Chương 157: Vừa Gặp Đã Là Vĩnh Biệt

Chương 157: Vừa Gặp Đã Là Vĩnh Biệt

 

Trên cáo phó không chỉ thông báo tin tức Hạ Oánh qua đời, mà còn ghi rõ thời gian cô mất, cũng như việc tài khoản của cô bị bạn bè chiếm đoạt để lợi dụng lòng thương hại của mọi người xin tiền donate. Việc mua chương VIP là tiêu dùng bình thường, nhưng những khoản donate sau khi cô qua đời sẽ được xác minh và hoàn trả lại toàn bộ.

 

Cáo phó này vừa được đăng lên đã gây ra một trận sóng gió không nhỏ trong giới văn học mạng. Một vài bài đăng cũ từng ghen tị với việc Hạ Oánh có thể nhận được nhiều phần trăm hoa hồng hơn từ nền tảng lại bị đào lên. Hầu như năm nào cũng có vài người lôi lại chuyện cũ, bởi vì Hạ Oánh rất ít khi nói về bệnh tình của mình, đa số đều là chia sẻ về cuộc sống tích cực, nên vẫn có người cho rằng cô là kẻ lừa đảo.

 

Bây giờ cô đã qua đời vì bệnh tật, những kẻ từng khăng khăng nói Hạ Oánh lừa đảo đều đồng loạt giả câm giả điếc.

 

Có người còn tìm lại bộ truyện mà Hạ Oánh viết trong thời gian bị bạo lực mạng, đến tận bây giờ vẫn có thể thấy được trận mưa máu gió tanh năm xưa trong phần bình luận. Có người chụp màn hình lại rồi đăng vào bài viết, hỏi những kẻ đó bây giờ có cảm thấy hổ thẹn chút nào vì những phát ngôn năm xưa của mình không.

 

Cái chết dường như là một công tắc, “tách” một tiếng đã tắt đi hết mọi cái ác trong bản chất con người, mắt nhìn đâu cũng thấy toàn thiện ý. Nào là mong thiên đường không còn bệnh tật, mong kiếp sau một đời thuận lợi. Những lời chửi rủa ngập trời năm xưa như một cơn gió, bị thổi cho tan biến không còn dấu vết nào.

 

Rõ ràng lúc còn sống thì bị ác ý bủa vây, chỉ le lói thấy được vài đóa hoa, vậy mà người vừa mất đi, ác ý biến mất, người ta lại bắt đầu trải hoa trên con đường của cô.

 

May mắn thay, Hạ Oánh may mắn hơn rất nhiều người, dù đã chết, nhưng lại may mắn được nhìn thấy con đường trải đầy hoa và lời chúc phúc này, dù rằng cô đã bị tổn thương và cũng chẳng cần đến con đường hoa này nữa.

 

Nhưng cô vẫn cảm thấy mãn nguyện. Một tác giả vô danh, gia đình không trọn vẹn, lại còn xui xẻo mắc bệnh, nhưng cả đời này cô đã phấn đấu vì ước mơ, được nhiều người biết đến, thậm chí còn có tác phẩm của mình tồn tại trên thế gian này, cũng có thể coi như không uổng phí một kiếp người.

 

Cô không còn gì hối tiếc, nhưng Lâm Sam lại cảm thấy có chút không thể chấp nhận được sự thật này. Dù mối quan hệ giữa cô và Tiểu Oánh Đăng là tác giả và độc giả, thậm chí còn chưa từng gặp mặt, nhưng trên đời này lại tồn tại một thứ tình cảm như vậy, rõ ràng cách xa nhau, chẳng hề quen biết, nhưng lại có sự đồng điệu và cộng hưởng về tâm hồn.

 

Cô cảm thấy mình và Tiểu Oánh Đăng chính là như vậy. Bao nhiêu năm qua cô theo truyện, Tiểu Oánh Đăng viết văn, cô bình luận động viên hoặc chia sẻ cuộc sống, Tiểu Oánh Đăng cũng sẽ thêm một nét ấm áp cho cô trong câu chuyện của mình.

 

Ví dụ như nữ chính cắt một đóa hoa hướng dương, Lâm Sam biết đây là Tiểu Oánh Đăng đang viết về cô, bởi vì lúc đó tên mạng của cô là “Hướng Dương Phơi Nắng Chiều”. Khi cô đổi tên thành “Cá Vàng Nhỏ Thích Ăn Mèo”, thú cưng của nữ chính trong truyện sẽ là một bể cá vàng nhỏ.

 

Đó là sự ăn ý ngầm giữa họ, cách một không gian mạng Internet, cách một nền tảng, giao tiếp với nhau bằng một hình thức khác.

 

Thế nhưng, một người bạn tâm giao như vậy, một người bạn đã cùng nhau ủng hộ, động viên qua vô số ngày đêm, bọn họ thậm chí còn chưa kịp gặp nhau được một lần.

 

Lâm Sam có chút hối hận, hối hận rằng mình nên kiên trì hơn, kiên trì xin địa chỉ của Tiểu Oánh Đăng để đến gặp cô ấy một lần.

 

Ngồi trên giường khóc hồi lâu, khóc đến đầu cũng bắt đầu đau nhức, Lâm Sam đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, lại mở cáo phó ra. Nhìn vào thời gian qua đời của Tiểu Oánh Đăng trên đó, cô bỗng có một trực giác, nữ quỷ đi theo bảo vệ cô chính là Tiểu Oánh Đăng!

 

Lúc nhận được điện thoại của Lâm Sam, Quý Nam Tinh đang xem Tiêu Dã gói sủi cảo. Cậu nhìn hắn từ lúc trộn nhân, cán vỏ bánh, cho đến khi nặn thành từng thỏi vàng nhỏ, xếp ngay ngắn đầy cả bàn.

 

“Thế nào, tay nghề của tôi không tệ chứ? Cậu xem cái nào cái nấy bụng căng tròn, trông đáng yêu chưa kìa, lát nữa luộc xong cậu phải ăn nhiều vào đấy.”

 

Thấy hắn tự khen mình như vậy, Quý Nam Tinh bật cười: “Dạy cậu gói sủi cảo, chắc dì Vương không bị tổn thương tâm lý vì công việc này đấy chứ?”

 

Tiêu Dã nhất thời không phản ứng kịp: “Tổn thương gì cơ?”

 

Quý Nam Tinh: “Tổn thương tâm lý.”

 

Tiêu Dã chậc lưỡi một tiếng, quệt một ít bột mì trên bàn rồi bôi lên mặt Quý Nam Tinh: “Quý Náo Náo quá đáng rồi đấy nhé, tuy cậu đứng nhất khối, nhưng tôi đây dù gì cũng lọt vào top ba mươi, chuyện dùng não thì tôi vẫn làm được.”

 

Quý Nam Tinh mặc cho hắn bôi, chứ cậu mà càng né thì Tiêu Dã lại càng được đà, không né thì hắn bôi một cái là thôi ngay.

 

Quả nhiên, Tiêu Dã quệt bột mì lên má cậu một cái rồi không đùa nữa, chỉ là, hắn cứ gói một cái sủi cảo lại liếc cậu một cái, khiến Quý Nam Tinh thấy khó hiểu: “Làm gì thế?”

 

Tiêu Dã cười hì hì: “Cậu đừng động đậy.”

 

Nói rồi hắn giơ tay lên bôi thêm một vệt nữa lên má bên kia của cậu, còn chấm một cái lên chóp mũi: “Rồi, thế này mới đúng là mèo con mặt hoa chứ. Cậu đừng cử động nhé, tôi chụp một tấm.”

 

Quý Nam Tinh rút khăn giấy định lau bột mì trên mặt đi, Tiêu Dã vội giơ tay ngăn lại: “Ấy ấy, đừng động đậy mà, giữ làm kỷ niệm.”

 

Quý Nam Tinh: “Kỷ niệm cái gì chứ, sủi cảo có phải tôi gói đâu.”

 

Tiêu Dã: “Sủi cảo là tôi gói mà, lần đầu tiên làm từ khâu nhào bột, phải giữ lại kỷ niệm chứ. Cậu đừng động đậy, tôi chụp một tấm thôi, một tấm thôi.”

 

Quý Nam Tinh nghiêng trái ngả phải, đưa tay che ống kính: “Cậu giữ kỷ niệm thì chụp ảnh dìm hàng tôi làm gì.”

 

“Tách” một tiếng, một bức ảnh chụp vội đã được lưu lại trong điện thoại của Tiêu Dã. Trong ảnh, biểu cảm lườm nguýt bất mãn của Quý Nam Tinh, kết hợp với khuôn mặt như mèo con lấm lem kia, phải nói là đáng yêu hết chỗ chê.

 

“Dìm hàng chỗ nào, cậu xem đẹp thế này cơ mà. Tôi gửi cho cậu nhé, cậu gửi cho chú với dì xem, đảm bảo chú với dì xem xong sẽ thích cho coi!”

 

Quý Nam Tinh giật lấy điện thoại của hắn, nhìn thấy tấm ảnh kia, miệng lẩm bẩm cái gì mà xàm xí linh tinh, đưa tay ra định xóa đi.

 

Tiêu Dã nhanh tay lẹ mắt giật điện thoại đi. Quý Nam Tinh đang định giật lại lần nữa thì điện thoại của cậu reo lên.

 

Tiêu Dã vội vàng lưu bức ảnh lại mấy bản, sau đó gửi một tấm cho chị hai nhà họ Quý. Tuy hắn cũng có WeChat của anh cả và anh ba nhà họ Quý, nhưng anh cả thì quá nghiêm túc, anh ba lại quá sắc sảo, vẫn là chị hai dễ nói chuyện hơn.

 

Điện thoại vừa kết nối, Lâm Sam nói: “Quý thiên sư, hình như tôi biết thân phận của nữ quỷ đó rồi. Chỉ là, có khả năng thôi, nhưng cũng không chắc lắm.”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Tôi đã tìm được cô ấy rồi, cô ấy tên là Hạ Oánh, bút danh là Tiểu Oánh Đăng.”

 

Suy đoán trong lòng được chứng thực, Lâm Sam không kìm được lại bật khóc, vừa khóc nức nở vừa nói: “Cậu… Lần trước cậu nói tôi có thể gặp mặt, lời đó còn tính không? Tôi muốn gặp cô ấy, hu hu hu…”

 

Quý Nam Tinh liếc nhìn đồng hồ: “Nếu chị không ngại muộn thì khoảng mười một giờ qua đây nhé. Tôi sẽ gửi địa chỉ cho cô, cô ấy hiện không có ở đây, cô ấy đi xem người ta nhảy với bạn rồi.”

 

Lâm Sam a một tiếng, đến lúc cúp máy vẫn còn có chút ngơ ngác. Đi xem người ta nhảy ư? Cuộc sống sau khi chết lại muôn màu muôn vẻ đến vậy sao?

 

Lâm Sam cúp máy xong liền ra ngoài ngay. Dù bây giờ còn khá sớm, còn lâu mới đến mười một giờ, nhưng cô muốn chuẩn bị một vài thứ cho Tiểu Oánh Đăng, mua vài bộ váy đẹp này nọ. Cũng không biết quần áo thật đốt đi thì Tiểu Oánh Đăng có nhận được không, trong phim toàn chiếu cảnh vừa đốt xong là quần áo đã hiện lên người hồn ma rồi, chắc là nhận được thôi.

 

Cô còn mua rất nhiều đồ ăn vặt. Cô biết vì bệnh tật nên Tiểu Oánh Đăng phải kiêng khem, lúc nào cũng thèm ăn mấy món đậm vị, nhưng lại không thể ăn, thèm rất lâu rồi, hy vọng những thứ này Tiểu Oánh Đăng có thể ăn được.

 

Gần đến mười một giờ, Lâm Sam đã lái xe đến dưới lầu, tìm một chỗ đỗ xe, xách theo những thứ đã mua đứng dưới lầu điều chỉnh lại tâm trạng của mình một lúc.

 

Xem chị em tốt của mình nhảy múa xong, Tạ Phán Nhi kéo tay Hạ Oánh nói: “Mau nhìn kìa, Lâm Sam đó, có phải cô ấy đến tìm cô không?”

 

Nhìn thấy Lâm Sam ở phía trước, bước chân Hạ Oánh chợt khựng lại. Cô biết chắc chắn Lâm Sam không phải tự dưng xuất hiện ở đây, xem cáo phó của cô, có lẽ Lâm Sam đã đoán ra được điều gì đó, nhưng không ngờ cô ấy lại đến nhanh như vậy.

 

Hạ Oánh kéo tay Tạ Phán Nhi, hỏi: “Cô xem tôi có đáng sợ không, có ma quỷ dọa người lắm không?”

 

Tạ Phán Nhi đi một vòng quanh Hạ Oánh quan sát: “Chắc chắn là không thể hồng hào như người sống được rồi, nhưng cũng không đến mức ma quái đâu. Ai da, tôi đã bảo cậu nhóc ở Cục Quản lý phát triển thêm chức năng làm đẹp cho máy quay rồi, thế mà cậu nhóc đó cứ không nghe tôi.”

 

Hai con ma không ở lại dưới lầu quá lâu, nhanh chóng bay về nhà. Một lát sau, không đợi Lâm Sam bấm chuông cửa dưới lầu, Tiêu Dã đã từ bên trong mở cửa ra.

 

Lâm Sam ngẩn người, Tiêu Dã nghiêng người: “Vào đi.”

 

Lâm Sam cười cảm ơn. Sắp được gặp Tiểu Oánh Đăng khiến cô có chút căng thẳng, bèn cố gắng giảm bớt bằng cách thuận miệng hỏi: “Sao hai cậu biết tôi đến rồi vậy? Thiên sư lợi hại thế, chút chuyện nhỏ này cũng có thể tính ra được sao?”

 

Tiêu Dã cười nói: “Hạ Oánh vừa từ bên ngoài về, cô ấy thấy chị rồi.”

 

Lâm Sam a một tiếng, càng thêm căng thẳng hơn.

 

Bước vào nhà, khung cảnh nhìn thấy không giống như Lâm Sam tưởng tượng. Cô còn tưởng nơi ở của thiên sư phải nghi ngút khói hương, khắp nơi dán đầy bùa vàng, hoặc là có bàn thờ cúng gì đó.

 

Nhưng nơi này trông chỉ như một căn biệt thự sang trọng bình thường, không có tượng thần, không có bàn thờ Phật, rất sạch sẽ gọn gàng, toát lên vẻ sang trọng khiêm tốn giản dị. Lâm Sam không khỏi thầm nghĩ, quả nhiên người tài dị sĩ thật lợi hại, còn trẻ tuổi đã có bản lĩnh ở trong một căn biệt thự xa hoa như vậy.

 

Cô không dám tùy tiện nhìn quanh, đặt những thứ mua cho Tiểu Oánh Đăng sang một bên, đưa giỏ trái cây cho Tiêu Dã: “Cái này mua cho hai cậu, không biết hai cậu thích ăn gì.”

 

Quý Nam Tinh thấy túi đồ trông như quần áo bên cạnh cô, hỏi: “Đây là mua cho Hạ Oánh à?”

 

Với cái tên Hạ Oánh, Lâm Sam có chút xa lạ, cô thân thuộc hơn với ba chữ Tiểu Oánh Đăng hơn. Nghe vậy, cô ngây ra một lúc rồi mới gật đầu: “Tôi mua chút quần áo và đồ ăn. Những thứ này có thể đưa cho cô ấy được không, hay là cần phải mua đồ vàng mã?”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Không cần, có thể đưa cho cô ấy.”

 

Tiêu Dã đã vào phòng chứa đồ lấy ra một cái chậu đốt, Quý Nam Tinh bảo Lâm Sam gấp quần áo lại bỏ vào trong. Cậu tiện tay rút một lá bùa, khẽ vung lên, lá bùa liền tự bốc cháy.

 

Quý Nam Tinh đặt lá bùa đang cháy lên đống quần áo. Vì là mùa hè nên váy vóc đều là vải voan mỏng, bắt lửa ngay lập tức. Điều kỳ diệu là khi cháy như vậy lại không hề có chút khói nào, chỉ thấy mấy bộ quần áo dần dần biến thành tro.

 

Hạ Oánh đang ngoan ngoãn ngồi trên sofa nhìn Lâm Sam, chẳng mấy chốc bên cạnh cô đã có thêm mấy bộ quần áo. Tạ Phán Nhi kêu oa oa không ngừng, cô nàngcầm từng bộ lên ướm thử vào người Hạ Oánh: “Cái này đẹp nè, cái này cái này nữa. Màu sắc rực rỡ mà không quá lòe loẹt, váy đẹp quá. Mặc bộ này đi, mau mau thay đi, để Lâm Sam thấy dáng vẻ xinh đẹp của cô, bạn quen trên mạng gặp nhau lần đầu, ấn tượng ban đầu phải tốt chứ!”

 

Hạ Oánh nhìn Lâm Sam có chút cảm động, nghe Tạ Phán Nhi ồn ào bên cạnh lại có chút buồn cười: “Bạn trên mạng gì mà gặp nhau lần đầu chứ.”

 

Tạ Phán Nhi: “Sao lại không phải? Hai người không chỉ là lần đầu gặp mặt mà còn là cuộc gặp gỡ vượt qua sinh tử, còn khó hơn cả mấy lời thề non hẹn biển nữa đó!”

 

Là một hồn ma, đương nhiên không cần cởi quần áo ra rồi mặc vào. Chỉ cần tâm niệm một cái, bộ quần áo trên người đã đổi thành chiếc váy xinh đẹp mà Lâm Sam mua cho cô.

 

Đó là một chiếc váy hai dây rất thướt tha, in họa tiết tông màu ấm, trông đến cả vẻ tái nhợt ma quái dường như cũng giảm đi không ít.

 

Thấy cô thay đồ xong, Quý Nam Tinh nói với Lâm Sam: “Mở máy quay lên là cô có thể thấy cô ấy rồi.”

 

Lâm Sam có chút kinh ngạc. Không đợi cô có suy nghĩ gì, Tiêu Dã đã nói: “Đó là loại máy đặc chế, các thiết bị điện tử thông thường không quay được hồn ma đâu.”

 

Đương nhiên nếu tình cờ có từ trường trùng hợp thì cũng có thể quay được.

 

Lâm Sam cảm ơn họ rồi đi tới, hít một hơi thật sâu, mở máy quay lên.

 

Sợ đột ngột xuất hiện sẽ dọa Lâm Sam, Hạ Oánh không đứng trước máy quay mà đợi cô mở lên rồi mới đứng ở bên cạnh khẽ gọi một tiếng: “Lâm Sam.”

 

Lâm Sam nghe thấy tiếng liền lập tức nhìn sang hai bên, nhưng không thấy ai, bèn cầm máy di chuyển một chút. Rất nhanh, bóng dáng Hạ Oánh đã xuất hiện trên màn hình máy quay.

 

Dù đây là lần đầu tiên cô gặp Hạ Oánh, nhưng họ đã là bạn tâm giao từ lâu. Khoảnh khắc nhìn thấy Hạ Oánh, Lâm Sam liền cảm thấy Tiểu Oánh Đăng chính là dáng vẻ này, hoàn toàn giống hệt như trong tưởng tượng của cô.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Hạ Oánh kéo kéo váy, cười với cô: “Cảm ơn cậu, rất đẹp, mình rất thích.”

 

Lâm Sam cố nén nước mắt, cũng nhìn cô cười: “Chào cậu, Tiểu Oánh Đăng, mình là Lâm Sam. Mình rất vui khi được quen biết cậu.”

 

Lời còn chưa nói hết, Lâm Sam đã khóc không thành tiếng.

 

Hạ Oánh tiến lại gần cô vài bước, cúi người trên bàn trà nói vào máy quay: “Đừng khóc, bây giờ mình rất ổn, ít nhất mình có thể đi chơi khắp nơi, không cần phải uống thuốc, tiêm chích, hay chịu đau đớn nữa. Cậu nên vui cho mình mới phải.”

 

Lâm Sam lau nước mắt, ôm túi đồ còn lại bên cạnh: “Mình mua cho cậu rất nhiều đồ ăn ngon, những món cậu từng nói muốn ăn mà không được ăn đó. Mình có cần phải cúng cho cậu không? Làm thế nào để đưa cho cậu đây?”

 

Hạ Oánh quay đầu nhìn Tiểu Thiên Sư, Lâm Sam cũng nhìn cậu cầu khẩn: “Quý đại sư, có thể giúp tôi đưa những món ăn vặt này cho cô ấy được không?”

 

Quý Nam Tinh lấy một lá bùa trống, viết tên và bát tự của Hạ Oánh lên đó, rồi cúng cả túi đồ ăn cho cô.

 

Để không làm phiền hai người gặp nhau, Tạ Phán Nhi ngoan ngoãn trốn sang một bên không lên tiếng, nhưng vẫn tò mò muốn xem Lâm Sam đã mua những món ăn vặt nào cho Hạ Oánh.

 

Hạ Oánh thấy cô nàng nhìn qua, bèn cười nói với Lâm Sam: “Mình còn quen được một người bạn tốt, cậu có phiền không nếu mình chia cho cô ấy ăn cùng?”

 

Lâm Sam lắc đầu: “Đương nhiên là không phiền rồi, cô ấy cũng ở đây à?”

 

Hạ Oánh vẫy tay với Tạ Phán Nhi: “Mau qua đây. Cô ấy tên là Tạ Phán Nhi, mới mười tám tuổi thôi.”

 

Tạ Phán Nhi bay tới, cười hì hì với Lâm Sam qua ống kính: “Cảm ơn chị nhé, mua nhiều đồ ăn ngon quá, chị đúng là người tốt!”

 

Trong lòng Lâm Sam lại có chút không vui. Mới mười tám tuổi, đúng là độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời. Còn Hạ Oánh, phấn đấu bao nhiêu năm, vượt qua thời kỳ vô danh thất bại, vất vả lắm mới có chút khởi sắc trong việc viết lách, vậy mà…

 

Cô che giấu nỗi buồn trong lòng, cười nói: “Hai người muốn ăn gì, ngày mai mình lại mua cho!”

 

Quý Nam Tinh ở bên cạnh nói: “Để hai người gặp mặt là lời hứa trước đây của tôi với chị. Gặp mặt lần này xong tôi sẽ phải đưa cô ấy đi, cho nên có lời gì thì nói hết trong tối nay đi.”

 

Lâm Sam đã chuẩn bị tâm lý từ trước, cũng không níu kéo, chỉ ừm một tiếng rồi quay sang nhìn Hạ Oánh và Tạ Phán Nhi: “Hai người còn muốn ăn gì, bây giờ mình gọi đồ ăn ngoài cho hai người ngay!”

 

Hạ Oánh cười nói: “Không cần đâu, có thể gặp cậu như thế này, đối với mình đã là lời to rồi. Những năm qua thật sự cảm ơn cậu, đã động viên tinh thần cho mình, ủng hộ kinh tế cho mình. Nếu không có cậu, có lẽ mình cũng không thể kiên trì đến tận bây giờ được.”

 

Lâm Sam sụt sịt mũi, lau nước mắt nói: “Nói gì vậy chứ, chúng ta là bạn bè mà. Cậu còn giúp mình chắn tai nạn xe nữa, lần trước bếp lò mình quên tắt là cậu giúp mình tắt đúng không? Cả quần áo rơi ra ngoài cũng là cậu giúp mình nhặt phải không?”

 

Hạ Oánh nói: “Sau này cậu đừng có lơ đãng như vậy nữa. Bồn tắm quên tắt nước còn đỡ, nhiều nhất là làm ngập sàn nhà thôi, bếp lò quên tắt thì nghiêm trọng lắm đó. Sau này làm việc nhất định phải cẩn thận, chú ý an toàn, mình không thể đi theo cậu dọn dẹp hậu quả được nữa rồi.”

 

Lâm Sam không muốn cuộc gặp mặt đầu tiên cũng là cuối cùng này của họ chìm trong nước mắt, nhưng thật sự rất khó kiểm soát, đặc biệt là khi nghe Hạ Oánh nói cô ấy không thể giúp mình dọn dẹp hậu quả được nữa, khoảnh khắc chua xót và không nỡ đó khiến cảm xúc hoàn toàn vỡ òa.

 

Hạ Oánh an ủi: “Thôi được rồi, đừng khóc nữa. Anh trai cậu thế nào rồi?”

 

Lâm Sam nghẹn ngào nói: “Vẫn ổn, đang chuẩn bị phẫu thuật lần hai. Sau phẫu thuật, khả năng xấu nhất là sau này phải ngồi xe lăn, nhưng nếu phục hồi chức năng tốt thì cũng có khả năng đứng dậy được.”

 

Hạ Oánh nói: “Mình đã nghĩ rằng mình có thể bảo vệ được hai người.”

 

Hôm tai nạn đó, cô thấy sắp va chạm, lúc muốn bay ra ngoài thay đổi hướng đi của chiếc xe trộn bê tông thì đã muộn, chỉ có thể cố gắng bảo vệ người trên xe. Nhưng anh trai cô là nam giới, dương khí nặng, âm khí trên người cô không che chở được anh ấy bao nhiêu, cô chỉ có thể tập trung vào Lâm Sam, nghĩ rằng bảo vệ được người nào hay người đó.

 

Lâm Sam lắc đầu với cô: “Mình còn phải cảm ơn cậu nữa. Nếu không có cậu, lần này anh em mình chắc chắn đều không qua khỏi.”

 

Hạ Oánh nói: “Thôi được rồi, hai người không sao là tốt rồi. Chúng ta cũng đừng cảm ơn qua lại nữa.”

 

Lâm Sam nói: “Cậu không biết đâu, trước đây mình thật sự không nghĩ đó là cậu. Mình còn tưởng là ai đó bên cạnh anh trai mình cơ. À đúng rồi, trước đây mình còn nói sẽ vẽ phác thảo cho cậu, mình cũng mang cả sổ phác thảo đến rồi.”

 

Lâm Sam nhìn đồng hồ, rồi quay đầu nhìn Quý Nam Tinh đang ngồi ở quầy bar trong bếp: “Cho tôi hỏi, tôi có thể ở đây bao lâu?”

 

Quý Nam Tinh nhìn một người hai ma đang mong chờ nhìn mình, nói: “Trước khi trời sáng. Đợi trời sáng thì cô đi nhé.”

 

Lâm Sam lập tức mỉm cười, tỏ rõ lòng biết ơn với cậu, rồi nhìn Hạ Oánh: “Mình có thể ở cùng cậu một đêm! Mình sẽ vẽ phác thảo cho cậu!”

 

Tạ Phán Nhi rất hiểu chuyện, ban đầu còn chơi cùng họ một lúc, nhưng thấy vị Tiểu Thiên Sư và Tiêu Dã về phòng rồi, cô nàng cũng bay vào một căn phòng khác, để lại phòng khách hoàn toàn cho họ.

 

Lâm Sam và Hạ Oánh cũng không chìm đắm mãi trong cảm xúc ly biệt, chỉ tán gẫu như những cuộc gặp gỡ bình thường, nói về nội dung truyện, về những tình tiết thú vị, về những gì Hạ Oánh thấy được trong thời gian làm ma bay lượn khắp nơi.

 

Lâm Sam a lên một tiếng: “Cậu đi theo mình, vậy chẳng phải lúc mình tắm cũng bị cậu nhìn thấy hết rồi à! Không công bằng, mình còn chưa thấy cậu bao giờ.”

 

Hạ Oánh dở khóc dở cười: “Sao mình có thể xem cậu tắm được chứ!”

 

Lâm Sam còn có chút tiếc nuối: “Giá mà có thể cùng nhau ngâm bồn thì tốt biết mấy.”

 

Hạ Oánh nói: “Cậu có thể tưởng tượng một chút, rồi vẽ ra, coi như chúng ta đã làm rồi.”

 

Lâm Sam cầm sổ phác thảo, bức đầu tiên vẽ tặng Hạ Oánh, bức thứ hai là ảnh chụp chung của cô và Hạ Oánh, cô định giữ lại làm kỷ niệm.

 

Hai người trò chuyện suốt đêm. Rõ ràng là lần đầu gặp mặt, nhưng dường như bọn họ có vô số chuyện để nói, nói đến chuyện vui thì cùng cười, nói đến chuyện buồn thì cùng khóc. Dù Hạ Oánh không thể rơi nước mắt, nhưng cô sẽ cùng buồn với Lâm Sam.

 

Nói chuyện mãi rồi mặt trời cũng mọc. Từ một chấm sáng nhỏ li ti, cho đến khi chiếu sáng cả bầu trời. Chiếc máy quay trên bàn trà đã tối đen, dùng cả đêm nên đã hết pin, vừa đúng lúc mặt trời mọc thì chút năng lượng cuối cùng cũng cạn kiệt.

 

Lâm Sam biết Hạ Oánh vẫn ngồi đối diện mình, nhưng bản thân đã không thể nhìn thấy cô ấy nữa.

 

Cúi đầu sắp xếp lại sổ vẽ, Lâm Sam nói: “Mình đi đây, Hạ Oánh. Mình sẽ mãi mãi nhớ đến cậu, cảm ơn cậu. Đời này có thể quen biết cậu, mình thật sự rất vui. Cũng chúc mừng cậu đã thoát khỏi những giày vò của bệnh tật. Kiếp sau nhất định phải thật khỏe mạnh nhé, biết không.”

 

Hạ Oánh nhìn Lâm Sam, dù biết cô không nghe thấy, nhưng vẫn gật đầu, rồi ừm một tiếng: “Mình biết rồi.”

 

Lâm Sam thu dọn đồ đạc xong, cuối cùng quay đầu lại nhìn nơi Hạ Oánh đã ngồi lúc trước, vẫy tay với khoảng không trống rỗng đó: “Tạm biệt.”

 

Hạ Oánh cũng nhìn cô: “Tạm biệt.”

 

Khoảnh khắc cánh cửa lớn đóng lại, một giọt nước mắt từ khóe mắt Hạ Oánh rơi xuống, nhưng ngay sau đó giọt lệ này đã bay vào trong phòng, rơi vào lòng bàn tay của Quý Nam Tinh.

 

Cậu mở chiếc bình đặt cạnh đầu giường ra, cho giọt lệ này vào trong.

 

Tiêu Dã ở bên cạnh không biết đã tỉnh dậy từ lúc nào, vòng tay qua ôm trọn cậu vào lòng, giọng nói còn ngái ngủ lèm bèm: “Náo Náo.”

 

Quý Nam Tinh: “Ừm.”

 

Tay Tiêu Dã di chuyển xuống dưới, xoa xoa bụng cậu: “Đói không? Tôi nấu sủi cảo cho cậu nhé?”

 

Thấy hắn vẫn còn nhớ mãi món sủi cảo gói hôm qua, cậu cười đáp một tiếng: “Được.”

 

Tiêu Dã đang ngái ngủ lập tức vén chăn xuống giường. Cho Quý Náo Náo ăn là việc hắn thích làm nhất.

 

Hạ Oánh cũng không ở lại nhà Quý Nam Tinh quá lâu. Sau khi ăn sáng xong, cậu đã đưa cô đến Cục Quản lý, xem bên đó sắp xếp thế nào.

 

Vừa về đến nhà, Tạ Phán Nhi đã xách một chiếc váy nhỏ xinh màu vàng in hoa bay đến trước mặt cậu: “Tiểu Thiên Sư mau xem này! Chị Hạ Oánh tặng tôi đó!”

 

Quý Nam Tinh khen: “Ừm, rất đẹp.”

 

Tạ Phán Nhi nói: “Không hổ là nhà thiết kế thời trang, chọn quần áo đẹp thật!”

 

Tiêu Dã cười hỏi: “Lần này sao không nói chỉ còn lại một mình cô đơn nữa?”

 

Tạ Phán Nhi có được váy mới, tâm trạng cực tốt bay lượn khắp nơi: “Tụ tán ly hợp, tôi quen rồi. Hơn nữa chị Hạ Oánh bây giờ ở Cục Quản lý, chỉ cần chị ấy chưa xuống âm phủ, lúc nào tôi nhớ chị ấy cũng có thể đến tìm chị ấy chơi mà. Nè, hai người nói xem, Cục Quản lý sẽ sắp xếp cho chị Hạ Oánh thế nào?”

 

Quý Nam Tinh: “Nếu cô ấy không có yêu cầu đặc biệt gì, thường thì sẽ ở trong hũ dưỡng hồn. Nếu cô ấy muốn làm việc, Cục Quản lý cũng có thể cung cấp công việc.”

 

Nhưng đa số các hồn ma lúc còn sống đã không muốn đi làm, huống hồ chi là sau khi chết, thà ở trong hũ ngẩn ngơ còn hơn.

 

…………

 

Hơn mười giờ tối, Trì Tinh Dao vừa tan ca mệt mỏi bắt kịp chuyến tàu điện ngầm cuối cùng. Cố gắng chống chọi với cơn buồn ngủ để về đến nhà, cô tiện tay mua vài cái bánh mì dưới lầu, ăn hai cái coi như xong bữa tối, còn lại một cái để dành làm bữa sáng mai.

 

Cũng không phải cô không có tiền, mà là quá mệt. Bây giờ về tắm rửa xong là có thể ngủ ngay, thật sự không có sức lực để gọi đồ ăn ngoài rồi chờ đợi.

 

Tắm rửa nhanh chóng cho xong, Trì Tinh Dao vừa nằm lên giường, cả người như bị rút cạn sức lực, nhắm mắt là có thể ngủ ngay, buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt. Cô bèn đưa tay mò mẫm sợi dây sạc ở đầu giường, thử mấy lần hình như đã cắm vào điện thoại rồi, cô cũng không nhìn, cứ thế đặt điện thoại xuống rồi ngủ say luôn.

 

Nửa đêm, đang lúc say giấc nồng, chiếc điện thoại đặt bên cạnh giường reo lên. Trì Tinh Dao nửa tỉnh nửa mê giãy giụa hồi lâu, cuối cùng vẫn không chống lại được trách nhiệm công việc, mò mẫm lấy điện thoại bắt máy.

 

Nhưng sau khi kết nối, đầu dây bên kia lại không có tiếng động, ngược lại còn có chút tạp âm như tiếng nhiễu điện. Trì Tinh Dao mơ màng a lô mấy tiếng, vẫn không có ai nói chuyện. Cô bực bội ném điện thoại sang một bên, cả người lại vùi vào trong chăn.

 

Trước khi ngủ thiếp đi lần nữa, cô còn nghĩ thầm, nguyền rủa mấy đứa nửa đêm gọi điện quấy rối ăn mì gói không có gói gia vị!

 

Sáng hôm sau, chuông báo thức vang lên, Trì Tinh Dao ngáp dài một cái ngồi dậy, tắt chuông báo thức, theo thói quen cầm điện thoại lên định xem một chút.

 

Cầm lên mới phát hiện tối qua dây sạc của cô không cắm vào, mà lại cắm vào khe ốp điện thoại. Cô thử bấm mấy lần, điện thoại không còn chút pin nào, khẽ tặc lưỡi một tiếng, vò vò đầu rồi cắm lại sạc cho điện thoại, hy vọng trước khi ra khỏi nhà có thể sạc được chút pin để cô lên tàu điện ngầm.

 

Hôm qua tan làm cô không để ý điện thoại hết sạch pin, vào đến ga tàu điện ngầm mới phát hiện ra, may mà cô đi cùng một đồng nghiệp, người đó đã mua vé tàu cho cô.

 

Lúc đang đánh răng, Trì Tinh Dao đột nhiên khựng lại. Hôm qua điện thoại của cô đã hết pin đến mức không thể khởi động được rồi, vậy cuộc gọi lúc nửa đêm đó… lẽ nào là cô đang mơ sao?

 

Hết chương 157.

 

Chương 157: Vừa Gặp Đã Là Vĩnh Biệt

Ngày đăng: 14 Tháng 4, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên