Chương 142: Thành Phố Đại Thái (Phần 7)

 

Chương 142: Thành Phố Đại Thái (Phần 7)

 

Hạ Bạch khẽ giật mình, sau đó bật cười. Cậu cúi đầu xuống ghé sát gần mặt Nhị Oa, hỏi: “Ai yêu thương em chứ?”

 

Những bông hoa trắng nhỏ trên người Nhị Oa đột nhiên phun ra như suối, chẳng mấy chốc cậu bé đã bị biển hoa nhấn chìm. Hành lang khách sạn tràn ngập hương hoa ngọt ngào trong veo.

 

Hạ Bạch bất lực nhặt những bông hoa trắng trên sàn, liếc nhìn về phía phòng của Xương Hòa. Vẫn còn vài người đứng trước cửa phòng cô ấy. Cậu lặng lẽ đặt túi hoa trắng nhỏ trước cửa phòng cô ta, sau đó dẫn Nhị Oa tiếp tục tranh thủ đến những căn phòng chưa từng ghé qua để tìm manh mối.

 

Sau khi lục tung mấy căn phòng, bữa trưa đã bỏ lỡ từ lâu cũng chẳng còn tâm trí đâu để nghĩ đến. Bọn hắn tìm được chút thức ăn coi như bữa tối, rồi quay về phòng xem xét những manh mối vừa tìm được.

 

Nhị Oa và Tuyết Mộc giống như hai tên cướp nhí, đã gom góp được rất nhiều thứ từ các phòng khác bọn nó đi qua. Không gian đạo cụ dường như cũng sắp bị lấp đầy, vừa mở ra, đồ đạc bên trong như từ xe ben chở đất ào ào tuôn xuống, chất thành một ngọn núi nhỏ trong phòng.

 

Hạ Bạch: “……”

 

Nếu trò chơi đã cố định bọn hắn trong khách sạn này, chứng tỏ nơi đây có đủ manh mối để hắn rời đi. Hiện tại, bọn hắn nghiêng về khả năng, tiêu diệt tất cả Thải Quỷ trong khách sạn này thì bọn hắn mới rời khỏi đây được, nhưng dù vậy, bọn hắn cũng không thể lơ là việc tìm kiếm manh mối khác.

 

Vì vậy, nhân lúc những người khác đang còn bận rộn lục lọi các phòng trong khách sạn tìm Uyển Uyển, bọn hắn cố gắng tìm kiếm thêm manh mối hữu ích trong phòng mình.

 

Lúc này, Hạ Bạch cảm thấy, có lẽ tất cả manh mối trong khách sạn này đều đang ở trước mặt mình.

 

Hạ Bạch bất đắc dĩ dọn một khoảng trống rồi ngồi xuống, bắt đầu xem xét. Nhị Oa và Tuyết Mộc ngồi bên cạnh giúp cậu sắp xếp.

 

Trong phòng của các người chơi không có nhiều manh mối, nếu có manh mối hữu ích, có lẽ bọn họ đã nói với bọn hắn rồi. Ngược lại, những căn phòng của NPC kia có khả năng chứa nhiều manh mối quan trọng hơn.

 

Qua tiếp xúc và hiểu biết trong ngày hôm nay, Hạ Bạch nhận thấy những NPC sống trong khách sạn này, đa số là do khu dân cư của bọn họ bùng phát Thải Quỷ, sống ở đó rất nguy hiểm, vậy nên đã đến khách sạn để lánh nạn. Những người này phần lớn đều đã từng trải qua sự kiện Thải Quỷ ở khu dân cư của mình, vậy nên có hiểu biết nhất định về Thải Quỷ.

 

Cũng có một số ít người đến từ nơi khác, nhưng cũng đã nghe nói về Thải Quỷ ở thành phố Đại Thái, có thể là đến để nghiên cứu về nó.

 

Ví dụ như người ở phòng 207.

 

Nhị Oa tìm thấy một cuốn tạp chí ở trong phòng 207, là một tạp chí y học, bên trong có một bài báo chuyên đề về Thải Quỷ từ góc độ y học. Hạ Bạch còn chưa kịp xem nội dung, chỉ cần liếc mắt nhìn bức ảnh minh họa bên trong đã sững sờ.

 

Trong bài báo chuyên đề có một bức ảnh chụp chung, những người trong ảnh đều mặc áo blouse trắng, khỏi cần nghĩ cũng biết là những chuyên gia nghiên cứu Thải Quỷ từ góc độ y học. Giữa những người này, Hạ Bạch nhìn thấy một người quen.

 

Người đàn ông bị trầm cảm tự tử trên tầng sáu.

 

Anh ta đúng là một bác sĩ. Tối hôm qua cậu và Lăng Trường Dạ đã tìm thấy một lá thư mà người khác viết cho anh ta trong phòng, người đó xưng hô với anh ta là bác sĩ Vương, nói rằng thuốc anh ta cần đã được chuẩn bị xong.

 

Anh ta là bác sĩ chuyên khoa nghiên cứu về Thải Quỷ.

 

Hạ Bạch ngồi trên mặt đất bắt đầu hồi tưởng lại những thứ mình đã tìm thấy trong phòng anh ta.

 

Nếu anh ta là chuyên gia nghiên cứu Thải Quỷ, có thể là đến từ nơi khác, nên mới ở một mình trong khách sạn?

 

Nếu anh ta nghiên cứu Thải Quỷ, là chuyên gia có thể lên báo chuyên đề, trước đây có thể anh ta bị trầm cảm, nhưng sẽ không nghiêm trọng đến mức cần đọc những cuốn sách như “Làm thế nào để có được hạnh phúc”, “Làm người tỏa sáng”, là người không thể hòa mình vào thiên nhiên để cảm nhận ánh nắng mặt trời.

 

Vậy thì, có phải trong quá trình nghiên cứu anh ta đã bị Thải Quỷ tấn công, vậy nên mới trầm cảm đến mức tự tử?

 

Hạ Bạch vừa nghĩ vừa cúi đầu xem bài báo trên tạp chí y khoa.

 

Người dân thành phố Đại Thái đều gọi những con quái vật cảm xúc là Thải Quỷ, coi chúng như ma quỷ, nhưng có một số người không chấp nhận trên đời này có ma, cố gắng giải thích Thải Quỷ bằng chuyên môn của mình. Các chuyên gia y học nghiên cứu từ góc độ y học, điểm mấu chốt là các triệu chứng bất thường xuất hiện sau khi con người bị ma quỷ tấn công.

 

Nghiên cứu của bọn họ đã chỉ ra rằng, sau khi con người bị Thải Quỷ tấn công sẽ phát điên, nhưng nguyên nhân phát điên lại khác nhau, biểu hiện cụ thể trước khi phát điên cũng khác nhau, có người là tức giận, có người là bi thương, có người là sợ hãi, có người là đau khổ….. Căn cứ vào đó, nhóm nghiên cứu đã kết nạp thêm bác sĩ tâm lý.

 

Điều này thì bọn hắn đã sớm biết từ lâu rồi.

 

Bài báo này có manh mối quan trọng, nhưng không có lợi ích gì cho bọn hắn. Hạ Bạch có chút thất vọng, còn thất vọng hơn là không tìm được manh mối nào.

 

Cậu ngẩn người một lúc, rồi kiên trì tiếp tục lật xem. Phía sau là phần giới thiệu thành viên của nhóm nghiên cứu này, mỗi trang giới thiệu một bác sĩ. Trang đầu tiên bị người ta đánh dấu bằng một chữ “X” màu đỏ, những trang sau cũng vậy.

 

Nhìn chằm chằm vào chữ “X” màu đỏ vài giây, Hạ Bạch xác nhận với Nhị Oa: “Cái này tìm thấy ở phòng 207 đúng không?”

 

Nhị Oa liếc nhìn, trí nhớ của cậu bé rất tốt, nó gật đầu thật mạnh: “Đúng là 207 ạ.”

 

“Hai đứa ở đây sắp xếp manh mối, anh đi hỏi người ở phòng 207 một chút.” Hạ Bạch nói.

 

“Vâng ạ.”

 

Hạ Bạch chạy từ tầng sáu xuống tầng năm, nhưng lại không đi xuống nữa, cậu triệu hồi một thi thể đứng chờ ở đầu hành lang, một sợi tóc sau gáy biến thành con rắn nhỏ, bò về phía phòng Xương Hòa.

 

Ở đó đã không còn ai nữa, cửa phòng mở toang.

 

Hạ Bạch đi đến cửa, nhìn thấy Xương Hòa đang ngồi trên tấm thảm trải sàn trong phòng, bên cạnh cô ta là Uyển Uyển nằm trên thảm, cô ấy mặc một chiếc váy.

 

Hạ Bạch đứng ở cửa một lúc thật lâu mới lên tiếng: “Cô ấy chết rồi.”

 

“Cô ấy chết rồi.” Xương Hòa nói: “Vất vả lắm tôi mới đuổi được đám người kia đi, quay lại mở tủ quần áo thì thấy cô ấy đã chết rồi. Tấm chăn tôi đắp cho cô ấy đã bị cô ấy giãy ra, tôi không biết trong tủ quần áo có một cái đinh nhô ra….. Sao lại có một cái đinh nhô ra chứ.”

 

Hạ Bạch nhìn thi thể Uyển Uyển, trên thái dương còn có một lỗ máu.

 

“Chết cũng tốt.” Xương Hòa nói: “Chết là giải thoát, cho dù là quái vật xấu hổ hay là mẹ cô ấy gì cũng vậy.”

 

“Ừ.” Hạ Bạch chỉ khẽ đáp một tiếng, “Tôi muốn đến phòng 207 tìm manh mối, cô có muốn đi cùng tôi không?”

 

“Cậu đi trước đi, tối nay tôi sẽ đến.”

 

“Được.”

 

Hạ Bạch bước đi một bước, xoay người dựa vào tường thở dốc, cậu nhìn chằm chằm vào hoa văn chạm khắc trên trần nhà một lúc, bóp bóp tai, sau đó đi đến phòng 207.

 

Người ở phòng 207 là một cô gái hai mươi tư tuổi, Hạ Bạch nhìn thấy trên sổ đăng ký, cô ấy tên là Sở Tĩnh.

 

Hạ Bạch gõ cửa hai tiếng, bên trong không có phản hồi, cậu tăng thêm lực đạo, gõ thêm hai tiếng nữa, bên trong vẫn không có phản hồi.

 

Lúc này trời đã tối, giờ cơm tối cũng đã qua, đáng lẽ Sở Tĩnh phải ở trong phòng mới đúng.

 

Không tiếp tục gõ cửa nữa, Hạ Bạch đi vòng ra phía sau căn phòng, trực tiếp đập vỡ cửa sổ kính phòng cô ta rồi chui vào.

 

Trong phòng không có ai. Hạ Bạch không rời đi, mà cẩn thận tìm kiếm trong phòng cô ta một vòng. Nhị Oa và Tuyết Mộc đã mang đi hết những manh mối có thể mang đi, nhưng có một số thứ không thể mang đi, ví dụ như những thứ tồn tại trên vật thể lớn.

 

Hạ Bạch cẩn thận kiểm tra ở những chỗ như trên tường, trên giường, trên ghế sofa… trong phòng.

 

Cậu lại nhìn thấy dấu “X” màu đỏ trên bức tường phía sau đầu giường, lần này là trên một cái tên, Hạ Bạch nhìn thấy hai cái tên trong cuốn tạp chí y học kia.

 

Nhìn vài giây, cậu vén chăn lên, phát hiện ra ga trải giường đã rách bươn, không còn một chỗ nào lành lặn.

 

Khách sạn này cũng có thể coi là khách sạn tầm trung khá tốt, chăn ga gối đệm rất thoải mái, bên trên nệm cao su còn có một lớp chăn lông ngỗng mỏng mềm mại, lúc này, tấm chăn lông ngỗng trên giường đã bị người ta dùng dao đâm thủng lỗ chỗ, lông ngỗng bên trong bay đầy giường.

 

Cô ta lấy chăn che lại, không biết từ lúc nào đã bắt đầu dùng dao nhọn đâm ga trải giường đầy những lỗ nhỏ như vậy, mỗi một cái lỗ đều có thể đại biểu cho lòng hận thù của cô ta.

 

Ngoài ga trải giường, Hạ Bạch vén tấm thảm sofa lên, cũng nhìn thấy sofa bị đâm thủng lỗ chỗ tương tự, ngay cả chân ghế sofa và gầm sofa cũng không thoát khỏi.

 

Hạ Bạch nhìn gầm sofa te tua thảm hại, tưởng tượng xem cô ta đã đâm vào đây như thế nào, nghĩ ngợi một lúc, cậu quay người chạy lên lầu, đến phòng 605 của vị bác sĩ bị trầm cảm kia.

 

Lần trước, sau khi cậu và Lăng Trường Dạ vào kiểm tra căn phòng này đã đóng cửa lại, lúc này cửa vẫn đóng, Hạ Bạch đi đến chỗ cửa, cẩn thận lắng nghe, quả thực có nghe thấy động tĩnh bên trong, tiếng động gần giống như tiếng “bụp bụp”, nhưng trầm đục hơn một chút.

 

Cậu dùng sức đạp cửa xông vào, nhìn thấy cô gái trẻ ở phòng 207 đang quay lưng về phía cậu, cô ta ngồi xổm bên cạnh thi thể của bác sĩ Vương, tóc hai bên má dính đầy chất lỏng sền sệt màu đỏ thẫm.

 

Điều cô ta đang làm với thi thể của bác sĩ Vương giống hệt cách cô ta đã làm với tấm nệm. Xuống tay rất dứt khoát, từng nhát từng nhát một.

 

Cơ thể cô ta đang run rẩy, nhưng Hạ Bạch biết chắc chắn không phải cô ta đang sợ hãi.

 

“Sở Tĩnh!” Hạ Bạch bước tới, nhìn thoáng qua thi thể bác sĩ Vương te tua thảm hại, nắm lấy cổ tay Sở Tĩnh đang định giơ lên, “Tại sao cô lại hận bác sĩ Vương như vậy?”

 

Sở Tĩnh điên cuồng vùng vẫy, như thể không cho cô ta đâm thi thể bác sĩ Vương, cô ta sẽ cảm thấy toàn thân khó chịu, muốn nổ tung, trong miệng còn phát ra tiếng gầm gừ khó hiểu, cánh tay suýt nữa đã bị bẻ gãy.

 

Thế nhưng cô ta vẫn không thể thoát khỏi tay Hạ Bạch, cô ta quay đầu nhìn Hạ Bạch, dưới mái tóc thấm đẫm máu đó, đôi mắt nhuốm máu nhìn chằm chằm Hạ Bạch đầy vẻ hận thù.

 

“A a a a a a a!” Cô ta gầm lên với Hạ Bạch, há miệng muốn cắn cậu.

 

Hạ Bạch bình tĩnh nhìn vào mắt cô ta vài giây, nắm lấy con dao trong tay cô ta xoay chuyển một cái, đâm con dao vào trong cơ thể cô ta.

 

Cô ta đã bị Thải Quỷ ký sinh, quái vật thù hận.

 

Sở Tĩnh trợn to mắt ngã xuống đất, máu tươi trong cơ thể hòa quyện với máu đã hơi thối rữa, phía trên còn có một luồng khí màu tím đột nhiên tản ra.

 

Hạ Bạch thở phào nhẹ nhõm, nhìn lại căn phòng này một lần nữa, mang theo nghi hoặc trở về phòng của mình.

 

Nhị Oa hỏi: “Tìm được rồi ạ?”

 

Hạ Bạch: “Tìm được rồi.”

 

Nhị Oa: “Ồ.”

 

“Sắp xếp xong rồi ạ.” Nhị Oa chỉ vào đống đồ trong phòng, nói.

 

Cậu và Tuyết Mộc đã cùng nhau sắp xếp những thứ tìm được theo số phòng cho Hạ Bạch, như vậy, nếu Hạ Bạch phát hiện ra thứ gì hữu dụng, có thể giống như vừa rồi, đi tìm chủ nhân của món đồ đó.

 

Hạ Bạch tiếp tục xem xét những thứ ở phòng 207, ban đầu bọn hắn đều cho rằng bác sĩ Vương tự tử vì trầm cảm, sau đó lại cảm thấy anh ta và những người khác đều chết vì quái vật cảm xúc, không có nội tình gì khác. Sự xuất hiện của Sở Tĩnh ở phòng 207 và lòng hận thù của cô ta đối với anh ta, khiến Hạ Bạch cảm thấy có thể bọn hắn đã bỏ sót điều gì đó.

 

Trong số những thứ này, hữu ích nhất là cuốn tạp chí kia, ngoài tạp chí ra, còn có mấy cuốn sổ. Có lẽ vì thấy chúng giống như nhật ký, nên hai đứa nhỏ mới mang về, trên thực tế đó là sổ ghi chép công việc rất đơn giản, bên trên chỉ có thời gian quẹt thẻ đi làm, thời gian ăn cơm và thời gian tan ca.

 

Hạ Bạch cẩn thận lật xem, phía sau đã biến thành đếm ngược ngày nghỉ việc, lúc bắt đầu đếm ngược là 100 ngày.

 

Thông thường mà nói, nếu thời gian dài như vậy và con số lại tròn trịa như vậy thì việc nghỉ việc hẳn là do ý muốn chủ quan, chứ không phải bị sa thải.

 

Thời gian đếm ngược ngày nghỉ việc dừng lại ở ngày thứ 56 rồi đột ngột biến mất, cũng chính là nói, sau khi bắt đầu đếm ngược, cô ta chỉ làm việc được 44 ngày thì đột nhiên không làm nữa, điều này ngược lại giống như bị đột ngột sa thải.

 

Trên trang giấy này lại có một dấu “X” màu đỏ quen thuộc.

 

Sở Tĩnh hận bác sĩ Vương, nói đúng hơn là cô ta hận những bác sĩ đó, có thể bọn họ có liên quan đến công việc hoặc việc cô ta bị sa thải.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Phòng 207 không còn manh mối nào khác, tạm thời dừng ở đây.

 

Hạ Bạch uống một ngụm trà do Nhị Oa pha, bổ sung thêm năng lượng, cậu nằm trên ghế sofa nghỉ ngơi một lúc rồi chậm rãi đứng dậy tiếp tục xem.

 

Xem liên tiếp mấy căn phòng nhưng đều không có manh mối hữu ích gì, cậu không hề sốt ruột, vẫn kiên nhẫn tìm kiếm, cho đến khi nhìn thấy phòng 103.

 

Tầng một chỉ có ba phòng khách, phòng 103 là của bà lão đã chỉ cho mọi người cách tiêu diệt hoàn toàn Thải Quỷ. Đồ đạc tìm được từ trong phòng bà ấy khá nhiều, tất cả đều được đựng trong một chiếc túi đựng laptop, Nhị Oa đã tiện tay lấy luôn chiếc túi đó.

 

Hạ Bạch: “……”

 

Cậu có cảm giác sắp có người đến tìm, có thể bên ngoài đã bắt đầu truy lùng tên trộm rồi.

 

Bà lão từng nói, khi bà đến Cục An Ninh để đòi lại công bằng cho chồng mình, đã gặp rất nhiều người có chung cảnh ngộ. Đây là bằng chứng mà bà cất giấu, có ảnh chụp sau khi chồng bà qua đời, còn có cả của những gia đình khác, cũng như những bằng chứng phạm tội của Cục An Ninh mà họ thu thập được, cùng với cả những suy đoán khác nữa.

 

Tiếng đồng hồ tích tắc đều đều vang lên trong căn phòng, thời gian trôi đi từng giây từng phút, tiếng ồn ào mơ hồ từ bên ngoài vọng vào, không biết là từ cửa sổ hay từ cánh cửa dày nặng truyền đến, bị màn đêm tối đen bao phủ, bỗng trở nên không còn rõ ràng.

 

Tất cả những cảm xúc mãnh liệt trong lòng như được màn đêm ủ ấm, rồi lại bị bóng đêm kìm nén.

 

Hạ Bạch chậm rãi xem từng tấm ảnh một, khi đang định mở một tập tài liệu khác ra thì bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.

 

Người đến là Dương Mi, hắn có chút kích động nói với Hạ Bạch: “Hạ Bạch, anh trai tôi đã bắt được năng lượng của quái vật cảm xúc rồi! Nhưng cần Nhị Oa hỗ trợ để tinh chỉnh cho chính xác.”

 

Hạ Bạch lập tức nhớ đến lúc ở trong phòng 605, sau khi Sở Tĩnh chết cũng có một luồng khí màu tím tan biến, cậu lập tức dẫn Nhị Oa đi theo, bảo Nhị Oa nở vài bông hoa nhỏ.

 

Kỹ năng của Nhị Oa thuộc hệ tự nhiên, lại là kỹ năng cơ thể, những bông hoa nhỏ nở trên người cậu bé, không chỉ có sức mạnh thuần túy của tự nhiên, mà còn trong sáng như chính con người nó, bất kỳ “ô nhiễm” nào cũng sẽ hiện lên trên đó, cũng dễ dàng hấp thụ một số thứ mang cảm xúc.

 

Lúc luồng khí đen kia thoát ra, Nhị Oa cũng ở đó, vì vậy bông hoa nhỏ đó có màu đen đặc biệt rõ ràng.

 

Lần này luồng khí màu tím đã tiêu tan, nhưng vẫn còn lưu lại một chút màu tím rất khó phát hiện, hẳn là ở đó vẫn còn sót lại.

 

Hạ Bạch hái bông hoa nhỏ đó xuống, định đưa bông hoa nhỏ và Nhị Oa cho Dương Mi, nhưng tay còn chưa kịp đưa ra, cậu đã đổi ý: “Đi, đi xem sao.”

 

Hạ Bạch đi theo bọn họ đến phòng Dương Nghi.

 

Dương Mi vui mừng đến mức suýt nữa nhảy cẫng lên, thấy hắn như vậy, Hạ Bạch hỏi: “Vui vậy sao?”

 

“Chẳng lẽ cậu không vui à?” Dương Mi quay đầu lại hỏi.

 

Hạ Bạch: “Cũng vui.”

 

Nếu máy dò của Dương Nghi có thể phát hiện ra trong cơ thể người nào có Thải Quỷ, độ khó của phó bản trò chơi này ít nhất sẽ giảm đi một nửa, tất nhiên cậu cũng vui, dù sao thì đây cũng là trò chơi đầu tiên khiến cậu lo lắng bất an như vậy.

 

Trước đó có vẻ Dương Mi cũng hơi căng thẳng, lúc này chỉ còn lại vui vẻ.

 

Hắn nói với Hạ Bạch: “Tôi chỉ thấy quái vật cảm xúc tan biến, chứ không cảm nhận được chúng có phải thuộc loại ma quỷ hay không, nếu thật sự là ma quỷ, tôi có nên dùng kỹ năng không?”

 

“Không cần đâu, loại ma quỷ này quá đặc biệt, nếu cậu thu hút chúng, lỡ như chúng nhập vào người cậu thì sao? Quá nguy hiểm.” Hạ Bạch không cần suy nghĩ đã trả lời.

 

Nhị Oa cũng nói theo: “Không cần đâu ạ, không có việc gì đâu.”

 

“Tôi cũng nghĩ vậy.” Dương Mi vui vẻ nói: “Dù sao anh trai tôi cũng sẽ nghiên cứu ra máy dò có thể phát hiện ra chúng mà.”

 

Vừa nói chuyện một lúc, bọn họ đã đến phòng Dương Nghi.

 

Hạ Bạch đưa cho Dương Nghi một bông hoa nhỏ nhuốm màu tím, nhưng rất nhạt, gần như không thể nhìn thấy: “Đây là màu sắc nhuộm từ một con quái vật cảm xúc khác.”

 

“Tốt quá. Vừa hay tôi đang cần năng lượng của một con quái vật cảm xúc khác, để chiết xuất dữ liệu giống nhau trong năng lượng của chúng.” Dương Nghi nhận lấy bông hoa nhỏ, đặt vào trong một chiếc hộp đen.

 

Hạ Bạch hỏi: “Có thể bắt được Thải Quỷ không?”

 

Dương Nghi có vẻ rất ung dung: “Hẳn là không thành vấn đề, tối nay có thể nghiên cứu ra thôi.”

 

“Tuyệt quá!” Dương Mi nói: “Vậy có phải bọn họ có thể quay về nghỉ ngơi rồi không? Bọn họ còn chưa ăn tối, không cần phải vất vả theo dõi nữa, ngày mai chúng ta có thể trực tiếp dò ra, rồi trực tiếp xử lý luôn.”

 

Dương Nghi gật đầu: “Đúng vậy, gọi bọn họ quay về ăn cơm đi.”

 

Dương Mi vui vẻ đi ra ngoài.

 

Hạ Bạch chớp mắt, có thứ gì đó vụt qua tâm trí cậu, giống như một loại cảm giác, nhưng rất nhanh sau đó đã biến mất, cậu không kịp nắm bắt.

 

Nghĩ ngợi một lúc, hình như cũng không có gì không ổn, cậu lấy từ trong đạo cụ không gian ra một ít thức ăn, đặt lên bàn, đợi những người khác quay lại.

 

Rất nhanh, bọn họ đã trở về, sau khi nghe nói Dương Nghi đã bắt được năng lượng của quái vật cảm xúc, ai nấy đều rất vui mừng.

 

Văn Vũ Tân lập tức nằm vật ra ghế sofa: “Tối nay cuối cùng cũng có thể ngủ ngon rồi đúng không? Ngày mai chúng ta có thể ra ngoài rồi.”

 

“Cô thì nhàn hạ rồi.” Dương Mi làu bàu: “Anh trai tôi thì vất vả, tối nay không biết phải tăng ca đến mấy giờ.”

 

“Ôi chao ôi chao.” Văn Vũ Tân nói: “Đây có phải là Dương Mi từng tỏa ra khí lạnh với Phó Viện trưởng Dương không vậy?”

 

Dương Mi phì cười, nhào tới ghế sofa bóp cổ cô nàng: “Cô còn nói nữa, cô nói nữa xem.”

 

Hạ Bạch liếc nhìn hai người bọn họ, suy nghĩ một chút, rồi kể lại những gì mình phát hiện được hôm nay cho mọi người nghe.

 

“Nếu không tìm được câu chuyện hoàn chỉnh của bọn họ thì thôi vậy.” Hoa Hạo Minh nói: “Tôi cảm thấy có thể điều này có liên quan đến toàn bộ bối cảnh, chúng ta ở đây có thể chỉ tìm được một phần manh mối, còn nhiều manh mối hơn nữa ở bên ngoài khách sạn, đợi chúng ta rời khỏi đây sẽ tiếp tục tìm.”

 

Hạ Bạch gật đầu, cậu cũng cảm thấy ân oán của hai người này có liên quan đến bối cảnh lớn.

 

“Mọi người thì sao?” Hạ Bạch hỏi.

 

Tiến triển chủ yếu của bọn họ là đã khoanh vùng được khoảng mười người khả nghi, Thạch An còn giết chết một người rõ ràng đã bị Thải Quỷ ký sinh.

 

Thạch An: “Không sai, lúc cô ta chết trên người tỏa ra luồng khí màu xanh lục, hẳn là quái vật sợ hãi.”

 

Hiện tại bọn họ đã tiêu diệt được các Thải Quỷ: Quái vật thù hận màu tím, quái vật sợ hãi màu xanh lục, quái vật phẫn nộ hoặc lo lắng màu đen.

 

“Đã rất giỏi rồi, với tiến độ này, ngày mai Dương Nghi chiết xuất được năng lượng của quái vật cảm xúc, chúng ta có thể tiêu diệt thêm nhiều quái vật cảm xúc hơn nữa.” Chu Bất Ngữ nói.

 

“Ừ.” Lăng Trường Dạ nói: “Vất vả rồi, ăn cơm thôi.”

 

Mọi người vừa trò chuyện vừa yên tâm ăn một bữa cơm, ăn xong đã gần mười giờ tối.

 

Lăng Trường Dạ nói: “Tối nay chúng ta chen chúc ngủ trong hai phòng, thay phiên nhau thức đêm, hai người một nhóm, khi thức đêm một người kiểm tra toàn bộ khách sạn, gặp người bị Thải Quỷ ký sinh, cảm xúc bộc phát thì kịp thời xử lý. Một người trông chừng những người chơi đang ngủ, một là để ý xem có Thải Quỷ đến gần hay không, hai là chú ý xem có ai trong chúng ta bị Thải Quỷ ký sinh, cảm xúc có biến động rõ ràng hay không. Dương Nghi không tham gia thức đêm, vừa hay đủ bốn nhóm.”

 

Theo sự sắp xếp của anh, trước mười giờ tối mọi người tự mình vệ sinh cá nhân, thời gian thức đêm từ mười giờ tối đến sáu giờ sáng, tổng cộng tám tiếng, mỗi nhóm hai tiếng.

 

Hạ Bạch và Nhị Oa phụ trách khung giờ từ mười giờ tối đến mười hai giờ đêm, nhờ phúc của Nhị Oa, Hạ Bạch được chăm sóc rất chu đáo.

 

Trước khi bọn hắn đi tuần tra, những người khác đã quan sát tất cả mọi người trong khách sạn một lượt, những người rõ ràng đã bị Thải Quỷ ký sinh đều đã bị tiêu diệt, những người khả nghi khác trong hai tiếng đồng hồ này vẫn chưa đạt đến mức độ phát điên, hai người nhẹ nhàng đi tuần tra qua lại hai tiếng đồng hồ rồi quay về ngủ.

 

Vì thư giãn nên Hạ Bạch đã có được một giấc ngủ ngon.

 

Tiếng chuông báo thức lúc sáu giờ sáng đánh thức cậu dậy, không chỉ là tiếng chuông điện thoại của cậu, mà còn có cả mấy tiếng chuông khác trong phòng.

 

Hạ Bạch lờ mờ mở mắt, tắt chuông điện thoại, nhìn thấy Văn Vũ Tân và Chu Bất Ngữ trên giường cũng làm động tác tương tự, sau khi tắt chuông điện thoại, lại nằm vật xuống.

 

Đã vậy thì cậu cũng không dậy nữa.

 

Ngủ thêm chút nữa, chỉ một chút thôi.

 

Kết quả là mọi người trong phòng đều như vậy, ai nấy đều dậy muộn, dự định ban đầu là sáu giờ dậy, lúc ra khỏi cửa đã bảy giờ. Mấy người ở phòng bên kia có vẻ cũng không khá hơn bọn hắn là bao, đều mang dáng vẻ vừa mới ngủ dậy.

 

Hoa Hạo Minh: “Dù sao thì máy móc của Dương Nghi cũng có thể bắt được Thải Quỷ rồi.”

 

Hạ Bạch: “Đúng vậy.”

 

“……”

 

Quả nhiên, máy móc của Dương Nghi đã hoàn thiện, quá trình này không khó, chỉ cần máy dò của hắn ta bắt được và xác nhận năng lượng của quái vật cảm xúc, ghi lại, sau này khi cảm nhận được năng lượng của quái vật cảm xúc sẽ phát ra cảnh báo.

 

Chỉ là thời gian ngắn, chưa được tinh vi cho lắm, phải đến gần mới có thể phát hiện ra.

 

Vừa hay sắp đến giờ ăn sáng, có thể nhân lúc ở nhà hàng để kiểm tra xem trong cơ thể những ai có Thải Quỷ.

 

Vừa đi về phía nhà hàng, bọn hắn vừa nói về tình hình tối hôm qua.

 

Tối hôm qua, Hoa Hạo Minh và Dương Mi đã giết chết một người bị Thải Quỷ ký sinh, trong khoảng thời gian từ hai giờ sáng đến bốn giờ sáng.

 

Dương Mi nói: “Trong cơ thể hắn ta rõ ràng là quái vật phẫn nộ, bọn tôi đã quan sát hắn ta một lúc, hắn ta ở trong phòng điên cuồng đập phá đồ đạc rồi tự ngược đãi bản thân, lúc định ra khỏi cửa thì bị bọn tôi xử lý, là luồng khí màu đỏ.”

 

Nếu quái vật phẫn nộ là màu đỏ, vậy thì con quái vật cảm xúc màu đen mà cậu phát hiện trong cơ thể người chơi đầu tiên chính là lo lắng.

 

“Hẳn là không còn nhiều nữa.” Hoa Hạo Minh thoải mái nhẹ nhõm nói: “Hi vọng sáng nay chúng ta có thể tìm ra thêm vài tên nữa.”

 

Bọn hắn đến khá sớm, chiếm vị trí gần cửa ra vào nhà hàng nhất, Dương Nghi ngồi ngoài cùng, đặt máy móc của hắn ta hướng ra ngoài nhiều hơn, treo lơ lửng trên bàn, như vậy bất kỳ ai bước vào nhà hàng cũng đều phải đi qua trước cái máy.

 

Hắn ta nói trước với mọi người: “Màu xanh lá cây là an toàn, màu đỏ có khả năng là có Thải Quỷ, màu đỏ càng đậm thì khả năng càng cao.”

 

Sau khi đã biết cách xem, bọn hắn vừa ăn sáng, vừa chăm chú quan sát cái máy kia.

 

Thời gian ăn sáng của khách sạn Thái Quang là từ bảy giờ rưỡi đến chín giờ, vừa đến bảy giờ rưỡi đã có khách trọ lục tục bước vào nhà hàng để ăn sáng.

 

Có vẻ như Xương Hòa vừa mới ngủ dậy, trên người còn mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa màu xanh lá cây, thậm chí còn không mặc áo khoác, cổ áo chữ V của chiếc váy ngủ khoét rất sâu, phía dưới lại rất ngắn, lộ rõ ​​vùng nhạy cảm, có mấy người đàn ông phía trước và phía sau nhìn cô ta vài lần, sau đó lại thu hồi tầm mắt.

 

Mùi nước hoa thoang thoảng, máy móc hiển thị chấm màu xanh lá cây.

 

Mấy người tiếp theo đều là chấm màu xanh lá cây.

 

Phía trước lại có một cặp vợ chồng dẫn theo con trai bước tới, người đàn ông có vẻ có thói quen ngủ nude, trên người không mặc gì, trần truồng đi về phía nhà hàng, cậu bé được anh ta nắm tay cũng vậy. Cả nhà ba người chậm rãi bước vào nhà hàng.

 

Hết chương 142.

 

Chương 142: Thành Phố Đại Thái (Phần 7)

Ngày đăng: 24 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên