Chương 144: Cô Ấy Muốn Sống
Lê Hồng Khiêm chưa thực sự thấy được bản lĩnh của Quý Nam Tinh, hắn ta chỉ biết Quý Nam Tinh cũng là một thiên sư, có thể thấy ma, còn có thể nhìn thấu bản thân hắn ta ngay từ cái nhìn đầu tiên, nên theo bản năng có chút sợ hãi.
Nhưng đó là trong tình huống hắn ta đơn độc không có ai giúp đỡ. Bây giờ bên cạnh hắn ta đã có một vị thiên sư, người này tuổi tác cũng lớn hơn Quý Nam Tinh, chắc hẳn năng lực cũng mạnh hơn cậu.
Vì vậy, Lê Hồng Khiêm vừa thấy Quý Nam Tinh liền theo bản năng trốn ra sau lưng vị thiên sư trung niên kia, còn cố gắng đổi trắng thay đen: “Đại sư, người này chính là vị thiên sư mà tôi đã nói trước đây. Cậu ta không những không chịu giúp tôi lấy lại thân xác, mà còn muốn giam giữ hồn phách của tôi để nhường chỗ cho con cô hồn dã quỷ kia!”
Tiêu Dã đang dán Thiên Nhãn Phù trên người không nhịn được mà chửi một câu: “Toàn lời ma quỷ, đúng là không sai chút nào. Lời nói dối như vậy mà anh cũng mở miệng nói ra được, xem ra bình thường cũng không ít lần nói những lời lừa gạt ma quỷ rồi.”
Cậy có người bên cạnh, Lê Hồng Khiêm tỏ ra vô cùng tự tin: “Các người dám nói các người không thiên vị con dã quỷ đó, muốn tôi nhường thân xác cho nó?!”
Quý Nam Tinh lại không nhìn Lê Hồng Khiêm, mà búng ngón tay, một luồng khí từ đầu ngón tay cậu bắn ra, trúng vào người Lê Hồng Thăng, đánh bay lá bùa trên người anh ta ra.
Lê Hồng Thăng vốn không thể cử động, bỗng có thể động đậy trở lại ngay lập tức. Anh ta vội vàng lùi lại mấy bước, tránh xa vị thiên sư trung niên kia.
Vị thiên sư trung niên nhíu mày, nói: “Cậu bạn trẻ, cậu đã là thiên sư thì nên biết âm dương không thể đảo ngược. Thân xác của người này bị dã quỷ chiếm đoạt, đây vốn là nhiễu loạn âm dương. Bất kể gia đình bọn họ có ân oán khúc mắc gì, ít nhất cũng phải để âm dương quy về đúng vị trí.”
Lê Hân một tay nắm lấy tay anh cả, quay đầu khóc lóc cầu xin Quý Nam Tinh: “Đừng mà! Anh ơi, anh giúp chúng tôi với, đừng để bọn họ mang anh hai của tôi đi. Anh ấy tốt lắm, anh ấy không phải quỷ xấu gì đâu, anh ấy thật sự rất tốt, hu hu hu.”
Lê Hồng Thăng vuốt đầu em gái, rồi cúi xuống nhìn Lê Hồng Khiêm giả đang gắng gượng muốn ngồi dậy.
Lê Hồng Khiêm giả đối diện với ánh mắt của anh ta, mỉm cười, rồi vỗ về an ủi Lê Hân, mở lời: “Thì ra mọi người đều biết cả rồi, em còn tưởng mình giấu rất kỹ.”
Lê Hân lau nước mắt nói: “Bởi vì anh không biết Lê Hồng Khiêm thật sự căm ghét em đến nhường nào. Anh ta sẽ không bao giờ xoa đầu em gọi em là em gái, cũng sẽ không bao giờ chăm sóc em lúc em bị ốm. Từ nhỏ anh ta đã mong em chết đi. Anh ta sẽ không bao giờ cùng mọi người trong nhà ăn một bữa cơm yên ổn, anh ta về nhà chỉ có một việc duy nhất là đòi tiền. Anh ta không thể ngoan ngoãn nghe ba nói chuyện làm ăn, không thể nói chuyện tử tế với mẹ, càng không thể nghe lời anh cả. Cho nên dù anh có che giấu thế nào cũng không thể giống anh ta được.”
Lê Hân đưa tay ôm lấy anh hai mình: “Anh đừng đi có được không, em muốn anh làm anh hai của em, anh cả cũng muốn anh làm em trai của anh ấy, còn có ba mẹ nữa, mọi người đều rất thích anh, anh đừng đi có được không.”
Lê Hồng Khiêm cúi đầu, chuyện này đã không còn do ý muốn của cô nữa rồi, đi hay ở đã không còn do cô quyết định được nữa.
Lê Hồng Khiêm đứng sau lưng vị thiên sư trung niên kia lại thay đổi vẻ mặt chán ghét hung tợn, thay vào đó là bộ mặt đau khổ: “Dù sao chúng ta cũng là người một nhà, chỉ vì trước đây tôi không thích các người, mà các người lại giúp một con dã quỷ chiếm đoạt thân xác của tôi? Đó là thân xác của tôi, các người không có tư cách thay tôi quyết định!”
Có lẽ vị thiên sư trung niên cũng đã hiểu được phần nào tình hình của nhà họ Lê, nhưng như Lê Hồng Khiêm đã nói, thân xác là của hắn ta, cho dù là người nhà của hắn ta cũng không có quyền thay hắn ta quyết định.
Bây giờ kẻ khó đối phó không phải là người nhà họ Lê, một đám người bình thường không thể cản được ông ta, mà là hai người trẻ tuổi đột nhiên xuất hiện này.
Vị thiên sư trung niên nhìn Quý Nam Tinh: “Vị đạo hữu này, tôi không muốn động thủ với cậu. Chuyện này tôi nghĩ cậu nên hiểu, sự cản trở của cậu sẽ làm hỗn loạn âm dương. Cậu thân là thiên sư, nên rất rõ nhân quả trong đó. Có lẽ Lê Hồng Khiêm không phải người tốt, nhưng thân xác là của hắn ta, đây không phải là lý do để dã quỷ chiếm đoạt mà không trả. Nếu cậu thương hại con dã quỷ này, tôi có thể làm một buổi pháp sự cho nó, giúp nó siêu độ để có kiếp sau.”
Quý Nam Tinh mỉm cười: “Ông hiểu lầm rồi, tôi không có ý định cản trở, tôi chỉ đến để lấy lại đồ của mình thôi.”
Vị thiên sư trung niên có chút nghi hoặc. Trái tim hai anh em nhà họ Lê cũng nguội lạnh, bọn họ thật sự đã nghĩ hai người trẻ tuổi này đến để giúp đỡ.
Lê Hân nắm chặt tay anh cả, ngẩng đầu nhìn anh ta, ánh mắt tràn đầy bất lực và tuyệt vọng. Vậy là Lê Hồng Khiêm giả mà bọn họ ai cũng đều yêu quý sắp bị đuổi đi, còn Lê Hồng Khiêm thật xem bọn họ như kẻ thù sắp quay về sao.
Không đợi vị thiên sư trung niên kia kịp lên tiếng hỏi, Quý Nam Tinh đã giơ tay, nhẹ nhàng lắc chiếc chuông vàng trên cổ tay.
Chuông vàng trên người Lê Hồng Khiêm theo tiếng chuông mà hiện ra, nhưng rồi lại từ từ tan biến dưới sự thúc giục của Quý Nam Tinh.
Ánh mắt vị thiên sư trung niên kia có hơi thay đổi. Ông ta cũng có chuông gọi hồn, nhưng chuông của ông ta chỉ là một công cụ bắt quỷ rất bình thường, giống như kiếm gỗ đào bình thường, tiền ngũ đế bình thường, bỏ thêm chút tiền là có thể mua được.
Nhưng thứ trên tay người trẻ tuổi này lại là pháp khí, mà không phải một, mà là hai món.
Được chuỗi niệm châu đó gia trì, uy lực của pháp khí Kim Linh kia không chỉ đơn giản là tăng gấp đôi. Sự khác biệt này chính là, nếu ông ta muốn rút linh hồn con dã quỷ ra khỏi thân xác của Lê Hồng Khiêm thì phải tốn không ít sức lực, nhưng nếu có hai món pháp khí này thì sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Không đợi vị thiên sư trung niên nhìn kỹ thêm những thứ trên cổ tay cậu, Quý Nam Tinh đã xóa bỏ ấn Kim Linh rồi thu tay lại, sau đó lùi ra hai bước, ra vẻ không liên quan.
Vị thiên sư trung niên kia theo bản năng nhìn về phía Lê Hồng Khiêm, chỉ thấy một tia sinh khí vốn còn sót lại trên người hắn ta lại đang tan biến với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Gần như chỉ trong vài hơi thở, từng luồng hắc khí từ trong cơ thể hắn ta cuồn cuộn tuôn ra, xua tan sạch sẽ những tia sinh khí cuối cùng còn sót lại.
Chỉ trong nháy mắt, Lê Hồng Khiêm đã từ một sinh hồn chỉ còn lại chút sinh khí, triệt để biến thành một tử hồn.
Vị thiên sư trung niên kinh ngạc: “Cái này…”
Lê Hân có thể nhìn thấy bọn họ, cô bé theo bản năng nắm chặt tay anh cả. Lê Hồng Khiêm đối với cô bé vốn đã là một sự tồn tại đáng sợ, huống chi bây giờ hắn ta lại biến từ sinh hồn thành tử hồn, sự biến đổi đó có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cả người bao phủ toàn hắc khí, dọa Lê Hân sợ đến mức chỉ muốn trốn ra sau lưng anh cả.
Lê Hồng Thăng không nhìn thấy quỷ hồn, nhưng thấy dáng vẻ của vị thiên sư trung niên kia và Lê Hân, anh ta cũng có thể đoán được đã xảy ra chuyện gì, bèn hỏi em gái: “Sao vậy em?”
Lê Hân nhỏ giọng nói: “Anh ta trở nên rất đáng sợ, cả người toàn là hắc khí, giống như ma vậy.”
Lê Hồng Khiêm vừa rồi còn có thể giữ được một chút sinh khí của con người, nhưng bây giờ, rõ ràng là đã hoàn toàn biến thành ma. Hắn ta không hiểu rõ tình hình, nhưng thấy sắc mặt của vị thiên sư trung niên kia đại biến, hắn ta cũng ý thức được có chuyện không hay. Lê Hồng Khiêm không nhịn được mà sờ lên mặt mình, khó hiểu hỏi: “Sao vậy?”
Vị thiên sư trung niên kia nhíu mày: “Sao quỷ khí trên người cậu lại nặng như vậy? Lúc cậu tìm tôi, tôi đã nói rồi, trên người cậu chỉ còn lại một tia sinh khí cuối cùng, nếu sinh khí hoàn toàn cạn kiệt thì cậu sẽ không bao giờ có thể quay về, không thể hoàn dương được nữa. Bây giờ sinh khí trên người cậu đã cạn sạch, cho dù con dã quỷ kia có chịu nhường thân xác thì cậu cũng không về được nữa.”
Lê Hồng Khiêm nghe xong thì sắc mặt cung biến đổi, quay đầu hung tợn nhìn Quý Nam Tinh: “Có phải là mày không! Mày đã làm gì tao để tao không thể giành lại thân xác được!”
Quý Nam Tinh không hề tức giận trước lời buộc tội của hắn ta, chỉ thản nhiên nói: “Tôi đã nói rồi, lòng mang ác niệm thì dễ bị quỷ khí xâm thực lắm. Mấy ngày nay không biết anh đã làm chuyện ác gì mà quỷ khí đã bao phủ người anh đến mức này. Còn về việc tôi đã làm gì, tôi chẳng qua chỉ thấy sinh khí của anh sắp tan hết, lúc trước đã đặt một pháp ấn lên người anh để giúp anh ngăn chặn quỷ khí, giữ lại tia sinh khí cuối cùng. Nếu anh đã không cần tôi giúp, thì dĩ nhiên tôi phải thu lại pháp ấn của mình rồi, còn sau khi thu lại anh sẽ biến thành cái dạng gì, chuyện đó không liên quan gì đến tôi nữa.”
Vị thiên sư trung niên kia tức giận nhìn Lê Hồng Khiêm: “Không phải cậu nói người ta giúp dã quỷ chiếm đoạt thân xác của cậu sao!”
Là do đạo hạnh của ông ta không đủ, không nhìn ra được dấu pháp ấn trên người Lê Hồng Khiêm, chỉ thấy hắn ta còn sót lại một tia sinh khí, lại không ngờ tia sinh khí còn sót lại này là do vị thiên sư trẻ tuổi này giúp hắn ta giữ lại.
Ông ta còn suýt nữa đã tin lời ma quỷ của Lê Hồng Khiêm, tưởng rằng cậu trai trẻ này bị hành động thiên vị của nhà họ Lê ảnh hưởng nên mới giúp cô hồn dã quỷ!
Hai mắt Lê Hân sáng lên, lay lay tay anh cả, rồi quay đầu nhìn Lê Hồng Khiêm giả, nhỏ giọng nói: “Anh nghe thấy không, anh ta không về được nữa rồi.”
Lời này lọt vào tai Lê Hồng Khiêm không khác gì một cú sốc lớn, hắn ta không cam lòng, nói: “Tại sao không thể hoàn dương? Nó chết rồi mà vẫn có thể nhập vào thân xác của tôi, tại sao chính tôi lại không được!”
Vị thiên sư trung niên nhíu mày, muốn giải thích cho hắn ta hiểu, nhưng nguyên nhân trong đó rất phức tạp, còn cần thiên thời địa lợi và vô số sự trùng hợp, giải thích cũng không phải một hai câu là có thể nói rõ được.
Ngay lúc ông ta không biết mở lời thế nào, Quý Nam Tinh nói: “Bởi vì trên người cô ấy có công đức, lúc sống đã làm việc tốt, sau khi chết thân mang công đức. Anh cũng có thể xem công đức trên người cô ấy là tia sinh khí giúp cô ấy hoàn dương. Bây giờ cô ấy có sinh khí, nên có thể sống trong thân xác của anh, còn anh, đã hoàn toàn biến thành tử hồn, dĩ nhiên là không về được nữa rồi.”
Vị thiên sư trung niên nghe vậy thì sắc mặt lại thay đổi. Ông ta còn không nhìn ra trên người con ma kia có mang công đức, ông ta còn tưởng đối phương chỉ là một con dã quỷ bình thường, nhập vào thân xác người sống, rồi lấy lòng người nhà của cơ thể này, để người nhà họ Lê chấp nhận mình, để được công nhận và hoàn toàn dung hợp vào cơ thể này.
Lại không ngờ thứ giúp nó hoàn dương lại là công đức.
Chưa kịp cảm thán mình tuổi đã cao mà thực lực lại thua kém người khác như vậy, thì Lê Hồng Khiêm bên cạnh đã điên cuồng lao về phía Lê Hồng Khiêm giả, sự căm hận ngập tràn gần như đã biến quỷ khí thành thực thể: “Dựa vào đâu! Đây là thân xác của tao, không ai cướp được! Trả lại cho tao! Trả lại thân xác cho tao!”
Nhìn hắn ta mặt mày hung tợn, cả người bốc lên quỷ khí lao tới, Lê Hân sợ hãi hét lớn, Lê Hồng Khiêm giả vội ôm Lê Hân vào lòng.
Nhưng cô vừa mới bị chuông gọi hồn triệu hồi, lúc này hồn phách không ổn định, bị Lê Hồng Khiêm xông vào như vậy, vậy mà lại bị hắn ta đẩy ra khỏi cơ thể.
Cơ thể lập tức ngất đi, hồn phách bị đẩy ra ngoài. Lê Hân đã được vị thiên sư trung niên kia khai thiên nhãn, có thể nhìn thấy quỷ hồn, sau khi thấy hồn phách trong cơ thể đó thì liền kinh ngạc kêu lên một tiếng: “Anh là con gái!”
Trời ạ, người mà cô bé tưởng là anh trai, lại là một chị gái!
Quý Nam Tinh cũng sững sờ một lúc. Cậu không thể nhìn thấy hồn phách trong cơ thể, vì cậu chưa tu luyện đến mức có thể nhìn thấu hồn thể qua lớp da thịt, nhưng trước đó khi gặp Lê Hồng Khiêm giả, cậu đã cảm thấy trên người anh ta có một loại khí chất như thiếu nữ.
Đó là một cảm giác trong trẻo rất hiếm thấy ở nam giới, không phải là nữ tính, mà là một loại tươi sáng toát ra từ bên trong.
Tiêu Dã bên cạnh cũng kinh ngạc: “Ma nữ.”
Vậy là con ma nữ này ở trong thân xác của một người đàn ông, ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu hắn là, lúc tắm rửa đi vệ sinh chắc phải ngượng ngùng lắm nhỉ, phải chuẩn bị tâm lý bao nhiêu mới có thể thích ứng tốt như vậy.
Lê Thiến bị va chạm đến mức bị đẩy ra khỏi cơ thể, chưa kịp phản ứng thì lá bùa trên người cô lại nóng lên, một lực hút lại kéo cô trở về, cô lại lần nữa quay về trong cơ thể của Lê Hồng Khiêm.
Lê Hồng Khiêm thấy cô suýt nữa đã bị đẩy ra ngoài, vẻ mặt lập tức trở nên điên cuồng. Hắn ta biết là có thể, chỉ cần đẩy cô ra là hắn ta có thể quay về.
Nhưng ở đây còn có hai vị thiên sư, làm sao có thể để mặc Lê Hồng Khiêm làm càn. Hắn ta xông vào như vậy không chỉ bản thân không về được, mà còn khiến cơ thể mất đi sự chống đỡ của hồn phách, khiến cho cơ thể chết hoàn toàn.
Không cần Quý Nam Tinh ra tay, chuông chiêu hồn của thiên sư trung niên vang lên, một lá bùa bay ra khỏi tay ông ta, trấn áp Lê Hồng Khiêm đang còn muốn lao tới xuống đất.
Lê Hồng Khiêm bị trấn áp không thể động đậy, liền chửi bới không ngớt, không chỉ chửi Quý Nam Tinh mà còn chửi cả vị thiên sư trung niên, chửi con ma đã chiếm thân xác của hắn ta, chửi Lê Hân và Lê Hồng Thăng là đồ vong ơn bội nghĩa, chửi bọn họ vì chiếm đoạt tài sản gia đình mà nhắm mắt làm ngơ nhìn hắn ta chết.
Quý Nam Tinh thấy ồn ào, cũng ném ra một lá bùa, dán lên miệng hắn ta, lúc này mới nói: “Tôi đã nói rồi, nói dối nhiều quá đến chính anh cũng tin. Anh nói bọn họ vì chiếm đoạt tài sản gia đình mà không quan tâm đến sống chết của anh, nhưng chuyện biến thành thế này, rốt cuộc là vì sao thì chính bản thân anh rõ hơn ai hết.”
Lê Hồng Thăng không nghe được lời chửi rủa của Lê Hồng Khiêm, nhưng nghe lời của vị thiên sư trẻ tuổi này, có lẽ cũng đoán được Lê Hồng Khiêm đang chửi gì. Nhưng anh ta lại tò mò hơn về nguyên do trong đó: “Xin hỏi, ngài có biết chuyện gì không?”
Quý Nam Tinh: “Thân xác là do chính anh ta nhường ra. Anh ta không muốn sống, nhưng tự sát cũng chỉ là dọa các người chứ không thật sự muốn chết. Có lẽ chính anh ta cũng không ngờ, hôm đó anh ta uống rượu, lại nuốt thuốc, cơ thể suy kiệt bao năm qua thật sự khiến anh ta cận kề cái chết, cũng vì vậy mà hồn lìa khỏi xác, bị người trong thân xác anh ta bây giờ nắm lấy cơ hội sống lại.”
Quý Nam Tinh nhìn Lê Hồng Khiêm đang bị trấn áp trên đất, ánh mắt hắn ta trợn trừng, mở to đến mức như muốn lồi ra: “Ác niệm của anh cũng từ lúc này mà sinh ra. Anh đã sớm muốn bọn họ chết đi, thấy con ma này mượn thân xác anh sống lại, anh liền nảy sinh ý đồ xấu. Anh muốn giết ba mẹ mình, giết anh cả và em gái mình. Quỷ hồn giết người đâu cần bằng chứng gì. Hơn hai tháng qua hồn ma kia ở trong thân xác anh, không phải anh tìm cơ hội quay về, mà là tìm cơ hội giết người. Tiếc là nhà họ Lê cũng xem như là gia đình giàu có, người có thể đầu thai vào nhà có phúc đều là người thân mang phúc khí. Anh ra tay mấy lần đều bị bọn họ tránh được. Anh nhận ra hồn thể của mình ngày càng yếu đi, ý thức được nếu không quay về thì thật sự không còn cơ hội nữa, thế là trước tìm đến tôi, sau lại tìm đến ông ta.”
Ông ta này dĩ nhiên là chỉ vị thiên sư trung niên kia. Vị thiên sư trung niên không ngờ trong đó còn có nhiều uẩn khúc như vậy, tức đến mặt mày trắng bệch.
Lê Hồng Thăng im lặng một lúc rồi nói: “Vậy nên mấy lần suýt tai nạn xe không phải là ngẫu nhiên, cũng không phải do người khác làm, mà là Lê Hồng Khiêm? Mẹ tôi suýt ngã từ trên cầu thang xuống, bà nói cảm giác như có người đẩy bà, nhưng lúc đó trong nhà không có ai cả, vậy là không phải ảo giác. Lê Hồng Khiêm, đó là bố mẹ đã sinh ra mày đấy, mày có còn là người không?”
Lê Hân trốn trong lòng Lê Thiến, nói thật thì cô bé cũng không cảm thấy có gì trong hai tháng qua, chỉ thấy lạ là cơ thể của anh hai bị người khác nhập hồn, rồi nhận ra người anh hai mới tốt đến nhường nào, vậy nên đặc biệt bám anh. Còn về việc ra vào có thêm vệ sĩ, cô bé còn tưởng là anh cả không yên tâm về người anh hai mới này, nên đặc biệt bảo vệ cô.
Không ngờ trong nhà lại xảy ra mấy lần tai nạn.
Quý Nam Tinh nhìn vị thiên sư trung niên: “Vậy nên ông biết tại sao anh ta không về được nữa rồi, ác niệm lớn như vậy, không chỉ một lần sử dụng quỷ khí mưu sát người khác, anh ta đã sớm không về được nữa rồi.”
Dĩ nhiên, đây không phải là điều cậu nhìn ra ngay từ lần đầu gặp Lê Hồng Khiêm, mà là sau khi đánh ấn Kim Linh lên người hắn ta, gặp được Lê Hồng Khiêm giả, phát hiện sợi dây liên kết giữa cơ thể và hồn phách của Lê Hồng Khiêm thật đã đứt sạch, chỉ còn lại một sợi dây sinh tử cực kỳ mỏng manh, cậu mới suy đoán ra.
Chỉ là, dù sao thì thân xác đó cũng là của Lê Hồng Khiêm, chỉ cần con ma kia chịu nhường ra, Lê Hồng Khiêm vẫn có thể quay về. Dù cho những việc làm của Lê Hồng Khiêm phải bị Cục Quản lý trừng phạt, thì cũng có thể đợi sau khi hoàn dương rồi xử lý.
Không ngờ Lê Hồng Khiêm lại tự mình bỏ đi, còn tìm thêm một vị thiên sư nữa, muốn lừa gạt ông ta giúp mình đoạt lại thân xác.
Nhìn Lê Hồng Khiêm bị trấn áp trên đất, vị thiên sư trung niên thở dài: “Đây chính là gieo gió gặt bão mà. Sinh hồn lìa thể nhiều nhất cũng chỉ chống đỡ được bảy ngày. Vì có người chiếm giữ thân xác của cậu, cũng giúp cậu có thêm cơ hội hoàn dương. Hơn hai tháng trời cậu không trân trọng, ngược lại còn hết lần này đến lần khác nảy sinh ý đồ xấu muốn hại người. Lê Hồng Khiêm, có kết quả ngày hôm nay, chỉ có thể nói đều là báo ứng của cậu.”
May mà vừa rồi ông ta bị người khác ngăn cản, nếu không ông ta đã hại người rồi. Nếu dính vào nhân quả báo ứng này, phải làm bao nhiêu công đức mới có thể bù đắp được.
Dù Lê Hồng Khiêm thật có không cam lòng thế nào, hắn ta đã bị quỷ khí xâm thực, đã không thể hoàn dương thì dĩ nhiên cũng không thể để mặc hắn ta ở bên ngoài hại người. Vị thiên sư trung niên kia lấy ra một chiếc hũ sứ nhỏ mang theo bên người, thu Lê Hồng Khiêm vào trong, rồi quay đầu nhìn Lê Hân và người đứng sau cô bé.
Lê Hân theo bản năng đưa tay che chở người sau lưng: “Ông đã mang đi một người rồi, không thể mang cả hai đi được, nếu không ông chính là kẻ giết người!”
Vị thiên sư trung niên bật cười một tiếng: “Cô bé, cháu có biết cái gì gọi là người quỷ khác đường không.”
Lê Hân quay đầu: “Cháu không biết, cháu chỉ biết bây giờ chị ấy là người nhà của cháu.”
Lê Hồng Thăng cũng bước lên một bước: “Nếu cậu ấy có thể sống trong thân xác của em trai tôi, vậy chứng tỏ đây là cơ duyên của cậu ấy. Đại sư, xin hãy giơ cao đánh khẽ.”
Vị thiên sư trung niên thở dài: “Thôi thôi, đây có lẽ là số mệnh rồi.”
Quý Nam Tinh đi về phía đó, nhìn Lê Hồng Khiêm giả: “Cô tên gì?”
Lê Hồng Khiêm giả mở lời: “Tôi cũng họ Lê, tên có một chữ là Thiến. Hôm đó cậu xuất hiện ở triển lãm tranh, không phải là trùng hợp, đúng không?”
Quý Nam Tinh cười nói: “Dĩ nhiên không phải, tôi cố tình đến tìm cô đấy. Chỉ là, sau khi gặp cô thì phát hiện tình hình có chút khác biệt so với lời Lê Hồng Khiêm nói, nên tạm thời chưa ra tay, không ngờ Lê Hồng Khiêm lại không đợi được, bỏ đi rồi lại tìm một thiên sư khác.”
Vị thiên sư trung niên có chút lúng túng đứng bên cạnh, suýt nữa đã có lòng tốt làm chuyện xấu, lại còn tài nghệ không bằng người, thật sự là có chút mất mặt.
Lê Hân nhìn Quý Nam Tinh: “Vậy là anh sẽ không bắt chị ấy đi, đúng không?”
Quý Nam Tinh cũng nhìn Lê Hân: “Tuy thân xác là của anh trai các người, nhưng hồn phách bên trong thì không phải, các người thật sự có thể chấp nhận được sao?”
Lê Hân gật đầu lia lịa: “Dĩ nhiên là có thể! Chuyện này gia đình chứng tôi đã biết từ sớm rồi, chị ấy không biết che giấu chút nào cả. Thời gian qua chúng tôi sống với nhau rất tốt, đã là người một nhà rồi.”
Tất nhiên là Quý Nam Tinh cũng có thể thấy được bọn họ sống với nhau rất tốt. Giữa người nhà cũng có khí trường, khí trường có hòa hợp hay không đại diện cho không khí chung sống giữa bọn họ.
Khí trường của Lê Thiến đã dần dần hòa nhập vào nhà họ Lê, đủ để chứng minh Lê Thiến xem người nhà họ Lê như người thân, và người nhà họ Lê cũng đã chấp nhận cô từ tận đáy lòng.
Chỉ có điều…
Quý Nam Tinh nói với Lê Thiến: “Sau này cô thật sự có thể chấp nhận sống trong thân xác của Lê Hồng Khiêm sao?”
Lê Thiến nghe vậy thì mặt đỏ bừng. Ban đầu quả thật có chút ngượng ngùng, ngay cả tắm cô cũng không dám mở mắt đưa tay, chỉ nhắm mắt để nước xối lên người. Nhưng thời gian đã trôi qua lâu như vậy, cô cũng đã thích nghi với cơ thể nam giới này rồi, hơn nữa, làm đàn ông, quả thật có nhiều phương diện cũng nhẹ nhàng hơn phụ nữ.
“Tôi… tôi muốn sống.” Cho nên dù có chấp nhận được hay không, cô muốn sống tiếp thì chỉ có thể chấp nhận.
Quý Nam Tinh nói: “Chuyện mượn xác hoàn hồn này không thể nào không có cái giá phải trả. Bây giờ cô sống, không có nghĩa là sau khi cô chết sẽ không phải trả giá cho những năm tháng đã sống này. Đến lúc đó cái giá phải thanh toán sẽ không nhẹ đâu, cô chắc chắn là mình muốn ở lại?”
Lê Hân im bặt, Lê Hồng Thăng cũng không nói gì. Bọn họ hy vọng Lê Thiến có thể ở lại, nhưng nếu vì vậy mà phải trả một cái giá quá lớn thì đó cũng là điều bọn họ không muốn thấy.
Lê Thiến nói: “Tôi chắc chắn.” Chỉ có sống, cô mới có thể làm những việc mình muốn làm. Dù cô có thể đầu thai chuyển thế, nhưng kiếp sau của cô đã không còn là cô của hiện tại nữa.
Quý Nam Tinh gật đầu: “Vậy được, sau này cô chính là Lê Hồng Khiêm. Nhưng cô phải nhớ, việc này của cô dù sao cũng là làm loạn âm dương, một khi cô làm việc xấu, báo ứng sẽ phản phệ gấp bội. Cho cô một lời khuyên, hãy làm nhiều việc tốt, xem như trả trước món nợ phải thanh toán sau khi chết đi.”
Lê Thiến chân thành cảm ơn. Cô thật sự rất may mắn, dù là kiếp trước hay kiếp này, những người cô gặp được đều là người tốt.
Thấy vị thiên sư bắt quỷ đã rời đi, Lê Hân thở phào nhẹ nhõm, quay người ôm chầm lấy Lê Thiến: “May mà chị vẫn còn ở đây. May mà em có để ý, nhận ra chị không ổn, nếu em không đến, vừa rồi chị đã bị bắt đi rồi!”
Lê Thiến lau nước mắt cho cô bé: “Cảm ơn em, cảm ơn mọi người, biết rõ chị không phải là anh ấy mà mọi người đều không vạch trần, còn chấp nhận chị.”
Lê Hồng Thăng đưa tay ra, kéo cô từ dưới đất đứng dậy: “Vậy là anh không có thêm một đứa em trai, mà là thêm một đứa em gái? Cũng tốt, em gái đỡ phiền hơn em trai.”
Lê Hân khổ não nói: “Vậy em nên gọi là chị hay là anh đây?”
Lê Hồng Thăng: “Vẫn gọi là anh đi, nếu không để người khác nghe thấy thì kỳ lắm.”
Lê Hân ồ một tiếng, rồi lại nói: “Vậy chuyện này có cần nói cho bố mẹ biết không?”
Lê Hồng Thăng suy nghĩ một lúc rồi nói: “Thôi không nói nữa, để tránh bọn họ đau lòng.”
Trước đây dù có kế hoạch từ bỏ Lê Hồng Khiêm thế nào thì cũng đã để lại cho hắn ta nhà và một phần tiền tiết kiệm. Nhưng Lê Hồng Khiêm lại muốn giết bọn họ, chuyện này vẫn là không nên để ba mẹ biết thì hơn. Bọn họ đã lớn tuổi rồi, đau lòng sẽ tổn hại đến sức khỏe, chi bằng cứ để họ an ổn cuối đời, không biết gì cả lại vui vẻ thêm mấy năm.
Lê Hân nắm tay Lê Thiến, vừa đi vừa đung đưa ra khỏi đám cỏ, đột nhiên cô bé a một tiếng: “Cuộc thi biện luận của em trễ rồi!”
Lê Thiến: “Xin lỗi em, đều là tại chị.”
Lê Hân cười hì hì ôm lấy cánh tay cô: “Một cuộc thi biện luận đổi được một người chị, quá lời luôn!”
Nhìn cả nhà bọn họ lên xe rời đi, Quý Nam Tinh đang ngồi trong chiếc xe đậu bên đường cũng thu ánh mắt lại.
Tiêu Dã mở một chai nước lạnh ra nhét vào tay cậu, rồi lại mở khăn ướt lau những vùng da hở trên người cậu: “Tìm đâu giải quyết chuyện không được, cứ phải tìm đám cỏ này. Mấy cái bông đó dính vào người chắc chắn sẽ ngứa.”
Quý Nam Tinh uống một ngụm nước, nhìn hắn lau tay lau chân cho mình, nói: “Đó là cỏ phấn hồng, nó mọc cao có thể che tầm nhìn, xử lý mấy chuyện phi khoa học này đương nhiên phải tránh người một chút.”
Tiêu Dã gỡ lá Thiên Nhãn Phù đã mất tác dụng trên người xuống: “Vị thiên sư trung niên kia là ai vậy?”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Chắc không phải người bên mình, may mà không phải loại thấy ma là bắt.” Nếu không hôm nay chắc chắn phải đánh một trận rồi.
Vị thiên sư trung niên đang mua vé máy bay về nhà, không nhịn được mà hắt xì một cái, trực giác có người đang nhắc đến mình, tốc độ đặt vé trên tay lập tức nhanh hơn không ít. Ông ta phải mau chóng rời khỏi nơi này thôi, thành phố lớn quả nhiên ngọa hổ tàng long, ông ta ngay cả một cậu trai trẻ cũng không bằng, vẫn là nên mau chóng rời đi cho đỡ mất mặt.
Hết chương 144.
