Chương 155: Những Người Đã Từng Giúp Đỡ Cô Ta
Quả đúng như Quý Nam Tinh đã đoán, nữ quỷ Hạ Oánh thực ra vẫn luôn ở trong nhà của Lâm Sam.
Để tiện cho công việc, gia đình đã mua cho Lâm Sam một căn hộ thông tầng gần công ty. Căn hộ cao cấp một chút thì môi trường cũng không thua kém gì nhà ở thông thường, kết cấu duplex nhỏ nhắn, một người ở vô cùng thoải mái.
Trước đó, Hạ Oánh lo lắng người bắt quỷ kia sẽ lần theo nhà họ Lâm mà tìm đến, vậy nên đã trốn ở ngoài mấy ngày không dám về. Hai ngày nay, thấy người bắt quỷ đó không hề tìm tới, cô bèn thăm dò quay về căn hộ của Lâm Sam. Đợi thêm hai ngày nữa vẫn không thấy Lâm Sam xuất viện, thậm chí cô còn đến nhà chính của Lâm Sam xem thử.
Vì tình hình của anh trai Lâm Sam khá nghiêm trọng, vậy nên nhà họ Lâm gần như cũng không có ai. Hạ Oánh có chút lo lắng cho tình trạng của Lâm Sam. Hôm đó tuy cô đã che chắn cho Lâm Sam, nhưng dù sao cô cũng là quỷ, không có thực thể, quỷ khí bộc phát trong khoảnh khắc ấy cũng không biết đã đỡ được cho Lâm Sam bao nhiêu sát thương.
Thấy Lâm Sam mãi không về, đương nhiên là cô có hơi lo lắng một chút. Lỡ như giữ được mạng nhưng lại thiếu tay thiếu chân, thậm chí là bị phá tướng, hủy dung, đối với một cô gái thì đó là một đả kích không nhỏ.
Không kìm lòng được, Hạ Oánh lén lút đến bệnh viện. Vốn dĩ cô chỉ muốn xem tình hình của Lâm Sam một chút rồi đi ngay. Nào ngờ, khi cô vừa bay vào phòng bệnh, một lá bùa giấy hình người lập tức bay từ gầm giường của Lâm Sam ra, “vèo” một cái dán chặt lên cửa sổ.
Trong lòng Hạ Oánh lộp bộp. Thảo nào cái người bắt quỷ kia chẳng có động tĩnh gì, hóa ra là đã sớm ôm cây đợi thỏ ở đây rồi. Hạ Oánh không kịp nghĩ nhiều, quay đầu định chạy ra bằng cửa chính. Cô vẫn còn tâm nguyện chưa hoàn thành, cô không muốn đi đầu thai, cũng không muốn bị siêu độ.
Cô không biết người bắt quỷ kia khi bắt được mình thì sẽ làm gì, nhưng cô biết âm dương cách biệt, cô đã chết rồi thì không nên tiếp tục ở lại dương gian. Đã có nghề bắt quỷ tồn tại, chắc cũng giống như trong phim truyền hình, họ sẽ làm phép để đưa cô đi.
Thế nhưng, một khi đã vào căn phòng này thì muốn chạy cũng không kịp nữa rồi. Phía trên cửa chính bị giăng một sợi chỉ đỏ, chính sợi chỉ này đã chặn đường đi của cô. Hạ Oánh có chút hoảng hốt không biết chọn đường nào, thậm chí còn định xuyên tường bỏ chạy. Nhưng chưa kịp xuyên vào tường, một luồng hắc khí đậm đặc đã từ ngoài cửa sổ tràn vào. Ngay sau đó, một sợi dây thừng theo luồng khí đó cuốn về phía cô.
Hạ Oánh theo bản năng đưa tay lên chống đỡ, nhưng cửa chính đã bị chỉ đỏ chặn lại, cô không còn đường lùi. Vừa giơ tay lên, cổ tay cô đã bị sợi dây thừng màu trắng đó trói chặt.
Hắc khí đầy đất cũng dần dần tan đi. Một thiếu niên có dung mạo lạnh lùng trong trẻo như ánh trăng đang lặng lẽ đứng đó, trong tay còn cầm đầu kia của sợi dây.
Hạ Oánh có phần kinh hãi lùi lại hai bước: “Cậu rốt cuộc là ai, cậu muốn làm gì?”
Rõ ràng hôm đó cậu ta vẫn là người sống, sao bây giờ trông còn nhiều quỷ khí hơn cả cô thế này.
Quý Nam Tinh liếc nhìn Lâm Sam vẫn đang ngủ say trên giường, nói: “Cô ngoan ngoãn đi theo tôi, hay để tôi cưỡng chế đưa cô đi.”
Hạ Oánh không cam lòng muốn giật sợi dây đang quấn trên tay ra, nhưng thứ đó quá chắc chắn, giằng co thế nào cũng vô dụng, vì vậy cô đã khẩn cầu nhìn Quý Nam Tinh: “Tôi sẽ không làm hại ai cả, tôi chưa từng hại bất kỳ ai. Cậu có thể tha cho tôi được không? Tôi vẫn còn tâm nguyện chưa hoàn thành, chỉ cần hoàn thành xong, tôi đảm bảo sẽ không còn lưu luyến dương gian nữa.”
Quý Nam Tinh nhếch môi cười với cô, nhưng lời nói ra lại khiến trái tim Hạ Oánh lạnh buốt ngay lập tức: “Không được.”
Nói đoạn, cậu giật mạnh sợi dây, kéo Hạ Oánh lại gần rồi một tay nắm lấy cổ tay cô, tâm niệm vừa động đã lập tức quay về thân xác.
Không biết Tiêu Dã đã tỉnh từ lúc nào, lúc này đang bật đèn ngồi trên giường, mắt không chớp lấy một cái nhìn người bên cạnh trông như đang ngủ say.
Quý Nam Tinh ném Hạ Oánh sang một bên, tiện tay vẽ một vòng tròn rồi nhốt cô lại bên trong, sau đó mới nằm lại vào cơ thể mình.
Lúc cậu mở mắt ra, Tiêu Dã thở phào nhẹ nhõm một hơi: “Cậu vừa ly hồn à? Sao rồi? Có chỗ nào không khỏe không?”
Quý Nam Tinh ngồi dậy: “Sao cậu lại tỉnh rồi.”
Tiêu Dã đưa tay đỡ cậu một chút: “Tôi cũng không biết, tự nhiên tỉnh giấc thôi, rồi cảm thấy có gì đó không ổn nên muốn xem cậu thế nào. Tôi còn chưa kịp động vào cậu thì đàn chị đã gửi tin nhắn cho tôi, nói cậu ly hồn ra ngoài rồi, bảo tôi đừng động vào cậu.”
Quý Nam Tinh đáp: “Tôi thấy cậu ngủ rồi nên không nói, tôi đưa nữ quỷ kia về rồi.”
Thấy Quý Nam Tinh vẫn bình thường, Tiêu Dã mới thở phào nhẹ nhõm. Hồn phách rời khỏi cơ thể thế này lúc nào cũng có cảm giác rất nguy hiểm. Tuy vừa rồi chỉ mới mấy phút trôi qua, nhưng hắn vẫn nghĩ ra không ít khả năng tự dọa mình.
Nhưng mà, hắn cũng không nói những lời như “Sau này đừng làm chuyện nguy hiểm như vậy nữa”. Đây là nghề của cậu, chắc chắn cậu sẽ có chừng mực. Hắn chỉ nói: “Lần sau cậu có ly hồn nữa thì dù tôi đang làm gì, kể cả có ngủ ngáy như sấm cũng phải gọi tôi dậy, báo cho tôi một tiếng nhé.”
Hắn sợ lỡ như trong quá trình Quý Nam Tinh ly hồn xảy ra chuyện gì, dù hắn không giúp được gì nhiều nhưng nếu thấy tình hình không ổn, hắn cũng có thể gọi người tới giúp.
Đây cũng là lý do hắn cố gắng tạo mối quan hệ tốt với những người ở Cục Quản Lý. Để thâm nhập vào nội bộ, hắn còn từng vẽ bùa miễn phí cho đội một và đội ba, chẳng phải là để những mối quan hệ này có thể phát huy tác dụng vào thời khắc quan trọng hay sao.
Đây cũng không phải chuyện gì to tát, Quý Nam Tinh gật đầu đồng ý ngay: “Được, sau này dù cậu đang làm gì, tôi cũng sẽ báo cho cậu một tiếng.”
Lúc trước cậu nghĩ Tiêu Dã đang ngủ, mà ly hồn ra ngoài nhiều nhất cũng chỉ một lát là về, có lẽ lúc về Tiêu Dã còn chưa tỉnh nên cậu không nói. Nhưng xem ra, người có khí tức nào đó trên người quá mạnh thì giác quan thứ sáu cũng sẽ nhạy bén hơn, cậu vừa đi là hắn đã tỉnh rồi.
Lúc này Tiêu Dã mới cười, xoa đầu Quý Nam Tinh một cái rồi vén chăn bước xuống giường: “Cậu nói đưa nữ quỷ kia về rồi, ở đâu thế?”
Quý Nam Tinh: “Ở phòng khách.”
Tiêu Dã chạy ra ngoài, bật máy quay phim lên, rồi thấy Tạ Phán Nhi đang thì thầm gì đó với nữ quỷ ngồi dưới đất: “Cậu ấy thật sự không phải thiên sư xấu đâu, tính tình Tiểu Thiên Sư tốt lắm. Cô yên tâm, nếu cô không muốn đi, cậu ấy tuyệt đối sẽ không ép cô đi đâu. Cô xem, tôi không muốn đi, chẳng phải cậu ấy cũng đâu có bắt tôi đi.”
Lúc đầu Hạ Oánh có chút hoảng sợ, không biết điều gì đang chờ đợi mình sau khi bị bắt về. Nhưng khi thấy trong nhà cậu còn có một nữ quỷ khác, tuổi trông không lớn, mặt mày ngây thơ đáng yêu, lại còn luôn miệng nói thiên sư kia tốt thế này thế nọ, cô cũng dần bình tĩnh lại.
Chỉ là, cô vẫn có chút không hiểu: “Nếu cậu ấy không đưa tôi đi, vậy sao lại phải tốn công tốn sức bắt tôi làm gì.”
Tạ Phán Nhi nói: “Hôm xảy ra tai nạn xe, quỷ khí của cô dâng lên ngút trời, suýt nữa thì làm người khác bị thương. Dù sao cậu ấy cũng là thiên sư, làm công việc duy trì trật tự âm dương, sao có thể để một con lệ quỷ không rõ lai lịch ở bên ngoài được. Cho nên chắc chắn phải tìm ra cô rồi. Nếu có thể, cậu ấy sẽ giúp cô hoàn thành tâm nguyện, xóa bỏ chấp niệm để cô tự mình rời đi. Còn nếu cô không muốn đi mà chỉ muốn ở lại dương gian cũng được thôi, đến lúc đó sẽ đóng cho cô một cái ấn, vừa có thể bảo vệ cô, vừa có thể đề phòng lỡ ngày nào đó quỷ khí của cô lại dâng lên mà vô tình làm người khác bị thương.”
Hạ Oánh do dự xác nhận lại: “Cậu ấy thật sự sẽ không ép tôi đi sao?”
“Nếu cô chưa từng hại người.”
Không biết Quý Nam Tinh đã ra khỏi phòng từ lúc nào, cậu lên tiếng đáp lời.
Tiêu Dã đi vào bếp rót một cốc nước ấm đưa cho cậu, rồi nói với nữ quỷ đang ngồi dưới đất: “Đối với những hồn ma chưa từng hại người, trước nay chúng tôi đều có thể thương lượng thân thiện.”
Hạ Oánh: “Tôi chưa từng hại người.”
Quý Nam Tinh uống hai ngụm nước rồi ngồi xuống ghế sô pha: “Cô tên gì, tại sao lại đỡ tử kiếp cho Lâm Sam, tâm nguyện chưa hoàn thành của cô là gì.”
Đã ở dưới mái hiên nhà người ta, Hạ Oánh cũng chỉ đành hỏi gì đáp nấy. Hơn nữa, nếu người này thật sự có thể giúp cô thì đương nhiên là tốt quá rồi.
“Tôi tên Hạ Oánh, Hạ trong mùa hạ, Oánh trong trong veo lấp lánh. Tôi là một tác giả toàn thời gian, bút danh là Tiểu Oánh Đăng. Tôi theo Lâm Sam vì cô ấy từng giúp tôi. Sau khi chết, tôi cũng không hiểu sao mình không đến thẳng âm gian mà lại lang thang ở dương gian.”
Cô chết vì bệnh, từ việc không thể chấp nhận hiện thực đến dần dần chấp nhận số phận. Dù đã tích cực phối hợp điều trị, nhưng Diêm Vương muốn cô chết, cô có muốn sống cũng không được.
Sau khi chết, cô cũng không thấy âm sai nào đến câu hồn, càng không thấy con quỷ nào khác. Ban đầu cô đi theo thi thể của mình, nhìn nó được hỏa táng, được chôn cất trong nghĩa trang, cô cảm thấy mối liên hệ cuối cùng của mình với thế gian này cũng đã đứt đoạn.
Cô không biết mình phải đi đâu, phải làm gì, cũng không ai nói cho cô biết người chết rồi phải làm gì. Giữa lúc cô mờ mịt, cô bèn nghĩ đến việc đi thăm những người đã từng giúp đỡ mình lúc sinh thời.
Cô biết địa chỉ của Lâm Sam là vì từng gửi quà cho cô ấy. Cứ thế lơ lửng trôi dạt đến nhà Lâm Sam, vốn dĩ cô chỉ định nhìn cô ấy một cái là được, ít nhất cũng được thấy mặt người đã giúp đỡ mình trông ra sao. Nào ngờ vừa nhìn, cô đã phát hiện trên người Lâm Sam có một luồng hắc khí quấn quanh.
Cô không biết luồng hắc khí đó là gì, nhưng đã là hắc khí thì chắc chắn không phải thứ tốt lành gì. Thế là cô cố gắng hút luồng hắc khí đó về phía mình, nhưng mỗi lần hắc khí trên người Lâm Sam bị cô hút đi một ít thì rất nhanh sau đó lại xuất hiện trở lại.
Cô không yên tâm, vậy nên cứ đi theo Lâm Sam mãi như thế. Nhưng Lâm Sam thực sự quá lơ đãng, có lúc ra ngoài quên đóng cửa, có lúc bếp vẫn đang bật lửa đã đi làm việc khác rồi quên mất, còn thường xuyên quên mình đang xả nước trong bồn tắm.
Hạ Oánh hết cách, chỉ đành cố gắng dọn dẹp hậu quả giúp cô ấy. Mỗi lần tích cóp được chút quỷ khí đều bị tiêu hao hết vào những việc này.
Nhưng cô phát hiện, mình đi theo Lâm Sam cũng khá thú vị, ít nhất thì trong lòng có một mối bận tâm, vẫn tốt hơn là cứ lơ lửng trôi dạt không biết mình nên làm gì.
Hạ Oánh nói: “Tôi không biết đó là tử kiếp của Lâm Sam. Hôm đó anh trai cô ấy đến đón cô ấy đi ăn cơm, tôi thấy trên người anh ta cũng có hắc khí quấn quanh. Tôi còn tưởng bọn họ đã chọc giận ai đó, có người muốn hại bọn họ. Hôm ấy, xe của các cậu đi ngang qua, tôi thấy cô gái này ở trên xe các cậu. Đây là con ma đầu tiên tôi gặp, tôi vốn định làm quen một chút, tiện thể hỏi vài chuyện về việc làm ma, nhưng chưa kịp làm quen thì đã xảy ra tai nạn xe rồi.”
Tiêu Dã: “Thế là cô đỡ cho Lâm Sam?”
Hạ Oánh gật đầu: “Tôi nghĩ đỡ được chút nào hay chút đó. Nếu không có Lâm Sam, có lẽ tôi cũng chẳng thể cầm cự được nhiều năm như vậy.”
Quý Nam Tinh: “Nhưng Lâm Sam nói cô ấy không quen cô.”
Hạ Oánh mỉm cười nhẹ nhàng: “Đương nhiên là cô ấy không quen tôi, tôi và cô ấy chưa từng gặp mặt. Đó là lúc tôi vừa mới được chẩn đoán mắc bệnh, Lâm Sam vẫn còn là học sinh. Cô ấy là độc giả của tôi, đã theo đọc mấy truyện của tôi rồi. Lúc ấy, sau khi có kết quả chẩn đoán, tôi cảm thấy như trời sập, một thời gian dài không thể vực dậy tinh thần. Nhưng hiện thực không cho phép tôi suy sụp, tôi phải tự kiếm tiền thuốc men cho mình.”
Nhớ lại mùa hè năm đó, trong lòng Hạ Oánh vừa có bóng ma về những vụ bạo lực mạng, lại vừa có lòng biết ơn đối với những độc giả đã ủng hộ cô.
“Tôi đã nói tình hình của mình với biên tập viên. Lúc đó tôi chỉ nghĩ lỡ như sức khỏe không cho phép, nếu không thể cập nhật hàng ngày, thậm chí lỡ một ngày nào đó tôi chết đi, thì nhờ biên tập viên giúp tôi đăng một bản cáo phó, ít nhất để những độc giả đang chờ chương mới không phải chờ đợi nữa. Không ngờ biên tập viên lại giúp tôi xin trợ cấp bệnh hiểm nghèo, tức là tỷ lệ ăn chia với nền tảng từ năm-năm thành ba-bảy, rồi tất cả tiền donate của độc giả đều thuộc về tôi.”
Tiêu Dã: “Vậy nền tảng của các cô cũng khá nhân văn đấy chứ.”
Hạ Oánh cụp mắt xuống: “Nền tảng thì khá tốt, nhưng không biết hành động này đã làm ai ngứa mắt. Truyện của tôi liên tục bị báo cáo, còn bị người ta dẫn đầu đánh giá tiêu cực, cãi nhau với người khác dưới phần bình luận. Tôi không biết các cậu có hiểu được tình cảnh lúc đó không, tôi thực sự rất suy sụp. Chưa kể còn có người ẩn danh bóc phốt tôi, nói tôi bán thảm, nói nhiều tác giả lớn bị bệnh cũng không bán thảm, nói tôi giả tạo để gây chú ý.”
Truyện của cô thuộc thể loại hơi hướng hiện thực, trong giới văn học mạng, thể loại này không được ưa chuộng lắm. Mọi người đọc truyện mì ăn liền thường thích những gì sảng khoái hơn, ngọt ngào hơn. Vì vậy, tuy cô cũng có một số độc giả trung thành, nhưng không nhiều, mọi người cũng khá thân thiện và yên tĩnh.
Cô bắt đầu viết tiểu thuyết từ hồi cấp ba, bao nhiêu năm qua đều thuận buồm xuôi gió. Chuyện khiến cô mệt mỏi nhất cũng chỉ là số liệu không tốt hoặc bí ý tưởng không cập nhật chương mới được.
Chưa từng trải qua cảnh bị bạo lực mạng tràn lan như vậy, đột nhiên cô thấy dưới phần bình luận của truyện mình một mớ hỗn độn, những báo cáo khóa truyện liên tiếp, những bài phê bình tiêu cực dài như sớ, lúc đó cô đã suy sụp hoàn toàn. Đừng nói là viết lách, ngay cả việc mở máy tính, xem điện thoại cũng khiến cô cảm thấy sợ hãi.
Khoảng thời gian đó, cô luôn gặp ác mộng. Trong mơ, không phải là tòa nhà dạy học mãi không chạy ra được, thì là bị người ta cầm dao điên cuồng truy sát trong đêm, hay là cô không mặc một mảnh vải nào đứng giữa đường bị người ta chỉ trỏ.
Cô không phải tác giả nổi tiếng gì, trong giới tác giả thậm chí chỉ là một người vô danh. Nhưng trận bạo lực mạng này đã khiến cô “nổi tiếng”. Rất nhiều người qua đường không rõ sự tình bị một số bình luận, một số bài phân tích trông có vẻ rất đáng tin cậy dẫn dắt, đã có thành kiến cho rằng cô chỉ là một kẻ lừa đảo bán thảm, không từ thủ đoạn để được nổi tiếng.
Khoảng thời gian đó, cô thực sự đã quyết định từ bỏ việc viết lách. Mặc dù sức khỏe không tốt, nhưng chút tiền tiết kiệm trong tay vẫn có thể sống được một thời gian. Thậm chí đôi lúc cô còn có suy nghĩ cực đoan rằng, tiêu hết tiền thì chờ chết thôi, người bị ung thư như cô, ra ngoài tìm việc cũng chẳng ai nhận.
Thế nhưng, một thời gian sau, vài người bạn viết lách của cô đã liên lạc, bảo cô lên mạng xem thử.
Hạ Oánh nói: “Là Lâm Sam. Cô ấy đã viết những bài văn nhỏ động viên, đẩy lùi hết những bình luận tiêu cực đó. Có người mắng tôi, cô ấy liền donate để đè những lời mắng chửi đó xuống. Chỉ trong mấy ngày, số tiền cô ấy donate cho tôi đã lên đến hơn chục vạn. Tôi liên lạc với biên tập viên, muốn nhờ họ giúp tôi tìm cô ấy. Nền tảng nơi tôi viết văn, độc giả và tác giả không thể liên lạc trực tiếp được. Tôi muốn trả lại tiền cho cô ấy, nhiều quá. Nhưng cô ấy lại nói rằng cô ấy biết tôi thật sự yêu thích việc viết lách, hy vọng tôi đừng vì một vài chuyện mà từ bỏ. Cùng lắm thì ngắt mạng mà viết, viết xong đăng một lèo rồi không xem bình luận nữa. Cô ấy hy vọng tôi có thể kiên trì với thứ mình yêu thích.”
Hạ Oánh nhìn hai chàng trai và một nữ quỷ trong phòng, nói: “Cô ấy nói trước đó cũng có một khoảng thời gian rất mông lung, không biết có nên kiên trì con đường mình muốn đi hay không. Chính truyện của tôi đã cùng cô ấy trải qua từng đêm, cho cô ấy dũng khí để đi tiếp. Vì vậy, cô ấy cũng hy vọng tôi có thể có được dũng khí để mạnh mẽ bước tiếp.”
Lúc đó, Lâm Sam không chỉ an ủi cô, mà còn giúp đỡ cả về mặt kinh tế, giúp cô có đủ tiền thuốc men và sinh hoạt phí trong hơn một năm. Kinh tế dư dã ở một mức độ nào đó có thể khiến tâm trạng con người trở nên bình tĩnh hơn.
Sau này, cô nghe lời Lâm Sam, tắt hết mọi tiếng ồn, ngắt mạng để viết văn. Viết xong mới đăng lên, không xem bình luận, cũng không quan tâm đến những báo cáo đó. Truyện bị khóa thì cô sửa lại theo yêu cầu, không có vấn đề gì thì lại viết tiếp.
Hạ Oánh ngồi dưới đất ôm hai chân, nói: “Sóng gió cũng chỉ có một thời gian đó thôi. Đối với nhiều người, đó chỉ là một cuộc vui, xem rồi, tham gia rồi, qua đi là hết. Nhưng đối với tôi, nó suýt chút nữa đã hủy hoại tất cả của tôi. Vì vậy, tôi rất biết ơn Lâm Sam. Nếu không có cô ấy, có lẽ tôi đã chết từ lâu rồi, cũng không thể kiên trì được đến bây giờ.”
Quý Nam Tinh nói: “Trong mệnh của Lâm Sam và anh trai cô ấy đã có tử kiếp đó. Vì cô là hồn ma nên mới có thể nhìn thấy hắc khí của tử kiếp trên người bọn họ. Nhưng vụ tai nạn xe đó, cô đã thay bọn họ đỡ được tử kiếp, cũng coi như là đã trả xong nợ ân tình.”
Hạ Oánh nhìn về phía Quý Nam Tinh: “Thật sao? Tôi thật sự đã thay cô ấy đỡ được tử kiếp rồi sao?”
Quý Nam Tinh gật đầu.
Hạ Oánh không kìm được mà bật cười, vẻ mặt như trút được gánh nặng, rồi lại nói tiếp: “Vậy sau này có phải cô ấy sẽ thuận lợi mọi bề không?”
Quý Nam Tinh: “Không ai có thể thuận lợi mọi việc được. Bọn họ đều có con đường riêng phải đi, là bằng phẳng hay gập ghềnh gì cũng đều nên để cô ấy tự mình bước đi. Cô không thể bảo vệ cô ấy cả đời được. Thậm chí nếu cô cứ đi theo cô ấy, giúp cô ấy gánh chịu những tai họa đáng lẽ phải có, nói không chừng sau này những thứ đó sẽ nhân đôi rồi trả lại trên người cô ấy.”
Hạ Oánh không hiểu những điều này, cô chỉ muốn Lâm Sam sống thuận lợi hơn một chút: “Vậy sao? Vậy sau này tôi không đi theo cô ấy nữa, có phải sẽ không làm ảnh hưởng đến cô ấy không?”
Quý Nam Tinh: “Nếu tâm nguyện của cô chỉ là mong Lâm Sam bình an thì cô đã làm được rồi. Nhưng cô đã can thiệp vào sinh tử của người khác, sau này xuống địa phủ, những gì cần thanh toán sẽ không thiếu đâu.”
Tạ Phán Nhi ở bên cạnh nghe vậy liền nhăn mặt, cô nàng sợ nhất là nghe hai chữ thanh toán này.
Hạ Oánh lại mỉm cười: “Không sao cả, cô ấy đã giúp tôi, tôi cũng giúp cô ấy một lần là đủ rồi. Tôi rất vui vì sau khi chết, mình vẫn còn có cơ hội báo ơn.”
Tiêu Dã hỏi: “Vậy coi như tâm nguyện của cô đã xong rồi à?”
Hạ Oánh lắc đầu: “Còn một chuyện nữa, nếu có thể, các cậu có thể giúp tôi được không?”
Tạ Phán Nhi vội hỏi: “Chuyện gì thế, chúng tôi giúp được nhất định sẽ giúp!”
Vẻ mặt Hạ Oánh có chút phức tạp: “Hoàn cảnh gia đình tôi rất phức tạp, phức tạp theo kiểu sáo rỗng cũ rích, cha không thương mẹ không yêu. Hồi cấp ba bọn họ đã ly hôn, không ai quan tâm đến tôi cả. Cho nên sau khi bị bệnh, tôi cũng chỉ có thể dựa vào chính mình. Ở trên mạng, tôi có vài người bạn làm công việc viết lách, tuy chưa từng gặp mặt, nhưng chúng tôi vẫn luôn động viên nhau, bọn họ đã cho tôi rất nhiều ủng hộ và luôn đồng hành cùng tôi. Trong cuộc sống, tôi cũng có một… người bạn thân từng rất tốt. Cậu ấy biết tôi viết văn, khoảng thời gian tôi bị bạo lực mạng, cậu ấy cũng đã giúp tôi rất nhiều. Lúc tôi bệnh nặng nhập viện, cậu ấy cũng đến thăm tôi.”
Nhắc đến người bạn đó, rõ ràng là Hạ Oánh có chút đau lòng: “Người như tôi thường cả chục ngày nửa tháng không ra khỏi cửa, vòng tròn xã giao trong cuộc sống cũng rất nhỏ. Trong thực tế có thể duy trì một mối quan hệ bạn bè tốt không phải là chuyện dễ dàng. Cậu ấy tên là Hoàng Húc, là bạn học cấp ba của tôi. Mấy năm đại học không gặp, sau này học xong đại học tôi trở về, chúng tôi tình cờ gặp lại rồi dần dần liên lạc. Cậu ấy biết tôi bị bệnh, cũng thường xuyên đến thăm. Sau này bệnh tình của tôi trở nặng, tôi đã đưa tài khoản văn học mạng của mình cho cậu ấy, nói với cậu ấy rằng, nếu tôi chết, hãy giúp tôi đăng một thông báo, để độc giả đừng chờ tôi nữa.”
Tạ Phán Nhi không nhịn được hỏi: “Cậu ta không giúp cô đăng thông báo à? Hay là cô không yên tâm về người bạn này, muốn đến tạm biệt cậu ta?”
Hạ Oánh: “Cậu ấy không giúp tôi đăng thông báo. Sau này tôi đã thay đổi thói quen viết lách, viết xong toàn bộ rồi mới đăng từng chương một, vừa đăng vừa sửa đổi hoàn thiện tình tiết. Đôi khi có ý tưởng mới, tôi sẽ viết hai cuốn cùng lúc. Cho nên lúc tôi chết, trong tay vẫn còn bản thảo chưa đăng hết.”
Nghe cô nói vậy, gần như Tiêu Dã đã đoán được ngay lập tức đã có suy đoán: “Anh ta vẫn đang tiếp tục dùng tài khoản của cô à?”
Hạ Oánh ừm một tiếng rồi gật đầu: “Cậu ấy đang dùng tài khoản của tôi để tiếp tục cập nhật truyện. Tôi mới biết, hóa ra người chết rồi, thẻ ngân hàng vẫn có thể tiếp tục sử dụng. Một số truyện đã hoàn thành trước đây của tôi vẫn có doanh thu về sau, truyện đang đăng cũng đang kiếm tiền hàng ngày. Cậu ấy dùng tài khoản của tôi, cầm thẻ của tôi. Bây giờ độc giả của tôi đều không biết tôi đã chết, cứ ngỡ tôi vẫn còn sống, thỉnh thoảng còn donate cho tôi, động viên tôi cố gắng chữa bệnh.”
Đặc biệt là Lâm Sam, hai ngày trước người vẫn còn ở trong bệnh viện, vậy mà vẫn donate cho cô mấy khoản lớn, còn để lại lời nhắn, nói rằng sau khi thoát chết mới biết sinh mệnh quý giá đến nhường nào, bảo cô nhất định đừng từ bỏ, phải kiên trì điều trị.
Thế nhưng, trước khi chết cô đã dặn Hoàng Húc rõ ràng, bảo cậu ấy giúp cô đăng hết những chương còn lại chưa đăng. Thậm chí đến cuối cùng, chỉ cần còn tỉnh táo, cô cầm điện thoại cũng là để viết cho xong cái kết. Cô chỉ không muốn những độc giả đã giúp đỡ cô, đã ủng hộ cô suốt chặng đường qua phải chờ đợi trong vô vọng.
Tạ Phán Nhi tỏ vẻ không thể tin nổi: “Cậu ta đã dùng tiền của cô?”
Hạ Oánh lại gật đầu. Cô cũng đã đi theo Hoàng Húc một thời gian. Công việc của Hoàng Húc không thuận lợi. Sau khi cô chết, cậu ấy đã lấy thẻ của cô, đăng từng chương truyện một trong hậu trường, thậm chí cậu ấy còn đang tự mình thử viết truyện, dường như định tiếp tục dùng tài khoản này của cô để kiếm tiền.
Cô đã chết mấy tháng, tháng nào Hoàng Húc cũng rút tiền từ tài khoản doanh thu của cô, sau đó ra cây ATM để rút tiền mặt.
Tạ Phán Nhi: “Cậu ta biết mật khẩu của cô à?”
Hạ Oánh: “Biết, lúc tôi nằm viện cậu ấy đã giúp tôi đóng tiền mấy lần, nên biết mật khẩu thẻ của tôi.”
Chỉ riêng việc Hoàng Húc chăm sóc cô trong khoảng thời gian cuối cùng đó, dù cậu ấy có dùng hết số dư tiền tiết kiệm của cô, Hạ Oánh cũng không bận tâm. Nhưng việc tiếp tục dùng tài khoản của cô để kiếm tiền, thậm chí còn định lấy tài khoản của cô để viết văn, thỉnh thoảng lại cập nhật vài dòng tâm sự rằng việc điều trị rất đau đớn để lừa độc giả donate, điều này thì Hạ Oánh không thể chấp nhận được.
Tiêu Dã: “Hậu sự của cô là do ai lo liệu?”
Nếu là người nhà thì bọn họ đã đi hủy hộ khẩu, hủy thẻ ngân hàng, cũng sẽ không để người khác có cơ hội lấy được thẻ ngân hàng của cô.
Hạ Oánh tự giễu cười một tiếng: “Làm gì có người nhà nào. Là tôi tự mình liên hệ với dịch vụ chuyên lo hậu sự từ trước, trả tiền trước, sau đó để lại số điện thoại cho bệnh viện và Hoàng Húc, dặn khi tôi chết thì họ cứ liên hệ trực tiếp với bên lo tang lễ. Tôi đã sắp xếp xong xuôi hậu sự của mình từ lâu, chỉ muốn cố gắng không làm phiền ai, cũng không gây thêm phiền phức cho ai.”
Vậy mà không ngờ, Hoàng Húc lại cầm thẻ và tài khoản của cô, không làm theo những gì cô đã sắp đặt trước khi chết để đăng thông báo, thậm chí còn tiếp tục kinh doanh tài khoản văn học mạng của cô.
Hết chương 155.
