Chương 144: Thành Phố Đại Thái (Phần 9)
Hạ Bạch lấy kéo ra, cắt phăng mái tóc dài rủ xuống của Hoa Hạo Minh.
Cuối cùng Hoa Hạo Minh cũng thấy thoải mái hơn một chút: “Cắt hết đi, nhìn thấy nó phiền chết đi được.”
Hạ Bạch: “Anh ngay cả tóc dài cũng không biết cắt, sau này biết làm sao đây, còn tìm được bạn gái nữa không?”
“Tôi còn tìm bạn gái kiểu gì nữa.” Hoa Hạo Minh thở dài, “Trong người tôi còn có cả Hắc Hoa, phiền muốn chết.”
Hai người lầm bầm lầu bầu một hồi, những người khác cũng không giục, đợi Hạ Bạch cắt tóc cho Hoa Hạo Minh xong, cậu vừa ngồi xuống thì lại nghe thấy Văn Vũ Tân thở dài.
“Sao mình lại không nhìn thấy gì bên ngoài nữa rồi? Trò chơi chết tiệt này lại giở trò gì thế?”
Lăng Trường Dạ cũng nhíu mày, “Tôi nhớ lúc trước cô còn nhìn thấy được mà?”
“Lúc mới đến còn nhìn thấy, tôi còn nhìn thấy người ở bên ngoài trạm cứu trợ của Cục Quản Lý Trò Chơi, sau đó sương mù bên ngoài càng ngày càng dày, tôi chẳng nhìn thấy gì nữa, phiền chết đi được.”
“Có thể bên ngoài có manh mối quan trọng nên không cho chúng ta nhìn thấy nữa.” Lăng Trường Dạ nói: “Chúng ta bị chia cắt thành từng khu vực nhỏ, không cho nhìn thấy nơi khác cũng bình thường, nhưng mà đúng là……”
Anh nói đến đây thì dừng lại, quay sang hỏi Hạ Bạch: “Vừa nãy em nói chúng ta đi sai hướng, có phát hiện mới gì à?”
Lúc này Hạ Bạch mới lấy lá thư con trai viết cho mẹ và tập tài liệu đưa cho mọi người xem.
Cậu ngồi đối diện bọn họ, ngẩng đầu suy nghĩ một chút, “Em có một suy đoán.”
Lăng Trường Dạ xem không nhanh, nhưng thư cũng ngắn, lúc Hạ Bạch nói chuyện, anh cũng đã xem xong lá thư, “Em cứ nói đi.”
“Ừ.” Hạ Bạch bắt đầu nói: “Lúc chúng ta vào trò chơi, thông báo của hệ thống trò chơi có đề cập đến quái vật hoành hành, là do chính con người tạo ra nguy cơ tận thế. Mọi người xem ảnh trong tập tài liệu này xem, thấy có giống một viện nghiên cứu nào đó đang nghiên cứu gì không?”
Tập tài liệu đang ở trong tay Dương Nghi, hắn ta liếc mắt nhìn một cái rồi nói: “Giống, rất giống.”
Hạ Bạch tiếp tục nói: “Trang cuối cùng của tập tài liệu có một tờ giấy, trên đó có tiêu đề là hai chữ ‘Hóa Luận’, tôi đã suy đoán rất nhiều về hai chữ này, kết hợp với tình hình hiện tại của chúng ta, cảm thấy có thể là Phân hóa luận và Tiến hóa luận.”
Cậu chỉ vào lá thư hiện tại đã đến tay Hoa Hạo Minh, “Lại thông qua lá thư này, càng nghiêng về Tiến hóa luận hơn.”
Thạch An lo lắng đến mức vò đầu bứt tóc, “Hồi đi học sao mình không chú ý học hành cho đàng hoàng, nghe giảng bài cho kỹ, bây giờ nghe cũng không hiểu gì cả.”
“Đừng có kêu la nữa!” Hoa Hạo Minh đá anh ta một cái, “Trước đây có nghe giảng kỹ thì cũng vô dụng thôi, ngu chết đi được, bây giờ nghe cho kỹ là được rồi.”
Dương Nghi nhìn thấy vậy thì lắc đầu, hắn ta lại nhìn em trai mình một cái, không chỉ lắc đầu mà còn thở dài.
Dương Mi: “…..”
Hắn ôm lấy Dương Nghi, “Trách em ngu ngốc à?”
Dương Nghi dùng một tay giữ lấy Dương Mi, nói với Hạ Bạch: “Ý của cậu là, thế giới trò chơi này cho rằng, sự tiến hóa của nhân loại cần phải loại bỏ hết những cảm xúc của con người, lúc đó sẽ đạt được lý trí và mức độ tập trung tuyệt đối, còn quái vật cảm xúc là thứ được sinh ra trong quá trình tự [tiến hóa] của con người?”
Hạ Bạch gật đầu, “Lá thư đó là một gợi ý khá rõ ràng. Người cha vì tính nóng nảy nên đã mất đi đứa con đầu lòng, cũng mất đi công việc, những cảm xúc tiêu cực sẽ kìm hãm con người, ảnh hưởng đến sự phát triển của con người. Còn cậu con trai viết thư, cũng có tính nóng nảy giống hệt người cha, cậu ta nói muốn trở nên tốt hơn, muốn trở thành người con trai khiến mẹ hài lòng, chắc là muốn loại bỏ những cảm xúc giống như tức giận.”
Cậu lấy ra bức ảnh chụp cậu thanh niên có vẻ ngoài điềm tĩnh từ trong tập tài liệu, “Trở nên như thế này, không có bất kỳ cảm xúc nào, không bị bất kỳ cảm xúc nào chi phối.”
“Sau đó thì sao?” Chu Bất Ngữ hỏi: “Điều đó chứng minh được gì? Tại sao lại nói chúng ta đi sai hướng?”
“Trò chơi định nghĩa đây là một nguy cơ dẫn đến tận thế do loài người gây ra, nói gần nói xa không bằng nói thẳng là do con người tự làm tự chịu.” Lăng Trường Dạ nói: “Đây là cách trò chơi đang chế nhạo con người, chế nhạo chúng ta cố gắng loại bỏ cảm xúc của chính mình, hành vi này rất ngu ngốc, vậy chúng ta đang làm gì?”
“Chúng ta đang…..” Văn Vũ Tân nói: “Không phải chúng ta đang tiêu diệt quái vật cảm xúc sao?”
“A.” Cô ôm đầu, “Chúng ta đang tiêu diệt cảm xúc?”
Hạ Bạch nhìn chằm chằm vào bức ảnh, đầy lo lắng, “Con người không có cảm xúc thì sẽ trở thành cái gì? Có thật sự trở thành người hoàn toàn lý trí và tập trung không? Cảm xúc, cảm xúc…..”
“Sẽ không.” Dương Nghi nói: “Trong cảm xúc có tình cảm, đó là lý do tại sao ở trong thế giới này, sau khi bị tách ra khỏi cơ thể con người, những cảm xúc đó có thể trở thành quái vật có linh tính.”
“Dựa trên lý thuyết này.” Hạ Bạch nói: “Mất đi cảm xúc, con người không chỉ không còn tức giận, buồn bã, hối hận, xấu hổ….. mà còn mất đi rất nhiều nhận thức và tình cảm liên quan đến cảm xúc.”
“Nếu nói như vậy.” Chu Bất Ngữ suy nghĩ từ một góc độ khác, “Con người ở thế giới này luôn cho rằng con người bị cảm xúc chi phối, con người muốn tiến hóa thì phải loại bỏ những cảm xúc này, nhưng cảm xúc thật sự chỉ có ảnh hưởng tiêu cực thôi sao?”
Không chỉ thế giới này, ngay cả trong thế giới thực của bọn hắn cũng có rất nhiều người nghĩ như vậy, rất nhiều lúc vì không thể kiểm soát được cảm xúc của bản thân mà hối hận, ghen tị với những người có cảm xúc ổn định, cũng muốn kết bạn, làm bạn đời với những người có cảm xúc ổn định.
“Không phải, chưa nói đến vui vẻ, chỉ nói đến lo lắng.” Thạch An nói: “Một chút lo lắng sẽ khiến con người gấp gáp và có động lực hành động hơn, nếu con người không có chút lo lắng nào, không có chút ý thức lo lắng nào thì sẽ không có động lực hành động, không muốn làm bất kỳ việc gì, dần dần có thể cũng không còn động lực để sống nữa.”
“Tương tự, con người có xấu hổ mới có đạo đức nhất định, thật khó mà tưởng tượng được, nếu một người, một xã hội không có chút xấu hổ nào thì sẽ trở thành cái dạng gì.”
Hạ Bạch thẫn thờ, “Vậy, mọi người vẫn chưa thấy chúng ta có vấn đề gì sao?”
Thạch An: “Vấn đề gì?”
Hạ Bạch gãi đầu, “Vừa nãy chúng ta có nói mất đi một loại cảm xúc nào đó, có thể sẽ mất đi nhận thức và tình cảm liên quan, có phải chúng ta đã gặp phải vấn đề nằm ngoài nhận thức của mình không?”
“Lo chết đi được, nằm ngoài nhận thức thì chúng ta biết kiểu gì?” Hoa Hạo Minh nói: “Chúng ta cần góc nhìn của người khác.”
Hạ Bạch nhớ đến ánh mắt Tuyết Mộc nhìn bọn hắn, “Trong mắt người khác, có lẽ chúng ta hơi kỳ lạ.”
Nhưng Tuyết Mộc không nói, có lẽ cô bé không thể nói.
Mọi người đều không biết làm thế nào.
“Như thế này đi, chúng ta hãy so sánh, đừng so sánh bản thân, mà hãy so sánh xem thế giới chúng ta nhìn thấy có gì khác biệt.” Lăng Trường Dạ nói: “Chúng ta hãy xem thử chín người chúng ta, ngoại trừ bản thân, những người khác hiện tại có gì khác so với trước đây.”
Mọi người nhìn nhau, hình như không phát hiện ra gì khác biệt.
Dương Nghi nói: “Hạ Bạch và đội trưởng, hai người nhìn nhau đi, hai người nhất định đã từng quan sát đối phương rất kỹ.”
Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ đồng thời nhìn về phía đối phương.
Bây giờ là buổi trưa, thế giới bên ngoài cửa sổ mờ mịt sương mù, nhưng vẫn có ánh sáng lọt vào, chiếu sáng thế giới của bọn hắn.
Hạ Bạch chăm chú nhìn Lăng Trường Dạ, cẩn thận quan sát từng chi tiết trên khuôn mặt anh dưới ánh sáng yếu ớt, cậu không so sánh sự khác biệt giữa Lăng Trường Dạ hiện tại và trước đây, cậu biết, nếu cậu mất đi một loại cảm xúc nào đó và tất cả những gì gắn liền với cảm xúc đó từ hiện tại đến quá khứ, vậy cậu có so sánh cũng chẳng có tác dụng gì.
Cậu đang nghĩ tại sao lúc đó mình lại thích Lăng Trường Dạ, đây là điều không thể nào quên được, Lăng Trường Dạ và Thông Linh Giả đều đã nói, nó đã in sâu vào linh hồn cậu rồi.
Ban đầu, tất nhiên là yêu từ cái nhìn đầu tiên với, ừm, cơ thể của anh.
Về sau, khi vào một phó bản trò chơi cùng anh, cậu đã muốn trở thành đồng đội của anh, tại sao lại muốn trở thành đồng đội của anh?
Bởi vì ở bên anh, cậu luôn cảm thấy rất an tâm, rất vui vẻ.
Vui vẻ?
Đột nhiên, cậu cảm thấy từ ngữ này thật xa lạ.
Bộ não cậu đang cố gắng suy nghĩ, dáng vẻ Lăng Trường Dạ mỉm cười đột nhiên hiện lên trong đầu cậu.
Đột nhiên Hạ Bạch tiến lại gần Lăng Trường Dạ, đưa tay xoa dịu hàng chân mày đang nhíu chặt lại của anh, “Đội trưởng, đã lâu rồi anh không cười.”
Lăng Trường Dạ cũng hỏi cậu: “Sao biểu cảm của em lại phong phú thế? Như quả mướp đắng ấy.”
“……”
Dương Nghi như nhận ra điều gì đó, hắn ta hỏi: “Mọi người có vui vẻ không?”
Trong nháy mắt, tất cả bọn hắn đều cảm thấy thật kỳ lạ khi nói riêng từ “vui vẻ”, nơi duy nhất tồn tại “vui vẻ”, chắc là ở trên người quái vật vui vẻ.
Bọn hắn bàng hoàng, sống lưng lạnh toát, phát hiện ra hình như mình đã đánh mất cảm xúc vui vẻ, cũng như nhận thức về vui vẻ.
“Chúng ta, chúng ta không còn cảm xúc vui vẻ nữa sao?” Văn Vũ Tân ủ rũ nói.
“Có khi chúng ta cũng không còn lo lắng nữa, cho nên chúng ta mới không có động lực thông quan trò chơi, chỉ là, nhiệm vụ thông quan đã ẩn sâu trong lòng, vậy nên mới khiến chúng ta miễn cưỡng thông quan trò chơi?” Hoa Hạo Minh đột nhiên cảm thấy rất kỳ lạ, phản ứng này của hắn hình như cũng có vấn đề.
Nhưng mà khi nói câu này, hắn phải có phản ứng gì nhỉ?
Hoa Hạo Minh: “Phiền chết đi được!”
Tên ngốc Dương Mi vội vàng viết ra tên của tất cả các quái vật cảm xúc, hắn giơ lên rồi đọc hai chữ cuối cùng sau cái tên quái vật cảm xúc: “Sợ hãi, chúng ta cũng mất đi cảm giác sợ hãi rồi sao? Buồn bã, chúng ta cũng mất đi buồn bã rồi à? Xấu hổ, chúng ta cũng mất đi xấu hổ rồi?”
Đọc đến đây, hắn dừng lại.
“Ý của Hạ Bạch là, nếu chúng ta tiêu diệt một con quái vật cảm xúc thì sẽ mất đi một loại cảm xúc? Tiêu diệt quái vật cảm xúc không phải là khi quái vật cảm xúc đó ký sinh trong cơ thể con người thì phải giết chết người đó sao? Uyển Uyển là quái vật xấu hổ, chúng ta đâu có giết cô ấy, cô ấy tự sát mà? Vậy nên chúng ta vẫn còn xấu hổ?”
Tám người còn lại không nói gì.
Dương Mi chớp chớp mắt.
Hoa Hạo Minh “hít” một tiếng, “Sao cậu cứ làm người ta lo lắng thế?”
Hắn đoạt lấy tờ giấy trong tay Dương Mi, tiếp tục nói: “Chúng ta có thể đã đánh mất sợ hãi, buồn bã, xấu hổ, căm hận, lo lắng, vui vẻ, hối hận….. ít nhất chúng ta vẫn còn lo lắng.”
“…..”
“Chúng ta đánh mất xấu hổ rồi sao?” Văn Vũ Tân nói: “Tôi cảm thấy mình vẫn còn biết giữ thể diện mà.”
Hoa Hạo Minh: “Bây giờ cảm thấy của cô vô dụng rồi, cô đã không còn nhận thức đúng đắn về xấu hổ nữa rồi.”
“Vậy anh nói xem, tôi đã làm gì đáng xấu hổ?” Văn Vũ Tân hỏi.
Hoa Hạo Minh suy nghĩ một chút, thật sự không nghĩ ra. “Tôi cảm thấy cũng không có, tôi cũng không còn xấu hổ nữa.”
“……”
Lăng Trường Dạ nói: “Không biết còn quái vật cảm xúc nào mà chúng ta chưa phát hiện hay không, nếu chỉ còn lại lo lắng, tức là chúng ta chỉ còn lại cảm xúc lo lắng này, vậy thì cảm xúc này chiếm ưu thế tuyệt đối, trên người chúng ta chắc chắn sẽ thể hiện rất rõ ràng.”
“Thật sao?” Hoa Hạo Minh sờ sờ mái tóc sắp bị cắt trụi của mình, “Tôi không thấy mình lo lắng gì cả, trò chơi chết tiệt này phiền phức muốn chết, thật sự là khiến người ta hoang mang.”
Lăng Trường Dạ cũng nhíu mày, “Một hoặc một số ít cảm xúc chiếm ưu thế không phải là chuyện tốt, chúng ta phải chú ý.”
“Vì vậy, Hạ Bạch mới ngăn cản đội trưởng tiêu diệt con quái vật đó.” Chu Bất Ngữ nói.
Hạ Bạch gật đầu, “Quái vật cảm xúc trong khách sạn này có thể là do cảm xúc của những người ở trong khách sạn này hóa thành, tiêu diệt quái vật cảm xúc chính là tiêu diệt cảm xúc của chúng ta.”
Trầm mặc vài giây, cậu lại hỏi: “Mọi người có nghĩ tới, nếu con người mất đi tất cả cảm xúc thì sẽ như thế nào không?”
Nếu con người mất đi tất cả cảm xúc thì sẽ như thế nào?
Chắc chắn không giống như nhận thức của viện nghiên cứu đó và rất nhiều người trên thế giới này, rằng con người bị cảm xúc chi phối, mất đi tất cả cảm xúc thì con người sẽ hoàn toàn lý trí và tập trung.
Bọn hắn nhìn cậu thanh niên dường như đã đánh mất tất cả cảm xúc trong bức ảnh, nghĩ, con người mất đi tất cả cảm xúc thì có còn là con người nữa không?
Nếu bọn họ mất đi tất cả cảm xúc thì sao?
Trái tim mọi người đều thắt lại, nhưng cũng chỉ cảm nhận được trái tim thắt lại mà thôi.
“Nhưng…..” Văn Vũ Tân sắp bị trò chơi này làm cho phát điên, “Nếu không tiêu diệt quái vật cảm xúc, chúng ta cũng không thể rời khỏi đây, không thể thông quan trò chơi được.”
Đây là mâu thuẫn lớn nhất, dường như bọn hắn đã rơi vào ngõ cụt.
Không tiêu diệt sạch quái vật cảm xúc, bọn hắn sẽ không thể thông quan trò chơi.
Nhưng nếu tiêu diệt sạch tất cả quái vật cảm xúc, bọn hắn không còn bất kỳ cảm xúc nào nữa, có thể cũng chẳng muốn rời khỏi trò chơi nữa, chỉ bình tĩnh nằm trong khách sạn.
Tám người còn lại cũng lo lắng không thôi, Hoa Hạo Minh lại chửi tục một câu.
“Đã là trò chơi thì nhất định sẽ có cách phá đảo.”
Lăng Trường Dạ nói: “Mọi người còn nhớ, lần trước khi tất cả mọi người họp ở nhà hàng không, có người nói khi Cục An Ninh tiêu diệt quái vật cảm xúc ở khu chung cư của họ đã dùng cả lửa, nước và ánh sáng mạnh, đây chưa chắc đã là cách tiêu diệt quái vật cảm xúc, mà giống cách ngăn chặn quái vật cảm xúc tiếp cận hơn, chúng ta hãy thử dùng cách này để chống lại quái vật cảm xúc, rồi tìm cách thông quan trò chơi sau.”
“Chắc là quái vật cảm xúc khác nhau sẽ sợ những thứ khác nhau.” Dương Nghi nói: “Ví dụ như quái vật sợ hãi có thể sợ ánh sáng mạnh, thích ở trong môi trường âm u hơn, quái vật tức giận rất sợ nước.”
Lời hắn ta nói rất có lý, nhưng chưa chắc đã có thể xác định được con quái vật nào sợ cái gì, bọn hắn cần phải thử nghiệm cụ thể.
“Phiền chết đi được.”
Mấy người ngồi trong phòng một lúc lâu, sau đó lại ủ rũ đứng dậy.
Lăng Trường Dạ: “Người đàn ông ở phòng 504 kia, có thể xác định được trong người hắn ta là quái vật lo lắng, cần bốn người đi theo dõi. Nếu hắn ta không chịu nổi mà tự sát, con quái vật lo lắng đó sẽ chui ra khỏi người hắn ta, tìm kiếm vật chủ tiếp theo, bốn người này phải nghĩ cách khống chế nó trong phòng 504, chuẩn bị sẵn nước, lửa, ánh sáng, điện…..”
Anh nhìn mọi người một lượt, “Hai người Nhị Oa và Thạch An đi đi, hai người đều là dị năng hệ tự nhiên, cộng thêm tôi và Chu Bất Ngữ nữa.”
“Những người còn lại đi thông báo cho những khách trọ khác trong khách sạn, nghĩ cách tập trung bọn họ lại, ở bên nhau sẽ dễ chống lại Thải Quỷ hơn, ít nhất khi Thải Quỷ xuất hiện tấn công, chúng ta cũng có thể nhìn thấy người bị tấn công là ai.”
Phân công xong, Hạ Bạch cầm lá thư và tập tài liệu đi, “Em đi thông báo cho người phụ nữ ở phòng 102 trước.”
Lá thư này là do Nhị Oa và Tuyết Mộc tìm thấy ở phòng 102, cậu muốn trả lại lá thư cho người phụ nữ đó.
Đúng vậy, có thể trả lại cho bà ấy rồi.
Chắc bà ấy cũng giống bọn hắn, không còn tức giận và rất nhiều cảm xúc khác, cho dù bà ấy biết là bọn hắn trộm, cũng sẽ không mắng chửi nữa.
Đúng như dự đoán của Hạ Bạch, sau khi cậu trả lại thư cho người phụ nữ trung niên đó, xin lỗi bà ấy xong, người phụ nữ đó chỉ lo lắng nói: “Haiz, cháu còn nhỏ như vậy đã ăn trộm đồ của người khác, sau này biết làm sao đây?”
Hạ Bạch cũng thở dài theo, Nhị Oa sẽ không bị ảnh hưởng bởi những chuyện trong trò chơi, sau này sẽ trở nên hư hỏng đấy chứ?
Một mình lo lắng một hồi, Hạ Bạch hỏi: “Bác gái, sau khi con trai bác rời đi, bác có đi tìm cậu ấy không? Có biết cậu ấy đi đâu không?”
“Tất nhiên là có đi tìm rồi, nói đến đứa nhỏ này thật là khiến người ta lo lắng.” Người phụ nữ nói: “Bác hỏi khắp nơi, họ hàng, bạn bè, bạn học, giáo viên của nó, nhưng đều không hỏi được gì cả, bác cũng không biết nó đi đâu nữa. Tại sao lại bỏ đi chứ? Bác đâu phải không yêu thương nó.”
Hạ Bạch đưa tập tài liệu cho bà ấy, “Bác xem thử trong này có ảnh của cậu ấy không?”
Người phụ nữ nhận lấy tập tài liệu, lật xem, lật đến một trang thì đột nhiên dừng lại.
Hạ Bạch thò đầu qua nhìn, cậu có hơi sững sờ, đó chính là người thanh niên không có cảm xúc kia.
Cậu ngẩng đầu lên nhìn người phụ nữ, người phụ nữ nhìn chằm chằm vào chàng trai trong ảnh rất lâu, bà ấy đã không còn cảm xúc buồn bã, sợ hãi và tức giận nữa, chỉ nhìn chằm chằm như vậy, một tay thì liên tục gãi tai, “Sao nó lại biến thành thế này, sao nó, sao nó lại khiến người ta lo lắng thế này…..”
Hạ Bạch khẽ gật đầu.
Cậu đưa bức ảnh đó cho người phụ nữ, bảo bà ấy đến nhà hàng.
Người phụ nữ cất bức ảnh và lá thư của con trai vào túi, bước đi rất chậm, trong hành lang dài hun hút chỉ có một mình bà ấy, tiếng bước chân đều đều lại nhỏ bé, nếu lắng tai nghe kỹ có thể nghe thấy lúc nhẹ lúc nặng, tựa như loạng choạng.
Ngoại trừ người đàn ông ở phòng 504, tất cả mọi người đều được gọi đến nhà hàng.
Bọn hắn muốn để mọi người ở yên trong nhà hàng, nhưng chuyện này rất khó, cả nhà hàng như chìm vào trong u uất, kèm theo cả những tiếng phàn nàn rầm rì.
Ai mà chẳng lo lắng chứ, Hạ Bạch cũng lo lắng, vì vậy cậu trực tiếp thả ba cái tử thi hung thần ác sát ở cửa ra vào, trong phòng lập tức yên tĩnh hơn rất nhiều.
Dương Mi dựng thẳng ngón cái lên với Hạ Bạch.
Dương Nghi cầm máy dò đi ngang qua từng người một, tạm thời không có màu đỏ rõ ràng.
“Không biết tình hình trên đó thế nào rồi.” Hoa Hạo Minh hỏi: “Có nên lên xem thử không?”
Dương Nghi nói: “Tôi và Văn Vũ Tân có thể trông chừng ở đây, hay là hai người lên xem thử? Nhất định phải chú ý đừng để quái vật cảm xúc chạm vào, tôi có cảm giác, nếu bị bọn chúng chạm vào thì sẽ không thoát được đâu.”
Bọn hắn đều biết, một khi bị quái vật cảm xúc ký sinh, chỉ có một con đường chết, không bị giết thì cũng tự sát.
Dương Nghi vừa dứt lời thì bọn hắn đã nghe thấy động tĩnh trên lầu, bọn họ đang ở tầng năm, động tĩnh này cũng không nghe rõ lắm, chỉ mơ hồ nghe thấy có người đang hét gì đó.
Hạ Bạch và Hoa Hạo Minh lập tức chạy lên lầu, Dương Mi cũng đi theo bọn hắn, vừa chạy được một bước đã bị Hạ Bạch đẩy trở lại.
Dương Mi sững sờ, ngẩng đầu nhìn cậu.
Cộng sự thử việc của hắn là Hoa Hạo Minh thì mày nhíu chặt, “Cậu cái tên Vạn Quỷ Mê này, đi theo để tìm chết à?”
“Mấy người mới đi tìm chết đó.” Dương Mi há hốc mồm, khuôn mặt xinh đẹp vô cùng lo lắng, không nghĩ ra được nên nói gì, “Mấy người mới phải chết, nếu chết….. Đừng chết…..”
Hoa Hạo Minh liếc mắt nhìn hắn một cái, cầm đạo cụ của mình lên. Chạy đến tầng bốn, đến đây rồi bọn hắn đã có thể nghe rõ tiếng động trên tầng năm.
“Nhị Oa lui lại! Cành cây của em vô dụng!”
“Tiếp theo dùng gì?”
“Dùng lửa!”
Đạo cụ của Hoa Hạo Minh và Thạch An đồng thời phun lửa.
Là một thành viên của Tổ Vong Xuyên, Thạch An cũng có một kỹ năng rất lợi hại, kỹ năng đó gọi là chuyển hóa năng lượng.
Anh ta có thể chuyển hóa năng lượng xung quanh thành lửa, điện, băng…, nghe nói lúc trước anh ta theo đuổi một người chơi nữ, đã chuyển hóa năng lượng thành năng lượng mặt trời, tặng người chơi nữ đó một mặt trời nhỏ thực sự.
Lửa là một trong những kỹ năng chuyển hóa sở trường của anh ta, còn mạnh hơn cả đạo cụ phun lửa của Hoa Hạo Minh.
Hạ Bạch đứng sau bọn họ, từ khe hở của ngọn lửa, nhìn thấy một người đàn ông nằm trên giường trong phòng, rõ ràng là đã chết.
Cách giường không xa, có một thứ hình người màu bạc đang nằm sấp trên mặt đất, nó đang vặn vẹo phát ra tiếng kêu chói tai khó hiểu, thân hình lắc lư như sóng nước dưới ánh lửa.
Quái vật cảm xúc lo lắng, màu bạc.
Hình dạng của nó giống hệt con quái vật cảm xúc màu đen mà Hạ Bạch nhìn thấy trên TV lúc mới vào trò chơi, cũng là hình người đơn giản, trên mặt cũng có thứ giống như con mắt, chỉ là, màu sắc khác nhau.
Dưới ánh lửa, nó giống như hình người thủy ngân, nhẹ nhàng mà nguy hiểm, rình rập chờ thời cơ.
“Hình như có tác dụng! Nó không tiến lên nữa! Nó sợ lửa!” Thạch An lớn tiếng nói.
Những người khác đều lau mồ hôi trên mặt.
Lăng Trường Dạ nói: “Lửa nhỏ lại một chút, thử xem có thể nhốt nó trong một vòng tròn hay không.”
“Vậy tôi cất đạo cụ đi, Thạch An, cậu chú ý đấy.” Hoa Hạo Minh cau mày nói: “Tốn lửa quá, lỡ hết lửa thì làm sao?”
Thạch An: “Cậu cất đạo cụ đi, tôi gánh trước một lát.”
Hoa Hạo Minh cất đạo cụ phóng lửa đi, sau khi lửa nhỏ lại, có thể nhìn rõ con quái vật lo lắng bên trong hơn.
Nó liên tục kêu la, gào thét, mặc dù bọn họ không nghe rõ nó đang gào cái gì, nhưng biết nó rất nóng lòng, liên tục vươn tay về phía trước, vừa chạm vào lửa đã lập tức rụt lại, thân thể nó, đặc biệt là khuôn mặt càng vặn vẹo dữ dội hơn, tiếng thét chói tai cũng càng thêm chói tai.
Chói tai đến mức khiến người ta bực bội, mặt mày ủ rũ, vô thức muốn tránh xa.
“Bọn chúng sợ lửa, nhưng hình như lửa không thể tiêu diệt được nó, những quái vật cảm xúc khác chắc cũng không thể bị nước, ánh sáng, điện gì đó tiêu diệt, trước đây Cục An Ninh đã tiêu diệt quái vật cảm xúc không ở trong cơ thể người như thế nào?” Chu Bất Ngữ hỏi.
“Sao cô có nhiều câu hỏi thế?” Hoa Hạo Minh khó chịu nói một câu, “Tôi có một suy đoán ác ý, có thể là Cục An Ninh bắt người, xem con người như cái bẫy, đợi quái vật cảm xúc chui vào cơ thể người rồi lập tức giết chết người đó, tiêu diệt quái vật cảm xúc trong cơ thể người đó.”
“Mấy người nói nhảm vừa thôi, bây giờ thảo luận cách tiêu diệt bọn chúng thì có ích gì? Chúng ta lại không thể tiêu diệt chúng, rốt cuộc thì phải làm sao đây?” Nghe giọng Thạch An thôi cũng biết anh ta sắp lo đến bạc cả đầu.
“Cánh tay nó thò vào lửa rồi! Chú ý!” Lăng Trường Dạ cau mày lớn tiếng nhắc nhở bọn hắn.
Mọi người cẩn thận nhìn kỹ, tay của con quái vật hình người màu bạc kia thật sự đã thò vào trong lửa, nó càng vặn vẹo dữ dội hơn, nhìn không ra hình người nữa.
Nó sợ lửa, nhưng dưới sự tấn công liên tục của ngọn lửa, nó vẫn vặn vẹo, gào thét bò về phía trước, dáng vẻ như thể dù có thế nào cũng phải bò lên người bọn hắn, hút lấy bọn hắn.
“Bà nó!” Hoa Hạo Minh vô thức chửi tục một tiếng, lập tức giơ đạo cụ phóng lửa trong tay lên, “Phiền phức, hủy diệt hết đi.”
“Không được! Nó vẫn đang bò trong lửa! Nếu cứ tiếp tục thế này, cả khách sạn sẽ bị thiêu rụi mất!”
“Hình như nó đã thích ứng được với lửa lớn rồi, bò càng lúc càng nhanh!”
“Không nhìn thấy bóng nó đâu cả! Mau lui lại!”
Hoa Hạo Minh và Thạch An vừa phun lửa vừa lùi về phía sau.
Lúc lùi về phía sau, Hoa Hạo Minh va phải một người, lúc này mới phát hiện Hạ Bạch từ nãy đến giờ không nói gì, đang đứng im tại chỗ nhìn con quái vật lo lắng như ẩn như hiện kia.
“Cậu muốn lo lắng chết ai hả? Cậu muốn chết à?” Hoa Hạo Minh dùng sức kéo Hạ Bạch về phía sau, “Nhanh chạy đi! Tìm một NPC đến chắn phía trước lại!”
Thế nhưng Hạ Bạch lại như không nghe thấy lời hắn nói, không những không lui, mà ngược lại còn nghênh đón tàn lửa bước về phía trước hai bước, đi đến trước mặt con quái vật lo lắng kia, đối mặt với nó.
Cậu đưa hai tay về phía nó, dang rộng vòng tay.
Hết chương 144.
