Chương 14: Thủ Đoạn

 

Chương 14: Thủ Đoạn

 

Chu Kỳ An biết hắn đang nghĩ gì.

 

Nhưng đây là đang nói chuyện bình thường, chứ có phải nói thầm đâu, không cần phải lo lắng vấn đề cách âm.

 

Trần Giam lắc đầu, xem ra đối phương đã quyết tâm khiêu khích NPC, muốn thử giết chết anh ta.

 

Cách đó vài mét, thân hình Chu Kỳ An có vẻ mỏng manh, áo sơ mi vẫn còn ướt đẫm vì bị truy đuổi lúc nãy, kết hợp với mái tóc dày tạo nên vẻ ngoài có chút chật vật.

 

Rõ ràng trông rất hiền lành, thật thà.

 

“Không hiểu nổi.”

 

Vất vả lắm mới kích hoạt được nhiệm vụ, chẳng lẽ không phải nên chọn một trong hai, sau đó tiếp tục làm nhiệm vụ sao? Tại sao cứ phải tự tìm đường chết.

 

Trần Giam không muốn bị Tuân Nhị đi vào sau đó giận cá chém thớt, liền xoay người lên lầu.

 

Cậu sinh viên đại học vẫn còn bám ở lối cầu thang, hỏi: “Vừa rồi hình như tôi thấy trên tay anh ta có cầm một cuốn sổ, mới tìm được manh mối gì nữa sao?”

 

Trần Giam “Ừ” một tiếng.

 

Sau đó, không còn sau đó nữa.

 

Ở đại sảnh tầng một, vậy mà Chu Kỳ An thật sự không mở cửa.

 

Lúc Tuân Nhị nhảy cửa sổ nhà bếp vào, Chu Kỳ An còn tốt bụng đỡ hắn ta một cái, vẻ mặt vô tội nói: “Tôi chỉ đùa thôi, sao cậu lại thật sự đi cửa sổ vậy?”

 

Ngoại trừ chỗ kết kén, từ ngón tay đến lòng bàn tay đều trơn nhẵn một cách bất thường, cảm giác giống hệt như cá.

 

Vừa vào biệt thự, Tuân Nhị đã khôi phục lại vẻ ngoài ôn hòa, nho nhã, nhìn cậu không nói gì, cũng không phản bác.

 

Chu Kỳ An giúp anh ta dùng giẻ lau sạch dấu chân trên sàn đá cẩm thạch: “Trước đó cậu đã nói, dù cho ban đêm có đói cũng không được đến nhà bếp ăn vụng.”

 

“Tối nay tôi tuyệt đối sẽ không ăn vụng.”

 

Chu Kỳ An xoa xoa bụng, ợ một tiếng nhỏ như mèo con: “Bởi vì tôi đã được cho ăn no rồi.”

 

Gần như là nói thẳng ra, tôi đã ăn 【Mắt cá năm sao】rồi đấy.

 

Tuân Nhị nhìn chằm chằm vào chỗ cậu đặt tay, vẻ mặt khó hiểu.

 

Chu Kỳ An giặt sạch giẻ lau rồi lên lầu.

 

Mục tiêu của cậu chưa bao giờ bị lung lay vì có nhiệm vụ.

 

Lời nhắc nhở nhấn mạnh rằng, người thừa kế càng hiếm thì càng quý, có người chết thì điểm hảo cảm sẽ tăng lên.

 

Điểm hảo cảm nhận được khi Tuân Nhị chết tuyệt đối sẽ nhiều hơn so với việc một người chơi chết, đủ để cậu đạt điểm trung bình, đến lúc đó những người khác cũng có thể thơm lây, cùng nhau lên tiên.

 

Có lợi cho người, có lợi cho mình, đây mới là lối thoát.

 

“Tốt hơn nhiều so với cái nhiệm vụ vạch trần, tố cáo vớ vẩn kia.”

 

Vạch trần cũng chưa chắc đã thành công, còn phải đối mặt với hai biến số là phú ông Tuân và Tuân Nhị, trực tiếp đối mặt với một người thì sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều.

 

Căn phòng mà cậu ở đã được khôi phục lại nguyên trạng.

 

Sàn nhà hoàn toàn không nhìn ra được dấu vết bị máu tươi tưới đẫm lúc trước, ga trải giường cũng không hề bị hư hại, tất cả đều giống hệt như ngày đầu tiên cậu đến đây, chỉ khác là thiếu đi chiếc đồng hồ đo nhịp tim đã hóa thành tro bụi.

 

“Không biết nữ quỷ và tiểu quỷ còn ở đây không nhỉ?”

 

Chu Kỳ An nhảy tưng tưng trên giường, ván giường không hề có động tĩnh gì.

 

“Tám phần là đã chuyển chỗ rồi.” Buổi sáng lúc cậu nói sẽ tè dầm, ít nhất nữ quỷ còn lên tiếng cảnh cáo.

 

Chu Kỳ An nằm thẳng cẳng trên giường, lặng lẽ suy tư: Muốn phản sát Tuân Nhị, chỉ có thể ở trong biệt thự.

 

Mặc dù nơi này có tượng thần, có nữ quỷ, tiểu quỷ, còn có một phú ông Tuân khó lường, nhưng xét cho cùng thì, biệt thự là một nơi an toàn.

 

Nữ quỷ nói trong biệt thự có bảo vật gia truyền trấn giữ, thực lực của quái vật cũng sẽ bị suy yếu đi phần nào.

 

…..

 

Sau khi Vương Mộc chết, bầu không khí bữa tối hôm nay rất nặng nề, chỉ mới qua một ngày, bức tranh gia đình đoàn tụ giả tạo kia đã bị xé rách không thương tiếc.

 

Phú ông Tuân vẫn còn đang lẩm bẩm về tượng thần, dáng vẻ còn cuồng loạn hơn cả lúc trưa, Tuân Nhị với khuôn mặt người tốt vạn năm không đổi hiếm khi lại lạnh lùng, Chu Kỳ An….. Chu Kỳ An thì cứ xoa xoa bụng, ánh mắt rất dịu dàng, nhìn đến mức khiến người khác sởn gai ốc.

 

Sau khi Hàn Lệ chôn cất thi thể xong thì cùng Hàn Thiên Sinh tìm kiếm xung quanh hồ cả buổi chiều, cũng không biết ở biệt thự đã xảy ra chuyện gì.

 

Nhìn thấy vậy, cô ta nhỏ giọng hỏi cậu sinh viên đại học: “Buổi chiều đã xảy ra chuyện gì vậy?”

 

Cậu sinh viên đại học lắc đầu, liếc nhìn Chu Kỳ An, do dự một chút rồi nói: “Có lẽ là phát hiện ra manh mối gì đó, anh ta có được một cuốn sổ nhỏ hay gì đó, cụ thể thì em cũng không biết.”

 

Nghe nói Chu Kỳ An lại có thu hoạch, Hàn Lệ tức giận véo mạnh vào đùi mình.

 

Con bà nó.

 

Lật mặt sớm quá rồi.

 

Sau bữa tối, phú ông Tuân vừa rời khỏi bàn ăn lên lầu, Chu Kỳ An liền đi theo sau, cậu trở về phòng nghỉ ngơi dưới ánh mắt âm trầm của Tuân Nhị.

 

Hàn Lệ dường như muốn nối lại tình xưa, Chu Kỳ An thật sự rất bội phục tốc độ lật mặt như lật bánh tráng của cô ta, vội ngắt lời đối phương, lựa chọn quay về phòng.

 

Cửa đã bị Tuân Nhị phá hỏng, cậu chỉ có thể dùng ghế chặn lại.

 

Sau khi đã chuẩn bị xong xuôi, Chu Kỳ An đứng ở nơi trống trải, triệu hồi 【 Dãi lụa trắng】ra.

 

Dải lụa trắng bay lượn múa may giữa không trung, trông như người mới học múa lân, mỗi lần xoay người đổi hướng đều vô cùng buồn cười.

 

Điều khiển bằng ý niệm cũng là một kỹ năng cần phải rèn luyện.

 

Chu Kỳ An vẫn rất có năng khiếu về mấy khoản kỹ năng, chỉ sau vài phút, cậu đã dần dần nắm vững được kỹ thuật.

 

“Treo NPC từ bên trái, treo NPC từ trên cao, kéo NPC từ bên dưới…” Chu Kỳ An hài lòng nhìn Dãi lụa trắng biến hóa thành nhiều hình dạng khác nhau, khi thì mảnh mai như sợi thép, khi thì trải rộng ra có thể làm vải liệm, quả nhiên là hung khí giết quỷ lợi hại, cậu gật đầu, nói: “Không có gì khó, chỉ sợ không chịu luyện tập mà thôi.”

 

Vải liệm, bộ sạc pin nhái, viên thuốc đại bổ.

 

Chu Kỳ An nhìn ba thứ này, lần lượt đối chiếu: Hung khí, vũ khí khắc chế, thuốc hồi máu nhanh chóng cho vết thương không chí mạng.

 

“Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ còn chờ Tuân Nhị tự mình đưa đến cửa nữa thôi.”

 

Điều duy nhất khiến cậu hơi đau lòng chính là phải lãng phí viên thuốc đại bổ, đây chính là bảo bối giữ mạng đấy. Nhưng Chu Kỳ An vẫn luôn rất lạc quan, cơ hội chỉ dành cho người có chuẩn bị, cách thức chết chóc trong phó bản này kỳ quái muôn hình vạn trạng, cứ giữ mãi cũng chẳng có ý nghĩa gì.

 

“Lúc ăn tối, Tuân Nhị đã không khống chế được biểu cảm, chắc chắn là tức giận lắm rồi.”

 

Chỉ là không biết có phải tức đến mức mờ mắt, trực tiếp tìm đến tận cửa hay không.

 

Hay là mình nên chừa lại một khe hở ở cửa sổ nhỉ? Chu Kỳ An thậm chí còn chu đáo cân nhắc đến nhu cầu của “Bên A”, làm thế nào để đối phương không chút kiêng dè mà đi vào.

 

Trong phòng không có nhà vệ sinh, tối nay lại còn có một trận ác chiến, Chu Kỳ An đã tính toán kỹ lưỡng từng chi tiết một.

 

Ban ngày uống khá nhiều nước, cậu quyết định cố đi vệ sinh một chút, phòng trường hợp đến lúc quan trọng lại muốn đi tiểu.

 

Bữa tối kết thúc khá sớm, bây giờ mới hơn tám giờ, ánh đèn từ những căn phòng khác hắt ra qua khe cửa. Dường như cậu sinh viên đại học đang ở trong phòng Hàn Thiên Sinh, hai người đang nói chuyện gì đó, phòng Vương Mộc đã trống trơn, phòng Tuân Nhị cũng có ánh sáng le lói.

 

Ánh sáng xua tan đi vẻ tĩnh mịch đáng sợ ở hành lang.

 

Nhà vệ sinh cách đây không xa.

 

Không biết là tên ngốc nào lại lắp đặt đèn cảm ứng trong nhà vệ sinh, khoảng thời gian sáng còn rất ngắn. Chu Kỳ An vừa mới kéo khóa quần xuống, đèn đã tắt mất hai lần.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Cậu lười phải làm như kẻ thần kinh, cứ “Ê” “Ê” gọi mãi, hoặc là vỗ tay tự cổ vũ bản thân.

 

Mãi đến khi đi rửa tay, Chu Kỳ An mới dậm mạnh chân một cái.

 

Vặn vòi nước, trong tiếng nước chảy ào ào và tiếng dậm chân, đèn cảm ứng cũng không sáng lên.

 

Dòng nước không ngừng xối lên lòng bàn tay, Chu Kỳ An nheo mắt, ý thức được có gì đó không ổn.

 

Cậu có thể cảm nhận được có thứ gì đó xung quanh.

 

Cảm giác bị mèo vờn chuột trong rừng cây ban ngày lại ùa về, thứ gì đó trong bóng tối không hề che giấu sự tồn tại của mình, nhiệt độ không ngừng hạ xuống, như đang thưởng thức con mồi.

 

Dường như đang tò mò không biết Chu Kỳ An sẽ hét lên, bỏ chạy, hay là… phản kháng.

 

Chu Kỳ An chậm rãi vặn chặt vòi nước, ngẩng đầu lên.

 

Tiết kiệm nước là trách nhiệm của mỗi người.

 

Trong gương, mơ hồ chiếu ra một khuôn mặt quen thuộc ——

 

Là mặt của chính cậu.

 

Cậu biết Tuân Nhị có thể ở gần đây, nhưng không xác định được vị trí cụ thể của anh ta.

 

“Kỳ lạ.” Giác quan của Chu Kỳ An rất nhạy bén, giống như động vật nhỏ có thể cảm nhận được thiên tai trước con người một bước, cho dù là trong môi trường tối tăm cũng có thể xác định chính xác nguồn gốc.

 

Chẳng lẽ người đến không có trong nhà vệ sinh?

 

Ý nghĩ này vừa mới xuất hiện thì, “Cạch” một tiếng.

 

Cánh cửa phía sau đột nhiên bị khóa trái, không khí như bị chấn động.

 

Chu Kỳ An xoay người lại, phát hiện cửa đã bị khóa từ bên ngoài, tay cậu vừa mới đặt lên tay nắm cửa, cả người đột nhiên trở nên bất lực.

 

Trong không khí tràn ngập một mùi hương kỳ lạ.

 

“Khí độc?”

 

Không đúng, nếu có độc, hệ thống sẽ đưa ra cảnh báo kháng độc.

 

Cho dù nín thở, tứ chi vẫn không ngừng trở nên tê liệt, sau đó Chu Kỳ An mới nhận ra là mình đã hít phải một loại khí gây mê nào đó.

 

Bà nó chứ.

 

Có còn khoa học không hả?

 

Cậu đã tính toán đến tất cả mọi thứ, ví dụ như thực lực của NPC trong biệt thự sẽ bị áp chế, ví dụ như bây giờ còn chưa đến chín giờ tối, cho dù tối qua đã vi phạm thời gian biểu đi ngủ, thì lệ quỷ cũng chỉ ra tay sau khi trời tối hẳn.

 

Ngàn vạn lần không ngờ tới, Tuân Nhị lại không trực tiếp biến hình đến giết cậu, mà lại dùng cách gây mê.

 

Gây mê bà mày chứ, đồ vô sỉ.

 

Một giây sau, Chu Kỳ An hoàn toàn bị thuốc mê đánh gục.

 

Trong khoảnh khắc mất đi ý thức, cậu chợt nhớ đến hai tấm thẻ nhân viên đã nhìn thấy trong tủ quần áo, cha mẹ ruột của Tuân Nhị đều là bác sĩ, việc anh ta sử dụng phương pháp này cũng là một loại logic liền mạch mà.

 

Sau khi hôn mê, thế giới chìm trong bóng tối không hề yên tĩnh, ngược lại tràn ngập tiếng ồn ào.

 

Cơ thể của Chu Kỳ An vẫn còn chút phản ứng.

 

Mặc dù đã ngất xỉu, nhưng cậu vẫn giữ được phần lớn ý thức.

 

Giải thích theo góc độ y học, cậu thuộc về nhóm người sẽ tỉnh táo trong khi bị gây mê, hơn nữa khả năng dung nạp thuốc cực kỳ tốt. Khi hệ thống kiểm tra thuộc tính ban đầu của người chơi, đã đặc biệt đề cập đến khả năng dung nạp thuốc và kháng độc của cậu đều rất tốt.

 

Hỗn loạn, ồn ào, bất lực và tỉnh táo.

 

Cảm giác quen thuộc này, trong nháy mắt như đưa cậu trở về ba năm trước…..

 

Sau màn sương mù dày đặc, khắp thành phố đều là người bị thương.

 

Bánh xe của xe đẩy cấp cứu gần như phát ra tia lửa vì di chuyển nhanh chóng, tiếng còi xe cứu thương bên ngoài xuyên qua bức tường kiên cố truyền vào trong, tất cả mọi người đều đang chạy.

 

Toàn thành phố kích hoạt phương án ứng phó khẩn cấp, bệnh nhân chờ phẫu thuật quá đông, cả tòa nhà bệnh viện chật cứng như sắp nổ tung.

 

Chưa dừng lại ở đó, còn có một số thiết bị bị người ta phá hoại trong lúc phát điên.

 

Dưới thảm họa, nhân viên y tế cực kỳ thiếu thốn, mọi thứ đều phải đơn giản hóa.

 

Bệnh nhân tăng lên từng giây từng phút, Chu Kỳ An may mắn được xếp vào một ca phẫu thuật.

 

Tiếng cánh cửa nặng nề đóng lại, dường như có ánh sáng chiếu vào mí mắt, cậu cố gắng cử động, nhưng mí mắt mỏng manh kia lại không tài nào mở ra được.

 

Bác sĩ phẫu thuật chính không hề chậm trễ, mỗi nhát dao đều cắt vào vị trí cực kỳ chính xác, con dao mổ sắc bén dễ dàng rạch da thịt, bác sĩ thành thạo lau sạch máu trong khoang bụng.

 

Đau.

 

Đau chết mất.

 

Mặc dù Chu Kỳ An trông có vẻ không có phản ứng gì, nhưng thực tế não bộ của cậu đang hoạt động với tốc độ cao.

 

Cắt, thắt động mạch… mỗi một khoảnh khắc cậu đều có thể cảm nhận được một cách rõ ràng.

 

“Băng gạc.”

 

Chỉ cần một câu nói bâng quơ của bác sĩ, cậu có thể biết được cực hình tiếp theo mà mình phải hứng chịu là gì.

 

Trong khoảnh khắc băng gạc khô được nhét vào để cầm máu, Chu Kỳ An cảm thấy như mình sắp chết vì đau.

 

Bác sĩ vẫn không ngừng nghỉ, tiếp tục khâu vết thương…..

 

Từ tiếng động nhỏ nhặt như lau mồ hôi, đến tiếng “Cạch” khi kéo cắt, Chu Kỳ An đều có thể nghe thấy rõ ràng.

 

“Cứu…”

 

Cậu cố gắng há to miệng, giống như người lữ hành sắp gục ngã trên sa mạc, ngửa mặt lên trời cao, cố gắng hứng lấy một giọt nước từ những đám mây.

 

Giọt nước cam lộ đó cuối cùng vẫn không rơi xuống.

 

Thời gian như thể đã trôi qua cả thế kỷ, khi cánh cửa phòng phẫu thuật một lần nữa được mở ra, vị bác sĩ mệt mỏi lên tiếng trấn an người đang chờ đợi bên ngoài: “Yên tâm, ca phẫu thuật rất thành công.”

 

Chu Kỳ An trên bàn mổ: “…..”

 

Ý thức suýt chút nữa thì thoát ra khỏi cơ thể, khiến cho môi cậu khẽ mấp máy ……

 

Thành công cái…..

 

“Cái… a… cái rắm.”

 

Dục vọng mãnh liệt muốn chửi thề đã đánh thức ý thức, bác sĩ, bàn mổ, tất cả mọi thứ trước mắt đều trở nên mờ nhạt, dường như có tiếng động nhỏ vang lên từ phía chân trời xa xôi.

 

Ánh sáng chiếu vào mí mắt, Chu Kỳ An hoàn toàn tỉnh táo lại từ trong cơn ác mộng ba năm trước.

 

Hơi thở ẩm ướt, âm u bao trùm lấy cơ thể cậu.

 

Xung quanh chỉ có một ngọn đèn, không quá sáng, nhưng cũng không tối.

 

Cậu dùng hết sức lực toàn thân, cuối cùng cũng mở được mí mắt ra một chút, mơ hồ nhìn thấy Tuân Nhị dường như đang đứng phía trước, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cậu.

 

Hết chương 14.

 

Chương 14: Thủ Đoạn

Ngày đăng: 7 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên