Chương 141: Nhật Ký Công Lược Của Tổng Tài (Phần 5)

Chương 141: Nhật Ký Công Lược Của Tổng Tài (Phần 5)

 

Tôi ở bên ngoài quá lâu, Thánh tử và Thánh nữ lo tôi gặp chuyện trên đường nên đã đến đón.

 

Lúc bọn họ tới, nữ phù thủy đã bị giải đi, tôi thì đang chăm chú nhìn con Hồng Tuyến Cổ.

 

Bọn họ đến thật đúng lúc.

 

“Chúng bị sao vậy?”

 

Hai con Hồng Tuyến Cổ, một lớn một nhỏ, nằm mềm oặt trong lòng bàn tay tôi, trông như đã say khướt.

 

Những đường vân màu đỏ trên thân hai con cổ trùng trở nên đỏ rực, một màu đỏ vô cùng thuần khiết. Mẫu cổ biến thành nền trắng vân đỏ, còn tử cổ thì nền hồng vân đỏ. Cả cánh và thân chúng đều ánh lên một lớp sáng bóng, thoáng nhìn qua còn tưởng là tác phẩm điêu khắc tinh xảo của một vị đại sư nào đó, dùng ngọc thạch tạc ra hai con côn trùng lớn bằng hạt gạo.

 

Thánh nữ quan sát một lát rồi hỏi, “Chúng đã ăn gì vậy?”

 

Thánh tử nói, “Chúng đã ăn phải thứ đại bổ, nên rơi vào kỳ ngủ đông. Đợi hết kỳ ngủ đông, cổ lực sẽ trở nên mạnh hơn.”

 

Tôi nhíu mày, không chắc chắn hỏi, “Có lẽ là… Mê Tình Dược?”

 

Tôi bảo Thánh tử và Thánh nữ lên xe trước. Hiện tại, mối nguy từ nữ phù thủy đã được giải quyết, ngoài đường không phải là nơi để nói chuyện, cứ về Viện nghiên cứu Cổ rồi tính.

 

Hiện giờ, phong trào toàn dân luyện võ đã bắt đầu được nửa tháng, những người có thiên phú cao đã bắt đầu thấy được hiệu quả ban đầu.

 

Trên đường, thỉnh thoảng có thể thấy vài người đang trò chuyện.

 

“Hỏa Diệm Chưởng của tôi nhập môn rồi, Thủy Thượng Phiêu của ông sao rồi?”

 

“Đừng nhắc nữa, không phải nói luyện Thủy Thượng Phiêu xong thì ai nấy đều thân nhẹ như chim én à? Tôi cứ tưởng luyện là giảm được cân, thế là quyết đoán chọn lớp luôn, ai ngờ người ta bảo muốn nhập môn thì phải kiểm soát cân nặng trước! Giờ tôi vẫn còn đang giảm cân đây này.”

 

“Thảm quá… Ông ăn khoai lang nướng không? Tuy bây giờ tôi chưa thể nướng chín khoai như sư phụ được, nhưng giữ ấm thì không thành vấn đề. Không sao đâu, khoai lang nướng không béo đâu.”

 

“Nói phải đấy, cho một miếng! Oàm— Thơm quá! Thơm ơi là thơm!!!”

 

“Anh bạn ăn từ từ thôi, tôi sợ ông nghẹn chết đấy. Tôi thấy đây cũng coi như nắm được một nghề rồi nhỉ, sau này có thể sống bằng nghề nướng khoai, an toàn không ô nhiễm.”

 

“Không phải nói Hỏa Diệm Chưởng luyện đến cảnh giới tông sư có thể làm tan chảy cả tấm thép sao? Ông lại đi nướng khoai lang?”

 

“Cảnh giới tông sư khó quá, tôi chỉ cần nướng chín được củ khoai, tiết kiệm chút tiền ga là mãn nguyện rồi. Có lẽ chính vì có quá nhiều người nghĩ như tôi, nên lớp chúng tôi mới bị đặt cho biệt danh là — Lớp Hậu cần của Trường Đào tạo Tân Đông Phương.”

 

………..

 

Tôi thu tầm mắt lại, nhìn hai con cổ trùng, trong lòng không khỏi cảm thấy tò mò, “Cổ có chịu được nhiệt độ cao không?”

 

“Sau này gặp võ giả luyện Viêm Huyết Công, liệu còn hạ cổ thành công được không?”

 

Thánh nữ gật đầu: “Chúng tôi cũng đang luyện chế cổ chịu nhiệt độ cao.”

 

Thánh tử bổ sung: “Còn có độc chịu nhiệt độ cao nữa.”

 

“…Bắt kịp thời đại, rất tốt, nhớ đến Cục quản lý Cổ trùng đăng ký.”

 

Tôi và hai người họ nói chuyện phiếm vài câu, sắp đến viện nghiên cứu thì Trí Não trên cổ tay tôi đột nhiên lóe lên một vệt sáng đỏ rực.

 

Tôi nhanh chóng mở Trí Não, toàn bộ màn hình quang học chuyển sang màu đỏ nhạt, trên màn hình hiện ra bản đồ liên lạc khẩn cấp, hai chấm đỏ thuộc về anh bạn Bác sĩ và cậu bạn của tôi đang nhấp nháy điên cuồng.

 

Bọn họ đã gặp nguy hiểm.

 

Tôi vừa nhấn vào Trí Não, vừa khẩn cấp yêu cầu tài xế dừng xe, nói với Thánh tử và Thánh nữ, “Bạn tôi gặp nguy hiểm, tôi cần phải đến đó ngay bây giờ. Phiền hai vị xuống xe ở đây trước.”

 

Tóc đuôi ngựa đính trang sức bạc của Thánh tử khẽ lay động, cậu ta nhìn về phía Thánh nữ. Thánh nữ khẽ cử động, làm những món trang sức bạc trên đầu cũng rung lên, “Thưa Tổng tài, hãy đưa chúng tôi đi cùng, có lẽ chúng tôi có thể giúp được.”

 

“Được, cảm ơn.”

 

Chiếc Maybach phiên bản kéo dài chở theo cả xe người lao nhanh đến phòng khám của anh Bác sĩ.

 

Sau giai đoạn xung đột ban đầu, tỷ lệ tội phạm chung của xã hội thực ra đã giảm đi đáng kể.

 

Chỉ trong vòng ba ngày ngắn ngủi, đã xuất hiện không ít tin tức kiểu như 【Tên cướp cầm dao uy hiếp bà lão tám mươi, ai ngờ bà lão lại luyện thành Long Hổ Quyền, tên cướp bỏ mạng tại chỗ.】 hay 【Hai tên trộm đột nhập nhà dân, chủ nhà lại là một cặp đồng tính cảnh giới Võ Sư, sau khi khống chế hai tên trộm, liền giam giữ chúng lại, sau đó cả hai được giải cứu và khẩn cấp đưa đến bệnh viện hậu môn trực tràng, khi nhắc lại chuyện cũ, cả hai đều rơi lệ đầy mặt.】. Những tin tức như vậy khiến cho giới tội phạm đều lẳng lặng ẩn mình, chỉ sợ đụng phải thứ dữ.

 

Đặc biệt là đám thanh niên lớn lên cùng những bộ tiểu thuyết thể loại giả heo ăn thịt hổ, đứa nào đứa nấy đều hừng hực khí thế muốn vào vai chính giả heo ăn thịt hổ. Sau khi bọn tội phạm liên tục cố gắng bắt nạt kẻ yếu nhưng toàn vớ phải xương rồng, tỷ lệ chuyển nghề đã tăng lên đáng kể.

 

Sao lại có kẻ dám động đến Bác sĩ và cậu bạn của tôi được nhỉ?

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Trừ phi, đó là Công Lược Giả, những vị khách đến từ thế giới khác.

 

Sau khi chiếc xe lượn qua những con hẻm quanh co, phỏng đoán này đã được chứng thực.

 

Một tên người sói khổng lồ đang chắn ngang ở đầu hẻm, thấy chúng tôi đến, nó lười biếng ngáp một cái rồi biến thành hình người.

 

Dù là hình người, vóc dáng của tên đó vẫn lớn đến kinh ngạc, chiều cao phải hơn hai mét.

 

Không biết vệ sĩ mới nào đó đã khẽ hít sâu một hơi, “Trời đất, không biết anh bạn này uống sữa tăng cơ hiệu gì mà cơ bắp to thế.”

 

Mặt đội trưởng đội vệ sĩ sa sầm lại.

 

Người sói vươn vai một cái rồi đi về phía chúng tôi, “Tổng tài, đúng không? Bọn tôi đã theo dõi các người từ rất lâu rồi, quan hệ của các người không tệ, chắc chắn là cậu sẽ đến.”

 

Sắc mặt tôi trầm xuống.

 

Hắn ta chậm rãi bước về phía này, đến gần cửa sổ xe chỗ tôi ngồi, “Đừng lo — bọn chúng đều muốn cậu yêu mình, còn tôi thì không. Tôi đã có bạn đời rồi, tuy cái gã đó mồm miệng thối tha lại kinh tởm, nhưng dù sao thì, chúng ta cũng là bạn đời đã ký kết khế ước.”

 

“Tôi chỉ muốn đưa bộ tộc của mình đến đây, bám rễ ở thế giới này mà thôi.”

 

Hắn ta liếm mép, dù cách một lớp kính chống nhìn trộm, ánh mắt của hắn ta không giống như đang nhìn xe hay nhìn người, mà giống như đang nhìn một miếng thịt mỡ thơm ngon hơn.

 

“Nói mới nhớ, cậu cũng kiêu ngạo thật đấy, không ai bảo với cậu rằng, đối mặt nói chuyện mới là lễ nghi cơ bản nhất à?”

 

Mặt hắn ta vẫn giữ nụ cười, nhưng đột nhiên dùng sức, đấm một cú vào cửa sổ xe. Tấm kính chống đạn chống văng mảnh bất ngờ chịu một cú va đập mạnh, vậy mà lại nứt toác ra. Một mảnh kính sượt qua mái tóc tôi, qua tấm kính vỡ vụn, mặt tôi không một chút biểu cảm đối diện với hắn ta.

 

Hắn ta nhìn chằm chằm vào mặt tôi, ngây người tại chỗ, sau đó đôi mắt ghim chặt vào tôi, ánh nhìn như một chiếc lưỡi ướt át, liếm tôi từ đầu đến chân.

 

“Tôi rút lại lời nói lúc nãy, tôi rất có hứng thú với cậu.”

 

Yết hầu hắn ta chuyển động, ánh mắt tham lam, nhấn nhá từng chữ một, nghe vô cùng ái muội, “Tôi nghĩ rằng mình sẽ ‘yêu’ cậu mất thôi.”

 

Tôi cười lạnh, “Bạn đời của anh đâu?”

 

Hắn ta nhún vai, “Cậu nói đúng, tôi phải giấu cậu đi mới được, nếu không gã đó nhất định sẽ muốn chia sẻ cậu cùng với tôi.”

 

Hắn ta nhìn biểu cảm của tôi, đột nhiên chậm rãi đi về phía bên kia của chiếc xe, nhưng giọng nói vẫn từ xa vọng lại, “Trông cậu có vẻ không vui nhỉ, không bằng lòng sao?”

 

“Huyết tộc và Nhân tộc luôn nói chúng tôi man rợ, nhưng tôi muốn nói rằng, thực ra tôi là một người sói lịch lãm, không thích ép buộc người khác.”

 

Hắn ta đi đến bên cửa sổ chỗ Thánh nữ ngồi, nhe răng rặn ra một nụ cười gằn, răng nanh sắc nhọn, cách lớp kính xe, hắn ta nhìn chằm chằm vào tôi, “Tôi sẽ khiến cậu phải ‘bằng lòng’.”

 

“Ai mà ngờ được chứ, Tổng tài của thế giới này lại là một người trọng tình trọng nghĩa, biết bạn bè gặp nguy hiểm liền vội vã chạy đến.”

 

“Tôi thích nhất là loại người như các người đấy.”

 

“Vì người của cậu, cậu phải sớm ‘bằng lòng’ đi nhé.”

 

Nói đoạn, hắn ta đấm một cú vào cửa sổ xe.

 

Cửa sổ vỡ tan, người sói nhìn thấy Thánh nữ trong xe, và cả người cô ấy đeo đầy trang sức bạc.

 

Trong chớp mắt, người sói sững sờ, đối diện với đôi mắt đen láy của Thánh nữ, hắn ta kinh hãi lùi lại một bước, rồi phát hiện mình đụng phải thứ gì đó.

 

Hắn ta quay đầu lại nhìn, kinh ngạc nhận ra đó là Thánh tử đã bước ra khỏi xe từ lúc nào.

 

Thánh tử khẽ gảy món trang sức bạc ở đuôi tóc, bảy tám chiếc vòng bạc trên cổ tay kêu leng keng, chuông bạc ở cổ chân và trước ngực cũng theo đó vang lên những âm thanh vui tai.

 

Người sói cứng đờ.

 

Phía trước là khăn trùm đầu đầy trang sức bạc và khuyên tai bạc của Thánh nữ.

 

Phía sau là đai buộc trán bạc, vòng tay bạc của Thánh tử.

 

Thánh tử mỉm cười, đôi mắt cậu ta biến thành màu vàng kim, con dao găm bằng bạc đâm thẳng vào thận của người sói.

 

Bị bạc khí áp chế, người sói khuất nhục ngã gục xuống đất.

 

Tôi liếc nhìn quả thận của hắn ta rồi thu hồi tầm mắt.

 

E rằng sau này hắn ta chỉ đành phải ngậm ngùi làm số 0 thôi.

 

Hết chương 141.

 

Chương 141: Nhật Ký Công Lược Của Tổng Tài (Phần 5)

Ngày đăng: 16 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên