Chương 150: Trở Về Quá Khứ Làm Kẻ Đạo Nhạc Nổi Đình Nổi Đám Trong Giới Giải Trí (Trung)

Chương 150: Trở Về Quá Khứ Làm Kẻ Đạo Nhạc Nổi Đình Nổi Đám Trong Giới Giải Trí (Trung)

 

“Cậu thấy mình oan ức lắm à?”

 

Cậu ta sững sờ, một giọt nước mắt chực chờ lăn xuống bên má.

 

Tôi lạnh lùng nói: “Buổi concert đó là concert lớn nhất của làng giải trí trong nước suốt mười năm qua, bán ra mười vạn vé, không còn một chỗ trống, ngoài ra còn có ít nhất hai vạn khán giả đứng nghe ở bên ngoài.”

 

“Bọn họ lặn lội ngàn dặm đến trước cổng concert của cậu, không phải để xem cậu hát nhép.”

 

Dư Nhân xấu hổ túm lấy đuôi cá của mình, “Tôi chỉ không muốn bọn họ thất vọng, tôi đã nghĩ mình có thể diễn tốt mọi chuyện… Lúc đó concert sắp bắt đầu rồi, tôi không tài nào tưởng tượng nổi, nếu lúc ấy nói với fan rằng cổ họng tôi hỏng rồi, không hát được nữa, thì họ sẽ thất vọng đến mức nào.”

 

“Chỉ lần này thôi, sau này tôi sẽ không hát nhép nữa, thế nhưng, thế nhưng cuối cùng…”

 

Nước mắt cậu ta rơi xuống như chuỗi ngọc đứt dây, đuôi mắt đỏ hoe.

 

“Cậu nghĩ xem, là việc cậu đột ngột ra thông báo, nói rằng cổ họng bị tổn thương không thể hát trong concert lần này, rồi bồi thường cho người hâm mộ sẽ khiến họ tổn thương hơn.”

 

“Hay là việc để tất cả người hâm mộ phát hiện cậu đang hát nhép, rằng cậu đã luôn lừa dối họ, sẽ khiến họ tổn thương hơn?”

 

Dư Nhân đột ngột ngẩng đầu phản bác: “Tôi không hề lừa dối họ suốt! Cổ họng này là của tôi, giọng hát là của tôi, bài hát cũng là của tôi, việc duy nhất tôi làm có lỗi với fan, chính là hát nhép trong buổi concert đó!”

 

“Có quan trọng không?”

 

“Sự thật là, người hâm mộ của cậu đã thực sự thất vọng. Trong khoảng thời gian đó, chỉ cần fan của cậu ló mặt ra trên mạng là sẽ nhận về sự chế giễu từ bốn phương tám hướng.”

 

Bị tôi dồn ép, Dư Nhân tức đến phát khóc, cậu ta ngẩng đầu lên, giận dữ gào lên với tôi: “Thì sao?! Tất cả đều là lỗi của tôi chắc? Tôi đã nghĩ ngài khác biệt, nhưng sự thật là ngài chỉ chăm chăm moi móc vấn đề của tôi!”

 

“Ngài cũng là kẻ ủng hộ cái lý thuyết đổ lỗi cho nạn nhân!”

 

“Ngài thì giỏi giang quá rồi, ngài là tổng tài, là người nắm giữ huyết mạch kinh tế toàn cầu, tài sản dưới tên ngài nhiều vô kể, chẳng ai dám làm chuyện bẩn thỉu với ngài, nhưng tôi thì sao?!”

 

“Tôi đã tưởng ngài là một dòng nước trong, không ngờ ngài cũng chỉ là một kẻ tiểu nhân bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh!”

 

Cậu ta thở hồng hộc, cười lạnh với tôi: “Trong mắt ngài, tôi chỉ là một ngôi sao nhỏ bé không quyền không thế, còn cái công ty khốn nạn kia lại là cả một tập đoàn giải trí có tầm ảnh hưởng lớn, dĩ nhiên là moi lỗi từ tôi sẽ dễ dàng hơn nhiều.”

 

“Là tôi đã quá ngây thơ rồi, ngài cũng chỉ là một con chó săn của tư bản mà thôi, một thương nhân khôn khéo, ngoài lợi ích ra thì chẳng nói đến điều gì khác, làm sao hiểu được nỗi đau của những kẻ yếu thế như chúng tôi.”

 

“Thật nực cười khi tôi đã từng nghĩ ngài là người khác biệt.”

 

Cậu ta nhắm mắt lại, che đi hoàn toàn đôi mắt xanh biếc xinh đẹp, giọng nói lạnh băng.

 

“Muốn giết muốn mổ gì, xin cứ tự nhiên, muốn làm gì làm.”

 

Tôi liếc mắt nhìn cậu ta, thản nhiên nói: “Đây là cách cậu phản kháng sao? Đặt mình vào thế yếu, rồi lấy chính sự yếu thế của bản thân ra làm vũ khí tấn công.”

 

“Cũng giống như việc cậu đột nhập vào nhà tôi, sử dụng suối nước nóng của tôi suốt một năm trời mà tôi không hề hay biết.”

 

“Cậu nói cậu không có tiền, nói cậu thực sự rất muốn bơi, nhưng những chuyện đó thì có liên quan gì đến tôi?”

 

Tôi nhìn đôi mắt vì kinh ngạc mà mở to của cậu ta, giọng đầy vẻ châm biếm.

 

“Kẻ đẩy cậu vào tình cảnh khốn cùng là công ty, kẻ hủy hoại sự nghiệp của cậu là người quản lý, kẻ tung ra bằng chứng giả là Trọng Hoan.”

 

“Hoàn cảnh khó khăn của cậu không phải do tôi gây ra, nhưng cậu lại dùng chính những khó khăn đó làm lý do để tôi tha thứ cho việc cậu xâm nhập gia cư bất hợp pháp.”

 

“Tôi chẳng làm gì có lỗi với cậu, nhưng cậu lại gây ra tổn hại thực sự cho tôi, rồi bắt tôi phải tha thứ cho cậu.”

 

“Một người như cậu, và một người như tôi trong lời cậu nói, có gì khác biệt sao?”

 

“Trong mắt cậu, có phải tôi dễ đối phó hơn công ty của cậu, nên cậu không dám giương vuốt với công ty, mà lại quay ngược mũi dao sắc bén về phía tôi?”

 

“Cũng giống như lúc đó, fan của cậu đã làm gì sai?”

 

“Bọn họ vượt ngàn dặm đến ủng hộ cậu, nhưng vì sự hèn nhát và tham lam của cậu mà buộc phải gánh chịu nỗi đau mà người quản lý đã trút lên người cậu.”

 

“Bọn họ hoàn toàn vô tội.”

 

“Khi ấy, tác phẩm của cậu đã bị phanh phui là đạo nhái, nhưng những người hâm mộ đó vẫn chọn tin tưởng và yêu thích cậu. Bọn họ giành vé, bắt xe, đặt khách sạn, chỉ để nói cho cậu biết rằng bọn họ yêu cậu, vậy mà cậu — cậu đã làm gì?”

 

Cậu ta cắn chặt môi dưới, giọng nhỏ đi rất nhiều: “Vậy tôi có thể làm gì? Tôi có thể làm gì đây?”

 

Cậu ta liên tục hỏi tôi câu hỏi đó, giọng ngày một khàn đi, dường như sắp khóc.

 

“Thật ra cậu biết rất rõ mình nên làm gì, không phải sao?” Tôi cúi người xuống, “Đi ra ngoài, nói với bọn họ rằng cổ họng cậu bị tổn thương do người quản lý, không thể biểu diễn được. Nói với bọn họ về sự áp bức và đối xử bất công mà cậu phải chịu ở công ty, vạch mặt công ty của cậu, chỉ ra tất cả tội ác của chúng, để người hâm mộ của cậu biết mọi chuyện. Sau đó, xin lỗi bọn họ, nói rằng buổi concert này không thể diễn ra, và sẽ hoàn lại toàn bộ tiền vé.”

 

“Nếu cậu lo lắng phát ngôn của mình trên mạng sẽ bị kiểm soát, thì buổi concert đó chính là sân khấu tốt nhất để lên tiếng.”

 

“Cậu là Nhân Ngư, không phải con người. Cậu không cần tiền bạc, không cần quyền thế, cũng chẳng màng đến các mối quan hệ hay địa vị, chỉ cần tình yêu chân thành của người hâm mộ. Vì vậy, cậu hoàn toàn có thể phơi bày tất cả mọi chuyện, cùng bọn chúng cá chết lưới rách, công khai tội ác của bọn chúng ra ánh sáng.”

 

“Cậu cũng không cần lo lắng an toàn cá nhân bị đe dọa, vì cậu là một Nhân Ngư có phép thuật.”

 

“Vì tộc Nhân Ngư lấy tình yêu của con người làm nguồn pháp lực, vậy thì các cậu nên biết rằng, tình yêu cần được đổi bằng chân tình.”

 

“Người hâm mộ đã trao cho cậu tình yêu nồng cháy và mãnh liệt nhất, cậu nên cho họ một câu trả lời chân thành, chứ không phải là che đậy và lừa dối.”

 

Dư Nhân lắc đầu không thể tin nổi: “Không thể nào, ngài điên rồi, sao tôi có thể làm vậy được? Tôi sẽ bị cấm phát ngôn, bị phong sát, trên đời này sẽ không còn ai biết đến tôi nữa, tôi sẽ mất hết pháp lực, phải trở về biển cả.”

 

“Ngài cũng sẽ khuyến khích nghệ sĩ dưới trướng mình làm vậy sao? Thật quá nực cười.”

 

“Hơn nữa, đó là mười vạn khán giả đấy. Tôi hát nhép khiến bọn họ thất vọng, chẳng lẽ khi concert sắp bắt đầu, đột ngột thông báo hủy bỏ, bọn họ sẽ không thất vọng sao?”

 

“Kể cả tôi trả lại tiền vé cho bọn họ thì đã sao? Tiền khách sạn, phí đi lại, tiền ăn uống, thời gian và công sức bọn họ bỏ ra, tôi đều không thể đền bù được.”

 

Tôi hỏi: “Bây giờ cậu không bị phong sát sao?”

 

Dư Nhân há miệng, rồi chán nản cúi đầu, nhưng vẫn không cam lòng nói: “Nếu lúc đó không bị mất điện…”

 

Tôi cười khẩy: “Ngu xuẩn, cậu thực sự nghĩ rằng sự cố mất điện lúc đó chỉ là tai nạn thôi sao?”

 

Dư Nhân vẫn lắc đầu: “Ý ngài là do công ty làm? Không thể nào, lúc đó tôi vẫn là cây rụng tiền của công ty, bọn họ sẽ không bỏ qua cơ hội hút máu tôi đâu.”

 

Tôi bất lực đứng dậy: “Cậu quên Trọng Hoan rồi sao? Bọn họ đã có một cây rụng tiền mới vừa biết điều lại vừa thú vị, còn cậu, cái cây rụng tiền cũ không nghe lời này, dĩ nhiên là phải biến thành phân bón rồi.”

 

“Nếu cậu là người, tôi sẽ không khuyên cậu làm theo những gì tôi nói, nhưng cậu là Nhân Ngư.”

 

“Cách đặt mình vào chỗ chết để tìm đường sống này không chỉ giúp fan của cậu biết được sự thật, củng cố và thanh lọc lại lượng người hâm mộ, mà còn có thể khiến Trọng Hoan không thể tiếp tục hợp tác với công ty của cậu. Kể từ đó, hễ có hợp tác nào, người ta cũng sẽ lại đồn đoán, có phải công ty của cậu đã bán đứng cậu, đưa bản thảo của cậu cho Trọng Hoan, nên mới xảy ra scandal đạo nhái hay không.”

 

“Rủi ro mà cậu có thể phải đối mặt là bị đóng băng hoạt động, đối mặt với hợp đồng vi phạm của công ty, thậm chí có thể bị đe dọa đến tính mạng. Nhưng cậu là Nhân Ngư, cậu không cần tiền cũng không lo bị đe dọa tính mạng, những kẻ muốn uy hiếp cậu đều sẽ bị cậu phản sát. Vì vậy, cậu có thể dùng cách này—”

 

“Dĩ nhiên, còn có cách tốt hơn, ví dụ như có thể thuyết phục một thế lực hoặc một công ty lớn hơn, đưa ra những điều kiện đủ để lay động bọn họ, để bọn họ đối đầu với công ty của cậu. Nhưng rõ ràng, cậu lúc đó không có khả năng này.”

 

“Vậy nên, hoặc là cậu cá chết lưới rách, hoặc là nghe theo sự sắp đặt của công ty. Nhưng cậu chẳng chọn cái nào cả, mà lại chọn cách chuyển rủi ro sang cho người hâm mộ của mình.”

 

Tôi lắc đầu: “Cho nên, nói cho cùng, là cậu không nỡ từ bỏ pháp lực của mình, đúng không?”

 

“Ngay cả khi cậu công khai hết những chuyện mình gặp phải với người hâm mộ, cũng có thể sẽ có người hâm mộ ‘thoát fan’, cậu không muốn mạo hiểm mất đi một bộ phận người hâm mộ, nên cậu đã chọn lừa dối tất cả người hâm mộ.”

 

Dư Nhân đau khổ cúi đầu: “Tôi chỉ là quá yêu bọn họ, tôi không thể chịu đựng được nỗi đau mất bọn họ…”

 

Lúc đó cậu ta nghĩ gì, chỉ có mình cậu ta biết.

 

Dư Nhân như thể đã mất hết sức sống, cậu ta ngây ngẩn ngồi đó, ôm đuôi cá của mình, đầu cúi gằm.

 

“A lô? Tổng tài, chúng tôi đến rồi, Nhân Ngư ở đâu?”

 

Tôi nghe điện thoại: “Ở bên cạnh suối nước nóng, cái con cá lạnh tanh đang nằm trên đất đập sàn loạn xạ kia chính là cậu ta.”

 

Tôi đi đến một nơi mà Dư Nhân không thể nhìn thấy, Trợ lý vẫn luôn đi theo bên cạnh tôi.

 

Hôm nay anh hiếm khi không mặc đồng phục, mà mặc một chiếc áo khoác gió dài màu trắng, quàng khăn màu be.

 

Tôi áy náy nói: “Xin lỗi, vốn dĩ tôi định mời anh đến tắm suối nước nóng.”

 

Trợ lý cười: “Không sao đâu, cùng nhau ăn tối cũng rất tốt.”

 

“Anh có cảm thấy những lời tôi nói ban nãy hơi quá đáng không?”

 

Trợ lý đáp: “Ngài làm vậy, chắc chắn là có lý do của mình.”

 

“Tin tưởng tôi đến vậy sao?”

 

“Vâng.” Anh chập ngón trỏ và ngón giữa lại, gõ nhẹ vào gọng kính bên phải, “Tôi tin ngài, cũng như tin vào đôi mắt của mình.”

 

Mười ngón tay của anh thon dài như ngọc, không một tì vết, dễ khiến người ta nảy sinh ham muốn phá hủy, muốn in một nụ hôn khẽ, hoặc một dấu răng lên ngón tay anh.

 

………..

 

Trước khi Dư Nhân bị kéo đi, tôi dùng cán ô nâng cằm cậu ta lên, buộc cậu ta phải nhìn tôi.

 

“Mặc dù tôi thấy không cần thiết phải giải thích với cậu, nhưng tôi không muốn để lại ấn tượng là một kẻ máu lạnh vô tình trong mắt người thương của mình, nên tôi vẫn nói cho cậu biết.”

 

“Trọng Hoan đúng là có vấn đề, và công ty cũ của cậu cũng không sạch sẽ gì. Tôi không thích có những thứ bẩn thỉu tồn tại trong tầm mắt của mình, vì vậy trong vòng một tuần, những thứ rác rưởi này sẽ được xử lý.”

 

“Không phải ai cũng giống như cậu, chỉ biết vung dao về phía kẻ yếu.”

 

“Bởi vì, trong mắt tôi, sự mạnh yếu của các người chẳng có gì khác biệt.”

 

“Nhưng tôi sẽ không giúp cậu che giấu chuyện hát nhép năm xưa.”

 

“Chuyện cậu đột nhập vào nhà, tôi sẽ không tha thứ. Nhưng những người hâm mộ yêu mến giọng hát của cậu, có lẽ sẽ yêu mến cậu một lần nữa.”

 

Tôi hạ ô xuống, đầu nhọn gõ nhẹ xuống đất.

 

“Được rồi, đi khai báo hết những gì cậu biết đi, đừng có giấu giếm.”

 

“Cậu vừa ký hợp đồng năm năm với công ty của tôi, đừng có giở trò, tôi không thích những nhân viên không an phận, cũng không làm ăn thua lỗ.”

 

Tôi phất tay, ra hiệu có thể mang con cá đó đi được rồi.

 

Mây trên trời không biết đã tụ lại thành một lớp dày từ lúc nào, những bông tuyết li ti cũng bắt đầu rơi xuống.

 

Không biết Dư Nhân đang nghĩ gì, ngây ngẩn nhìn tôi, mặt đỏ bừng.

 

Tôi kỳ quái liếc cậu ta một cái.

 

Cơ thể của Nhân Ngư không thể yếu ớt đến thế chứ, chỉ thổi chút gió lạnh đã sốt rồi sao?

 

Nếu Nhân Ngư bị bệnh thì cho uống thuốc của người hay thuốc của cá nhỉ?

 

Tôi thu lại ánh mắt, nhìn về phía Trợ lý đang đứng sau lưng mình, giọng nói dịu đi: “Có muốn đi ăn tối cùng nhau không?”

 

“Vô cùng vinh hạnh.”

 

Vài bông tuyết vương trên hàng mi anh, theo mỗi cái chớp mắt, dần tan thành những giọt nước long lanh, khiến hàng mi dài của anh mang theo hơi ẩm.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Tuyết rơi, trước khi chạm vào mặt hồ suối nước nóng đã tan thành sương trắng. Nếu tối nay cùng nhau tắm suối nước nóng, Trợ lý cũng sẽ cùng tôi chìm trong màn sương mờ ảo đó.

 

Tôi vừa nghĩ đến thôi đã thấy trong người bốc hỏa.

 

Chết tiệt!

 

Nếu tôi không thể tận dụng con Nhân Ngư đã phá hỏng mọi chuyện này ra ba trăm phần trăm giá trị, thì coi như tôi vô dụng!

 

————

 

Nhà hàng xoay được mệnh danh là “Đỉnh cao của thành phố”, ba trăm sáu mươi độ đều được cấu tạo từ những cửa sổ kính sát đất trong suốt chống nhìn trộm, từ trên cao nhìn xuống có thể thu trọn cảnh đêm của thành phố vào tầm mắt.

 

Tôi và Trợ lý câu được câu chăng trò chuyện phiếm.

 

Vốn dĩ trong kế hoạch của tôi, đây nên là một buổi hẹn hò lãng mạn, nhưng không biết tại sao, nói qua nói lại, chủ đề lại quay về Dư Nhân ban ngày.

 

“Tổng tài, ngài có nghĩ, Dư Nhân hiện tại vẫn là Dư Nhân của ban đầu không?”

 

“Tôi nghiêng về khả năng, cậu ta chính là Dư Nhân trước kia.”

 

Trong lời kể của Dư Nhân ban ngày, thực ra có một điểm mâu thuẫn rất rõ ràng.

 

Cậu ta nói mình là một thành viên của tộc Nhân Ngư, sau khi trưởng thành sẽ lên bờ tìm kiếm người yêu là nhân loại của mình.

 

Lần đầu tiên cậu ta xuất hiện trước công chúng cũng là vào năm mười tám tuổi. Vì cậu ta là Nhân Ngư, trước khi trưởng thành hẳn là phải sống dưới biển sâu, lẽ ra không thể tìm thấy thông tin trên đất liền mới đúng. Thế nhưng trong hồ sơ lại ghi chép rất rõ ràng, tất cả mọi thông tin của Dư Nhân từ khi sinh ra đến năm mười tám tuổi.

 

Trong xã hội hiện đại với dữ liệu lớn và camera ở khắp mọi nơi như hiện này, việc tìm kiếm tung tích của một người thực ra không phải là chuyện khó.

 

Dư Nhân trong hồ sơ sống trong một gia đình ba người, thông tin vô cùng chi tiết. Mẹ cậu ta là giáo viên, ba là bác sĩ, ba mẹ tư tưởng cởi mở, hàng xóm hòa thuận. Từ nhỏ Dư Nhân đã học hành không tệ, trong một cuộc thi viết văn năm lớp mười, cậu ta đã đoạt giải nhất với bài văn có tựa đề “Tôi là một cảnh sát”.

 

Cậu ta có mục tiêu rõ ràng, sức khỏe tốt, thành tích xuất sắc, từ khi còn rất nhỏ đã lập lời thề muốn trở thành một cảnh sát nhân dân.

 

Nhưng mà, vào ngày sinh nhật thứ mười tám, chiếc xe của gia đình ba người gặp tai nạn, ba mẹ cậu ta tử vong ngay tại chỗ. Dư Nhân bàng hoàng lo liệu xong tang lễ cho ba mẹ, không tham gia kỳ thi đại học, mà bất ngờ ra mắt, trở thành một ca sĩ.

 

Thông tin trước năm mười tám tuổi của Dư Nhân quá chi tiết, không thể nào là bịa đặt được. Nói cách khác, Dư Nhân của trước năm mười tám tuổi là có thật. Mà trong lời kể của chính Dư Nhân, cậu ta đến năm mười tám tuổi mới lên đất liền. Đây chính là mâu thuẫn lớn nhất, thậm chí chính Dư Nhân cũng không nhận ra vấn đề này, bởi vì trong ký ức của cậu ta, trước mười tám tuổi, cậu ta ở dưới biển.

 

Sau khi phát hiện ra mâu thuẫn, tôi đã cho người lấy danh nghĩa khám sức khỏe miễn phí để kiểm tra máu của những người thân khác của Dư Nhân, kết quả cho thấy bọn họ chỉ là người bình thường.

 

Vậy thì, Dư Nhân thật sự, phải chăng đã vô tình hoán đổi thân phận với một Dư Nhân Nhân Ngư ở một không gian thời gian khác, và đến thế giới của nhau? Hay là trong vụ tai nạn xe đó, đã xảy ra một sự thay đổi nào đó không ai biết, cải tạo cơ thể và một phần ký ức của Dư Nhân?

 

Tôi nghiêng về giả thuyết, Dư Nhân chính là Dư Nhân ban đầu, chỉ là ký ức và cơ thể đã bị cải tạo.

 

Bởi vì với tư cách là một Nhân Ngư, cách làm của cậu ta quá con người.

 

Giống như cách cậu ta xử lý sự cố concert, đầy rẫy sự đắn đo do dự trước sau, cân nhắc lợi hại đặc trưng của loài người.

 

Dù sao thì Nhân Ngư và con người cũng là hai chủng tộc khác nhau, không thể nào hoàn toàn giống nhau về mặt văn hóa và lối sống được. Chỉ có điều, điểm này cũng không thể nói quá chắc chắn, nên chỉ được coi là một yếu tố phụ trợ cho phán đoán của tôi.

 

Bỏ qua chuyện Nhân Ngư, tôi hỏi Trợ lý: “Anh nghĩ sao về những bài hát của Trọng Hoan?”

 

Trợ lý đáp: “Tôi nghiêng về khả năng những bài hát đó không phải do chính hắn ta viết.”

 

“Ồ?”

 

“Vì sự khác biệt giữa chúng thực sự quá lớn.”

 

Trợ lý ăn no, nhẹ nhàng đặt đũa xuống, đôi đũa tre chạm vào gác đũa bằng gốm sứ, tạo ra một tiếng động nhỏ.

 

“Pop, dân gian, rock, rap, hí kịch.”

 

“Tình ca, dân ca miền núi, quân ca…”

 

“Các thể loại bài hát mà hắn ta viết ra quá đa dạng, trải dài trên quá nhiều lĩnh vực, mà bài nào cũng là tuyệt phẩm.”

 

Tôi thấy hứng thú, bèn ném ra một câu hỏi: “Biết đâu hắn ta là một kỳ tài bẩm sinh.”

 

Trợ lý nói: “Kỹ năng thì có thể không thầy mà tự thông, nhưng trải nghiệm thì chỉ có thể tích lũy bằng thời gian.”

 

“Có không ít bài hát, nếu không phải người có đủ trải nghiệm phong phú thì không thể viết ra được.”

 

Tôi đồng tình: “Không tệ, đó cũng là suy nghĩ của tôi.”

 

“Trên người hắn ta không có hệ thống, nên tôi đoán rằng, hắn ta là người trọng sinh.”

 

Giống như thiếu gia thật.

 

“Hắn ta mang theo ký ức của kiếp trước, đem những bài hát đã hoàn chỉnh ra phát hành sớm, biến chúng thành bài hát của mình.”

 

Trợ lý gật đầu: “Vâng.”

 

Nhớ lại khi Trọng Hoan sáng tác bài hát cho người khác, cái tiêu chuẩn chọn người tùy hứng của hắn ta, cũng như những bài hát và ca từ vô cùng phù hợp, như được đo ni đóng giày cho từng ca sĩ, tôi nảy ra một phỏng đoán.

 

“Có lẽ ở kiếp trước, những bài hát mà Trọng Hoan đem tặng, vốn dĩ chính là của những ca sĩ đó.”

 

…………..

 

Ăn tối xong, nhìn ra ngoài cửa sổ, dưới ánh đèn, những bông tuyết theo gió rơi xuống.

 

Trận tuyết này không lớn, nhưng kéo dài đủ lâu, phủ lên mặt đất một lớp bạc trắng xóa mỏng manh.

 

Lúc bước ra khỏi cửa lớn, tôi đột nhiên nhận ra, trong suốt bữa tối, chúng tôi chỉ thảo luận về Dư Nhân và Trọng Hoan.

 

Cảnh đẹp thế này, không gian riêng tư thế này, không khí lãng mạn thế này, vậy mà tôi lại cùng Trợ lý bàn chuyện công việc suốt cả bữa ăn.

 

Tôi không kìm được mà đưa tay đỡ trán, có chút bực bội.

 

“Tổng tài, ngài không khỏe ở đâu à?”

 

“…Không có.”

 

Tôi cảm nhận nhiệt độ, nhìn những bông tuyết nhẹ nhàng bay lượn, hỏi Trợ lý: “Lạnh không? Có muốn đi dạo một lát không?”

 

“Không lạnh.”

 

Anh cầm lấy chiếc ô dài màu đen, che trên đầu tôi.

 

Chiếc ô rất lớn, đủ cho hai người đi cạnh nhau.

 

Hình như đây là lần đầu tiên Trợ lý đi sóng vai cùng tôi.

 

Anh rất biết chừng mực, dù cho tất cả mọi người đều biết anh là cấp dưới thân cận và đắc lực nhất bên cạnh tôi, anh cũng chưa bao giờ có hành động vượt quá giới hạn, luôn đi ở bên phải sau lưng tôi, lùi lại nửa bước chân.

 

Ngoại trừ lần che ô này cho tôi.

 

Trong lúc đi, thỉnh thoảng bàn tay cầm ô của anh khẽ lướt qua cánh tay tôi, một cảm giác thật kỳ diệu.

 

Cảm giác này nhắc nhở tôi rằng, anh đang ở ngay bên cạnh.

 

“Mỏi không, để tôi cầm một lúc đi.”

 

Tôi không đợi câu trả lời của anh mà cầm lấy chiếc ô từ tay anh, vô tình, lòng bàn tay tôi lướt qua khớp ngón trỏ của anh.

 

Tay anh rất ấm, xem ra anh đã tự chăm sóc bản thân mình rất tốt.

 

Trợ lý ngoan ngoãn đưa ô cho tôi, nhưng không tiếp tục đi về phía trước, anh quay người nhìn tôi, rũ mắt phủi đi mấy bông tuyết, không biết đã chúng đã bay đến vương trên chiếc khăn choàng màu xám nhạt của tôi từ lúc nào.

 

Khoảng cách rất gần.

 

Tôi có thể nhìn thấy hàng mi rũ xuống và đôi môi nhạt màu của anh.

 

Môi anh mấp máy, khẽ nói: “Tổng tài, cẩn thận kẻo lạnh.”

 

“Chỉ là mấy bông tuyết nhỏ thôi mà.”

 

Khóe môi anh bất đắc dĩ cong lên: “Ừm, chỉ là mấy bông tuyết nhỏ thôi.”

 

Một cơn gió bất chợt nổi lên, cuốn theo những bông tuyết, lách qua lớp phòng thủ của chiếc ô, thổi vào bên trong.

 

Chiếc khăn choàng của tôi vừa được anh phủi sạch lại dính đầy tuyết.

 

Có mấy bông lại tinh nghịch lạ thường, rơi xuống môi dưới của anh, được thân nhiệt sưởi ấm, chúng cũng nhanh chóng hóa thành một vệt nước long lanh mát lạnh.

 

Tôi đưa tay phủi đi lớp tuyết trên vai anh.

 

“Tổng tài, tối nay ngài có tâm sự gì à?”

 

Tôi nhìn anh.

 

Anh vừa chỉnh lại khăn choàng cho tôi, vừa nói: “Thấy hôm nay ngài cứ nhìn tôi mãi, tôi đoán có lẽ ngài muốn nói gì đó với tôi.”

 

Tôi nhìn chằm chằm vào vệt sáng trên môi anh, rồi lại ngước lên nhìn anh.

 

“Có thể hôn được không?”

 

Anh sững người.

 

Bàn tay đang rảnh của tôi vuốt ve gò má anh, thật ra, tôi càng muốn chạm vào vệt nước kia hơn, nhưng lại lo sợ làm vậy thì đường đột quá.

 

“Có thể không?”

 

Anh hoàn hồn, tay phải nắm lấy cổ tay tôi, nghiêng đầu nhẹ nhàng áp vào lòng bàn tay tôi.

 

Xúc cảm thật ấm áp.

 

Anh cười, cúi người xuống, bông tuyết bị hôn lên giữa môi răng, cùng với lời nói của anh, bị nghiền nát rồi tan vào trong tuyết.

 

“Dĩ nhiên là có thể.”

 

Anh là một người thầy rất giỏi, tay nắm tay dạy tôi, thế nào là hoan lạc.

 

Cho đến khi tách ra, anh mỉm cười đứng thẳng người, đôi môi nhạt màu so với trước dường như đã tươi tắn hơn một chút.

 

Vẫn chưa đủ.

 

Tôi nhoài người đuổi theo, một tay giữ lấy gáy anh, một tay ôm lấy eo anh, dùng chính những thủ đoạn anh đã dạy tôi, mạnh mẽ cạy mở đôi môi, công thành chiếm đất.

 

Tôi là một học trò rất giỏi, tôi vẫn luôn biết điều đó.

 

“Chiếc ô.”

 

“Mặc kệ nó.”

 

Giọng tôi hơi khàn, mặc cho chiếc ô dài màu đen rơi xuống nền tuyết trắng.

 

Hết chương 150.

 

Chương 150: Trở Về Quá Khứ Làm Kẻ Đạo Nhạc Nổi Đình Nổi Đám Trong Giới Giải Trí (Trung)

Ngày đăng: 16 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên