Chương 150: Phiên ngoại – Song Hoa

 

Chương 150: Phiên ngoại – Song Hoa

 

Lúc Hoa Hạo Minh tỉnh lại, thấy mình đang đứng trước một người thuê nhà. Người thuê nhà kia nằm rạp dưới chân hắn, tay ôm mũi đang chảy máu, kinh hãi nhìn hắn.

 

Thấy hắn nhìn mình, người thuê nhà đó vội vàng bò dậy, dập đầu lia lịa: “Tôi lập tức đóng tiền nhà! Lập tức đóng ngay!”

 

Hoa Hạo Minh lạnh mặt đi ra ngoài.

 

Hắc Hoa lại xuất hiện.

 

Hắc Hoa là cái tên Lăng Trường Dạ đặt cho nhân cách phụ của hắn. Trước khi trò chơi xuất hiện, hắn đã có nhân cách phụ này, lúc đó hắn không thể nào khống chế được thời điểm hắn ta xuất hiện. Sau khi bước vào một trò chơi, nhân cách phụ trở thành kỹ năng linh hồn của hắn. Kỹ năng được nâng cấp, mỗi khi hắn sử dụng kỹ năng, nhân cách phụ mới xuất hiện.

 

Nghe hắn miêu tả về kỹ năng và đặc điểm của nhân cách phụ, Lăng Trường Dạ thuận miệng gọi hắn ta là Hắc Hoa, những người khác cũng bắt chước gọi như vậy. Dần dần, đôi khi chính hắn cũng gọi hắn ta như thế.

 

Hơn một năm sau khi trò chơi kết thúc, lần đầu tiên Hắc Hoa tự động xuất hiện, chiếm lấy thân thể hắn mà hắn không hề sử dụng kỹ năng.

 

Lúc đó hắn rất ngạc nhiên, vậy nên đã kể chuyện này cho Lăng Trường Dạ nghe.

 

Lăng Trường Dạ cảm thấy đây là một tín hiệu rất quan trọng: “Bản chất kỹ năng của chúng ta cũng là năng lượng trò chơi, trò chơi kết thúc, năng lượng tiêu tán, kỹ năng của chúng ta có thể sẽ dần dần suy yếu, Hắc Hoa sẽ không còn bị kỹ năng của cậu ràng buộc nữa, cậu phải chuẩn bị tâm lý đi.”

 

Hoa Hạo Minh muốn chửi thề ngay lập tức, trong đầu toàn là hình ảnh Hắc Hoa móc mắt người khác, bẻ gãy tay chân, nụ cười khát máu, cảm giác như thế giới của hắn đang dần bị máu tanh nhuốm đỏ.

 

Năm đó Hắc Hoa xuất hiện rất ít, nhưng năm nay hắn ta đã bắt đầu xuất hiện thường xuyên hơn.

 

Sau khi trò chơi kết thúc, Viện Giáo Dục của Cục Quản Lý Trò Chơi vẫn cần phải tiếp tục hoạt động, vậy nên Bộ Hành Động cũng vẫn tồn tại. Viện Giáo Dục phụ trách giáo dục người chơi, còn Bộ Hành Động ngoài Đội Tấn Công chuyện thực hiện những nhiệm vụ khó khăn thông quan trò chơi, những người khác làm công việc đơn giản hơn, đó là đưa những người chơi gây chuyện trở về Viện Giáo Dục, hoặc là hòa giải mâu thuẫn.

 

Nhưng Đội Tấn Công không còn tồn tại nữa.

 

Đội Tấn Công đã giải tán, nhưng Cục Quản Lý Trò Chơi không có ý định để những người này rời đi, hy vọng bọn hắn vẫn tiếp tục ở lại Bộ Hành Động để răn đe một số người chơi có ý đồ xấu, đương nhiên sẽ không ép buộc bọn hắn ở lại, cuối cùng vẫn phải xem lựa chọn của bọn hắn.

 

Quả thực có người rất thích hợp tiếp tục ở lại Bộ Hành Động, ví dụ như Hạ Bạch đang đi học, xem ra còn phải học thêm nhiều năm nữa, tiếp tục làm thêm ở Bộ Hành Động cũng tốt, còn có thể sử dụng tài nguyên của Cục Quản Lý Trò Chơi để tìm những vị Hỉ Thần của cậu ấy.

 

Có một số người không thích hợp, ví dụ như Dương Mi, hắn biết rõ kỹ năng của mình chỉ có tác dụng với ma quỷ, đối với người chơi không có tác dụng, ở lại cũng không phát huy được tác dụng gì, vậy cho nên hắn đã chủ động xin rời đi, đi làm minh tinh.

 

Rất nhiều người cảm thấy hắn rất thích hợp tiếp tục ở lại Cục Quản Lý Trò Chơi, nhưng hắn nhìn tài sản của mình một cái, lập tức thu dọn đồ đạc rời đi ngay trong đêm.

 

Hoa Hạo Minh là một người rất bình thường, bởi vì từ nhỏ chưa từng có phòng riêng, cho nên hắn rất khao khát có một căn nhà thuộc về mình, có thể muốn làm gì thì làm, muốn nói gì thì nói, không sợ bị người khác nhìn thấy. Cho nên những năm tháng ở Đội Vong Xuyên, mỗi lần trợ lý sinh hoạt hỏi hắn thiếu gì, cần gì, hắn đều nói là nhà, bản thân cũng dùng điểm tích lũy trong trò chơi mua không ít nhà.

 

Cho nên, khi hắn xem kỹ tài sản của mình, trong nháy mắt đã nhìn thấy cuộc sống tốt đẹp của mình là thu tiền thuê nhà, rong chơi khắp nơi.

 

Bởi vì nhà quá nhiều, lại nằm rải rác ở những nơi khác nhau, cho nên hắn chỉ thu tiền thuê nhà trong nhóm chat, hắn thuê người chuyên môn môi giới cho người khác thuê nhà của hắn, bình thường không gặp mặt ai, cũng không biết tiền thuê nhà mình thu có đúng hay không, người ta nhiều như vậy, quên một hai người cũng là chuyện bình thường.

 

Tối hôm qua hắn rảnh rỗi nhàm chán, nổi hứng cẩn thận xem xét lại sổ sách luộm thuộm kia, phát hiện có một người đã một năm rưỡi rồi chưa đóng tiền thuê nhà.

 

Hắn tìm kiếm avatar của người đó, nhìn thấy lịch sử trò chuyện của hắn và người đó một năm trước, người đàn ông đó nói làm ăn gặp chút vấn đề, muộn một tháng sẽ đóng, cứ như vậy cho đến tận bây giờ.

 

Nói thật, lúc đó Hoa Hạo Minh có chút tức giận, hắn đã gặp qua không ít người trong trò chơi, không còn là kẻ ngốc nữa, biết rõ đây là loại người như thế nào.

 

Nhưng hắn không hề có ý định đánh người, lại càng không muốn đánh người ta ra nông nỗi này.

 

Ra khỏi cửa, Hoa Hạo Minh lại lạnh mặt quay trở lại, kéo người đó dậy, phát hiện anh ta không bị thương nặng lắm, chỉ là nhìn có vẻ đáng sợ, trong mắt lóe lên một tia nghi hoặc, lạnh lùng nói: “Cút đi, coi như tiền thuê nhà là tiền thuốc men.”

 

Người đàn ông kia lập tức ôm mũi bỏ chạy.

 

Hoa Hạo Minh nhìn quanh căn phòng một lượt, phát hiện một nửa giấy dán tường bị bong tróc, TV bị hỏng, trên ghế sofa là một vũng dầu mỡ, hắn lập tức muốn bắt người đàn ông kia trở về.

 

Người đàn ông kia đương nhiên sẽ không đứng ngoài cửa chờ hắn bắt.

 

Lúc Hoa Hạo Minh ra khỏi phòng, sắc mặt càng thêm lạnh lùng, ở Đội Tấn Công nhiều năm như vậy, bản thân hắn đã có khí chất hơi đáng sợ, bây giờ vừa ra khỏi cửa đã dọa một đứa trẻ đối diện ngã ngồi trên đất.

 

Bọn trẻ bây giờ thật yếu, ngay cả Nhị Oa nhát gan cũng sẽ không như vậy.

 

Hắn cau mày trở về nhà, mới phát hiện trên bàn sách có một lá thư, không cần nghĩ cũng biết lá thư này là ai viết, căn nhà này của hắn, ngoài Chu Bất Ngữ ra chắc không ai có thể vào được.

 

Uống liên tục hai cốc cà phê đá, hắn mới dùng sức cầm lấy lá thư trước mặt.

 

【 Em trai, hôm nay sẽ không tức giận chứ? 】

 

Giấy viết thư suýt chút nữa đã bị bóp nát.

 

【 Đừng tức giận, tức giận hại thân thể, anh ở đâu bây giờ? À, thật ra thì, anh nên nói, tức giận hại thân thể em thì làm sao bây giờ, anh chắc là không ở đây được bao lâu nữa đâu.

 

Trước kia không hiểu, bây giờ anh mới biết thế nào là cảm giác nguy cơ, là lúc anh ý thức được mình sắp rời khỏi cơ thể, có thể sắp biến mất. Rất xin lỗi, khoảng thời gian này anh xuất hiện hơi nhiều, đây chắc là biểu hiện của cảm giác nguy cơ.

 

Trước kia anh không hiểu thế nào là cảm giác nguy cơ, cũng không hiểu tất cả cảm xúc của con người, anh không phải người, làm sao hiểu được?

 

Anh chỉ là thứ được sinh ra từ khát vọng và mong mỏi của em. Lúc còn rất nhỏ, quan hệ của chúng ta rất tốt, em nói với anh, mỗi lần em bị bắt nạt, mỗi lần chảy máu chảy nước mắt, em cắn răng không nói, nhưng trong lòng lại nghĩ nếu có một người anh trai thì tốt rồi, giống như anh trai của những đứa trẻ đánh em vậy, cho nên anh mới được sinh ra.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Anh không phải người, anh chỉ là cái bóng được nuôi lớn bằng khát vọng thời thơ ấu của em, bản chất của anh là bảo vệ em, đây là nền tảng tồn tại của anh.

 

Em trai, em đã trải qua trò chơi ở thành phố Đại Thái, có hiểu anh một chút nào không? Con người có những cảm xúc khác nhau, những cảm xúc này kiềm chế và cân bằng lẫn nhau, khiến con người trở thành người bình thường. Khi những cảm xúc khác biến mất, chỉ còn lại một cảm xúc duy nhất, cảm xúc đó sẽ trở thành chủ đạo, sẽ bị phóng đại vô hạn, con người sẽ không còn giống con người nữa.

 

Mà anh thì, không có bất kỳ cảm xúc nào, ban đầu thậm chí còn không có bất kỳ tình cảm nào mà một con người nên có, chỉ có bản chất là bảo vệ em.

 

Cho nên, bất kỳ ai làm tổn thương em, anh đều sẽ loại bỏ.

 

Cho nên, trước đây mỗi lần em gặp nguy hiểm, em bị tổn thương, bị lừa gạt, đau khổ, anh đều sẽ tự động xuất hiện.

 

Cho nên, sau khi bước vào trò chơi, anh đã trở thành kỹ năng linh hồn của em, kỹ năng chính là thứ dùng để đối phó với nguy hiểm.

 

Lúc em còn nhỏ, anh thường xuyên xuất hiện, có một khoảng thời gian, gần như mỗi ngày đều xuất hiện, bởi vì lúc em còn nhỏ đã phải chịu quá nhiều tổn thương, lúc đó anh mới biết vì sao mình lại xuất hiện.

 

Ông trời rất công bằng, khi em phải chịu quá nhiều tổn thương, mà có được quá ít, thì sẽ bù đắp cho em.

 

Anh được sinh ra từ khát vọng và mong mỏi của em, anh cũng là sự bù đắp của ông trời dành cho em.

 

Sau đó, anh xuất hiện càng ngày càng ít, sau khi bước vào trò chơi cũng vậy, lúc trò chơi mới bắt đầu, mỗi tháng còn có thể xuất hiện một lần, sau đó mấy tháng liền mới xuất hiện một lần, lâu nhất là một năm.

 

Em trai, mỗi lần anh xuất hiện, có phải em đều giống như ngủ một giấc, lúc anh rời đi, em giống như vừa tỉnh giấc?

 

Nhưng anh thì không, anh không phải người, tất nhiên cũng không cần ngủ. Mỗi lần em chiếm giữ thân thể, anh đều ở trong một không gian tối tăm khép kín, cũng không phải hoàn toàn yên tĩnh, thỉnh thoảng có thể nghe được một hai câu nói của em, cực kỳ hiếm hoi.

 

Anh đã ở trong không gian tối tăm khép kín đó rất lâu rất lâu rồi.

 

Anh cũng không biết em đã trở thành người như thế nào, cũng không biết thế giới bên ngoài đã ra sao.

 

Có đôi khi, anh đột nhiên bật cười trong bóng tối, anh ở đây lâu như vậy cũng là chuyện tốt, em không cần anh, chứng tỏ không có ai làm tổn thương em.

 

Lúc còn nhỏ, không tính bà già lừa đảo kia, em chỉ có một mình, thế giới đối với em toàn là tổn thương, là ác ý. Anh thường xuyên phải ra ngoài phơi nắng.

 

Sau này, em lớn lên rồi, có bạn bè rồi, có đồng đội rồi, thế giới đối với em toàn là những tiếng vỗ tay, là hoa tươi. Dần dần, hình như anh không cần xuất hiện nữa.

 

Anh được sinh ra từ khát vọng và mong mỏi mãnh liệt của em, khi em không còn khát vọng, không còn mong mỏi, không còn cần nữa, tự nhiên anh cũng sẽ dần dần biến mất.

 

Anh linh cảm thời gian sắp đến rồi, Anh và kỹ năng trò chơi ràng buộc với nhau, khi kỹ năng của em biến mất, anh chắc cũng sẽ theo đó mà biến mất theo.

 

Anh linh cảm được điều đó, cho nên gần đây anh luôn cố gắng thoát khỏi kỹ năng để chạy ra ngoài, anh muốn xem, còn có thể bảo vệ em ở đâu, anh phát hiện ra điều duy nhất mình có thể làm là giúp em thu tiền thuê nhà.

 

Em trai, em thật sự không cần anh nữa rồi.

 

Cuối cùng anh cũng đã nhận ra, cũng chấp nhận sự ra đi của mình.

 

Chắc chắn em sẽ rất vui mừng, anh biết em gọi anh là ác ma, ác ma là có ý gì anh vẫn hiểu. Nói thật, anh thích cái tên Hắc Hoa hơn, nó rất giống với bản chất của anh, để em làm Bạch Hoa.

 

Ông trời rất công bằng, khi xung quanh em toàn là tổn thương, em có anh. Khi em đã có rất nhiều thứ, em không thể lúc nào cũng có anh được.

 

Nếu như em có một chút không nỡ, xin hãy nhìn lại câu nói phía trên.

 

Rất vui vì đã đến đây một chuyến, cũng rất vui vì mình sắp phải rời đi, cảm ơn em trai đã từng rất nghiêm túc dạy anh làm người, rất xin lỗi vì anh không phải là một con người.】

 

Hoa Hạo Minh cầm tờ giấy đó rất lâu không nhúc nhích, ánh đèn có thể chiếu sáng cả căn phòng, rơi trên gương mặt góc cạnh của người duy nhất trong căn phòng trống trải, một nửa sáng sủa, một nửa u tối.

 

Đột nhiên hắn nhớ tới, lúc nhỏ hắn nghe một cậu bé nhút nhát cùng tuổi nói “mình” rất thích ăn đất, thường xuyên ngồi xổm dưới đất đào đất ăn.

 

Hắn viết nhật ký nói cho người trong cơ thể mình biết, trong thùng rác có cơm thừa canh cặn, trên đất còn có rau dại.

 

Anh trai: 【 Em trai, anh biết con người nên ăn gì rồi, anh không phải người, ăn gì cũng được, ăn đất tiện hơn. Anh ăn đất no bụng, em sẽ không phải lén lút ăn đồ trong thùng rác nữa.】

 

Em trai: 【 Vậy thì anh cũng đừng có làm quá lộ liễu như vậy, ban đêm không có ai ăn không phải tiện hơn sao.】

 

Anh trai: 【 À, anh còn rất thích ánh nắng mặt trời.】

 

“Đồ ngốc.” Hoa Hạo Minh siết chặt lá thư trong tay, gằn giọng nói: “Ra đây!”

 

Trong phòng xuất hiện một bóng người mờ ảo, giống như một Hoa Hạo Minh khác trên thế giới này, giống hắn như đúc, chỉ là, nụ cười có chút gian xảo.

 

Hoa Hạo Minh nghiến răng nghiến lợi, “Mỗi lần anh ăn đất xong, tôi đều bị đau bụng rất lâu!”

 

Bóng người mờ ảo lắc lư, nụ cười là thứ rõ ràng nhất trên người hắn ta, “Vậy thì em dạy dỗ anh cho tốt chẳng phải được rồi sao?”

 

Hoa Hạo Minh khẽ bật cười, cau mày nói: “Ngày mai đến Viện Giáo Dục tiếp thu giáo dục cho đàng hoàng đi!”

 

Hết chương 150.

 

Chương 150: Phiên ngoại – Song Hoa

Ngày đăng: 24 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên