đàn ông dù đã ngụy trang nhưng vẫn rất oai phong, nhưng thực chất vô dụng, may mà trong mắt cô không có ý chế giễu, “Chuyện này rất bình thường, Cục An Ninh ngày nào cũng kêu gọi mọi người đi tiêu diệt Thải Quỷ, nhưng người bình thường làm sao dễ dàng tiêu diệt Thải Quỷ được, vừa nhìn thấy đã sợ chết khiếp rồi.”

 

“Có điều, ba người các cậu vẫn phải cố gắng lên đấy.” Nữ nhân viên phục vụ hiển nhiên là rất thiên vị Hạ Bạch – người đã cho cô ta ngọc trai, coi cậu như em gái ruột, “Nếu cô em gặp Thải Quỷ thực sự phát điên, các cậu phải tiêu diệt Thải Quỷ thì cô ấy mới có thể trở lại bình thường.”

 

Ba người đàn ông nhìn nhau, biết rằng bọn họ đã moi được thông tin quan trọng, vội vàng gật đầu.

 

Hạ Bạch hài lòng đưa cho cô ta thêm mấy viên ngọc trai, nhất định phải tạo dựng mối quan hệ tốt đẹp, sau này biết đâu lại dùng đến.

 

“Giàu to rồi, giàu to rồi!” Cô ta phấn khích xoa xoa nắm ngọc trai to tướng, “Có nhiều ngọc trai thế này rồi, ai còn làm cái công việc chết tiệt này nữa! Nghỉ việc, nghỉ việc!”

 

Hạ Bạch: “…..”

 

Nữ nhân viên phục vụ cất ngọc trai xong, định bỏ đi.

 

Hạ Bạch đưa tay ra, nữ nhân viên phục vụ đi lướt qua tay cậu, rời đi thật nhanh.

 

Hạ Bạch quay đầu nhìn Lăng Trường Dạ, “Chuyện này có bình thường không?”

 

“Bình thường, thường thì trong tình huống này, NPC này đã cung cấp cho chúng ta tất cả thông tin mà cô ta có, cô ta có ở đây hay không cũng không quan trọng.” Lăng Trường Dạ cười nói, “Em cho quá nhiều rồi, ở đây có Thải Quỷ, cô ta không muốn ở lại đây đối mặt với nguy hiểm cũng hợp logic mà.”

 

Hạ Bạch ngẩn người, cậu cũng không biết ngọc trai mẹ cho lại đáng giá đến vậy.

 

Lăng Trường Dạ: “Nghiệp vụ còn chưa đủ thuần thục.”

 

Hạ Bạch: “…..”

 

“Nói đến chuyện này,” Văn Vũ Tân lên tiếng, “Trong trò chơi, hễ là người có vẻ như cuộc sống không mấy giàu có thì dùng tiền đều có hiệu quả.”

 

Nghe là biết cũng đã nhiều lần dùng “thực lực đồng tiền” rồi, quả nhiên là người cùng một đội.

 

Trước đây Hạ Bạch chưa từng nghĩ nhiều về chuyện này, bây giờ đã hiểu rõ hơn về hệ thống chính của trò chơi, cậu nói: “Đây có lẽ là ấn tượng rập khuôn của trò chơi đối với con người, nó cho rằng hễ ai kinh tế khó khăn đều thấy tiền là sáng mắt.”

 

“Thực ra cũng không hẳn là rập khuôn.” Hoa Hạo Minh phản bác một câu, rồi nói chuyện chính, “Coi như chúng ta đã tìm được cách để con người không bị phát điên hoặc chết sau khi bị Thải Quỷ tấn công, rất đáng giá.”

 

“Sau khi gặp Thải Quỷ, con người sẽ phát điên.” Chu Bất Ngữ nói, “Con Thải Quỷ này sao có hơi hướng của Cthulhu vậy? Ô nhiễm tinh thần, vặn vẹo phát điên?”

 

*Chú thích: Cthulhu là một thực thể vũ trụ được nhà văn H. P. Lovecraft sáng tạo. Xuất hiện đầu tiên trong truyện ngắn “Tiếng gọi Cthulhu”, được xuất bản trên một tạp chí giật gân của Mỹ vào năm 1928.

 

Hoa Hạo Minh gật đầu, “Đúng vậy.”

 

“Nếu vậy, chẳng lẽ người đàn ông ở tầng sáu thực sự là tự sát vì trầm cảm?” Hạ Bạch nói.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Chu Bất Ngữ hỏi: “Tầng sáu cũng có người chết sao?”

 

Hạ Bạch kể lại cho bọn họ nghe về những gì bọn hắn phát hiện được trong phòng 607 ở tầng sáu.

 

Mấy người bọn họ cũng không nói rõ được nguyên nhân cái chết ở tầng sáu.

 

Lăng Trường Dạ liếc nhìn đồng hồ, “Gần một giờ rồi, chúng ta đi xem Dương Mi và Dương Nghi có phát hiện được gì không.”

 

Khi mấy người chuẩn bị rời đi, một trong ba nữ nhân viên phục vụ vội vàng hỏi: “Mấy người là người chơi kỳ cựu, chính là kiểu người chơi lợi hại có kỹ năng ấy hả?”

 

Hoa Hạo Minh nói: “Cũng không phải lợi hại lắm, nhưng nếu mọi người gặp Thải Quỷ, có thể lên tầng sáu tìm chúng tôi.”

 

Trên đường lên lầu, bọn hắn nhìn thấy Dương Mi và Dương Nghi đang áp tai vào cửa một căn phòng ở tầng ba, lén lút nhìn vào bên trong. Dương Nghi còn cầm một thiết bị nhỏ không rõ là gì, hình như đang quay phim bên trong.

 

Dương Mi nhìn thấy bọn hắn, làm động tác “suỵt”, rồi sau đó vẫy tay với bọn hắn.

 

Mấy người rón rén bước tới, Dương Mi nhường chỗ cho Hạ Bạch, Hạ Bạch nhìn vào trong qua khe cửa, thấy một người đàn ông đang dập đầu về phía một hốc tường.

 

Ở khoảng cách khá xa, giọng nói rất mơ hồ, Hạ Bạch chỉ có thể nghe loáng thoáng được những từ như “xin hãy”.

 

Cậu lập tức hiểu vì sao Dương Nghi lại muốn quay phim, người đàn ông đó có thể đang đối mặt với Thải Quỷ, ngoại trừ con Thải Quỷ hơi giống người trên TV, bọn hắn vẫn chưa nhìn thấy Thải Quỷ trông như thế nào, đặc biệt là quá trình cụ thể Thải Quỷ hại người, Dương Nghi muốn quay lại để nghiên cứu.

 

Hạ Bạch kéo kéo Lăng Trường Dạ và Chu Bất Ngữ, lúc này chỉ cần bọn hắn hòa vào bức tường đối diện là có thể nhìn thấy người đàn ông kia đang dập đầu với cái gì.

 

Lăng Trường Dạ và Chu Bất Ngữ đều biến mất.

 

Người quay lại trước là Chu Bất Ngữ, cô gõ chữ trên điện thoại: [Ở đó không có gì cả.]

 

Không lâu sau, Lăng Trường Dạ cũng quay lại, [Tôi đã xem xét khắp phòng rồi, không có gì cả.]

 

Anh gõ chữ cho Dương Mi: [Cậu dùng kỹ năng thử xem, có thể thu hút được gì không.]

 

Trên tay Dương Mi xuất hiện thẻ kỹ năng của mình, nhìn Lăng Trường Dạ. Lăng Trường Dạ chỉ vào thẻ bố, bị Dương Nghi cắt ngang.

 

Dương Nghi: [Chưa rõ Thải Quỷ là gì, đừng dùng thẻ kỹ năng vội.]

 

Lăng Trường Dạ không còn cách nào với cái tên cuồng em trai này, anh không muốn xảy ra xung đột với hắn ta vào lúc này nên đã thu tay về, Dương Mi lại cất thẻ kỹ năng của mình đi.

 

Lăng Trường Dạ: [Tôi đã đặt đạo cụ giám sát trong phòng anh ta rồi, về trước đây.]

 

Mấy người quay về phòng Nhị Oa, Nhị Oa đang cùng em gái Tuyết Mộc sắp xếp thứ gì đó, rất tập trung, chỉ liếc nhìn bọn họ một cái, mà cái liếc mắt này chủ yếu là nhìn Hạ Bạch.

 

Mấy người lớn đi về phía cửa sổ, trao đổi những gì đã phát hiện được trong mấy tiếng đồng hồ qua.

 

“Vậy người đàn ông ở phòng 302 cũng là phát điên à?” Sau khi nghe bọn họ kể lại thông tin nghe được từ chỗ nhân viên phục vụ, Dương Nghi hỏi.

 

“Có lẽ vậy, trong phòng không có gì cả, anh ta cứ thế dập đầu với không khí.” Chu Bất Ngữ nói, “Trừ phi Thải Quỷ có tính đặc thù, chỉ có mình anh ta nhìn thấy, nhưng giả thuyết này không đúng, tôi đã xem trên TV, người dẫn chương trình bị một con Thải Quỷ màu đen tấn công, mọi người cũng thấy rồi đúng không?”

 

Mấy người gật đầu, bọn họ đều đã xem qua.

 

Điều này chứng tỏ, Thải Quỷ không phải chỉ có người đặc biệt mới nhìn thấy, cho nên, rất có thể người đàn ông ở phòng 302 cũng là bị phát điên.

 

Dương Nghi nói: “Chúng tôi đã quay phim tất cả các phòng ở tầng hai và tầng ba, lập một bảng danh sách nhận phòng, bước đầu phỏng đoán hai tầng này có 12 người chơi mới, 6 NPC.”

 

Lăng Trường Dạ nhận lấy bảng danh sách của hắn ta, đối chiếu với hồ sơ đăng ký nhận phòng mà nhóm Chu Bất Ngữ đã lấy được, “Hình như người chơi đều nhận phòng trong ngày hôm nay, chúng ta ở thế giới thực đã ở khách sạn này mấy ngày rồi, nhưng trong hồ sơ đăng ký cũng là nhận phòng ngày hôm nay.”

 

Nếu vậy, bọn hắn có thể dễ dàng nhận biết được, ở trong khách sạn này phòng nào là NPC, phòng nào là người chơi cũ và mới.

 

“Hôm nay đến đây thôi.” Lăng Trường Dạ đưa bảng danh sách và hồ sơ đăng ký cho bọn hắn, nói, “Hai giờ sáng rồi, đi ngủ thôi.”

 

Sau khi chụp ảnh bảng danh sách và tài liệu, những người khác đều đã rời đi. Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ vẫn ở lại căn phòng này, bọn hắn tiến lại gần Nhị Oa và Tuyết Mộc, xem hai đứa nhỏ đang sắp xếp gì.

 

Lúc phân chia nhiệm vụ, bọn hắn đã cho rằng phòng mình ở chắc sẽ không có nhiều manh mối, manh mối hẳn là ở trong phòng NPC, vì vậy Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ đã đến phòng NPC, để Nhị Oa và Tuyết Mộc tìm kiếm trong phòng của mấy người bọn hắn.

 

Không ngờ, hai đứa nhỏ lại tìm được không ít.

 

Chỉ là, vừa bước tới, bọn hắn đã nhìn thấy Tuyết Mộc đang bê một ngón tay người chết đi về phía Nhị Oa, cả hai bỗng dưng trầm mặc mất mấy giây.

 

Kỳ thực, những bằng chứng kiểu này không cần phải vất vả bê đi cất giữ như vậy.

 

Nhị Oa không nghĩ vậy, cậu bé nhận lấy ngón tay, nói với bọn hắn: “Phòng 606 có người chết, thi thể không được dọn dẹp sạch sẽ, dưới gầm giường có rất nhiều.”

 

Nghĩ đến phòng 606 là phòng Hoa Hạo Minh ở, bọn hắn cảm thấy không cần thiết phải nói cho hắn biết làm gì.

 

“Trong phòng còn có cái này.” Nhị Oa đưa cho bọn hắn một tờ giấy nhăn nhúm.

 

Có thể thấy, tờ giấy này ban đầu bị vo tròn vứt ở đâu đó, Nhị Oa đã rất cố gắng miết phẳng cho bọn hắn xem, để bọn hắn có thể nhìn rõ chữ viết trên giấy ngay lập tức.

 

[Tại sao không vẽ được! Tại sao không vẽ ra được! Vẽ đi! Vẽ ra trình độ như lúc trước đi!]

 

Nhị Oa lại lần lượt đưa cho bọn hắn một bức tranh cũng nhăn nhúm không kém, bức tranh này mới vẽ được một nửa, đã bị bút mực đen tô vẽ lung tung lên trên.

 

Nhìn kỹ vào những khe hở của nét bút mực, với kinh nghiệm học vẽ tranh trong khoảng thời gian này của Hạ Bạch, bức tranh này đã được vẽ rất đẹp.

 

Cậu nhìn sang Lăng Trường Dạ – người am hiểu thưởng thức tranh vẽ hơn, Lăng Trường Dạ nói: “Có lẽ là một họa sĩ.”

 

Một họa sĩ, lại nhìn câu nói kia, cùng với ngón tay đó. Trong lòng Hạ Bạch có một suy đoán, “Họa sĩ này phát điên, chê mình vẽ không ra được trình độ như xưa, vì vậy đã tự chặt ngón tay của mình?”

 

Nhị Oa lại đưa thêm một ngón tay.

 

Hạ Bạch: “…..Chặt từng ngón một.”

 

Nghĩ đến việc có hai ngón tay đều ở dưới gầm giường, cậu suy đoán hết sức hợp lý, “Chặt xong vẫn chưa hết giận, anh ta còn đá ngón tay đi lung tung khắp nơi.”

 

Tưởng tượng cảnh tượng đó một chút, quả thật khiến người ta rợn cả tóc gáy.

 

Đối với một họa sĩ, tầm quan trọng của bàn tay là không cần phải bàn cãi, chỉ vì vẽ không đẹp mà anh ta đã tự chặt từng ngón tay của mình, chặt một ngón còn chưa đủ để anh ta tỉnh táo, anh ta còn tiếp tục chặt thêm, sau khi chặt xong vẫn chưa tỉnh táo, lại đá ngón tay đi không chút thương tiếc.

 

Cái này cũng điên cuồng thật, điên đến đáng sợ.

 

Không biết lúc làm chuyện này, trên mặt anh ta là biểu cảm gì.

 

Nhị Oa lại đưa điện thoại của nó cho bọn hắn xem, trên điện thoại có một bức ảnh, trong ảnh là một tấm nệm, trên nệm có vết tích của chất lỏng không rõ, ở gần đầu giường có một vũng máu lớn.

 

“……”

 

Nhị Oa nói: “Nệm giường trong phòng Dương Mi.”

 

Trên nệm chắc chắn đã được thay ga giường mới, có thể còn rất dày, nếu không, không lẽ nào Dương Mi không nhìn thấy. Phải nói là, hai đứa nhỏ này tìm kiếm manh mối cũng kỹ lưỡng quá đi, còn vén cả ga giường lên, xem cả nệm.

 

Nhị Oa: “Có ích không?”

 

Hạ Bạch không nói gì, Nhị Oa thấy cậu không nói gì, chủ động nói: “Em cảm thấy rất có ích, có người chết, giống như bị cắt đứt cổ, trước khi chết, cũng có thể là lúc chết, người này có vẻ rất vui.”

 

“……”

 

Hiệu quả giáo dục phổ cập kiến thức của Cục Quản Lý Trò Chơi đối với Nhị Oa rất rõ rệt, chỉ là, Hạ Bạch rất muốn biết, là thành viên nào của Đội Tấn Công đã phổ cập cho cậu bé những thứ vượt cấp như vậy.

 

Lăng Trường Dạ thản nhiên nói: “Ừm, những manh mối hai đứa tìm được đều rất hữu ích, rất giỏi, vất vả rồi, đi ngủ đi.”

 

Nhị Oa vui vẻ đi rửa mặt, dẫn theo cô em gái yêu quý của mình đi mất.

 

Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ lại xem xét những bằng chứng vụn vặt mà hai đứa nhỏ tìm được, sau đó cùng xem camera giám sát trên điện thoại của Lăng Trường Dạ.

 

Người đàn ông ở phòng 302 lúc này đã không còn dập đầu nữa, nhưng đã hơn hai giờ sáng, anh ta cũng không lên giường ngủ, mà nhét đồ đạc vào gầm ghế sofa, gối ôm, chăn, sách… Tất cả những thứ gì có thể nhét được, anh ta đều nhét hết vào gầm ghế sofa, cho đến khi không còn một kẽ hở, không thể nhét thêm bất cứ thứ gì vào được nữa mới thôi.

 

Lăng Trường Dạ đánh giá hành động này của anh ta, “Chắc hẳn anh ta đã từng nhìn thấy Thải Quỷ dưới gầm ghế sofa, cảnh tượng rất đáng sợ, để lại bóng ma tâm lý rất nặng nề cho anh ta.”

 

Hạ Bạch đang ngồi trên ghế sofa, cậu vô thức nhấc chân lên.

 

“……”

 

Dưới cái nhìn chăm chú của Lăng Trường Dạ, đôi chân kia lại lặng lẽ đặt xuống.

 

Sau khi nhét đầy gầm ghế sofa, người đàn ông ở phòng 302 vẫn nằm sấp trên mặt đất không đứng dậy, anh ta nằm im ở đó rất lâu, khiến Hạ Bạch tưởng rằng anh ta nhìn thấy thứ gì đó dưới gầm ghế sofa, hoặc có thứ gì đó đằng sau anh ta.

 

Thế nhưng, ít nhất thì đằng sau anh ta không có gì cả.

 

“Aaaaa!”

 

Người đàn ông đột nhiên nhảy dựng lên, hoảng sợ chạy tán loạn trong phòng.

 

Động tác anh ta đột ngột nhảy dựng lên vốn dĩ có chút buồn cười, nhưng Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ lại không thể cười nổi.

 

Anh ta quá sợ hãi, cực kỳ sợ hãi.

 

Có thể thấy từ động tác anh ta nhảy dựng lên, đây là một người đàn ông trung niên hơi béo, nhưng lại nhảy cao hơn cả Hạ Bạch, Hạ Bạch không phải là người cao nhất lớp, nhưng trong giờ thể dục, cậu luôn là người nhảy cao nhất lớp, có bạn nam đã từng hỏi cậu có phải là chim én không.

 

Người đàn ông trung niên hơi béo này bình thường không thể nhảy cao như vậy, mà là vào khoảnh khắc đó, anh ta cực kỳ sợ hãi, bản năng muốn chạy trốn đã phá vỡ giới hạn của cơ thể.

 

Lúc này, anh ta hẳn là đang chạy về phía camera giám sát, biểu cảm trên mặt càng lúc càng rõ ràng.

 

Mặt anh ta đầy mồ hôi và nước nước mắt, nước mắt không ngừng tuôn trào từ đôi mắt mở to của anh ta, trong đôi mắt có phần biến dạng đó là nỗi sợ hãi tột cùng, như thể anh ta đã nhìn thấy thứ đáng sợ nhất trên đời, hơn nữa thứ đó còn đang đuổi theo anh ta.

 

Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ cẩn thận quan sát căn phòng của anh ta, căn phòng bật đèn sáng trưng, không hề có thứ gì kỳ quái, ngược lại càng khiến khung cảnh này thêm phần kỳ dị.

 

Người đàn ông kia lại chạy đến phòng tắm, tầng ba đều là phòng nhỏ bình thường, nhỏ đến mức có thể nhìn thấy phòng tắm từ trên giường, người đàn ông đó vẫn ở trong màn hình giám sát của bọn hắn.

 

Cửa phòng tắm bằng kính đang mở, có lẽ người đàn ông muốn trốn vào trong, anh ta hoảng loạn chạy vào trong, lúc bước qua bậu cửa bị trượt chân, đập đầu vào góc nhọn của bồn rửa mặt bằng đá cẩm thạch phía trước.

 

Máu lan ra trên nền đá cẩm thạch, tuôn ào ạt như một dòng sông nhỏ.

 

Hạ Bạch xoa xoa huyệt thái dương, thở dài một hơi.

 

Hết chương 138.

 

Chương 138: Thành Phố Đại Thái ( Phần 3 )

Ngày đăng: 24 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên