Chương 153: Mỹ Nhân Ngư Nói, Nếu Tôi Không Yêu Cậu Ta Thì Cậu Ta Sẽ Chết (Phần 2)

Chương 153: Mỹ Nhân Ngư Nói, Nếu Tôi Không Yêu Cậu Ta Thì Cậu Ta Sẽ Chết (Phần 2)

 

Phòng livestream được chia thành tám màn hình nhỏ, cho khán giả thấy tiến độ của các nhà sáng tạo.

 

Không ngoài dự đoán, màn hình của Trọng Hoan có nhiều bình luận nhất.

 

Mọi người tụ tập ở đó, mong chờ một tuyệt tác kinh thế nữa của Trọng Hoan ra đời.

 

Bởi vì theo thời gian, tốc độ ra bài hát của Trọng Hoan ngày càng chậm lại. Tính từ lúc bài hát gần nhất của hắn ta phát hành, đã nửa năm trôi qua rồi. Nửa năm đối với các ca sĩ khác có lẽ không là gì, nhưng với một Trọng Hoan nổi tiếng về tốc độ sáng tác nhanh và chất lượng cao, điều đó càng khiến người hâm mộ của hắn ta chờ đợi thêm sốt ruột.

 

Thế nhưng, dần dần, mọi người phát hiện ra trạng thái của Trọng Hoan có gì đó không ổn.

 

Lúc này, kể từ khi bắt đầu, đã một tiếng đồng hồ trôi qua. Các nhà sáng tạo ở những màn hình khác đã có định hướng, hoặc đã có bản nháp đầu tiên, vậy mà trên cuốn sổ nháp của Trọng Hoan chỉ có vài đường kẻ nguệch ngoạc.

 

Sắc mặt Trọng Hoan hơi tái, trán lấm tấm mồ hôi, rõ ràng là biểu hiện của sự căng thẳng, thậm chí là hoảng loạn.

 

【Sao thế nhỉ? Lâu vậy rồi mà Trọng Hoan vẫn chưa viết được chữ nào?】

 

【Hai ca sĩ trẻ kia đã định hình được giai điệu kha khá rồi kìa. Ban đầu nghe hơi lạ, nhưng nghe nhiều lần lại thấy cũng hay phết.】

 

【Ngay cả tiểu sinh lưu lượng bên cạnh, người quanh năm bị mắng là bình hoa di động cũng đã dựng xong sườn bài rồi. Tuy giai điệu vừa nghe đã biết chẳng có gì mới mẻ, như sản xuất hàng loạt vậy, nhưng ít nhất cũng có manh mối. Sao Trọng Hoan lại chẳng có động tĩnh gì hết thế? Trông trạng thái còn tệ hơn cả bình hoa nữa.】

 

【Đừng có so Hoan Hoan nhà tôi với bọn họ được không? Nhạc của Hoan Hoan nhà tôi sao bọn họ có thể sánh bằng?】

 

【Anh nhà mấy người có viết mười bài cũng không hot bằng nửa câu hát của Hoan Hoan nhà tôi đâu.】

 

【Sáng tác âm nhạc mà, linh cảm đâu phải nói có là có ngay được.】

 

【Phải phải phải, Hoan Hoan nhà mấy người là giỏi nhất, giờ chỉ còn năm phút nữa là kết thúc vòng ba rồi, thế mà anh ta vẫn chưa viết được chữ nào kìa.】

 

【Không có linh cảm thì cũng phải có kỹ thuật chứ. Nhìn bình hoa bên cạnh viết kìa, dù là một ca khúc thị trường nhạt nhẽo chẳng có gì mới lạ, phong cách giai điệu y hệt những bài trước đây của cậu ta, vừa nghe đã biết là áp dụng công thức sáng tác của mình, nhưng ít nhất cũng không lạc đề. Trọng Hoan trước đây đã viết bao nhiêu bản tình ca thất tình rồi, chẳng lẽ chưa hình thành được bộ công thức của riêng mình sao? Dù không có linh cảm thì cứ áp dụng công thức là được mà?】

 

【Câu này của bạn đúng là sỉ nhục Hoan Hoan nhà tôi! Hoan Hoan yêu cầu cao với bản thân như vậy, mỗi bài hát đều là tuyệt phẩm, sao có thể tùy tiện áp dụng công thức để lừa dối fan được?】

 

【Fan của Hoan Hoan ở trên, thật sự nghĩ rằng internet không có ký ức à? Quên mấy bài hát trước đây của Trọng Hoan trông như thế nào rồi sao? Không nói đâu xa, chỉ riêng bài 《Có Thể Đừng Đi Không》, giai điệu đơn điệu, lời bài hát cũng gượng gạo đến phát nổ.】

 

【Đúng đó, Trọng Hoan đâu phải bài nào cũng là tuyệt phẩm. Hình như từ ba năm trước anh ta mới bắt đầu khai sáng trong việc viết nhạc thì phải? Mấy bài viết từ ba năm trước, bà ngoại tôi dùng ngón chân gảy còn hay hơn anh ta hát.】

 

【Mà trong ba năm này, Trọng Hoan cũng có mấy bài rất khó nghe mà. Ngoài những bài khó nghe ra, cũng có mấy bài vừa nghe đã biết là áp công thức, đến fan cũng không bênh nổi. Giờ lại lên chương trình xây dựng hình tượng à?】

 

【Phải công nhận một điều, với tư cách là người qua đường, nhạc của Trọng Hoan đúng là hay thật, nhưng không phải bài nào cũng là tuyệt phẩm. Giới hạn trên và giới hạn dưới của anh ta chênh lệch quá lớn, khiến mỗi lần tôi bấm vào bài hát mới của anh ta đều có cảm giác hoang mang không biết mình sắp được ăn cơm hay ăn phải thứ gì khác.】

 

【Người ở trên nói Trọng Hoan xây dựng hình tượng, nhưng hình như anh ta cũng chưa từng xây dựng hình tượng ‘chỉ ra tuyệt phẩm’ bao giờ mà? Hình tượng thật sự của anh ta không phải là thiên tài sáng tác sao? Phản ứng nhanh, tốc độ sáng tác nhanh, ca khúc hay giai điệu đẹp gì cũng cứ thế tuôn ra. Hơn nữa anh ta cũng đâu có nói là không dùng công thức, không viết nhạc dễ dãi đâu.】

 

【Đúng vậy, có ai còn nhớ chương trình âm nhạc trước đây không? Người dẫn chương trình yêu cầu sáng tác ngẫu hứng một đoạn nhạc mười lăm giây, tay anh ta chỉ lướt nhẹ vài cái trên đàn tranh là đã ra một bài hát đứng đầu bảng xếp hạng suốt cả năm trời, mọi người quên rồi sao?】

 

【Chuẩn! Còn có một lần anh ta tham gia một chương trình, được yêu cầu sáng tác ngẫu hứng một đoạn nhạc cho một nữ diễn viên. Anh ta suy nghĩ vài giây rồi nói hôm nay không có linh cảm, chỉ có thể áp dụng một khuôn mẫu, tùy tiện ngân nga một ca khúc thị trường, kết quả là ca khúc thị trường đó cũng bùng nổ trên nền tảng video ngắn.】

 

Cuối cùng, gần như tất cả các bình luận đều đang bày tỏ cùng một thắc mắc: Tại sao Trọng Hoan vẫn chưa động bút?

 

Có lẽ Trọng Hoan đã nghĩ qua tất cả các lý do, rồi lại phát hiện ra những lý do đó đều đã bị chính mình chặn đứng. Hắn ta siết chặt cây bút trong tay, rồi trong hai phút cuối cùng, hắn ta đột nhiên đặt bút.

 

Hắn ta viết rất nhanh, như thể sự im lặng trước đó chỉ là để sắp xếp lại tất cả các nốt nhạc trong đầu, chỉ chờ khi khúc nhạc thành hình là đặt bút lên giấy.

 

Màn hình bình luận vang lên một tràng hoan hô. Lúc này, tất cả những tiếng nói nghi ngờ Trọng Hoan đều biến mất, mọi người đều đang mong chờ tác phẩm của hắn ta.

 

Đặc biệt là người hâm mộ của Trọng Hoan, cảm giác như vừa đọc xong một cuốn tiểu thuyết sảng văn, sảng khoái đến từng lỗ chân lông.

 

【Tôi đã nói rồi mà, Hoan Hoan nhà chúng ta là đỉnh nhất!】

 

【A a a mong chờ quá mong chờ quá!】

 

Vừa kịp lúc cuối cùng, Trọng Hoan đã viết xong nửa bài hát.

 

Người tinh ý đều có thể nhìn ra, không phải Trọng Hoan chỉ nghĩ ra được nửa bài, mà là không đủ thời gian.

 

Màn hình bình luận cũng tỏ ra vô cùng thiện chí.

 

【Ha ha ha, Hoan Hoan trông như một đứa trẻ đang làm bù bài tập về nhà vậy.】

 

【Cho anh ấy viết tiếp đi! Tôi muốn nghe bản hoàn chỉnh! Ngay bây giờ! Lập tức!!!】

 

【Tôi lại nhớ đến mình ngày trước khi khai giảng đang làm bù bài tập…】

 

Vòng thi thứ ba kết thúc, liền đến vòng trình diễn cuối cùng. Người dẫn chương trình biết rõ khán giả đang mong chờ điều gì, nên càng ra sức câu giờ.

 

Tiểu sinh lưu lượng viết một ca khúc thị trường rập khuôn, không có gì nổi bật nhưng cũng không có gì đáng chê. Cậu ta biết thực lực của mình, fan cũng biết, tất cả đều nằm im chịu chê, ngược lại vì thái độ khiêm tốn, cách nói chuyện thú vị và tâm lý vững vàng, cậu ta lại gây được thiện cảm với người qua đường.

 

Hai ca sĩ trẻ viết những ca khúc mang đậm phong cách cá nhân, người thích thì sẽ rất thích, người không thích thì cảm thấy chói tai khó nuốt, đánh giá phân hóa rất rõ rệt. Tuy nhiên, trong lúc nghe, không ít người phát hiện ra, các ca khúc của họ dường như có phong cách rất giống với hai bài hát nào đó của Trọng Hoan.

 

【Ha ha ha, xem ra hai người họ cũng là fan của Trọng Hoan nhỉ, theo đuổi thần tượng đến tận chương trình luôn.】

 

【Người ở trên trước khi nói làm ơn dùng não một chút được không? Người ta trước giờ vẫn luôn theo phong cách này, có từ rất lâu, có trước cả Trọng Hoan. Nếu có bắt chước, thì cũng phải là Trọng Hoan bắt chước họ mới đúng.】

 

【Giống quá, tôi không nói về giai điệu, mà là phong cách, giống kinh khủng. Nếu không biết hai bài kia là của Trọng Hoan, tôi còn tưởng là bài hát do hai người họ tự sáng tác nữa chứ.】

 

【Đúng, mà tôi còn thấy lạ là, giọng hát và thói quen phát âm của hai người họ còn hợp với hai bài kia hơn cả chính Trọng Hoan…】

 

【Cũng đâu có gì lạ? Trọng Hoan vốn là một ca sĩ – nhạc sĩ biết tổng hợp tinh hoa của mọi người mà.】

 

Các ca khúc của ba vị nghệ sĩ lão làng đều mang đậm hương vị truyền thống, vừa cất tiếng hát đã khiến tâm trạng người nghe trở nên khoáng đạt.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Bất kể là quá trình nghệ nhân nhạc cụ ở trong phòng nhạc, gõ gõ bên đông, gảy gảy bên tây, một khúc nhạc cứ thế ra đời; Hay là giọng hát đầy hoa lệ và tao nhã của nghệ sĩ kịch, cùng với ca từ và trang phục đậm chất cổ xưa; Hay là những giai điệu và ca từ của nhà biên soạn nhạc lão làng, mà hễ vang lên là khiến người ta thấy được cảnh tượng biển lặng sông yên, quốc thái dân an. Tất cả đều khiến người ta hết lần này đến lần khác phải kinh ngạc, trầm trồ.

 

Người được xếp ở vị trí áp chót là Dư Nhân, với tư cách là khách mời bí ẩn.

 

Trong hai vòng thi trước, Dư Nhân không hề lên tiếng, tất cả đều dùng bảng trắng để trả lời câu hỏi.

 

Dung mạo và giọng nói của cậu ta đều đã bị che đi, nhưng chính làn da trắng như tuyết và dáng người thanh tao ấy lại khiến người ta không ngừng liếc nhìn, tạo nên một cảm giác bí ẩn tột độ.

 

Lúc này, đến lượt cậu ta trình diễn ca khúc của mình, ai cũng nghĩ cậu ta sẽ không mở miệng, nhưng cậu ta lại cất tiếng hát.

 

Cậu ta vừa cất tiếng, vạn vật đều lặng im.

 

Tựa như những tầng mây u ám, tựa như thành phố xám xịt dưới cơn mưa phùn, tựa như đêm không trăng không sao, tựa như ngọn đèn chưa sáng khi trở về nhà lúc đêm khuya. Tựa như tin nhắn sẽ không bao giờ có hồi âm, tựa như cơn gió oi bức khi đứng dưới lầu nhà người ấy, tựa như câu nói “Anh về rồi” sẽ không bao giờ có ai đáp lại, tựa như một buổi chiều nọ khi dọn dẹp đồ đạc, đột nhiên ngửi thấy mùi nước hoa quen thuộc, và trái tim nhói lên cơn đau âm ỉ.

 

Khán giả tại trường quay không thể giữ nổi vẻ mặt của mình, có người tháo kính, có người che mặt, có người nghẹn ngào cúi đầu, nước mắt rơi xuống màn hình điện thoại từng giọt, từng giọt.

 

Màn hình bình luận xuất hiện những khoảng trống rất dài. Ngay cả người dẫn chương trình đã qua đào tạo chuyên nghiệp cũng không kìm được mà đỏ hoe vành mắt.

 

Chỉ riêng Trọng Hoan, hắn ta nhìn người đang hát ở trung tâm sân khấu, sắc mặt càng lúc càng trắng bệch.

 

Khúc nhạc kết thúc, mọi người vẫn còn chìm đắm trong nỗi buồn, mãi không thể thoát ra được.

 

【Ôi vãi chưởng… bài hát này…】

 

【Đỉnh thật, đỉnh của chóp, bài hát thống trị bảng xếp hạng nửa cuối năm đây rồi.】

 

【Tôi nhớ cô ấy quá.】

 

【Tôi khóc đến không thở nổi.】

 

【Rốt cuộc thì ban tổ chức đã mời được vị thần tiên này từ đâu đến vậy?】

 

【Thật ra thì… mọi người không thấy giọng anh ấy rất giống một người sao? (Xin đừng ném đá)】

 

【Thật ra tôi cũng thấy giống, cảm giác này chỉ có Dư Nhân năm đó mới hát ra được.】

 

【Dáng người giống, giọng hát giống, không lẽ là Dư Nhân thật à?】

 

【Phỉ phui phỉ phui! Cẩu đạo nhái Dư Nhân đó đừng có mà dính dáng đến tường thành mới của tôi!】

 

Sự tò mò của mọi người đối với cậu ta đã lên đến đỉnh điểm, nhưng người dẫn chương trình lại không có ý định giới thiệu thêm, mà chuyển sang mời Trọng Hoan lên sân khấu.

 

Sau khi đã có bài hát của Dư Nhân làm nền, mọi người càng mong chờ xem Trọng Hoan sẽ sáng tác ra một ca khúc như thế nào.

 

Đặc biệt là hôm nay chất lượng của mọi người đều rất tốt, một chương trình âm nhạc mà lại có nhiều bài hát hay đến vậy, đã hoàn toàn thỏa mãn được đôi tai của khán giả.

 

Trọng Hoan siết chặt micro trong tay.

 

Mọi người đều đang mong chờ, thế nhưng, Trọng Hoan lại khiến người ta thất vọng.

 

【À… cảm giác hơi bình thường, không phải là không hay, mà là không hay đến mức đó… có ai hiểu ý tôi không?】

 

【Tôi hiểu, cảm giác như nghe qua loa thì cũng được, ngày thường thì cũng được coi là một bài hát hay, nhưng đặt trong ngày hôm nay thì có hơi… tầm thường.】

 

Giai điệu của ca khúc này không thể coi là tuyệt phẩm, chỉ có thể đánh giá là khá tốt, thuộc dạng có thể nghe lúc bình thường, nhưng sẽ không cố tình bật đi bật lại.

 

Mà kỹ năng ca hát của Trọng Hoan, trong giới cũng chỉ xếp vào hàng khá giỏi, thứ khiến hắn ta thật sự nổi tiếng là khả năng sáng tác. Kỹ năng ca hát ngày thường thì tạm đủ dùng, nhưng trớ trêu thay, lần này Trọng Hoan lại lên sân khấu ngay sau Dư Nhân.

 

Cuối cùng, cộng thêm việc hôm nay có quá nhiều nhà sáng tạo tài năng, ca khúc này ra mắt trong một ngày hội tụ toàn những bài hát hay, lại càng bị lu mờ đến mức tầm thường, thậm chí còn khiến người ta cảm thấy không đặc sắc bằng bài hát của hai ca sĩ trẻ kia.

 

Trọng Hoan cũng biết màn trình diễn hôm nay của mình quá tệ, bèn gượng cười chữa thẹn, nói rằng hôm nay trạng thái không tốt.

 

Người dẫn chương trình cũng tỏ ra thông cảm.

 

Vòng cuối cùng là mọi người tụ tập lại, nói ra ước mơ của mình.

 

Vòng này trong các số trước đều rất ấm áp, mọi người cùng nhau cười nói, chia sẻ về ước mơ và hy vọng của mình đối với bản thân, đối với làng giải trí.

 

Tiểu sinh lưu lượng nói, muốn thoát khỏi danh hiệu bình hoa di động, trở nên có thực lực hơn, và khoe ra thời khóa biểu học tập của mình, hứa sẽ không phụ lòng mong đợi của người hâm mộ.

 

Nghệ nhân nhạc cụ nói, muốn tiếp tục truyền thừa nhiều loại nhạc cụ cổ sắp thất truyền, và công khai ý định muốn nhận đệ tử, khiến mọi người đổ xô vào tài khoản công khai của nghệ nhân để gửi “sơ yếu lý lịch cá nhân”.

 

Nghệ sĩ kịch nói, hy vọng sẽ có nhiều người trẻ tuổi hứng thú với kịch nghệ hơn.

 

Nhà biên soạn nhạc nói, hy vọng đất nước ngày càng tốt đẹp hơn, mỗi bài hát ông viết, mỗi kỳ vọng đối với tổ quốc, đều sẽ trở thành hiện thực, ông muốn cả đời viết nhạc cho tổ quốc và nhân dân.

 

Sau bốn người họ, đến lượt hai ca sĩ trẻ.

 

Ngay khi khán giả nghĩ rằng họ sẽ nói muốn có thêm nhiều người hâm mộ yêu thích bài hát của mình, thì họ lại nói:

 

“Tôi hy vọng thầy Trọng Hoan có thể giải thích một chút, tại sao ca khúc chưa phát hành của chúng tôi, lại trở thành sáng tác độc quyền của thầy.”

 

Khi mọi người còn chưa kịp phản ứng, Dư Nhân đã tháo mặt nạ xuống, để lộ khuôn mặt tinh xảo và đôi mắt tựa đại dương của mình.

 

“Đó cũng là điều tôi hy vọng.”

 

“Ngoài ra, tôi cũng muốn mời thầy giải thích một chút về việc thầy và công ty quản lý cũ của tôi cấu kết với nhau, mua bán, cướp đoạt, đạo nhái ca khúc của người khác, cũng như chuyện trong buổi hòa nhạc ba năm trước của tôi, các người đã tráo đổi cốc nước, để tôi uống phải sơn, hủy hoại thanh quản của tôi.”

 

Hết chương 153.

 

Chương 153: Mỹ Nhân Ngư Nói, Nếu Tôi Không Yêu Cậu Ta Thì Cậu Ta Sẽ Chết (Phần 2)

Ngày đăng: 16 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên