Chương 147: Kinh Hoàng! Giáo Chủ Hắc Nguyệt Quang Ám Lại Chính Là Kẻ Giết Mỹ Nhân Ngư! (Trung)
Quãng giọng của cậu ta cực rộng, kỹ thuật cực đỉnh, nhưng điều khiến người ta kinh ngạc hơn cả chính là, những cảm xúc dạt dào mà cậu ta rót vào trong bài hát.
Rõ ràng không có một câu ca từ nào, chỉ nghe cậu ta ngâm nga thôi mà lại có thể thấy hết được núi non hùng vĩ, biển cả bao la, và cả màn đêm sâu thẳm. Lắng nghe tiếng hát của cậu ta, cứ ngỡ như được trải qua một vòng luân hồi của bốn mùa.
Một khúc ca kết thúc, bên trong lẫn bên ngoài phòng thu gì cũng đều chìm vào khoảng lặng. Mãi một lúc lâu sau mới có những tiếng tán thưởng vô cùng kinh ngạc vang lên.
Kỹ thuật viên âm thanh liên tục cảm thán rằng mình sắp thất nghiệp rồi, bởi vì bài hát này đã quá hoàn hảo, không cho phép bất cứ ai thêm thắt bất kỳ sự trau chuốt nào khác.
“Cậu ta đã có công ty quản lý chưa? Ký hợp đồng với cậu ta đi, cho hợp đồng cấp S.”
Người phụ trách lộ vẻ mặt khó xử, rồi khẽ hạ giọng nói, “Tổng tài, cậu ta có công ty rồi, cậu ta…”
Giữa những lời ngập ngừng của người phụ trách, người hát quay đầu lại, cậu ta đeo một chiếc mặt nạ che nửa khuôn mặt, chỉ để lộ ra đôi môi và phần cằm. Dù chỉ lộ ra một phần nhỏ da thịt, cũng có thể thấy được ngoại hình của cậu ta cực kỳ ưu việt.
“Tổng tài, có lẽ ngài đã từng nghe qua tên cậu ta, cậu ta là ca vương đời trước, Dư Nhân.”
Ngay khoảnh khắc cái tên Dư Nhân được thốt ra, tôi đã hiểu được vì sao người phụ trách lại khó xử.
Dư Nhân là ca vương đời trước, chất giọng của cậu ta được người hâm mộ ca tụng là “Chất giọng được Chúa trời hôn tặng”.
Cậu ta không chỉ có một giọng hát cực kỳ lay động lòng người, kỹ năng ca hát vững, mà còn có một dung mạo ưa nhìn, mang theo một khí chất thoát tục không thuộc về nhân gian, độ nhận diện cực cao.
Lẽ ra, một người như vậy chỉ cần nắm bắt một cơ hội là có thể nổi đình nổi đám. Thế nhưng, sau khi nổi tiếng được một năm, vô số bê bối về cậu ta đã bị phanh phui.
Hát nhép, chảnh chọe, ngủ với fan, bị nghi có vấn đề về tâm thần, đạo nhái… Ban đầu, người hâm mộ vẫn tin tưởng và bảo vệ cậu ta. Nhưng khi ngày càng có nhiều bê bối bị phanh phui, ngày càng có nhiều người bị hại đứng ra tố cáo, ngay cả trong số những người ủng hộ cậu ta cũng bắt đầu xuất hiện những tiếng nói nghi ngờ.
Thứ thật sự đóng đinh cậu ta lên cột ô nhục, chính là tội gian dối.
Bài hát do Dư Nhân sáng tác bị phán là đạo nhái, một nhạc sĩ đã đưa ra hàng loạt bằng chứng, chứng minh thời gian phát hành bài hát của Dư Nhân muộn hơn rất nhiều so với thời gian sáng tác của mình.
Bằng chứng mà người nhạc sĩ kia đưa ra ghi lại rất chi tiết nguồn cảm hứng sáng tác của hắn ta, từng trang bản thảo ghi lại mỗi lần sửa đổi và sự thay đổi trong tâm trạng, quan trọng nhất là, tất cả đều có ghi ngày tháng.
Chính những ngày tháng đó đã đóng đinh Dư Nhân lên cột ô nhục.
Năm đó Dư Nhân đứng trên sân khấu, nhờ vào một ca khúc tự sáng tác mà ra mắt với tư cách một ca sĩ – nhạc sĩ, giờ đây, cũng vì “Tự sáng tác” mà bị đẩy xuống vực sâu.
Nhưng mà, cho đến lúc này, vẫn có những người hâm mộ theo chân cậu ta. Bọn họ cho rằng Dư Nhân chỉ đạo nhái thôi, chẳng có gì to tát, chỉ cần bài hát hay là được. Bọn họ còn nói, Dư Nhân hát hay thật, bản gốc còn chẳng hay bằng Dư Nhân, những bài hát đó được Dư Nhân để mắt tới mà sử dụng là phúc của người sáng tác và của chính bài hát, ca sĩ mà, chỉ cần hát hay là được. Bọn họ kêu gọi mọi người đừng quá quan tâm đến đời tư của ca sĩ, hãy phân biệt rạch ròi giữa con người và âm nhạc.
Những phát ngôn này đã khiến công chúng vô cùng phẫn nộ, nhất thời danh tiếng của Dư Nhân càng trở nên tồi tệ, trong giới giải trí đã đến mức người người nhà nhà đều muốn đánh đuổi.
Ngay lúc đó, trong buổi hòa nhạc cuối cùng của Dư Nhân, một sự cố mất điện đột ngột đã xảy ra, khoảnh khắc toàn bộ thiết bị âm thanh ngừng hoạt động, tất cả mọi người đều nghe thấy giọng hát chưa qua chỉnh sửa của Dư Nhân.
Khàn đặc, khó nghe, lạc điệu, chói tai như tiếng móng tay cào lên bảng đen.
Kỹ thuật viên âm thanh của Dư Nhân đã lộ diện, cho biết các bài hát của cậu ta là thứ khó chỉnh sửa nhất mà mình từng gặp, rõ ràng cả bài hát đều phải chỉnh âm, vậy mà còn tự xưng mình là ca sĩ theo trường phái có “giọng hát tự nhiên”.
Những người hâm mộ cuồng tín của Dư Nhân cũng bắt đầu quay lưng lại với cậu ta. Tệ hơn nữa là, buổi hòa nhạc cuối cùng còn gặp phải một trận mưa lớn, sau khi có điện trở lại, giữa cơn mưa tầm tã, Dư Nhân vội vã che mặt rời khỏi hội trường, bước chân vội vàng, dáng vẻ hoảng loạn.
Có kẻ tọc mạch đã phóng to nửa khuôn mặt của Dư Nhân mà phóng viên chụp được, sau khi xử lý kỹ thuật thì kinh ngạc phát hiện, trên mặt cậu ta dường như có một mảng sẹo lớn màu đỏ, trông rất ghê tởm và đáng sợ.
Những người hâm mộ cuối cùng vì nhan sắc của Dư Nhân cũng chạy sạch.
Chỉ còn lại những lời chế nhạo của cư dân mạng.
“Xin review kem che khuyết điểm với, hiệu quả che phủ tốt đến mức tôi cũng muốn mua dùng thử luôn, mặt mũi gớm ghiếc thế kia mà dùng vào cũng debut được.”
“Kỹ thuật lăng xê của công ty Tạo Mộng cũng đỉnh thật, Dư Nhân không có nhan sắc, không có giọng hát, tài năng cũng là đi ăn cắp, thế mà cũng lăng xê thành ca vương được.”
“Cái cúp ca vương này là giả à? Đút lót bao nhiêu tiền thế?”
………….
Hai năm sau đó, Dư Nhân bặt vô âm tín.
Từ đầu đến cuối, cậu ta chưa từng một lần đứng ra làm sáng tỏ mọi chuyện.
Không ngờ hai năm sau, hôm nay cậu ta lại tái xuất, còn mang theo một bài hát đủ sức làm chấn động cả làng nhạc.
“Tổng tài, chỉ vài ngày trước, cậu ta đã hủy hợp đồng với công ty rồi, chúng ta đúng là không cần phải chịu tiền bồi thường, nhưng mà danh tiếng của cậu ta thì thực sự…”
Người phụ trách lựa lời, thận trọng chọn một từ khá uyển chuyển, “…không được phù hợp cho lắm.”
“Danh tiếng của cậu ta không tốt, để đề phòng sau này bị phanh phui sẽ ảnh hưởng đến game, nên tên ca sĩ thể hiện lần này chúng tôi đã dùng nghệ danh, đồng thời trong hợp đồng cũng ghi rõ, cậu ta không được chủ động tiết lộ mối liên hệ giữa nghệ danh và bản thân.”
“Chỉ có điều, bài hát này chúng tôi đã cho rà soát qua dữ liệu lớn và xác nhận rồi, không phải là sản phẩm chắp vá, ít nhất là trên thị trường không có bất kỳ bài nào tương tự.” Dừng lại một chút, người phụ trách nói tiếp, “Mà bài hát này, trong thời gian bình chọn đã có độ hot hơn một trăm triệu, nếu cũng là một tác phẩm đạo nhái, thì tác giả gốc chắc hẳn đã nghe qua rồi. Hiện tại vẫn chưa có ai đứng ra chứng minh bài hát này là tác phẩm đạo nhái, chứng tỏ khả năng cao đây là sáng tác của cậu ta.”
“Dĩ nhiên, cũng không loại trừ khả năng tác giả gốc muốn đợi độ hot được đẩy lên cao rồi mới đứng ra tố cáo, từ đó chiếm trọn toàn bộ sự chú ý này.”
“Vì vậy trong hợp đồng còn có một điều khoản, nếu vì lý do cá nhân của ca sĩ mà ảnh hưởng đến danh tiếng của game, ca sĩ sẽ phải bồi thường.”
Người phụ trách thận trọng liệt kê từng khả năng, cuối cùng ngừng lại, có chút do dự nói, “Còn một điểm nữa, là cảm nhận cá nhân của tôi.”
“Tôi cảm thấy, ngoài chính người sáng tác ra, không ai có thể hát ra được cảm xúc trong bài hát này.”
“Tôi cảm thấy một người có giọng hát như vậy sẽ không phải là một kẻ đạo nhái.”
Tôi gật đầu, tán thưởng, “Nói rất toàn diện.”
“Nếu đã như vậy, tại sao không ký?”
“Tổng tài…”
Tôi chậm rãi nói, “Năm đó những bê bối của cậu ta xuất hiện quá nhanh, rõ ràng là một cuộc đàn áp có tổ chức.”
“Bây giờ nếu tìm lại bằng chứng năm xưa để giúp cậu ta lật lại vụ án, tuy tốn kém không ít, nhưng cậu ta xứng đáng. Chỉ cần giúp cậu ta minh oan hoàn toàn, chúng ta sẽ thu về được một viên minh châu bị bụi trần che lấp.”
Cá nhân tôi rất ghét hành vi đạo nhái gian dối, những doanh nghiệp có tiền án tiền sự tôi sẽ không hợp tác.
Nhưng tôi vẫn quyết định ký hợp đồng với Dư Nhân.
Bởi vì tôi tin vào mắt nhìn và suy đoán của mình.
Năm đó vụ việc đạo nhái ầm ĩ như vậy, sau này lúc rảnh rỗi tôi cũng đã xem qua.
Bản thảo mà người nhạc sĩ kia đưa ra, tuy rất đầy đủ, những thay đổi trong tâm trạng và bản nhạc được ghi lại cũng rất chi tiết, nhưng có một cảm giác không hài hòa.
Không giống như từ đề bài suy ra đáp án cuối cùng.
Mà ngược lại, giống như là từ đáp án suy ngược ra các bước giải đề.
Vì không hiểu rõ hoàn toàn đáp án, nên đã áp dụng một số công thức một cách máy móc, thoạt nhìn thì không có vấn đề gì, nhưng nghĩ kỹ lại thì cảm thấy có chút kỳ quặc.
Bây giờ, khi nghe lại bài hát của cậu ta, phỏng đoán trong lòng tôi đã được chứng thực một nửa.
Năm đó, những bê bối của cậu ta, bao nhiêu là thật, bao nhiêu là giả, không thể biết được.
Mặt cậu ta có sẹo cũng không sao, chỉ cần cậu ta không phải là kẻ đạo nhái, giọng hát cũng không có vấn đề, thì chính là một tài năng có thể mài giũa.
Tôi nhấn vào Trí Não, yêu cầu văn phòng thám tử đi điều tra chuyện năm xưa, tiện thể báo cho Trợ Lý biết.
Nhắc đến Trợ Lý, tôi không khỏi có chút thất thần.
Có lẽ tiếng hát mà Thánh tử Thánh nữ nói đến, thứ âm nhạc tạo không khí mà bạn tôi nhắc tới, chính là loại nhạc mà Dư Nhân hát.
Biết đâu sau này có thể chi đậm để thuê Dư Nhân làm dàn âm thanh di động, những lúc tôi và Trợ Lý hẹn hò, sẽ dựa vào từng bầu không khí khác nhau mà hát những bản nhạc khác nhau.
Chắc chắn sẽ giúp tình cảm của chúng tôi thêm bền chặt.
Nghĩ đến đây, tôi không nhịn được mà mỉm cười.
Đúng lúc này, tôi đột nhiên cảm thấy trước người mình nặng trĩu, có ai đó đã ngã vào lòng tôi.
Tôi cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy chiếc mặt nạ trên mặt Dư Nhân từ từ trượt xuống, để lộ ra dung mạo trong trẻo tuyệt mỹ cùng đôi mắt xanh biếc tựa đại dương.
Hết chương 147.
