Chương 145: Mệnh Hao Tài

Chương 145: Mệnh Hao Tài

 

Quý Nam Tinh không biết sau khi Lê Thiến trở về thì đã chung sống với người nhà họ Lê ra sao, nhưng thỉnh thoảng cậu cũng biết được một vài tin tức về cô thông qua báo chí.

 

Cậu nhìn thấy cô xây dựng hết ngôi trường này đến ngôi trường khác, mang lại hy vọng cho hết cô gái này đến cô gái khác bị mắc kẹt ở những nơi hẻo lánh chốn núi sâu rừng già. Mỗi khi đất nước xảy ra thiên tai địch họa, quỹ từ thiện do cô đứng ra tổ chức luôn là đơn vị đầu tiên có mặt, vừa góp tiền vừa góp sức.

 

Để vận động quyên góp xã hội nhằm tiếp tục sự nghiệp hỗ trợ giáo dục và từ thiện, tất nhiên, công ty điện ảnh Lê Minh đã không ít lần tận dụng đội ngũ của công ty mình để quảng bá, xây dựng hình ảnh.

 

Một hai năm thì có thể là làm màu, là kịch bản của giới tư bản để đánh bóng tên tuổi, nhưng Lê Thiến đã kiên trì với sự nghiệp này cả một đời. Trong hết lần nguy nan này đến lần nguy nan khác, sau những trận động đất, lũ lụt, người ta đều có thể nhìn thấy những chiếc áo khoác đỏ chỉnh tề lao đến hiện trường ngay lập tức.

 

Nhà từ thiện vĩ đại, năm chữ đơn giản nhưng nặng tựa ngàn cân. Khi Lê Thiến qua đời, những đứa trẻ được cô đưa ra khỏi núi đã từ khắp nơi trên thế giới trở về để tưởng niệm cô. Không ít người từng nhận được sự giúp đỡ của cô trong các trận đại nạn cũng tự nguyện đến tiễn đưa.

 

Ngay năm thứ hai sau khi cô ấy mất, em gái của Lê Thiến, lúc này đã là một nhà văn lớn – Lê Hân, đã cho ra mắt một cuốn sách có tựa đề “Anh ta chính là cô ấy”.

 

Câu đầu tiên trên trang sách viết: Cô ấy nói, không uổng công sống một kiếp ở nhân gian — Lê Thiến.

 

Trong đoạn đầu tiên của chính văn, Lê Hân đã viết ra thân phận của Lê Thiến: “Cô ấy là nhà từ thiện vĩ đại trong mắt mọi người, mọi người đều biết cô ấy tên là Lê Hồng Khiêm, nhưng chỉ có người nhà mới biết, cô ấy tên là Lê Thiến, cô ấy là chị gái tôi, Lê Thiến.”

 

Trong sách đương nhiên sẽ không viết rõ chuyện xuyên hồn, nếu không thì đã chẳng phải tự truyện nhân vật, mà là tiểu thuyết huyền huyễn mất rồi. Có rất nhiều điều không cần viết quá rõ ràng, độc giả sẽ tự mình tưởng tượng ra.

 

Cuốn sách “Anh ta chính là cô ấy” đã viết về cả một đời làm từ thiện của Lê Thiến, viết về rất nhiều câu chuyện không ai hay biết, viết về những hạnh phúc nhỏ bé, ấm áp trong gia đình họ, và cả việc cô đã suýt bị đánh gục nhưng rồi lại lần nữa kiên cường đứng dậy như thế nào.

 

Cuối sách, Lê Hân viết một đoạn đối thoại theo lối tự thuật:

 

Tôi từng hỏi chị, sống một đời như vậy có thật sự cam tâm không? Chị mang một cái tên không thuộc về mình, tất cả thành tựu và hào quang, thậm chí cả sự công nhận của xã hội đều chỉ dành cho Lê Hồng Khiêm, một người đàn ông ưu tú, được ca tụng trong mắt thế gian, nhưng lại chẳng ai biết tên thật của chị là Lê Thiến.

 

Chị nói, điều đó không quan trọng. Nếu thân phận đàn ông có thể thuận tiện hơn, có thể giúp chị thoát khỏi nhiều xiềng xích của xã hội để làm nhiều việc hơn, vậy thì cứ làm đàn ông cả đời cũng được. Một linh hồn tự do thì nào có thể bị trói buộc, chị biết mình là ai là đủ rồi.

 

Chị nói thể xác không quan trọng. Chị nói một mình chị bị thể xác giam cầm không sao cả, nhưng sẽ có một ngày, hàng ngàn vạn chị em phụ nữ sẽ dựa vào nỗ lực của chính mình để giành lấy tự do thực sự.

 

Chị không còn nữa, nhưng có những điều không nên bị chôn vùi theo năm tháng. Ít nhất, những người từng nhận được sự giúp đỡ của chị nên biết rằng, người mà họ thật sự cần cảm ơn trong lòng tên là Lê Thiến.

 

Sau khi cuốn sách của Lê Hân được xuất bản đã gây ra tranh cãi rất lớn. Lê Hồng Khiêm rõ ràng là một người đàn ông, sao có thể là con gái được? Điều này thậm chí còn khiến không ít người nổi điên, đương nhiên những người nổi điên trên mạng đều là một số đàn ông, bọn họ cho rằng Lê Hân đang cố tình bôi nhọ nam giới.

 

Cứ như thể một mình Lê Hồng Khiêm có thể đại diện cho tất cả đàn ông vậy. Bọn họ tự khoác lên mình vòng hào quang của Lê Hồng Khiêm, giờ đây vòng hào quang đó sắp bị chuyển sang cho phụ nữ, thế là bọn họ tức tối bắt đầu công kích.

 

Nhưng cũng có người phân tích một cách lý trí. Qua việc phân tích một số video, bao gồm cả cảnh cứu trợ thiên tai, cảnh Lê Hồng Khiêm tham dự một số sự kiện, người ta dựa vào một vài dáng vẻ, cử chỉ, tư thế ngồi khi đối nhân xử thế… để chứng thực độ xác thực của cuốn sách.

 

Tất nhiên cũng có một số tài khoản chuyên săn tin hoặc nhóm nào đó trên mạng đã so sánh những năm tháng ăn chơi trác táng trước đây của Lê Hồng Khiêm với những năm làm từ thiện sau này, từ đó suy đoán rằng, có lẽ Lê Hồng Khiêm thật đã chết từ lâu rồi, Lê Hồng Khiêm sau này là giả, là cô đã mạo danh Lê Hồng Khiêm để tiếp tục hoạt động trong xã hội này.

 

Đương nhiên cũng có những suy đoán hết sức phi khoa học, ví dụ như Lê Hồng Khiêm thật đã bị người khác đoạt xá, biến thành Lê Hồng Khiêm sau này, và linh hồn đoạt xá chính là Lê Thiến.

 

Luận điệu này không có bằng chứng nào chống đỡ, nhưng người tin lại không ít. Những năm gần đây, chuyện ma ma quỷ quỷ xảy ra cũng không phải là hiếm, đặc biệt là trong giới kinh doanh và giải trí, mọi người vốn đã mê tín những chuyện này. Tuy Lê Hồng Khiêm không phải người trong giới giải trí, nhưng nhà anh ta lại mở công ty điện ảnh, chắc cũng dính dáng không ít đến chuyện huyền học.

 

Cuối cùng, kết quả thật thật giả giả cũng không mấy ai quan tâm. Người đã mất rồi, không lẽ lại đi mở quan tài nghiệm tro cốt? Người muốn tin thì tin, người không muốn tin thì không tin, sau này chuyện này cũng trở thành một bí ẩn chưa có lời giải.

 

Nhưng hàng năm trước bia mộ, đều có không ít người cầm những bó hoa tươi có tấm thiệp ghi những lời tưởng niệm Lê Thiến đến viếng. Những người từng được Lê Thiến giúp đỡ và thật lòng biết ơn đều chọn cách tin tưởng. Trước đây, quan hệ giữa Lê Hân và Lê Hồng Khiêm tốt như vậy, Lê Hồng Khiêm không chỉ một lần công khai bày tỏ rằng, người quan trọng nhất trong cuộc đời này của cô chính là gia đình, và người cô thương yêu nhất chính là cô em gái út.

 

Vì vậy, bọn họ tin những gì Lê Hân nói. Tin rằng, người đã nỗ lực hết mình để thay đổi số phận của bọn họ tên là Lê Thiến.

 

Sau khi chết, trong lòng Lê Thiến không còn chấp niệm nào nữa nên đã đi thẳng đến địa phủ. Con đường xuống cõi âm là một cuộc hồi tưởng về hai kiếp của cô. Cha cô là cử nhân cuối cùng của triều đại cũ, đáng tiếc triều đình suy tàn nên không thể mưu cầu được một chức quan, nhưng vẫn ôm giữ cái gọi là chính thống mà cố chấp bảo thủ.

 

Trong nhà có một dinh thự lớn, nhưng lại không có nhiều tiền bạc dư dả. Cô được gọi là tiểu thư, nhưng cũng phải cùng những người phụ nữ trong nhà làm chút việc thêu thùa để phụ giúp gia đình.

 

Cha cô là một người bảo thủ cố chấp, tin vào tam tòng tứ đức, vào việc con gái không được bước chân ra khỏi cửa. Cô cũng chỉ có thể bị giam cầm trong những bức tường cao ngất, ngước nhìn bầu trời bên ngoài.

 

Cho đến một ngày, có một nhóm học sinh bị thương gõ cửa sau nhà cô cầu cứu.

 

Đó là lần đầu tiên cô làm một việc không theo khuôn phép như vậy. Cô đã cho nhóm học sinh đó vào nhà, giấu bọn họ trong phòng chứa củi.

 

Cô nghe bọn họ thảo luận về xã hội mới, về những kiến thức học vấn mà cô không hiểu, nói những thứ tiếng Tây mà cô chưa từng nghe. Lúc đó cô mới biết, hóa ra phụ nữ cũng có thể đi ra ngoài, cũng có thể đi học, thậm chí còn có thể ra nước ngoài, còn có thể giống như đàn ông, cống hiến sức mình cho đất nước, vì lý tưởng trong lòng mà không màng sống chết.

 

Tất cả mọi thứ đối với cô đều mới lạ, nhưng cũng vô cùng nguy hiểm. Cô mới biết đất nước của họ yếu kém đến nhường nào, có bao nhiêu kẻ đến vùng đất của họ để chèn ép đủ đường, tất cả đều là vì sự bảo thủ và yếu đuối của triều đình. Vậy mà cha cô vẫn còn tin vào một triều đình như thế, thậm chí còn mơ mộng khôi phục lại trật tự hoàng quyền.

 

Đêm đó, cô đã phóng một ngọn lửa lớn. Cô nhìn những học sinh mình cứu được đã đưa mẹ cô thoát khỏi tòa dinh thự kín cổng cao tường này, cô nhìn những kẻ xâm lược đang giãy giụa đau đớn trong biển lửa. Trận hỏa hoạn ấy đã thiêu rụi cả cuộc đời tù túng của cô.

 

Đến khi mở mắt ra lần nữa, những gì cô thấy là non sông vẹn toàn, quốc thái dân an.

 

…….

 

Trên đường trở về, Tiêu Dã có chút cảm khái: “Cậu nói xem, cả đời cô ấy phải làm bao nhiêu việc tốt mới có thể chết đi mà thân vẫn mang công đức như vậy chứ.”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Còn phải xem sức ảnh hưởng của một việc nữa.”

 

Tiêu Dã ngẫm nghĩ một chút về ba chữ “sức ảnh hưởng”, rồi nói: “Nếu nói về sức ảnh hưởng, chẳng phải mấy người nổi tiếng tích công đức sẽ dễ hơn sao?”

 

Sức ảnh hưởng, ai mà ảnh hưởng bằng người nổi tiếng cơ chứ.

 

Quý Nam Tinh: “Không phải loại sức ảnh hưởng đó. Tuy rằng nếu người nổi tiếng lợi dụng danh tiếng của mình để làm từ thiện thì đúng là sẽ dễ tích công đức hơn, nhưng bọn họ cũng thường làm những việc tiêu hao công đức, chỉ có thể coi là công tội bù trừ. Huống hồ chi, có mấy ngôi sao thật sự biết tận dụng sức ảnh hưởng của mình để làm việc thiện đâu? Sức ảnh hưởng mà tôi nói là lợi nước lợi dân.”

 

“Chuyện công đức này thật ra rất đời thường. Ví dụ như hôm nay cậu nhặt được ví tiền mang đến đồn cảnh sát trả lại cho người mất, đó là công đức. Nhưng công đức kiểu này sẽ bị tiêu hao trong cuộc sống hàng ngày. Nếu ngày nào đó cậu nói xấu người khác, đăng một bình luận đầy ác ý trên mạng, không cần biết sự thật đúng sai mà hùa theo người ta bàn tán, đó đều là những việc tiêu hao công đức của bản thân. Vì vậy, rất nhiều người dù sống hay chết cũng chỉ là người thường, quỷ thường, dù cho lúc sinh thời bọn họ cũng từng làm một vài việc tốt.”

 

Tiêu Dã: “Vậy Lê Thiến đã làm gì mà có thể chết đi vẫn mang theo công đức?”

 

Quý Nam Tinh: “Sức ảnh hưởng lợi nước lợi dân đó. Có lẽ cô ấy từng cứu một vài người, những người mà đến tận bây giờ vẫn đang có những đóng góp to lớn cho đất nước. Cô ấy cứu bọn họ, thế là giữa bọn họ và cô ấy đã nảy sinh nhân quả, công đức đó tự nhiên không dễ dàng bị những việc thường ngày làm tiêu hao, triệt tiêu được.”

 

Huống hồ chi, sau này Lê Thiến e là cũng chẳng có cơ hội thường ngày nào để triệt tiêu công đức cứu người của mình, nên mới có chuyện chết đi mà công đức vẫn còn trên thân.

 

Chiếc xe rẽ vào khu vực trung tâm thành phố, Quý Nam Tinh đã nhìn thấy tòa nhà công ty nhà mình từ xa.

 

Công ty nhà cậu có cả một tòa nhà lớn, không phải kiểu thuê văn phòng theo tầng, mà là cả tòa nhà đều thuộc sở hữu của họ. Tấm biển hiệu “Dược phẩm Tế Dân” trên đỉnh được lau chùi sáng bóng.

 

Lúc cậu còn nhỏ, ba nhỏ dẫn cậu đến công ty, còn cười nói với cậu và anh ba: “Thấy không, đó là tòa nhà của nhà mình đấy. Nếu mấy anh em các con chẳng làm nên trò trống gì, sau này cũng chỉ có thể gỡ biển hiệu xuống, sống bằng cách cho thuê nhà thôi. Đến lúc đó anh cả chiếm mấy tầng, chị hai chiếm mấy tầng, anh ba chiếm mấy tầng. Tầng cao nhất đắt nhất, mấy tầng trên cùng sẽ cho út cưng.”

 

Nghĩ đến vài chuyện hồi nhỏ, Quý Nam Tinh không nhịn được mà mỉm cười. May mà anh cả có tài, giữ được tấm biển hiệu của gia đình, không để mấy anh chị em họ phải rơi vào cảnh sống nhờ tiền cho thuê nhà.

 

Tiêu Dã nhìn theo ánh mắt cậu, nói: “Đến công ty nhà cậu rồi. Cũng gần đến giờ ăn trưa, có muốn hỏi anh cậu có thời gian không, tôi đi đặt nhà hàng ăn một bữa.”

 

Nghĩ đến mùi hương khói từng ngửi thấy trên người anh cả, Quý Nam Tinh nói: “Vậy trưa nay chúng ta ăn ở nhà ăn công ty đi. Nhà ăn công ty có món cá hố chiên giòn ngon lắm, lần nào cũng không đủ cung cấp, không biết hôm nay có không.”

 

Cậu không thường xuyên đến công ty nhà mình, từ nhỏ đến lớn số lần đến chỉ đếm trên đầu ngón tay. Hôm nay tình cờ đến đây, cậu lại nghĩ đến mùi hương khói kia, vậy thì cứ đến xem thử thế nào.

 

Có đôi khi, một ý niệm chợt lóe lên trong đầu thiên sư rất có thể là điềm báo sắp có chuyện xảy ra. Bất kể là chuyện lớn hay nhỏ, một khi đã có ý nghĩ trong lòng thì không thể làm ngơ được.

 

Trước khi đến, Quý Nam Tinh nhắn tin cho anh cả, xác nhận anh đang ở công ty, lúc này mới nói mình đang ở gần đây, định đến ăn cơm.

 

Quý Vân Đình bảo trợ lý xuống lầu chờ. Em trai nhỏ rất ít khi đến công ty, chỉ có vài nhân viên cũ làm việc lâu năm bên cạnh anh ta mới nhận ra cậu. Tuy gọi một cuộc điện thoại cho lễ tân cũng sẽ có người dẫn cậu lên, nhưng khó tránh khỏi việc bị hỏi han đăng ký. Anh ta đâu nỡ để em trai đứng dưới lầu công ty nhà mình mà còn phải đăng ký, thôi thì cứ để người xuống chờ sẵn cho tiện.

 

Quý Nam Tinh và Tiêu Dã vừa bước vào đại sảnh đã thấy trợ lý của anh cả đang đợi ở cửa, cậu cười gọi: “Anh A Uy.”

 

Tiêu Dã cũng tỏ ra thân quen chào hỏi: “Chào anh A Uy, em là bạn của Nam Tinh, em tên là Tiêu Dã.”

 

Anh Uy cười đáp: “Chào cậu, tôi biết cậu mà, năm ngoái còn giúp tiểu thiếu gia nhà chúng tôi đánh nhau đấy.”

 

Tiêu Dã nghe vậy thì vui ra mặt, cảm thấy thời gian trôi nhanh thật, mới đó mà đã một năm rồi.

 

Quý Nam Tinh có chút bất đắc dĩ: “Anh A Uy, gọi tiểu thiếu gia nghe tư bản quá, em đã nói cứ gọi tên em là được rồi mà.”

 

Anh Uy gọi vậy cũng là để trêu, anh ta khá thân với người nhà của sếp. Tuy là người làm công, nhưng cũng không đến mức phân chia giai cấp như trong mấy bộ phim truyền hình. Đôi khi anh ta còn gọi thẳng tên sếp nữa. Vừa dẫn Quý Nam Tinh đến thang máy chuyên dụng, A Uy vừa nói: “Biết em đến, anh trai em vừa mới sai anh xuống nhà ăn xem thực đơn hôm nay đấy, vừa hay có mấy món em thích ăn.”

 

Quý Nam Tinh nói: “Em vừa mới đặt một ít trà sữa và đồ ăn vặt, địa chỉ để ở phòng thư ký.”

 

Anh Uy cười: “Vậy thì tốt quá, để sau khi ăn cơm rồi ăn luôn.”

 

Thang máy đi thẳng lên tầng cao nhất. Anh Uy hỏi: “Em biết văn phòng của anh em ở đâu chứ?”

 

Quý Nam Tinh gật đầu: “Dạ biết.”

 

Anh Uy nói: “Vậy em tự đi nhé, anh còn có một khách hàng cần trao đổi.”

 

Văn phòng lớn nhất trên tầng cao nhất là của anh cậu, các khu vực còn lại là của cả phòng thư ký và đội ngũ trợ lý. Có vài người Quý Nam Tinh từng gặp, thấy cậu đến, bọn họ còn cười chào hỏi, trêu ghẹo: “Đây có phải là truyền thuyết trai đẹp chỉ chơi với trai đẹp không? Cậu bạn đẹp trai này là bạn học của Nam Tinh à?”

 

Tiêu Dã là một người hướng ngoại chính hiệu, không hề rụt rè chút nào: “Đâu chỉ là bạn học, là thanh mai trúc mã chính hiệu đấy ạ.”

 

Cô thư ký cười nói: “Trúc mã à, thật là hiếm có.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Đợi mãi không thấy em trai, Quý Vân Đình mở cửa bước ra, thấy họ đang nói chuyện bên ngoài, liền gọi một tiếng: “Nam Tinh.”

 

Quý Nam Tinh quay đầu lại, lập tức nở một nụ cười rạng rỡ: “Anh.”

 

Tiêu Dã cũng theo sau chào hỏi: “Chào anh cả!”

 

Quý Vân Đình mỉm cười: “Tiểu Dã cũng đến à, vào đi. Dạo này ông nội em khỏe không?”

 

Tiêu Dã: “Khỏe lắm ạ, giờ này đang ở nông trường ôn nghèo kể khổ rồi.”

 

Tuổi đã cao mà còn vác cuốc ra đồng với người ta, chẳng sợ sái lưng gì cả.

 

Biết hai đứa không thích uống cà phê đắng ngắt, Quý Vân Đình lấy thẳng hai chai nước trái cây lạnh: “Hôm nay sao lại nhớ đến anh thế, còn ngoan ngoãn đến ăn cơm với anh nữa.”

 

Quý Nam Tinh: “Em vừa xử lý xong một vụ án, đi ngang qua, thấy cũng đến giờ cơm rồi nên ghé vào ăn chực.”

 

Quý Vân Đình cũng không hỏi là vụ án gì, dù sao cũng đã xử lý xong, em trai đang ngồi lành lặn trước mặt mình, những thứ khác cũng không còn quan trọng nữa. Anh ta xoa đầu cậu, nói: “Vậy chúng ta xuống trước đi, không thì lát nữa đến giờ nghỉ trưa, dù anh có là sếp chắc cũng không giành được món em thích ăn đâu.”

 

Trên đường cùng Quý Vân Đình đến nhà ăn, Quý Nam Tinh nói: “Lát nữa em đi dạo một vòng xem sao, tiện thể xem có đối thủ nào chôn bùa tiểu nhân trong cây phát tài của công ty nhà mình không.”

 

Đấu đá thương trường phần lớn đều đơn giản như vậy thôi. Dù sao ai cũng bận kiếm tiền, tiện tay phá đối thủ một chút, chứ không phải ai cũng lòng dạ hiểm độc, suốt ngày chỉ nghĩ cách hại chết đối thủ.

 

Nhà ăn của công ty rất lớn, chiếm trọn một tầng riêng. Xét đến thói quen ăn uống của người từ các quốc gia khác nhau, khu vực ăn uống cũng được chia thành nhiều khu, nhưng khu đồ ăn truyền thống lúc nào cũng là nơi đông vui nhất, không phải vì bọn họ đông người, mà là vì đồ ăn ngon nhất.

 

Sếp ăn cơm cũng phải quẹt thẻ, nhưng thường thì Quý Vân Đình ít khi xuống đây, toàn là trợ lý hoặc thư ký lấy cơm mang lên cho anh ta. Bởi nếu thấy anh ta ở nhà ăn, các trưởng phòng sẽ vây quanh, người hướng nội thì tránh xa, còn một số người hướng ngoại lại rất thích quản lý cấp trên.

 

Ăn được món cá hố chiên giòn yêu thích như ý nguyện, Quý Nam Tinh nói: “Tiếc là nhà ăn không bán mang về.”

 

Tiêu Dã không nhịn được cười, nói nhỏ: “Cậu có thể nghĩ thoáng hơn một chút.”

 

Quý Vân Đình cũng cười nói: “Nếu thật sự thích thế thì có thể thuê đầu bếp về nhà.”

 

Quý Nam Tinh vừa nhai miếng cá giòn rụm thơm phức vừa nói: “Ở nhà đã có mấy đầu bếp rồi, vì một món ăn mà thuê thêm một người nữa thì nhà bếp sắp không còn chỗ đứng. Lúc nào thèm ăn em đến công ty cũng được mà.”

 

Giờ nghỉ trưa vừa đến, nhà ăn vắng vẻ trong nháy mắt đã đông người hẳn lên. Tuy không ồ ạt xông vào như ở trường học, nhưng bước chân ai nấy cũng không hề chậm chạp. Nhà ăn rộng lớn lập tức trở nên náo nhiệt, ngập tràn hơi thở cuộc sống.

 

Vài vị quản lý tinh mắt thấy sếp cũng đang dùng bữa ở đây, định bụng qua chào hỏi, nhưng lại thấy hai cậu trai đang ngồi cười nói đối diện sếp, nghĩ có thể là người nhà của sếp nên lại biết ý lui ra. Nhưng trong các nhóm chat nội bộ lớn nhỏ của công ty đều đang bàn tán xôn xao.

 

Cuộc sống mà, lúc cần làm việc thì làm việc, còn việc hóng chuyện của sếp cũng khó mà nhịn được, nhất là khi sếp của bọn họ vừa đẹp trai, cao ráo, dáng chuẩn, lại không phải loại hói đầu bụng phệ, nên hóng chuyện đương nhiên càng có hứng thú hơn.

 

Cuối cùng, vẫn là nhóm thư ký lên tiếng trong nhóm chat, nói đó là em trai ruột của sếp, người ta mới học cấp ba thôi, lúc này mới khiến đám chị già như hổ đói tạm yên một lát.

 

Cơm nước ở nhà ăn này khá bình dân, tất nhiên không thể nấu theo sở thích của Quý Nam Tinh được, nên trong phần ăn ít nhiều gì cũng có vài món cậu không thích.

 

Không đợi Quý Vân Đình đưa đũa tới, Tiêu Dã ngồi bên cạnh đã rất tự nhiên gắp những món Quý Nam Tinh không thích ăn sang bát mình.

 

Quý Vân Đình nhìn cách hai đứa trẻ tương tác, cười nói: “Kết quả chia lớp phải đến khai giảng mới có à?”

 

Quý Nam Tinh gật đầu: “Dạ, chắc là vậy.”

 

Tiêu Dã nói: “Nếu không có gì bất ngờ, chắc em và Nam Tinh vẫn học cùng lớp.”

 

Quý Vân Đình nói: “Học cùng một lớp cũng tốt. Nam Tinh khá hướng nội, có bạn bè thân quen ở bên cạnh sẽ tốt hơn.”

 

Tiêu Dã lập tức vỗ ngực đảm bảo: “Anh cả cứ yên tâm, có em ở đây, đảm bảo Nam Tinh đi học mỗi ngày đều vui vẻ, hạnh phúc!”

 

Quý Vân Đình bật cười: “Đi học làm gì có chuyện vui vẻ hạnh phúc.”

 

Tiêu Dã thầm nghĩ sao lại không chứ, hắn rất vui vẻ hạnh phúc mà. Nếu không phải nghỉ hè Quý Náo Náo cũng ở riêng bên ngoài, thì nghỉ hè đối với hắn quả thực là một cực hình.

 

Nhưng những lời yêu đương não tàn thế này chắc chắn không thể nói ra được. Tiêu Dã nhìn về phía Quý Nam Tinh định nói gì đó, bỗng thấy mắt cậu cứ nhìn chằm chằm về phía trước, hắn vội nhìn theo: “Sao thế, thấy ai à?”

 

Quý Nam Tinh nói: “Thấy một người mà khí tức nghèo trên người sắp tràn cả ra ngoài rồi.”

 

Quý Vân Đình cũng bất giác quay đầu nhìn về phía sau, nhưng anh ta không thấy ai có vẻ đặc biệt nghèo cả: “Vào được công ty nhà mình thì chắc không đến mức nghèo lắm đâu nhỉ?”

 

Ngay cả nhân viên vệ sinh của công ty họ cũng có đủ bảo hiểm xã hội, lương bổng không thấp đâu.

 

Quý Nam Tinh nói: “Lần trước ở nhà không phải em nói trên người anh có mùi hương khói sao? Mấy ngày sau em có đặc biệt để ý, nhưng sau đó trên người anh lại không có nữa, nên em nghĩ có thể là vô tình dính phải.”

 

Trước đó cậu đã đoán là trên người anh cả chỉ là do đi ngang qua hoặc vô tình chạm phải mà dính vào. Hôm nay thấy người đàn ông kia, người này có lẽ chính là ngọn nguồn.

 

Tiêu Dã có chút tò mò: “Khí nghèo trông như thế nào?”

 

Quý Nam Tinh nói: “Tài khí thì màu vàng, tử khí thì màu đen, suy khí thì xám xịt u ám, còn khí nghèo thì trắng bệch.”

 

Miêu tả thì là vậy, nhưng tất nhiên thứ nhìn thấy thực tế không phải là những màu sắc thực sự này, nếu không thì Quý Nam Tinh vừa mở linh nhãn, cả thế giới này đã trở nên sặc sỡ rồi. Đó chỉ là một loại cảm giác, một cảm giác mà bản năng có thể lĩnh hội được.

 

Tiêu Dã hỏi: “Nếu người đó khí nghèo tràn trề như vậy, có ảnh hưởng đến công ty không?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Làm sao có thể chứ. Người đó chắc chỉ là nhân viên bình thường, còn chẳng phải là tầng lớp quyết sách của công ty, sao có thể ảnh hưởng đến công ty được. Cùng lắm là ảnh hưởng đến bản thân anh ta hoặc những người có quan hệ thân thiết xung quanh thôi.”

 

Quý Vân Đình nói: “Có cần thông tin của người đó không? Nếu cần anh bảo phòng nhân sự trích xuất gửi cho em một bản.”

 

Quý Nam Tinh suy nghĩ một lúc rồi gật đầu: “Vậy gửi cho em một bản đi.”

 

Tài vận của một người có thể trắng bệch đến mức này, nhưng anh ta lại vào được công ty nhà cậu. Dựa theo luồng khí nghèo gần như sắp tràn ra trên người anh ta, đừng nói là vào doanh nghiệp nhà họ, mà ngay cả ra đường ăn xin cũng có thể bị người ta đá văng cả bát, căn bản không thể nào tìm được việc làm.

 

Đã đến đây rồi, gặp được thì xem giúp người ta vậy, xem có thể hóa giải khí nghèo trên người anh ta không.

 

——–

 

Một ngày làm việc kết thúc, Tiền Phi ăn nốt quả táo còn lại từ trưa ở công ty, dọn dẹp rác trên bàn. Nhìn đồng nghiệp rủ nhau tan làm đi ăn uống, anh ta cũng chỉ có thể ngưỡng mộ nhìn theo rồi vẫy tay chào tạm biệt họ.

 

Hôm nay lương đã về tài khoản, kèm theo cả thưởng quý, một con số khá lớn. Nhưng đáng tiếc, tiền còn chưa kịp ấm trong thẻ, quay đi quay lại một khoản lớn đã bị chuyển đi.

 

Từ đau lòng lúc đầu đến chai lì như bây giờ, Tiền Phi đã bị buộc phải chấp nhận hiện thực.

 

Anh ta cảm thấy tên của mình đặt không hay. Tiền Phi, tiền bay, tiền chẳng phải bay đi mất rồi sao? Thế nên anh ta mới nghèo từ nhỏ đến lớn như vậy.

 

Nhưng cái nghèo của anh ta không phải là không kiếm được tiền, mà là cứ có tiền là gặp xui xẻo. Hồi nhỏ, bà ngoại còn dẫn anh ta đi xem thầy, xem bà đồng. Bà đồng ba hoa chích chòe đó nói anh ta là mệnh hao tài bẩm sinh, tức là không giữ được của, chỉ cần trong tay có tiền là sẽ có chuyện xảy ra, khiến tiền bay đi mất.

 

Ví dụ như lúc đi học, anh ta muốn để dành tiền mua máy tính bảng, máy tính bảng chưa mua được thì một hôm về nhà không để ý, rơi xuống cống, chân còn phải khâu mấy mũi, số tiền tiêu tốn vừa đúng bằng số tiền anh ta đã dành dụm được.

 

Hoặc như lúc đi học anh ta nhận được học bổng, anh ta không dám giữ tiền, bèn lập tức chuyển cho bạn học giữ giùm. Kết quả ngày hôm sau một hộp sữa hết hạn đã đưa anh ta vào bệnh viện, không chỉ tiêu hết số học bổng đó, mà còn nợ ngược lại bạn học, số tiền nợ vừa đúng bằng số tiền chuyển cho bạn.

 

Qua kinh nghiệm từ nhỏ đến lớn, chỉ cần anh ta nợ tiền thì anh ta sẽ an toàn. Vì vậy, anh ta buộc phải sống bằng cách chi tiêu trước, tháng này dùng thẻ, tháng sau trả nợ. Cứ như vậy cũng yên ổn suốt, nhưng anh ta cũng không muốn cứ lang bạt mãi. Dù sao tuổi cũng không còn nhỏ, cũng muốn có một nơi an cư lạc nghiệp, thế là nảy sinh ý định mua nhà.

 

Trời ạ, ý định này vừa nảy ra thì suýt nữa đã lấy mạng anh ta. Người anh em tốt nhất của anh ta mở công ty muốn vay vốn, vì anh ta có công việc ổn định, lại làm ở một doanh nghiệp lớn như Dược phẩm Tế Dân, nên đã nhờ anh ta đứng ra bảo lãnh.

 

Lần bảo lãnh này xong thì người anh em kia biến mất không còn tăm tích, còn anh ta thì gánh nợ trên lưng.

 

Số tiền nợ này không hề nhỏ, điều này cũng khiến hai năm nay anh ta sống rất chật vật, có tiền là phải trả nợ. Ngoài việc cuộc sống có hơi khổ một chút, những chuyện khác có thể nói là thuận buồm xuôi gió.

 

Xe anh ta đi không bao giờ hỏng hóc, chuyến bay của anh ta không bao giờ bị trễ, dự án anh ta tiếp nhận đều vô cùng thuận lợi, anh ta rút thẻ bài lúc nào cũng ra SSR. Vì quá thuận lợi, đồng nghiệp còn gọi anh ta là Âu Hoàng. Lương cũng tăng lên từng năm.

 

Đáng tiếc, không ai biết được sự cay đắng đằng sau hai năm thuận buồm xuôi gió của anh ta.

 

Trên đường về nhà, Tiền Phi còn ghé qua siêu thị. Cuộc sống tuy rất bất đắc dĩ, nhưng anh ta cũng cố gắng không để bản thân phải chịu thiệt thòi, trong điều kiện có hạn vẫn luôn ăn ngon uống đủ, tự chăm sóc tốt cho mình.

 

Mua một ít hàng giảm giá buổi tối hoặc mua một tặng một, Tiền Phi xách một đống đồ về căn nhà trọ.

 

Quý Nam Tinh cũng đến dưới lầu gần như cùng một lúc. Cậu nhìn quanh một vòng môi trường xung quanh, vừa nhíu mày thì Tiêu Dã bên cạnh đã xoa xoa cánh tay: “Sao cảm giác ở đây âm u lành lạnh thế nhỉ.”

 

Quý Nam Tinh ngẩng đầu nhìn lên căn nhà đang sáng đèn trên lầu, nói: “Vì đây là nhà ma, đương nhiên là âm u rồi. Nơi này ma ám đến mức mùa hè không cần bật điều hòa, thậm chí còn phải đắp chăn đấy.”

 

Tiêu Dã có chút kinh ngạc: “Ma ám đến vậy à, cái anh tên Tiền Phi kia gan thật. Nhà ma thường cho thuê hoặc bán thì đều phải báo trước chứ nhỉ.”

 

Quý Nam Tinh: “Nghèo đáng sợ hay ma đáng sợ?”

 

Tiêu Dã suy nghĩ một chút rồi đáp: “Quỷ nghèo là đáng sợ nhất.”

 

Hết chương 145.

 

Chương 145: Mệnh Hao Tài

Ngày đăng: 14 Tháng 4, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên