Chương 149: Phiên Ngoại – Bụi Trần
Mã Đồng Phong xách theo hai chai rượu và một túi đựng mèo, chậm rãi bước về phía căn nhà nhỏ.
Chưa vào cổng mà ông đã nghe thấy tiếng mèo kêu. Chú mèo con lo lắng trong túi nghe thấy tiếng kêu thì rụt rè thò đầu ra.
Người mở cửa là một chàng trai, trông trạc tuổi Hạ Bạch. Mã Đồng Phong biết, cậu nhóc này từng là bạn cùng phòng ký túc xá của Hạ Bạch, tên là Tống Minh Lượng. Cậu đã bỏ học, bị Lão Dương mắng mỏ một hồi, cuối cùng thi đỗ vào một trường đại học danh tiếng ở thành phố Phong Ninh, cuối tuần nào cũng đều trở về đây.
“Chú Mã, chú đến rồi.” Cậu đưa tay nhận túi mèo từ tay Mã Đồng Phong, nhìn thấy một chú mèo mập mạp màu vàng đen, trên mặt tự nhiên xuất hiện nụ cười, “Mèo con đáng yêu quá.”
Trông cậu là một chàng trai lễ phép, ấm áp, trên người mang theo khí chất điềm tĩnh, khiến người khác nhìn vào cảm thấy rất dễ chịu.
Mã Đồng Phong cũng cười theo, “Là mèo của một cụ già trong viện dưỡng lão của chúng tôi, cụ ấy mất cách đây hai hôm, chú muốn tìm cho nó một mái ấm mới.”
Từ sau khi ra khỏi rạp chiếu phim Hài Hòa, được Lăng Trường Dạ giới thiệu, Mã Đồng Phong đã thuận lợi gia nhập Đội Cứu Hộ của Lão Dương tại Cục Quản Lý Trò Chơi. Ông cùng Lão Dương và nhiều người khác đã cứu giúp rất nhiều người. Cục Quản Lý Trò Chơi cũng đã làm theo lời hứa trước đó, chữa khỏi chân cho ông.
Sau đó, trò chơi kết thúc, Cục Quản Lý Trò Chơi tiến hành tinh giản và điều động nhân sự, những người trong Đội Cứu Hộ cũng được sắp xếp công việc.
Lúc đó ông có ba lựa chọn: một là vào cơ quan nhà nước, hai là vào bệnh viện, ba là vào làm việc tại một viện dưỡng lão rất tốt.
Ông đã chọn viện dưỡng lão. Viện dưỡng lão nằm trên sườn núi, sơn thủy hữu tình, biệt lập với xung quanh. Những người già sống ở đó có điều kiện nuôi thú cưng, chú mèo này là một ví dụ.
Sau khi chủ của chú mèo qua đời, con cái của họ không muốn nuôi nó nữa, Mã Đồng Phong đã nghĩ đến vị lãnh đạo cũ, vậy nên đã mang con mèo đến đây.
“Cậu coi nhà tôi là cái gì thế!” Lão Dương hừ hừ bước ra khỏi nhà.
“Dù sao cũng đã nhiều như vậy rồi.” Mã Đồng Phong nhìn những chú mèo con đang phơi nắng trong sân, rồi thả chú mèo trong túi ra, “Chú mèo con này cũng có câu chuyện của riêng nó.”
Khi chú mèo con loạng choạng bước ra khỏi túi, Lão Dương mới hiểu tại sao Mã Đồng Phong lại thương xót nó như vậy, cũng hiểu tại sao con cái của cụ già kia không muốn nuôi nó.
Chú mèo con trông bụ bẫm khỏe mạnh, nhưng khi nó bò ra, mọi người mới thấy một chân sau của nó bị kéo lê trên mặt đất. Nó căng thẳng nhìn ba người và những con mèo khác.
Trong lòng Lão Dương đã quyết định cho chú mèo đáng thương này một chỗ ở, nhưng miệng vẫn nói: “Ở đây con nào mà chẳng có câu chuyện của riêng mình.”
“Phải phải phải, đều có câu chuyện riêng của mình, tôi biết mà.” Mã Đồng Phong nói.
Ông thực sự biết, trong số đó có hai con là ông và Lão Dương cùng nhau giải cứu, một con ở trong ống thông gió, một con bị vứt xuống giếng ở sân sau của một ngôi nhà nuôi mèo.
Hôm cứu con mèo bị vứt xuống giếng, trời mưa tầm tã, Lão Dương ngã xuống giếng, người lấm lem bùn đất, còn bị gãy xương. Thế nhưng khi ông bế chú mèo con đáng thương đó lên, nụ cười trên mặt Lão Dương đã khiến Mã Đồng Phong nhớ mãi, vừa vui mừng vừa trìu mến.
Ông đã hỏi Lão Dương tại sao lại vui vẻ như vậy.
Lão Dương lau bùn đất trên mặt, nhìn chú mèo tai cụp gầy gò, nói: “Ít nhất tôi có thể cho nó một mái nhà che mưa che nắng, không để nó chết thảm bên ngoài.”
Lúc đó, Mã Đồng Phong mới biết chuyện về con gái của Lão Dương, cũng hiểu tại sao ông lại liều mạng cứu những chú mèo con như cứu người.
Lão Dương chia thức ăn cho mèo vào mấy cái bát, bưng một bát đến đút cho chú mèo mập chân què. Thấy chú mèo rụt rè ăn một miếng gan bò, ông liền cười.
Ông ngẩng đầu nhìn chiếc lọ đeo trên ngực Mã Đồng Phong, hỏi: “Vẫn mang theo à?”
Lần đầu tiên Lão Dương gặp Mã Đồng Phong, ông thấy Mã Đồng Phong ôm một chiếc túi. Lão Dương đã thấy quá nhiều người chết, quen thuộc với mùi hôi thối của xác chết, biết trong túi có gì, liền bảo Mã Đồng Phong lấy ra cho ông xem.
Đó là một bàn tay.
Khi Mã Đồng Phong và vợ sắp cưới của ông cùng Hạ Bạch, Lăng Trường Dạ bị cuốn vào trò chơi ở rạp chiếu phim Hòa Hợp, vợ ông đã bị kéo vào thế giới trong phim, chỉ còn lại bàn tay này trong tay ông.
Lão Dương hỏi ông: “Thật sự không buông bỏ được sao?”
Ông trả lời dứt khoát: “Không buông bỏ được.”
“Nếu không buông bỏ được, vậy thì hãy hỏa táng rồi mang theo bên người.” Để nguyên như vậy chỉ có thối rữa, vậy nên Lão Dương đã khuyên ông nên hỏa táng bàn tay đó rồi mang theo bên mình.
Nghe nói có người làm nhẫn từ tro cốt của người yêu đeo trên tay, Mã Đồng Phong đã cho tro cốt của bàn tay vào chiếc lọ, đeo trên cổ. Chiếc lọ nằm ngay ngắn trước ngực ông. Ông cứ như vậy mang theo Hà Gia Tú đi khắp nơi, đi cứu những người đứng trên bờ vực cái chết.
Lão Dương hỏi ông còn đeo à, bởi vì lúc đó ông đã giúp Mã Đồng Phong hỏa táng, còn nói với ông ấy rằng, khi nào buông bỏ được thì hãy tháo ra chôn cất.
Mã Đồng Phong mỉm cười, đáp: “Đời này chắc là không tháo ra được nữa rồi.”
Hai người đồng nghiệp cũ ngồi xuống trong sân, vừa uống chén rượu cay vừa nhìn chú mèo con mập mạp nọ, chú mèo vừa sợ hãi vừa miễn cưỡng hòa nhập với bầy mèo trong sân.
Tống Minh Lượng bưng ra hai đĩa thức ăn, dặn dò hai người uống ít thôi.
Lão Dương hỏi Mã Đồng Phong: “Sao cậu không vào cơ quan nhà nước mà lại chọn viện dưỡng lão?”
Người khác chắc chắn sẽ không chút do dự mà chọn vào cơ quan nhà nước.
“Bởi vì tôi thấy việc cứu người giúp người, ừm… sáng lấp lánh.” Mã Đồng Phong lục lọi vốn từ nghèo nàm trong đầu mình, cuối cùng mới thốt ra được từ này.
Ông vốn là một kẻ thấp cổ bé họng, làm bảo vệ cho một khu chung cư cũ nát, nhận hai nghìn tệ một tháng cũng bị người ta khinh thường, phải khép nép cầu xin.
Trước đây, cả đời ông có nhón chân lên cũng chỉ nhìn thấy bụi bặm, nhưng từ khi gia nhập Đội Cứu Hộ, ông đã đi rất nhiều nơi, cứu rất nhiều người, nhìn thấy màu sắc được mài giũa từ những hạt cát trong bụi trần.
“Vào cơ quan nhà nước cũng có thể giúp đỡ mọi người, nhưng không trực tiếp như vậy.” Mã Đồng Phong nói: “Viện dưỡng lão này tuy cao cấp, nhưng người già, nhất là những người không còn khả năng vận động, chỉ có thể chờ chết, bọn họ bất lực và hoang mang. Tôi có thể giúp đỡ họ một cách trực tiếp hơn, lại có cảm giác lấp lánh, cảm giác này khiến tôi yên lòng.”
Ông là người như vậy, muốn làm những việc như vậy.
Sinh ra từ nơi thấp hèn, cày cấy trên lớp bụi trần.
“Tôi biết ngay là cậu sẽ chọn như vậy mà, hahaha.” Lão Dương vui vẻ nói.
Mã Đồng Phong nâng ly rượu lên, “Tôi cũng biết ông nhất định sẽ hiểu cho tôi mà.”
Cũng giống như Đội Cứu Hộ đã không còn, nhưng trong sân của Lão Dương vẫn không ngừng xuất hiện những chú mèo hoang, con thì mất một mắt, con thì què một chân, con thì cụt đuôi. Nhìn chúng ăn no rồi nằm phơi nắng trong sân, Lão Dương không còn vẻ hung dữ như trước nữa.
Không cần trở thành anh hùng của ai, che mưa che nắng cho những sinh vật nhỏ bé, tàn tật này cũng khiến ông một đời mãn nguyện rồi.
Lão Dương cũng nâng ly, hai chiếc ly thủy tinh bình thường chạm vào nhau, lóe lên một tia nắng.
Bên cạnh, một chàng trai đang tựa người vào khung cửa nhìn họ, miệng lẩm bẩm gì đó.
Trong sân, một chú mèo mướp cụt đuôi đang ưỡn mông, rầm rì bú sữa mẹ trong ổ mèo êm ái.
Ánh nắng ấm áp, gió nhẹ hiền hòa.
*****
“Vưu Nguyệt, vào ăn cơm nào con!”
Vưu Nguyệt đang ngồi học bài bên cửa sổ, nghe tiếng gọi thì đặt sách xuống, nhìn thoáng qua cây dâu tằm ngoài sân rồi đứng dậy đi ăn cơm.
Thạch Đan Phượng đặt nồi lên bàn, lau tay vào tạp dề, nói: “Đây là nấm bụng dê ba và chú Đan mới hái trên núi sáng nay, mẹ hầm canh gà cho con, mau đến nếm thử xem ngon không?”
Nói rồi bà lại gọi: “Vưu Mạc Hàn, đừng làm nữa! Vào ăn cơm!”
Vưu Mạc Hàn đang làm mộc ngoài sân, “Rồi rồi, sắp xong rồi, chỉ còn một lớp sơn bóng nữa thôi, làm xong là tối nay Nguyệt Nguyệt có bàn học mới để dùng rồi, hì hì, bàn học thơm mùi gỗ mới.”
Vưu Nguyệt bưng bát canh gà ngồi xuống bậc cửa, nhìn Vưu Mạc Hàn làm bàn học cho mình, uống một ngụm canh, vị ngon ngọt khiến cậu khẽ nhắm mắt lại.
Thạch Đan Phượng cũng bưng một bát canh ra cho Vưu Mạc Hàn, không để ông phải rửa tay, bà múc canh đút cho ông hai miếng. Gương mặt vốn đã hiền lành của Vưu Mạc Hàn càng thêm phần rạng rỡ, ông nhìn Thạch Đan Phượng, ánh mắt tràn đầy hạnh phúc và yêu thương, “Ngon thật đó, em vất vả rồi.”
Thạch Đan Phượng cũng cười, nụ cười rất đỗi đơn thuần, nếu người khác nhìn thấy nụ cười này của bà, chắc hẳn sẽ không thể nào đoán được bà là người chơi hệ Mị Hoặc.
Họ đã ở bên nhau rất lâu rồi, nhưng trông vẫn rất ân ái.
Người khác đều cho rằng họ quấn quýt không rời, nhưng thực chất Vưu Nguyệt biết, họ chưa bao giờ ngủ chung giường, nhưng họ sẽ nắm tay nhau khi ngủ.
Từng có một thời gian, trong thế giới ngầm ở xứ người, một người là diễn viên biểu diễn khí quan, một người là gái mại dâm, hai người đến với nhau, còn nhận nuôi một cậu bé vừa bị bán sang làm con trai. Ba người sống hạnh phúc bên nhau, nỗ lực mưu sinh, không hề cảm thấy đáng thương hay bi thảm.
Cách hai người ở bên nhau như vậy chính là điều họ mong muốn nhất, cũng chẳng có gì kỳ lạ.
Giờ đây, trong thế giới ngập tràn ánh sáng, họ vẫn vui vẻ, dường như còn rạng rỡ hơn một chút.
Thấy Vưu Nguyệt đang nhìn mình, hơn nữa vẻ mặt lại rất bình tĩnh, Thạch Đan Phượng mới kể về tin tức xem trên TV hôm nay, “Nghe nói Hạ Bạch đã tìm thấy tất cả người chơi tham gia trò chơi thử nghiệm nội bộ rồi, cậu ấy đã đưa tất cả bọn họ về nhà, đúng là lợi hại thật.”
Vưu Nguyệt gật đầu, cúi xuống nhìn thứ đeo trên cổ tay mình, nói: “Cậu ấy vẫn luôn rất lợi hại.”
Có đôi khi, Vưu Nguyệt cảm thấy Hạ Bạch là mặt trời, còn mình là mặt trăng, giống như chính cái tên của cậu vậy.
Nói bản thân là mặt trăng, không phải là cậu cũng tỏa sáng rực rỡ, mà là cậu cảm thấy mình chỉ có thể phát ra chút ánh sáng le lói trong thế giới tăm tối, còn Hạ Bạch lại khác, dù ở trong thế giới rực rỡ chói lọi cũng có thể tỏa sáng, hơn nữa còn mãi mãi tỏa sáng.
Thấy con trai vẫn còn chút hào hứng, Thạch Đan Phượng lại hỏi: “Lần trước con gặp Hạ Bạch thế nào?”
Lần trước cậu gặp Hạ Bạch là ở Viện Giáo Dục của Cục Quản Lý Trò Chơi.
Sau khi trò chơi kết thúc, Cục Quản Lý Trò Chơi có nhiều thay đổi lớn, duy chỉ có Viện Giáo Dục là còn tương đối nguyên vẹn. Trò chơi kết thúc, người chơi vẫn còn, vẫn cần được giáo dục và trừng phạt.
Vưu Nguyệt cũng được đưa đến đó để giáo dục, cậu đã phạm sai lầm.
Ở Viện Giáo Dục, cậu luôn ngoan ngoãn nghe lời, thậm chí còn khai ra việc trò chơi từng liên lạc riêng với mình.
Giáo viên phụ trách cậu đã hỏi: “Trò chơi liên lạc riêng với con để làm gì?”
Vưu Nguyệt: “Nó cố gắng khiến con căm ghét mọi người trên thế giới này, dùng kỹ năng phán xét để giết càng nhiều người càng tốt, đặc biệt là người chơi. Sau này con mới biết, lúc đó có thể nó đang thiếu năng lượng, vi phạm quy tắc của chính mình, nên mới cố gắng thông qua con để có được nhiều năng lượng hơn.”
Giáo viên lại hỏi: “Tại sao trò chơi lại tìm đến con?”
Vưu Nguyệt nghiêm túc suy nghĩ một hồi, “Có lẽ là nó thấy con rất đáng thương.”
Giáo viên đó nghiêm túc nhìn cậu ta, giọng nói dịu dàng hơn rất nhiều: “Tại sao con không hợp tác với trò chơi? Thầy đã xem hồ sơ của con rồi, thực chất con chưa từng giết hại một người tốt vô tội nào.”
Vưu Nguyệt đáp lại một cách đương nhiên: “Bởi vì con thấy thế giới này vẫn còn rất tốt đẹp.”
Giáo viên ngẩn người, không nói gì thêm gì nữa.
Cậu phải ở lại Học viện một thời gian dài, có lẽ là do biểu hiện tốt, nên khi biết cậu chưa từng được đi học đàng hoàng, giáo viên đó đã bắt đầu dạy cậu học. Thầy còn nói đùa: “Biết đâu trong khoảng thời gian ở Viện Giáo Dục, thầy có thể dạy hết kiến thức tiểu học cho con.”
Đúng vậy, phải bắt đầu từ tiểu học.
Vưu Nguyệt nói cậu chưa từng được đi học đàng hoàng, kỳ thực là đang nói giảm, nói tránh, cậu căn bản chưa từng được đi học ngày nào.
Lúc ở Ngũ Cô Thôn, cậu không có điều kiện đi học, sau này bị bán đến rạp xiếc ngầm ở nước ngoài thì càng không thể nào đi học được. Cậu chỉ biết đếm một chút, để tiện cho việc bưng khay đồng đi lại giữa những khán giả thu phí.
Biết đếm cũng chẳng được bao nhiêu, sau này khi bị ông chủ rạp chiếu phim Hài Hòa đuổi đi, ông ta không trả đủ lương, mãi sau này cậu mới tính ra được.
Giáo viên dạy, cậu cũng đã chăm chỉ học mỗi ngày, sau khi giáo viên rời đi, cậu vẫn ngồi trong phòng học nhỏ tự học.
Vào lúc đó Hạ Bạch đã xuất hiện.
“Em trai.” Cậu ấy đứng sau lưng cậu, đầu tiên là thò đầu sang bên trái cậu, khi cậu quay đầu nhìn thì cậu ấy lại thò đầu sang bên phải, “Sao em lại ngoan ngoãn thế này, học sinh ngoan.”
Vưu Nguyệt sững sờ, cậu không ngờ mình lại có thể liên quan đến từ “học sinh ngoan”, trong đầu cậu lúc đó chỉ toàn là những cảnh tượng núi thây biển máu mà mình đã trải qua.
“Em muốn thi đại học sao?” Hạ Bạch ngồi xuống bàn học bên cạnh cậu, hỏi.
“Đại học, sinh viên đại học?” Vưu Nguyệt càng thêm sững sờ, đối với cậu, sinh viên đại học là những người rất xa vời và cao quý, cũng giống như việc Hạ Bạch sinh ra đã là sinh viên đại học vậy.
“Ừ, em có thể mà, anh thấy em xem sách rất nhanh.” Hạ Bạch nghiêm túc gật đầu.
“Đúng.” Cậu thuận miệng đáp, một lúc lâu sau mới bừng tỉnh thốt lên: “Đúng, đúng, em muốn thi đại học.”
Hạ Bạch: “Vậy em muốn học ngành gì? Đã có ý tưởng gì chưa?”
Vưu Nguyệt lập tức nói: “Y học.”
Bởi vì cậu chỉ biết mỗi ngành này, cũng bởi vì Hạ Bạch học đại học Y.
Hạ Bạch tỉ mỉ giảng giải cho cậu về các chuyên ngành Y học, sau đó lại hỏi cậu muốn học chuyên ngành nào. Cậu đã nói: “Tâm thần học.”
Hạ Bạch im lặng một lúc, giơ ngón tay cái với cậu.
Không lâu sau, Hạ Bạch lại đến Học viện một lần nữa, mang đến cho cậu rất nhiều sách giáo khoa và sách tham khảo mà cậu ấy đã dùng.
Lúc đó, cậu đã thức trắng hai đêm vì vui mừng khi biết mình có thể thi đại học, cậu vừa hoang mang vừa phấn khích, như thể đã phát hiện ra một màu sắc vô cùng rực rỡ trên con đường tương lai.
Ngoài sách, Hạ Bạch còn tặng cậu một món quà, đó là một chiếc vòng tay, một sợi lắc tay bằng bạc rất đơn giản, trên đó có xâu một viên ngọc trai hình thù kỳ lạ, nhưng rất đẹp.
Hạ Bạch hỏi: “Trông nó kỳ lạ phải không?”
Cậu gật đầu.
Hạ Bạch nói: “Nó là ngọc trai Baroque, kỳ lạ nhưng cũng rất đẹp, lại càng độc đáo hơn, phải không?”
Cậu nhìn chằm chằm viên ngọc trai hồi lâu, mím môi, gật đầu.
Trên cổ tay từng được Hạ Bạch kéo ra từ vực sâu chết chóc, giờ đây đeo một viên ngọc trai kỳ lạ, độc đáo, tỏa sáng rực rỡ.
Hạ Bạch nói: “Em trai, hãy cố gắng thi đại học, anh còn phải học lên tiến sĩ, hy vọng trước khi anh tốt nghiệp tiến sĩ, em cũng có thể xuất hiện trong khuôn viên trường đại học.”
Vưu Nguyệt hiểu ý của Hạ Bạch.
Rốt cuộc cậu cũng biết mình cũng có thể thi đại học, giống như người bình thường. Hạ Bạch cũng ủng hộ cậu thi đại học, nhưng cậu ấy lại nói với cậu, cậu thi đại học không phải là để trở thành người bình thường, không phải để hòa nhập vào dòng người ngoài kia, mà là để trở thành một người đặc biệt, có thể tự mình tỏa sáng.
Hình thù dị biệt cũng rất đẹp, không cần phải gò bó theo hình tròn.
Cậu nhớ mình từng nói về Hạ Bạch với ba mẹ, ba mẹ đã nói, họ và Hạ Bạch từng cùng nhau vào một phó bản trò chơi, tham gia chương trình tuyển chọn thần tượng 404, Hạ Bạch là người duy nhất không bao giờ tỏ ra thương hại họ, dù là trên sân khấu, trong trò chơi hay ngoài đời thực gì cũng vậy.
Sau khi ra khỏi Viện Giáo Dục, Vưu Nguyệt vẫn tiếp tục học tập, đồng thời dùng số tài sản mình tích cóp được trong trò chơi để xây dựng một ngôi trường ở vùng núi, cho con cháu của các thành viên Bán Nguyệt Đoàn cùng nhau đến học.
Cha mẹ của rất nhiều đứa trẻ ở đó đều là những người khốn khổ, bản thân chúng cũng không giống như những đứa trẻ bình thường. Nhưng nếu nhìn xuyên qua vẻ ngoài lem luốc hoặc tàn tật của chúng, nhìn sâu vào đôi mắt chất chứa thù hận, hoặc u uất, hoặc kiên cường bất khuất kia, sẽ phát hiện ra chúng cũng đang chuẩn bị tỏa sáng.
“Bàn xong rồi.” Vưu Mạc Hàn vỗ bàn đầy tự hào, “Nguyệt Nguyệt, con xem ba có lợi hại không?”
Hết chương 149.
