Chương 148: Phiên Ngoại – Sau Này

 

Chương 148: Phiên Ngoại – Sau Này….

 

Trò chơi cuối cùng đã được thông quan vào lúc 17 giờ 52 phút 00 giây, chiều mùng 4 Tết.

 

Khoảnh khắc người chơi thoát khỏi trò chơi, pháo hoa rực rỡ soi sáng cả bầu trời. Ánh sáng lung linh soi rọi cả màn đêm vừa buông xuống, tiếng hò reo vang dội khắp nơi.

 

Người dẫn chương trình trực tiếp của Cục Quản Lý Trò Chơi xúc động thông báo: “Toàn thể quý vị khán giả thân mến, tất cả các trò chơi xuất hiện trên mảnh đất này đã được thông quan! Kể từ giây phút này, chúng ta đã loại bỏ toàn bộ tàn dư của trò chơi, chính thức trở về thời đại an toàn, không còn bóng dáng của trò chơi nữa!”

 

Có thể tưởng tượng được sự phấn khích tột độ của khán giả đang theo dõi livestream cũng như cộng đồng mạng.

 

Những người chơi vừa bước ra khỏi trò chơi, ngước nhìn pháo hoa rực sáng trên cao, mọi người ngẩng đầu thật cao. Nhưng trong đêm tối, bọn hắn không thể nhìn rõ được biểu cảm trên gương mặt đối phương.

 

Với người bình thường, trò chơi chỉ như một cơn gió lạ bất ngờ ập đến rồi nhanh chóng rời đi. Thời gian Cục Quản Lý Trò Chơi chính thức công bố sự tồn tại của chúng cũng chưa lâu, thậm chí rất nhiều người còn chưa bị ảnh hưởng gì nhiều. Nhưng với những người chơi, đây là một kỷ nguyên trò chơi kéo dài và đầy gian khổ.

 

Quá trình kéo dài này, đối với Hạ Bạch vừa mới khôi phục ký ức giai đoạn thử nghiệm nội bộ, lại càng thêm sâu sắc.

 

Trò chơi đã kết thúc.

 

Dưới bầu trời pháo hoa rực rỡ, trong tiếng hò reo nồng nhiệt, Lăng Trường Dạ nắm chặt tay Hạ Bạch. Anh quay đầu hôn lên môi cậu. Ngoại trừ lần ở trường Trung học số 2 Đại Huệ, đây là lần đầu tiên Hạ Bạch run rẩy khi được anh hôn như vậy.

 

Trò chơi đã kết thúc.

 

Cậu nắm chặt chiếc áo sơ mi bên trong áo khoác của Lăng Trường Dạ.

 

Trò chơi đã kết thúc.

 

Cùng với việc trò chơi kết thúc, Cục Quản Lý Trò Chơi cũng tiến hành tinh giản và điều động nhân sự. Trước khi chính thức điều chỉnh, bọn họ đã đề nghị lấy ngày hôm nay làm Ngày Suy Ngẫm.

 

Con người không cần nền văn minh khác đến nghiên cứu, cá nhân con người cũng không cần được người khác nghiên cứu, dù đối phương là chuyên gia hay người thông thái. Con người chỉ cần tự mình suy ngẫm, không phải suy ngẫm về một tộc đàn vĩ đại nào, mà là về chính bản thân mình, về cuộc đời mình. Mình là người như thế nào, mình muốn trở thành người ra sao, muốn sống một cuộc sống như thế nào.

 

Bởi vì có trò chơi xuất hiện, nên có lẽ câu trả lời của rất nhiều người đã thay đổi.

 

Buổi tối Ngày Suy Ngẫm đó, pháo hoa vẫn chưa ngừng rực sáng trên bầu trời, không chỉ có pháo hoa do Cục Quản Lý Trò Chơi ở gần đây bắn, mà khắp nơi trên cả nước cũng đang bắn pháo hoa. Dường như ở bất kỳ đâu, chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy pháo hoa, còn náo nhiệt hơn cả Tết.

 

Tối hôm đó, Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ bay về nhà.

 

Ở nhà, ba mẹ đang nấu chè trôi nước, còn cho thêm rất nhiều đậu đỏ, khoai môn mà Hạ Bạch thích, trông như muốn nấu cả một nồi “Toàn gia phúc” vậy.

 

Nhị Oa chạy đi chạy lại giữa phòng bếp và phòng ăn, bê hết bát này đến bát khác. Nhìn thấy Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ trở về, cậu bé lập tức chạy ra cửa, vui mừng reo lên: “Anh trai!”

 

Từ ngày ba mẹ quyết định nhận Nhị Oa làm con trai, tiếng “Anh” của cậu bé càng ngày càng dõng dạc và ngọt ngào hơn.

 

Sau đó, cậu bé quay sang gọi Lăng Trường Dạ: “Đội trưởng!”

 

Lăng Trường Dạ đã từng có hơi ý kiến về cách gọi này, cố gắng bảo Nhị Oa cũng gọi mình là anh, nhưng cậu bé lắc đầu: “Chỉ có một anh thôi ạ.”

 

Nghe vậy, Hạ Bạch cảm thấy thật vui vẻ, sau đó cậu nghe thấy Nhị Oa nói: “Kết hôn rồi thì có thể gọi anh! Kết hôn rồi là có thể gọi anh nha!”

 

Vừa nói, trên đầu cậu bé còn hiện lên một bông hoa nhỏ màu hồng.

 

“……….”

 

“Về rồi đấy à!” Khương Ỷ Đồng bưng đĩa gà nướng từ trong bếp ra, mỉm cười ấm áp: “Nhanh vào ngồi đi, sắp ăn cơm rồi.”

 

Bên ngoài là mùa đông giá rét, trong nhà bật điều hòa ấm áp. Hai người cởi áo khoác, rửa tay rồi ngồi vào bàn ăn.

 

Mẹ múc cho Hạ Bạch một bát chè trôi nước sữa bò, ba thì đặt bát của mình trước mặt Lăng Trường Dạ. Lăng Trường Dạ lễ phép nói lời cảm ơn.

 

Nhìn thấy vậy, Khương Ỷ Đồng mỉm cười, nhấp một ngụm sữa nóng ngọt ngào rồi nói: “Tối qua ba con còn nói với mẹ, trên đời này chắc chỉ có Trường Dạ mới xứng với con trai chúng ta.”

 

Nghe vậy, Lăng Trường Dạ lập tức ngẩng đầu lên, mỉm cười hạnh phúc: “Cảm ơn sự tin tưởng của ba.”

 

“Không phải, ý ba không phải…..” Lời Giang Thanh Phong còn chưa nói hết đã bị chặn lại.

 

Đó không phải là ý của ông. Tối qua hai người cùng nhau xem tranh của Hạ Bạch, càng xem ông càng hài lòng, nói trên đời này không ai xứng với con trai mình, vừa đáng yêu vừa siêu thông minh, lại còn là anh hùng. Ông làm ra vẻ nghiêm túc suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng mới nói: “Nếu thật sự có, thì chắc chỉ có Lăng Trường Dạ là miễn cưỡng được.”

 

Nhưng ông không thể giải thích được, phía trên là nụ cười rạng rỡ của Lăng Trường Dạ, dưới chân là cái đá nhẹ của Khương Ỷ Đồng, còn có con trai đang len lén nhìn.

 

Khương Ỷ Đồng mỉm cười, tiếp tục trò chuyện với bọn trẻ.

 

Bà đưa mắt nhìn Nhị Oa đang híp mắt ăn khoai môn, nói: “Hôm qua bố của Nhị Oa có đến.”

 

Sau khi trò chơi công khai, ngày càng có nhiều người biết đến Cục Quản Lý Trò Chơi hơn, đương nhiên, được quan tâm nhất vẫn là các thành viên Đội Tấn Công. Nhị Oa là ngôi sao nhí của đội, không cần phải nói cũng biết cậu bé được chú ý bao nhiêu, nhất là sau khi cậu bé tham gia phó bản trò chơi ở thành phố Đại Thái và trở thành tiểu anh hùng.

 

Ngay cả người cha ruột đã bỏ rơi Nhị Oa từ khi cậu bé còn rất nhỏ ở tận Thất Lý Thôn cũng biết chuyện.

 

Ban đầu, ông ta cũng không thể tin được, đứa trẻ bệnh tật yếu ớt ngày nào, đứa trẻ mà ông ta từng nghĩ rằng nó đã bước một chân vào quỷ môn quan lại chính là cậu bé mạnh mẽ được vô số người vây quanh trên TV.

 

Nhưng cậu bé ấy tên là Nhị Oa, là đứa trẻ xuất hiện ở Thất Lý Thôn trong bộ phim tài liệu về trò chơi.

 

Ông ta vô cùng sửng sốt, lập tức tìm đến Cục Quản Lý Trò Chơi.

 

Lúc đó, khi người của Cục Quản Lý Trò Chơi đưa Nhị Oa về nhà rồi bị đuổi đi, Cục vẫn chưa được như bây giờ, bọn họ đều được gọi là điều tra viên, trông có vẻ rất bình thường. Khi đến Cục Quản Lý Trò Chơi, ông ta mới biết được hóa ra họ đang làm việc tại một cơ quan lớn mạnh và lợi hại như vậy, lại càng muốn Nhị Oa nhận tổ quy tông hơn.

 

Tất nhiên, người của Cục Quản Lý Trò Chơi đã nhìn thấu tâm tư của ông ta, nhưng ông ta quả thực là cha ruột của Nhị Oa, họ cũng không thể làm gì được, vì vậy đã liên lạc với Nhị Oa.

 

Nhị Oa đã trả lời rất dứt khoát: Không muốn gặp.

 

Không ngờ người đàn ông đó lại tìm đến tận khu chung cư mà bọn hắn đang ở. Cũng vì Hạ Bạch thường xuyên dẫn Nhị Oa ra vào nên bị không ít người nhìn thấy. Lúc đó, cư dân trong khu chung cư đã đăng ảnh của họ lên mạng, mục đích là để giá nhà đất tăng cao hơn nữa. Quả nhiên mục đích đã đạt được, khu chung cư hiện tại cũng trở nên nổi tiếng, vậy nên người cha ruột của Nhị Oa mới có thể tìm được đến nơi này.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Ông ta còn dẫn theo cả phóng viên, ngồi khóc lóc trước cổng khu chung cư, nói rằng con trai không nhận mình.

 

Khương Ỷ Đồng là ai chứ, bà có cả một công ty giải trí dưới trướng, chuyện này rất nhanh đã được giải quyết.

 

Bà không trực tiếp nói chuyện riêng với Nhị Oa. Đối với bà, người mà Nhị Oa tin tưởng nhất đã trở về, chuyện này nên được coi là chuyện gia đình để cùng nhau thảo luận: “Ông ta đòi một căn nhà và một chiếc xe, nói là đưa rồi sẽ không bao giờ xuất hiện nữa.”

 

Một căn nhà và một chiếc xe đối với họ không phải là vấn đề lớn, ngay cả Nhị Oa cũng được Cục Quản Lý Trò Chơi chuẩn bị cho rất nhiều căn hộ. Là thành viên của Đội Vong Xuyên, mỗi tỉnh có một căn hộ là tiêu chuẩn cơ bản.

 

Nhưng cho hay không cho lại là chuyện lớn.

 

Hạ Bạch nói: “Không cho, đó là một căn nhà và một chiếc xe đấy, có khi bằng lương mấy chục năm của con, quá đáng lắm.”

 

“……….”

 

Lăng Trường Dạ không nói nhiều, hỏi Nhị Oa: “Nhị Oa nghĩ sao?”

 

“Không cho ạ, cho rồi ông ta sẽ còn đòi nữa.” Nhị Oa đáp.

 

Quả nhiên cậu bé đã trưởng thành hơn nhiều so với bạn bè cùng trang lứa, nhìn thấu được người cha ruột của mình.

 

Gia đình là trên hết, còn người cha ruột này thì vô tác dụng.

 

Khương Ỷ Đồng đã cho người điều tra tình hình gần đây của cha Nhị Oa, biết ông ta muốn có nhà và xe là để cho con trai với người vợ thứ hai. Bà xoa đầu Nhị Oa, an ủi: “Nhị Oa đừng buồn, con không cần người cha như vậy.”

 

Nhị Oa không buồn, cậu bé vui vẻ đứng dậy, kéo tay Khương Ỷ Đồng, rồi kéo tay Giang Thanh Phong và Hạ Bạch: “Mẹ, ba, anh.”

 

Cậu bé đã có một gia đình tốt hơn rồi.

 

“Còn có anh trai tương lai nữa.” Cậu bé liếc nhìn Lăng Trường Dạ.

 

Cả nhà cùng cười, không khí vô cùng ấm áp và thoải mái.

 

Khương Ỷ Đồng lại kể những chuyện vụn vặt khác trong nhà, những chuyện nhỏ nhặt nhất bà cũng đều mang ra kể. Lần đầu tiên họ không sợ lãng phí thời gian, có thể thong thả tận hưởng cuộc sống bình dị, nhẹ nhàng.

 

Sau đó, cha ruột của Nhị Oa lại đến một lần nữa, bị cành cây kéo vào khu rừng sâu trong núi.

 

Nhị Oa đã chủ động nhận lời phỏng vấn, kể lại rõ ràng mọi chuyện từ khi cậu bé sinh ra đến bây giờ, cuối cùng cậu bé nói: “Ông ấy đã có gia đình mới viên mãn rồi, cháu cũng đã có người thân yêu thương cháu, hi vọng chúng ta không làm phiền lẫn nhau.”

 

Sau khi biết được toàn bộ sự thật, cư dân mạng đã mắng chửi gã đàn ông trơ trẽn kia suốt mấy ngày liền, đặc biệt là người dân thành phố Đại Thái. Hiện tại, bông hoa trắng của Nhị Oa đã trở thành biểu tượng của thành phố, ở quảng trường trung tâm vừa mới dựng lên bức tượng cành cây khô và bông hoa trắng mới tinh, sao họ có thể không bênh vực “bông hoa nhỏ của thành phố” mình được chứ.

 

Tóm lại, từ đó trở đi, cha ruột của Nhị Oa không bao giờ xuất hiện nữa.

 

Sau này, khi Hạ Bạch chuyển hộ khẩu sang hộ khẩu của ba mẹ, với sự giúp đỡ của Cục Quản Lý Trò Chơi, Nhị Oa cũng được chuyển theo.

 

Hôm đó, rất nhiều người ở Cục Quản Lý Trò Chơi đã đến chúc mừng Nhị Oa. Bọn hắn đều biết những gì cậu bé đã từng trải qua, trong khoảng thời gian khó khăn nhất, bọn hắn đã bất đắc dĩ phải đặt gánh nặng lên vai đứa trẻ này, giờ đây nhìn thấy cậu bé đã có một gia đình hạnh phúc, ổn định, ai nấy đều cảm thấy vui mừng và an ủi.

 

Bọn hắn hi vọng sau này cậu bé có thể sống một cuộc sống bình thường như những đứa trẻ khác.

 

Sau khi giải quyết xong chuyện của Nhị Oa, bọn hắn bắt đầu làm một việc quan trọng khác.

 

Hạ Bạch đã khôi phục lại ký ức, cậu vẽ lại hình dáng của 92 người chơi tham gia trò chơi thử nghiệm nội bộ. Việc này không khó, cái khó là tìm kiếm thi thể của họ.

 

Khác với sáu vị Hỉ Thần kia, Hạ Bạch đã đưa họ ra khỏi không gian trò chơi, nhưng lại không biết thi thể của họ ở đâu.

 

Cuối cùng, để họ sớm được trở về nhà, một lần nữa, bọn hắn đã nhờ đến sức mạnh của cộng đồng. Đầu tiên là tìm kiếm danh tính của họ trên mạng nội bộ, sau đó tổng hợp ảnh của họ, phát động chiến dịch “Tìm kiếm thi thể người chơi tham gia trò chơi thử nghiệm nội bộ”.

 

Hoạt động này được Cục Quản Lý Trò Chơi và các ban ngành khác hỗ trợ, vô số cư dân mạng đã tham gia. Khoảng thời gian đó, ngày nào Hạ Bạch cũng đều nhận được vô số tin nhắn.

 

Tin nhắn quá nhiều, một mình cậu không thể xem hết, cộng thêm Lăng Trường Dạ và Nhị Oa cũng không xuể. Các thành viên của Đội Tấn Công lại đến giúp đỡ, không chỉ giúp họ xem tin nhắn mà còn giúp họ đi khắp cả nước tìm kiếm thi thể.

 

Một ngày nọ, trên đường bay đến một tỉnh khác để xác minh tin tức, Hoa Hạo Minh đột nhiên sực tỉnh: “Không đúng, trò chơi đã kết thúc rồi mà? Đội Tấn Công cũng không còn tồn tại nữa, tại sao chúng ta vẫn phải nghe lời Lăng Trường Dạ?”

 

Dương Mi vỗ vai hắn: “Yên tâm đi, cậu nhìn Hạ Bạch kìa, cứ cái đà này không làm xong việc chắc chắn không chịu kết hôn, vì đội trưởng của chúng ta không muốn làm trai già ế vợ, chúng ta cố lên nào.”

 

“……….”

 

Với sự giúp đỡ của mọi người, năm đó Hạ Bạch đã tìm thấy hầu hết thi thể và tro cốt của những người chơi thử nghiệm nội bộ. Có người đã được đưa đến đồn cảnh sát rồi trả về cho gia đình, có người được người tốt bụng chôn cất trên núi, có người trở thành Đại thể lão sư, có người bị kẻ biến thái mang về nhà, có người vẫn ở trong nhà tang lễ……

 

Những người có gia đình, Hạ Bạch sẽ đưa họ về nhà. Những người đến từ cô nhi viện, Hạ Bạch giúp họ tìm kiếm cha mẹ, đưa họ trở về. Những người thực sự không có nhà, Hạ Bạch mua đất chôn cất, an táng họ cẩn thận.

 

Còn lại chín người, không có tin tức gì trên toàn mạng, trở thành bài toán nan giải.

 

Hạ Bạch không bỏ cuộc, cuối cùng, vào năm nhất nghiên cứu sinh, cậu đã tìm thấy tất cả bọn họ.

 

Nhờ vào thiết bị ngày càng tinh vi của Dương Nghi. Trước đây thiết bị của hắn ta đã phát hiện ra năng lượng trò chơi trong cơ thể Hạ Bạch vượt quá mức cho phép, tất nhiên chủ yếu là do cậu đã nhận được rất nhiều kỹ năng, số lần tham gia trò chơi cũng có ảnh hưởng nhất định. Dựa vào điều này, trong lúc khó khăn nhất, họ đã nghĩ đến những người chơi đã tham gia thử nghiệm nội bộ, số lần vào trò chơi của họ rất nhiều, có thể sử dụng máy dò tìm kiếm trên diện rộng.

 

Cuối cùng, họ đã sử dụng phương pháp này để tìm thấy thi thể của những người chơi còn lại, người cuối cùng được vớt lên từ biển cả.

 

Hạ Bạch chân thành cảm ơn Dương Nghi.

 

Dương Nghi vẫn lạnh lùng như trước, vị viện sĩ trẻ tuổi nhất nói: “Không cần khách sáo, cứ coi như tôi trả lại điểm tích lũy trò chơi cho cậu.”

 

Trong phó bản trò chơi ở trường Trung học số 2 Đại Huệ, Hạ Bạch đã cho Dương Nghi mượn điểm tích lũy để mua đạo cụ. Sau đó, Dương Nghi đã tích cực trả lại, nhưng vẫn chưa trả hết thì trò chơi đã kết thúc, điểm cũng không còn ý nghĩa gì nữa, nhưng lúc hắn ta mượn thì nó lại vô cùng quý giá.

 

Lúc đưa vị Hỉ Thần cuối cùng về nhà là vào kỳ nghỉ đông đầu tiên sau khi Hạ Bạch được nhận vào học cao học tại trường, vẫn là cậu và Lăng Trường Dạ cùng nhau lái xe đưa họ về, giao vị Hỉ Thần cho người mẹ già yếu đã chờ đợi cô ấy suốt bao nhiêu năm qua.

 

Hạ Bạch nhảy ra khỏi bậc thềm nhà, như một chú thỏ con, vui vẻ nhảy một cái thật mạnh mẽ và vững vàng. Sau khi nhảy ra, cậu ngẩng đầu nhìn lên bầu trời thật lâu, sau đó quay sang nói với Lăng Trường Dạ: “Đội trưởng, cuối cùng em cũng được là chính mình rồi.”

 

Hết chương 148.

 

Chương 148: Phiên Ngoại – Sau Này

Ngày đăng: 24 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên