Chương 146: Bởi Vì Anh Đã Trở Về
Nơi ở của Tiền Phi là một khu nhà riêng nhỏ, tầng một và tầng hai được xây dựng bình thường, còn các tầng trên đều là cơi nới trái phép, tổng cộng có bốn tầng, anh ta ở tầng thứ tư.
Khu vực này toàn là những ngôi nhà cũ nát như vậy. Đừng thấy nó cũ nát, ở nơi tấc đất tấc vàng này, Tiền Phi có làm lụng cả đời cũng không mua nổi.
Từ trong ngõ hẻm đi ra, căn nhà tồi tàn anh ta đang ở nằm ngay trung tâm khu thương mại. Từ đây đến chỗ làm của anh ta thậm chí còn chưa đến mười phút đi bộ.
Bình thường thì với cái mệnh nghèo rớt mồng tơi của anh ta, không thể nào thuê nổi nhà ở đây được. Với vị trí đắc địa như vậy, một phòng đơn nhỏ cũng phải vài nghìn, huống chi anh ta ở một mình cả một tầng, có phòng ngủ, phòng khách, bếp và nhà vệ sinh đầy đủ, thậm chí còn có một sân thượng không lớn không nhỏ.
Không gian rộng rãi như vậy, vị trí địa lý tốt như thế, tiền thuê hàng tháng chỉ có hai nghìn. Sở dĩ có cái giá thấp đến mức vô lý này là bởi vì, khu này nổi tiếng là nhà ma.
Lúc thuê nhà Tiền Phi đã biết rồi. Dù cho bên môi giới không nói, thì thời buổi thông tin phát triển thế này, anh ta tự mình tìm kiếm cũng ra.
Số 18, đường Bình An. Trong vòng ba mươi năm đã xảy ra hai trận hỏa hoạn lớn. Trận đầu tiên làm chết mười hai người. Lúc đó nơi này chưa xây cao như bây giờ, hình như mới cơi nới thêm tầng thứ ba. Cả khu nhà nhỏ này là nơi ở của một gia đình, vì đông người quá ở không đủ nên mới xây thêm tầng trên. Chỉ có điều, tầng thứ ba còn chưa có người ở, một ngọn lửa đã thiêu rụi tất cả. Người mất, nhà cửa tự nhiên cũng không còn.
Lúc đó đã có người cảm thấy kỳ lạ, đây là khu nhà nhỏ một tầng, chứ không phải là kiểu cao ốc chọc trời không có lối thoát. Dù trèo tường rào cũng có thể chạy ra ngoài được, nhưng lúc đó cả gia đình không một ai thoát ra được, tất cả đều bỏ mạng trong biển lửa.
Sau này, nơi đây được người họ hàng khác của gia chủ đã qua đời thừa kế, rồi họ dứt khoát đập đi xây lại, xây thẳng một tòa nhà bốn tầng nhỏ. Xây cao hơn nữa thì không được, sẽ bị yêu cầu dỡ bỏ.
Ngôi nhà mới được xây xong, nhưng người chủ thừa kế không ở thành phố Ngọc Lan, cũng không thể vì một căn nhà mà từ bỏ công việc đến đây ở, nên đã cho thuê.
Mỗi tầng cho khoảng vài hộ thuê, dùng chung phòng khách, bếp và nhà vệ sinh, ở các phòng đơn khác nhau. Những người thuê ở đây đều là những người trẻ làm việc gần đó, cũng chẳng sợ gì chuyện có người chết. Nói đến chết chóc, mảnh đất này nơi nào mà chẳng có người chết.
Không ngờ yên ổn chưa được mấy năm, lại xảy ra một vụ hỏa hoạn nữa. Điều kỳ lạ là, hai vụ cháy cách nhau đúng mười năm, và cùng một ngày của mười năm sau, cũng là cháy vào nửa đêm.
Lần cháy này có người chạy thoát được, cộng thêm cứu hộ đến nhanh vì có một trạm cứu hỏa ở gần đó, nhưng vẫn có người chết. Những người ở tầng ba và tầng bốn đã nhảy lầu chạy thoát, tuy bị thương không nhẹ, nhưng ít nhất cũng giữ được mạng sống. Mà những người ở tầng một và tầng hai lại thiệt mạng, lần này chết bảy người.
Thế là toàn bộ sự việc bắt đầu chuyển hướng sang tâm linh. Hỏa hoạn xảy ra, tầng một, tầng hai chết trong nhà, còn tầng ba, tầng bốn lại thoát được. Nghĩ lại trận hỏa hoạn năm xưa, gia đình đó cũng chết ở tầng một và tầng hai.
Khu nhà nhỏ này cũng vì thế mà trở thành nhà ma nổi tiếng gần xa.
Ngay cả những ngôi nhà bên cạnh cũng bị ảnh hưởng. Ai dám ở cạnh nhà ma chứ? Mấy năm nay, những người xung quanh đã lần lượt dọn đi. Nhưng vì tiếc vị trí đắc địa này, nên bọn họ đều cho thuê nhà mình. Ở thì không dám, nhưng đã được một số người cải tạo thành quán bar, quán cà phê dân dã và những thứ tương tự, cố gắng dùng sự náo nhiệt của người sống để xua đi âm khí.
Tòa nhà ma thực sự này cũng từng được cho thuê, làm quán cà phê, quán bar, còn làm cả cà phê mèo, cà phê chó, nhưng kinh doanh gì cũng thua lỗ, cuối cùng cũng bị bỏ hoang.
Bỏ hoang mấy năm, ngay cả chủ nhà cũng đã đổi người khác. Sau khi dọn dẹp lại ngôi nhà, bọn họ đã rao bán với giá thấp, cho thuê hay bán chủ nhà cũng không quan tâm nữa, dù sao để không cũng là để không.
Nhưng nhà ma thế này ai dám mua chứ, ngay cả ở cũng không ai dám, tầng ba tầng bốn còn đỡ, chứ tầng một tầng hai thì người ta chỉ muốn đi đường vòng.
Quý Nam Tinh cảm nhận được khí tức ở đây rất hung dữ, tạm thời không quan tâm đến chuyện của Tiền Phi nữa. Tuy anh ta có khí nghèo bùng nổ, nhưng không đến nỗi mất mạng, ngược lại tình hình của căn nhà ma này có chút phiền phức.
Cậu và Tiêu Dã cùng nhau quay về Cục Quản lý, nếu đây là nhà ma thì chắc chắn Cục Quản lý có hồ sơ lưu trữ.
Trình Diên của Cục Quản lý vẫn còn ấn tượng về chuyện này. Thấy cậu tra cứu tài liệu, cô đứng bên cạnh nói: “Chị nhớ lúc đó chúng ta và Ngọc Xuân Quan đã hợp tác làm lễ siêu độ, lúc đó oán khí ngút trời, hung dữ lắm.”
Tiêu Dã tò mò hỏi: “Vậy siêu độ cho vong hồn rồi thì chắc sẽ không còn ma ám nữa chứ?”
Trình Diên cười một tiếng: “Hai đứa đã đến xem căn nhà đó chưa?”
Tiêu Dã lắc đầu: “Bọn em chỉ ở ngoài cửa nhìn qua, chưa vào trong.”
Trình Diên nói: “Hai đứa vào trong sẽ thấy, tầng một và tầng hai của tòa nhà đó đã bị niêm phong, xây tường gạch bịt kín mít. Lúc đó chúng tôi đã đưa ra đề nghị là san bằng, nhưng lúc đó Cục Quản lý vẫn là một cơ quan mới thành lập, không có người, không có kinh phí, lời nói ra đều bị coi là mê tín dị đoan, không có sức thuyết phục, căn bản chẳng ai nghe chúng tôi cả.”
Tiêu Dã có chút kinh ngạc: “Các chị siêu độ rồi mà cũng không đưa được vong hồn đi sao?”
Trình Diên cũng rất bất đắc dĩ: “Đây chính là vấn đề lãnh địa. Đó là nhà của bọn họ, là gia đình của bọn họ, chúng ta là người ngoài. Hơn nữa bọn họ còn thờ cúng Thổ Địa, nói chung là rất phiền phức.”
Nếu được chính phủ hỗ trợ san bằng ngôi nhà đó, có lẽ oán khí tích tụ do chết oan trong nhà bao nhiêu năm nay cũng đã tan đi gần hết. Tiếc là lúc đó Cục Quản lý thấp cổ bé họng. Sau này niêm phong ngôi nhà, vẫn yên ổn cho đến nay, tất nhiên cũng không ai đi gây sự, khơi lại chuyện cũ.
Tiêu Dã hỏi: “Hỏa hoạn ba mươi năm trước, hai mươi năm trước hỏa hoạn tái diễn, vậy mười năm trước thì sao, mười năm trước có xảy ra chuyện gì không?”
Dù Trình Diên có chút ấn tượng về chuyện này, nhưng sự việc đã qua lâu như vậy rồi nên cũng không nhớ rõ chi tiết nữa, cô suy nghĩ một lúc rồi nói: “Hình như không có chuyện gì đặc biệt xảy ra. Nếu mười năm trước nơi này lại xảy ra chuyện tâm linh, Cục Quản lý chắc sẽ không ngồi yên để khu nhà nhỏ đó tồn tại đâu.”
Quý Nam Tinh gập tài liệu của Cục Quản lý lại, nói: “Sắp tròn ba mươi năm rồi.”
Tiêu Dã vươn tay lấy tài liệu qua, nhìn ngày xảy ra hỏa hoạn trên đó: “Ngày 16 tháng 7, hôm nay là ngày 9 rồi, còn bảy ngày nữa.”
Trình Diên sững sờ nhìn hai người rồi nói: “Các cậu lo lắng sẽ lại xảy ra hỏa hoạn nữa à?”
Tiêu Dã chỉ nhìn Quý Nam Tinh. Hắn tiếp xúc với phương diện này không nhiều, chỉ cảm thấy ngày này có chút gần kề. Năm đó hỏa hoạn xảy ra vào ngày 16, kết quả mười năm sau lại xảy ra hỏa hoạn vào đúng ngày này, sau đó thì niêm phong ngôi nhà.
Không biết có phải vì niêm phong ngôi nhà mà mười năm lần thứ hai sẽ không xảy ra chuyện gì không, nhưng cũng không thể vì thế mà đảm bảo năm nay cũng sẽ không có chuyện.
Vừa nghĩ đến khả năng này, Trình Diên cũng bắt đầu coi trọng, nghiêm túc hỏi: “Bây giờ căn nhà đó có người ở không?”
Quý Nam Tinh gật đầu: “Bọn em biết có một người, nhưng em thấy tầng ba cũng sáng đèn, có thể không chỉ có một người ở.”
Trình Diên nói: “Chuyện này chị sẽ báo cáo thành một vụ án, trước tiên sẽ liên lạc với chủ nhà.”
Bây giờ Cục Quản lý không còn như xưa, không chỉ có tiếng nói mà còn có tiền. Cùng lắm thì mua lại căn nhà, chỉ có điều, đây là hạ sách, dù sao cũng không thể gặp nhà ma nào cũng tự bỏ tiền ra san lấp được, thế thì bọn họ có bao nhiêu tiền cũng không đủ tiêu.
Loay hoay một hồi thì trời cũng đã muộn. Quý Nam Tinh quay trở lại khu đường Bình An, nhưng cậu không đi tìm Tiền Phi, mà chọn vài vị trí, chôn bùa dưới góc tường.
Lá bùa cuối cùng vừa được chôn xuống, một giọng nói trêu chọc lại vang lên: “Cứ tự bỏ tiền túi thế này, nếu thiên sư nào cũng như em, e là chẳng mấy ai sống được bằng nghề này đâu.”
Quý Nam Tinh và Tiêu Dã đồng thời quay đầu lại. Tiêu Dã thấy đối phương là một người lạ mặt, lại còn có vẻ cà lơ phất phơ, liền bước một bước nhỏ đến chắn trước mặt Quý Nam Tinh: “Anh là?”
Hà Lang mỉm cười nhìn Quý Nam Tinh, chào hỏi: “Lâu rồi không gặp nhé, tiểu Nam Tinh.”
Quý Nam Tinh nói với Tiêu Dã: “Đây là đội trưởng đội hai, họ Hà, cứ gọi anh ấy là đội trưởng Hà là được.”
Hà Lang bước tới, giúp Quý Nam Tinh chôn nốt lá bùa cuối cùng, nói: “Là chôn theo tám phương vị à?”
Quý Nam Tinh gật đầu, nói: “Vụ án này là do anh xử lý hả?”
Hà Lang chỉ vào mắt mình: “Cũng chỉ có tôi là hợp thôi. Nhưng cấp trên sợ tôi thiếu kinh nghiệm, nên đến lúc đó sẽ có đội trưởng Mộ đến giúp. Nhưng mà chưa đến lúc mà, nên tôi đến xem trước, quả nhiên là hung dữ thật.”
Hà Lang xuất thân từ đạo gia, cả nhà đều làm nghề này, chú của anh ta còn là một đạo trưởng rất có tiếng ở Ngọc Xuân Quan. Còn anh ta thì bẩm sinh đã có âm dương nhãn. Vụ án Hắc Lệnh Kỳ của Hồ Tiểu Điệp năm xưa, Hà Lang còn đích thân đến chứng kiến. Sau này anh ta được điều đến thành phố khác, mới trở về cách đây không lâu.
Nói thiếu kinh nghiệm chắc chắn là không thể nào, nếu thật sự thiếu kinh nghiệm thì cũng không thể làm đội trưởng đội hai được. Lời này chẳng qua chỉ là cái cớ để anh ta được làm việc chung với đội trưởng Mộ Xuân mà thôi.
Nhưng mỗi lần Hà Lang tiếp nhận đều là những vụ án lớn, nên anh ta xin đội trưởng Mộ hỗ trợ, chỉ cần đội trưởng Mộ không có việc gì khó giải quyết, thường sẽ chiều theo ý anh ta.
Có lẽ vì Hà Lang luôn tỏ ra không đứng đắn trước mặt Mộ Xuân, nên Mộ Xuân thật sự không yên tâm để anh ta xử lý công việc. Dù anh ta đã làm đội trưởng từ lâu, nhưng trong mắt Mộ Xuân, Hà Lang vẫn là thằng nhóc phá phách năm nào cứ lẽo đẽo theo sau mình gọi đội trưởng ơi đội trưởng à, hễ lơ là một chút là lại gây họa.
Nhìn Hà Lang, Quý Nam Tinh đột nhiên cảm thấy anh ta có chút giống Tiêu Dã, đều là vẻ ngoài trông không đáng tin cậy, nhưng thực tế lại đáng tin hơn bất cứ ai.
Nghĩ vậy, Quý Nam Tinh không nhịn được mà mỉm cười.
Nụ cười này lập tức khiến Tiêu Dã như gặp phải đại địch. Quý Náo Náo nhà hắn xưa nay luôn lạnh lùng, ngay cả với những đội trưởng đã hợp tác vài lần cậu cũng rất ít khi vừa gặp đã cười ngay. Bây giờ Hà Lang đột nhiên xuất hiện, vừa gặp đã khiến cậu cười, làm Tiêu Dã sợ hết hồn.
Hắn vừa len lén quan sát Hà Lang, trông cũng được, trắng hơn hắn một chút, nhưng không cao bằng hắn, mắt cũng không to bằng hắn, cũng có mái tóc xoăn tự nhiên giống hắn, nhưng hình như còn xoăn hơn một chút, sau gáy còn buộc một cái chỏm nhỏ, trông hơi bóng bẩy. Lẽ nào Quý Náo Náo thích kiểu này?
Hắn lại vừa lặng lẽ nép sát vào bên cạnh Quý Nam Tinh, rồi giả vờ rất tự nhiên khoác tay lên vai cậu, nói: “Ở đây cũng không phải chỗ nói chuyện, hay là chúng ta tìm một quán ăn khuya vừa ăn vừa nói chuyện nhé?”
Nhìn vẻ mặt cảnh giác và hành động đầy tính chiếm hữu đó, làm sao mà Hà Lang không hiểu. Chỉ là, thấy Quý Nam Tinh dường như rất quen với sự thân mật của đối phương, mặc cho đối phương đến gần, anh ta liền nhướng mày đầy ẩn ý: “Ăn khuya thì thôi, tôi còn phải đi tra thông tin của chủ nhà đầu tiên. Các cậu bên này có phát hiện gì thì liên lạc với tôi bất cứ lúc nào nhé. Đi đây.”
Nói xong liền vẫy tay rồi quay người bỏ đi.
Quý Nam Tinh nhìn Tiêu Dã: “Cậu đói à? Chúng ta không phải vừa mới ăn xong sao.”
Tiêu Dã: “Không có, không phải là khách sáo với người ta một chút sao. Đi thôi đi thôi, nhiều muỗi quá.”
Quý Nam Tinh sửa lại: “Nơi âm khí nặng thế này rất ít khi có muỗi.”
Tiêu Dã vừa kéo cậu đi về phía bãi đỗ xe vừa nói: “Vậy là do dương khí trên người tôi nặng, số ít muỗi đó thích bu vào tôi à?”
Hai người cứ tranh luận về vấn đề vô bổ như nơi âm khí nặng có muỗi hay không cho đến khi về nhà, Tiêu Dã vô cùng nịnh nọt rót cho Quý Nam Tinh một cốc nước: “Khát rồi phải không, uống từ từ thôi, uống nước đá nhanh quá sẽ đau dạ dày đấy.”
Quý Nam Tinh chỉ liếc Tiêu Dã một cái, không đáp lời, chỉ im lặng uống nước, rồi tự kiểm điểm sự ấu trĩ như bị bỏ bùa của mình. Quay đầu lại, cậu thấy Tạ Phán Nhi đang nhón chân xoay vòng tròn.
Từ sau khi gặp phải con ma Lê Hồng Khiêm kia, Tạ Phán Nhi không dám một mình quay về nữa. Cô nàng sợ lại có con ma nào đó tìm đến cửa, cảm thấy ở bên cạnh tiểu thiên sư vẫn an toàn hơn.
Nhưng mỗi tối cô nàng đều bay qua đó xem cô bạn nhỏ của mình nhảy múa, đợi đưa cô bé kia về nhà xong Tạ Phán Nhi mới trở về.
Nhìn đồng hồ, Quý Nam Tinh hỏi: “Sao hôm nay không đi xem bạn cô nhảy múa nữa?”
Tạ Phán Nhi vẫn nhón chân xoay vòng: “Hôm nay nhà cô ấy có tiệc tối, cô ấy không ra ngoài được. Chuyện của Lê Hồng Khiêm xử lý xong chưa?”
Quý Nam Tinh ừ một tiếng: “Xử lý xong rồi, đã bị dẫn đi rồi.”
Tạ Phán Nhi không xoay nữa, kinh ngạc a một tiếng: “Hắn ta bị dẫn đi? Vậy con ma chiếm thân xác hắn ta thì sao?”
Quý Nam Tinh: “Ở lại rồi.”
Tạ Phán Nhi khẽ há miệng: “Còn có thể như vậy sao.”
Quý Nam Tinh chỉ nhìn cô nàng một cái rồi nói: “Đừng nghĩ nhiều, đó là cơ duyên người ta dùng công đức đổi lấy, hơn nữa sau khi chết cũng sẽ có cái giá phải trả để thanh toán sòng phẳng. Chuyện này là ngàn năm có một, phải có thiên thời địa lợi nhân hòa, thiếu một cái cũng không được, không thể nào lặp lại được đâu.”
Tạ Phán Nhi lè lưỡi: “Tôi chỉ nghĩ bừa thôi, tôi cũng biết chuyện như vậy làm sao có thể may mắn xảy ra với mình được. Nhưng mà tên Lê Hồng Khiêm đó rốt cuộc là vì sao chứ, đó không phải là bố mẹ hắn ta sao, bọn họ thật sự không cần hắn ta nữa à?”
Chuyện này thật quá đau lòng. Sự tồn tại của mình bị phủ nhận, người khác chiếm lấy thân xác mình lại có được sự yêu mến và công nhận của mọi người. Dù cô nàng cũng không thích Lê Hồng Khiêm, nhưng cũng cảm thấy oan ức thay.
Nghe họ nói chuyện, Tiêu Dã chen vào: “Đó là vì hắn ta không làm người trước. Hai tháng hắn ta làm quỷ, điều hắn ta nghĩ không phải là cách quay về, mà là làm sao để giết chết bố mẹ và anh trai em gái mình, để độc chiếm gia sản. Nếu chị có một người nhà như vậy, chị có chấp nhận được không?”
Tạ Phán Nhi uầy một tiếng, vô cùng ghét bỏ: “Đã nói nhìn hắn ta không giống người tốt mà, không ngờ lại độc ác như vậy. Thế chuyện này xử lý xong rồi thì các cậu được nghỉ rồi à? Các cậu nghỉ hè có đi du lịch không?”
Quý Nam Tinh đặt chiếc cốc rỗng xuống: “Có vụ án mới rồi, cứ làm xong việc trên tay đã rồi nói sau. Tôi đi tắm đây.”
Hai tay Tạ Phán Nhi ôm má nhìn họ: “Các cậu bận rộn quá, đột nhiên cảm thấy làm quỷ thật nhàm chán, chẳng có bạn bè gì để chơi cả.”
Ngay cả cô bạn nhỏ mới quen, tuy cô ấy biết đến sự tồn tại của cô nàng, nhưng lại không nhìn thấy cô nàng, bọn họ cũng không thể nói chuyện với nhau được, thật sự rất đáng tiếc.
Tiêu Dã đi ra phòng khách, lôi ra mấy quyển bài tập hè: “Thời gian nhiều quá nên nhàm chán à?”
Nhìn thứ trên tay Tiêu Dã, vẻ mặt Tạ Phán Nhi vô cùng ai oán: “Các người, các người sống thật tàn ác, tạm biệt!”
Cô nàng nói xong định bỏ chạy, Tiêu Dã nói: “Cửa hàng tên Vân Thượng Giản mà chị hay xem hình như có hàng mới, cũng không rẻ đâu, hàng đặt riêng một bộ bốn năm nghìn đấy.”
Tạ Phán Nhi đang định bay đi, nghe vậy thì thu chân lại, hai mắt sáng rực nhìn Tiêu Dã: “Cậu mua cho tôi à?”
Tiêu Dã gõ gõ vào quyển bài tập.
Tạ Phán Nhi hào sảng nói: “Dễ như trở bàn tay ấy mà, bài tập của các cậu, chị đây bao hết!”
Quý Nam Tinh lau tóc từ phòng tắm bước ra, thấy Tiêu Dã đang ngồi trên bệ cửa sổ ôm điện thoại chơi game, liền nói: “Cậu lại dụ dỗ cô ấy làm bài tập, bài tập hè cũng không nhiều, làm nhanh là xong thôi.”
Ngoại trừ bài tập Ngữ văn có nhiều chữ một chút, những môn khác cơ bản đều là những câu hỏi nhìn một cái là ra đáp án, làm không cần phải suy nghĩ.
Tiêu Dã vội vàng đặt điện thoại xuống, kéo cậu ngồi xuống cạnh giường: “Sao không sấy khô rồi mới ra, bật điều hòa, hơi lạnh thổi vào rất dễ bị cảm đấy.”
Quý Nam Tinh: “Sức khỏe tôi rất tốt.”
Tiêu Dã vội nói phỉ phui cái mồm, còn nắm tay cậu sờ vào gỗ: “Lời này không nên nói đâu nhé, cậu đường đường là thiên sư mà không biết có những lời nói ra dễ phạm húy sao.”
Quý Nam Tinh cười một tiếng. Những người xung quanh cậu dường như đều trải qua một quá trình như vậy, từ không tin những chuyện này đến mê tín hơn cả cậu. Ví dụ như Tiêu Dã, ví dụ như Tưởng Đường Đường, bây giờ cô nàng gần như sắp nhận Thành Hoàng gia làm cha nuôi luôn rồi, người này còn mê tín hơn người kia.
Đợi sấy khô tóc cho Quý Nam Tinh xong, Tiêu Dã xoay người cậu lại đối diện với mình, rồi hỏi: “Đội trưởng Hà hôm nay, các cậu thân nhau lắm à?”
Tuy Quý Nam Tinh không hiểu tại sao hắn đột nhiên hỏi về Hà Lang, nhưng vẫn lắc đầu: “Không thân lắm, không tiếp xúc nhiều lần.”
Bên Cục Quản lý của họ có ba đội lớn. Mộ Xuân thuộc đội một, cũng là đội được thành lập sớm nhất, dưới trướng có không ít thiên sư nòng cốt có bản lĩnh.
Đội hai của Hà Lang, phần lớn đều là người từ các đạo quan gửi đến để rèn luyện.
Đội ba của Diệp Quân Hành, dưới trướng đa số là thiên sư tay ngang nửa đường gia nhập giới.
Cậu tiếp xúc với đội trưởng Mộ và đội trưởng Diệp nhiều hơn, còn đội hai quan hệ nhân sự phức tạp như vậy, thật sự không tiếp xúc nhiều lần.
Tiêu Dã ồ một tiếng, rồi lại nói: “Vậy anh ta vừa mắt cậu à?”
Quý Nam Tinh không hiểu: “Tại sao cậu lại nói vậy?”
Tiêu Dã không dám nói thẳng là mình ghen, nhưng lại không nhịn được muốn xác nhận thêm một chút, thế là có chút ngượng ngùng: “Tôi thấy thái độ của cậu với anh ta rất thân thiết.”
Quý Nam Tinh nghĩ lại thái độ của mình với Hà Lang, có chút nghi hoặc: “Có thân thiết lắm à?”
Tiêu Dã muốn nói cậu đã cười với anh ta rồi, lại còn không phải là nụ cười khách sáo lễ phép, mà là cười từ tận đáy lòng, thế còn chưa đủ thân thiết sao. Nhưng hắn đã nhịn xuống, nhìn chằm chằm vào mắt Quý Nam Tinh một lúc lâu, thấy cậu không có chút chột dạ hay né tránh nào, lúc này Tiêu Dã mới cong ngón tay búng nhẹ vào trán cậu một cái: “Tôi đi tắm đây.”
Bị búng trán một cách khó hiểu như thế, Quý Nam Tinh xoa xoa trán, hoàn toàn ngơ ngác.
Hôm sau là cuối tuần, Tiền Phi không phải đi làm. Công ty bọn họ không phải ai cũng được nghỉ hai ngày, những người phải làm việc cả thứ Bảy đều là những bộ phận quan trọng, còn phòng kế hoạch như anh ta thì cơ bản không có việc gì, thường là được nghỉ hai ngày.
Vì vậy tối qua anh ta đã mua không ít đồ giảm giá, hai ngày ở nhà ăn cũng gần hết, dù sao đi làm có thể ăn ở nhà ăn công ty, cơm ở nhà ăn của công ty bọn họ phải nói là, hương vị rất ngon.
Vừa rửa xong mấy món rau, định ném một miếng gia vị lẩu vào nấu một nồi lẩu thập cẩm đơn giản cho bữa trưa, thì Tiền Phi nghe thấy có người gõ cửa.
Anh ta vội vàng tắt bếp đi mở cửa, rồi thấy hai chàng trai trẻ đẹp trai hết sảy, đẹp đến mức phản ứng đầu tiên của anh ta là có đoàn làm phim nào đến quay phim, còn nhìn ra sau lưng họ, thấy chỉ có hai người, lúc này mới hỏi: “Các cậu tìm ai?”
Tiêu Dã cười nói: “Tìm anh, anh Tiền Phi.”
Nói rồi hắn giơ giỏ trái cây trên tay lên ra hiệu họ không đến tay không: “Chúng tôi vào trong nói chuyện được không?”
Tiền Phi bất giác né người sang một bên để họ vào nhà.
Quý Nam Tinh quan sát căn nhà anh ta ở. Tầng này tuy bị sân thượng chiếm một chút diện tích, nhưng cả căn nhà cũng không nhỏ, phòng khách rất lớn, có bếp, có nhà vệ sinh, phòng ngủ cũng chỉ làm một phòng. Có lẽ vì là nhà thuê nên đồ đạc trong nhà không nhiều, dọn dẹp rất sạch sẽ, trông rất rộng rãi.
Chỉ có điều, rõ ràng là một căn nhà không bị che chắn bốn phía, cửa sổ cũng mở rất lớn, nhưng dù là phòng khách hay phòng ngủ gì ánh sáng cũng đều rất tối tăm, ánh nắng bên ngoài không vào được, dù là ban ngày cũng cần phải bật đèn.
Tiền Phi lấy cho họ hai lon coca. Nhà anh ta chỉ có trà túi lọc, lại còn là loại lấy từ công ty về, cà phê thì không có, coca còn là do anh ta săn được trên livestream với giá một xu, nếu không thì dùng để tiếp khách chỉ có nước đun sôi để nguội.
Để tiết kiệm điện, Tiền Phi chỉ bật đèn vào buổi tối, nhưng đã có khách đến thì không thể để tối om được. Sau khi bật đèn phòng khách, Tiền Phi lại hỏi một lần nữa: “Các cậu tìm tôi có việc gì?”
Quý Nam Tinh hỏi: “Anh ở đây bao lâu rồi?”
Tiền Phi nghi hoặc a một tiếng, anh ta ở bao lâu thì liên quan gì đến họ?
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng người ta hỏi mình lịch sự như thế, đây cũng không phải chuyện gì không thể nói, bèn đáp: “Khoảng hơn hai năm rồi, có chuyện gì sao?”
Quý Nam Tinh: “Có phải hai năm nay vận may của anh bỗng trở nên rất tốt không?”
Tiền Phi kinh ngạc một chút, buột miệng nói: “Sao cậu biết?”
Nói xong anh ta lại nhíu mày: “Rốt cuộc các cậu đến đây để làm gì?”
Quý Nam Tinh: “Tôi là thiên sư, thấy trên người anh đầy khí nghèo, cảm thấy có chút kỳ lạ nên muốn đến xem thử, kết quả vừa đến đã phát hiện nơi này của anh là một căn nhà ma, hung dữ vô cùng.”
Tiền Phi chỉ nghe nói đến thiên sư, nhưng lớn từng này rồi vẫn chưa gặp bao giờ, càng khó tưởng tượng thiên sư lại là một người trẻ tuổi như vậy. Nhưng hai chuyện này đều bị nói đúng, anh ta mệnh nghèo, và nơi này là nhà ma, tuy vế sau có thể tra được trên mạng.
Nhưng Tiền Phi cũng không cho rằng đối phương là kẻ lừa đảo. Anh ta đã nghèo đến mức này rồi, còn lừa được gì của anh ta nữa chứ: “Tôi đúng là mệnh nghèo bẩm sinh, nơi này cũng đúng là nhà ma, nhưng tôi ở đây rất tốt, cũng không xảy ra chuyện gì kỳ lạ cả. Tôi đã nghèo thế này rồi, chắc ma thấy tôi cũng phải đi đường vòng thôi.”
Nói xong Tiền Phi lại có chút tò mò: “Nhưng sao cậu biết hai năm nay tôi vận may rất tốt? Chuyện này cũng nhìn ra được à? Tôi nói cho các cậu biết, vận may của tôi tốt là vì tôi đang nợ tiền bên ngoài, nợ mấy chục vạn lận. Tôi là mệnh hao tài bẩm sinh, không giữ được của, chỉ có nợ tiền mới sống tốt được, trong tay mà có tiền là sẽ gặp đại họa.”
Cho nên, dù là có bản lĩnh thật hay muốn đến lừa anh ta cái gì, anh ta cũng chỉ có hai chữ, không tiền.
Quý Nam Tinh cũng có chút bất ngờ nhướng mày: “Anh nghĩ là vì anh đang nợ tiền nên hai năm nay mới may mắn à?”
Tiền Phi: “Chẳng lẽ không phải sao?”
Quý Nam Tinh: “Đương nhiên không phải.”
Trong ánh mắt kinh ngạc của Tiền Phi, Quý Nam Tinh nói: “Bởi vì anh là đứa con của người chủ nhà đã chết trong trận hỏa hoạn ba mươi năm trước. Anh đã trở về, nên vận may của anh mới tốt lên, vì bọn họ đều đang giúp anh trấn yểm cái mệnh hao tài của anh.”
Hết chương 146.
