Chương 149: Trở Về Quá Khứ Làm Kẻ Đạo Nhạc Nổi Đình Nổi Đám Trong Giới Giải Trí (Thượng)

Chương 149: Trở Về Quá Khứ Làm Kẻ Đạo Nhạc Nổi Đình Nổi Đám Trong Giới Giải Trí (Thượng)

 

Hay lắm, vốn dĩ là “xâm nhập gia cư bất hợp pháp”, qua một câu của Trợ lý đã biến thành “kim ốc tàng kiều”.

 

Trợ Lý nhìn cái đuôi cá màu xanh lam của Dư Nhân ẩn hiện dưới làn nước, uyển chuyển hỏi, “Tổng Tài, người cá có cho phép tư nhân nuôi dưỡng không?”

 

Trợ lý lại dùng thêm một câu nữa, biến “kim ốc tàng kiều” thành “tạm giam hình sự”.

 

Chứng kiến sự việc trước mắt chỉ trong vòng một phút ngắn ngủi đã chuyển biến từ phim kinh dị《Biệt Thự Bí Ẩn》, đến chương trình giáo dục《Đạo đức và pháp luật》, rồi lại sang phim tình cảm《Sự quyến rũ của Đuôi cá》, cuối cùng là chốt hạ ở chuyên mục《Pháp luật ngày nay》, để tránh cho mọi chuyện tiếp tục phát triển theo chiều hướng không thể kiểm soát được, tôi đã kịp thời ngăn lại.

 

“Vệ sĩ.”

 

Đội vệ sĩ xuất hiện, bắt giữ Dư Nhân ngay tại trận.

 

Trong lúc chờ đợi Tiểu Đội Bá đến hỗ trợ, tôi nhìn chằm chằm Dư Nhân đang nằm trên mặt đất.

 

Lúc này, nhìn Dư Nhân toát lên một vẻ đẹp hết sức bi thương, tan nát. Mái tóc ngắn màu nâu nhạt của cậu ta giờ đã biến thành mái tóc dài màu xanh nước biển, xõa tung trên vai. Vẻ đẹp vốn đã thoát tục và yêu mị nay lại càng thêm quyến rũ.

 

Chiếc đuôi cá khổng lồ màu xanh nước biển trải dài trên mặt đất, dưới ánh mặt trời phản chiếu những tia sáng vàng nhạt lấp lánh.

 

Tai của cậu ta đã biến thành vây tai, trong suốt, phần vây gần da thịt ánh lên sắc hồng nhàn nhạt. Đôi mắt cậu ta ngân ngấn lệ như chực khóc, long lanh ngấn lệ, sóng sánh như mặt hồ.

 

Nhưng thứ thu hút ánh nhìn hơn cả chính là khuôn mặt cậu ta.

 

Trên gò má vốn mịn màng nay mọc ra những chiếc vảy tựa như vảy cá, mỗi chiếc to bằng móng tay, bốn năm chiếc vảy xếp ngay dưới mắt, không hề đáng sợ, ngược lại còn đẹp đến mức yêu dị, hệt như một lớp trang điểm đặc biệt cho sân khấu kịch.

 

“Tại sao cậu lại ở trong suối nước nóng của tôi?”

 

“Tôi…”

 

Cậu ta vừa xấu hổ vừa khó xử, khẽ cắn môi dưới.

 

Sắc môi trong suốt sáng bóng.

 

Tôi lại bất giác nhớ đến buổi hẹn hò với Trợ lý vừa bị phá đám.

 

Nếu không có con cá này xuất hiện trong suối nước nóng, có lẽ bây giờ tôi đã khiến sắc môi của Trợ lý trở nên óng ánh hơn thế này nhiều.

 

…Hừ.

 

Tôi mất kiên nhẫn: “Không muốn nói thì thôi, đợi đến đồn cảnh sát rồi nói.”

 

“Tôi nói!”

 

Dư Nhân vội vàng đáp: “Tôi, tôi chỉ là muốn được bơi quá thôi.”

 

Cậu ta cúi đầu: “Tôi rất thiếu tiền, dạo trước phát hiện căn biệt thự này luôn bỏ trống, hồ nước nóng cũng không có ai dùng, nên thỉnh thoảng tôi sẽ đến đây ngâm mình…”

 

Tôi nhắm mắt lại, cố nén cơn giận nhưng không thành: “Không có ai dùng thì cậu có thể tự tiện lấy dùng à?”

 

“Cậu không sợ bị biến thành món cá phi lê trụng nước sôi à?!”

 

Vì mắc chứng sạch sẽ, tôi không bao giờ dùng suối nước nóng ở bên ngoài, nên tất cả các hồ đều là của riêng tôi. Bây giờ cậu ta lại nói với tôi rằng, trong lúc tôi không hề hay biết, cậu ta đã ngâm mình trong hồ của tôi?!

 

Toàn bộ lông gáy sau lưng tôi dựng đứng hết cả lên.

 

Dư Nhân bị tôi mắng cho mắt lưng tròng: “Xin, xin lỗi!”

 

“Tôi chỉ là quá muốn được bơi thôi, tôi không có tiền, bơi ở hồ thì sẽ bị nhìn thấy, bể cá ở nhà lại quá nhỏ, tôi chỉ có thể đến đây, sau này tôi sẽ không thế nữa đâu.”

 

Dư Nhân đáng thương co rúm người lại thành một viên cá viên.

 

Tôi không muốn dây dưa thêm với cậu ta, hít một hơi thật sâu, chỉ muốn mau chóng cho người đến dọn dẹp sạch sẽ toàn bộ cái hồ nước nóng này.

 

“Đuôi và vảy của cậu là sao thế?”

 

Dư Nhân cúi đầu: “Tôi chạm vào nước sẽ hiện nguyên hình. Bây giờ pháp lực của tôi rất yếu, không thể khống chế được đuôi của mình, phải đợi nước khô mới có thể tự động biến lại thành chân.”

 

Tôi nhớ lại ba năm trước, lần mà Dư Nhân bị nghi là hủy dung, bèn hỏi: “Buổi biểu diễn cuối cùng của cậu năm đó, trời đổ mưa lớn, cậu che mặt không phải vì trôi lớp trang điểm, mà là vì vảy cá xuất hiện?”

 

“Vâng…”

 

“Lúc đó tôi vừa mới thành niên không lâu, vảy trên mặt vẫn còn màu hồng.”

 

Vậy ra thứ mà ống kính chụp được không phải là sẹo, mà là vảy cá.

 

Xem ra việc làm sáng tỏ chuyện năm đó còn đơn giản hơn tôi tưởng.

 

“Nói ra hết những gì cậu đã che giấu đi.”

 

Dư Nhân dùng đôi mắt xanh thẳm như đại dương, cẩn thận liếc nhìn tôi một cái, hàng mi dài khẽ run lên rồi rũ xuống, như thể đã hạ quyết tâm.

 

“Như ngài đã thấy, tôi là một Nhân Ngư.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

“Pháp lực của chúng tôi dựa vào tình yêu của con người để tồn tại. Mỗi Nhân Ngư sau khi lên bờ đều sẽ tìm kiếm người bạn đời định mệnh của mình.”

 

“Trước khi người bạn đời định mệnh của mình xuất hiện, chúng tôi có thể thu thập sự yêu mến của loài người để làm nền tảng pháp lực.”

 

“Bởi vì giọng hát của Mỹ Nhân Ngư chúng tôi đều rất hay, nên đa số sau khi lên bờ đều chọn vào giới giải trí để trở thành ca sĩ.”

 

“Ban đầu tôi cũng định như vậy.”

 

“Nhưng công ty đầu tiên tôi gặp sau khi lên bờ, bề ngoài thì tử tế, nhưng lòng dạ thì đen tối, hợp đồng toàn là cạm bẫy. Hơn nữa bọn họ còn muốn đưa tôi lên giường của các lão tổng, bắt tôi kéo tài nguyên về cho cả công ty.”

 

Cơ thể Dư Nhân run lên vì tức giận.

 

Tôi thầm nhíu mày.

 

Một bộ phận quản lý bất lương trong giới giải trí sẽ giới thiệu nghệ sĩ dưới trướng của mình cho các nhà đầu tư, tìm kim chủ cho nghệ sĩ. Nói cho hay là tìm kim chủ, còn nói khó nghe chính là dắt mối.

 

Trước đây chuyện này trong giới xảy ra rất nhiều, nhưng sau khi xuất hiện vài Công Lược Giả làm ngôi sao, giới chức trách đã nhân cơ hội này mở một đợt càn quét ‘rác bẩn’ trong giới giải trí, khiến bầu không khí trong giới lập tức tốt đẹp hơn rất nhiều.

 

Không ngờ bây giờ lại có kẻ ngang nhiên vi phạm, lại còn ép người lương thiện vào con đường nhơ nhớp, bắt một nghệ sĩ không tình nguyện đi đổi lấy tài nguyên cho cả công ty.

 

Cả công ty đó chẳng khác nào đang nằm rạp trên người Dư Nhân mà hút máu.

 

Tôi nhìn về phía Trợ lý.

 

Trợ lý gõ nhẹ vào Trí Não, ra hiệu đã ghi âm lại toàn bộ.

 

“Tôi không đồng ý, người quản lý liền bỏ thuốc tôi, định đưa tôi cho nhà đầu tư.”

 

Dư Nhân nghiến răng: “Nhưng bọn họ không ngờ rằng, lúc đó tôi đã có năm triệu người hâm mộ, tất cả đều là người thật, tình yêu của người hâm mộ đã cho tôi pháp lực rất mạnh, chống lại thuốc và xử lý một gã đàn ông bỉ ổi hoàn toàn không thành vấn đề.”

 

“Tôi đã đánh cho nhà đầu tư đó một trận tơi bời, cũng đắc tội hoàn toàn với công ty.”

 

“Nhưng vì công ty vẫn muốn dùng độ nổi tiếng của tôi để nâng đỡ người mới, nên cũng không đóng băng hoạt động của tôi.”

 

Dư Nhân hít một hơi thật sâu, nhỏ giọng nói: “Cho đến khi Trọng Hoan xuất hiện.”

 

“Một ngày nọ, có người nói ca khúc tự sáng tác của tôi là đạo nhạc.”

 

“Ban đầu tôi chỉ nghĩ bọn họ đang ké fame mà thôi.”

 

“Làm sao tôi phải đạo nhạc chứ? Ca hát là tài năng bẩm sinh của Nhân Ngư, tôi hoàn toàn không cần đạo nhạc cũng có thể hát ra những ca khúc độc nhất vô nhị trên thế giới, sao tôi có thể đạo nhạc được.”

 

“Nhưng trớ trêu thay, Trọng Hoan đã xuất hiện.”

 

“Quá trình sáng tác mà hắn ta đưa ra chi tiết đến cực điểm, sau khi xem xong tôi gần như đã tưởng rằng, những ca khúc đó thật sự là do tôi đạo nhạc.”

 

Dư Nhân đau đớn siết chặt nắm đấm: “Nhưng sao có thể chứ? Bài hát do chính tôi viết, sao lại biến thành của người khác được?”

 

“Lẽ nào trên đời này thật sự có hai người tâm ý tương thông, có thể viết ra những ca khúc hoàn toàn giống nhau?”

 

Dư Nhân nói xong, phải mất một lúc lâu sau mới có thể trấn tĩnh lại được, cậu ta khẽ nói: “Sau đó, chính là buổi biểu diễn.”

 

“Trước khi tôi lên sân khấu, người quản lý đã đổi nước của tôi thành sơn.”

 

“Cổ họng tôi bị hủy hoại.”

 

“Tôi… đã làm một việc sai trái.”

 

Dư Nhân rệu rã vùi mặt vào lòng bàn tay.

 

“Tôi đã hát nhép.”

 

“Ảnh hưởng của việc đột ngột hủy buổi biểu diễn là quá lớn, tôi không muốn người hâm mộ của mình thất vọng, không muốn họ ghét bỏ tôi, nên tôi đã chọn cách hát nhép.”

 

“Chỉ lần này thôi, tôi đã nghĩ vậy.”

 

“Nhưng rồi đột nhiên mất điện, tôi… bị phát hiện.”

 

Cậu ta khóc nấc lên, từng giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay.

 

“Khoảnh khắc giọng hát thật của tôi bị lộ ra, những người hâm mộ của tôi đã đồng loạt thoát fan rồi quay lưng chỉ trích hàng loạt.”

 

“Pháp lực của tôi nhanh chóng tan biến, lại gặp phải mưa lớn, tôi không thể duy trì hình người được nữa, vảy bắt đầu mọc ra trên mặt, tôi chỉ có thể vội vàng rời đi.”

 

“Tôi sai rồi, tôi đã làm sai rồi.”

 

“Tất cả người hâm mộ của tôi đều thoát fan rồi quay lại chửi bới, nhắc đến tôi là toàn những lời mắng nhiếc, tiền bồi thường hợp đồng quảng cáo tôi phải trả trong ba năm mới xong—”

 

Cậu ta nghẹn ngào hỏi tôi: “Nhưng tôi làm sai, cũng chỉ có chuyện hát nhép cuối cùng thôi, tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này chứ?”

 

Hết chương 149.

 

Chương 149: Trở Về Quá Khứ Làm Kẻ Đạo Nhạc Nổi Đình Nổi Đám Trong Giới Giải Trí (Thượng)

Ngày đăng: 16 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên