Chương 140: Cùng Lắm Thì Ăn Bám Thôi!
Lúc Quý Nam Tinh về đến nhà, Quý Nghiên Đình đang để tóc ướt ngồi hóng gió lướt điện thoại trong khu vườn nhỏ. Vừa thấy cậu, cô liền ồ một tiếng, trêu: “Út cưng bận rộn nhà ta về rồi này. Nghỉ hè rồi mà cả ngày chẳng thấy mặt mũi đâu cả.”
Quý Nam Tinh bước lại, cầm chiếc khăn lông bên cạnh thấm nước trên tóc cho cô: “Sao chị không sấy khô đi.”
Quý Nghiên Đình cào cào mái tóc đã gần khô, cảm nhận cơn gió nhẹ trong vườn: “Đây chẳng phải đang hong khô đấy thôi.”
“Cứ để gió thổi thế này coi chừng cảm lạnh đấy.”
Quý Nghiên Đình khẽ tặc lưỡi một tiếng, kéo Quý Nam Tinh ngồi xuống bên cạnh: “Cứ như ông cụ non ấy. Trời nóng thế này chị ngồi ngoài hóng gió cho khô tự nhiên thì cảm lạnh cái nỗi gì. Mà ngược lại là em đấy, vừa rồi cứ dính lấy ai ở ngoài thế, nghe thấy tiếng xe từ xa rồi mà mãi chẳng thấy người đâu.”
Quý Nam Tinh nhận lấy ly nước trái cây quản gia mang tới, uống một ngụm rồi đáp: “Tiêu Dã đó chị.”
Quý Nghiên Đình: “Thế sao không mời cậu ấy vào nhà? Muộn thế này rồi, ở lại một đêm mai về cũng được mà, dù sao hai đứa cũng đâu phải mới ở chung ngày một ngày hai.”
Quý Nam Tinh nói: “Cậu ấy cũng có người nhà đang chờ mà chị.”
Quý Nghiên Đình: “Vậy là bây giờ em có thể tiếp xúc với người khác rồi à?”
Quý Nam Tinh gật đầu: “Vâng, ít nhất là trong hai ba ngày sẽ không có ảnh hưởng gì lớn.”
Vì ở cùng Tiêu Dã đã lâu, cộng thêm việc hắn cứ luôn thích dính lấy người cậu, không đòi nắm tay thì cũng muốn ôm ấp. Buổi tối đi ngủ không có chăn ngăn cách nên tiếp xúc càng nhiều hơn, thêm vào đó, bản thân cậu cũng đã biết cách khống chế âm khí, vậy nên đã có thể duy trì trạng thái cân bằng như một người bình thường trong thời gian ngắn.
Nghe vậy, Quý Nghiên Đình liền kéo Quý Nam Tinh vào lòng ôm thật chặt rồi xoa nắn. Chỉ tiếc là hồi nhỏ đã ôm cậu quá ít, một cục bột vừa thơm vừa mềm, vừa thơm mùi sữa như thế, lại vì cái lý do này mà không thể ôm ấp, tiếp xúc nhiều. Thế mà cậu lại còn hiểu chuyện đến mức toàn tự mình tránh đi, đứng cạnh bên nói không cần ôm.
Chỉ có trời mới biết, mỗi lần như vậy bọn họ đã đau lòng đến nhường nào.
Ấn Quý Nam Tinh vào lòng, Quý Nghiên Đình vừa vuốt tóc cậu vừa nói: “Chẳng biết sư phụ em nghĩ thế nào nữa, giá như hồi đó nhà mình không chuyển đi thì tốt rồi.”
Bị Quý Nghiên Đình ôm bằng một tư thế khó xử, đầu còn bị cô ép chặt lên vai, Quý Nam Tinh không tài nào thoát ra được, đành phải thuận theo ý cô.
“Lần trước gặp sư phụ em có hỏi rồi, sư phụ nói là vì lúc nhỏ em không biết cách khống chế, sợ sẽ hút cạn dương khí, làm hỏng căn cơ của Tiêu Dã, vậy nên mới chuyển nhà. Bây giờ cậu ấy lớn rồi, em cũng biết khống chế rồi, nên tiếp xúc cũng không sao nữa.”
Quý Nghiên Đình ngạc nhiên hửm một tiếng, chọc vào má Quý Nam Tinh: “Em là tiểu yêu tinh gì thế? Lại còn hút dương khí của người ta đến suy kiệt được cơ à?”
Quý Nam Tinh rất là cạn lời, ngồi thẳng dậy: “Chị à.”
Quý Nghiên Đình cười ha hả, đưa tay xoa gáy cậu: “Được rồi được rồi, xoa đầu một cái là hết giận ngay.”
Lại có tiếng xe chạy vào trang viên, xe dừng ở cổng chính rồi anh cả nhà họ Quý bước xuống. Từ xa anh ta đã thấy hai người họ ở khu vườn nhỏ bên hiên nhà, nên bước lại gần: “Muộn thế này rồi không ở trong nhà, ra đây ngồi làm mồi cho muỗi à?”
Quý Nghiên Đình chỉ vào lá bùa dán bên cạnh: “Bùa đuổi muỗi lần trước Náo Náo mang về đấy, hiệu quả tuyệt vời. Em ngồi cả buổi rồi mà không có lấy một con muỗi.”
Quý Vân Đình đi tới, xoa đầu Quý Nam Tinh như xoa đầu cún rồi kéo vào lòng.
Quý Nam Tinh: “……”
Là con út trong nhà, đôi khi cậu chẳng khác nào một món đồ chơi cỡ lớn.
Nhưng mà…
Quý Nam Tinh ngửi ngửi mùi trên người anh cả, có một mùi hương thanh nhã thoang thoảng. Đây là loại nước hoa anh hai mang về cho họ lần trước, nhà họ mỗi người một chai được điều chế riêng, mùi hương không ai giống ai.
Ngoài mùi nước hoa, còn có một mùi hương khói cực kỳ nhạt.
Quý Vân Đình cảm nhận được động tác của cậu, bàn tay đang xoa đầu cậu lập tức chuyển sang mặt, nhéo nhéo má cậu: “Cứ như cún con ấy, ngửi cái gì thế.”
Quý Nam Tinh: “Anh cả, hôm nay anh tiếp xúc với ai thế? Trên người anh nghe thoang thoảng mùi hương khói.”
Quý Vân Đình khẽ cau mày: “Phần lớn thời gian anh đều ở công ty, tiếp xúc với trợ lý, giám đốc các phòng ban. Trưa thì ăn ở căng tin công ty mình, qua lại cũng tiếp xúc với không ít người. Chiều còn bàn một dự án hợp tác với người ta. Sao thế, có vấn đề gì à?”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Chắc không có vấn đề gì đâu ạ, chỉ là một chút mùi không thuộc về dương gian thôi, rất nhạt, chắc là sáng mai sẽ tan hết. Đối với bản thân anh thì không có ảnh hưởng gì, có lẽ là lúc đi lướt qua ai đó nên bị dính vào thôi.”
Vận khí của anh cả nhà cậu rất mạnh, âm hồn bình thường tuyệt đối không dám lại gần, huống chi anh ấy còn luôn mang theo bùa hộ mệnh và pháp khí bên người. Nếu có âm hồn nào muốn giở trò với anh ấy thì chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Quý Nghiên Đình có chút kỳ quái: “Nếu có âm hồn, thấy anh cả thì phải đi đường vòng chứ nhỉ, sao lại còn đi lướt qua anh ấy được?”
Quý Nam Tinh: “Một vài âm hồn cứ lơ lửng vật vờ, thần trí bọn họ không tỉnh táo, sẽ vô thức lang thang ở những nơi sâu đậm nhất trong ký ức.”
Quý Nghiên Đình: “Vậy nếu bọn họ không cẩn thận va phải những người như anh cả, hoặc những người dương khí rất vượng như Tiêu Dã, chẳng phải sẽ hồn bay phách tán sao?”
Quý Nam Tinh nói: “Hồn bay phách tán thì không đến nỗi, nhưng đúng là nếu cứ lang thang ở nhân gian lâu như vậy thì sẽ dần dần tan biến. Cho nên hằng năm các đạo quán Thiên Sư và chùa chiền các nơi mới làm các lễ siêu độ, chính là để siêu độ cho những vong hồn lang thang như vậy.”
Nghe vậy, Quý Nghiên Đình hỏi: “Lễ Vu Lan năm nay là ngày nào ấy nhỉ?”
Quý Nam Tinh: “Vào tháng Tám, đến lúc đó mọi người cố gắng tránh ra ngoài vào ban đêm.”
Quý Vân Đình vỗ vỗ đầu em trai: “Được rồi, không còn sớm nữa, về phòng ngủ đi, cẩn thận không cao lên được bây giờ.”
Quả thật Quý Nam Tinh cũng hơi buồn ngủ, cậu vươn vai rồi vẫy tay với hai người: “Vậy em về phòng trước đây.”
Đợi Quý Nam Tinh ngoan ngoãn về phòng, Quý Vân Đình lại nhìn sang Quý Nghiên Đình: “Em còn chưa đi? Mấy giờ rồi, con gái thức đêm không sợ xấu đi à.”
Quý Nghiên Đình ghét bỏ mà “chậc” một tiếng: “Em trời sinh đã đẹp rồi, cảm ơn.”
Sau đó liền bị Quý Vân Đình túm gáy đẩy vào trong nhà.
Quý Nghiên Đình vội vàng đi nhanh mấy bước, thoát khỏi sự kìm kẹp của Quý Vân Đình. Nghĩ lại, ở bên ngoài dù sao cô cũng là nữ thần được người ta xếp hàng theo đuổi, về đến nhà lại ngay cả quyền tự do mấy giờ đi ngủ cũng không có. Cô lườm Quý Vân Đình một cái, lẩm bẩm một câu đồ gia trưởng, rồi nhanh chóng chạy đi mất.
Nhìn hai đứa em đã chạy mất, Quý Vân Đình khẽ cười, một đám em trai em gái vừa khiến anh bớt lo lại vừa không bớt lo.
———-
Quý Nam Tinh đã để ý quan sát, liên tiếp mấy ngày cũng không phát hiện trên người anh cả lại dính mùi gì không thuộc về dương gian nữa, lúc này cậu mới dám chắc rằng việc bị dính mùi hôm đó thật sự chỉ là một sự cố ngoài ý muốn, chứ không phải bị ai đó cố tình tiếp cận tính kế.
Sau khi xác định người nhà an toàn, cậu lại đi mua sắm ăn và uống cùng chị gái mấy ngày. Đến khi anh cả lại vùi đầu vào công việc, chị gái trở về viện nghiên cứu, còn tin nhắn trong WeChat thì bị Tiêu Dã thúc giục bao giờ đến thành phố Phúc Hưng làm cho nổ tung, cuối cùng Quý Nam Tinh cũng trả lời lại một chữ, “Ngày mai”.
Tiêu Dã đã chán ngán ở nhà mấy ngày nay, vừa thấy tin nhắn thì liền bật dậy khỏi ghế sô pha. Khiến Phương Lê đang ngồi bên cạnh giật mình suýt làm đổ bộ ghép hình.
Tiêu Tụng đang ngồi trên sô pha ghép hình cùng vợ, thấy thế liền khinh bỉ liếc hắn một cái, rồi quay sang Phương Lê, nói: “Có phải nó nên tẩy giun rồi không? Có cần mua cho nó ít thuốc trị bọ chét hay thuốc diệt rận không?”
Phương Lê cầm miếng ghép hình mỉm cười không đáp.
Tiêu Dã không nghe rõ, quay đầu nhìn anh trai: “Sảng cái gì cơ?”
Tiêu Tụng ngước mắt: “Em có bọ chét à?”
Tiêu Dã: “Anh mới có bọ chét ấy!”
Tiêu Tụng: “Thế em nhảy cái gì mà nhảy, tối muộn rồi còn lên cơn gì thế.”
Tiêu Dã hừ hừ: “Biết là hai người ghét em rồi, mai em đi ngay đây.”
Lúc này Phương Lê mới nhìn sang Tiêu Dã: “Đi đâu thế?”
Tiêu Dã vui vẻ nằm ườn ra sô pha: “Đi tìm Náo Náo, Náo Náo không ở nhà, cậu ấy ở một mình trong căn nhà bên đại lộ Phúc Hưng. Cậu ấy sợ nên bảo em đến ở cùng.”
Tiêu Tụng không chút nể nang vạch trần lời nói dối của hắn: “Sợ? Sao trước khi làm bạn học với em người ta không sợ, quen em xong thì lại sợ. Là thằng bé sợ hay là em mặt dày cứ đòi bám theo người ta?”
Nụ cười trên mặt Tiêu Dã tắt ngóm, hắn đặt thẳng điện thoại xuống: “Vậy em không đi nữa, em từ chối cậu ấy, nói là nghỉ hè em muốn ở nhà với gia đình, hai tháng này không ra ngoài nữa.”
Ở nhà suốt hai tháng không ra ngoài thì còn ra thể thống gì nữa, khó khăn lắm mới có được thế giới hai người với vợ, ai mà muốn có thêm cái bóng đèn này cơ chứ.
Nhưng Tiêu Tụng là ai chứ, một đám lính mới ngổ ngáo còn bị anh ta trị cho răm rắp, chẳng lẽ lại không trị nổi Tiêu Dã. Anh ta không vội, tự nhiên sẽ có người khác vội hơn.
“Không ra ngoài là tốt nhất, ông nội bảo rồi, học kỳ này em chẳng có mấy ngày ở nhà ngoan ngoãn cả, vừa hay nhân dịp nghỉ hè tu thân dưỡng tính, đứa nào ra khỏi nhà đứa đó là cún con!”
Tiêu Dã lườm Tiêu Tụng một cái, quay người chạy lên lầu thu dọn quần áo. Cún con thì cún con, gâu!
Phúc Tân Thành là tên của một khu chung cư, vì nằm trên đại lộ Phúc Hưng nên được đặt tên theo con đường, cũng trở thành một địa danh của khu vực này.
Phúc Tân Thành là khu nhà giàu nổi tiếng, rất nhiều người giàu có và ngôi sao đều sống ở đây, có cả căn hộ lớn một tầng và căn hộ thông tầng. Nhà họ Quý mua một căn hộ lớn, năm tầng trên cùng đều là của nhà họ.
Anh ba nhà họ Quý, Quý Nguyên Đình thường xuyên sống ở đây. Do tính chất công việc đặc thù, đội ngũ của anh ta không phải kiểu đi làm từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều và chỉ xuất hiện ở công ty, mà thường xuyên phải tìm đến anh ta vào lúc nửa đêm, nên ở bên ngoài sẽ tiện hơn.
Nhưng mà, mùa hè có rất nhiều lễ trao giải lớn, mùa hè và dịp Tết là hai thời điểm công việc chính của anh ba nhà họ Quý bận rộn nhất, nên lần này Quý Nam Tinh đến ở, có lẽ cũng không gặp được anh hai.
Trước khi đến, Quý Nam Tinh đã cho người mang hết đồ dùng hằng ngày đến, cũng đã thuê người dọn dẹp trong ngoài sạch sẽ, cây cối trước cửa cũng đã được thay mới, trông tràn đầy sức sống xanh tươi.
Hồi học cấp hai, cuối tuần nào cậu cũng đến đây. Căn nhà gần trường đối với cậu chỉ là một nơi ở tạm thời, còn nơi này mới giống như một ngôi nhà khác của cậu. Đợi sau này tốt nghiệp đại học, cậu dự định sẽ ở đây lâu dài.
Nhưng từ khi ở cùng Tiêu Dã, cuối tuần cậu hoặc là về biệt thự ở trang viên Trang Cách Lý, hoặc là ở lại trường cùng Tiêu Dã. Cảm giác cứ đi đi về về giữa ba nơi đúng là có chút phiền phức.
Kỳ nghỉ hè lần này tương đối dài, cậu không thể cứ ở mãi tại trang viên Trang Cách Lý được, nên đương nhiên phải qua đây. Chỉ là, lúc đứng trước cửa, động tác mở cửa của Quý Nam Tinh hơi khựng lại một chút.
Cậu có cảm giác rằng, một khi cánh cửa này mở ra, dường như Tiêu Dã sẽ hoàn toàn được dung nạp vào cuộc sống của mình. Mối quan hệ giữa họ sẽ không còn giới hạn ở mức bạn học, và cũng không còn là thân phận học sinh nữa.
Thấy cậu đứng yên không động đậy, Tiêu Dã kéo vali đứng bên cạnh, nghiêng đầu nhìn cậu: “Sao thế? Quên mật khẩu cửa à?”
Quý Nam Tinh liếc hắn một cái, lúc này mới đặt tay lên nắm cửa. Ngay khi nhận dạng vân tay, cửa liền mở ra.
Tiêu Dã kéo vali theo sau cậu, vừa vào đã quan sát khắp nơi: “Đúng là khu biệt thự cao cấp nổi tiếng của thành phố mình có khác, nửa đêm mà dậy đi vệ sinh chắc bị lạc đường luôn quá nhỉ?”
Quý Nam Tinh: “Phòng nào cũng có nhà vệ sinh riêng, dậy đi vệ sinh cũng không cần ra khỏi phòng.”
Tiêu Dã thở dài, thế là cái lý do đi vệ sinh xong vào nhầm phòng lên nhầm giường đã bị Náo Náo nhà cậu phũ phàng gạt bỏ rồi.
Tiêu Dã đặt hành lý xuống: “Vệ sĩ nhà cậu đâu? Một tầng một hộ thế này, chẳng lẽ vệ sĩ nhà cậu ở dưới lầu à?”
Quý Nam Tinh chỉ về phía sau phòng ăn: “Ở đó có phòng cho người giúp việc được sửa thành phòng an ninh, có cửa ra vào riêng, bình thường không có chuyện gì thì sẽ không làm phiền đến sinh hoạt của chúng ta đâu.”
Tiêu Dã ồ một tiếng, mãi một lúc lâu sau mới nhỏ giọng nói: “Thế trong nhà này có phải chỗ nào cũng có camera không?”
Quý Nam Tinh gật đầu: “Cũng không phải khắp nơi, trong phòng ngủ thì không có, nhưng ở phòng khách, sảnh trước cửa và hành lang trước cửa các phòng đều có. Vệ sĩ đã làm việc cho nhà tôi nhiều năm rồi, bọn họ cũng biết tôi làm nghề gì, nên dù tôi có nói chuyện với không khí thì bọn họ cũng sẽ không hiểu lầm đâu.”
Ý của Tiêu Dã thực ra không phải vậy, hắn chỉ sợ mấy người vệ sĩ mắt tinh, lỡ như hắn lén lút tìm cơ hội thân mật với Náo Náo một chút, thì mấy người vệ sĩ giàu kinh nghiệm đó chắc chắn sẽ nhìn ra ngay.
Thấy hắn chau mày ủ dột, Quý Nam Tinh nói: “Ở căn nhà gần trường của tôi cũng có camera mà, không phải cậu cũng quen rồi sao?”
Tiêu Dã kinh ngạc: “Bên đó cũng có á? Tôi không biết!”
Quý Nam Tinh: “Trong bức tranh treo ở phòng khách có đó, đối diện thẳng với cả phòng khách và cửa chính, tôi tưởng cậu biết rồi.”
Tiêu Dã ngơ ngác chớp chớp mắt, Quý Nam Tinh nói: “Nếu cậu cảm thấy có camera trong nhà không quen…”
Tiêu Dã vội vàng ngắt lời Quý Nam Tinh: “Quen! Quen lắm chứ, nhà tôi cũng có mà. Nhà to thế này không lắp camera, lỡ giấu trộm trong nhà thì nguy hiểm lắm. Tôi ở phòng nào? Tôi muốn ở gần cậu một chút, ở nơi lạ tôi sợ lắm.”
Quý Nam Tinh nhìn Tiêu Dã từ trên xuống dưới, một người cao to như vậy, có thể trụ được ít nhất nửa tiếng dưới tay đội trưởng đội vệ sĩ nhà cậu, sao có thể thản nhiên nói mình sợ hãi được nhỉ.
Phòng đương nhiên không được sắp xếp quá xa cho Tiêu Dã, vì tuy nhà ở đây lớn nhưng số lượng phòng lại không nhiều.
Hồi trang trí, cậu không nghĩ sau này mình sẽ có bạn bè gì đến chơi. Anh chị em mỗi người một tầng trên dưới vẫn còn thừa, tầng thừa ra hoàn toàn có thể dùng để tiếp đãi khách, nên lúc đó cậu chỉ muốn đập thông các phòng, không hề giữ lại phòng cho khách.
Là mẹ nhỏ nói dù sao cũng nên giữ lại một phòng, hơn nữa còn có tường chịu lực không tiện đập thông hết. Cuối cùng, phòng ngủ chính được mở rộng ra, giữ lại một phòng khách lớn, còn một phòng thì dành riêng để thờ Tổ sư gia, không gian còn lại không đập thông với phòng khách thì cũng làm thành phòng đọc sách hoặc phòng thay đồ mở.
Vì vậy, lúc này Tiêu Dã không có nhiều lựa chọn, chỉ có thể ở phòng đối diện phòng ngủ của cậu.
Tiêu Dã khá hài lòng, quẳng vali vào phòng rồi dính chặt sau lưng Quý Nam Tinh: “Về nhà mấy hôm có phải cậu quên tôi rồi không, tôi nhắn tin cho cậu mà cậu cũng chẳng thèm trả lời.”
Quý Nam Tinh bị buộc tội oan ức: “Tôi không trả lời lúc nào?”
Tiêu Dã lấy điện thoại ra, mở lịch sử trò chuyện: “Tôi nói hai mươi câu cậu mới trả lời một câu, cậu xem cậu trả lời tôi này, ừm, được, ồ, á, kiếp trước cậu là hoàng đế à, chuyên dùng chữ ‘đã xem’ để đuổi tôi đi, ngay cả hoàng đế cũng còn có lúc nói ‘Trẫm rất nhớ khanh’ cơ mà!”
Quý Nam Tinh chọc vào điện thoại của hắn: “Cậu tự xem lại xem cậu nói những cái gì đi. Bữa sáng dì Vương nấu mặn quá, quần áo chật rồi phải mua mới, quả dâu này lớn lên trông thật là đẹp, miếng bánh quy này còn nguyên vẹn chưa vỡ, còn cái này nữa, cỏ bốn lá này xanh hơn mấy cọng cỏ khác.”
Quý Nam Tinh chỉ muốn dí cái điện thoại vào mặt hắn: “Có cái nào là chuyện đứng đắn không?”
Cậu làm gì có thời gian mà tham gia nhiệt tình vào từng tin nhắn của Tiêu Dã, trả lời được mấy chữ để cho biết mình đã thấy, đã biết là đã đủ kiên nhẫn lắm rồi.
Tiêu Dã ấm ức: “Tôi nhớ cậu như thế, mà cậu chẳng nhớ tôi chút nào, cậu đúng là đồ tệ bạc.”
Rõ ràng là một người cao to vạm vỡ, nhưng khi làm ra vẻ mặt ấm ức này, lại khiến người ta có cảm giác mái tóc xoăn kia dường như cũng rũ xuống theo.
Quý Nam Tinh bị hắn chọc cho bật cười: “Nếu tôi tệ bạc như vậy thì cậu đừng chơi với tôi nữa.”
Tiêu Dã lập tức cười hì hì, sà tới đu thẳng lên người Quý Nam Tinh: “Thế sao được, mặc cậu ngược tôi ngàn vạn lần, tôi vẫn đối với cậu như mối tình đầu.”
Cười đùa xong, Tiêu Dã nhớ ra một chuyện: “Cậu còn nhớ nhà họ Lâm trước đây không? Nhà đó không biết có phải kinh doanh gặp vấn đề gì không, nghe ông nội tôi nói, gần đây bọn họ đang rao bán nhà, chính là cái căn ở Quân Sơn Hào Đình phía trước ấy. Tôi nhớ lúc mua cũng gần ba mươi mấy triệu, bây giờ treo giá hai mươi lăm triệu mà không ai mua.”
Quý Nam Tinh vào bếp lấy hai chai nước ép, rồi đổ đá ra hai ly, vừa pha nước vừa nói: “Nhà bọn họ vốn dĩ không có vận may tài lộc lớn, thế và mệnh đều là đi mượn. Bây giờ bị Quan Sơn phá giải cục diện năm đó, người được hưởng lợi đã bị phản phệ chết rồi, con cháu của ông ta cũng sẽ bị ảnh hưởng không nhỏ. Phá sản là chuyện sớm muộn thôi.”
Tiêu Dã chống tay lên quầy bar nhìn động tác của cậu, đầu ngón tay cậu vì chạm vào chiếc cốc đựng đá mà lạnh đến hơi ửng đỏ. Ánh sáng phản chiếu từ mặt đá cẩm thạch của quầy bar càng làm cho vệt đỏ ấy thêm nổi bật.
Tiêu Dã không nhịn được, đưa tay ra nắm lấy bàn tay cứ lượn lờ trước mắt mình, bao bọc những đầu ngón tay lạnh buốt của cậu trong lòng bàn tay mình: “Lạnh không?”
Quý Nam Tinh dùng tay kia co ngón tay lại búng vào trán hắn một cái: “Hôm nay ngoài trời bốn mươi độ, cậu nói xem, tôi có lạnh không.”
Nói rồi cậu lắc lắc tay, hất móng vuốt của hắn ra, đẩy một ly nước ép đã pha xong đến trước mặt hắn.
Tiêu Dã cười, nhấp một ngụm: “Chua chua ngọt ngọt, táo với lê mà cũng hợp phết.”
Quý Nam Tinh bưng ly của mình ngồi xuống chiếc ghế cao ở quầy bar: “Ông nội cậu chỉ thuận miệng nhắc đến hay có ý gì khác?”
Tiêu Dã cười một tiếng: “Thông minh. Ông nội tôi hỏi tôi có muốn mua bất động sản trước không.”
Quý Nam Tinh: “Cho dù treo giá hai mươi lăm triệu, nhà cậu chắc cũng không có nhiều tiền đến vậy.”
Nhà họ Tiêu làm trong bộ máy nhà nước, tuy ông nội hắn đã về hưu, nhưng chức vụ của anh trai hắn không nhỏ, bố mẹ hắn cũng là nhà nghiên cứu khoa học cho cơ quan nhà nước, tiền bạc tự nhiên không thiếu, nhưng cũng không thể nhiều đến mức có thể tùy tiện bỏ ra hàng chục triệu được.
Tiêu Dã gật đầu: “Nhà tôi chắc chắn không có nhiều như vậy, nhưng nhà mẹ tôi có công ty kinh doanh, có cổ phần chia lợi nhuận, lúc anh tôi kết hôn, mẹ tôi đã mua cho anh ấy một căn nhà lớn, nhưng lúc đó cũng đã dùng gần hết tiền tiết kiệm rồi. Mẹ tôi còn bảo, đợi bà ấy tiết kiệm thêm mấy năm nữa, đến lúc tôi cưới vợ cũng có thể mua cho tôi một căn nhà lớn. Ông nội tôi mới nghĩ nếu căn nhà này cũng không tệ, xem còn thiếu bao nhiêu, nếu ông có thể bù vào được thì sẽ bù một ít mua cho tôi trước.”
Tiêu Dã vừa nói vừa thở dài: “Chắc là ông thấy những nơi có vị trí đẹp thì dù có tiền cũng khó mua được nhà tốt, lại ít nhiều gì cũng muốn quan tâm chăm sóc cho con cháu của người anh em. Chỉ lạ là, khu Quân Sơn cũng đâu có tệ, chỉ cách bên này một cây cầu, trước kia hot như vậy, bây giờ giảm giá nhiều thế mà không ai mua.”
Quý Nam Tinh: “Bởi vì những người có thể mua được căn nhà này chắc chắn không phải là mua vì nhu cầu nhà ở cấp thiết, nên sẽ phải cân nhắc đến rất nhiều yếu tố. Thêm nữa, thị trường bất động sản bây giờ cũng chỉ thế thôi, không thể như mười, hai mươi năm trước, cứ mua bừa là có thể tăng giá vùn vụt được. Một điều nữa, nếu là người làm ăn kinh doanh, hơi mê tín một chút sẽ còn xem xét vận khí của chủ nhà. Nếu cậu là một ông chủ, không có nhu cầu cấp thiết về nhà ở, cậu có đi mua một căn nhà rao bán vì bị phá sản không?”
Tiêu Dã chọc vào viên đá trong ly: “Chính vì vậy nên ông nội tôi mới nghĩ có nên giúp một tay không. Tình hình nhà bọn họ bây giờ có vẻ không ổn lắm.”
Quý Nam Tinh có chút tò mò: “Không ổn đến mức nào?”
Nhà cậu tuy cũng kinh doanh, nhưng không cùng lĩnh vực với nhà họ Lâm, nếu không cố tình hỏi thăm thì một học sinh như cậu khó mà nghe ngóng được gì.
Tiêu Dã nói: “Lần trước tôi có nói với chị của Lâm Thừa Nhất nguyên nhân nhà bọn họ gặp tai họa lần này, cũng nói là bên Quan Sơn sẽ không làm gì bọn họ nữa, nhưng cũng bảo bọn họ chuẩn bị tinh thần cho khả năng bị vận khí phản phệ sau này. Có lẽ Lâm Chanh Ý cảm thấy làm kinh doanh tuy cũng cần may mắn, nhưng quan trọng hơn là kinh nghiệm và tầm nhìn.”
Quý Nam Tinh: “Cô ấy không tin vào việc bị vận khí phản phệ à?”
“Ừm.” Tiêu Dã gật đầu: “Trải qua chuyện như vậy, hoàn toàn không tin chắc là không thể, nhưng cô ấy tin vào bản thân mình hơn, cho rằng chỉ cần không có ai đứng sau giở trò, cô ấy tin là mình có thể điều hành tốt nhà họ Lâm. Kết quả là chính sách cấp trên thay đổi, nhà bọn họ cũng…”
Cho nên, chuyện làm ăn kinh doanh này biết nói sao nhỉ, cần có tầm nhìn sắc bén, cần kinh nghiệm dày dạn, cũng cần thủ đoạn quyết đoán, nhưng nếu thiên thời không cho phép, thì sức người cuối cùng cũng chỉ là vô ích.
Quý Nam Tinh: “Vậy chuyện căn nhà cậu nói sao?”
Quý Nam Tinh nghĩ một lát về quỹ đen mình có thể sử dụng. Nếu Tiêu Dã muốn mua, số tiền mặt cậu có thể dùng mà không kinh động đến gia đình chắc cũng được hơn mười triệu, có thể cho hắn mượn trước.
Tiêu Dã lắc đầu: “Đương nhiên là nói không rồi, tôi đâu có vô dụng như anh tôi, phải dựa vào gia đình mua nhà.”
Quý Nam Tinh cười: “Cậu phải biết là nhà của bao nhiêu người là do ba thế hệ cùng nhau trả góp mới có được đấy. Cậu bây giờ nói mạnh miệng như vậy, sau này mua không nổi thì làm sao?”
Tiêu Dã: “Mua không nổi thì ăn bám vậy. Từ giờ trở đi, phải cố gắng dưỡng da mặt cho đẹp, tập luyện thân hình cho chuẩn, rồi tìm một cô vợ thật giỏi giang.”
Tốt nhất là kiểu giỏi đến mức tay không xé được Lệ Quỷ ấy!
Nhưng Náo Náo nhà hắn là con nhà hào môn thế này, làm vợ hắn chắc là không thể, hay là thôi mình gả đi vậy, làm dâu nhà hào môn, hê hê hê.
Quý Nam Tinh ừm một tiếng, nhận xét: “Nhận thức về bản thân cũng rõ ràng đấy chứ.”
Ngẩng đầu lên thấy Tiêu Dã cười đến cong cả mắt, cậu buồn cười hỏi: “Nghĩ đến chuyện tốt đẹp gì mà cười thành ra thế này.”
Tiêu Dã xoa xoa mặt, không dám nói rằng mình đã nghĩ đến cả cảnh tên mình được ghi vào sổ hộ khẩu nhà họ Quý rồi.
………….
Xem chị gái xinh đẹp nhảy múa xong, Tạ Phán Nhi lưu luyến tiễn Tống Dĩ Đàn về nhà. Nghĩ đến việc tiểu thiên sư không có ở nhà, Tạ Phán Nhi cũng dứt khoát không về nhà nữa. Đêm dài thế này, không ra ngoài lượn lờ thì phí quá.
Gần đây đang nghỉ hè, các khu chợ đêm vô cùng náo nhiệt. Cô nàng cũng không tiếp xúc với đám đông, chỉ lơ lửng ở xa xa xem chút náo nhiệt, ngửi chút hơi người là đã thấy vui rồi.
Chơi đến gần sáng, Tạ Phán Nhi mới lững thững bay về nhà.
Vừa về đến nhà, chưa kịp vào trong đã cảm nhận được có tiếng sột soạt sau lưng. Tạ Phán Nhi quay đầu lại, thấy một người đàn ông đang lơ lửng giữa không trung. Còn chưa kịp nhìn rõ mặt mũi đối phương, cô nàng đã sợ hãi hét toáng lên: “A a a a, có ma!”
Vèo một cái, cô nàng chui tọt vào nhà trốn kỹ.
Vì cửa dán bùa, hồn ma nam kia không có ấn ký kim linh nên không được phép vào nhà, cứ đứng ngơ ngác bên ngoài. Đều là ma cả, thế này có tính là ma nhà kỳ thị ma đi bụi không!
Hết chương 140.
Tác giả có lời muốn nói:
Tiêu Dã: Tôi sinh ra đã là người đàn ông định sẵn sẽ ăn bám rồi!
