Chương 151: Trở Về Quá Khứ Làm Kẻ Đạo Nhạc Nổi Đình Nổi Đám Trong Giới Giải Trí (Hạ)
Để kiểm chứng Trọng Hoan, thực ra còn một cách đơn giản hơn.
Sở dĩ tôi chưa dùng, là vì một phỏng đoán tôi đã từng nghĩ đến.
Sáng sớm hôm sau, tôi ngồi đối diện với thiếu gia thật.
“Trọng Hoan? Kiếp trước tôi chưa từng nghe nói đến.”
Thiếu gia thật gãi gãi mái tóc rối bù vì thức đêm ghi chép quá trình sinh trưởng của hạt giống, biến nó từ một đám cỏ dại thành một cái tổ chim.
“Nhưng kiếp này thì có ấn tượng, trong số đồng nghiệp của tôi có mấy người là fan của hắn ta.”
Tôi mở Trí Não, gửi cho cậu ta một tệp nén chứa tất cả các bài hát của Trọng Hoan, “Có thời gian thì nghe thử mấy bài này xem, coi kiếp trước có ấn tượng gì không.”
Có những người bài hát nổi mà người không nổi, cũng có khả năng thiếu gia thật đã không liên kết được bài hát với con người.
Thiếu gia thật gật đầu.
Kể từ khi ra mắt, Trọng Hoan đã sáng tác tổng cộng hai mươi ba bài hát, tùy tiện lấy ra một bài cũng đủ để một ca sĩ ăn cả đời. Những bài hát chất lượng cao như vậy, hắn ta lại có thể cho ra lò hai mươi ba bài chỉ trong vòng ba năm ngắn ngủi, không ít trong số đó còn được viết riêng cho một ca sĩ nổi tiếng nào đó.
Cũng khó trách tất cả các ca sĩ đều muốn kết thân với hắn ta, mong mỏi nhận được một bài hát viết riêng cho mình.
Hắn ta từng chia sẻ trên một chương trình tạp kỹ rằng, những bài hát này không phải tất cả đều được viết trong vòng ba năm, một phần trong đó là tác phẩm thời kỳ đầu của hắn ta.
Nhưng dù vậy, số lượng và chất lượng này cũng đủ kinh ngạc.
Năm nay, tốc độ sản xuất tác phẩm của hắn ta rõ ràng đã giảm đi so với hai năm trước. Lời giải thích với bên ngoài là những bài hát hắn ta tích lũy trước đó đã gần cạn, tốc độ phát hành hiện tại mới là tốc độ sáng tác bình thường của hắn ta.
Điều này ngược lại khiến hắn ta có vẻ chân thành hơn. Người hâm mộ cũng nhắn nhủ rằng, sáng tác cần có cảm hứng, bọn họ không vội, bảo hắn ta đừng tự tạo áp lực quá lớn, chỉ cần chất lượng được đảm bảo, tốc độ có chậm thế nào bọn họ cũng chờ được.
Giữa chừng, có một vài phương tiện truyền thông tung tin đồn hắn ta đã cạn kiệt tài năng để ké fame, nhưng ngay sau đó đã bị bài hát mới của hắn ta vả cho sưng mặt. Kể từ đó, không còn ai dị nghị về việc tốc độ sáng tác của hắn ta đột ngột chậm lại nữa.
Nhưng nếu nghĩ từ một góc độ khác, giả sử Trọng Hoan là người trọng sinh, hoặc dùng một thủ đoạn nào đó để có được những bài hát vốn không thuộc về mình, phát hành sớm để kiếm danh tiếng, thì việc tốc độ sáng tác của hắn ta chậm lại có nghĩa là, số bài hát mới trong tay hắn ta không còn nhiều nữa.
Một khi hắn ta đã làm ra chuyện trộm cắp thành quả của người khác, thì chứng tỏ bản thân hắn ta là một kẻ khao khát ánh đèn và sân khấu. Loại người này, một khi đã tận hưởng được cảm giác được vạn người tung hô, thì không thể nào dễ dàng từ bỏ, lui về ở ẩn, cầm số tài sản kiếm được đến nay để trở lại cuộc sống của một người bình thường.
Hắn ta có hai con đường để đi. Một là, lấy số của cải từ trên trời rơi xuống này làm vốn, dùng tiền đẻ ra tiền. Hai là, đi nước cờ hiểm, lấy nhỏ cược lớn, dùng những gì đã có để bám víu vào một thế lực lớn hơn.
Nhưng mà, một người đã tận hưởng niềm vui không làm mà vẫn có ăn thì rất khó để quay lại con đường tự mình bước đi một cách vững chắc.
Vậy thì, ai sẽ là đối tượng mà hắn ta muốn bám víu?
Ví dụ như… tôi?
Tôi xoay chiếc nhẫn sapphire trên tay trái, sắp xếp lại từng cảnh tượng kể từ khi gặp Trọng Hoan.
Đúng lúc này, Trí Não lại đột nhiên vang lên.
Là điện thoại của thiếu gia thật.
【Tổng tài, bài hát này hình như kiếp trước tôi đã nghe qua rồi.】
……….
【Đúng vậy, giai điệu và ca từ không hoàn toàn giống nhau, chỉ là nghe tương tự.】
【Người sáng tác không phải Trọng Hoan, mà là một ca sĩ khác.】
“Là cậu ta sao?”
【Vâng, chính là người này.】
【Giọng hát của anh ấy rất đặc biệt, bài hát này đã phát huy được toàn bộ ưu điểm trong giọng hát của anh ấy, nghe một lần là khó quên. Cũng vì lý do này nên tôi mới nhận ra được.】
“Những bài hát khác thì sao?”
【Những bài khác tôi đều nghe qua rồi, không có bài nào tương tự cả.】
Cúp điện thoại, tôi bảo Trợ lý đi điều tra nam ca sĩ có giọng hát đặc biệt này, sau đó nhắm mắt trầm tư.
Thật ra, chỉ cần có lời của thiếu gia thật làm bằng chứng, cũng đã đủ để định tội Trọng Hoan rồi.
Còn về tại sao bài hát và ca từ không hoàn toàn giống nhau, cũng có rất nhiều khả năng.
Dù sao thì, theo lời kể của thiếu gia thật, môi trường xã hội của hai kiếp hoàn toàn khác biệt, môi trường khác nhau tất nhiên sẽ sản sinh ra những nền văn hóa khác nhau, vì vậy, những bài hát đó dù biến mất hay có sự thay đổi, đều là chuyện rất bình thường.
Tuy nhiên, nếu có những bài hát mà ngay cả thiếu gia thật cũng chưa từng nghe qua, vậy thì những bài hát này, Trọng Hoan lấy từ đâu ra?
Phỏng đoán ban đầu lại một lần nữa hiện lên.
Có lẽ, thế giới này đã khởi động lại không chỉ một lần. Thiếu gia thật, những kẻ xuyên không chiếm đoạt thân thể gia đình anh cả, và Trọng Hoan, đều đến từ những kiếp trước khác nhau.
Kiếp trước mà Trọng Hoan đến, nền văn hóa giải trí rất phát triển, vì vậy hắn ta mới có thể cho ra đời nhiều bài hát hay đến thế. Nhưng xem biểu hiện của hắn ta, e rằng số bài hát trong tay cũng không còn nhiều.
Lúc này, Trí Não sáng lên, tài liệu tôi cho người điều tra cũng đã được gửi đến. Tiểu sử của nam ca sĩ này rất dễ tra, bởi vì hắn là một thiên tài âm nhạc sống dưới ánh đèn sân khấu từ khi còn nhỏ.
Năm sáu tuổi, hắn đã viết ra bài hát đầu tiên, đến nay vẫn được lưu truyền rộng rãi. Sau đó lại càng sung sức, sáng tác nhiều bài hát vừa chất lượng vừa hay.
Gia cảnh hắn rất tốt, là nhị thiếu gia vô lo vô nghĩ trong một gia tộc lớn, vì vậy mà các bài hát của hắn có giai điệu nhẹ nhàng, thoải mái, dù đôi khi có chút u ám, nhưng cũng sẽ luôn trời quang mưa tạnh.
Đặc biệt là sau khi có bạn gái, hắn lại càng sáng tác nhiều hơn. Hắn gọi bạn gái là nàng thơ, là người dẫn lối cho những nốt nhạc của mình, những bản tình ca hắn viết bài nào cũng cảm động, được rất nhiều người sáng tạo đồng nhân ship couple dùng làm nhạc nền cắt ghép.
Biến cố xảy ra vào năm hắn ba mươi tuổi.
Năm đó, bạn gái của hắn bị chứng minh là gián điệp của gia tộc đối địch, dùng mỹ nhân kế để đánh cắp tài liệu quan trọng của gia tộc. Kể từ đó, gia tộc của hắn dần suy tàn, ba mẹ người thân vì áp lực khủng khiếp và tổn thương về thể chất mà lần lượt ra đi, chỉ còn lại một mình hắn trên thế gian.
Mặc cảm tội lỗi to lớn khiến hắn không thể cầm bút được nữa.
Dù cho từ đầu đến cuối người nhà của hắn chưa từng trách móc hắn.
Cứ như vậy, một ngôi sao đã lụi tàn.
Mãi cho đến mười năm sau.
Hắn lấy bài hát mới do Trọng Hoan viết cho mình làm cơ hội, quay trở lại với công chúng.
Bài hát này hát lên hết những thăng trầm trong cuộc đời hắn, giống như một chuyến đi trong đêm mưa, khắp nơi đều là bóng tối và giá lạnh. Thế nhưng ở đoạn cuối, giai điệu lại trở nên sôi nổi và cảm động, tựa như có ánh mặt trời vàng rực xuyên qua mây mù, mưa tạnh trời quang.
Vô số người đồng cảm, rơi lệ vì bài hát này, vì những trải nghiệm của chính mình, rồi lại được tình cảm chứa đựng trong bài hát cổ vũ.
Một ca khúc thành danh.
Bất kể là nam ca sĩ kia, hay Trọng Hoan gì cũng vậy.
Nam ca sĩ này là người đầu tiên Trọng Hoan hợp tác, và bài hát này đã một hơi đưa Trọng Hoan lên vị trí cao trước mặt tất cả mọi người.
Bởi vì bài hát này có phong cách khá giống với những bài hát trước đây của nam ca sĩ, nhưng lại khác biệt, nó giống như rượu ủ lâu năm, càng thêm đậm đà. Giống như Trọng Hoan đã kết hợp phong cách trước đây của nam ca sĩ đó để đo ni đóng giày cho hắn. Phong cách tương tự, nhưng lại ở một tầm cao hơn, những bài hát như vậy gần như đã đưa Trọng Hoan lên thần đàn.
Thậm chí nam ca sĩ này còn nhiều lần công khai bày tỏ, Trọng Hoan là tri kỷ, là người dẫn đường, là bạn thân và người bạn tâm giao của hắn.
Tình bạn thần tiên giữa hai người cũng đã lên hot search mấy lần.
Nhưng nếu bài hát này vốn dĩ thuộc về nam ca sĩ thì sao?
Trọng Hoan đã đánh cắp bài hát của hắn, rồi giả vờ hào phóng tặng lại, từ đó chiếm đoạt thêm nhiều của cải, địa vị, danh tiếng, tài năng từ hắn, mà nam ca sĩ còn phải mang ơn đội nghĩa Trọng Hoan.
Thật mỉa mai làm sao.
Nhưng nói cho cùng thì, tất cả những điều này chỉ là phỏng đoán của tôi, không thể trực tiếp định tội Trọng Hoan được. Vì vậy, tôi đã cho người bên dưới mời Trọng Hoan tham gia một chương trình tạp kỹ.
Tên của chương trình này là 《Những Nhà Sáng Tạo》.
Đúng như tên gọi, tất cả các khách mời đều là những nhà sáng tạo trong các lĩnh vực khác nhau.
Số lần này, sẽ là một tập hợp thuần túy của những nhà sáng tạo âm nhạc.
Chương trình này rất nổi tiếng, để đẩy nhiệt độ và độ nổi tiếng lên cao, tôi đã cho đội ngũ sản xuất mời một nghệ sĩ lão thành, một nhà sáng tác âm nhạc cấp quốc gia, ngoài ra còn có vài tiểu sinh lưu lượng có lượng fan đông đảo, sức chiến đấu cực mạnh, và một vài khách mời đặc biệt.
Cũng không ngoa khi nói rằng, fan của dàn khách mời lần này bao phủ từ tám tuổi đến tám mươi tuổi.
Cả làng giải trí đều sôi sục. Ai cũng muốn tham gia chương trình để chia một miếng bánh. Ai cũng biết, chỉ cần xuất hiện một lần trong chương trình này, cũng thu hút được độ hot cao hơn so với việc tham gia toàn bộ nhiều chương trình giải trí nhỏ khác.
Đương nhiên là Trọng Hoan cũng biết.
Vì vậy, khi đội ngũ sản xuất mời Trọng Hoan tham gia, hắn ta đã chấp nhận không chút do dự.
Trước khi chương trình chuẩn bị, Dư Nhân cũng được đưa trở về.
Cậu ta đến tìm tôi.
Lúc này, cậu ta đã thay đổi hoàn toàn bộ dạng ở suối nước nóng, cúi đầu xin lỗi tôi.
“Xin lỗi, Tổng tài, trước đây là do tôi quá hẹp hòi, nhìn nhận sự việc quá phiến diện, là tôi đã xúc phạm nhân phẩm của ngài. Tôi xin lỗi ngài.”
“Tôi, tôi đã làm ra chuyện như vậy, mà ngài vẫn sẵn lòng giúp đỡ tôi, còn cho tôi tham gia chương trình này… Cảm ơn, thực sự rất cảm ơn ngài.”
Hai tay cậu ta áp sát vào hai bên người, trông như một học sinh tiểu học rụt rè.
“Nếu muốn cảm ơn, thì hãy làm việc cho tốt vào.”
Tôi không có ý định lãng phí tài nguyên, không tẩy trắng cho cậu ta thì làm sao tiếp tục làm việc được.
Nhưng không biết cậu ta đang nghĩ gì, cứ nhìn tôi là lại đỏ mặt.
“Tổng tài, đợi sau khi danh tiếng của tôi được phục hồi, ngài có thể… cho tôi một cơ hội được không ạ?”
“Cái gì?”
Tôi hơi ngạc nhiên, ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu nhìn cậu ta.
Gò má cậu ta đỏ bừng, nhưng lại dũng cảm ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt tôi, nghiêm túc mà e thẹn nói: “Tôi thích ngài, ngài chính là người tình định mệnh của tôi. Tôi muốn xin ngài, cho tôi một cơ hội để theo đuổi ngài.”
Hết chương 151.
