Chương 147: Báo Cáo Về Con Người….
Bốn vị Hỉ Thần cũng không ở lại nhà lâu, sau khi Hạ Bạch xử lý xong những việc còn lại của trò chơi ở thành phố Đại Thái, cậu bắt đầu tìm gia đình của họ.
Khi ở trong phó bản trò chơi thành phố Đại Thái, nhìn thấy ảnh của các Hỉ Thần, Hạ Bạch đã đoán được, có lẽ bọn hắn đã tìm ra được thân thế của họ rồi. Hỏi ra mới biết là Lăng Trường Dạ đã tìm thấy.
“Chuyện này không khó, chỉ cần tìm kiếm người mất tích từ tám đến sáu năm trước, quét hình vẽ phác thảo của em trong mạng nội bộ của Bộ Thông Tin là có thể tìm ra họ. Chỉ có bà nội là không được báo mất tích, vậy nên tìm kiếm hơi mất thời gian một chút.” Lăng Trường Dạ nói.
Phương pháp này xuất phát từ việc anh từng nhờ người ở Bộ Thông Tin giúp tìm kiếm thân thế của Hạ Bạch. Sau đó, anh cảm thấy mạng nội bộ của Bộ Thông Tin rất hữu dụng, với lý do để thuận tiện hơn trong việc tìm kiếm thông tin phục vụ cho việc thông quan trò chơi, anh đã xin quyền truy cập vào mạng nội bộ của Bộ Thông Tin.
Tất nhiên, còn một lý do quan trọng nữa. Lăng Trường Dạ nói: “Tài vẽ tranh của em rất hữu dụng. Sau này không chỉ có thể làm pháp y, mà còn có thể kiêm luôn chức vẽ chân dung tội phạm nữa.”
Hạ Bạch: “Hehe, có một người cha là họa sĩ nên em mới tiến bộ nhanh như vậy.”
Ngoại trừ thời gian làm giáo viên, Giang Thanh Phong chưa từng dạy học sinh nào khác, giờ có một cậu con trai thông minh lại thích vẽ tranh, ông hận không thể nắm tay dạy từng nét vẽ.
Lăng Trường Dạ: “Chúng ta cùng nhau tìm người nhà của họ nhé?”
Hạ Bạch: “Vâng.”
Có một người không cần bọn hắn tìm kiếm, người nhà đã nhanh chóng tìm đến.
Trò chơi ở thành phố Đại Thái được người dân cả nước quan tâm, gần như không ai là không biết đến trò chơi này. Từ bản tin thời sự cho đến những đoạn video ngắn, khắp nơi đều có những bài báo và bình luận về trò chơi, đặc biệt là thời điểm trò chơi ở thành phố Đại Thái vừa kết thúc, rất nhiều phóng viên đã vào trong ghi hình.
Trong tình huống như vậy, những tờ rơi tìm người thân cũng được chú ý đến.
Người đầu tiên được chú ý đến đương nhiên là Lăng Mục, vị tỷ phú nổi tiếng đã mất tích nhiều năm. Những cuộc thảo luận về ông đã kéo theo các cuộc thảo luận về bốn người còn lại.
Sau đó, được sự đồng ý của Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ, Cục Quản Lý Trò Chơi đã công khai việc trò chơi thử nghiệm nội bộ. Kể từ đó, vụ án mất tích bí ẩn của vị tỷ phú nhiều năm cuối cùng cũng đã có lời giải đáp. Không phải Lăng Mục vì bị bệnh tâm thần mà tự sát, cũng không phải bị đồng nghiệp và người thân sát hại, mà là do bị trò chơi lựa chọn, tham gia trò chơi thử nghiệm nội bộ.
Bốn người còn lại cũng là những người được chọn tham gia trò chơi thử nghiệm nội bộ.
Sau khi biết được sự thật, cư dân mạng bắt đầu giúp bọn họ tìm kiếm người thân.
Gia đình của vị Hỉ Thần đầu tiên đã xuất hiện theo cách đó.
Hạ Bạch từng có một cuốn gia phả, cậu đã vẽ tất cả các vị Hỉ Thần trong nhà vào cuốn gia phả đó như một gia đình, có bố, bà nội, chị gái, chú và dì.
Người đến tìm họ chính là gia đình của chị gái. Họ tìm đến Cục Quản Lý Trò Chơi trước, sau đó Cục Quản Lý Trò Chơi đưa họ đến căn nhà nhỏ của Hạ Bạch.
Đó là ngày thứ hai sau khi kết thúc kỳ nghỉ đông, Hạ Bạch vừa chuyển từ nhà ở cạnh trường học đến căn nhà nhỏ này, lúc đang dọn dẹp trong sân thì người của Cục Quản Lý Trò Chơi đưa đến một cặp vợ chồng tóc đã bạc phơ, phong trần mệt mỏi, gương mặt đầy tang thương.
Tống Lộ nói: “Hạ Bạch, đây là bố mẹ của Hà Tường.”
Hà Tường chính là người chị gái trong cuốn gia phả của cậu. Theo như những gì Lăng Trường Dạ nhìn thấy khi thông linh cho Hạ Bạch thì, khi Hà Tường tham gia trò chơi thử nghiệm nội bộ chắc chỉ khoảng hai mươi tuổi, là một nữ sinh đại học. Nhìn thi thể của chị gái, Hạ Bạch cảm thấy cũng trạc tuổi đó.
Đã hơn bảy năm trôi qua, nếu cô ấy còn sống thì chắc cũng chỉ tầm hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, vậy mà bố mẹ cô ấy đã tóc bạc phơ rồi.
“Xin hỏi… xin hỏi, Hà Tường… con bé… Có phải ở đây không? Nó thật sự ở đây phải không?” Mẹ của Hà Tường vịn vào khung cửa, dè dặt hỏi, bà cũng không dám hy vọng quá nhiều.
Hạ Bạch nhìn thấy sợ hãi trong mắt bà. Có lẽ họ đã tìm kiếm rất lâu rồi, hết lần này đến lần khác từ hy vọng rơi xuống thất vọng, không dám ôm ấp nhiều hy vọng sau bảy năm. Cảm giác hy vọng rồi thất vọng đối với họ mà nói quá đỗi đáng sợ, không biết phải làm sao để vượt qua những ngày đêm sau khi thất vọng, khi tuổi đã xế chiều.
Hạ Bạch không nói gì thêm, chỉ nói: “Chờ một lát ạ.”
Cậu gọi Nhị Oa ra, hai người cùng nhau đào đất ở góc phía Tây Nam sân vườn, rất nhanh đã đào được một chiếc quan tài bằng gỗ đàn hương.
Mở nắp quan tài ra, bên trong là một cô gái trẻ tuổi đang nằm đó.
Mẹ Hà đã vịn tường, nhưng vẫn trượt chân ngã xuống đất, bà khóc nức nở. Bố của cô vừa khóc vừa đỡ bà dậy, nhưng không đỡ nổi, lại kéo cả mình ngã xuống đất.
Người của Cục Quản Lý Trò Chơi đỡ họ đến bên quan tài, họ vừa vịn vào quan tài, vừa run rẩy sờ lên mặt con gái, nước mắt họ rơi xuống khuôn mặt thanh tú, đầy đặn, đã lâu không gặp của con gái.
Hạ Bạch im lặng đứng nhìn, đợi cho đến khi họ bình tĩnh lại một chút, cậu mới bưng nước đến cho họ.
Họ kể cho cậu nghe, lúc Hà Tường mất tích, cô ấy đang học năm hai tại Học viện Múa tốt nhất cả nước. Lúc đó cô ấy đã giành được rất nhiều giải thưởng lớn, từ năm mười hai tuổi đã tham gia bao nhiêu cuộc thi, chưa có cuộc thi nào cô giành giải nhì.
Thời gian cô mất tích chính xác là sau khi tham gia một cuộc thi và nhận giải trở về. Trước đó, cô còn gọi điện thoại cho bố mẹ, nói rằng sắp mang về nhà một chiếc cúp vàng nữa.
Họ nói với cô, đã nấu cơm canh xong rồi, đang ở nhà đợi cô về. Nhưng một lần chờ đợi đó, lại chờ đến bảy năm trời.
Hai ông bà vô cùng biết ơn Hạ Bạch, nhưng Hạ Bạch không dám nhận lời cảm ơn của họ. Có thể chính vì nhờ sự hy sinh của chị gái đã giúp cậu thoát khỏi trò chơi, cậu đã nói với hai ông bà về điều này, nhưng họ đã xua tay, bảo cậu đừng suy nghĩ lung tung.
Khi họ đưa Hà Tường rời đi, Hạ Bạch xé trang giấy có hình Hà Tường trong cuốn gia phả ra, đặt vào túi áo của cô.
Cô ấy đã về nhà rồi, hy vọng cô ấy còn nhớ, ở một nơi rất xa xôi vẫn có một người coi cô ấy như chị gái của mình.
Sau khi Hà Tường rời đi, gia đình của hai người khác cũng lần lượt đến đón Hỉ Thần về nhà.
Cuối cùng chỉ còn lại bà nội, không có người thân nào liên lạc.
Khương Ỷ Đồng nói: “Có phải người nhà của bà ấy chưa nhìn thấy không? Không phải ai cũng biết chuyện này, hai đứa đưa bà ấy về đi.”
Hạ Bạch đáp: “Vâng ạ!”
Ban đầu cậu và Lăng Trường Dạ cũng định đưa họ về nhà.
Tìm được danh tính của bà nội, rất dễ tìm được địa chỉ của bà, bà ở một ngôi làng nhỏ cách nơi này hàng ngàn dặm.
Mang theo Hỉ Thần, đương nhiên bọn hắn không thể đi bằng phương tiện giao thông công cộng được. Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ đã lái xe hai ngày mới đến được ngôi làng ghi trên địa chỉ.
Địa chỉ là địa chỉ trên chứng minh thư, bọn hắn không chắc lúc bà nội vào trò chơi có còn ở đây hay không, vậy nên đã tìm một bà lão đang phơi nắng ở đầu làng để hỏi thăm.
“Trình Hoa?” Bà lão lục lọi trong ký ức đã han gỉ của mình, “Trình Hoa đi rồi.”
“Đi lúc nào ạ?” Hạ Bạch hỏi.
Bà lão: “Nhiều năm rồi.”
Hạ Bạch lại hỏi: “Bà có biết bà ấy đi đâu không ạ?”
Bà lão: “Lên trời hưởng phúc rồi.”
Hạ Bạch khẽ giật mình, lại hỏi: “Gia đình bà ấy có còn ở đây không ạ?”
“Gia đình…..” Bà lão phản ứng có chút chậm chạp, “Gia đình… có tính là gia đình không?”
Hai người ngồi bên cạnh bà, trò chuyện với bà rất lâu, từ đó mới hiểu sơ qua về chuyện của bà nội.
Bà nội hồi trẻ rất xinh đẹp, có một người mình yêu, người đó cũng rất yêu bà. Nhưng trong hoàn cảnh lúc bấy giờ, người đó quyết định đi lính.
Bà nội đồng ý đợi anh ta trở về, nhưng sau đó lại bị người nhà ép gả cho một người đàn ông khác trong làng, cũng chính là chồng bà ấy.
Trước đây ông lão có chút tiền nhưng lại nghiện cờ bạc, nướng sạch gia sản, thua bạc thì đánh vợ. Bà nội một mình vất vả nuôi nấng một trai một gái. Đứa con gái bà yêu thương nhất vừa tròn mười sáu tuổi đã bị ông nội bán đi. Con trai vốn học hành rất giỏi, nhưng bị ông ta đánh đập nên cũng bỏ nhà ra đi, mười năm sau, người ta phát hiện ra cậu ấy đã chết trong một quán bar.
“Chồng bà ấy chết rồi, người đàn ông kia, người đàn ông đi lính kia trở về, hai người họ sống cùng nhau ở căn nhà ngói có bức tường sơn màu hồng phấn ở phía Đông ngôi làng.”
Căn nhà đó rất dễ tìm, cả làng chỉ có một căn nhà đó sơn tường màu hồng phấn, hơn nữa lớp sơn màu hồng đó không hề bị mưa gió bào mòn, vẫn hồng hào tươi tắn như cũ. Đứng trên con đường nhỏ xám xịt, liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy.
Bên trong bức tường hồng, trồng rất nhiều hoa cỏ, có lẽ là vì lâu ngày không có ai chăm sóc, cũng có thể là vì nhiệt độ mùa đông thấp, rất nhiều cây đã khô héo, cả sân hoang tàn, chỉ còn lại một cây mai vàng già, nở những bông hoa nhỏ.
Một ông lão ngồi trên xe lăn, ngay dưới gốc cây mai vàng trước cửa nhà, ngóng cổ nhìn về phía cổng.
Hạ Bạch hỏi: “Xin hỏi, có phải ông là người nhà của bà Trình Hoa không ạ?”
Dường như ông lão không nghe thấy giọng nói của cậu, vẫn nhìn về phía cổng, dường như ông không nhìn thấy hai người đang đứng trước cửa.
Bọn hắn thử nói chuyện với ông, tưởng ông bị lãng tai nên nói lớn tiếng hơn một chút, bỗng có một bà chị đi ngang qua cửa nghe thấy thì nói với họ: “Ông ấy bị mất trí rồi, không trả lời các cậu được đâu.”
Lúc này bọn hắn mới biết, người mà bà nội yêu, không những bị thương tật trong chiến tranh, mà còn không biết từ khi nào đã mắc chứng mất trí nhớ lúc tuổi già.
Hạ Bạch đưa thi thể của bà nội đến trước mặt ông, ánh mắt ông đột nhiên chuyển động, nhìn thấy thi thể của bà nội thì run rẩy đưa hai tay ra.
Ông đã không thể cử động được nữa, Hạ Bạch di chuyển thi thể của bà nội đến bên cạnh ông, ông ôm lấy bà nội, run rẩy khóc như một đứa trẻ.
“Giờ phải làm sao đây?” Bà nội không còn người thân nào khác có thể lo liệu hậu sự cho bà, Hạ Bạch hơi phân vân, không biết nên đưa bà nội trở về hay để bà ở lại đây.
“Để bà nội ở lại, ở bên cạnh người mà bà ấy muốn ở bên từ khi còn trẻ đi.” Lăng Trường Dạ nói.
Có lẽ là sau nửa đời người cơ cực, cuối cùng cũng được ở bên cạnh người mình yêu, nhưng bà lại bị lôi vào trò chơi. Cuộc sống màu hồng mà bà muốn bắt đầu, có thể tiếp tục ở đây.
Hai người bàn bạc xong, định thảo luận xem ông lão sẽ tiếp tục sống như thế nào thì thấy ông đã bất động từ lâu.
Ông đã qua đời, ra đi trong tư thế đang ôm lấy bà nội.
Những cánh hoa mai rơi xuống đầu hai người, không hề có chút khí tức tử vong nào, giống như trong những tháng ngày bình dị nhất, cái ôm đơn giản bình thường nhất.
Cuối cùng, Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ cùng nhau chôn cất hai người dưới gốc cây mai vàng đó.
Đóng cửa nhà cho họ, hai người rời khỏi nơi này.
Hạ Bạch nói với Lăng Trường Dạ: “Đội trưởng, 017 nói với em, thật ra năm đó em đã đưa được 98 người chơi trong trò chơi thử nghiệm nội bộ khác ra ngoài, chỉ là, những người khác cũng giống như hội trưởng, bị phân tán ở những nơi khác.”
“Chúng ta sẽ tìm họ về.” Lăng Trường Dạ nói.
Hạ Bạch: “Nhưng mà em không còn ký ức gì về khoảng thời gian đó nữa, không thể vẽ họ ra được.”
“Vậy thì tìm lại ký ức cho em.” Lăng Trường Dạ nói.
Hạ Bạch: “Làm sao để tìm lại?”
Lăng Trường Dạ suy nghĩ một chút, “Anh chỉ có thể nghĩ ra hai cách. Cách thứ nhất là tìm người chơi hệ trị liệu thử xem, người chơi hệ trị liệu có thể chữa lành mọi tổn thương trong trò chơi, từ thể xác đến tinh thần. Nhưng mà, Hệ Thống Chính không muốn em nhớ lại chuyện trò chơi thử nghiệm nội bộ, cũng không muốn người khác biết, có thể họ cũng không chữa khỏi cho em được. Chúng ta thử xem, nhưng đừng hy vọng quá nhiều.”
Hạ Bạch gật đầu, cậu cũng nghĩ như vậy.
“Cách thứ hai, chính là Hệ Thống Chính. Khi trò chơi bị tiêu diệt hoàn toàn, việc em có nhớ lại khoảng thời gian đó hay không cũng không còn quan trọng nữa, có thể nó sẽ trả lại ký ức cho em, thậm chí còn trực tiếp hơn, khi nó biến mất, ký ức bị nó kìm nén tự nhiên sẽ quay về.”
Lăng Trường Dạ nghiêng đầu nhìn khuôn mặt ngây ngốc của Hạ Bạch, mỉm cười, “Yên tâm, sẽ không còn lâu nữa đâu.”
Đúng như bọn hắn đã dự đoán, địa đồ siêu lớn thành phố Đại Thái đã giáng một đòn mạnh vào trò chơi, nó không còn năng lượng để mở địa đồ lớn nữa, ngay cả địa đồ nhỏ cũng rất ít xuất hiện, giống như một người hấp hối, chỉ có thể dựa vào những địa đồ nhỏ còn sót lại để kéo dài sự sống.
Cục Quản Lý Trò Chơi đã nhận ra điều đó, vì vậy ngay khi bọn hắn vừa rời khỏi thành phố Đại Thái, những người còn lại của Đội Tấn Công lập tức đi công phá những trò chơi còn lại.
Cục Quản Lý Trò Chơi còn kêu gọi người chơi và những người có năng lực đặc biệt trong toàn xã hội, không cho trò chơi cơ hội thở dốc, nhân cơ hội này quét sạch tất cả các địa đồ trò chơi. Hiện tại, người chơi đang hăng hái tham gia trò chơi.
Những trò chơi trước đó Hạ Bạch đều không tham gia, nhân dịp nghỉ đông, cậu lén lút chạy đến Thánh Du Công Hội để “bắt cóc” hội trưởng.
Trận chiến ở thành phố Đại Thái không chỉ giáng một đòn mạnh vào trò chơi, mà còn giáng một đòn mạnh vào Thánh Du Công Hội – những kẻ tự xưng là tín đồ của trò chơi, tin rằng con người không thể chiến thắng được trò chơi.
Trước khi trò chơi xuất hiện ở thành phố Đại Thái, Vưu Nguyệt đã dẫn theo người của Bán Nguyệt Đoàn và một bộ phận người chơi của Thánh Du Công Hội rời khỏi Thánh Du Công Hội, trở về thành phố Đại Thái. Sau khi địa đồ trò chơi thành phố Đại Thái được công phá, lại có thêm một nhóm người nữa rời khỏi Thánh Du Công Hội, Thánh Du Công Hội bỗng chốc trở nên tiêu điều.
Tất nhiên, những điều này, thực ra ở đại bản doanh của Thánh Du Công Hội cũng không nhìn ra được gì, lần trước Hạ Bạch đến đây cũng không thấy nhiều người, lần này cũng vậy.
Cậu lén lút ở bức tường phía sau đại bản doanh của Thánh Du Công Hội, nơi nhìn thế nào cũng giống như công ty lừa đảo, dùng cánh tay giun đất của mình đào một đường hầm, bò đến mật thất nơi hội trưởng đang nằm.
Sàn của mật thất là đá cẩm thạch, nếu cánh tay giun đất muốn xông thẳng vào sẽ gây ra động tĩnh rất lớn, nhưng không sao, cậu đã mượn trước một cái cưa đạo cụ trong Đội Tấn Công, đứng trong đường hầm dùng đạo cụ cưa ra một cái lỗ tròn trên mặt đá cẩm thạch.
Cậu chống hai tay lên tảng đá cẩm thạch hình tròn rất chuẩn, thò đầu ra, nhìn thấy Thông Linh Giả đang ngồi yên lặng bên cạnh hội trưởng, nhìn anh ta.
“…..”
Hạ Bạch: “Chào anh, anh cũng ở đây à.”
Thông Linh Giả không nói gì.
“……”
Hạ Bạch bò ra khỏi đường hầm, nói: “Tôi đến bắt cóc hội trưởng.”
“Sao cậu có thể nói ra những lời lẽ đường hoàng chính khí như vậy chứ?” Thông Linh Giả cười lạnh một tiếng, rồi nói: “Tôi đoán được, đoán cậu nhất định sẽ đến.”
“Vậy anh có để tôi bắt cóc anh ấy không?” Hạ Bạch xắn tay áo lên, lôi hai vị lão làng của Thánh Du Công Hội ra, “Hay là chúng ta đánh nhau một trận?”
Thông Linh Giả: “……”
Hắn ta quay đầu nhìn hội trưởng, “Ban đầu tôi định đưa hội trưởng về núi Mao Sơn.”
Hạ Bạch: “Núi Mao Sơn đã trở thành khu du lịch nổi tiếng rồi.”
Thông Linh Giả: “….. Tôi muốn nói là ngôi làng dưới chân núi Mao Sơn!”
Hạ Bạch: “Ồ. Vậy tôi vẫn sẽ đến đó bắt cóc anh ấy, ở đây tiện hơn ở núi Mao Sơn, không cần mua vé vào cửa.”
Thông Linh Giả: “…..”
Ánh sáng trong hầm ngầm rất ảm đạm, khuôn mặt Thông Linh Giả như ẩn như hiện trong bóng tối, cơ mặt hai bên má dường như hơi phồng lên, không biết có phải đang nghiến răng nghiến lợi hay không, “Cậu đưa hội trưởng đi đi.”
Hạ Bạch lập tức chạy đến bên cạnh hội trưởng, kích động dụi dụi mặt vào người hội trưởng, gọi: “Anh ơi.”
“Em còn tưởng mình không có anh trai, lúc đó còn muốn trộm thi thể của Lận Tường về làm anh trai, thì ra anh ở đây.”
Cậu cọ cọ một hồi lâu, Thông Linh Giả không chịu nổi nữa, tức giận hỏi: “Cậu xong chưa!”
“Trước giờ tôi chưa từng được ở bên cạnh hội trưởng, lát nữa tôi phải đưa hội trưởng về nhà rồi, cọ cọ trước mặt người nhà của anh ấy thì kỳ cục lắm, giờ cọ thêm một chút cũng không được sao?” Thậm chí Hạ Bạch còn không thèm quay đầu lại.
“Cậu không nghĩ rằng việc mình cọ cọ ở đây cũng kỳ cục lắm sao?” Thông Linh Giả hỏi.
Hạ Bạch: “Ở đây không có người tôi quan tâm.”
“……”
Suýt chút nữa Thông Linh Giả đã bị cậu chọc tức đến mức bỏ chạy, hắn ta cố nén giận, hỏi một câu đi thẳng vào lòng người: “Cậu biến thái như vậy, Lăng Trường Dạ có biết không?”
“Sao anh có thể hỏi câu đó chứ?” Khuôn mặt Hạ Bạch dần đỏ ửng, “Anh ấy rất thích.”
“?”
“???”
Được được được, hắn ta đi, hắn ta đi được chưa!
Thông Linh Giả đứng dậy, nhưng ngay lập tức lại nhận ra, tại sao mình phải đi? Đây là đại bản doanh của mình mà!
“Cậu đi đi! Đi nhanh đi!” Thông Linh Giả quát Hạ Bạch.
Hạ Bạch không khách sáo với hắn ta, vác hội trưởng lên rồi bỏ đi. Đến cửa, cậu lại quay đầu nhìn người đang ngồi một mình trong bóng tối, hỏi: “Có phải Thánh Du Công Hội sắp tan rã rồi nên anh hơi buồn không?”
“Cậu đang quan tâm tôi à?” Thông Linh Giả hỏi.
Hạ Bạch lập tức phủ nhận: “Không có.”
Thông Linh Giả cũng nói: “Không có.”
“Từ rất lâu về trước, tôi đã nhận ra Thánh Du Công Hội đã phát triển đến mức tôi không thể kiểm soát được nữa, tôi không thể kiểm soát, cũng không thể rút lui như Lão Tiền, chỉ có thể bị cuốn theo mà đi tiếp.” Hắn ta quay đầu nhìn lối đi dài hun hút, u ám phía sau Hạ Bạch, một hơi thở yếu ớt thoát ra từ lồng ngực, thân hình hắn ta dần dần bị bóng tối bao phủ, hắn ta nói: “Tan rã cũng tốt.”
Hạ Bạch đứng im một lúc, “Vậy sau này anh đi đâu?”
“Thánh Du Công Hội không có hội trưởng thì không còn là Thánh Du Công Hội nữa, tất nhiên cũng không còn Thông Linh Giả.” Thông Linh Giả lại cầm lấy chiếc cốc giữ nhiệt ngâm trà dưỡng sinh Mao Bảo của mình, nói: “Chắc tôi sẽ về núi Mao Sơn.”
Thấy Hạ Bạch định nói gì đó, Thông Linh Giả lập tức lên tiếng: “Im miệng, đi nhanh đi.”
“Ồ.” Hạ Bạch vác hội trưởng lên rồi rời đi.
Hội trưởng của Thánh Du Công Hội tên là Sở Khắc Hàn, là vị Hỉ Thần thứ sáu mà Hạ Bạch đưa về nhà.
Đến đây, những vị Hỉ Thần mà Hạ Bạch biết, cậu đều đã đưa về nhà. Còn lại 92 người, cậu phải tìm lại ký ức trước mới có thể tìm thấy họ.
Hạ Bạch biết, đây là một chặng đường dài, nhưng cậu cảm thấy, việc này sẽ khiến cuộc sống của cậu giống như những gì cậu muốn.
Cậu đã thử cách thứ nhất trước, đi tìm người chơi hệ trị liệu, thử khôi phục lại ký ức, sau khi 17 người chơi hệ trị liệu liên tiếp thất bại, Hạ Bạch biết cách này không khả thi, vậy nên đã lập tức chuyển sang cách thứ hai.
Lúc này, Đội Tấn Công và những người chơi khác đã phá đảo rất nhiều trò chơi, máy dò hiển thị cả nước chỉ còn lại 13 địa đồ trò chơi.
Lúc này, Hạ Bạch dẫn theo Nhị Oa tham gia vào cuộc công phá cuối cùng, Lăng Trường Dạ cũng đi cùng cậu, sau khi Hoa Hạo Minh và Dương Mi biết chuyện cũng gia nhập, Lận Tường kéo theo Tỉnh Duyên – bạn nói chuyện phiếm của mình bám sát phía sau, đến để hỗ trợ bằng lời nói.
Dương Mi nói: “Tôi vẫn chưa cho em trai thấy uy lực thực sự của kỹ năng Vạn Quỷ Mê đâu, nhất định phải cho cậu ấy xem một lần.”
Tỉnh Duyên lặng lẽ nói với Lận Tường: “Còn cho anh trai hắn xem nữa, những suy nghĩ trong lòng hắn đã vạch trần hắn rồi.”
Sau đó, bọn hắn cùng nhau nhìn về phía vị cựu phó viện trưởng của Viện Nghiên Cứu đang đi theo phía sau.
Ban đầu, vốn dĩ Cục Quản Lý Trò Chơi không định để những người chơi đã tham gia địa đồ trò chơi thành phố Đại Thái tham gia công việc dọn dẹp trò chơi, nhưng việc nhóm người này chủ động gia nhập đã đẩy nhanh tốc độ dọn dẹp trò chơi lên rất nhiều.
Ai mà ngờ được, trung bình hai ngày bọn hắn lại phá đảo một trò chơi.
Mỗi lần ra ngoài, Lận Tường đều hỏi Tỉnh Duyên: “Anh bạn, cậu đã dùng não chưa đấy?”
Tỉnh Duyên lắc đầu, ngơ ngác nói: “Tôi còn chưa kịp phản ứng, bọn hắn đã tìm ra chân tướng rồi, bọn hắn, nhất là ba người kia, có phải biến thái không vậy?”
Lận Tường vỗ vai cậu ta, “Anh bạn à, cậu yên tâm, chúng ta mới là người bình thường, người có vấn đề là bọn hắn.”
Mọi người đã cùng nhau đón một cái tết náo nhiệt, vui vẻ, sau khi ăn tết xong, lại cùng nhau bước vào trò chơi cuối cùng.
Trò chơi đó ở trên một vùng đất tuyết, vất vả lắm bọn hắn mới thông quan được, nhưng may mắn là cuối cùng cũng đã tìm ra chân tướng.
Trong những trò chơi thông thường trước đây, khi bọn hắn tìm ra chân tướng, trò chơi sẽ xuất hiện những đốm sáng, ngưng tụ thành hình dáng của một cánh cửa, hoặc hình dáng của một con đường, cũng như những hình dạng khác có thể khiến người ta nhận ra đó là lối ra, nhưng lần này, những đốm sáng xuất hiện, vừa xuất hiện một chuỗi đã có vẻ sắp tan biến, trên vùng đất tuyết trắng xóa, trông thật yếu ớt và nhỏ bé.
Hạ Bạch cảm thấy đó là chút năng lượng cuối cùng của trò chơi sắp tiêu tan, cậu vội vàng đuổi theo những đốm sáng bất lực bay xa, 【 Hệ thống, Hệ Thống Chính! 】
【 Cậu có thể trả lại ký ức cho tôi không? Đó là thứ rất quan trọng đối với tôi. 】
Vài đốm sáng mà cậu đuổi theo ngưng tụ thành một vòng tròn lớn hơn một chút, rơi vào trong đầu cậu.
Dường như đốm sáng hình tròn đó đã phá vỡ một cánh cửa vô hình nào đó trong đầu cậu, vô số hình ảnh bị nhốt bên trong chợt ùa ra.
Hạ Bạch cảm thấy đầu óc choáng váng, kèm theo cả cơn đau nhẹ, suýt chút nữa thì cậu đã không đứng vững.
Những ký ức đã mất đều quay trở lại.
Hạ Bạch kinh ngạc, không ngờ Hệ Thống Chính của trò chơi lại dễ dàng trả lại ký ức cho cậu như vậy.
Rất nhanh, trong đầu cậu chợt lóe lên một suy đoán, 017 đã nói, ban đầu Hệ Thống Chính chỉ là một hệ thống không có tình cảm, tuyệt đối lý trí, tồn tại trong quy tắc, là do nó dùng oán khí của con người để bổ sung năng lượng, bị oán khí của con người ăn mòn, mới trở thành như bây giờ.
Bây giờ năng lượng của nó đã cạn kiệt, có lẽ oán khí cũng theo đó mà tiêu tan, trong khoảnh khắc cuối cùng sắp trở lại bình thường.
Nhìn thấy những đốm sáng le lói kia lại bị thổi bay đi xa hơn, Hạ Bạch vội vàng đuổi theo, 【 Hệ Thống Chính, cậu còn nhớ tôi không? 】
Trong đầu Hạ Bạch vang lên một giọng nói khàn khàn, 【 Người Nhặt Thi Hạ Bạch, cậu từng là mẫu vật con người mà tôi mong đợi nhất. 】
Giọng nói này ngày càng nhỏ dần, cuối cùng có chút không rõ ràng, giống như âm thanh cuối cùng của chiếc máy cassette cũ kỹ sắp hết pin.
【 Mẫu vật con người mà cậu mong đợi nhất, có một câu hỏi cuối cùng tôi muốn hỏi cậu. 】 Hạ Bạch nói: 【 Nếu như cậu có thể hoàn thành báo cáo về loài người của mình, điều quan trọng nhất mà cậu muốn viết là gì? 】
Lúc này, Hạ Bạch nhớ lại những trò chơi mà cậu đã tham gia khi thử nghiệm nội bộ, nhớ lại những trò chơi mà cậu đã tham gia khi trò chơi chính thức xuất hiện, những trò chơi này tập trung vào thói quen của con người, sự hối tiếc của con người, bản thân và thế giới bên ngoài của con người, sự ngu muội của con người, sự sống và cái chết của con người, linh hồn của con người, hành động tự phán xét của con người, lợi ích của con người, cảm xúc của con người, còn có rất nhiều, rất nhiều thứ khác nữa, những nghiên cứu về con người mà Hạ Bạch chưa tham gia nên không biết.
Hạ Bạch rất muốn biết, nó đã dùng phương pháp tàn khốc và chân thực như vậy để thực hiện một nghiên cứu đồ sộ về con người, một nghiên cứu chưa từng có trước đây và sẽ không bao giờ có trong tương lai, rốt cuộc thì nó đã nghiên cứu ra được điều gì, báo cáo sẽ trình bày những gì.
Là một con người, cậu rất muốn biết, cậu cũng biết có rất nhiều người muốn biết.
Trong thế giới băng tuyết vô tận này, cậu kiên trì đuổi theo những đốm sáng le lói đó, muốn có được một câu trả lời.
Những đốm sáng trong gió rét đó tan biến trong ánh sáng của băng tuyết và mặt trời chói chang, để lại một tiếng thở dài và một câu trả lời.
【 Oán hận của con người là thứ đáng sợ nhất. 】
Hết chương 147.
