Chương 15: Bốn Vị Tổng Tài Điên Cuồng Theo Đuổi

Chương 15: Bốn Vị Tổng Tài Điên Cuồng Theo Đuổi

 

Từ sau khi hệ thống báo lỗi, cậu thanh niên kia cũng biến mất không còn tăm tích.

 

Một tháng sau, số lượng tài liệu cần tôi đưa ra quyết định trong công ty bỗng nhiều lên.

 

Doanh nghiệp của tôi có mặt trên toàn cầu, không thể nào mọi việc đều do tôi đích thân xử lý. Bình thường đều có người chuyên trách quản lý, chỉ khi gặp những việc không quyết định được mới cần xin chỉ thị của tôi. Bây giờ, số lượng công việc cần tôi quyết định đã tăng lên gần gấp đôi.

 

Có vấn đề.

 

Tôi lật xem các tài liệu, phát hiện vấn đề không nằm ở nội bộ công ty, mà là từ bên ngoài.

 

Nhiều doanh nghiệp lâu năm hợp tác cùng tôi, đột nhiên thà trả tiền phạt vi phạm hợp đồng cũng muốn hủy bỏ. Còn có một số đối tác, lô hàng cung cấp gần đây toàn là hàng dỏm, nếu không phải bộ phận kiểm tra chất lượng làm việc cẩn thận, thì đống rác thương mại này đã tuồn ra thị trường rồi.

 

Tôi kinh doanh nhiều năm, luôn tuân theo nguyên tắc đôi bên cùng có lợi. Bây giờ những doanh nghiệp này trở mặt với tôi, hoàn toàn là kiểu làm hại địch hai mươi mà tự hại mình hai trăm năm mươi.

 

Biểu hiện điên rồ này khiến tôi liên tưởng đến cậu thanh niên kia.

 

Có lẽ, vầng hào quang Vạn nhân mê tan vỡ chỉ khiến cậu ta không thể tiếp tục ảnh hưởng đến những người xung quanh, còn những người từng bị cậu ta mê hoặc thì vẫn mê muội vì cậu ta.

 

Những rắc rối mà các doanh nghiệp vừa và nhỏ này gây ra cho tôi không phải là quá phiền phức, nhưng khiến người ta khó chịu.

 

Tôi đứng trước cửa sổ sát đất rộng lớn, nhẹ nhàng xoay chiếc nhẫn sapphire trên tay trái.

 

Hoàng hôn buông xuống.

 

“Trời tối rồi, cho nhà Triệu, Tiền, Tôn, Lý, Chu, Ngô, Trịnh, Vương, Phùng, Trần, Chử, Vệ, Tưởng, Thẩm, Hàn, Dương, Chu, Tần, Vưu, Hứa, Hà, Lữ, Thi, Trương, Khổng, Tào, Nghiêm, Hoa, Kim, Ngụy, Đào, Khương… phá sản đi.”

 

Nói xong, tôi hít một hơi thật sâu.

 

………..

 

Ngày cậu thanh niên kia bị bắt, cũng chính là ngày tôi tổ chức buổi họp mặt.

 

Kể từ khi tôi lộ diện trước mặt những doanh nghiệp lúc đầu thì phát điên, sau đó bị tôi ra tay chỉnh đốn, bên tai tôi không ngừng vang lên tiếng thông báo máy móc: “Cảnh báo! Chỉ số yêu thích đã giảm xuống!”

 

Cứ như thể trên người tôi có một cái máy lọc khổng lồ, đi đến đâu, những cái đầu đang yêu của các vị phụ trách đều được chữa khỏi không cần thuốc. Họ như vừa tỉnh mộng, ngẩng đầu nhìn tôi, rồi lại cúi đầu nhìn mình, vẻ mặt từ ngơ ngác đến kinh ngạc, và cuối cùng là hối hận.

 

Các vị chủ tịch, tổng giám đốc, giám đốc của các doanh nghiệp cuối cùng cũng đã tìm lại được trí thông minh của mình, bắt đầu cầu xin tôi.

 

Vốn dĩ tôi cũng không định triệt đường sống của họ, lần này chẳng qua chỉ là để chứng thực suy nghĩ của mình, cộng thêm việc dằn mặt một vài doanh nghiệp có ý đồ xấu nhưng chưa dám hành động.

 

Bây giờ xem ra suy nghĩ của tôi là đúng, dường như tôi có tác dụng áp chế nhất định đối với vầng hào quang Vạn nhân mê này.

 

Không lâu sau tôi lại nghe thấy một tiếng thông báo máy móc.

 

【Cảnh báo! Cảnh báo! Cảnh báo! Chỉ số yêu thích của tất cả các đối tượng công lược đã về 0! Chỉ số yêu thích đã về 0! Nhiệm vụ công lược đã thất bại hoàn toàn!】

 

Ở một góc khuất nhất trong hội trường, một người phục vụ phát ra một tiếng hét thảm thiết.

 

Mọi người nhìn về phía tiếng hét, gương mặt đầm đìa nước mắt nước mũi của người phục vụ ngẩng lên, chính là cậu thanh niên kia.

 

Hệ thống trên người cậu thanh niên có sức sát thương quá lớn, từ khi được tôi báo cáo lên trên, cậu ta đã bị theo dõi đặc biệt. Lần này cậu ta lộ diện, liền bị bắt ngay lập tức.

 

Cùng lúc đó, trong đầu tôi vang lên một giọng nói máy móc.

 

【Vầng hào quang Vạn nhân mê đã vỡ được thu hồi xong, thời gian sử dụng còn lại, bảy ngày.】

 

Ngay khoảnh khắc nghe thấy giọng nói đó, tôi ngẩng đầu lên. Ánh mắt của tất cả mọi người trong hội trường nhìn tôi đều đã thay đổi.

 

Sắc mặt tôi trở nên khó coi, suýt chút nữa đã bóp nát ly rượu.

 

Mỗi vị phụ trách đều có năm trăm điểm trí tuệ, sau khi bị cậu thanh niên kia lây nhiễm não yêu đương, một nửa điểm trí tuệ đã bị đoạt mất. Bây giờ bọn họ lại đang vung vẩy số điểm trí tuệ còn lại về phía tôi, cố gắng cho tôi thấy những thủ đoạn xứng đáng với hai trăm năm mươi điểm trí tuệ của mình.

 

Nhà họ Bạch đi tiên phong, “Thưa Tổng tài, nếu ngài muốn, nhà họ Bạch có thể tặng cho ngài, chỉ cần ngài đồng ý cưới ba anh em chúng tôi.”

 

Nhà họ Ngô theo sát phía sau, “Tổng tài, tôi không tham lam như vậy, chỉ cần ngài bằng lòng cùng tôi trải qua một đêm xuân, tôi nguyện ý đem mảnh đất vừa khai thác được mỏ than kia tặng cho ngài. Tôi đã ký sẵn hợp đồng rồi, chỉ cần ngài gật đầu ký tên thôi.”

 

Nhà họ Tiền không chịu thua kém, “Bạch tổng, anh cũng có gan mở miệng nhỉ, ba anh em các người lông ngực người này còn dài hơn người kia, cởi trần đi dạo trung tâm thương mại cũng không bị đuổi ra, không khéo còn bị người ta hỏi mua áo len ở đâu ấy chứ.”

 

“Còn anh nữa, Ngô tổng, anh đừng tưởng giấu thỏa thuận kết hôn trong hợp đồng mà tôi không nhìn ra nhé!”

 

“Tổng tài, thay vì nhìn bọn họ, sao không nhìn em gái của tôi đây, vừa xinh đẹp đáng yêu, năm nay mới~tròn~mười~tám~tuổi~~~ Nếu ngài thích, tôi, tôi, người ta cũng có thể mới~tròn~mười~tám~tuổi~~~”

 

Nhà họ Chu bám riết không tha, “Thưa Tổng tài, nhà họ Chu chúng tôi nguyện ý cùng các gia tộc khác sở hữu ngài. Bất kể là chia ca hai ba hay ca ba bốn, bất kể là chia ngày một ba năm bảy hay chia ngày chẵn lẻ, chúng tôi đều nguyện ý ở bên cạnh ngài.”

 

Nhà họ Lệ thì dứt khoát đi thẳng đến bên cạnh tôi, cuồng dã xé toạc áo mình ra. Bảy tám người đàn ông trần truồng đứng cạnh nhau, khoe cơ bắp cuồn cuộn của họ với tôi. Gia chủ nhà họ Lệ có thân hình to lớn nhất, đứng trước hàng đàn ông trần truồng, nhếch mày tà mị với tôi, “Oh♂~that is good~”

 

Tôi nặng nề nhắm mắt lại.

 

Đủ rồi!

 

Thế nhưng, tác hại của những người này, cộng hết lại cũng không bằng Tứ đại gia tộc.

 

Buổi sáng, tôi phát hiện có người theo dõi. Khi chiếc khăn tay ụp lên mặt, tôi ra hiệu cho vệ sĩ rồi tương kế tựu kế giả vờ hôn mê. Mở mắt ra thì thấy mình đã bị đưa đến một căn nhà gỗ.

 

Căn nhà gỗ được thiết kế cực kỳ đẹp, vừa tự nhiên vừa hoang dã. Tôi nằm trên chiếc giường lớn thoang thoảng mùi cỏ xanh, Nam Cung dựa vào mép giường, thấy tôi tỉnh dậy, mày mắt long lanh, liền đưa tay kéo tay tôi xuống dưới.

 

“Cưng à, em sờ thử nó xem, xem nó đang hưng phấn thế nào kìa.”

 

Như để hưởng ứng, bên ngoài cửa sổ truyền đến tiếng kêu ủn ỉn vui vẻ của bầy heo thả rông.

 

Mặt tôi đen lại.

 

Mười phút sau, tôi quất một roi thật mạnh vào mông con heo nọc giống. Con heo đau quá bắt đầu chạy như điên, Nam Cung bị trói trên lưng nó, não sắp bị lắc cho đều luôn rồi.

 

“Xem nó chạy nhanh chưa kìa.”

 

“Nào, Nam Cung, anh sờ thử nó xem, xem nó đang hưng phấn thế nào kìa.”

 

 

Buổi trưa, tôi vừa mới quất heo xong, cơm còn chưa kịp vào miệng đã bị người ta thô bạo trói đi.

 

Tấm vải đen trên mắt bị giật ra, cơ bắp rắn chắc của Tây Môn làm căng phồng chiếc áo sơ mi. Tay áo sơ mi xắn lên đến khuỷu tay, cúc áo trước ngực cởi đến cúc thứ ba. Thấy tôi, hắn ta nở một nụ cười ngông cuồng phóng túng, rồi kẹp cổ tôi định cắn xuống.

 

Tôi không chút biểu cảm mà đá lên trên, mặt Tây Môn lập tức méo xệch. Hắn vừa ôm lấy “tiểu đệ” của mình, vừa nắm lấy mắt cá chân tôi, “Chàng trai, cậu đang đùa với lửa đấy.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

“Tôi muốn làm chết anh trên lưng ngựa, để tiếng kêu của anh vang vọng khắp thảo nguyên!”

 

Mười phút sau.

 

Tây Môn bị một bầy ngựa đang trong kỳ động dục truy đuổi không ngừng. Tôi ngồi trên trực thăng bay trên đầu hắn ta, nghe giọng hắn ta từ tức giận chuyển sang cầu xin.

 

“Muốn lên máy bay không? Cầu xin tôi đi, tôi sẽ cho.” Tôi mỉm cười.

 

“Muốn thì la lên đi, tôi muốn nghe.”

 

……..

 

Buổi chiều, từ sáng đến giờ tôi chưa ăn một miếng cơm nào, đói đến mức khó chịu. Tôi uống một ngụm cháo lớn, gắp một đũa rau xanh, còn chưa kịp đưa vào miệng đã ngửi thấy mùi thuốc mê.

 

…Còn chưa chịu thôi đi à?!

 

Đến khi tôi mở mắt ra lần nữa, tôi thấy bản mặt của Đông Phương.

 

Ngón tay Đông Phương nghịch ngợm chiếc còng vàng đang khóa ở mắt cá chân tôi, ánh mắt say mê, “Thích không?”

 

“Không.”

 

“Ha hả, Tổng tài đúng là vô tình thật.”

 

“Ừ.”

 

“Tổng tài, Nam Cung thì lăng nhăng đa tình, Tây Môn thì tàn bạo tà ác, Bắc Minh thì âm trầm cực đoan, anh ở bên tôi là tốt nhất.”

 

“Anh thì âm hiểm xảo trá, cũng chẳng kém cạnh gì.”

 

“Ha ha, tôi cứ coi như Tổng tài đang khen tôi vậy.”

 

“Hôm nay bọn họ đã ra tay rồi phải không? Hẳn là Tổng tài biết lời tôi nói không hề ngoa chút nào.”

 

Tôi nói, “So với các anh, ít nhất Bắc Minh đã tìm tôi suốt mười năm, an toàn hơn.”

 

Nụ cười của Đông Phương hơi tắt, “Bắc Minh là kẻ có tâm cơ sâu nhất, đừng chọc vào tên đó.”

 

“Gần đây, nhà hắn ta có chút liên hệ với bên hắc đạo.”

 

Tôi nhạy bén nói, “Nhà Bắc Minh dính líu đến xã hội đen? Tôi nhớ gần đây vốn của nhà Bắc Minh đều đổ vào thuốc nhuộm mà.”

 

Đông Phương ho khẽ một tiếng, “Đúng vậy, nhà Bắc Minh đang nghiên cứu loại thuốc nhuộm đen nhất thế giới.”

 

“…Thế thì cũng đen thật.”

 

Đông Phương kéo sợi xích, lôi tôi về phía hắn ta, “Đừng nói về người khác nữa, nói về chúng ta đi, được không?”

 

Hắn ta đưa tay về phía mắt tôi, “Vừa nhìn thấy anh, khả năng tự chủ mà tôi vẫn luôn tự hào đã sụp đổ hoàn toàn.”

 

Tôi nói: “Đây là lần cuối, thả tôi ra.”

 

Hắn cười khẽ, “Không thể nào.”

 

Mười phút sau.

 

Tôi bước qua cơ thể hắn ta đang nằm dưới đất, “Tốt lắm, anh là người đầu tiên dám từ chối tôi, đã thành công thu hút sự chú ý của tôi rồi đấy.”

 

……

 

Đêm khuya, cả ngày tôi chỉ uống một ngụm cháo, đói đến mức dạ dày quặn đau. Tôi tùy tiện tìm một nhà hàng, gọi vài món.

 

Bắc Minh ngồi xuống đối diện tôi.

 

Hắn ta lặng lẽ nhìn tôi, không nói gì, trong mắt chứa đầy sự mong chờ và u uất.

 

“Anh đến đây làm gì.”

 

Hắn ta nhẹ nhàng lấy nửa cuốn album tranh từ trong lòng ra.

 

“Tôi đã tìm anh rất lâu, tôi rất nhớ anh.”

 

Chẳng qua là thấy hắn ta bị những đứa trẻ khác trong nhà Bắc Minh bắt nạt quá đáng, tôi ra tay đánh trả giúp hắn ta thôi, “Chỉ là tiện tay giúp một chút thôi.”

 

“Anh là người đầu tiên giúp tôi trong suốt bao nhiêu năm qua.”

 

“Lúc đó album tranh của anh bị xé rách, sau này tôi nhặt lại được một nửa, nửa kia rách nát quá, không ghép lại được. Tôi vẫn luôn muốn cảm ơn anh.”

 

Tôi nuốt một miếng trứng hấp, hỏi, “Vậy, cách anh cảm ơn tôi là bỏ thuốc mê tôi?”

 

Tay Bắc Minh hơi run lên, “Nhà hàng này là của tôi, bây giờ chỉ có tôi và anh thôi. Tôi cho anh cơ hội cuối cùng, ở bên tôi đi?”

 

“Tôi sẽ không ở bên anh.”

 

Bắc Minh cười lên một tiếng, giọng điệu có phần điên loạn, “Tôi biết, tôi biết từ lâu rồi, tôi biết anh sẽ không chọn tôi mà.”

 

“Nhưng tôi cũng tuyệt đối không cho phép ánh trăng của tôi bị kẻ khác cướp mất!”

 

Hắn ta rút ra một con dao găm, đâm thẳng về phía tôi, rồi gầm lên, “Anh chết rồi, chúng ta có thể ở bên nhau mãi mãi!”

 

Mười phút sau.

 

Tôi rút chân ra khỏi lưng Bắc Minh, quay đầu hỏi trợ lý, “Đã báo cảnh sát chưa?”

 

“Cảnh sát sẽ đến trong vòng năm phút.”

 

Tôi ngồi vắt chân trên ghế, chờ đợi năm phút dài đằng đẵng.

 

Đói quá.

 

Mặt mày tôi u ám.

 

Bọn họ không thể để hôm khác hẵng bắt cóc được à, bị bắt cóc liên tục thế này, thực sự rất mệt mỏi.

 

Hết chương 15.

 

Chương 15: Bốn Vị Tổng Tài Điên Cuồng Theo Đuổi

Ngày đăng: 20 Tháng 9, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên