Chương 14: Dạy Học (Phần 1)

Chương 14: Dạy Học (Phần 1)

 

Hạ Tân vội vã chạy từ phòng điện tới, mặt mày hớn hở nói với Ninh Thiên Sách: “Thiên sư, xử lý con ma đó xong rồi à? Vậy không cần phải dỡ thang máy nữa, đúng không?”

 

Tôi khinh cái bộ dạng nịnh bợ của cậu ta ra mặt.

 

Tiểu Ninh gật đầu, vẫn giữ nguyên vẻ mặt như thể tam quan vừa tan nát.

 

“Vậy thì tốt quá, xin Thiên sư cho tôi biết số tài khoản, ngày mai tôi sẽ bảo kế toán chuyển tiền ngay.”

 

“Không cần đâu.” Ninh Thiên Sách lắc đầu, rồi nhìn về phía tôi, “Con ma không phải do tôi diệt, là thầy Thẩm làm đấy. Thầy ấy vậy mà lại có thể điều khiển được thanh kiếm gỗ đào gia truyền của phái Mao Sơn chúng tôi, quả thực là thiên phú kinh người, nếu như…”

 

“Đừng!” Tôi nghe ra ý của cậu ta nên lập tức ngắt lời, “Tôi là sinh viên chuyên ngành Giáo dục Chính trị Tư tưởng của một trường đại học trọng điểm danh giá, gốc gác trong sạch, tín ngưỡng duy nhất trong đời chính là triết học Mác và chủ nghĩa cộng sản, tuyệt đối sẽ không gia nhập phái Mao Sơn đâu.”

 

Cậu ta cười khổ một tiếng: “Nếu đã không có duyên, vậy tôi cũng không ép, xin cáo từ tại đây.”

 

“Khoan đã!” Thấy cậu ta định đi, tôi vội đứng dậy phủi mông rồi chạy tới trước mặt.

 

Ninh Thiên Sách, cái con người này, tuy cậu ta mê tín dị đoan, chưa học hết cấp ba, đánh Mục Hoài Đồng, lén sờ tôi trong bóng tối, nhưng cậu ta là người tốt. Cậu ta đã ra tay giúp đỡ khi tôi bị đám trẻ con đánh vào đầu, lúc đó cậu ta còn chẳng biết tôi là ai, chỉ nghĩ là một nhân viên bình thường. Trong cái xã hội ngày càng lạnh lùng này, những người như Ninh Thiên Sách thật chẳng còn nhiều.

 

Thế nên tôi phải cảm ơn cậu ta!

 

“Nhân viên mặc đồ gấu bông bị trẻ con đánh ở trung tâm thương mại hôm qua chính là tôi, cảm ơn cậu đã giúp tôi ngăn chúng lại.” Tôi nói với Ninh Thiên Sách vô cùng chân thành, “Tuy tín ngưỡng của chúng ta khác nhau, nhưng tôi thấy chúng ta vẫn có thể làm bạn được.”

 

Hạ Tân là người khá hiểu tôi, tên đó đứng bên cạnh lườm tôi muốn cháy mặt, ánh mắt đó gần như có thể đốt thủng cả da mặt tôi. Tôi giả vờ không thấy, cứ cứng đầu nhìn Tiểu Ninh.

 

Ninh Thiên Sách khẽ gật đầu với tôi: “Chỉ là tiện tay thôi, sau này có cơ hội sẽ gặp lại.”

 

“Vậy cậu đi đâu thế? Tối muộn thế này rồi, có muốn đi cùng không, biết đâu lại tiện đường.”

 

Ninh Thiên Sách lắc đầu: “Tôi ra ngoại ô.”

 

Vậy là không tiện đường rồi, tôi đành nhìn Tiểu Ninh rời khỏi trung tâm thương mại, đi về phía xa.

 

Hạ Tân vẫn đứng đó lườm tôi.

 

Sau khi Ninh Thiên Sách đi khuất, tôi bảo Hạ Tân: “Cậu lái xe chở tôi về một đoạn đi.”

 

Hạ Tân nói giọng chua lè: “Thiên sư Ninh đẹp trai quá nhỉ.”

 

Tôi nhớ lại dáng vẻ của cậu ta trong bộ quần áo đơn giản hôm qua, bất giác gật gù đồng tình: “Ừ, đẹp trai thật đấy!”

 

“Hừ.” Hạ Tân cười lạnh một tiếng, “Thất tình rồi thì đừng có tìm tôi uống rượu.”

 

“Hừ.” Tôi cũng cười lạnh một tiếng đáp lại, “Đồ bỉ ổi, tôi chỉ cảm ơn thôi mà!”

 

“Nghĩ thế nào thì trong lòng cậu tự biết.” Hạ Tân vừa nói vừa đi về phía bãi đỗ xe ở tầng hầm số một.

 

Thật ra mà nói, nếu không phải vì chuyện xảy ra trên xe buýt hôm qua, tôi đã thực sự muốn tâm sự với cậu ta rồi. Hồi đại học, tôi từng thầm thương một đàn anh cực kỳ đẹp trai, chơi bóng rổ siêu đỉnh. Khi ấy tôi yếu ớt do lười vận động, thế là để tiếp cận anh ta, tôi đã điên cuồng rèn luyện thể lực, ngày nào cũng dầm mình trên sân bóng rổ. Sau này, tôi dẫn đội bóng rổ của khoa mình hành cho đội đàn anh ra bã, anh ta bèn dẫn người chặn đường tôi ở cổng sau trường, rồi lại bị tôi đánh cho một trận. Kể từ đó, đàn anh mà tôi thầm thương trộm nhớ đã coi tôi như kẻ thù không đội trời chung, và mối tình đơn phương duy nhất của tôi đã kết thúc như thế đấy.

 

Khoảng một tháng sau đó, chính Hạ Tân là người đêm nào cũng đi uống rượu giải sầu cùng tôi. Từ lúc đi học đến giờ tôi luôn trong tình trạng nghèo khó, vẫn là Hạ Tân mời tôi uống loại rượu trắng hai tệ một bịch, vị cực kỳ tệ, khó uống vô cùng, hôm sau còn đau đầu như búa bổ. Tình anh em khăng khít ấy, tôi chưa bao giờ quên.

 

Suốt đường đi không ai nói lời nào. Về đến căn hộ 404 đã hơn một giờ sáng, tối nay tôi còn phải đi dạy. Trước khi ngủ, tôi cầm điện thoại lên xem thì thấy hiệu trưởng Trương đã gửi địa chỉ lớp học qua rồi.

 

【Thứ Hai, 12 giờ đêm, phòng họp tầng bốn, bệnh viện số 4 thành phố H cũ. Thời gian hai tiếng, nội dung giảng dạy: Tu dưỡng Đạo đức Tư tưởng. Có xe trường đưa đón.】

 

Lần này không phải là trường trung học Nhân Ái nữa à?

 

Tôi nằm trên giường dùng điện thoại tra địa chỉ bệnh viện số 4 cũ, những thông tin tìm được quả thực khiến người ta phải rợn tóc gáy.

 

Nào là bệnh viện có ma, bệnh viện số 4 buộc phải di dời, khu đất cũ đến nay vẫn chưa bán được, các nhà đầu tư đến khảo sát đều đột tử… Toàn là những tin tức kiểu này, hiệu trưởng Trương đúng là biết chọn chỗ thật.

 

Tôi không tài nào hiểu nổi, rõ ràng là hiệu trưởng Trương muốn giúp đỡ những người đặc biệt đó, tại sao lại không tìm một địa điểm dạy học cố định nhỉ?

 

Tôi gửi thắc mắc của mình qua Wechat, và nhanh chóng nhận được tin nhắn trả lời của hiệu trưởng Trương: 【Do học sinh của trường tìm giúp, địa điểm miễn phí.】

 

Hai chữ “miễn phí” ngay lập tức xóa tan mọi nghi vấn của tôi. Thì ra là vậy, dạo này tôi thật sự rất thích hai chữ này!

 

Hiệu trưởng Trương là một người lương thiện, không biết cô ta có thu học phí của những học sinh này không. Nếu không thu thì ngôi trường này hoàn toàn là làm từ thiện rồi. Trong trường hợp đó, kinh tế của cô Trương chắc cũng eo hẹp lắm, tiết kiệm được đồng nào hay đồng nấy thôi. Không có địa điểm cố định thì đã sao, miễn là học sinh không để tâm là được.

 

Nhưng tôi vẫn còn một thắc mắc khác: 【Vậy tại sao lúc nào cũng là ban đêm? Ban ngày chẳng tốt hơn sao, mà dù là buổi tối thì cũng có thể bắt đầu lúc tám giờ được mà?】

 

Tôi nhớ đến đường chân tóc của Hạ Tân, trong lòng không khỏi lo lắng.

 

Hiệu trưởng Trương trả lời thế này: 【Ban đêm, ít người, sẽ khiến học sinh cảm thấy an tâm.】

 

Tôi nghĩ đến Lý Viện Viện, cô ta cũng toàn xuất hiện vào ban đêm, có lẽ là vì ban ngày quá đông người khiến cô ta bất an, dù sao cũng từng có trải nghiệm như vậy. Nghĩ thế thì tôi cũng thông cảm, thôi thì hói cứ hói vậy, tất cả vì học sinh thân yêu.

 

Tôi nằm trên giường trằn trọc không ngủ được, cứ nghĩ mãi đến dáng vẻ mím môi nghiêm nghị của đồng chí Tiểu Ninh. Rõ ràng còn trẻ thế mà phong thái cứ như ông cụ non, nói năng thì nửa văn nửa đời, nửa cổ nửa kim, nghĩ kỹ lại cũng thấy khá đáng yêu.

 

Tôi mở điện thoại, gửi cho Tiểu Ninh một tin nhắn: 【Ngủ chưa?】

 

Đối phương gần như trả lời ngay tức thì: 【Chưa.】

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

【Muộn thế này còn chưa ngủ, đang làm gì vậy?】

 

【Đang ở nghĩa trang thành phố H để suy nghĩ về con đường tương lai, về việc làm thế nào để chấn hưng đại đạo.】

 

Cái cách lạc lối của Ninh Thiên Sách cũng thật kỳ lạ, nửa đêm chạy ra nghĩa địa suy ngẫm về cuộc đời? Tôi hỏi: 【Lẽ nào ở nghĩa địa có ma hả?】

 

【Trước ngày giải phóng thì có, nhưng giờ người ta toàn hỏa táng, hồn phách không còn xương để bám vào, phần lớn sẽ không ở lại nghĩa địa. Nơi này không người không ma, ngược lại còn là nơi thanh tịnh nhất giữa chốn hồng trần.】

 

Tình trạng này của Tiểu Ninh… Tôi nhớ lại vẻ mặt tan nát tam quan của cậu ta lúc nãy mà có chút lo lắng. Thế giới quan một khi đã được dựng nên mà bị người khác đập vỡ là một quá trình rất đau khổ, nếu xử lý không tốt rất dễ sa vào con đường lầm lạc.

 

【Lúc trước không phải đã hẹn cậu thứ Hai gặp mặt sao? Không ngờ tối hôm trước đã gặp rồi, hay là ban ngày chúng ta hẹn gặp lại lần nữa nhé?】 Tôi cảm thấy tâm trạng của Tiểu Ninh không ổn lắm, muốn gặp mặt nói chuyện với cậu ta một chút.

 

【Xin lỗi, có lẽ tôi phải lỡ hẹn rồi. Vừa nãy trước khi đến nghĩa địa, tôi đã ra ga tàu mua vé về môn phái vào sáng mai. Chuyện vừa xảy ra đã làm lay động đạo tâm của tôi, tôi cần phải về sư môn một chuyến.】

 

【Ồ, vậy sư môn của cậu ở đâu? Đi tàu mất bao lâu?】

 

【Ngồi ghế cứng chắc khoảng hơn ba mươi tiếng, đi về mất ba bốn ngày, cộng thêm thời gian về môn phái tĩnh tâm, dự kiến phải bảy đến mười lăm ngày mới về lại thành phố H được. Hay là lúc đó chúng ta gặp lại nhé?】

 

Hơn ba mươi tiếng ngồi ghế cứng… Nghĩ thôi đã thấy đau lưng, đau đốt sống cổ, đau cả mông. Xem ra nghề trừ tà của Tiểu Ninh kiếm chẳng được bao nhiêu tiền, vừa rồi còn bị tôi cướp mất mối làm ăn, tôi bỗng cảm thấy áy náy.

 

【Ngồi ghế cứng à? Vé máy bay không giảm giá sao? Đợt này có khi vé máy bay còn rẻ hơn cả vé tàu đấy.】

 

【Không phải, tôi không thiếu tiền, ngồi ghế cứng là để rèn luyện tâm trí, tu tâm giữa chốn hồng trần.】

 

Nhìn thấy mấy chữ “không thiếu tiền”, lòng tôi dâng lên một cảm giác ghen tị âm ỉ. Tôi thì rất thiếu tiền, lần nào ngồi ghế cứng cũng chỉ để tiết kiệm mấy trăm tệ tiền sinh hoạt.

 

【Vậy… tôi không làm phiền cậu tu tâm nữa, đợi cậu về rồi gặp lại, nhất định phải nhớ tìm tôi đấy.】

 

Gửi tin nhắn đi xong tôi đột nhiên nghĩ, nói thế có lộ liễu quá không, nhỡ Tiểu Ninh không phải là gay thì sao? Dù cậu ta có sờ tôi trong thang máy…

 

Thế là tôi bèn thêm một câu: 【Về rồi tìm tôi, tôi phổ cập triết học Mác cho.】

 

【Được.】 Ninh Thiên Sách chỉ trả lời đơn giản một câu, không biết có nghi ngờ ý đồ của tôi không nữa.

 

Trò chuyện xong tôi mới từ từ chìm vào giấc ngủ. Một đêm không mộng mị, sáng tỉnh dậy thấy ánh nắng, tâm trạng tốt lạ thường. Con người tôi từ nhỏ đến lớn ít khi mơ, ngủ rất ngon, trừ lúc trên lớp là không ngủ được, còn lại ở đâu cũng ngủ được tuốt.

 

Hôm nay hiệu trưởng Trương đã quy định nội dung giảng dạy cho tôi, đúng là môn sở trường của tôi. Cả ngày tôi nhốt mình trong phòng soạn giáo án. Xét đến việc bệnh viện cũ bỏ hoang có thể không có máy chiếu, tôi làm xong PPT rồi lại viết giáo án ra cuốn sổ cũ mà Lưu Tư Thuận tặng, làm thế cho chắc ăn.

 

Buổi tối, như thường lệ, mười một rưỡi tôi ra đợi xe đưa đón của trường, bác tài xế lúc nào cũng đúng giờ như vậy.

 

Hôm nay lên xe cảm thấy hơi oi bức, tôi không khỏi hỏi: “Bác tài ơi, hôm nay hơi nóng nhỉ, không bật điều hòa à?”

 

Bác tài trả lời chẳng ăn nhập gì: “Hôm nay cậu muốn ngồi ghế nào cũng được.”

 

Tôi nhìn quanh một lượt, quả nhiên tất cả các ghế đều đã biến thành màu xanh lá, miếng dán “Ghế chuyên dụng của thầy Thẩm” cũng biến mất.

 

Tuy tôi thấy cái ghế chuyên dụng cho phụ nữ có thai có hơi ngại, nhưng đó cũng là tấm lòng của bác tài, giờ không dán nữa ngược lại còn thấy hơi không quen.

 

“Sao lại sơn hết thành ghế thành màu xanh thế bác tài?” Tôi không nhịn được hỏi.

 

Bác tài tiếp tục trả lời trớt quớt: “Hôm nay chỉ có mình cậu, ngồi đâu tùy thích.”

 

Nói cứ như thể ngày nào không phải chỉ có mình tôi vậy… Tôi vừa nghĩ thế, bỗng nhớ ra chuyện xảy ra giữa tôi và Hạ Tân đêm đó bác tài đều thấy cả, liền có chút ngại ngùng không dám bắt chuyện nữa, lẳng lặng ngồi xuống ghế.

 

Đến khu bệnh viện số 4 cũ, bác tài nói với tôi: “Hai giờ tôi sẽ đến, đợi cậu đến năm giờ. Trước năm giờ cậu phải ra… mà thôi, chắc chắn là cậu ra được.”

 

Nói xong liền bỏ tôi xuống, lái xe đi mất.

 

Kiến trúc ban đầu của bệnh viện số 4 vẫn còn được giữ gìn khá nguyên vẹn, chỉ là tối om, không phân biệt được đâu là tòa nhà văn phòng, khu khám bệnh và khu nội trú.

 

Địa điểm dạy học của tôi chắc là phòng họp của khu khám bệnh. Nghe nói đó là nơi các bác sĩ họp bàn phương án điều trị, phòng họp rất lớn, còn có cả thiết bị trình chiếu, làm phòng học thì điều kiện thực sự khá tốt.

 

Đi đến trước cổng bệnh viện, tôi thấy một cô gái mặc váy đỏ đang đứng ở cửa vẫy tay với mình.

 

Tôi đến gần mới nhận ra là Mục Hoài Đồng. Chắc là em ấy bôi kem làm trắng hơi quá tay, dưới ánh đèn đêm, khuôn mặt trắng bệch, đôi môi thì lại đỏ một cách quá đáng.

 

“Thầy Thẩm.” Mục Hoài Đồng đứng bên trong cổng chứ không bước ra, cười nói với tôi, “Em sợ thầy không tìm thấy lớp học nên đã xung phong ra đón thầy.”

 

Hết chương 14.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Phỏng vấn đàn anh mà Thẩm Kiến Quốc thầm thương trộm nhớ về suy nghĩ của anh ta đối với Thẩm Kiến Quốc —

 

Đàn anh: Thằng nhóc đó có thù với tôi à? Lúc chơi bóng rổ cứ nhằm vào tôi, mẹ nó chứ, cả trận tôi còn không chạm được vào bóng! Tôi và Thẩm Kiến Quốc không đội trời chung!!!

 

Hạ Tân: Cả đời này chắc chắn Thẩm Kiến Quốc sẽ độc thân, bất kể cậu ta thích nam hay nữ, ai bị cậu ta thích phải thì kẻ đó xui xẻo.

 

Mỗi một người bị thầy Thẩm thầm thương trộm nhớ đều sẽ bị hành cho đến mức hoài nghi nhân sinh. Tiểu Ninh, người tiếp theo chính là cậu đó.

 

Ninh Thiên Sách: Tôi đã bắt đầu ra nghĩa địa suy ngẫm về cuộc đời rồi đây.

 

Chương 14: Dạy Học (Phần 1)

Ngày đăng: 25 Tháng 10, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên