Chương 139: Tiễn Biệt Thang Viên

Chương 139: Tiễn Biệt Thang Viên

 

Lữ Tiểu Khiết vừa lên xe chưa được bao lâu thì nhận được tin nhắn WeChat của Quý Nam Tinh, trên đó chỉ vỏn vẹn có bốn chữ: Anh ấy đi rồi.

 

Bốn chữ ngắn ngủi, mà dường như đã đặt dấu chấm hết cho cả tuổi thanh xuân của cô.

 

Con đường về nhà này Lữ Tiểu Khiết đã quá đỗi quen thuộc, hồi còn yêu Thôi Nghị, cô đã ở đó rồi, sau này kết hôn, nơi ấy trở thành mái ấm thực sự của cô.

 

Chỉ là từ nay về sau, căn nhà này sẽ chỉ còn lại một mình cô mà thôi.

 

——–

 

Nếu các mùa trong năm đều mang một ý nghĩa riêng, vậy thì mùa đông là đoàn tụ, còn mùa hè lại đồng nghĩa với chia ly. Có người mất đi người mình yêu nhất trong mùa hè này, cũng có người mất đi chú chó mình yêu nhất trong mùa hè này.

 

Đổng Hiên chưa bao giờ nghĩ thời gian lại có thể trôi qua nhanh đến thế, nhanh đến mức chớp mắt một cái kỳ thi đại học đã kết thúc, nhanh đến mức cậu ta cứ ngỡ mình đã chuẩn bị xong tâm lý rồi, cũng đã nói lời từ biệt cuối cùng rồi, thế nhưng khoảnh khắc nhận được giấy báo trúng tuyển, thứ cậu ta cảm nhận được không phải là niềm vui, mà là một nỗi mất mát nặng trĩu trong lòng.

 

Mười mấy năm đèn sách, cuối cùng cũng đã thành tài, nhưng khác với niềm hân hoan vui sướng của những nhà khác khi nhận giấy báo trúng tuyển, nhà họ Đổng lại yên ắng, im lìm, là nỗi bi thương cố nén giọt nước mắt trong lòng.

 

Mẹ Đổng và bố Đổng ngồi bên bàn ăn, nhìn cậu con trai đang cố gắng kìm nén nước mắt, sống mũi cũng không nhịn được mà cay cay.

 

Bọn họ đang định mở lời nói gì đó thì thấy Đổng Hiên đặt giấy báo trúng tuyển lên bàn rồi nói: “Thang Viên, đi nào, anh trai đưa em đi chơi nhé.”

 

Một chú chó mà bọn họ không thể nhìn thấy lập tức thân mật chạy đến cọ cọ. Tuy Đổng Hiên và bố mẹ cậu ta không nhìn thấy Thang Viên, nhưng bọn họ lại có thể cảm nhận rõ ràng một luồng khí mát rượi lướt qua chân mình.

 

Bọn họ biết, đó là Thang Viên đang cọ vào người mình.

 

Ban đầu khi con trai nói Thang Viên đã về, bọn họ còn không tin.

 

Sau này thử mấy lần mới phát hiện ra, mỗi khi gọi Thang Viên, bên tay bên chân bọn họ đều sẽ có cảm giác hơi mát một chút, cảm giác ấy thật sự giống như có một chú chó nhỏ vô hình đang đáp lại mình vậy.

 

Nuôi Thang Viên bao nhiêu năm nay, đừng nói là Đổng Hiên, ngay cả bọn họ cũng có tình cảm rất sâu đậm, nhưng vì sợ con trai đau lòng nên cũng chỉ có thể cố gắng tỏ ra không bi thương, không nhắc đến, không nghĩ tới, nhưng trong đêm khuya tĩnh lặng, lúc nằm trên giường rồi sẽ len lén khóc thầm.

 

Từ khi biết Thang Viên vẫn còn ở bên cạnh, rõ ràng Đổng Hiên đã vui vẻ hơn nhiều. Dù không nhìn thấy, nhưng cậu ta có thể tưởng tượng ra, nếu Thang Viên còn ở đây, nó sẽ bầu bạn với mình theo cách nào.

 

Nó sẽ đuổi theo khi cậu ta trượt ván, sẽ lẽo đẽo theo sau khi cậu ta đi bộ, và dù cậu ta ngồi đâu, Thang Viên chắc chắn sẽ nằm sát bên chân để canh chừng.

 

Thế nên cậu ta không cần nhìn cũng biết nhất cử nhất động của Thang Viên, dần dần cậu ta cũng quen với sự bầu bạn vô hình này.

 

Nhưng bây giờ, chấp niệm lớn nhất của Thang Viên đã hoàn thành, cũng đã đến lúc bọn họ phải nói lời từ biệt cuối cùng.

 

Lúc Đổng Hiên liên lạc với Quý Nam Tinh thì cậu đang thu dọn đồ đạc.

 

Họ đã về trường lấy bảng điểm và bài tập hè rồi, nếu không phải vì xử lý chuyện của Thôi Nghị thì cậu đã về nhà từ mấy hôm trước rồi.

 

Trước khi khai giảng chắc sẽ không quay lại đây nữa, nên có nhiều đồ dùng hằng ngày cần phải mang đi, còn một vài thứ chưa ăn hết trong tủ lạnh cũng phải dọn dẹp, hoặc là để Tiêu Dã mang về nhà, hoặc là chia cho đội vệ sĩ.

 

Đổng Hiên đứng ở cửa nhìn Tiêu Dã đang đóng gói đồ đạc, lịch sự hỏi một câu: “Có cần giúp gì không?”

 

Tiêu Dã ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua: “Tìm Nam Tinh à? Cậu ấy ở trong kia, vào đi.”

 

Nghe thấy tiếng, Quý Nam Tinh ôm một thùng bùa chú Tiêu Dã vẽ bước ra. Cậu liếc nhìn Đổng Hiên trước, sau đó lại đưa mắt sang Thang Viên đang chơi đùa với Tạ Phán Nhi.

 

Tạ Phán Nhi rất thích động vật nhỏ, nhưng từ sau khi chết, có lẽ lũ chó mèo kia quá nhạy cảm, cô nàng còn chưa kịp đến gần thì đối phương hoặc là cong lưng cảnh cáo, hoặc là nhanh chóng bỏ chạy.

 

Còn về phần quỷ hồn, cô nàng còn chẳng gặp được mấy hồn ma của người, huống hồ chi là của động vật nhỏ thế này. Giờ gặp được một chú chó không sợ mình, lại còn có thể chạm vào được, cô nàng thiếu điều muốn đè con chó ra đất mà ôm nó, hít lấy hít để.

 

Thấy cả người cô nàng cứ như sắp đè lên người Thang Viên, Quý Nam Tinh không nhịn được nói: “Cô thu liễm lại chút đi, chủ của người ta còn ở đây kìa.”

 

Đổng Hiên nhìn Quý Nam Tinh nói chuyện với một góc không có người, có chút tò mò: “Có… người đang chơi với Thang Viên à?”

 

Quý Nam Tinh ừ một tiếng: “Không sao đâu, một cô gái thôi, khá thích Thang Viên nhà cậu. Cậu tìm tôi có việc gì thế?”

 

Đổng Hiên bất giác lùi lại nửa bước. Cậu ta không sợ Thang Viên là vì Thang Viên do cậu ta nuôi từ nhỏ, cùng ngủ chung một chăn, nhưng không có nghĩa là cậu ta không sợ những con ma khác.

 

Nhất là cậu ta cũng chưa từng thấy ma bao giờ, mọi nhận thức và ấn tượng về ma đều đến từ các bộ phim điện ảnh và truyền hình, thế nên cậu ta tưởng tượng ra lúc này đang có một nữ quỷ âm u ma quái, có khi còn giống Sadako đang chơi với Thang Viên ở góc tường.

 

Nghĩ đến đây, nếu không phải vì bất lịch sự, cậu ta chỉ muốn lùi thêm ra ngoài cửa.

 

Tiêu Dã đã đóng xong một thùng đồ, ngước mắt lên nhìn cậu ta một cái rồi nhướng mày, ánh mắt dò hỏi: Cậu lùi lại nửa bước đó là nghiêm túc thật đấy à?

 

Hiểu được ánh mắt của hắn, Đổng Hiên có chút ngượng ngùng cười cười, rồi lại bước nửa bước về phía trước, trở lại vị trí cũ. Bạn học Quý này là thiên sư, ma trong nhà cậu ấy chắc không đáng sợ lắm đâu nhỉ?

 

Sau khi đứng lại chỗ cũ, Đổng Hiên mở lời: “Tôi nhận được giấy báo trúng tuyển đại học rồi.”

 

Thang Viên đang chơi với Tạ Phán Nhi lập tức ngẩng đầu lên, đôi tai cũng dựng thẳng đứng, hai mắt sáng long lanh nhìn Đổng Hiên.

 

Giấy báo trúng tuyển, Hiên Hiên sắp vào đại học rồi!

 

Tuy nó cũng không biết đại học là cái gì, nhưng từ khi còn rất nhỏ, mẹ đã luôn nói với Hiên Hiên rằng, phải học hành cho giỏi, sau này thi vào trường đại học tốt. Bố cũng bảo phải cố gắng thi đại học, còn nói thi đỗ đại học thì bọn họ mới yên tâm được.

 

Thế nên trước khi Hiên Hiên chưa đậu được đại học, nó cũng không yên tâm theo.

 

Thang Viên nghe nhiều nên tự nhiên cũng nhớ kỹ, vậy là cuối cùng Hiên Hiên cũng có được thứ gọi là đại học này rồi sao.

 

Tạ Phán Nhi vẫn đang xoa đầu Thang Viên bên cạnh, nhéo tai nó nói: “Oa, anh trai của mày giỏi quá, anh ấy đỗ đại học rồi kìa!”

 

Thang Viên lập tức sủa một tiếng.

 

Tạ Phán Nhi bị nó chọc cười, xoa xoa mặt nó, nói: “Cái vẻ mặt này của mày cũng tự hào ra phết nhỉ, mày có biết đại học là gì không mà tự hào thế?”

 

Nó không biết, nhưng không ảnh hưởng đến việc nó tự hào!

 

Quý Nam Tinh hiểu ý của Đổng Hiên, bèn nói: “Vậy hôm nay cậu đến là muốn tiễn nó đi à?”

 

Nghe thấy hai chữ “tiễn đi”, nụ cười trên khuôn mặt lông lá của Thang Viên lập tức cứng lại, nó cũng không chơi với chị gái xinh đẹp này nữa, cụp đuôi đi đến bên cạnh Đổng Hiên, ngồi sát vào chân cậu ta rồi ngẩng đầu lên nhìn cậu chủ nhỏ mà nó yêu quý nhất.

 

Cậu chủ nhỏ đã cao lớn rồi. Từ sau khi nó được một tuổi, nó đã không lớn thêm nữa, nhưng cậu chủ nhỏ đứng bên cạnh nó lại không ngừng cao lên, từ cao bằng nó, đến dần dần phải ngước nhìn, rồi đến bây giờ, ngước lên cũng không thấy rõ mặt cậu ta, chỉ có thể đợi cậu chủ nhỏ cúi đầu xuống, nó mới biết cậu ấy đang vui hay không vui.

 

Thế nên nó chỉ có thể luôn ngẩng đầu nhìn, luôn nhìn cậu chủ nhỏ, như vậy khi cậu chủ nhỏ cúi đầu xuống, nó sẽ là người đầu tiên nhìn thấy cậu ấy.

 

Đổng Hiên biết làm vậy có thể hơi làm khó người khác, nhưng vẫn nói: “Tôi có thể gặp lại Thang Viên lần nữa được không? Tôi muốn tự tay tiễn nó đi, tôi muốn nhìn nó rời đi.”

 

Cậu ta muốn Thang Viên biết rằng, bọn họ vẫn luôn ở đây, bọn họ rất yêu nó, dù trong hoàn cảnh nào, cậu ta cũng sẽ không để Thang Viên cô đơn ra đi.

 

Quý Nam Tinh nhìn Thang Viên đang ngồi bên chân, trong lòng trong mắt chỉ có mỗi Đổng Hiên, nói: “Kể cả có dùng bùa, thời gian cậu có thể mở âm dương nhãn cũng chỉ có năm phút, đó là trong trường hợp hao tổn dương khí của chính cậu. Thang Viên ở bên cạnh cậu lâu như vậy, cậu cũng đã nhiễm không ít âm khí, để cậu gặp lại nó, đối với nó hay đối với cậu gì cũng đều không tốt.”

 

Không phải là không thể gặp, chỉ là lòng người tham lam, gặp rồi sẽ không nỡ, sẽ lại muốn gặp nữa. Không phải bẩm sinh có âm dương nhãn mà dựa vào bùa chú để hao tổn như vậy, đối với người bình thường thì hao tổn quá lớn.

 

Thế nên ngay từ đầu cậu đã đặt ra giới hạn, kể cả Thôi Nghị cách đây không lâu, cậu cũng không để họ gặp nhau lần cuối, vì gặp rồi sẽ không nỡ, không cam lòng, không muốn, rồi lại nảy sinh chấp niệm.

 

Đổng Hiên cầu xin: “Tôi không muốn Thang Viên ra đi một mình, không muốn lúc nó đi chúng tôi lại chẳng biết gì cả. Bạn học Quý, cậu giúp tôi đi, tôi xin cậu đấy.”

 

Tạ Phán Nhi đứng bên cạnh Quý Nam Tinh nói: “Không cần dùng bùa, dùng máy quay phim đi.”

 

Quý Nam Tinh đưa mắt nhìn máy quay, suy nghĩ một lát rồi nói: “Thời gian cuối cùng của một ngày, trước sáu giờ tối hôm nay cậu đưa Thang Viên đến đây, tôi sẽ siêu độ cho nó.”

 

Đổng Hiên gật đầu lia lịa: “Cảm ơn cậu! Cảm ơn cậu nhiều lắm!”

 

Quý Nam Tinh giơ tay dùng chuông vàng gõ nhẹ lên trán Thang Viên một cái, như vậy thì dù Đổng Hiên có không nỡ, có hối hận, cậu chỉ cần một ý niệm là có thể triệu hồi được Thang Viên về.

 

Sau đó cậu đưa máy quay phim vào tay Đổng Hiên: “Trên này có yểm bùa chú, tối nhớ mang về trả cho tôi đấy.”

 

Đổng Hiên vốn tưởng sẽ bị dán bùa, cậu ta đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị hao tổn dương khí rồi, không ngờ mở máy quay này ra lại thấy Thang Viên đang ngồi xổm bên cạnh mình, mà bên cạnh Thang Viên còn có một cô gái xinh đẹp, hoàn toàn khác với nữ quỷ trong tưởng tượng của cậu ta!

 

Thấy cô gái nhìn mình qua máy quay, Đổng Hiên có chút cứng ngắc giơ tay lên: “Chào… chào cô.”

 

Tạ Phán Nhi cười ha hả: “Lần đầu gặp ma à?”

 

Đổng Hiên gật đầu lia lịa, nói: “Khác với trong tưởng tượng của tôi quá.”

 

Tạ Phán Nhi xoa đầu Thang Viên rồi đứng dậy: “Được rồi, mau đưa chó nhà cậu đi từ biệt lần cuối đi, thời gian trôi qua một phút là mất một phút đấy, hãy trân trọng mấy tiếng cuối cùng này.”

 

Đổng Hiên mỉm cười tỏ ý biết ơn với họ, một tay cầm máy quay, vừa duy trì tư thế quay vào không khí trong mắt người ngoài, vừa đưa Thang Viên rời đi.

 

Tiêu Dã đi tới nói: “Như vậy không sao chứ?”

 

Quý Nam Tinh: “Hiếm khi gặp được một sinh linh nhỏ chết già không oán không hận, cứ để nó được toại nguyện đi.”

 

Đổng Hiên đi xe về nhà, vừa vào cửa đã giơ máy quay lên nói với bố mẹ: “Bố, mẹ! Hai người mau ra đây!”

 

Mẹ Đổng từ trong bếp đi ra, nhìn thứ trong tay cậu ta, nói: “Con cầm cái này làm gì, con đang quay gì thế?”

 

Đổng Hiên đi đến bên cạnh mẹ: “Không phải, mẹ nhìn này!”

 

Mẹ Đổng nhìn vào ống kính, Thang Viên nhỏ của nhà bọn họ đang vẫy đuôi chạy vòng quanh mọi người.

 

Mẹ Đổng lập tức vỡ òa, bật khóc nức nở: “Thang Viên! Thang Viên của mẹ! Hu hu hu, Thang Viên, con về rồi!”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Bố Đổng nghe thấy tiếng cũng chạy ra: “Thang Viên gì thế?”

 

Mẹ Đổng vừa khóc vừa nói: “Ông mau ra xem đi, là Thang Viên thật này.”

 

Bố Đổng qua xem, mắt cũng đỏ hoe, không kìm được nước mắt. Ông không ngờ, đời này của mình lại có thể gặp lại được Thang Viên.

 

Nhìn bố mẹ tuy không thể chạm vào, nhưng vẫn ôm Thang Viên vào lòng, còn xoa đầu nó như trước kia, Đổng Hiên nói: “Trước sáu giờ phải tiễn Thang Viên đi rồi, hai người đừng khóc nữa, chúng ta đưa Thang Viên ra ngoài chơi, từ biệt nó cho đàng hoàng.”

 

Tuy cảnh tượng cứ giơ máy quay phim quay vào không khí rất kỳ lạ, ở bên ngoài bố mẹ cũng không kìm được mà gọi Thang Viên vào chỗ không người, vẻ mặt lại còn vô cùng yêu thương, trong mắt người ngoài trông như bị bệnh, nhưng bọn họ chẳng hề bận tâm.

 

Ánh mắt của người khác thì có là gì, Thang Viên nhà bọn họ vui vẻ là quan trọng nhất.

 

Nhìn Thang Viên cười toe toét không ngớt, đuôi vẫy tít mù, đi trên đường cũng chạy nhảy tung tăng quanh bọn họ, Đổng Hiên cảm thấy tất cả đều đáng giá. Cậu ta không thể giữ Thang Viên ở bên mình mãi mãi được, nên để nó ra đi trong niềm hạnh phúc này là tốt nhất.

 

Bọn họ đưa Thang Viên đi xe hóng gió, đưa Thang Viên ra bãi cỏ chạy nhảy, ngồi tàu hỏa tham quan, chơi trượt cỏ, còn cùng nhau thả diều.

 

Cả nhà gác lại mọi việc để chơi với Thang Viên cả một ngày, gần đến sáu giờ mới đến dưới lầu nhà Quý Nam Tinh.

 

Mẹ Đổng và bố Đổng đứng bên xe lau nước mắt, nói: “Con lên đi, bố mẹ không lên đâu.”

 

Nói rồi bọn họ còn ngồi xổm xuống, nhìn Thang Viên nói: “Thang Viên à, con phải ngoan nhé, sang thế giới bên kia cũng đừng sợ, bố mẹ và anh trai mãi mãi yêu con.”

 

Dường như Thang Viên cũng dự cảm được điều gì, nó đi tới cọ cọ vào người bố mẹ. Nó không biết nói, nên chỉ có thể không ngừng dùng đầu cọ vào tay bọn họ.

 

Tuy nó đã không thể chạm vào bố mẹ được nữa, nhưng nó muốn nói, nó cũng rất yêu họ, yêu nhất nhất trên đời.

 

Đổng Hiên hít một hơi thật sâu, nói với Thang Viên: “Thang Viên, đi thôi, sắp đến giờ hẹn rồi, chúng ta không thể đến muộn được.”

 

Thang Viên lưu luyến nhìn bố mẹ, rồi theo sau anh trai, đi ba bước lại ngoảnh đầu lại một lần.

 

Đúng sáu giờ, Đổng Hiên đưa Thang Viên trở về.

 

Quý Nam Tinh xoa đầu Thang Viên, nói với Đổng Hiên: “Nói chuyện với nó đi, xóa bỏ chấp niệm của nó, để nó tự mình ra đi.”

 

Đổng Hiên nghẹn ngào đáp lại một tiếng, kê máy quay rồi ngồi xổm xuống đất. Nhìn thành viên tuy không phải là người nhưng lại không thể thay thế trong nhà họ, Đổng Hiên nói: “Anh nhận được giấy báo trúng tuyển rồi, sắp phải xa nhà đi học đại học. Lên đại học rồi anh sẽ là người lớn, nên em cứ yên tâm đi nhé, đến nơi em nên đến, anh sẽ chăm sóc bố mẹ thật tốt. Nếu kiếp sau chúng ta còn duyên, hoan nghênh em đến làm con của nhà anh. Nếu sau này anh không kết hôn, không sinh con, vậy thì em lại đến làm cún con của anh nhé.”

 

Nói đến chữ cuối cùng, Đổng Hiên đã không kìm được nữa mà bật khóc.

 

Thang Viên lại đứng dậy, giơ móng vuốt lên, muốn đặt lên người Đổng Hiên để an ủi, nhưng nó không thể chạm vào người sống, thế là móng vuốt xuyên qua cơ thể Đổng Hiên.

 

Đổng Hiên sụt sịt mũi, cười nói: “Thang Viên ngoan, đi đi, dù là làm con của anh hay lại về làm cún con của anh, nhớ báo mộng cho anh đấy. Đi đi, đến nơi em nên đến, đừng lưu luyến chúng ta nữa, anh và bố mẹ sẽ sống thật tốt.”

 

Thang Viên ư ử mấy tiếng, một giọt lệ quỷ rơi xuống, chưa kịp chạm đất đã bị Quý Nam Tinh phát hiện, giơ tay ra thu lại.

 

Bóng dáng của chú chó nhỏ đang dần tan biến, nhưng ánh mắt của nó chưa bao giờ rời khỏi Đổng Hiên, dường như muốn nhân chút thời gian cuối cùng này để nhìn thêm một cái, dường như muốn khắc ghi hình bóng người nó yêu thương nhất vào tận đáy lòng.

 

Cho đến khi Thang Viên hoàn toàn biến mất, trong máy quay không còn tìm thấy bóng dáng của chú chó nhỏ hay bám người và thích vẫy đuôi nữa, Đổng Hiên mới khóc òa lên.

 

Lúc nãy cậu ta vẫn luôn cố nhịn. Vốn dĩ cậu ta là người mau nước mắt, hay khóc, nhưng cậu ta sợ mình khóc thì Thang Viên sẽ không nỡ đi, nên cứ mãi kìm nén, lúc này không thể nhịn được nữa, cậu ta khóc đến mức nấc nghẹn.

 

Tiêu Dã đưa cho cậu ta một hộp khăn giấy, Đổng Hiên cứ thế ngồi trên đất mà khóc.

 

Tạ Phán Nhi không nhịn được nói: “Tuy tôi biết cậu ta rất đau lòng, nhưng cậu ta khóc to thế này, trông có chút buồn cười.”

 

Không hề khoa trương chút nào, là kiểu khóc gào lên ấy.

 

Quý Nam Tinh nói: “Cô thu dọn đồ đạc xong chưa?”

 

Cậu về nhà, tất nhiên cũng sẽ đưa Tạ Phán Nhi theo, nhưng hình như Tạ Phán Nhi không định như vậy, cô nàng nói nhỏ: “Tôi ở lại đây được không?”

 

Trước giờ Quý Nam Tinh không làm chuyện miễn cưỡng ép buộc người khác bao giờ, nghe vậy cũng chỉ gật đầu: “Được thôi, cô muốn ở chỗ nào cũng được.”

 

Tạ Phán Nhi cười hì hì: “Vậy tôi ở lại đây nhé, cậu giúp tôi sạc pin máy tính bảng, cái Tụ Âm Phù hơi mờ rồi, đổi cho tôi cái mới đi. Tôi ở lại đây mỗi ngày có thể giúp cậu thắp hương cho tổ sư gia.”

 

Quý Nam Tinh: “Lo cho bản thân cô là được rồi, phòng của tổ sư gia cô vẫn nên ít vào thì hơn.”

 

Cuối cùng Đổng Hiên cũng nín khóc, cậu ta đứng dậy, đôi mắt sưng đỏ nhìn Quý Nam Tinh: “Cảm ơn cậu, tôi và Thang Viên không còn gì hối tiếc nữa, tất cả đều là nhờ có cậu. Tôi không biết phải cảm ơn cậu thế nào nữa, à, chi phí hôm nay là bao nhiêu? Cậu cứ nói, bao nhiêu tiền cũng không thành vấn đề!”

 

Tiền tiêu vặt của cậu ta không đủ, nhưng có thể xin bố mẹ. Tuy bạn học Quý còn nhỏ tuổi hơn cậu ta, nhưng bố mẹ đã tận mắt nhìn thấy Thang Viên rồi, vậy nên chắc chắn sẽ không tiếc tiền.

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không cần đâu, Thang Viên nhà cậu đã trả thù lao rồi.”

 

Đổng Hiên a một tiếng, có chút ngạc nhiên: “Thang Viên trả rồi à? Nó lấy đâu ra tiền chứ?”

 

Quý Nam Tinh mỉm cười: “Đó là thứ còn quý giá hơn cả tiền bạc. Thôi được rồi, không còn sớm nữa, tôi còn phải ra ngoài ăn cơm, cậu về đi.”

 

Đổng Hiên ồ ồ mấy tiếng rồi nói: “Vậy tôi không làm mất thời gian của cậu nữa. Sau này cậu có việc gì cần giúp cứ tìm tôi!”

 

Tiễn Đổng Hiên đi rồi, Quý Nam Tinh nhìn sang Tiêu Dã: “Đi thôi, ra ngoài ăn cơm, rồi ai về nhà nấy.”

 

Tiêu Dã có chút không cam lòng: “Hay là cậu đến nhà tôi ở, nghỉ hè ở đó luôn đi? Tôi bảo dì Vương ngày nào cũng nấu món ngon cho cậu.”

 

Quý Nam Tinh: “Đừng có mơ, không thể nào.”

 

Tiêu Dã: “Vậy tôi không ở đây, cậu bị lạnh thì phải làm sao.”

 

Quý Nam Tinh: “Ngày nào cũng bốn mươi độ, có lạnh cũng chẳng lạnh đi đâu được. Có đi ăn cơm không đây?”

 

Tiêu Dã vội nói: “Ăn ăn ăn!”

 

Đồ đạc đóng gói xong đã được gửi về nhà của mỗi người. Tiêu Dã và Quý Nam Tinh ăn cơm ở nhà hàng xong, hắn có chút không nỡ để cậu đi, thế là lôi người ta đến trung tâm thương mại xem một bộ phim, rồi lại vào khu trò chơi điện tử xả một mớ xu. Thấy Tiêu Dã còn muốn đi ăn khuya, lúc này Quý Nam Tinh mới gửi cho hắn một địa chỉ.

 

“Hai hôm nữa tôi sẽ ở bên này, cậu muốn qua thì cứ qua, nhưng nhà bên đó khá lớn, phòng cũng nhiều, cậu ngủ phòng khách nhé.”

 

Nếu không cho địa chỉ nơi ở trung tâm thành phố, cậu sợ Tiêu Dã sẽ giữ cậu lại thâu đêm không cho về nhà.

 

Tiêu Dã vốn đang mặt mày ủ dột bỗng hửng nắng chỉ trong một giây, một tay khoác vai Quý Nam Tinh, nói: “Sao không nói sớm, làm tôi cứ tưởng cậu định ở lì trong nhà cả kỳ nghỉ hè không ra ngoài chứ.”

 

Quý Nam Tinh: “Tôi không ra ngoài thì cậu cũng có thể đến tìm tôi mà.”

 

Tiêu Dã: “Nhưng cũng đâu thể ngày nào cũng đến được.”

 

Hắn thì muốn lắm, nhưng ngày nào cũng đến nhà người ta thì ngại chết đi được, anh chị của Quý Nam Tinh cũng ở đó nữa.

 

Hắn bây giờ vẫn chưa có bản lĩnh và điều kiện để vung tay một cái là mua luôn căn nhà bên cạnh nhà họ Quý, cũng chỉ có thể tranh thủ từng giây từng phút mà bám dính lấy người ta thôi.

 

Được như ý nguyện, Tiêu Dã bám người không chịu nổi, đi đường cũng phải dính sát vào người Quý Nam Tinh, cười ngây ngô đủ kiểu.

 

Hắn vui đến mức Quý Nam Tinh phải bật cười: “Cậu có biết bây giờ cậu giống gì không?”

 

Tiêu Dã đang ôm chặt Quý Nam Tinh trong lòng: “Giống cái gì?”

 

Quý Nam Tinh: “Giống Thang Viên.”

 

Tiêu Dã nhéo một cái vào eo cậu: “Hay lắm Quý Náo Náo, dám bảo tôi là chó, cậu đúng là gan to bằng trời!”

 

……..

 

Dưới tầng hầm của một khu chung cư cũ kỹ, tiếng nhạc được bật ở mức âm lượng thấp nhất, nghe cũng không quá ồn ào.

 

Bức tường chỉ được trát qua loa một lớp bột bả bị vẽ bậy đủ các loại màu sơn. Tầng hầm rộng lớn được ngăn ra một không gian nhỏ bằng lưới dây. Trên tường có treo đèn, nhưng vì dưới này không có ổ cắm nên những chiếc đèn và loa đó đều dùng pin sạc, thỉnh thoảng cần phải mang ra ngoài sạc điện.

 

Khoảng gần mười giờ tối, nơi đây đã không còn mấy người, chỉ có một cô gái vẫn đang miệt mài luyện tập vũ đạo, mồ hôi ướt đẫm. Cô đang nhảy một điệu múa cổ điển không mấy phù hợp với không gian hip-hop này.

 

Khi Tạ Phán Nhi lướt xuống, cô gái đang nhảy rõ ràng khựng lại một chút, nhưng nhạc không dừng nên cô vẫn tiếp tục nhảy. Vòng eo mềm mại nhẹ nhàng uốn lượn, đá chân, xoay người, mỗi một động tác đều rơi chính xác vào nhịp điệu của âm nhạc.

 

Bóng hình ấy nhẹ nhàng uyển chuyển, tựa hồng nhạn lướt bay, tà váy tung bay trong gió, ánh đèn mờ ảo xuyên qua lớp voan mỏng manh, đẹp như một giấc mộng.

 

Tạ Phán Nhi yên lặng ngồi ở một khoảng cách an toàn để xem. Cô nàng cũng rất yêu thích vũ đạo, nhưng đều là tự học lén, gia đình như nhà cô nàng thì không thể nào cho cô nàng đi học nhảy được. Thế nên khi thấy người khác có thể tự do tự tại nhảy múa như vậy, vung vẩy mồ hôi, Tạ Phán Nhi vô cùng ngưỡng mộ.

 

Cho đến khi điệu múa kết thúc, Tống Dĩ Đàn lau mồ hôi trên mặt và trên người, uống vài ngụm nước, đợi hơi thở gấp gáp dịu lại rồi mới mở lời: “Mấy hôm nay bạn không đến, có chuyện gì xảy ra à?”

 

Tạ Phán Nhi lập tức mở to mắt, nhìn trái nhìn phải, muốn xem ngoài mình ra còn có ai đang lén lút xem người ta nhảy múa ở đây không.

 

Tiếc là không có, cô nàng thậm chí còn bay một vòng quanh tầng hầm cũng không thấy ai khác ngoài Tống Dĩ Đàn.

 

Tống Dĩ Đàn đặt chai nước xuống, nói: “Thể chất của tôi hơi đặc biệt, tuy không nhìn thấy nhưng có thể cảm nhận được. Mỗi lần bạn đến, nhiệt độ xung quanh tôi đều giảm đi mấy độ, nhưng mấy hôm trước bạn không đến, tôi còn tưởng bạn không đến nữa.”

 

Lần này mắt Tạ Phán Nhi còn mở to hơn lúc nãy, vậy là cô gái nhảy múa này đang nói chuyện với mình sao?

 

Tống Dĩ Đàn đặt một viên đá xuống đất, rồi đi sang bên cạnh, nói: “Bạn là con gái hay con trai thế? Nếu là con gái thì tạo ra một tiếng động, con trai thì hai tiếng nhé.”

 

Một lúc sau, trong tầng hầm yên tĩnh vang lên một tiếng đá rơi xuống đất.

 

Tống Dĩ Đàn hơi nghiêng đầu, đôi mắt cong cong, nở nụ cười rạng rỡ: “Mình đoán là bạn mà. Chào bạn, mình là Tống Dĩ Đàn, cảm ơn bạn đã đến xem mình nhảy nhé.”

 

Hết chương 139.

 

Chương 139: Tiễn Biệt Thang Viên

Ngày đăng: 14 Tháng 4, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên