Chương 147: Về Nhà

Chương 147: Về Nhà

 

Câu nói của Quý Nam Tinh suýt nữa đã làm Tiền Phi bật cười. Nếu lúc trước anh ta còn thấy hai người này có lẽ cũng có chút bản lĩnh thật, dẫu sao thì cũng nói gần như đúng hết chuyện của anh ta, nhưng bảo anh ta là con của chủ nhà này thì khỏi cần nghĩ cũng biết là lừa đảo rồi.

 

Bảo anh ta là con của người chủ nhà đã chết, sao không nói thẳng anh ta chính là người chủ nhà bị thiêu chết đó đầu thai chuyển thế luôn đi, có khi anh ta còn tin được vài phần ấy chứ.

 

Anh ta có cha có mẹ, có ông bà nội, ông bà ngoại, ngoài cái mệnh nghèo ra thì môi trường sống từ nhỏ đến lớn của anh ta vô cùng nề nếp và đơn giản.

 

Từ lúc bi bô tập nói, đến khi đi nhà trẻ, rồi học hết chín năm giáo dục bắt buộc, sau đó thi đỗ cấp ba, đại học, ra trường đi làm. Ngoài việc đáng lẽ ở tuổi này phải cưới vợ sinh con nhưng vì quá nghèo nên chưa tìm được vợ ra, thì mỗi một giai đoạn trong đời anh ta đều có dấu ấn đã qua.

 

Đến tận bây giờ, trong nhà vẫn còn tìm được cuộn băng video quay sinh nhật một tuổi của anh ta nữa cơ mà. Bảo anh ta là con của chủ nhà, không phải chuyện cười thì là gì?

 

Đây là lần đầu tiên anh ta gặp phải lừa đảo, so với việc vạch trần thì Tiền Phi lại muốn nghe xem thủ đoạn tiếp theo của bọn họ là gì hơn. Thế là anh ta cười nói: “Vậy theo lời cậu nói, căn nhà này chẳng phải nên là của tôi sao? Nếu thật như vậy thì tôi phát tài to rồi, có một căn nhà sân vườn thế này, tôi còn chẳng cần đi làm nữa, cứ thế nằm thẳng cẳng hưởng thụ thôi.”

 

Nghe những lời này của Tiền Phi, nhìn phản ứng của anh ta, Quý Nam Tinh biết anh ta không tin. Nhưng cũng phải thôi, chuyện thế này đúng là rất khó khiến người khác tin được.

 

Việc Tiền Phi là con của chủ nhà đã chết cũng khiến Quý Nam Tinh có chút ngạc nhiên, trên đời lại có chuyện trùng hợp đến thế. Nhưng cậu tin vào sợi dây nhân quả mà linh nhãn của mình đã nhìn thấy.

 

Tiêu Dã đứng bên cạnh cũng có phần kinh ngạc, càng nhìn kỹ hơn vào tướng mạo của Tiền Phi.

 

Thấy hắn như vậy, Tiền Phi cười nói: “Trước khi đến các cậu không thống nhất kịch bản với nhau à?”

 

Tiêu Dã nhướng mày: “Anh nghĩ chúng tôi đang lừa anh hả? Anh nghèo thế này rồi, chúng tôi lừa anh được cái gì chứ.”

 

Tiền Phi cười một tiếng: “Đúng vậy, tôi cũng tò mò lắm, không biết các cậu lừa được gì của tôi. Hay là nói thẳng luôn đi, các cậu nói mục đích ra, tôi xem có giúp các cậu hoàn thành KPI được không?”

 

Quý Nam Tinh bảo Tiêu Dã đưa một phần bản sao tài liệu cho Tiền Phi: “Ba mươi năm trước, nơi này đã xảy ra một trận hỏa hoạn lớn. Hai mươi năm trước lại xảy ra trận hỏa hoạn thứ hai. Những thông tin này đều có thể tra được trên mạng. Mười năm trước nơi này cũng xảy ra sự cố, chỉ là chuyện không ầm ĩ lắm, trên mạng không có nhiều tin tức.”

 

Tiền Phi: “Mười năm trước cũng xảy ra chuyện? Xảy ra chuyện gì?”

 

Quý Nam Tinh: “Sau trận hỏa hoạn thứ hai, Cục Quản lý chuyên xử lý các vụ việc tâm linh đã đến xem xét, cũng xác định đây là nhà ma. Vốn dĩ bọn họ định san phẳng nơi này, nhưng chủ nhà không đồng ý. Cuối cùng, sau khi thương lượng, bọn họ đã niêm phong lại những nơi hung hiểm nhất ở tầng một và tầng hai. Nhưng sau đó chủ nhà lại tự ý phá dỡ, rồi cho thuê sân nhỏ này để kinh doanh, kết quả là kinh doanh cái gì cũng thua lỗ. Vào tháng này của mười năm trước, nơi này vừa hay là một quán cà phê chó cưng sắp đóng cửa đang thanh lý đồ đạc lần cuối, vào đêm đó, ngoài mấy con chó ra thì trong nhà không có ai.”

 

Tiền Phi: “Vậy là không xảy ra chuyện gì?”

 

Quý Nam Tinh nói: “Có xảy ra, chó chết. Mấy con chó đều chết cả, bị thiêu chết. Ông chủ quán sợ hãi tột độ, chủ nhà cũng hoảng hồn, thế là lại niêm phong tầng một và tầng hai lại một lần nữa, sau đó cho thuê tầng ba và tầng bốn. Bây giờ sắp đến ngày mười sáu rồi.”

 

Có một số chuyện quả thực khớp với nhau. Ban đầu anh ta thuê chỗ này hoàn toàn là vì giá rẻ. Lúc công ty môi giới dẫn anh ta đến xem nhà còn cố ý chỉ vào tầng một và tầng hai nói rằng, hai tầng này rất hung, cho nên đã bị niêm phong, nhưng tầng ba và tầng bốn chưa từng xảy ra chuyện gì, bảo anh ta đừng lo lắng. Lúc đó bọn họ nói tầng một và tầng hai mới được niêm phong lại mấy năm gần đây, bảo là an toàn lắm.

 

Hiện tại, toàn bộ tầng một và tầng hai đã bị tường gạch bịt kín, từ tầng ba mới bắt đầu xây một cái sàn phẳng. Vì vậy, đi lên cầu thang từ phía bên kia thực ra không nhìn thấy gì cả, chỉ thấy một cái sàn phẳng mà thôi. Cộng thêm giá thuê ở đây quá rẻ, người môi giới lại nói những người sống trên lầu chưa từng gặp chuyện gì, nên anh ta mới nghĩ cứ ở thử xem sao.

 

Hồi mới dọn vào, trong lòng anh ta cũng hơi sợ hãi, chỉ cần có chút tiếng động là y như rằng gà bay chó sủa, nhưng dần dần anh ta cũng quen. Sống ở đây hơn hai năm cũng chưa từng xảy ra chuyện kỳ lạ nào, nên anh ta cũng không còn để tâm đến việc đây là nhà ma nữa.

 

Một căn nhà vừa rẻ vừa rộng thế này, cứ như nhặt được của hời, dù sao cũng chưa từng xảy ra chuyện gì, thế là anh ta cứ ở đến tận bây giờ.

 

Thấy sắc mặt Tiền Phi hơi tái đi, Quý Nam Tinh nói: “Nhưng anh yên tâm, bi kịch như vậy sẽ không xảy ra nữa. Tầng một và tầng hai đã được niêm phong, sáu ngày nữa sẽ có người đến quây rào khu này lại, không để người sống đi lạc vào. Anh và những người sống ở dưới lầu sẽ được tạm thời mời đi nơi khác.”

 

Tiền Phi nhìn cậu: “Vậy chỉ cần ngày mười sáu ở đây không có người thì sẽ không xảy ra chuyện gì à?”

 

Quý Nam Tinh gật đầu: “Có thể cho là vậy.”

 

Vong hồn chết ở nơi này vì chấp niệm mà trở thành địa phược linh. Địa phược linh chỉ có thể ảnh hưởng đến người sống trong một phạm vi nhất định. Nhưng xem thời gian xảy ra sự cố mấy lần ở đây, e rằng những địa phược linh đó không có ý định hại người, chỉ là, không biết tại sao, cứ cách mười năm lại xảy ra một lần tái hiện lại khung cảnh.

 

Có thể là do ảnh hưởng của địa thế và từ trường nơi đây, nên việc tái hiện khung cảnh mười năm một lần này cũng sẽ cuốn những người sống có mặt ở đây vào trong đó. Một khi đã bị cuốn vào khung cảnh tái hiện, nếu không giữ được bình tĩnh, chỉ cần bị ảnh hưởng một chút thôi là sẽ thật sự bị thiêu chết trong khung cảnh quá khứ.

 

Trận hỏa hoạn hai mươi năm trước đã xảy ra như vậy. Bọn họ bị ảnh hưởng bởi khung cảnh quá khứ, tưởng rằng mình thật sự đang ở trong đám cháy, thế là liều mạng chạy ra ngoài, trong quá trình đó đã vô tình làm đổ thứ gì đó, gây ra hỏa hoạn thật.

 

Nhưng những người ở tầng một và tầng hai bị mắc kẹt trong khung cảnh quá khứ, dù cho cửa lớn ở ngay đó, bọn họ cũng không nhìn thấy, đương nhiên không thể thoát ra ngoài, cuối cùng bị thiêu chết đau đớn.

 

Còn tầng ba và tầng bốn tuy cũng bị ảnh hưởng, nhưng lúc trận hỏa hoạn đó xảy ra, tầng ba không có người ở, thậm chí còn chưa xây lên tầng bốn, cho nên người ở trên lầu đã thoát ra được.

 

Mười năm trước không xảy ra hỏa hoạn, nhưng lại có rất nhiều chó chết. Có lẽ những con chó ở tầng một và tầng hai lúc đó đã bị cuốn vào khung cảnh quá khứ, thế nên dù không có lửa, chúng vẫn bị thiêu chết.

 

Tiêu Dã nhìn quanh, từ hôm qua đến giờ Quý Náo Náo đều ở cùng hắn, hắn cũng không thấy cậu đi tra cứu tài liệu gì, vậy mà hôm nay vừa đến, ngay cả chuyện xảy ra mười năm trước cũng biết rõ. Hắn không nhịn được hỏi: “Cậu nhìn thấy sao?”

 

Quý Nam Tinh: “Là nghe thấy, tiếng la hét thảm thiết của người và chó khi bị thiêu sống.”

 

Còn có cả cái nóng bất thường ở đây. Người khác có thể cảm nhận được sự âm u lạnh lẽo của nhà ma, còn cậu cảm nhận được sức nóng bỏng rát của hỏa hoạn. Đương nhiên không thể nóng như lúc cháy thật, nhưng cũng không mát mẻ như trong phòng điều hòa.

 

Tiền Phi chỉ cảm thấy một trận sởn gai ốc. Đúng lúc này, một món đồ trang trí nhỏ trên bàn bị đổ, phát ra một tiếng cộp, dọa Tiền Phi giật nảy mình: “Mẹ nó @¥%%……”

 

Sau một tràng chửi thề, rồi nhìn hai thiếu niên đang ngồi trên ghế sô pha với vẻ mặt bình tĩnh nhìn mình, Tiền Phi ôm lấy trái tim nhỏ bé bị dọa cho hết hồn, nói: “Xin lỗi nhé, phản ứng hơi thái quá một chút. À mà, các cậu đến đây chỉ để báo cho tôi biết ngày mười sáu đừng ở đây thôi phải không? Được, đến lúc đó tôi đảm bảo sẽ không ở đây, tôi sẽ ra khách sạn ở vài ngày.”

 

Dù sao thì cũng chỉ là chuyện ra ngoài ở vài ngày, anh ta không phải loại cứng đầu, lúc cần nhận thua thì vẫn phải nhận thua.

 

Quý Nam Tinh nói: “Đến lúc đó sẽ có người của Cục Quản lý đến sắp xếp cho các anh. Tôi đến đây vốn là để xem cái khí nghèo của anh. Bình thường mà nói, người bị khí nghèo bao bọc như anh rất khó có được một công việc ổn định lương cao, nhưng công việc của anh thì ổn định mà lại vẫn túng thiếu, rất mâu thuẫn.”

 

Tiền Phi ồ một tiếng, so với việc ở trong nhà ma, cái mệnh hao tài đối với anh ta dường như cũng không còn quan trọng nữa. Bao nhiêu năm nay anh ta cũng đã quen rồi, cũng chẳng ôm hy vọng gì: “Vậy cậu xem ra được gì không?”

 

Quý Nam Tinh: “Xem ra rồi mà, lúc nãy chẳng phải đã nói rồi sao. Vì anh là con của chủ nhà, nên hai năm anh sống ở đây mới thuận buồm xuôi gió như vậy, bọn họ đang giúp anh trấn áp cái nghèo của anh đó. Về phần mệnh cách của anh, anh đúng là mệnh trời sinh hao tài, nhưng cũng không phải không thể hóa giải. Có điều anh đại nạn không chết, đã dùng hết vận may của bản thân rồi, bây giờ gần như là không có cách giải quyết nữa.”

 

Tiền Phi há miệng, đối với chuyện mình là con của chủ nhà đã chết cũng không còn nghi ngờ chắc nịch như lúc đầu nữa. Mãi một lúc lâu sau anh ta mới nói: “Tôi có cha mẹ, có ông bà nội, ông bà ngoại, gia đình tôi đều khỏe mạnh.”

 

Quý Nam Tinh viết cho anh ta một số điện thoại: “Đây là số di động của tôi. Những người chết trong trận hỏa hoạn ba mươi năm trước đã trở thành địa phược linh. Bọn họ chết ngoài ý muốn, tuy có chấp niệm, nhưng không muốn hại người, mà sức mạnh địa phược ở đây cũng là do chấp niệm của bọn họ mà ra. Còn những người chết ở đây hai mươi năm trước thì chết trong oán hận, bọn họ cũng bị trói buộc ở đây, nhưng không giống những người thân của anh, bọn họ chỉ là khách thuê, bị mắc kẹt ở đây không thể rời đi, nên muốn tìm quỷ chết thay.”

 

Tiêu Dã ở bên cạnh giải thích: “Anh có biết quỷ chết thay là gì không? Là bọn họ bị mắc kẹt ở đây không thể siêu sinh, thế là muốn bắt một người sống thay mình ở lại đây, như vậy bọn họ mới có thể rời khỏi nơi giam cầm này.”

 

Tiền Phi nói: “Ý các cậu là, những người chết ba mươi năm trước không hung dữ, mà hung dữ là mấy người chết hai mươi năm trước?”

 

Quý Nam Tinh gật đầu: “Anh có thể hiểu là như vậy.”

 

Tiền Phi: “Vậy cậu có ý bảo tôi chuyển nhà sao?”

 

Anh ta thầm tính toán những khoản nợ, nếu chuyển nhà thì chỉ có thể chuyển đến nơi xa hơn, như vậy thời gian đi lại sẽ tăng lên, nhưng vì tính mạng, anh ta cũng không phải là không nghe lời khuyên.

 

Quý Nam Tinh nói: “Đi một vòng lớn bao nhiêu năm anh lại quay về đây, tôi nghĩ có lẽ anh chính là chấp niệm của bọn họ. Chỉ cần tiêu trừ chấp niệm của bọn họ, sức mạnh địa phược ở đây tự nhiên sẽ bị phá giải. Đến lúc đó chúng tôi có thể đưa các vong hồn đi, sau này bọn họ cũng không cần phải chịu đựng nỗi đau tái hiện lại khung cảnh đó nữa. Nhưng việc này cần sự phối hợp của anh.”

 

Tiền Phi nhíu mày: “Phối hợp thế nào?”

 

Quý Nam Tinh: “Vào đêm ngày 16 đó hãy ở lại đây.”

 

Tiền Phi im lặng một lúc lâu, mấy lần há miệng định nói gì đó rồi đành ngậm lại trong câm lặng. Nói một tràng dài bảo anh ta đi, bây giờ lại bảo anh ta ở lại? Hơn nữa, nếu anh ta không phải là con của chủ nhà, ở lại đây chẳng phải là tìm chết sao.

 

Mà cho dù anh ta có là con của chủ nhà đi nữa, thì người ta cũng đã chết rồi, quỷ còn có lý trí được sao? Đó là quỷ đó, lại còn là con ma xuất hiện trong cảnh tượng tái hiện cái chết của chính mình nữa, nghĩ thôi đã thấy sợ rồi.

 

Tiền Phi lắc đầu thẳng thừng: “Không, tôi sợ chết. Đến lúc đó tôi sẽ rời đi, tôi sẽ tìm nhà chuyển đi sớm nhất có thể.”

 

Lời anh ta vừa dứt, một cơn gió từ ngoài cửa sổ thổi vào. Cơn gió ấy rất nhẹ, nhưng lại rất lạnh, lạnh đến mức Tiêu Dã phải nhìn những nốt da gà nổi lên trên cánh tay mình. Tuy hắn không nghe thấy gì, nhưng bỗng cảm nhận được cơn gió ấy dường như có chút bi thương, giống như ai đó đang khóc vậy.

 

Người có dương khí mạnh như Tiêu Dã còn cảm nhận được, huống chi là Tiền Phi. Cảm nhận của Tiền Phi còn mãnh liệt hơn Tiêu Dã, trong khoảnh khắc đó anh ta bỗng dưng muốn khóc.

 

Ngay lúc anh ta đang ngẩn người, Quý Nam Tinh đã đứng dậy, nhìn Tiền Phi nói: “Đến lúc đó nếu anh quyết định rồi thì có thể gọi cho tôi.”

 

Nhìn mẩu giấy ghi số điện thoại trên bàn, Tiền Phi không nói gì, nhưng trong lòng đã có chút dao động, thậm chí còn đang nghĩ có nên tìm ngày về nhà hỏi han vài chuyện, ít nhất cũng xác nhận một chút.

 

Chỉ là, một mặt anh ta có chút nghi ngờ, mặt khác lại không nhịn được mà phủ nhận sự nghi ngờ của mình. Anh ta có cha có mẹ, vậy thì quan hệ giữa anh ta và chủ nhà sao có thể là cha con được chứ? Chuyện cẩu huyết và kỳ lạ như vậy sao có thể xảy ra với một người bình thường như anh ta được.

 

Mà dường như cậu nhóc tự xưng là thiên sư kia có thể nhìn thấu tâm tư của anh ta, nói: “Nếu anh muốn về nhà xác nhận, cứ trực tiếp xin nghỉ phép giải quyết việc riêng với phòng nhân sự, cho anh nghỉ một tuần, không trừ lương.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Tiền Phi chớp chớp mắt, muốn hỏi cậu là ai mà còn quản được cả phòng nhân sự của bọn họ. Phép giải quyết việc riêng đó, có trừ lương hay không là do công ty có quy định riêng, đâu phải người khác nói là được.

 

Quý Nam Tinh nói xong liền rời đi, Tiêu Dã vẫy tay với Tiền Phi rồi cũng đi theo.

 

Sau khi hai người lên xe, Tiêu Dã mới nói: “Cậu nghĩ anh ta sẽ làm gì?”

 

Quý Nam Tinh: “Sẽ giúp đỡ.”

 

Tiền Phi vừa nhìn đã biết là kiểu trẻ con không thiếu tình thương. Tuy mệnh anh ta rất nghèo, nhưng anh ta lại không hề cố chấp với tiền bạc. Đó là vì anh ta có sự tự tin vào cuộc sống, và sự tự tin đó đến từ tình yêu thương.

 

Những đứa trẻ không thiếu tình thương thường dễ hình thành hai loại tính cách. Một loại tính cách ổn định, giống như Tiền Phi, nợ nần mấy trăm ngàn, lại còn bị người khác liên lụy đến mức nợ nần, nhưng cũng không oán trời trách đất. Đây là cốt lõi mạnh mẽ được hình thành từ tình yêu.

 

Còn một loại khác thì khá lạnh lùng ích kỷ. Sự lạnh lùng ích kỷ này không phải là nghĩa xấu, mà là loại người này biết cách làm hài lòng bản thân hơn, khá thờ ơ với ngoại vật, sẽ đặt bản thân lên hàng đầu.

 

Nếu Tiền Phi là loại thứ hai, có lẽ anh ta sẽ không quan tâm đến chuyện này. Chỉ cần không ảnh hưởng đến mình, anh ta sẽ chỉ chọn cách chuyển nhà cho đỡ phiền phức. Nhưng anh ta là loại thứ nhất, cho nên Quý Nam Tinh có thể chắc chắn rằng, anh ta sẽ giúp đỡ, giúp những người thân chưa từng gặp mặt của mình được siêu thoát.

 

Sau khi Quý Nam Tinh và Tiêu Dã rời đi, Tiền Phi lại bật bếp lên, cho hết những nguyên liệu đã chuẩn bị vào, làm một nồi lẩu cay đơn giản. Chỉ là ăn được nửa chừng, anh ta đột nhiên không ăn nổi nữa, lồng ngực căng tức, một nỗi buồn không biết từ đâu ùa đến bao trùm lấy anh ta.

 

Nhất là khi nghĩ đến những lời mà vị thiên sư kia đã nói.

 

“Vì anh là con của người chủ nhà đã chết trong trận hỏa hoạn ba mươi năm trước, anh đã trở về, cho nên vận may của anh đã tốt lên, vì bọn họ đều đang giúp anh trấn áp cái mệnh nghèo của anh.”

 

Anh ta đã trở về, cho nên hai năm nay anh ta vô cùng thuận lợi, vì bọn họ đang giúp anh ta trấn áp mệnh nghèo. Anh ta không biết có thật hay không, nhưng khi căn nhà trở nên trống vắng, anh ta đột nhiên thấy buồn.

 

Tiền Phi quyết định, anh ta phải về nhà hỏi một chuyến. Vừa hay hôm nay vẫn còn mua được vé máy bay, quê anh ta cũng không phải tỉnh thành gì lớn, cũng chẳng có chỗ nào du lịch, bây giờ mua vẫn còn kịp.

 

Chỉ là, về rồi cũng chưa chắc đi về trong ngày được, để đề phòng, anh ta vẫn nên xin nghỉ phép trước thì hơn.

 

Lợi ích của việc ở gần công ty đã thể hiện ra, mười phút đi bộ đến công ty. Bộ phận của anh ta đều nghỉ cuối tuần, anh ta nhắn tin cho cấp trên của mình, cấp trên duyệt phép, bảo anh ta cứ nộp đơn xin nghỉ phép việc riêng cho phòng nhân sự.

 

Tiền Phi tính toán một chút, hôm nay về, ngày mai ở nhà một ngày, xin nghỉ thêm thứ Hai, để phòng trường hợp ngày mai không về kịp, một ngày chắc là đủ rồi, thế là anh ta chỉ định xin nghỉ một ngày.

 

Lúc mang đơn xin nghỉ đến phòng nhân sự, người đó nhìn đơn của anh ta, quay người lấy một tờ đơn công tác từ trong ngăn kéo ra đưa cho anh ta: “Cấp trên đã nói rồi, cho anh nghỉ một tuần, chuyển thành đi học tập bên ngoài cho anh. Chuyện này anh tự biết là được rồi, đừng nói lung tung với đồng nghiệp, biết chưa.”

 

Tiền Phi ngây ngốc a một tiếng, lúc từ phòng nhân sự ra ngoài, đầu óc vẫn còn mông lung. Rốt cuộc hai người đó là ai, nói cho anh ta nghỉ một tuần không trừ lương là thật sự cho anh ta một tuần.

 

Sau một hồi mông lung, Tiền Phi đột nhiên có chút hoảng sợ. Năng lực của hai người đó lớn đến vậy, lại còn có thể can thiệp vào chuyện công ty của bọn họ, vậy thì lừa một nhân vật nhỏ bé như anh ta để làm gì? Nếu không phải lừa anh ta, vậy nghĩa là những lời họ nói có thể là thật.

 

Trên đường về quê, suốt cả chặng đường Tiền Phi đều bất an, mãi cho đến khi nhìn thấy những con phố quen thuộc, nghe thấy giọng địa phương quen thuộc, anh ta mới bình tĩnh lại. Sợ gì chứ, dù anh ta có phải con ruột hay không, cha mẹ vẫn mãi là cha mẹ của anh ta, anh ta cũng mãi là cháu trai lớn của ông bà nội và ông bà ngoại.

 

Nhà của Tiền Phi vẫn là một khu chung cư cũ có cầu thang bộ, cao sáu tầng, mỗi tầng có hai căn hộ đối diện nhau. Cây xanh trong khu dân cư được trồng rất tốt, giữa các tòa nhà là những hàng cây cao vút che bóng, giữa khu còn có một sân bóng nhỏ, có thể chơi bóng rổ, đá bóng, bên cạnh còn có bàn bóng bàn và đủ loại trung tâm hoạt động cho người cao tuổi.

 

Từ khi anh ta có ký ức, anh ta đã luôn sống ở đây. Sau này thi đỗ đại học ở thành phố Ngọc Lan, lại thấy lương ở đó cao hơn nên mới ở lại.

 

Ở quê có nhà cửa, giá cả lại thấp, mọi thứ đều quen thuộc. Nếu trở về anh ta cũng sẽ nhẹ gánh đi nhiều, nhưng sau đó vì mang nợ, lại không dám nói với gia đình, nên chỉ có thể cắn răng ở lại bên ngoài.

 

Kéo vali đi vào khu nhà, rất nhiều ông bà cô chú đã nhìn anh ta lớn lên đều chào hỏi, gọi í ới “Tiểu Phi”, rồi tò mò sao anh ta lại về vào lúc không phải lễ tết thế này.

 

Tiền Phi cười nói: “Công ty cho nghỉ phép năm, cháu về nghỉ mấy ngày ấy mà.”

 

Một bà cô phe phẩy chiếc quạt hương bồ cười hì hì nói: “Bà ngoại cháu ở nhà đấy, vừa mới lên lầu. Chắc bọn họ chưa biết cháu về hôm nay đâu nhỉ, chưa nghe nói gì cả.”

 

Tiền Phi nói: “Dạ vâng, chưa biết đâu, cháu muốn cho bọn họ một bất ngờ.”

 

Có người bên cạnh vui vẻ nói: “Thế thì bà ngoại cháu sướng phải biết, ngày nào cũng nhắc cháu đấy, mau về đi.”

 

Tiền Phi đáp lại một tiếng rồi kéo vali về nhà. Từng bậc thang đi lên, đứng trước cánh cửa quen thuộc, Tiền Phi hít một hơi thật sâu mới đẩy cửa bước vào: “Ông bà ngoại ơi, cháu về rồi!”

 

Nghe thấy tiếng, bà ngoại đang nấu cơm vội vàng chạy ra, vừa nhìn thấy cháu ngoại cưng thì mừng rỡ vô cùng: “Tiểu Phi à! Mau để bà ngoại xem nào, gầy đi rồi! Cháu về sao không nói trước một tiếng! Chờ chút, bà gọi cho ông ngoại cháu, ông đang chơi cờ ở phía sau.”

 

Tiền Phi vội nói: “Không vội đâu bà, giờ còn sớm mà, đợi ông ngoại chơi xong tự khắc sẽ về thôi.”

 

Bà ngoại lại không nghe lời anh ta, lấy điện thoại ra, nheo mắt tìm tên ông lão trên màn hình đã được phóng to chữ hết cỡ, gọi một cuộc: “Ông mau dọn bàn cờ của ông đi, Tiểu Phi về rồi đấy. Ông ra quán đồ nguội ở đầu ngõ mua ít đùi vịt quay với đầu vịt quay mà Tiểu Phi thích ăn nhé. Nhanh lên, chờ ông về ăn cơm đấy.”

 

Tiền Phi cất vali vào phòng của mình, rồi đi vào bếp, thấy rau đã rửa sạch vẫn còn trong rổ, liền giũ giũ nước: “Chỉ xào một món này thôi hả bà?”

 

Bà ngoại nào nỡ để cháu trai cưng vừa về đã phải làm việc, chỉ đẩy anh ta ra ngoài: “Còn có canh xương heo nữa, lát nữa ông ngoại cháu mua ít đồ nguội về. Cháu còn muốn ăn gì nữa, mai bà ngoại đi mua cho!”

 

Tiền Phi nhìn quanh, lấy một chùm nho trong tủ lạnh ra từ từ ăn, vừa ăn vừa nói: “Hôm nay ba mẹ cháu vẫn tăng ca à?”

 

Bà ngoại nói: “Mẹ cháu hơn mười giờ tối mới tan làm, ba cháu chắc hôm nay về sớm được. Chỉ là, dạo này khu phố đang kiểm tra gì đó về xe điện vào hành lang, rồi mấy cái nguy cơ an toàn gì đó, bận mấy ngày nay rồi.”

 

Miệng Tiền Phi đầy nho, gật đầu. Công việc của ba mẹ anh ta cũng rất bình thường, mẹ anh ta vất vả bao nhiêu năm, mấy năm trước lên chức y tá trưởng, mỗi ngày mệt nhoài, điều mong mỏi nhất là sớm được nghỉ hưu.

 

Ba anh ta làm ở ủy ban phường, thuộc biên chế, tuy lương thấp, nhưng ít việc, nhàn hạ, thường ngày sẽ chăm lo nhà cửa nhiều hơn. Nhưng hễ có việc là cũng bận tối mắt tối mũi, nhất là những đợt kiểm tra các loại nguy cơ an toàn hàng năm, đó được xem là thời điểm bận rộn nhất trong năm của họ.

 

Bà ngoại không cho Tiền Phi nhúng tay vào, nhà bếp cũng nhỏ, thêm một người là xoay xở không nổi, Tiền Phi cũng không muốn cản trở, nên về phòng dọn dẹp đồ đạc trước.

 

Tuy anh ta không ở nhà, nhưng căn phòng vẫn luôn được dọn dẹp, sạch sẽ gọn gàng, cũng không có nhiều bụi bặm, chỉ là, ga giường và vỏ chăn chắc chắn phải thay.

 

Nhìn những tấm ảnh gia đình được ép dưới tấm kính trên bàn, từ lúc anh ta còn là trẻ sơ sinh cho đến khi tốt nghiệp đại học, mỗi một tấm đều là ký ức.

 

Một gia đình như vậy, đột nhiên có người nói với anh ta rằng, cha mẹ của anh ta không phải là cha mẹ ruột, điều này làm sao Tiền Phi có thể tin được. Hơn nữa anh ta và ba anh ta còn có chút giống nhau, nhất là lông mày, đuôi mày của anh ta có một túm xoắn lại, ba anh ta cũng vậy, ai nhìn vào mà không nói họ là cha con.

 

Rất nhanh sau đó ông ngoại đã xách đồ nguội về, ôm lấy Tiền Phi thân thiết một hồi, rồi kéo anh ta lại hỏi đủ thứ chuyện, hỏi ở bên ngoài có tốt không, ăn có ngon không, chỗ ở có tốt không, tiền có đủ tiêu không, còn nói tiền lương hưu của ông bà đều để dành cho anh ta.

 

Biết anh ta không giữ được tiền, nhưng không sao, nếu tìm được bạn gái thì đưa bạn gái về, nếu tình cảm tốt, sau này cưới nhau thì mua một căn nhà đứng tên con bé, như vậy sẽ không ảnh hưởng gì đến anh ta.

 

Nhìn người nhà lo lắng cho mình như vậy, Tiền Phi lại bắt đầu nghi ngờ tính xác thực trong lời nói của cậu thiên sư nhỏ kia.

 

Gần chín giờ, ba anh ta về trước. Thấy con trai đang ngồi trên ghế sô pha xem TV cùng ông bà ngoại, ba Tiền còn ngẩn ra một lúc: “Thằng nhóc này, con về sao không gọi cho ba, biết con về thì hôm nay ba đã về sớm hơn rồi.”

 

Tiền Phi cười hì hì: “Con biết ba bận mà. Con về nghỉ phép năm, ở được mấy ngày lận.”

 

Ba Tiền xoa đầu con trai, cười tươi đến mức không thấy mắt đâu: “Con chưa nói với mẹ con đúng không.”

 

Tiền Phi nói: “Dạ chưa, không phải mười giờ mẹ mới tan làm sao, còn sớm mà. Ba ăn cơm chưa?”

 

Ba Tiền đặt túi xuống: “Chưa, còn đồ ăn không?”

 

Bà ngoại đứng dậy nói: “Còn, để mẹ hâm lại canh, còn một ít đồ nguội.”

 

Tiền Phi vội vàng ấn bà ngoại ngồi xuống: “Đừng bận rộn nữa. Ba ơi, mình ra ngoài ăn đi, đi ăn đồ nướng, tôm hùm đất. Ăn xong tiện thể đi đón mẹ luôn.”

 

Ba Tiền nhìn thấy con trai là vui, đương nhiên là con trai nói gì nghe nấy, mông còn chưa kịp ngồi xuống ghế, đã vội vàng thay giày đi ra ngoài: “Đi! Ba mời!”

 

Hai cha con vui vẻ đi ra ngoài. Cửa hông khu nhà bọn họ có một con phố toàn quán vỉa hè, mỗi tối đều rất náo nhiệt. Giờ này đến thì những chỗ có điều hòa trong nhà gần như đã kín chỗ, nhưng ngồi ở ngoài cũng được, quạt lớn thổi vù vù cũng không quá nóng.

 

Tiền Phi đã ăn tối, nói ra ngoài ăn cũng chỉ là muốn nói chuyện riêng với ba trước, nên chỉ gọi bừa một ít xiên nướng, lại gọi thêm hai vị tôm hùm đất là gần đủ.

 

Ba Tiền còn gọi mấy chai bia lạnh. Làm cha mẹ, điều vui nhất chính là được nhìn thấy con cái ở trước mặt, người vui lên là không nhịn được muốn uống một chút.

 

Tiền Phi rót cho ba một ly bia, đồ nướng và các món khác vẫn chưa mang lên. Ba Tiền đang định hỏi Tiền Phi ở thành phố Ngọc Lan thế nào, công việc có thuận lợi không, nếu thực sự không được, hay là về nhà, thì nghe Tiền Phi nói: “Ba, ba nói thật cho con biết, có phải con không phải con ruột của ba mẹ không.”

 

Nụ cười của ba Tiền lập tức cứng đờ trên mặt, đầu óc trống rỗng, trong lòng cũng lộp bộp một tiếng.

 

Hết chương 147.

 

Chương 147: Về Nhà

Ngày đăng: 14 Tháng 4, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên