Chương 156: Hệ Thống Của Nhân Ngư (Thượng)

Chương 156: Hệ Thống Của Nhân Ngư (Thượng)

 

Qua màn hình, tôi có thể thấy đôi mắt xanh biếc của cậu ta ngập tràn tuyệt vọng.

 

Giọng cậu ta run rẩy, “Tôi thật sự sẽ chết đó, anh không tin tôi sao?”

 

“Tin.”

 

“Vậy tại sao anh…”

 

“Bởi vì tôi không quan tâm.” Tôi đáp lại ánh mắt không thể tin nổi của cậu ta, thản nhiên nói, “Trong lòng tôi, cậu chẳng qua chỉ là một kẻ theo dõi biến thái, sống hay chết đều không liên quan gì đến tôi. Tôi lại càng không thể vì cậu mà nói lời chia tay với người tôi yêu, rồi quay sang chấp nhận lời tỏ tình của cậu được.”

 

Cậu ta như chết sững, “Anh… tôi…”

 

Cậu ta lắc đầu, không tài nào chấp nhận được việc tôi lại có thể lạnh lùng vô tình đến thế, hai hàng lệ trong veo cứ thế trượt dài trên má, “Là tôi đã trao lầm tình cảm, tôi không ngờ anh lại là một người máu lạnh như vậy!”

 

Cậu ta cười thảm một tiếng, “Những bữa cơm tôi nấu cho anh mấy ngày nay…”

 

“Tôi có đầu bếp.”

 

Đến bao giờ thì cái đám Công Lược Giả này mới chịu từ bỏ việc tấn công dạ dày của tôi đây?!

 

“Những bài hát ru tôi hát cho anh…”

 

“Tôi đã ngủ rồi lại bị cậu làm cho tỉnh giấc.”

 

Hai giờ sáng, cậu ta đứng ngoài cửa sổ hát hò, chuyện này thì có khác gì đi gọi một bệnh nhân mất ngủ đã say giấc dậy để uống thuốc ngủ đâu chứ?

 

“Tôi đã tạo ra biết bao nhiêu cuộc gặp gỡ tình cờ lãng mạn…”

 

“Không phải gặp gỡ tình cờ, mà là quấy rối.”

 

Ai mà lại muốn đang bơi thì đột nhiên có một con cá từ trên trời rơi xuống chứ?

 

Cũng chẳng biết cậu ta đã nhảy từ độ cao chết tiệt nào xuống nữa, nếu tôi không luyện võ, chắc tám múi bụng cũng bị dập cho thành một múi rồi.

 

Bị tôi ngắt lời quá nhiều lần, cả người cậu ta trở nên điên cuồng và tuyệt vọng, “Tôi chỉ muốn anh chấp nhận lời tỏ tình của tôi thôi, chỉ đêm nay là được! Tôi hứa, sau đêm nay sẽ không làm phiền hai người nữa! Chỉ đêm nay thôi, chỉ cần đêm nay là được rồi!”

 

Giọng cậu ta mềm xuống, xen lẫn tiếng nức nở khe khẽ, “Chỉ cần làm bạn trai của tôi một đêm thôi.”

 

“Không thể nào.”

 

Thân hình cậu ta loạng choạng, tuyệt vọng cười thảm một tiếng. Từ giãy giụa đến bình lặng, giờ đây đôi mắt cậu ta đã vô hồn, tựa như tro tàn nguội lạnh.

 

“Tôi hiểu rồi.”

 

“Là tôi sai rồi, ngay từ đầu tôi đã không nên yêu anh, cũng không nên chọn anh làm người tình định mệnh của mình.”

 

Ánh mắt cậu ta chuyển sang Trợ Lý, cười một tiếng, vừa như giễu cợt, lại vừa như phiền muộn, “Anh luôn cảm thấy tôi tiếp cận anh là có mục đích, nhưng tình cảm tôi dành cho anh là thật lòng.”

 

“Kẻ thật sự tiếp cận anh với mục đích không trong sáng, rõ ràng là…”

 

Cuộc gọi video bị ngắt.

 

Rõ ràng là…?

 

Tôi nhìn Trợ Lý, “Anh có thấy tôi máu lạnh quá không?”

 

Tôi vẫn rất để tâm đến hình tượng của mình trong lòng người yêu.

 

Thế nhưng Trợ Lý lại không trả lời, anh chỉ nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm khó dò, phức tạp vô cùng, rồi chỉ trong chớp mắt lại trở về dáng vẻ thường ngày, khiến tôi gần như tưởng rằng ánh mắt ấy chỉ là ảo giác.

 

“Tổng tài, ngài không tò mò về câu cuối cùng cậu ta nói sao?”

 

Tôi gõ nhẹ hai lần lên mặt bàn, mỉm cười, “Tò mò chứ, nhưng tôi sẽ đợi đến khi nào anh bằng lòng nói cho tôi biết.”

 

“Vả lại, người tôi yêu dùng mọi thủ đoạn để tiếp cận tôi, nghe lãng mạn đấy chứ.”

 

Trợ Lý bất đắc dĩ, “Định nghĩa về sự lãng mạn của ngài, hình như có chút khác biệt với người thường.”

 

“Tôi chỉ tin rằng, anh không có ác ý với tôi, vì vậy tất cả những thủ đoạn tiếp cận đều là tình thú.”

 

Anh khẽ cười một tiếng, “Đây là sự tự tin vào khả năng phán đoán của ngài sao?”

 

“Phải.”

 

“Khả năng phán đoán của tôi bảo tôi rằng, hãy tin anh.”

 

“Tin tôi…” Trợ Lý khẽ lẩm bẩm, giọng nhỏ đến mức tai người cũng khó mà nghe rõ.

 

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, máy dò hệ thống đột nhiên rực sáng, mũi tên chỉ thẳng về phía Trợ Lý.

 

Và cũng chính trong khoảnh khắc ấy, tôi nghe thấy một giọng nói máy móc.

 

【Tuyệt vời! Chúng ta đã thu thập được tình yêu của Tổng tài rồi!】

 

【Năng lượng của thế giới này cứ theo lệ cũ, chia năm năm.】

 

【Đúng là cậu có khác, đến Tổng tài khó công lược như vậy mà cũng thành công, may mà cậu bảo đừng hành động quá sớm, cứ để thế giới này phát triển đến gần giai đoạn chín muồi rồi mới chuẩn bị thu hoạch, nếu không chúng ta cũng đã chẳng lấy được nhiều năng lượng như vậy.】

 

Rõ ràng là giọng nói máy móc, nhưng lại nghe ra được sự hân hoan vô tận. Trớ trêu thay, đúng lúc này, Trợ Lý ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc, đôi môi anh khẽ mấp máy, như thể muốn nói điều gì đó.

 

Nhưng giọng nói máy móc xung quanh ngày một ồn ào, âm thanh ngày một lớn, cả thế giới dường như chỉ còn lại thứ âm thanh máy móc chói tai ấy.

 

【Hê hê, tổng tài khó công lược nhất thì đã sao, chẳng phải cũng bại dưới tay cậu rồi à.】

 

【Lúc đầu thấy con Nhân Ngư kia tôi còn hơi lo lắng, dù sao thì Nhân Ngư cũng là sinh vật có thể hiến tế bản thân cho biển cả để đổi lấy mọi thứ, lỡ như cậu ta dùng tính mạng để đổi cho tổng tài một đôi mắt nhìn thấu vạn vật, thế thì chúng ta phiền toái to.】

 

【May mà cậu cao tay, Nhân Ngư sắp biến thành bọt biển rồi, mau hỏi lại tổng tài một lần nữa, xác nhận xem đã có được toàn bộ tình yêu của anh ấy rồi, chúng ta có thể bắt đầu thu hoạch.】

 

Xuyên qua những âm thanh điện tử, giữa một mớ huyên náo, tôi bắt được giọng nói của Trợ Lý.

 

Giọng nói của anh hòa lẫn trong mớ âm thanh máy móc ồn ã, nghe có chút phiêu diêu, tựa như vọng qua một lớp kính mờ.

 

“Tổng tài, ngài sẽ luôn tin tưởng tôi chứ?”

 

Giữa những thanh âm điện tử vô cùng mong chờ vang lên dồn dập, tôi mỉm cười với anh, nói, “Dĩ nhiên là sẽ tin.”

 

Ngay khoảnh khắc ấy, vạn vật bỗng chìm vào tĩnh lặng.

 

Âm thanh điện tử đột ngột biến mất, vì trước đó quá ồn ào, nên sau khi nó tắt hẳn, bên tai tôi vẫn còn tiếng ong ong.

 

Cũng trong khoảnh khắc ấy, chiếc mặt nạ tươi cười của anh nứt ra một kẽ hở, tôi đã bắt gặp được sự kinh ngạc gần như ngơ ngác trong mắt anh.

 

Cứ như thể, anh chưa bao giờ nghĩ rằng tôi sẽ tin anh.

 

“Dĩ nhiên là tôi sẽ tin anh, nhưng bây giờ, vẫn còn vài việc khác phải làm.”

 

Tôi từng bước tiến về phía anh, với tư thế quá đỗi thân mật, tay trái vòng qua eo anh, tay phải ấn lên lưng anh.

 

“Bóc Tách.”

 

Trong chớp mắt, một luồng ánh sáng đỏ lóe lên, nó giãy giụa định trốn chạy, nhưng lại bị hệ thống Bóc Tách tóm gọn.

 

Quầng sáng màu đỏ ấy, bị tôi bắt trọn vào lòng bàn tay.

 

Chính là cái thứ nhỏ bé này, đang khích bác ly gián.

 

“Tổng tài, đã bắt được chưa?”

 

Tôi bóp nhẹ quầng sáng đỏ, tiện tay ném vào bình giam giữ hệ thống, mặc cho nó ở trong đó đâm ngang bổ dọc, rồi lại siết chặt cái ôm này hơn nữa.

 

“Chưa, cho tôi thêm chút thời gian.”

 

“…Tổng tài.” Giọng Trợ Lý có chút bất đắc dĩ.

 

Chậc, bị phát hiện rồi.

 

Tôi không có ý định buông tay, ngược lại còn siết chặt vòng tay hơn nữa. Eo anh rất thon, nhưng không hề mềm mại, ẩn dưới lớp vest là một sức mạnh tiềm tàng. Tôi biện minh cho mình, “Chỉ là để bắt hệ thống được tốt hơn thôi.”

 

“Vả lại, tôi ôm người của tôi, chứ có phải người khác đâu, đương nhiên là muốn ôm lúc nào thì ôm lúc đó, phải không, Trợ Lý của tôi?”

 

Giọng Trợ Lý ẩn chứa ý cười, “Vâng, Tổng tài của tôi.”

 

“Nhưng nếu ngài không buông tôi ra, Dư Nhân thật sự sẽ biến thành bọt biển mất.”

 

“Chậc.”

 

Cảm giác da thịt chạm vào nhau khiến những ngón tay đang run rẩy của tôi ngừng lại. Tôi buông Trợ Lý ra, “Đi thôi, đi xem Nhân Ngư bọt biển thế nào rồi.”

 

Tôi mượn tiếng bước chân để che giấu nỗi sợ hãi và cơn thịnh nộ đang cuộn trào trong lòng.

 

Tôi không ngờ rằng, hệ thống lại ra tay với Trợ Lý.

 

Hệ thống vừa rồi chính là được bắt ra từ người Trợ Lý. Cái thứ không rõ lai lịch này đã âm thầm xâm nhập vào cơ thể anh, nó khích bác mối quan hệ của chúng tôi, cố gắng làm tôi tin rằng Trợ Lý có mưu đồ bất chính, còn tôi thì đã nhìn lầm người, rằng Dư Nhân chết vì tình kia mới là người thật sự tốt với tôi.

 

Dư Nhân chết do tôi không tin tưởng cậu ta.

 

Nếu tôi chọn tin lời hệ thống, chuyện gì sẽ xảy ra với Trợ Lý?

 

Anh là người không được tôi tin tưởng, sẽ biến thành bọt biển, hay sẽ bị hệ thống chiếm đoạt thân xác?

 

Không, có lẽ không phải những điều đó.

 

Tôi nhớ lại lời Trợ Lý đã nói sau khi suýt bị Công Lược Giả chiếm đoạt cơ thể.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

【Sau này sẽ không còn ai thử chiếm hữu cơ thể tôi nữa đâu.】

 

【Bởi vì, tôi là ‘người đã được nhìn thấy’.】

 

Trợ Lý sẽ không bị thứ khác chiếm hữu cơ thể.

 

Với khả năng phán đoán của anh, anh sẽ không tùy tiện ký kết hợp đồng với hệ thống, trao cho đối phương quyền làm hại mình.

 

Người khác cũng gần như không thể làm tổn thương một Trợ Lý sở hữu hàng trăm kỹ năng.

 

Vậy nên, người dễ làm tổn thương Trợ Lý nhất, chính là tôi.

 

Là tôi, người ở bên anh hơn tám tiếng mỗi ngày.

 

Bất kể là vị trí Trợ Lý gần gũi tôi nhất, hay thân phận người yêu của tôi gì cũng vậy, tất cả đều khiến một ‘người đã được nhìn thấy’ như anh biến thành bàn đạp cho những Công Lược Giả đang cố gắng công lược tôi.

 

Tình yêu của tôi, lại có thể trở thành công cụ để uy hiếp anh.

 

Bọn chúng muốn làm gì?

 

Không thể chiếm đoạt cơ thể Trợ Lý, thì liền muốn tôi tự tay làm trống vị trí của Trợ Lý? Biến thân phận người yêu của tôi thành một mắt xích trong kịch bản chinh phục của chúng?

 

Thật nực cười.

 

Nếu không thể bảo vệ được người của mình, tôi còn làm tổng tài Jack Sue làm gì nữa.

 

Trên xe, tôi sa sầm mặt mày ban hành nhiệm vụ mới cho viện nghiên cứu, rồi nhìn ra khung cảnh đang lướt qua bên ngoài cửa sổ.

 

Vì tính chất đặc thù của Dư Nhân và hành vi quấy rối của cậu ta đối với tôi, tôi đã báo cáo chuyện của cậu ta cho Tiểu đội Bá. Thực ra ở xung quanh Dư Nhân có không ít thành viên Tiểu đội Bá và nhân viên Viện nghiên cứu đang âm thầm quan sát, đề phòng cậu ta nổi loạn gây thương tích.

 

Ngay từ khi cuộc gọi video bị ngắt, bên đội đã truyền đến tin tức mới.

 

Sau khi cúp máy, cậu ta chậm rãi bước vào bồn tắm.

 

Đôi chân cậu ta hóa thành đuôi cá, chiếc đuôi màu xanh lam vừa dài vừa lớn, bồn tắm căn bản không chứa nổi, đành phải tủi thân cuộn mình lại bên trong.

 

Nước trong bồn tràn ra ngoài theo từng cử động của cậu ta. Cậu ta nhắm mắt, để cơ thể mình chìm xuống đáy nước.

 

Bắt đầu từ đuôi cá, cậu ta từ từ biến thành bọt biển.

 

Đúng lúc này, máy dò năng lượng phát hiện ra một luồng năng lượng dao động, từ người Dư Nhân truyền đi xa.

 

Hướng thẳng về phía tôi.

 

Các nhà nghiên cứu vội vàng khởi động máy chắn năng lượng, cố gắng cắt đứt quá trình truyền năng lượng của Dư Nhân, nhưng sau khi thiết bị khởi động, vẫn không thể ngăn cản quá trình hóa thành bọt biển của cậu ta.

 

Cho đến vừa rồi.

 

Ngay khoảnh khắc tôi bóc tách quầng sáng đỏ và ném nó vào bình giam giữ, việc truyền năng lượng đã bị gián đoạn.

 

Đuôi cá của Dư Nhân đã hóa thành bọt biển được một nửa, phần đứt gãy lơ lửng một lớp bọt, cũng không thấy máu me gì, cảnh tượng trông vô cùng kỳ dị.

 

Các nhà nghiên cứu đưa Dư Nhân ra khỏi bồn tắm, đặt vào một chiếc hộp quan sát đặc biệt.

 

Chiếc hộp không lớn lắm, bởi vì ban đầu nó được dự định dùng để chứa hệ thống, phòng trường hợp một số quầng sáng hệ thống quá lớn, bình giam giữ thông thường không chứa nổi, nên mới chế tạo ra chiếc hộp thủy tinh này.

 

Vì vậy, Dư Nhân cuộn mình trong đó, trông không được thoải mái cho lắm.

 

Nhưng lúc này, Dư Nhân cũng chẳng còn bận tâm đến sự khó chịu của cơ thể nữa, hai tay cậu ta chống lên thành kính, không thể tin nổi mà nhìn các nhân viên đang đi lại bên ngoài.

 

“Tại sao, các người đã làm gì? Tại sao tôi vẫn còn sống?”

 

Đoạn video truyền về đã ghi lại rất rõ sự kinh ngạc và hoang mang của Dư Nhân. Nhìn phản ứng của cậu ta, rất có thể cậu ta không hề biết đến sự tồn tại của hệ thống, chính hệ thống đã đạo diễn nên vở kịch nhàm chán và chẳng có gì đặc sắc này.

 

Tôi cầm bình giam giữ lên, lắc lắc, quầng sáng đỏ bên trong cũng lăn qua lăn lại.

 

Tôi chống một tay lên má, hỏi, “Là mi đã chủ mưu tất cả mọi chuyện à?”

 

Hệ thống không nói gì.

 

“Một vở kịch vô vị.”

 

Câu nói của tôi như thể đã chọc trúng tổ kiến lửa của nó, cả quả cầu của nó đột nhiên nảy dựng lên.

 

“Anh dựa vào đâu mà nói kịch bản của tôi nhàm chán?! Đây là kịch bản được yêu thích nhất đấy!”

 

Kịch bản?

 

Xem ra đây là đồng nghiệp của hệ thống H văn rồi.

 

Vậy Dư Nhân là ai?

 

Diễn viên từ thế giới khác à?

 

Hay cũng giống như công chúa Mary Sue, là một Công Lược Giả bị lừa gạt?

 

Hệ thống thấy tôi không nói gì, bắt đầu nhảy nhót trong bình giam giữ.

 

“Đáng lẽ sau khi Dư Nhân chết, anh phải phát hiện ra toàn bộ sự thật, phát hiện người yêu của anh là một tên ngụy quân tử, là phản diện thực sự, anh sẽ phải hối hận vô cùng vì hành động đã hại chết Dư Nhân của mình, nhận ra rằng, hóa ra mình đã sớm yêu Dư Nhân rồi.”

 

“Tại sao, tại sao anh lại không diễn theo kịch bản!”

 

Tôi khẽ cười khẩy, “Tại sao mi lại nghĩ rằng, một người lúc sống tao không thích, sau khi chết đi rồi tao lại điên cuồng yêu người đó?”

 

“Tại sao mày lại nghĩ rằng, tao sẽ yêu mà không tự biết, sẽ xem thường, sỉ nhục, không trân trọng người tao thật sự yêu?”

 

“Và tại sao mày lại nghĩ rằng, tao sẽ chấp nhận yêu cầu làm bạn trai một ngày của cậu ta, với tiền đề là làm tổn thương người yêu của mình?”

 

Thứ hệ thống tự cho là đúng này, coi những con người sống sờ sờ như những quân cờ trong tay, chưa bao giờ nghĩ đến khả năng quân cờ cũng sẽ vùng lên.

 

Rõ ràng là hệ thống giải trí, đi theo con đường tình cảm, nhưng lại cao cao tại thượng phớt lờ những cảm xúc vốn có của con người, tự ý áp đặt khuôn mẫu lên người khác, tưởng rằng mọi tình cảm đều sẽ phát triển theo hướng chúng nó dự liệu. Nhưng tình cảm mới chính là thứ khó kiểm soát nhất.

 

Vậy mà chúng nó lại hoàn toàn không hiểu.

 

Hay nói đúng hơn là, chúng nó đã quen từ trên cao nhìn xuống quá lâu, đã quên rằng thứ trong tay không phải là những quân cờ vô tri, mà là những con người đang sống.

 

Đột nhiên, tôi nghe thấy Trợ Lý lên tiếng, vừa như cảm thán, lại vừa như thở dài.

 

“Ngài đã chọn tôi.”

 

“Không phải là ‘chọn’.”

 

Tôi không thích từ này, nghe như thể đang coi Trợ Lý là một món đồ để tôi lựa chọn.

 

Tôi nhìn anh, nhấn mạnh từng chữ, kiên nhẫn sửa lại.

 

“Ngay từ đầu đã không có lựa chọn nào cả.”

 

“Chỉ có anh thôi.”

 

———–

 

Sau khi đến viện nghiên cứu, tôi đã gặp Dư Nhân.

 

Dư Nhân đã được chuyển sang một chiếc hộp lớn hơn, ít nhất cũng đủ để cậu ta nằm thẳng người.

 

Sau khi mất đi nửa chiếc đuôi cá, chiều cao của cậu ta cũng tương đương lúc ở hình người.

 

Nhìn thấy tôi, vẻ mặt cậu ta có chút phức tạp, nhưng sắc mặt lại khá thờ ơ, tựa như đã hoàn toàn không còn bận tâm nữa.

 

Tôi không có tâm trạng để đoán già đoán non tâm tư của cậu ta, bèn đi thẳng vào vấn đề, hỏi, “Cậu có biết về hệ thống không?”

 

“Hệ thống?”

 

Giọng cậu ta có chút khàn, nhưng vẫn rất truyền cảm.

 

“Hệ thống trong tiểu thuyết ấy à?”

 

“Là hệ thống của cậu.”

 

Dư Nhân vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, thản nhiên nói, “Tôi không có thứ đó, nếu có, sao có thể rơi vào tình cảnh như ngày hôm nay.”

 

“Vậy nếu nói, mọi chuyện của cậu hiện giờ đều do hệ thống gây ra thì sao?”

 

Thực ra ngay từ đầu, tôi đã thấy Dư Nhân có chút kỳ lạ.

 

Trên người cậu ta có quá nhiều điểm kỳ lạ.

 

Tư liệu về xã hội loài người quá mức chi tiết.

 

Sự thay đổi trong nhận thức trước và sau năm mười tám tuổi.

 

Chủng tộc Nhân Ngư không tồn tại trong thế giới này.

 

Và quan trọng nhất là – cách hành xử của cậu ta.

 

Cách làm và hành động của cậu ta, những sự cân nhắc lợi hại, những toan tính nhỏ nhặt ẩn giấu, thực sự quá giống một con người.

 

Một con người thực thụ.

 

Nếu như, Dư Nhân ban đầu không phải là Nhân Ngư, và quầng sáng đỏ kia ban đầu là hệ thống của Dư Nhân, thì dường như mọi chuyện đều có thể giải thích được.

 

Hết chương 156.

 

Chương 156: Hệ Thống Của Nhân Ngư (Thượng)

Ngày đăng: 16 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên