Chương 144: Nhật Ký Công Lược Của Tổng Tài (Phần 8)

Chương 144: Nhật Ký Công Lược Của Tổng Tài (Phần 8)

 

Hôm nay thời tiết thật đẹp, rất thích hợp để tỏ tình.

 

Khi bước chân lên du thuyền, tôi đã thầm nghĩ như vậy.

 

Để không khiến Trợ lý sinh nghi, bữa tiệc trên du thuyền lần này được tổ chức dưới danh nghĩa của tôi, mời đến hơn nửa số người trong giới.

 

Cũng vì phạm vi khách mời quá rộng nên thời gian dự kiến ban đầu là nửa tháng đã được rút ngắn xuống còn một tuần.

 

Đối với những người này, một bữa tiệc kéo dài cả tuần đã là quá dài rồi.

 

Tôi sẽ không vì chuyện tỏ tình của mình mà bắt cả một đám người phải đi theo góp vui. Vì vậy, lịch trình bảy ngày này được sắp xếp rất sít sao. Trên du thuyền đã chuẩn bị không ít phòng khách có độ riêng tư cực cao, để các giám đốc, tổng tài của các công ty đến tham dự bữa tiệc có thể nhân dịp này mà đạt được hợp tác.

 

Còn tôi, trong tuần lễ này, tôi sẽ tổ chức buổi họp báo ra mắt game VR 《Thế Giới》 ngay trên du thuyền. 《Thế Giới》 sẽ trở thành một tựa game mang tính thời đại.

 

Đồng thời, ba công ty dưới trướng tôi cũng sẽ công bố ý định hợp tác, để tìm kiếm đối tác.

 

Các công ty, các gia tộc đều ôm tâm tư kết giao hoặc ký kết hợp đồng trong bữa tiệc này, điều đó có thể thấy rõ qua những chiếc cặp tài liệu căng phồng của bọn họ.

 

Mọi người đều có việc để làm là tốt rồi, vừa có thể thúc đẩy giao lưu hợp tác, lại vừa có thể tránh cho kế hoạch tỏ tình của tôi bị làm phiền hết mức có thể.

 

Tôi lơ đãng nâng ly rượu, nhưng mọi sự chú ý đều đặt hết lên người Trợ lý đang đứng sau lưng.

 

Nên mở lời thế nào đây…

 

“Tổng tài.”

 

Trước mặt tôi bỗng xuất hiện một người.

 

Là lão tổng của công ty nhà họ Hắc, dắt theo con gái ông ta đi đến trước mặt tôi.

 

Hắc Tổng cười xun xoe, vẻ mặt nịnh nọt, “Chào Tổng tài, có lẽ ngài không nhớ tôi, tôi là…”

 

“Hắc tổng, ngài khiêm tốn quá rồi, dĩ nhiên là tôi nhớ ngài.” Thực tế thì tôi chỉ có trí nhớ siêu phàm mà thôi.

 

Mắt Hắc tổng sáng rực lên, nụ cười càng ngoác ra rộng hơn, “Không ngờ ngài lại nhớ đến tôi, thật khiến tôi vô cùng vinh hạnh.”

 

“Chuyện là thế này, đây là con gái út của tôi, năm nay vừa tròn mười tám, mới từ nước ngoài về. Tôi đưa nó đi để mở mang tầm mắt.”

 

Ông ta khẽ thúc giục con gái, “Còn không mau ra mắt Tổng tài?”

 

Cái giọng điệu này của ông ta, cứ như thể đang ở thời phong kiến bái kiến quân chủ vậy.

 

Kiếp trước, cái danh “Bạo Quân” của tôi vang xa, chắc chắn cũng có một phần công lao của ông ta.

 

Con gái ông ta rất xinh đẹp. Một cô gái mười tám tuổi, như một đóa hoa mơn mởn sắp bung nở. Đáng tiếc, gương mặt lại mang nét tinh ranh và xu nịnh không nói nên lời, đã phá hỏng đi vẻ đẹp vốn có của cô ta.

 

Bị ba mình thúc giục như vậy, cô ta thế mà lại thật sự hành một cái lễ chẳng ra đâu vào đâu, “Chào Tổng tài.”

 

“Chào cô.” Tôi cười như không cười, nhìn sang Hắc tổng, “Quý tiểu thư trông thật tao nhã.”

 

Có lẽ Hắc tổng đã hiểu lầm điều gì đó, vội ho nhẹ một tiếng rồi nói, “Ngài cũng biết đấy, con gái tôi mới về không lâu, nhiều chuyện còn chưa hiểu, nhưng nó vô cùng ngưỡng mộ ngài. Vì ngài mà nó đã chuyên tâm theo học ngành quản trị học, không phải là đang nghĩ cách làm sao để vào được doanh nghiệp của ngài sao.”

 

Ông ta ra sức ám chỉ với tôi.

 

Cô gái kia cũng làm ra vẻ e thẹn.

 

Người muốn nhét người vào chỗ tôi không ít, nhưng nhét cả một đứa con gái riêng đến trước mặt tôi để tận dụng triệt để thế này, thì đây là lần đầu tiên.

 

Lý do tôi nhớ đến cô gái này, không phải vì cô ta xinh đẹp nhường nào, mà là vì Hắc tổng cả đời trăng hoa phóng đãng, trăng hoa khắp chốn. Bây giờ ông ta đã sáu mươi tám tuổi, vậy mà mấy hôm trước lại dắt về một cô con gái ruột mười tám tuổi.

 

Hắc tổng cực kỳ trọng nam khinh nữ, nhưng ông ta lại giữ lại đứa con gái này, bởi vì cô ta trông đặc biệt xinh đẹp.

 

Ông ta định bụng gửi con gái qua đây, biến cô ta thành cầu nối để ông ta bắt mối quan hệ với tôi.

 

Tôi lạnh nhạt nói, “Chuyện này không cần đâu, dù sao thì con gái của Hắc tổng, chắc chắn là phải vào công ty nhà mình thực tập rồi.”

 

Hắc tổng vội vàng nói, “Ở bên cạnh ngài chắc chắn sẽ học được nhiều thứ hơn.”

 

Cô gái cũng nũng nịu cất lời, “Đúng vậy ạ, em vẫn luôn ngưỡng mộ Tổng tài, muốn trở thành thư ký riêng, hoặc trợ lý riêng của ngài.”

 

Cô ta liếc tôi một cái đầy e ấp, rồi kín đáo ưỡn ngực ra một chút.

 

Tôi cười khẩy, “Không cần đâu. Trợ lý và thư ký của tôi đều rất tốt, tôi không có ý định đổi.”

 

Chết tiệt, tôi còn đang lo Trợ lý nghe tôi tỏ tình xong sẽ chạy mất, vậy mà bọn họ lại còn muốn tranh thủ đá anh ta đi trước.

 

Còn về vị trí thư ký, đúng là có một chỗ trống, nhưng vị trí thư ký số năm này đã tiễn đi ba Công Lược Giả rồi, tôi tạm thời không định để nó tiễn thêm người thứ tư, làm dày thêm chiến tích của mình.

 

Hắc tổng sốt ruột, “Cũng không nhất thiết phải vào hai vị trí đó. Con bé này rất có chí tiến thủ, để nó ở bên cạnh ngài bưng trà rót nước gì cũng được, hơn nữa nó thật sự ngưỡng mộ ngài rất lâu rồi.”

 

Lời này chẳng khác nào dâng người đến tận miệng tôi. Tôi dứt khoát xé toạc tấm màn che xấu hổ, cười như không cười nói, “Cảm ơn vì đã yêu thích, nhưng tôi không thể đáp lại được rồi. Bởi vì, tôi thích đàn ông.”

 

Ai ngờ, mắt Hắc tổng lại sáng lên lần nữa.

 

Ông ta không để ý đến cô con gái đang tái mét mặt mày, quay người vẫy tay, một cậu bé trông còn nhỏ hơn cô gái chạy tới.

 

Hắc tổng nháy mắt ra hiệu, “Đây là con trai tôi, năm nay mười sáu tuổi.”

 

Tôi tức đến bật cười, người ghê tởm thì gặp nhiều rồi, nhưng vẫn thật khó để quen được.

 

“Tôi không thích trẻ con như vậy! Hắc tổng, tôi không có hứng thú với con của ông, ông nên nghĩ cho kỹ, với tư cách là một người cha, ông thực sự nên làm gì!”

 

Cứ ngỡ cuối cùng Hắc tổng cũng phải biết xấu hổ đôi chút, nào ngờ giây tiếp theo, mặt ông ta đỏ bừng, mái tóc hoa râm đi cùng với cái má ửng hồng e thẹn và thân hình uốn éo đó, trông kinh dị tột độ.

 

“Nếu ngài muốn tôi, thì dĩ nhiên là tôi bằng lòng…”

 

Trước mắt tôi tối sầm lại.

 

“Cút ngay cho tôi!”

 

………..

 

Tựa người vào lan can, tôi day day thái dương, mệt mỏi vô cùng.

 

Bên tai truyền đến một tiếng cười khẽ, tôi nhìn sang Trợ lý, tức mà vẫn phải cười, “Buồn cười lắm sao?”

 

Trợ lý cười cong cong hai mắt, “Tổng tài sức hút ngời ngời, phong hoa tuyệt đại.”

 

Tôi vừa buồn cười vừa tức giận, “Cái sức hút này cho anh đấy, anh có muốn không?”

 

Trợ lý nghiêm túc đáp, “Không dám nhận.”

 

“Đáng lẽ nên tống anh đi làm công cho game Đấu Địa Chủ.”

 

“Ừm… Tổng tài giơ cao đánh khẽ.”

 

Giọng anh ta mang theo ý cười, hòa cùng cơn gió đêm trên biển thổi qua.

 

Lòng tôi khẽ động, nghiêng đầu nhìn anh ta.

 

Ánh đèn phác họa lên đường nét cơ thể anh ta, từ chiếc cằm với đường cong mềm mại, đến sống mũi cao thẳng. Đôi mắt anh ta dưới cặp kính đang nhìn ra mặt biển vô tận, lấp lánh ánh sáng.

 

Rất đẹp.

 

“Trước đây hình như chưa nghe anh nói, anh thích đàn ông hay phụ nữ?”

 

“Tôi…” Tôi thấy trong mắt Trợ lý thoáng qua một tia ngỡ ngàng, như thể nhớ đến ai đó.

 

Lòng tôi chùng xuống. Giây tiếp theo, tia ngỡ ngàng kia đã được anh ta thu lại, mọi cảm xúc lại một lần nữa bị che đậy dưới nụ cười.

 

“Tôi cũng không rõ nữa.”

 

“Chưa từng có đối tượng nào khiến anh rung động sao?”

 

“Chưa có.”

 

Anh ta đang nói dối.

 

Ánh mắt tôi sâu thêm một chút, mượn bóng đêm để che đi vẻ mặt mình, nhưng giọng điệu lại tỏ ra thản nhiên.

 

“Tôi thì đã có rồi.”

 

Ngay khoảnh khắc lời này được nói ra, tôi thấy bàn tay Trợ lý đang vịn lan can bỗng siết chặt lại.

 

Anh ta nhìn tôi, “Tổng tài có người trong lòng rồi sao?”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Giọng điệu vẫn bình thản.

 

Ánh mắt tôi kín đáo lướt qua những ngón tay của anh ta, rồi nhìn anh ta, gắt gao nhìn vào đôi mắt anh, cố gắng tìm kiếm điều gì đó.

 

“Phải.”

 

Trợ lý cười rộ lên, lớp ngụy trang của anh ta chết tiệt thật, kín kẽ đến mức tôi chẳng nhìn ra được chút manh mối nào.

 

Vậy mà anh ta lại cười chúc tôi, “Vậy thì, chúc Tổng tài được như ý nguyện.”

 

“Tổng tài, bên ngoài nổi gió rồi, ngài có muốn vào trong không?”

 

Tôi nhìn anh ta, tim đập nhanh hơn vì những suy đoán.

 

Phản ứng này của anh ta, có phải chứng tỏ, anh ta rất quan tâm đến tôi không—ít nhất là khi tôi có người trong lòng, anh ta sẽ để ý?

 

“Đợi một lát nữa rồi về, tôi có chuyện muốn…”

 

Lời còn chưa nói hết, đột nhiên, tôi nghe thấy một tiếng hát.

 

Tiếng hát trong trẻo phiêu diêu, xuyên qua màn đêm, lướt qua ánh trăng, mang theo tiếng gió thoảng đến du thuyền.

 

Ai đang hát?

 

Ngày càng có nhiều người nghe thấy tiếng hát, bọn họ từ trong các phòng bước ra, hướng ánh mắt nhìn ra biển lớn.

 

“Tiếng hát này hay quá…”

 

Mọi người đều lộ vẻ si mê, như thể bị khơi gợi lại những ký ức đẹp nhất trong lòng, lại như thể nhìn thấy người mình ngày đêm mong nhớ, thế là không chút do dự mà lao về phía trước, chẳng sợ tan xương nát thịt.

 

Người này chồng lên người kia, cố hết sức vươn đầu ra biển, để tìm kiếm cảm giác ấm áp trong mơ.

 

Tiếng hát ngày càng trong trẻo, ngày càng phiêu diêu, như muốn nói với tất cả mọi người rằng, nếu không đuổi theo nó, cả đời này sẽ không còn gặp lại.

 

Thế là đám đông càng thêm nhốn nháo, vẻ mặt của bọn họ từ say đắm ban đầu chuyển sang nôn nóng, thân người vươn ra ngoài lan can ngày một dài, như thể đang ảo tưởng chạm vào ánh trăng dưới đáy biển.

 

“Đủ rồi!”

 

Tôi quát lên một tiếng, đám đông lập tức đứng hình. Nhưng khi tiếng hát bị tôi át đi lại vang lên lần nữa, đám đông cũng theo đó mà mất đi lý trí.

 

Tôi tức quá hóa cười.

 

Hay lắm, cứ mỗi lần tôi muốn bồi đắp tình cảm với Trợ lý, là lại có những kẻ linh tinh đến phá rối. Lần này, đợi tôi tóm được nó, tôi sẽ biến nó thành hộp nhạc, vừa xoay vừa hát vừa nôn!

 

Sắc mặt Trợ lý trở nên nghiêm trọng. Anh ta thì không bị ảnh hưởng, nhưng trong tình huống này, chỉ có hai chúng tôi thì cũng chẳng cản được bao nhiêu.

 

Anh ta nói, “Tổng tài, hình như đối phương đang dùng tiếng hát để dụ dỗ người khác nhảy xuống biển. Chỉ cần át đi giọng của nó là được.”

 

Nói rồi, anh ta cầm lấy cái giá sắt bên cạnh gõ mạnh vào bàn, tạo ra một tiếng động cực lớn, nhưng đám đông không hề bị ảnh hưởng.

 

Anh ta trầm giọng, “Có vẻ như chỉ có tiếng hát mới khắc chế được nó thôi. Tôi đi chuyển dàn loa, ngài có cầm cự được không?”

 

Tôi cười lạnh, “Được.”

 

Nhìn bóng lưng Trợ lý biến mất, tôi xuyên qua màn sương, nhìn vào hư không.

 

“Soit tu nais roi, soit tu n’es rien

 

Mais dis-moi

 

Pourquoi ce chemin de croix…”

 

(Hoặc sinh ra làm vua, hoặc chẳng là gì cả

 

Nhưng hãy nói cho tôi biết

 

Tại sao lại là con đường khổ nạn này…)

 

Khi tiếng hát của tôi vang lên, hành động của mọi người cứng lại tại chỗ. Có người đã tỉnh táo, nghi hoặc nhìn quanh, xoa xoa cái cổ vì vươn thẳng mà hơi đau, tự hỏi tại sao mình lại ở đây.

 

Trợ lý nhanh chóng chạy lại, tay cầm mấy chiếc bộ đàm, đưa một cái cho tôi, số còn lại phân phát cho các vệ sĩ.

 

Những vệ sĩ đã tỉnh lại, cầm bộ đàm, nhanh chóng theo Trợ lý đi chuyển dàn loa.

 

“Je veux la gloire à mes genoux

 

Je veux le monde ou rien du tout…”

 

(Tôi muốn vinh quang cúi đầu dưới chân tôi

 

Tôi muốn cả thế giới hoặc không gì cả…)

 

Từng chiếc loa một được mang đến, những thùng loa đen ngòm như những họng pháo nhắm thẳng vào màn sương.

 

Màn sương chấn động, có ánh trăng tràn xuống.

 

Tiếng hát phiêu diêu kia bị đè nén vào trong màn đêm.

 

Tôi nhìn bóng dáng Trợ lý đang chạy tới, chăm chú nhìn anh, hát ra câu cuối cùng.

 

“Pas les menus plaisirs, pas les petits désirs, les privilèges

 

Je veux les plaies de l’amour fou

 

Je veux la corde à votre cou

 

Pas les menus plaisirs, pas les petits sourires, les sortilèges”

 

(Không phải những thú vui tầm thường, không phải những ham muốn nhỏ nhoi, những đặc quyền

 

Tôi muốn những vết thương của tình yêu điên dại

 

Tôi muốn sợi dây thòng lọng trên cổ anh

 

Không phải những thú vui tầm thường, không phải những nụ cười nhỏ nhoi, những câu thần chú)

 

Theo một tiếng “Ong——” chói tai, tất cả loa đã vào vị trí.

 

Trợ lý nhìn thấy tôi, trên mặt lộ ra một nụ cười nhàn nhạt.

 

Anh ta chạy rất nhanh, vạt áo tung bay sau lưng, như đôi cánh của một con chim.

 

Lòng tôi khẽ động.

 

Trước khi âm nhạc vang lên, tôi nhẹ nhàng nói với anh ta.

 

“Thật ra người lúc nãy tôi nói, chính là…”

 

“Vợ ơi!”

 

“A ha?”

 

“You will not get hurt.”

 

Đầu tôi “ong” lên một tiếng.

 

Mọi người tỉnh táo lại, ngơ ngác nhìn nhau.

 

“Vợ ơi!”

 

Dàn loa lại hát thêm một câu, phản xạ có điều kiện được kích hoạt.

 

Các lão tổng, giám đốc của các công ty, bất giác đồng thanh cất lời.

 

“A ha!”

 

“You will not get hurt!”

 

“Hú——!”

 

Tay tôi khẽ run.

 

Ai! Rốt cuộc là ai đã bật nhạc Phượng Hoàng Truyền Kỳ!!!

 

Lại còn là phiên bản không có đoạn dạo đầu, chỉ có lời hát nữa chứ!

 

Hết chương 144.

 

Chương 144: Nhật Ký Công Lược Của Tổng Tài (Phần 8)

Ngày đăng: 16 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên