Chương 143: Nhật Ký Công Lược Của Tổng Tài (Phần 7)

Chương 143: Nhật Ký Công Lược Của Tổng Tài (Phần 7)

 

“Tôi… tôi đang ở đâu đây?”

 

“Trời đất quỷ thần ơi, tôi đã nói rồi mà, tôi đã nói là không thể để bác sĩ vào bếp được mà, thế quái nào lại đưa tôi xuống địa phủ luôn rồi.”

 

Bạn tôi chống đầu ngồi dậy, ngơ ngác nhìn quanh, nước mắt tuyệt vọng tuôn rơi.

 

“Quỷ tha ma bắt! Rõ ràng lần này đồ uống có vị khá ổn mà! Tôi chỉ đổi mới một chút hoa quả và gia vị trong món rượu vang nóng, thay bằng tỏi thôi mà!”

 

Bác sĩ mắt còn chưa mở đã lớn tiếng phản bác: “Tỏi thì có gì không tốt! Vừa diệt khuẩn lại còn diệt ma!”

 

Bác sĩ khó khăn mở mắt ra: “…Ma?”

 

“Có phải chúng ta đã gặp ma cà rồng không?”

 

“Phải, hai người không chỉ gặp ma cà rồng, mà còn hạ gục được tên đó.” Tôi nhìn hai tên say rượu vừa tỉnh, xoa xoa thái dương.

 

Bác sĩ kinh hãi: “Gặp thật à? Hạ gục thế nào?”

 

Anh ấy ngồi dậy khỏi giường, lắc lắc cái đầu vẫn còn choáng váng: “Thằng nhóc này còn nói hai bọn tôi bị một ly rượu vang của tôi đưa xuống địa phủ nữa chứ, thật nực cười.”

 

Tôi đi đến bên cửa sổ, đột ngột kéo rèm ra. Ánh nắng ban mai rọi vào phòng, xua tan đi bóng tối.

 

“Cũng không khác là bao, hai người có biết mình đã ngủ bao lâu rồi không?”

 

“Ba ngày.”

 

“Hai người đã ngủ suốt ba ngày liền, nếu không tỉnh lại, tôi đã định tìm người đến gọi hồn cho hai người rồi đấy.”

 

Tôi chạm vào Trí Não, tivi sáng lên, camera giám sát đã ghi lại rõ ràng toàn bộ quá trình hai người say rượu làm loạn.

 

Sau khi say, bác sĩ bắt đầu cười, nhìn thấy cái gì cũng cười được một lúc, phát ra những tiếng như “Ha ha ha”, “Hi hi hi~”, “Ô hô hô”, “Me ha ha ha”, “Ê hê hê”, “Hẹ hẹ hẹ”.

 

Còn bạn tôi thì bị mùi tỏi xộc lên, mặt mày đau khổ, say gục xuống đất.

 

Đọc khẩu hình của cậu ta trong camera, cuối cùng tôi cũng biết được lời cầu cứu chưa nói hết của cậu ta là gì.

 

Nguyên văn là: “Cứu tôi với, anh ấy điên rồi, lại đi cho tỏi vào rượu vang đỏ!”

 

Bác sĩ gãi đầu, nhìn hai kẻ say xỉn trong màn hình, tự kiểm điểm sâu sắc: “Lần này pha rượu cho hơi nhiều vodka, lần sau tôi sẽ cho ít đi.”

 

Bạn tôi tức giận nói: “Đây là vấn đề của vodka à?! Anh cho sầu riêng vào rượu vang tôi còn không nói gì, đằng này anh lại cho tỏi!”

 

Bác sĩ đỏ mặt tía tai: “Tỏi thì có gì không tốt chứ, khử mùi, diệt khuẩn, lại còn tỉnh táo đầu óc. Người ta cho táo với gia vị vào rượu vang được, tại sao lại không cho tỏi được?”

 

Bạn tôi trông như sắp sụp đổ, kéo tôi lại tố cáo: “Anh ta còn rất có tinh thần nghiên cứu khoa học, không chỉ cho tỏi mà còn làm thí nghiệm đối chứng, dùng cả tỏi tươi, tỏi ngâm mặn, tỏi ngâm ngọt, tỏi cô đơn, đến cả tỏi ngâm giấm Lạp Bát cũng dùng! Cái nồi rượu vang nấu với tỏi Lạp Bát đó nấu đến cuối cùng còn chuyển sang màu xanh lè!”

 

Tôi im lặng một lát rồi nhận xét: “Nghe có vẻ rất hợp cạ với phù thủy đấy.”

 

Khương Thanh Xu vì luyện đan nấu ra nồi thuốc có màu kỳ quái quá, nên mới bị phù thủy nhận nhầm là đồng loại, vì chuyện đó mà buồn bực cả một ngày.

 

Để phù thủy nhìn thấy bác sĩ, cô ta sẽ biết ai mới là phù thủy đích thực.

 

Nhìn trạng thái của hai người họ, xem ra tinh thần vẫn còn tốt chán.

 

Tôi bắt bác sĩ ký nhận mặt bằng phòng khám mới, cách quán bar mới mở của bạn tôi một con phố.

 

Bạn tôi chống cằm châm chọc: “Tôi nghĩ tôi đã phát hiện ra một cơ hội kinh doanh mới rồi, nên đưa rượu của bác sĩ lên kệ trong quán bar của tôi, gọi là series ‘Có điều muốn nói mà không thể thốt nên lời’, chuốc say người ta rồi trực tiếp đưa đến phòng khám của bác sĩ luôn.”

 

Nói rồi mắt cậu ta sáng lên: “Hình như được đấy!”

 

“Loại tỏi ngọt gọi là ‘Mật Ngữ Khó Nói’; loại tỏi tươi gọi là ‘Mối Tình Đầu Chẳng Thể Ngỏ Lời’; loại tỏi mặn gọi là ‘Nỗi Cô Đơn Không Tên’; loại tỏi cô đơn gọi là ‘Hương Vị Của Nước Mắt’; còn loại tỏi Lạp Bát thì gọi là ‘Thà Không Gặp Còn Hơn’!”

 

Mắt bác sĩ cũng sáng lên: “Tên nghe hay đấy, có vẻ sẽ thành hàng hot đó! Nhưng tại sao series này lại có tên như vậy?”

 

Bạn tôi lườm anh ấy một cái: “Chỉ dựa vào chiến tích anh hùng một miệng của tôi hun cho một con ma cà rồng ngất xỉu, anh uống thứ rượu này vào còn dám tỏ tình với người mình yêu không?”

 

“À đúng rồi, kế hoạch theo đuổi người trong lòng của mày có thuận lợi không?” Bạn tôi quay sang nhìn tôi.

 

Tôi khoanh tay trước ngực, nghĩ lại những chiến tích liên tiếp thất bại trong suốt một tháng qua, rồi lại chiến đấu tiếp, một tay che mặt: “Không thuận lợi lắm.”

 

Đâu chỉ là không thuận lợi lắm, phải nói là hoàn toàn không có tiến triển.

 

“Trên bờ quả thật có quá nhiều sự cố bất ngờ, bước tiếp theo tao định lấy cớ là tiệc hợp tác kinh doanh để đưa anh ta lên du thuyền.”

 

Chuyến du lịch trên du thuyền kéo dài nửa tháng, ít nhất cũng có thể khiến Trợ lý nhận ra rằng, trong lòng tôi, anh ta là một người đặc biệt.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

…Chắc là vậy.

 

Bạn tôi xoa cằm: “Nói thật nhé, với tiến độ này của mày, tao thấy chắc phải mất một năm rưỡi anh ta mới nhận ra được đấy.”

 

“Hai người đã ở bên nhau quá lâu rồi, lâu đến mức tạo thành thói quen, trong tiềm thức sẽ từ chối tin vào khả năng tồn tại của những mối quan hệ khác.”

 

“Tao nghĩ, hay là mày thử thăm dò xem anh ta có phản cảm với mày không, chỉ cần không phản cảm thì tỏ tình luôn. Nếu anh ta đồng ý thì mọi người cùng vui vẻ, nếu không đồng ý thì mới chính thức bắt đầu theo đuổi, để anh ta ý thức được rằng mày đang theo đuổi anh ta.”

 

“Mày nói mày đã tặng anh ta chiếc đồng hồ ‘Trăng Trong Lòng Bàn Tay’ đúng không? Nhưng anh ta cũng không biểu hiện cảm xúc gì khác, chỉ cảm ơn mày rồi nhận lấy.”

 

“Biết đâu anh ta lại xếp chiếc đồng hồ đó vào mục phúc lợi cho nhân viên rồi.”

 

Bạn tôi nhún vai: “Anh ta coi đó là phúc lợi nhân viên, rồi càng thêm trung thành với mày, chăm chỉ làm việc – hình như cũng chẳng có vấn đề gì.”

 

Bác sĩ gãi đầu: “Khoan đã, ‘Trăng Trong Lòng Bàn Tay’ mà cũng coi là phúc lợi cho nhân viên được á? Đây là đồng hồ quả quýt cấp bậc sưu tầm đấy.”

 

Bạn tôi cười: “Tại sao lại không thể? Xưa có ‘giết ngựa lấy gan, bẻ vòng ngọc’, nay có ‘Trăng Trong Lòng Bàn Tay, thưởng cuối năm’, cũng đâu có gì sai?”

 

Bác sĩ hít một hơi thật sâu, cảm thấy cũng rất có lý.

 

Bạn tôi nói tiếp: “Cho nên tao mới nói, hay là lúc ở trên du thuyền, mày thử thăm dò thái độ của anh ta, nắm bắt cơ hội tỏ tình luôn đi.”

 

Tôi khẽ gõ gõ lên mặt bàn, im lặng một lúc lâu.

 

“Được.”

 

———-

 

Trên du thuyền.

 

Chiếc du thuyền này dài hơn bốn trăm mét, rộng hơn bốn mươi mét này được trang hoàng lộng lẫy với vô vàn loài hoa. Có thể thấy hoa tươi ở khắp mọi nơi, dù bên ngoài đã là mùa đông, nơi đây vẫn như mùa xuân.

 

Gợi ý trang trí hoa này là tham khảo từ Thánh Tử và Thánh Nữ.

 

Thực ra, ban đầu tôi không định hỏi kinh nghiệm tình trường của bọn họ, chỉ sợ Thánh Nữ sẽ hào phóng lôi ra hai con tình cổ.

 

Nhưng không ngờ họ lại chủ động hỏi thăm.

 

“Phụt… ha ha, không đâu, tình cổ là thứ chỉ được dùng sau khi hai người đã nguyện ý định tình trăm năm thôi.”

 

Vẻ mặt Thánh Nữ hiếm khi có biến động, cô khẽ cong mắt cười: “Khi chúng tôi tỏ tình với người mình thích, chúng tôi sẽ nhảy múa, sẽ ca hát.”

 

“Nếu đối phương cũng thích, họ sẽ đáp lại bằng điệu múa và bài hát.”

 

Thánh Tử cười bổ sung: “Còn có hoa nữa, khi bày tỏ tình yêu, phải chọn một không gian thật đẹp, tốt nhất là nơi có cả một biển hoa. Chúng tôi đều là những đứa con của tự nhiên, hoa là phương tiện để chúng tôi thể hiện tình yêu, giống như gió và côn trùng vậy.”

 

Ca hát thì hơi khó, còn nhảy múa… khiêu vũ chắc là được, còn về hoa…

 

“Có người thích hoa, có người không, trong trường hợp không biết đối phương có thích hay không, thế thì nên chọn thế nào?”

 

Thánh Tử nói: “Trong trại của chúng tôi cũng có những cô gái thích rừng sâu hoặc động vật hơn. Thường thì trong trường hợp này, chàng trai thích cô ấy sẽ chuẩn bị hai lần tỏ tình, lần đầu là ở nơi riêng tư, chọn nơi cô ấy thích, lần thứ hai là trước mặt mọi người, chọn một nơi có hoa cỏ.”

 

“Bởi vì mọi người đều ngầm mặc định rằng, bày tỏ tình yêu phải được thực hiện dưới sự chứng giám của Hoa Thần, nếu không ở trước hoa thì sẽ thiếu đi một chút trang trọng. Vì vậy sẽ chọn tỏ tình hai lần.”

 

Tôi gật đầu.

 

Nói cách khác, khi tình cảm chưa rõ ràng, ngoài việc tặng cho đối phương thứ họ thích, còn nên tặng họ những thứ mà thế gian xem là biểu tượng của tình yêu.

 

Bởi vì thời gian còn hạn chế, sự thấu hiểu của hai bên dành cho nhau chưa trọn vẹn, cho nên cần những vật được thế nhân gán cho ý nghĩa tình yêu để bày tỏ tấm chân tình của mình.

 

Đợi đến khi thời gian đủ lâu, tất nhiên sẽ không cần thông qua cách này để xác nhận tình cảm nữa.

 

Nhưng lần đầu tiên, tôi nên tặng Trợ lý một bó hoa.

 

Dù tôi đã biết Trợ lý không có sở thích đặc biệt với loại hoa nào, tôi vẫn chọn hoa hồng.

 

Để đảm bảo hoa hồng vào ngày tỏ tình sẽ nở đẹp nhất, tôi đã cho chuyển lên du thuyền hàng trăm chậu hoa hồng được trồng trong đất, tất cả đều đang ở dạng nụ, và trong thời gian tới sẽ lần lượt bung nở.

 

Số lượng hoa trong bó hoa tỏ tình, tôi đặt là 99 đóa, ước tính sơ bộ trọng lượng khoảng từ 15 đến 18 cân, là mức trọng lượng tôi có thể dùng một tay nâng lên mà không ảnh hưởng gì đến việc di chuyển.

 

Để tránh xảy ra tình trạng như anh cả, đặt 9999 đóa hoa cúc, kết quả phát hiện ra căn bản không ôm nổi, đành phải để xe tải chở đến cho chị dâu.

 

Tôi nhẹ nhàng thở ra một hơi, gập cuốn sổ tay lại.

 

Ngày mai, du thuyền sẽ khởi hành.

 

Hết chương 143.

 

Chương 143: Nhật Ký Công Lược Của Tổng Tài (Phần 7)

Ngày đăng: 16 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên