Chương 140: Thành Phố Đại Thái (Phần 5)

 

Chương 140: Thành Phố Đại Thái (Phần 5)

 

“Có gì mà không dám nói.” Xương Hòa uống một ngụm cà phê đen đặc, “Chị đoán thôi cũng ra rồi. Chắc chắn bà ta không thể chấp nhận lời giải thích đó, nhất định sẽ dùng cách thức gay gắt hơn để công kích em.”

 

Uyển Uyển lập tức ngẩng đầu nhìn cô ta, “Sao chị đoán được hay vậy.”

 

Không biết có phải vì cô ta đã đoán trúng hay không, Uyển Uyển không còn im lặng nữa, đem hết mọi chuyện kể cho cô ta nghe.

 

“Lúc em nói với bà ấy, bà ấy bỗng phá lên cười lớn, vừa vỗ đùi vừa cười, cười đến mức chảy cả nước mắt. Em đứng một bên nhìn bà ấy cười như vậy, những mong đợi và vui vẻ trong lòng dần dần bị dập tắt, em không chỉ cảm thấy khó chịu, mà còn cảm thấy nhục nhã, ê chề vô cùng.”

 

“Bà ấy nói, bạn cùng phòng của em thật tốt bụng, lời an ủi của cô ấy mà em cũng tin.”

 

“Bà ấy nói, em thật nực cười, vậy mà lại đi tin loại chuyện đó.”

 

“Em cứ nghĩ vậy là xong rồi, chuyện này sẽ chấm dứt ở đây.” Uyển Uyển lại bắt đầu cắn da quanh móng tay, một mẩu da đã bị cô ấy cắn rời khỏi móng, máu rỉ ra, nhanh chóng nhuộm đỏ cả móng tay.

 

Xương Hòa nhíu mày, đưa cho cô âý một miếng băng cá nhân, “Đừng cắn nữa!”

 

Dán liên tiếp hai miếng băng cá nhân, máu tươi không còn chảy ra nữa, nhưng nước mắt lại bắt đầu rơi xuống.

 

Cô ấy vừa khóc vừa nói: “Nhưng vào ngày mùng một Tết, cả nhà sum vầy bên nhau, còn có người đến chúc Tết, lúc đông người nhất, bà ấy đột nhiên đứng dậy, nói muốn kể cho mọi người nghe một câu chuyện cười, rồi kéo em đứng lên.”

 

“Để tôi kể cho mọi người nghe một câu chuyện cười, hahaha, ngày đầu tiên Uyển Uyển về nhà đã nói với tôi rằng, bạn cùng phòng của con bé khen con bé xinh đẹp, hahaha, hai cô gái tốt bụng đó đã an ủi con bé, vậy mà nó lại tin, còn chạy đến trước mặt tôi khoe khoang, hahaha!”

 

“Nhân lúc đông người, con cho mọi người xem thử con xinh đẹp chỗ nào? Là cái miệng rộng này sao? Hay là chỗ này bị phồng lên hả? Còn nữa, mọi người nhìn cái chân cong của con bé này đi, cười chết mất, mọi người nói xem, đây là xinh đẹp hả? Con bé này mà cũng gọi là xinh đẹp à?”

 

Cảnh tượng ngày hôm đó, Uyển Uyển sẽ không bao giờ quên, nó vẫn thường xuyên xuất hiện trong giấc mơ của cô.

 

Cô bị mẹ kéo dậy, bị mẹ bóp miệng, bị mẹ túm ngực, bị mẹ vỗ đùi, bị rất nhiều người nhìn, có người lớn nhìn, có trẻ con nhìn, bọn họ nhìn cô với đủ loại ánh mắt dò xét, những ánh mắt ấy giống như những bàn tay chạm vào người mình, còn cô như bị lột sạch quần áo, lại giống như con trai bị mất đi lớp vỏ bảo vệ, không ngừng run rẩy, chỉ muốn chết đi cho xong.

 

Họ hàng nhìn một lúc thì bắt đầu bàn tán xôn xao.

 

“Hahaha, đây là đang diễn tiểu phẩm gia đình sao? Khá là mới lạ đấy.”

 

“Uyển Uyển à, con còn chưa hiểu người ta, những lời khách sáo như vậy thì đừng nên coi là thật.”

 

“Con gái thì không nên quá quan tâm đến ngoại hình, suốt ngày chỉ nghĩ đến những chuyện này thì làm được gì.”

 

Cô nhìn thấy ánh mắt của mẹ nhìn mình, loại ánh mắt hả hê, thỏa mãn, lại mang theo một chút điên cuồng.

 

Hóa ra ánh mắt của bà ấy mới là thứ đáng sợ nhất, ánh mắt và những lời nói của bà ấy cứ lặp đi lặp lại trong giấc mơ của cô.

 

Trong mơ toàn là mắt, những con mắt không ngừng kéo cô đi, kéo mũi của cô, kéo miệng của cô, kéo bộ ngực của cô, kéo đôi chân của cô……

 

“Em không thể ở lại nơi đó được nữa.” Uyển Uyển nói: “Càng ngày càng không thể chịu đựng được.”

 

Nghe xong, Xương Hòa trực tiếp hỏi cô: “Có phải ngực mẹ em cũng rất to không?”

 

Uyển Uyển sững người, không cần suy nghĩ đã gật đầu lia lịa.

 

“Là như thế này.” Xương Hòa nói: “Tôi đoán, mẹ em hồi bé từng bị tổn thương, có thể là bà ngoại em hoặc là người khác đã dùng lời nói hoặc hành động thực tế để làm tổn thương bà ấy, để lại trong lòng bà ấy một bóng ma rất sâu, có thể chính bản thân bà ấy cũng không nhận ra.”

 

“Vậy thì, bà đã ấy đối xử với em như thế từ khi em còn rất nhỏ, có hai khả năng.”

 

Xương Hòa nói: “Thứ nhất, chính là tổn thương thuần túy. Trước đây bà ấy là nạn nhân, chỉ có thể bị một đám người gây hại làm tổn thương, nhẫn nhịn nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng xuất hiện một đứa con gái yếu đuối không thể phản kháng lại bà ấy, cuối cùng bà ấy cũng từ nạn nhân ngồi bệt dưới đất trở thành kẻ gây ra tội ác đứng trên cao.”

 

“Đặc biệt là, nếu bố em yêu thương em rất nhiều, cũng có một số người rất yêu quý em, bà ấy sẽ không thể nào chấp nhận được, tại sao cùng là con cái, bà ấy lại phải chịu nhiều tổn thương như vậy, còn em lại sống hạnh phúc như thế.”

 

“Đừng nghi ngờ, có những người mẹ sẽ ghen tị với con gái mình, đặc biệt là khi bà ấy từng phải chịu đựng rất nhiều bất công.”

 

“Thứ hai, trước đây bà ấy đã từng bị tổn thương vì chuyện này, nên bà ấy cho rằng có một số chuyện, một số biểu hiện sẽ khiến người ta bị tổn thương, thực chất trong lòng bà ấy sợ sau này em cũng sẽ bị tổn thương, vậy nên mới giáo dục em quá mức, mới có những hành vi quá khích đó.”

 

Cô ta đã nói cho cô ấy nghe hai khả năng, nhưng dường như Uyển Uyển chỉ nghe được một khả năng.

 

Thật thần kỳ, bởi vì nghe nói có khả năng mẹ mình trước đây cũng từng bị tổn thương, nút thắt trong lòng cô ấy dường như cũng đã được nới lỏng, cũng không còn u uất và cẩn trọng như vậy nữa, bắt đầu thực sự tận hưởng chuyến du lịch của mình.

 

Nhìn cô ấy như thể đã tha thứ cho mẹ mình.

 

Cô gái ngốc nghẹch này, cứ như vậy mà tha thứ cho mẹ mình, dường như không còn trách bà ấy nữa.

 

Xương Hòa nói với bọn họ: “Trước đây Uyển Uyển có hơi nhút nhát, nhưng cô ấy tuyệt đối sẽ không vì bị người khác nhìn thấy mặt và tay mình mà muốn tự sát, đặc biệt là hai ngày cuối cùng này, cô ấy đã bắt đầu cởi mở hơn rất nhiều, còn lên mạng xem váy nữa.”

 

 

“Tuy nhiên, sự thật là do người mẹ đã giáo dục con gái mình quá khắt khe về việc phải luôn luôn xấu hổ, khiến cô ấy phải kìm nén bản thân từ khi còn nhỏ, vậy nên cô ấy đã trở nên rất tự ti. Điều quan trọng hơn nữa là, cô ấy rất truyền thống, luôn mặc quần áo kín đáo và rộng thùng thình, hầu như không để lộ bất kỳ vùng da nào ngoài mặt và tay. Tôi nghĩ là điểm này có lẽ rất quan trọng đối với các anh, vậy nên mới kể chi tiết cho các anh nghe như vậy.”

 

“Cảm ơn.” Chu Bất Ngữ nói: “Quả thực rất quan trọng.”

 

Nghe xong chuyện của Uyển Uyển, mọi người đều trầm mặc mấy giây.

 

Lăng Trường Dạ đi đến bên cạnh cô ấy, Xương Hòa đã đắp chăn cho cô ấy rồi, có lẽ vì bây giờ không còn ai nhìn thấy mình nữa, cô ấy đã không còn giãy giụa dữ dội như vậy nữa, cơ thể chỉ khẽ động đậy.

 

“Rất xin lỗi.” Lăng Trường Dạ xin lỗi cô, “Tôi không ngờ cô lại có trải nghiệm như vậy, dùng dụng cụ banh miệng cô chỉ là muốn ngăn cô cắn lưỡi mà thôi, hoàn toàn không có ý xúc phạm.”

 

Văn Vũ Tân nói: “Hay là chúng ta ra ngoài đi, chúng ta đều ở trong phòng cô ấy, có thể sẽ càng khiến cô ấy thêm giày vò.”

 

“Được, trước tiên quay lại tầng sáu.” Lăng Trường Dạ nói với Xương Hòa: “Cảm ơn manh mối của cô, đợi khi chúng tôi có suy đoán sẽ thông báo cho cô ngay, chúng tôi đi trước.”

 

Xương Hòa gật đầu, hỏi: “Là do Thải Quỷ nên cô ấy mới thành ra như vậy sao?”

 

Cô đoán là như vậy, chuyện hoang đường nhất cô ta từng nghe, cũng chỉ là chuyện một người phụ nữ thời cổ đại vì bị đàn ông nhìn thấy chân mà tự vẫn, người hiện đại bình thường sao có thể chỉ vì bị nhìn thấy mặt mà muốn tự vẫn được chứ, cho dù là ở một số quốc gia phụ nữ phải che mặt, cũng sẽ không vì bị nhìn thấy mặt mà làm sao, nhất định là do Thải Quỷ gây ra.

 

“Đúng vậy.” Lăng Trường Dạ nói.

 

Khi chưa có đủ manh mối, anh thường sẽ không cho người khác câu trả lời chắc chắn, nhưng chuyện của Uyển Uyển quả thực có dấu vết của Thải Quỷ rất rõ ràng, là một đột phá quan trọng.

 

Quay trở lại phòng ngắm cảnh ở tầng sáu, Lăng Trường Dạ hỏi: “Mọi người có suy nghĩ gì không?”

 

Hoa Hạo Minh nói: “Hình như Thải Quỷ tấn công con người là dựa vào đặc điểm của chính người đó. Uyển Uyển vốn dĩ đã rất tự ti, Thải Quỷ liền tăng thêm điểm này, khiến cô ấy càng tự ti hơn, thậm chí còn bị phóng đại lên đến đỉnh điểm, bị nhìn thấy mặt đã cảm thấy xấu hổ đến mức không thể sống nổi.”

 

“Người đàn ông hoảng sợ ở phòng 302 ngày thường rất nhát gan, sau khi bị Thải Quỷ tấn công, tính nhát gan đó sẽ bị phóng đại đến đỉnh điểm, vậy mới có thể xuất hiện hình ảnh anh ta cực kỳ hoảng sợ, chạy trốn khắp nơi trong phòng.”

 

“Người tự vẫn ở phòng 605 vốn dĩ đã mắc chứng trầm cảm, sau khi bị Thải Quỷ tấn công, nỗi buồn bị khuếch đại đến đỉnh điểm, vậy nên anh ta đã tự sát.”

 

“Người đàn ông phân xác vợ mình, họa sĩ tự chặt ngón tay, còn có người phụ nữ thiêu chết mẹ mình mà nhân viên phục vụ đã kể, chắc là ngày thường rất dễ nổi nóng, sau khi bị tấn công thì cơn giận dữ không thể nào kiềm chế nổi, mới xuất hiện hành vi giết vợ, tự ngược, giết mẹ như vậy. Người nóng tính rất nhiều, cho nên lúc đầu nhân viên phục vụ và chúng ta đều cho rằng sau khi bị Thải Quỷ tấn công sẽ phát điên.”

 

Phân tích của hắn được sự tất cả mọi người đồng tình, bọn họ đều nghĩ như vậy.

 

Dương Nghi bổ sung: “Còn có Vương Thần Dương, Phương Kiếm nói hôm qua lúc hắn ta nhìn thấy cậu ta đã cảm thấy cậu ta có vẻ hơi sợ hãi, nhưng cậu ta cứ đi đi lại lại trong đêm, không giống như là sợ hãi, mà là lo âu, trùng khớp với hành động cắn móng tay trong video tôi quay. Sau khi bị Thải Quỷ tấn công, lo lắng trong lòng cậu ta bị phóng đại, thông qua việc đi bộ thật nhanh để giải tỏa, bị Phương Kiếm gọi một tiếng thì bộc phát, muốn giết người.”

 

Chu Bất Ngữ nói: “Như vậy mọi chuyện đều có thể giải thích được rồi, tôi cảm thấy chính là như vậy.”

 

Dương Mi nhỏ giọng cảm thán: “Thật ra nhân viên phục vụ nói cũng không sai, cho dù là sợ hãi hay là tức giận, một khi bị phóng đại đến mức tận cùng thì đều giống như phát điên, bộ dạng Vương Thần Dương tối hôm qua kia cũng giống như phát điên vậy.”

 

Hạ Bạch nghĩ, trò chơi đầu tiên cậu và Hoa Hạo Minh vào là ở Trường đại học y Hòa Bình, cơ chế trò chơi có chút tương tự, trong trò chơi đó là bóp méo sở thích của con người, còn trò chơi này là phóng đại cảm xúc, bất kỳ thứ gì tồn tại bên trong một người sống, một khi bị phóng đại đến đỉnh điểm đều vô cùng đáng sợ.

 

Dường như Hệ Thống Chính của trò chơi vẫn đang nghiên cứu con người thông qua trò chơi.

 

Cậu nhớ lại hình ảnh người đàn ông ở phòng 302, một khi cảm xúc sợ hãi bị phóng đại vô hạn, thì dù chỉ là một tiếng động nhỏ bên cạnh thôi cũng sẽ khiến anh ta vô cùng hoảng sợ, trong camera giám sát, anh ta đã chạy trốn khắp nơi, đôi mắt kinh hãi đến biến dạng, có lẽ là do anh ta tưởng tượng trong căn phòng đó chỗ nào cũng có ma quỷ đáng sợ.

 

Cậu cũng bổ sung thêm một phát hiện, “Tối qua tất cả các anh xem TV, đều thấy con Thải Quỷ tấn công người dẫn chương trình là màu đen phải không?”

 

“Đúng vậy.”

 

“Đúng là màu đen.”

 

“Tất cả chúng ta đều nhìn thấy màu đen, tại sao mọi người ở đây lại gọi chúng là Thải Quỷ?” Hạ Bạch hỏi.

 

Câu hỏi này có hơi đơn giản, Nhị Oa đang ôm cốc cà phê liền nói, “Thứ nhất, Thải Quỷ có thể thay đổi màu sắc. Thứ hai, có Thải Quỷ với nhiều màu sắc khác nhau, đen, đỏ, đủ màu sắc.”

 

Hạ Bạch gật đầu, “Màu sắc có thể tương ứng với cảm xúc. Màu sắc khác nhau đại diện cho cảm xúc khác nhau. Con Thải Thải Quỷ đen tấn công người dẫn chương trình tối qua có thể đại diện cho sự sợ hãi, lo lắng hoặc buồn bã.”

 

Hoa Hạo Minh: “Ý cậu là, khi Thải Quỷ tấn công con người, nó sẽ bị kích thích bởi cảm xúc rõ ràng nhất của người đó và chuyển sang màu sắc tương ứng, hay là…..”

 

Hạ Bạch: “Tôi nghiêng về việc trên thế giới này có Thải Quỷ với nhiều màu sắc khác nhau, mỗi màu sắc của Thải Quỷ tương ứng với một cảm xúc khác nhau, và sẽ bị thu hút bởi loại cảm xúc đó, tức là có những con quỷ cảm xúc khác nhau, không, trò chơi gọi là quái vật, quái vật xấu hổ, quái vật phẫn nộ, quái vật sợ hãi, quái vật buồn bã, quái vật lo lắng,….. Chúng ẩn náu ở khắp mọi nơi trên thế giới loài người, không dễ nhìn thấy nhưng lại hiện hữu ở khắp nơi, có thể nhảy ra tấn công con người bất cứ lúc nào.”

 

Mọi người càng nghĩ càng cảm thấy khả năng này rất lớn.

 

Dương Nghi đưa mắt liếc nhìn Hạ Bạch, một lần nữa cảm nhận được sự nhạy bén của cậu với trò chơi, “Nếu vậy, bối cảnh và độ khó của trò chơi đã rõ ràng rồi.”

 

“Cùng với sự phát triển của xã hội, dưới tác động của môi trường sống, cảm xúc của con người ngày càng cực đoan và đơn điệu, bị chi phối bởi những cảm xúc khác nhau khiến tinh thần trở nên bất ổn. Đồng thời, con người không ngừng sản sinh ra cảm xúc, quái vật cảm xúc có liên quan đến cảm xúc, có thể rất khó bị tiêu diệt hoàn toàn, đây có lẽ chính là điểm khó của địa đồ đặc biệt này.”

 

Hạ Bạch thầm nghĩ, chẳng phải đây chính là Hệ Thống Chính sao? Rất khó để nói rằng nó không gài bẫy gì khi thiết kế trò chơi này, chính nó bị tha hóa bởi oán niệm của con người, vậy nên cũng muốn cho con người nếm thử mùi vị bị cảm xúc tấn công sao?

 

Thảo luận đến đây, chín người chơi đều thở phào nhẹ nhõm, đây là buổi sáng ngày thứ hai hắn bước vào trò chơi, đã mò ra được cơ chế của trò chơi này, cuối cùng cũng không còn mơ hồ nữa.

 

Tốc độ này mới khiến những người thuộc Đội Tấn Công như bọn họ bớt áp lực hơn.

 

Mặc dù không nói ra, nhưng tất cả bọn họ đều biết trong trò chơi này, trách nhiệm trên vai mình nặng nề như thế nào.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Lăng Trường Dạ thấy bọn họ đã nói hết những gì mình nghĩ, vậy nên đã bổ sung thêm một suy đoán: “Khi Thải Quỷ tấn công con người, có thể nó đã khuếch đại một loại cảm xúc nào đó của con người, nhưng cũng có thể, một loại cảm xúc nào đó của con người quá rõ ràng, vậy nên đã thu hút Thải Quỷ đến.”

 

“Tối qua hai người chơi gặp chuyện, một người là Uyển Uyển, người bình thường sẽ không có trải nghiệm như cô ấy, xấu hổ như cô ấy, đây là cảm xúc nổi bật của cô ấy so với người bình thường. Còn có Vương Thần Dương, Dương Nghi tùy tiện quay một cái đã quay được cảnh cậu ta cắn móng tay, chứng tỏ ngày thường cậu ta là một người rất hay lo lắng suy nghĩ.”

 

“Còn những người trong Đội Tấn Công chúng ta đã trải qua tôi luyện trong rất nhiều trò chơi, các mặt cảm xúc tương đối ổn định, cho nên tối qua không có Thải Quỷ nào tìm đến chúng ta.”

 

“Không đúng, Nhị Oa…” Hoa Hạo Minh vừa mở miệng đã nói.

 

Nhị Oa đang định giơ cành cây trên tay lên nghịch ngợm, bỗng nhiên bị gọi tên, “… Không sợ đâu! Tiểu anh hùng!”

 

“……”

 

Ngược lại Hạ Bạch lại trầm mặc, tối qua cậu có hơi căng thẳng, kỳ thực cũng là lo lắng, nếu để mặc cho cảm xúc lo lắng phát triển, rất có thể sẽ thu hút Thải Quỷ đến.

 

May mà, Lăng Trường Dạ đã phát hiện kịp thời, đồng thời giúp cậu xử lý cảm xúc lo lắng suy nghĩ.

 

Cậu lại nghĩ, kỳ thực Dương Mi cũng không vui vẻ như vẻ ngoài, trước đây trong lòng hắn có một góc khuất u buồn, cũng may là hiểu lầm giữa hắn và Dương Nghi đã được hóa giải, góc khuất đó đã được san bằng.

 

Được tôi luyện, được chữa lành, những người như bọn hắn mới có thể đứng ở đây tương đối an toàn.

 

Khi con người dần dần được tôi luyện bởi tình yêu và khổ nạn, trở nên ổn định, trở nên kiên cường, thì dù là trò chơi cũng không dễ dàng hạ thủ được nữa.

 

Lăng Trường Dạ nói: “Ban đầu Thải Quỷ sẽ tìm những người có cảm xúc rõ ràng nhất, hay nói cách khác là bị thu hút bởi những người đó, sau khi những người này chết đi, tiếp theo có lẽ sẽ là những người có cảm xúc tương đối không rõ ràng, cho dù cảm xúc của chúng ta tương đối ổn định, cũng không thể trốn tránh, vẫn phải nhanh chóng tìm ra cách tiêu diệt Thải Quỷ.”

 

Nghe xong, Văn Vũ Tân liền hỏi: “Chúng ta có nên nói cho những người chơi mới biết về việc Thải Quỷ bị cảm xúc mãnh liệt của con người thu hút không, để họ chú ý hơn một chút?”

 

“Không cần.” Lăng Trường Dạ nói: “Cô càng nói họ sẽ càng lo lắng, sẽ càng nguy hiểm đến tính mạng, họ sẽ không bớt lo lắng mà ngược lại còn tăng thêm. Có điều, chúng ta có thể phát huy sức mạnh của họ, cùng nhau tìm cách tiêu diệt Thải Quỷ, cũng như tìm kiếm thêm manh mối.”

 

Hạ Bạch nói: “Có thể nói cho Xương Hòa, cảm xúc của cô ấy tương đối ổn định, hơn nữa chúng ta đã hứa với cô ấy rồi.”

 

Lăng Trường Dạ gật đầu, “Được.”

 

Lúc bọn hắn vừa định đi thì Xương Hòa vội vàng chạy tới, cô ta thở hổn hển, nói: “Cứu mạng! Mau đi cứu Uyển Uyển! Cô ấy cắn lưỡi rồi!”

 

Mọi người vội vàng chạy ra ngoài.

 

Trên đường, Lăng Trường Dạ hỏi: “Chuyện gì vậy? Không phải tôi đã dùng banh miệng chặn miệng cô ấy lại rồi sao?”

 

Anh sợ dùng khăn mặt hay thứ gì đó sẽ bị nhổ ra, nên mới dùng banh miệng chặn lại, bình thường thì dùng banh miệng chặn sẽ không bị phun ra.

 

“Không phải tôi đã đắp chăn cho cô ấy rồi sao?” Xương Hòa nói: “Biết được cô ấy sẽ muốn chết nếu bị nhìn thấy mặt, sau khi mọi người đi, tôi cũng không vén chăn ra, chỉ đứng trước giường nói chuyện với cô ấy, cô ấy vẫn im lặng không phản ứng, tôi ngửi thấy mùi máu, vội vàng vén chăn lên, thì thấy cô ấy nằm sấp trên giường, đã cắn đứt lưỡi rồi!”

 

Khi mọi người chạy tới, trên giường đã có rất nhiều máu.

 

Trong tiểu thuyết và phim ảnh thường có cảnh cắn lưỡi tự tử, trên thực tế, trên lưỡi không có động mạch chủ, bị cắn đứt lưỡi trong thời gian ngắn người ta sẽ không chết, nhưng trên lưỡi thực sự có rất nhiều mạch máu, nếu không được xử lý kịp thời, cũng sẽ mất máu mà chết.

 

Xương Hòa: “Ai trong số mọi người có thể cứu cô ấy, khâu lưỡi cho cô ấy, hay có thứ gì khác cầm máu cho cô ấy không?”

 

Mấy người chơi đều nhìn về phía Hạ Bạch.

 

Hạ Bạch lại dừng bước, nhìn cô gái đang nằm sấp trên giường không nói gì.

 

Nghe Xương Hòa kể chuyện của Uyển Uyển, cậu biết, từ nhỏ miệng là nơi cô ấy tự ti nhất, bị đả kích nhiều nhất, sau khi cảm giác xấu hổ bị phóng đại vô hạn, cô ấy thậm chí còn muốn chết khi bị người khác nhìn thấy mặt, bị nhìn thấy trong miệng, cảm xúc của cô ấy bây giờ đã không còn dùng từ muốn chết có thể diễn tả được nữa.

 

Không ngờ, cậu lại nhanh chóng phải đối mặt với bài toán y học hóc búa đó, cho bệnh nhân lòng tự trọng, hay kéo dài thời gian sống.

 

Cậu mím môi, nhận lấy cuộn băng gạc Hoa Hạo Minh đưa cho, bước đến bên giường Uyển Uyển.

 

Khi banh miệng, khâu lưỡi cho cô, Hạ Bạch nhìn thấy nước mắt cô ấy tuôn rơi như đê vỡ, tóc tai và gối đều ướt đẫm, nỗi đau khổ và cầu xin trong mắt cô ấy cũng giống như nước mắt, nhiều đến mức tràn cả ra ngoài, cơ thể cô không ngừng run rẩy.

 

Giá như có thể chết đi.

 

Chắc chắn cô ấy rất muốn chết, không muốn chịu đựng sự dày vò này nữa.

 

“Xin lỗi.” Hạ Bạch khép miệng cô ấy lại, đắp chăn lên người cho cô, “Thầy giáo của tôi đã nói với chúng tôi rằng, mạng người là trên hết, mạng sống của cô hay mạng sống của rất nhiều người người khác cũng vậy, ai cũng quý giá.”

 

Mấy người đều đã nhìn thấy tình trạng vừa rồi của cô ấy.

 

Chu Bất Ngữ không khỏi đau lòng, “Cô ấy như vậy, liệu có thể sống tiếp được không?”

 

“Chắc là không, con người có thể thật sự chết vì uất ức, có lẽ xấu hổ cũng vậy.” Lăng Trường Dạ nói: “Vì vậy, chúng ta phải nhanh chóng tìm ra cách tiêu diệt Thải Quỷ mới có thể cứu cô ấy.”

 

Lúc ấy nhân viên phục vụ đã nói với bọn hắn rằng, muốn một người trở lại bình thường thì nhất định phải tiêu diệt con Thải Quỷ đã tấn công người đó.

 

“Để tôi tổ chức mọi người lại, chuyện này tôi rành lắm, dù sao cũng xuất thân từ Bộ Tổ Chức mà.” Thạch An nói.

 

Hoa Hạo Minh: “Để tôi hỗ trợ cậu.”

 

Dương Nghi nói: “Chuyện tìm cách tiêu diệt Thải Quỷ không cần phải giấu giếm NPC, nghe ý của nhân viên phục vụ, cô ấy cũng không rõ cách tiêu diệt Thải Quỷ cụ thể, hơn nữa, có thể bọn họ có phát hiện gì đó.”

 

Thạch An: “Hiểu rồi, tôi sẽ gọi cả bọn họ đến.”

 

Trong khách sạn này, nơi có thể chứa tất cả khách lưu trú cùng một lúc cũng chỉ có nhà hàng đó.

 

Thạch An không phụ sự kỳ vọng, chỉ mất hai tiếng đồng hồ, vào giờ ăn trưa đã gọi tất cả mọi người trong khách sạn này đến nhà hàng, ngoại trừ Uyển Uyển ra, còn một người nữa cũng không đến.

 

Thạch An nói với bọn hắn: “Phương Kiếm đã chết.”

 

Mấy người đều sửng sốt, nhưng sau đó cũng hiểu.

 

Văn Vũ Tân nói: “Hắn ta bị quái vật sợ hãi tấn công, vì sợ hãi nên tự vẫn sao?”

 

Sáng nay, lúc Phương Kiếm kể với bọn hắn về việc mình đã vào phòng Vương Thần Dương như thế nào, khi ấy hắn ta đã nói là tối qua mình hơi sợ, lúc kể với bọn hắn về việc giết chết Vương Thần Dương cũng là vẻ mặt sợ hãi, còn có cả đoạn video Dương Nghi quay được, hắn ta cứ đi đi lại lại nhìn ra ngoài qua khe cửa.

 

Cảm giác sợ hãi của hắn ta cũng rất rõ ràng.

 

Thạch An: “Có lẽ vậy, thi thể ở trong chăn, có lẽ là hắn ta không dám đối mặt với ‘thứ gì đó’ bên ngoài chăn, nên đã tự vẫn trong chăn.”

 

Chu Bất Ngữ nói: “Trong phó bản trò chơi này người chết liên tiếp không ngừng, rất có thể quái vật cảm xúc có ở khắp mọi nơi, chúng ta phải nhanh chóng tìm ra cách tiêu diệt lũ quái vật cảm xúc này.”

 

Không biết bên ngoài còn bao nhiêu người đã chết nữa.

 

Thấy người đến cũng gần đủ rồi, Thạch An nói: “Bây giờ bắt đầu tìm.”

 

Người đều do cậu ta gọi đến, cho nên người lên tiếng vẫn là cậu ta.

 

“Chào các vị, vừa rồi tôi đã nói sơ qua với mọi người về mục đích gọi mọi người đến đây. Bây giờ tôi xin phép được thông báo lại tình hình thống nhất lại một lần nữa.”

 

Thạch An đứng ở vị trí đầu tiên trong nhà hàng, nói: “Vừa rồi khách sạn chúng ta lại có thêm một người chết, Thải Quỷ hại người quá nhiều, quá thường xuyên, có thể trong khách sạn chúng ta đã có rất nhiều Thải Quỷ.”

 

“Rất có thể, chẳng mấy chốc nữa, những người trong chúng ta, các anh chị hoặc là tôi sẽ bị Thải Quỷ hãm hại. Chúng ta phải đoàn kết lại, nhanh chóng tiêu diệt Thải Quỷ.”

 

“Hiện tại, mục tiêu hàng đầu của chúng ta chính là tìm ra biện pháp tiêu diệt Thải Quỷ nhanh nhất có thể. Mọi người đã từng nghe nói gì, nhìn thấy gì, hay biết bất cứ điều gì có liên quan đến việc tiêu diệt Thải Quỷ, xin hãy thoải mái phát biểu, hãy vì sự sống của bản thân cũng như của mọi người, mong các vị hãy đoàn kết.”

 

Trong nhà hàng lập tức bàn tán xôn xao.

 

Mấy người bọn họ đứng một bên quan sát, những người thảo luận sôi nổi phần lớn là người chơi mới, người của thế giới trò chơi có vẻ hơi thờ ơ, có lẽ là bọn họ đã chứng kiến quá nhiều cái chết do Thải Quỷ gây ra, đã quen rồi, cũng không còn hy vọng nữa.

 

“Tiêu diệt cái gì chứ, nếu Thải Quỷ dễ tiêu diệt như vậy thì thế giới bây giờ đến mức này sao?” Trong đó có một người lên tiếng, “Ngay cả chính phủ và quân đội còn không tiêu diệt được Thải Quỷ, cậu còn mong chúng ta có thể tiêu diệt được sao? Thải Quỷ không thể đánh bại được đâu.”

 

Thạch An nói: “Đừng nói như vậy, Thải Quỷ còn chưa hoàn toàn tràn lan, con người vẫn còn nhiều như vậy, nhất định là có cách, nếu không Cục An Ninh còn kêu gọi chúng ta tích cực tiêu diệt Thải Quỷ làm gì?”

 

Người nọ cười khẩy, “Đó là bởi vì Cục An Ninh bọn họ không làm được, mới đẩy cho chúng ta. Thải Quỷ có thể tiêu diệt, nhưng đặc biệt phiền phức, con Thải Quỷ đầu tiên ở khu chúng tôi, người của Cục An Ninh đến tận bốn lần mới tiêu diệt được, bọn họ có nhiều người như vậy, lại có nước của đội cứu hỏa, lại có lửa của nhà máy quân sự, thay phiên nhau ra trận mới tiêu diệt được một con, chúng ta có cái gì?”

 

Trong tay Hoa Hạo Minh xuất hiện một khẩu súng phun lửa, ngọn lửa bên trong lập tức phun thẳng lên nóc nhà, “Cái này sao?”

 

“…..”

 

Lăng Trường Dạ: “Ngoài lửa ra, ông còn nhìn thấy bọn họ sử dụng cái gì nữa?”

 

“Tôi chỉ nhìn thấy nước và lửa, những thứ khác không nhìn rõ.” Có lẽ là Hoa Hạo Minh đã cho ông ta nhìn thấy một chút hy vọng, ông ta nghiêm túc hơn, cố gắng nhớ lại, “Còn nhìn thấy ánh sáng rất mạnh ở đó, nhưng mà, haiz, bọn họ cũng phải mất mấy lần mới thành công, có thể không phải là do sử dụng thứ gì đó cụ thể mới có thể tiêu diệt được trong một lần.”

 

Có lẽ trước đây bọn hắn sẽ mơ hồ, nhưng sau khi nghe thấy cách phân loại quái vật theo màu sắc của Hạ Bạch, bọn hắn nghe câu này xong thì đã có chút manh mối.

 

Có thể quái vật cảm xúc khác nhau, sẽ có những thứ mà chúng sợ hãi khác nhau.

 

“Không được, không được.” Một cụ bà đau khổ nói: “Làm như vậy không thể nào tiêu diệt triệt để Thải Quỷ đâu, vô dụng, vô dụng thôi…”

 

Nghe thấy người này biết điều gì đó, những người chơi đều nhìn về phía bà, đó là một cụ bà đã lớn tuổi, tóc đã điểm bạc, bà vừa nói vừa lắc đầu, “Không thể nào tiêu diệt Thải Quỷ, gieo gió gặt bão, đều là do con người tự chuốc lấy cả.”

 

Chu Bất Ngữ là người dễ gần nhất, cô đi đến bên cạnh bà, hỏi: “Bà ơi, bà có biết gì không? Bà xem nhiều người như vậy đều đang rất muốn biết, bà có thể phát tâm từ bi, dù tốt hay xấu gì cũng nói cho chúng tôi biết được không?”

 

Cụ bà nhìn những khuôn mặt đang nhìn mình đầy mong mỏi, thở dài một hơi.

 

“Các cháu có biết vì sao Cục An Ninh lại để cho người thường chúng ta đi tiêu diệt Thải Quỷ không? Vì sao đến bây giờ bọn họ vẫn không nói một lời nào về cách tiêu diệt Thải Quỷ không?”

 

Khuôn mặt già nua của cụ bà đầy vẻ tuyệt vọng và bi thương, “Bởi vì bọn họ không gánh vác nổi.”

 

Hết chương 140.

Chương 140: Thành Phố Đại Thái (Phần 5)

Ngày đăng: 24 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên