Chương 154: Đều Là Người Mệnh Khổ

Chương 154: Đều Là Người Mệnh Khổ

 

Ra khỏi bệnh viện, Quý Nam Tinh bất lực nhìn trời.

 

Cậu cứ ngỡ nhà họ Lâm chính là nguyên nhân khiến nữ quỷ xuất hiện, nên lúc nữ quỷ chạy mất, vì không muốn gây ra chuyện lớn nên cậu mới không đuổi theo cho bằng được. Kết quả sau một hồi hỏi han, lại chẳng thu được tin tức gì.

 

Cậu cũng không nhất thiết phải bắt cho bằng được nữ quỷ kia. Mặc dù chuyện tai nạn vẫn đang được điều tra, nhưng dựa vào khí tức tại hiện trường lúc đó, cậu gần như có thể chắc chắn rằng, không phải do quỷ hồn gây ra, mà là do con người. Chỉ cần quỷ không làm điều ác, trước giờ Quý Nam Tinh sẽ không cưỡng ép siêu độ.

 

Nhưng đã gặp rồi thì cậu không thể không quản. Ít nhất cũng phải để lại ấn Kim Linh trên người đối phương, nếu lỡ một ngày nào đó mất kiểm soát, có ấn Kim Linh hạn chế, quỷ hồn cũng không thể gây ra chuyện gì quá tai hại.

 

Thế nhưng nữ quỷ đã cản kiếp nạn chí mạng cho anh em nhà họ Lâm rồi, mà người nhà họ Lâm lại chẳng ai quen cô ta. Lẽ nào chỉ có thể đợi Lâm Giai tỉnh lại thôi sao?

 

Quý Nam Tinh có một linh cảm, có lẽ Lâm Giai cũng không quen cô ta. Chuyện này thật sự quá kỳ lạ.

 

Tiêu Dã do dự một lúc rồi mở lời: “Cậu có nghĩ đến khả năng cô ta chính là mối tình đầu của Lâm Giai, rồi anh ta vì tình yêu mà biến thành con gái không?”

 

Nếu không thì tình cảm phải đến mức nào mới khiến người ta sau khi chết vẫn còn chấp niệm, lại còn thay anh ta gánh kiếp nạn.

 

Quý Nam Tinh: “Cậu nói linh tinh gì thế, nữ quỷ đó nhìn thế nào cũng không giống con trai.”

 

Nhưng mà, Quý Nam Tinh vẫn tra thử. Trước khi đi, họ đã trao đổi WeChat với Lâm Sam, bảo cô ấy nếu nhớ ra điều gì thì cứ nói với họ. Vì vậy, sau khi hỏi tên mối tình đầu của anh trai cô ấy, thông qua thông tin trường học rất dễ dàng hỏi ra được.

 

Người ta bây giờ đang ở châu Âu, đã kết hôn và còn nhận con nuôi.

 

Lúc thấy tin này, Tiêu Dã còn sầu não hơn cả cậu, vẻ mặt như thể có gì đó tan vỡ: “Tôi còn tưởng hai người họ có khả năng gương vỡ lại lành chứ. Chia tay hồi cấp ba, trải qua những tôi luyện của xã hội, mười mấy năm sau gặp lại, cuối cùng tình yêu đích thực cũng nắm tay nhau đi hết quãng đời còn lại.”

 

Dù sao thì sau khi Lâm Giai chia tay mối tình đầu cũng không yêu ai nữa, thật khó để người ta không suy nghĩ linh tinh mà. Kết quả lại thật sự chỉ là một mối tình học trò bình thường, sau khi chia tay thì mỗi người bắt đầu một cuộc sống riêng, không còn liên quan gì nữa. Rất phù hợp với thực tế, chỉ là, thực tế quá lại khiến người ta không còn không gian để tưởng tượng.

 

Nghe tiếng thở dài của hắn, Quý Nam Tinh nói: “Bớt xem phim truyền hình lại đi.”

 

Tiêu Dã nhìn Quý Nam Tinh: “Giờ phải làm sao đây, hay là chúng ta quay lại hiện trường vụ tai nạn xem lại?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Vô ích thôi, nữ quỷ đó đâu phải chết trong vụ tai nạn. Hiện trường vụ tai nạn cũng không liên quan gì nhiều đến cô ta, quay lại cũng vô ích.”

 

Tiêu Dã nghĩ một lát rồi nói: “Cậu nói sau khi tai nạn xảy ra, quỷ khí của nữ quỷ tăng vọt, muốn giết tài xế xe trộn bê tông. Hay là chúng ta đến nhà tài xế đó xem thử?”

 

Quả thực Quý Nam Tinh chưa từng nghĩ đến tài xế xe trộn bê tông, dù sao thì bây giờ cũng không có manh mối nào khác, đi xem thử cũng được.

 

Trước đó, thông qua Cục Quản lý tra biển số xe, địa chỉ nhà của mấy chủ xe đó cũng đã được gửi cho cậu, nên không cần lãng phí thời gian điều tra nữa.

 

Tài xế xe trộn bê tông là một người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi, tên là Hồ Văn Kiệt, là người chịu trách nhiệm chính trong vụ tai nạn này. Vì vụ tai nạn khá nghiêm trọng, hiện tại có ba người chết, năm người bị thương nặng và bảy người bị thương nhẹ. Phán quyết vụ tai nạn vẫn chưa có, nhưng gia đình nạn nhân của chiếc xe con kia đã đến gây náo loạn rồi.

 

Chiếc xe kia là một gia đình năm người, người chết là hai cha con. Hai trụ cột kinh tế trong nhà đều không còn, chỉ để lại mẹ góa con côi, không đến đòi bồi thường làm sao được. Người mẹ già mất chồng mất con, người mẹ trẻ mất chồng, chỉ còn lại một đứa con, biết dựa vào đâu để nuôi nấng gia đình này.

 

Nhưng tình hình nhà Hồ Văn Kiệt còn tệ hơn. Mẹ bệnh nặng, cha bị tai biến liệt một chân, cả nhà ba người sống trong một căn nhà nhỏ một phòng khách một phòng ngủ.

 

Lúc Quý Nam Tinh và Tiêu Dã đến, bọn họ đã từ trên lầu lôi nhau xuống dưới lầu. Mẹ của Hồ Văn Kiệt quỳ trước mặt gia đình đến gây sự, dập đầu lia lịa: “Tôi lấy mạng ra đền cho các người được không! Các người muốn gì cứ lấy đi! Tôi có gì cũng cho hết, cho hết! Có thể để con tôi qua hết đầu thất được không? Con trai, chồng các người mất, chẳng lẽ con tôi còn sống à! Các người đến tìm tôi đòi đền mạng, vậy còn tôi, tôi phải tìm ai đây?! Hả!”

 

Mẹ của Hồ Văn Kiệt dập đầu đến mức trán rướm máu, khóc đến mặt mũi đầm đìa nước mắt. Bà biết vụ tai nạn này là do con trai bà gây ra, nhưng bà có thể làm gì được chứ? Chuyện đã xảy ra rồi, con trai bà cũng mất rồi. Bà chỉ muốn làm lễ cúng thất đầu trọn vẹn cho con trai, nhưng những người này vừa đến đã lật tung bàn thờ của con trai bà.

 

Hàng xóm xung quanh sợ xảy ra án mạng, mỗi người một bên vội vàng giữ bà lại: “Được rồi, đừng dập đầu nữa, có chuyện gì chúng ta lên ủy ban phố ngồi xuống từ từ nói chuyện.”

 

Mẹ của Hồ Văn Kiệt ngã vào lòng hàng xóm, túm lấy vạt áo trước ngực khóc đến không thở nổi: “Tôi khổ quá, số tôi khổ quá mà! Vất vả lắm mới nuôi con khôn lớn, lại để người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Các người đến gây sự với tôi, tôi có thể làm gì đây? Tiền không có, nhà cũng là nhà thuê. Các người thật sự muốn trút giận thì lấy mạng tôi đi, lấy đi!”

 

Trong căn nhà trên lầu, cha của Hồ Văn Kiệt ngồi trước cửa hút thuốc, sau lưng là bàn thờ hỗn loạn. Di ảnh của con trai ông bị lật úp xuống đất, mặt kính trên di ảnh cũng vỡ tan. Bàn thờ cũng được, di ảnh cũng được, đều là làm cho người sống xem thôi. Dù bị lật đổ hay làm lễ long trọng, người con trai đã khuất của ông cũng sẽ không biết.

 

Gia đình đến gây sự còn muốn nói gì đó, nhưng đã bị nhân viên ủy ban khu phố chạy đến ngăn lại. Trong lúc bọn họ hòa giải, một số hàng xóm đứng xem bên cạnh cảm thấy thật xót xa.

 

“Đều là người đáng thương cả. Nhà lão Hồ này vốn đã sống rất khổ rồi, bây giờ lại xảy ra chuyện này, đúng là đã khổ lại càng thêm khổ.”

 

“Haiz, nghe nói gia đình kia mất cả chồng và bố chồng, một lúc mất hai người, cũng có thể hiểu cho họ.”

 

“Hiểu thì làm được gì, với tình hình nhà lão Hồ này, bọn họ có thể đòi được bao nhiêu tiền chứ.”

 

“Chứ còn gì nữa, ép chết cả nhà họ chắc cũng chẳng đòi được mấy đồng.”

 

Gia đình Hồ Văn Kiệt tuy là người thuê nhà, nhưng đã thuê ở đây hơn mười năm rồi. Chuyện nhà của ông, một số bà thím hóng hớt trong khu đều biết.

 

Hồ Văn Kiệt kết hôn sớm, cũng có con sớm. Nhưng sau đó mẹ anh ta mắc bệnh, thuốc không thể dứt, sau này cha anh ta lại bị tai biến một lần, gần như tiêu sạch tiền tiết kiệm trong nhà. Vợ anh ta chê anh ta nghèo, chê anh ta không có tương lai, có lẽ cũng có chút chê bai gánh nặng của cha mẹ chồng, nên nhất quyết đòi ly hôn, mang theo con bỏ đi.

 

Những năm này, Hồ Văn Kiệt làm việc từ sáng sớm đến tối muộn, đi sớm về khuya, nhưng công việc lao động chân tay này kiếm tiền cũng có giới hạn, có thể cân bằng thu chi hàng tháng đã là tốt lắm rồi, đừng nói gì đến tiết kiệm được đồng nào. Không có tiền tiết kiệm, nhà cũng là nhà thuê, cho dù gia đình kia có đến gây sự, ngoài việc khiến hai ông bà già này phải đền mạng, thì có thể đòi được bao nhiêu tiền chứ.

 

Lúc dưới lầu vẫn còn đang giằng co, Quý Nam Tinh nói với Tiêu Dã: “Cậu chạy nhanh lên lầu đi, có người muốn nhảy lầu!”

 

Tiêu Dã nghe vậy liền ba chân bốn cẳng chạy lên lầu, Quý Nam Tinh cũng theo sát phía sau. Đây là khu nhà thấp, chỉ có sáu tầng, không có thang máy, còn ở nhà nào thì cũng không cần phải tìm, cứ thấy căn nhà nào cửa mở toang, đồ đạc bừa bộn khắp nơi chính là nhà đó.

 

Dưới lầu vẫn còn đang khuyên can, có người vô tình ngẩng đầu lên, thấy cha của Hồ Văn Kiệt đang trèo ra ngoài cửa sổ. Vì một chân không tiện, nên trèo ra ngoài có chút khó khăn, nhưng ý đồ của hành động này đã quá rõ ràng. Người đó đột nhiên hét lên: “Lão Hồ, ông đừng làm chuyện dại dột!”

 

Những người khác nghe tiếng ngẩng đầu lên, thấy cha của Hồ Văn Kiệt muốn nhảy lầu. Có người vội vàng chạy vào nhà Hồ Văn Kiệt muốn ngăn ông lại, có người dưới lầu sợ hãi lùi lại liên tục, tránh khỏi phạm vi có thể bị đè trúng nếu ông ta nhảy xuống.

 

Mẹ của Hồ Văn Kiệt đang ngồi khóc dưới đất cũng ngẩng đầu lên nhìn, lập tức sợ hãi hoảng hốt: “Lão Hồ à, ông làm gì vậy! Ông mà đi rồi tôi phải làm sao đây!”

 

Ngay lúc một chân của cha Hồ Văn Kiệt đã trèo ra ngoài cửa sổ, chỉ cần dùng sức một chút là có thể nhảy xuống, một bàn tay từ sau lưng ông vươn ra, kéo người đã ở ngoài bệ cửa sổ một nửa vào trong.

 

Những người ở dưới lầu đang lo lắng thót tim, thấy vậy thì đều thở phào nhẹ nhõm, rồi sau đó lần lượt chạy lên lầu. Lỡ ông ấy giãy giụa đòi nhảy lầu, thêm một người cũng thêm một chút sức để ngăn cản.

 

Gia đình đến gây sự nhìn nhau, em trai của người đã khuất nói: “Đi thôi đi thôi, gây sự nữa thật sự xảy ra án mạng bây giờ.”

 

Mẹ của người vợ đi cùng có chút không cam lòng, con rể của bà mất rồi, để lại con gái và cháu ngoại, sau này con gái bà phải làm sao? Đều là do tên tài xế xe trộn bê tông đó hại! Quan trọng hơn là, phân định trách nhiệm tai nạn còn nói nhà con rể bà cũng có một phần trách nhiệm. Vì tài xế xe trộn bê tông vượt đèn vàng mới đâm vào chiếc xe con đang chạy ở làn bên cạnh, mới dẫn đến lật xe. Xe nhà con rể bà đi theo sau, cũng vì vượt đèn vàng, đi quá gần nên mới không kịp tránh, vì vậy cũng có một phần trách nhiệm.

 

Nhưng tình hình trước mắt quả thực không thể gây sự nữa. Nếu thật sự ép chết người ta, thì bọn họ sẽ dính vào án mạng. Cho dù đối phương là tự sát không liên quan đến bọn họ, nhưng sau này trong lòng e là sẽ phải chịu sự dằn vặt của lương tâm.

 

Gia đình đến gây sự đi hay chưa, những người trên lầu không ai quan tâm. Mọi người đang khuyên cha của Hồ Văn Kiệt đừng nghĩ quẩn.

 

Một nhân viên ủy ban khu phố còn vỗ vai Tiêu Dã, nói: “May mà có cậu ở đây đấy chàng trai trẻ, nếu không hôm nay chuyện này phiền phức to rồi.”

 

Tiêu Dã nói: “Không có gì, cháu tình cờ gặp thôi.”

 

Nhân viên đó nhìn Tiêu Dã, rồi lại nhìn Quý Nam Tinh, nói: “Hai cháu là con nhà ai thế? Trước đây chưa từng thấy hai đứa, đến thăm họ hàng à?”

 

Khu này không lớn, là nhân viên ủy ban khu phố, không đến mức nhà nào cũng quen, nhưng phần lớn đều biết. Cậu bé này hôm nay giúp một việc lớn như vậy, hỏi rõ là con nhà ai để sau này tiện cảm ơn.

 

Tiêu Dã chưa kịp nói gì thì Quý Nam Tinh đã lên tiếng: “Là Hồ Văn Kiệt nhờ chúng cháu đến.”

 

Nghe thấy tên con trai, bà cụ Hồ đang ôm chồng khóc bỗng im bặt, quay đầu nhìn hai chàng trai trẻ, vẻ mặt như thể đã buông xuôi tất cả, nói: “Con trai tôi cũng nợ các cậu cái gì à? Các cậu cũng có người nhà gặp nạn trong vụ tai nạn đó sao?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không có, chúng cháu không đến gây sự. Nhưng có một số chuyện không tiện nói trước mặt người ngoài, xin lỗi mọi người, có thể để chúng cháu nói chuyện riêng được không?”

 

Người ta muốn nói chuyện riêng, họ mà còn chen vào đây xem náo nhiệt thì không hay lắm. Một số người có quan hệ tốt với nhà họ Hồ nói: “Vậy hai cậu cứ nói chuyện đi, chúng tôi ở dưới lầu, lúc nào hai cậu đi thì nói một tiếng.”

 

Khoảng thời gian này, e là hai vợ chồng lão Hồ không thể thiếu người bên cạnh được, lỡ hai người lại nghĩ quẩn, lại muốn nhảy lầu nữa thì sao.

 

Những người trong phòng lần lượt rời đi. Ông cụ nhà họ Hồ bị ngăn lại, lúc này vẻ mặt ông tê dại ngồi trên mặt đất. Bà cụ nhà họ Hồ nhìn cảnh tượng hỗn loạn khắp nơi cũng không còn tâm trí đâu mà dọn dẹp, bà lão tùy tiện lau nước mắt rồi nói: “Có chuyện gì, hai cậu cứ nói đi. Tình hình nhà chúng tôi các cậu cũng thấy rồi, nếu cũng đến đòi nợ thì tôi rất xin lỗi, nhưng chúng tôi thật sự không có cách nào…”

 

Quý Nam Tinh tiện tay kéo một chiếc ghế ngồi xuống: “Cháu là thiên sư, là kiểu người sinh ra đã có thể nhìn thấy ma quỷ. Là con trai bà nhờ cháu đến xem hai ông bà thế nào.”

 

Lúc này, vẻ mặt của ông cụ nhà họ Hồ mới có chút cảm xúc, ông lão ngước mắt lên nhìn, nhưng rõ ràng là có chút không tin. Còn trong lòng bà cụ nhà họ Hồ thì có lẽ cũng không tin lắm, nhưng nghe nói con trai nhờ họ đến, bà lão lại không kìm được mà khóc nức nở.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Quý Nam Tinh nói: “Cháu biết cháu nói như vậy cũng không có bằng chứng gì, rất khó để hai người tin. Nhưng con trai hai người nói, năm năm nữa cháu trai của hai người sẽ về tìm người thân. Lúc cháu trai của hai người bị đưa đi chưa đầy ba tuổi, năm năm nữa là vừa tròn hai mươi, cháu trai của hai người sẽ thi đỗ vào một trường đại học ở thành phố Ngọc Lan, lúc đó sẽ về tìm hai người.”

 

Vợ chồng ông cụ nhà họ Hồ nhìn nhau, trong mắt vừa không thể tin nổi, lại vừa nhen nhóm lên một tia hy vọng: “Thật sao? Cậu nói thật sao? Nhưng lúc đó Tiểu Tú đi dứt khoát như vậy, sao cô ấy có thể để thằng bé về tìm chúng tôi được chứ.”

 

Tuy bọn họ không làm gì có lỗi với con dâu, nhưng quả thực cũng vì bọn họ mà đã làm lỡ dở cả đời con gái nhà người ta. Gả cho con trai bọn họ, một ngày sung sướng cũng chưa được hưởng, lại phải chăm sóc hai người bệnh tật tàn phế này.

 

Lúc đó con dâu đòi ly hôn, dĩ nhiên là con trai bọn họ không đồng ý, cuối cùng ầm ĩ đến mức hơi căng thẳng. Lúc đi, Tiểu Tú còn nói rất nhiều lời cay độc, còn nói đời này nếu Văn Kiệt không có tương lai thì đừng tìm mẹ con cô ấy, đừng làm liên lụy đến hai mẹ con cô ấy.

 

Quý Nam Tinh: “Cũng chỉ có năm năm, hai ông bà tự mình chờ đợi chẳng phải sẽ biết sao. Cháu thấy sợi dây tình thân của hai người vẫn chưa đứt. Tuy người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, nhưng qua được rồi, tương lai sẽ không tệ hơn bây giờ đâu.”

 

Quý Nam Tinh nói xong thì lấy ra một lá bùa, rồi gấp lá bùa thành hình con hạc giấy đưa cho bà cụ Hồ: “Con hạc giấy này hai ông bà có thể đặt lên bàn thờ vào ngày cúng đầu thất của Hồ Văn Kiệt. Nếu ông ấy về, con hạc này sẽ biến thành tro. Lúc đó hai ông bà có thể nói chuyện với ông ấy, tuy hai người không nhìn thấy, nhưng ông ấy có thể nhìn thấy và nghe thấy hai người nói.”

 

Bà cụ Hồ đưa tay nhận lấy con hạc giấy, Quý Nam Tinh đứng dậy, nhìn Tiêu Dã, nói: “Đi thôi.”

 

Tiêu Dã không nhịn được nhìn vào trong nhà, có chút lo lắng, sợ sau khi họ đi, cha của Hồ Văn Kiệt sẽ lại nghĩ quẩn. Nào ngờ ông chống tay vịn ghế đứng dậy, còn cúi đầu chào họ: “Cảm ơn.”

 

Hai người ra khỏi khu dân cư, Tiêu Dã thở dài một hơi: “Chắc ông ấy sẽ không nghĩ quẩn nữa đâu nhỉ.”

 

Quý Nam Tinh: “Sẽ không đâu, khi nghe tin cháu trai sẽ về, tử khí trên người ông ấy đã tan đi rồi.”

 

Tiêu Dã: “Nữ quỷ không tìm thấy, nhưng cứu được một mạng người, cũng coi như có thu hoạch. Không biết sau này cuộc sống của hai người họ sẽ thế nào.”

 

Nhà họ Hồ đó thực sự là nghèo khó thấy rõ, vừa bệnh vừa tật, con trai cũng mất, không có công việc, thuốc lại không thể dứt. Mặc dù trong vụ tai nạn đó gia đình kia cũng rất thảm, một lúc mất đi hai người thân, nhưng chuyện này bọn họ cũng chỉ có thể cảm thán xót xa, chứ không thể vì chuyện hôm nay mà lên án gia đình kia được, nhà nào cũng có nỗi khổ riêng.

 

Quý Nam Tinh: “Cứ sống như vậy thôi, chỉ cần trong lòng còn hy vọng, thì rồi cũng sẽ qua được giông bão.”

 

Tiêu Dã chọc vào eo Quý Nam Tinh: “Vậy tôi có được tính là đã ảnh hưởng đến kiếp nạn của người khác không?”

 

Quý Nam Tinh cười một tiếng: “Theo cậu nói, những chuyên gia đàm phán, lính cứu hỏa, thậm chí là cả người qua đường cứu người trên đường, dưới sông, đều tính là ảnh hưởng đến kiếp nạn của người khác à?”

 

Tiêu Dã: “Không phải là tôi lo dính líu đến nhân quả sao.”

 

Quý Nam Tinh vừa đi về phía trước vừa nói: “Đừng nghĩ nhiều thế, cậu đây là cứu một mạng người.”

 

Tiêu Dã tiếp lời: “Hơn xây bảy tháp phù đồ?”

 

Quý Nam Tinh: “Đó là của bên nhà Phật.”

 

Tiêu Dã ồ một tiếng: “Vậy các cậu thật sự là Đạo – Phật không hợp nhau? Nhìn nhau không vừa mắt à?”

 

Quý Nam Tinh: “Cũng không hẳn, chỉ là có một số quan niệm không giống nhau.”

 

Tiêu Dã có chút tò mò: “Ví dụ như?”

 

Quý Nam Tinh nói: “Ví dụ như họ cảm thấy lùi một bước trời cao biển rộng, còn chúng tôi thì thấy không phục là chiến.”

 

Tiêu Dã không nhịn được mà cười phá lên, ngẫm lại đúng là như vậy thật.

 

Lúc đi, Quý Nam Tinh cũng để lại một người giấy nhỏ ở nhà họ Hồ. Nếu nữ quỷ đến nhà bọn họ, cậu có thể thông qua người giấy mà cảm ứng được. Nhưng cậu có cảm giác, khả năng nữ quỷ đến nhà bọn họ vào mấy ngày này khá thấp, nếu thật sự muốn đến nhà họ Hồ, chắc cũng là nhắm vào ngày cúng thất đầu của Hồ Văn Kiệt.

 

Vì vậy cậu đã để lại hạc phù, cũng để lại người giấy, hai lớp phòng ngừa.

 

Trên đường về nhà, Lâm Sam gửi tin nhắn cho cậu, hỏi cậu có thời gian không, có thể gặp mặt được không.

 

Quý Nam Tinh bảo tài xế quay đầu đến bệnh viện. Trong phòng bệnh chỉ có Lâm Sam, vừa thấy họ đến, Lâm Sam vội vàng đưa ly trà sữa đã đặt sẵn cho họ: “Để hai người chạy một chuyến xa xôi, thật ra tôi đã có thể xuất viện rồi, triệu chứng chấn động não về nhà nằm hai ngày là khỏi thôi. Bố mẹ tôi cứ không yên tâm, nhất định bắt tôi phải ở lại quan sát thêm hai ngày.”

 

Quý Nam Tinh cười nhận lấy đồ uống, nói: “Tình hình anh trai chị thế nào rồi?”

 

Lâm Sam thở dài: “Không tốt lắm, đang bàn bạc phẫu thuật lần hai, nếu phẫu thuật lần hai thuận lợi, có lẽ sẽ tỉnh lại.”

 

Quý Nam Tinh nghe vậy cũng không nói nhiều, không nói cho bọn họ biết đây vốn là kiếp nạn của bọn họ, chỉ hỏi: “Chị tìm chúng tôi là vì đã nhớ ra điều gì sao?”

 

Lâm Sam: “Tôi hơi nghi ngờ, có lẽ cô gái đó là nhắm vào tôi, chứ không phải anh trai tôi.”

 

Tiêu Dã nghi hoặc: “Tại sao lại nói vậy?”

 

Lâm Sam nhìn ra ngoài phòng bệnh, chắc chắn ba mẹ cô tạm thời sẽ không về, liền nói: “Thật ra hơn nửa tháng trước, có một lần buổi tối tôi tan làm về nhà. Hôm đó vì làm thiết kế, à, tôi làm thiết kế thời trang, hai người biết nhà tôi kinh doanh thương mại thời trang mà đúng không?”

 

Quý Nam Tinh và Tiêu Dã gật đầu, thông tin họ tra được lúc đầu đã ghi rõ.

 

Lâm Sam: “Nhưng tôi không làm ở công ty nhà mình, công ty nhà tôi chỉ là một công ty nhỏ, cũng không học được gì nhiều, nên tôi đã vào một công ty lớn khác. Mặc dù học được không ít thứ, nhưng ở nơi công sở luôn có chuyện bắt nạt người mới, có ô dù và không có ô dù hoàn toàn khác nhau. Tôi thường xuyên bị trả lại bản thiết kế, nên tăng ca là chuyện bình thường. Nhưng hôm đó tôi rất xui, sáng ra khỏi nhà thì xe hỏng, tăng ca đến một hai giờ sáng, lúc về thì ngã tư bị rào lại, tài xế không chịu đi vòng đến cổng khu dân cư, tôi đành phải xuống xe đi bộ, rồi hình như bị ai đó theo dõi.”

 

Tiêu Dã nhíu mày: “Sau đó thì sao?”

 

Lâm Sam: “Lúc đó tôi hơi sợ, con đường đó rất dài, muộn quá rồi nên không có ai cả. Lúc tôi nhận ra có điều không ổn, tôi liền cởi giày ra chạy thẳng về phía trước không dám quay đầu lại. May mà không xảy ra chuyện gì. Nhưng ngày hôm sau tôi thấy trong nhóm chat của khu dân cư nói có người gặp quỷ đả tường, sáng ra bị người ta phát hiện ngủ trong thùng rác.”

 

Quý Nam Tinh: “Đây có thể chỉ là trùng hợp.”

 

Lâm Sam lắc đầu: “Không chỉ có một chuyện này, còn một lần nữa. Tôi ở nhà chuẩn bị nấu chút đồ ăn, sau đó cấp trên gọi điện cho tôi, tôi nghe điện thoại một lúc quên mất bếp chưa tắt. Sau đó, khi tôi nghe điện thoại xong thì đã nửa tiếng rồi, tôi chạy vào bếp xem, bếp của tôi đã tắt rồi. Tiếc là nhà tôi không có camera, nhưng tôi nhớ rất rõ trước khi nghe điện thoại bếp chưa tắt.”

 

Lâm Sam nói: “Chuyện này có lẽ hai người sẽ nghĩ là tôi nhớ nhầm, nhưng còn một chuyện nữa, là quần áo tôi phơi ngoài ban công. Có một hôm gió rất lớn, chiếc áo đó bị thổi xuống mái che tầng dưới, tôi đưa tay không lấy được. Rồi tôi vào nhà tìm cây sào có thể với tới, lúc tôi tìm được rồi, chiếc áo đó lại nằm ngay trên sàn ban công nhà tôi.”

 

Thực ra, những chuyện này đều là những chuyện không ảnh hưởng gì quá nhiều đến cuộc sống của cô, thậm chí ngay cả chính bản thân cô cũng có chút nghi ngờ trí nhớ của mình, cũng chưa đến mức cảm thấy có ma, nên sau khi chuyện qua đi, cô cũng chỉ nghi hoặc một chút rồi thôi.

 

Nhưng sau khi biết bên cạnh cô và anh trai mình có một quỷ đi theo, mà cô lại gần như không bị thương tích gì trong vụ tai nạn nghiêm trọng như vậy, cô cảm thấy cô gái đó không phải đang bảo vệ anh trai cô, mà giống như đang bảo vệ cô hơn.

 

Quý Nam Tinh: “Vậy chị có chắc là không quen cô ấy không? Có thể là bạn chơi thuở nhỏ, lớn lên thay đổi nên chị không nhận ra?”

 

Lâm Sam lắc đầu: “Tôi không có người bạn nào tốt như vậy, hồi nhỏ tôi cũng không có trải nghiệm gì đặc biệt, cứ theo lệ mà đi học, tình bạn với bạn học cũng bình thường, mỗi lần tốt nghiệp lại đổi một đám bạn, cũng chưa từng gặp chuyện bắt nạt, càng chưa từng cứu bạn học nào. Hai ngày nay tôi đã hồi tưởng lại cả nửa đời người của mình, cũng không nghĩ ra được chuyện gì đặc biệt.”

 

Lâm Sam nói xong có chút do dự nhìn họ: “Xin lỗi nhé, hình như tôi cũng không cung cấp được thông tin gì hữu ích cả.”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không cần xin lỗi, những gì chị nói đã được xem là thông tin hữu ích rồi.”

 

Ít nhất cũng để cậu biết nên tập trung vào ai.

 

Lâm Sam: “Vậy nếu hai người tìm được cô ấy, có thể cho tôi gặp cô ấy không? Tôi muốn biết cô ấy là ai, có phải cô ấy đang đi theo bên cạnh bảo vệ tôi không, tại sao cô ấy lại phải vất vả bảo vệ tôi như vậy.”

 

Quý Nam Tinh đáp lại một tiếng: “Nếu chúng tôi tìm được cô ấy, lúc đó sẽ để hai người gặp nhau. Nếu chị còn nhớ ra thêm điều gì, cứ liên lạc với chúng tôi bất cứ lúc nào.”

 

Lâm Sam gật đầu lia lịa. Quý Nam Tinh và Tiêu Dã cũng không ở lại bệnh viện lâu, nói xong chuyện liền đi.

 

Tiêu Dã vươn vai: “Đúng là biến đổi bất ngờ mà, tôi ngày càng tò mò về thân phận của nữ quỷ này rồi đấy.”

 

Quý Nam Tinh: “Nếu mục tiêu của cô ta là Lâm Sam, trừ khi giúp bọn họ qua được kiếp nạn, xóa bỏ chấp niệm rồi xuống địa phủ, nếu không cô ta chắc chắn sẽ còn xuất hiện.”

 

Tiêu Dã: “Vậy có khả năng nào, cô ta đã xóa bỏ chấp niệm rồi không?”

 

Quý Nam Tinh: “Nếu qua được kiếp nạn chính là chấp niệm của cô ta, thì sau khi tai nạn xảy ra, quỷ khí trên người cô ta sẽ không tăng vọt như vậy, mà là hoàn thành tâm nguyện rồi buông bỏ tất cả.”

 

Quý Nam Tinh vốn định đợi ngày mai hỏi Lâm Sam địa chỉ nhà của cô. Nếu nữ quỷ đi theo Lâm Sam, vậy nói không chừng, rất có thể lúc này đang ở nhà Lâm Sam.

 

Nhưng chưa đợi đến ngày hôm sau, khoảng ba giờ sáng, Quý Nam Tinh cảm nhận được chuỗi hạt trên tay mình hơi nóng lên. Cậu đang ngủ cũng lập tức tỉnh dậy, khẽ nghiêng đầu nhìn Tiêu Dã đang ngủ say, liền xuất hồn đến bệnh viện.

 

Hết chương 154.

 

Chương 154: Đều Là Người Mệnh Khổ

Ngày đăng: 14 Tháng 4, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên