Chương 158: Cuộc Gọi Nửa Đêm

Chương 158: Cuộc Gọi Nửa Đêm

 

Trì Tinh Dao làm trong lĩnh vực game, thuộc tổ mỹ thuật. Hiện tại nhóm dự án đang phát triển một trò chơi, tuần sau sẽ tham gia cuộc thi tuyển chọn.

 

Công ty của họ chia làm tổ một và tổ hai, mỗi tổ đều có thế mạnh riêng về lĩnh vực game, nhưng kinh phí đầu tư chỉ có bấy nhiêu. Muốn nhận được sự hỗ trợ về mặt kinh tế, đương nhiên là phải để công ty thấy được viễn cảnh lợi nhuận của trò chơi.

 

Khoảng thời gian này không chỉ riêng cô mà cả tổ đều đang tăng ca. Những họa sĩ như bọn họ đều phải thức đến mức hai mắt đờ đẫn, đứng cũng có thể ngủ gật được. Vì vậy, Trì Tinh Dao không để tâm đến cuộc gọi mà cô mơ màng bắt máy lúc nửa đêm. Cô xem lại lịch sử cuộc gọi, cuộc gọi gần nhất là cuộc gọi nhận đồ ăn ngoài vào trưa hôm qua. Cô nghĩ có lẽ tối qua mình đã nằm mơ.

 

Một đống công việc ập đến khiến cô cũng chẳng có tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện không quan trọng này, nhanh chóng cùng đồng nghiệp tham gia các cuộc họp lớn nhỏ, không ngừng sửa đổi và hoàn thiện các chi tiết.

 

Vất vả lắm mới xong một vòng, Trì Tinh Dao vươn vai nhìn đồng hồ, thấy đã hai giờ sáng rồi, cô mới xoa xoa cái bụng đã kêu ùng ục một hồi: “Đói quá đi.”

 

Đồng nghiệp ngồi bàn bên cạnh nói: “Gọi đồ ăn ngoài đi, giờ này nhà ăn cũng chẳng còn gì ăn đâu.”

 

Trì Tinh Dao đáp một tiếng “được”, rồi cầm điện thoại lên định gọi đồ ăn, bỗng cô thấy cuộc gọi của bạn trai, vội nói với đồng nghiệp: “Cậu gọi giúp tôi nhé, tôi đi nghe điện thoại đã.”

 

Nói xong liền chạy ra phòng trà nước, vừa bắt máy đã nghe thấy đầu dây bên kia có chút trách móc: “Lần cuối chúng ta gặp nhau đã là mười một ngày trước rồi đó Dao Dao. Ai biết thì nghĩ chúng ta ở cùng thành phố, không biết còn tưởng anh đang yêu xa, mà yêu xa bay mỗi tuần một lần cũng có thể gặp mặt được đấy.”

 

Trì Tinh Dao cười hì hì làm nũng: “Em đang bận mà, anh biết rồi đó, tuần sau là đến thời gian tuyển chọn rồi. Nếu game của tụi em thua mất khoản đầu tư, thì sẽ từ kế hoạch ưu tiên tụt xuống thành đầu tư hạng B đó. Qua khoảng thời gian này là được rồi, anh đừng giận nữa mà, đợi em bận xong em sẽ bù đắp cho anh thật tốt, được không?”

 

Chàng trai ở đầu dây bên kia vẫn không vui: “Đợi em bận xong thì còn đến bao giờ nữa. Em bận việc của em, anh đến với em cũng không được à?”

 

Trì Tinh Dao nói: “Vậy em tan làm về đến nhà cũng mười một giờ rồi, anh đến cũng đâu có ở cạnh em được. Đợi em qua giai đoạn này đã, được không anh?”

 

Đầu dây bên kia im bặt, rõ ràng là đang giận.

 

Trì Tinh Dao cũng biết mình hơi quá đáng, ai đời yêu nhau mà mười ngày nửa tháng không gặp mặt lần nào. Nhưng dạo này cô thật sự rất bận, không thể nào dành ra thời gian được. Dù bạn trai có đến với cô, cô tan làm về cũng chỉ muốn ngủ ngay tại chỗ để bù giấc, ngay cả nói chuyện cũng không muốn nói một lời.

 

Nếu để bạn trai đến, dù sao cũng phải nói chuyện với anh ấy một chút, nhưng thật sự rất mệt mỏi. Dù không nói gì, chỉ ngủ thôi, cô lớn từng này, từ lúc có ký ức đã ngủ một mình, bên cạnh có thêm một người dù sao cũng có chút không quen, rất ảnh hưởng đến chất lượng giấc ngủ.

 

Nhưng cứ lạnh nhạt với bạn trai như vậy cũng không được. Yêu đương mà, ai cũng hy vọng lúc nào cũng có thể quấn quýt bên nhau. Cô cứ luôn miệng nói bận việc, bận việc, tuy thật sự rất bận, nhưng trong mắt đối phương thì đúng là có hơi tệ bạc.

 

Trì Tinh Dao nói: “Hay là em mua skin game cho anh nhé?”

 

Chàng trai cười lạnh một tiếng: “Tuần trước anh đã nói với em máy tính của anh hỏng mang đi sửa rồi, em hoàn toàn không để tâm, còn mua skin cho anh. Mua rồi anh lấy gì mà chơi?”

 

Lúc này Trì Tinh Dao mới nhớ ra bạn trai từng nói chuyện này với mình, quả thật là cô đã quên mất, nghe vậy liền nói: “Lâu vậy rồi mà máy tính vẫn chưa sửa xong à anh?”

 

Chàng trai: “Máy cũ quá rồi, sửa xong cũng chỉ là cái thùng máy nát, hai hôm trước bán rồi, đang xem cấu hình định mua cái mới.”

 

Trì Tinh Dao nói: “Vậy em tặng anh một cái 4090 nhé! Đừng giận nữa, đợi em bận xong sẽ đến tìm anh.”

 

Giọng của chàng trai lúc này mới dịu đi một chút: “4090? Thật không? Cái này không rẻ đâu.”

 

Trì Tinh Dao: “Thật mà thật mà, em đặt hàng ngay bây giờ, bảo họ gửi chuyển phát nhanh Thuận Phong, hôm nay đặt mai là đến. Đến lúc đó anh lắp máy tính mới xong, chơi game giết thời gian, không mấy hôm nữa là em bận xong rồi.”

 

Chàng trai: “Vậy được rồi, em bận xong là phải đến tìm anh ngay, không thì anh đến công ty tìm em đó!”

 

Trì Tinh Dao cam đoan hết lần này đến lần khác rằng mình bận xong sẽ đến với anh, lúc này mới dỗ được bạn trai. Cúp điện thoại, cô chỉ cảm thấy thanh máu lại cạn đi mấy vạch.

 

Đồng nghiệp đã gọi đồ ăn ngoài xong, đang ở bên cạnh pha trà hoa quả, thấy cô thở phào nhẹ nhõm thì cười nói: “Bạn trai của cậu cũng hơi dính người nhỉ.”

 

Trì Tinh Dao thở dài: “Cũng không thể trách anh ấy dính người được, mười ngày nửa tháng không có thời gian gặp mặt, yêu đương kiểu này đổi lại là ai cũng phải có ý kiến thôi.”

 

Đồng nghiệp pha trà xong, thấy Trì Tinh Dao chuẩn bị pha cà phê, bèn không đi mà đứng tựa vào một bên đợi cô: “Vậy cậu có thích anh ta không? Thích một người thì dù bận đến mấy, cũng sẽ tranh thủ từng giây từng phút để nhớ nhung quan tâm. Tôi thấy cậu bận rộn lên là chẳng có vẻ gì là nhớ đến anh ta cả. Trước đây nói đến hẹn hò, người ta đều chuẩn bị từ sáng sớm, phấn khởi lắm, còn cậu thì lại thấy mệt, thà về nhà ngủ còn hơn. Cậu có thật sự thích anh ta không?”

 

Trì Tinh Dao khuấy cà phê, cũng có chút mông lung: “Chắc là cũng có thích. Chỉ là một mình quen rồi, ít nhiều gì cũng phải thích nghi với cuộc sống hai người. Đôi khi đúng là cảm thấy một mình rất thoải mái, nhưng đôi khi lại thấy có người ở bên cũng không tệ. Không thể nào cứ muốn tự do thì đá người ta đi, muốn có người ở bên thì lại tìm đến người ta được. Tình cảm mà, cứ từ từ mài giũa thôi.”

 

Đồng nghiệp cười cười: “Thôi được, cậu cứ mài giũa đi. Nhưng với tư cách là người đi trước cho cậu một lời khuyên, nếu cảm thấy mệt mỏi, tuyệt đối đừng vì chút bầu bạn nhất thời mà thỏa hiệp. Phụ nữ chúng ta ấy à, thật ra cũng không cần đàn ông đến thế đâu.”

 

Trì Tinh Dao khẽ nhấp ly cà phê đắng ngắt, không nói gì nhiều, chỉ cười với đồng nghiệp.

 

Cô không cần đàn ông đến thế. Đối với một số nhu cầu sinh lý gần như là có thể bỏ qua, vì nó nhạt đến mức không đáng kể, nhưng thứ cô cần là sự đồng hành về mặt tinh thần.

 

Trì Tinh Dao được bà ngoại nuôi lớn. Cha mẹ cô mất khi cô còn rất nhỏ, vì cô theo họ mẹ nên bên nội không có tình cảm gì với cô. Trong lòng bọn họ, cô thậm chí còn không bằng một người ngoài.

 

Đối với người ngoài, ít nhất bọn họ còn khách sáo, còn đối với cô thì chỉ có hạ thấp, chèn ép, thao túng tâm lý, chỉ vì lúc nhỏ cha mẹ cô vừa qua đời, trong thời gian cô ở nhà ông bà nội, anh họ giành đồ chơi của cô, cô không cho, ông bà nội liền giúp anh họ giành lấy, còn nói cô vì một món đồ chơi mà keo kiệt như vậy, quả nhiên không phải người một nhà, đúng là không thân thiết chút nào.

 

Lúc đó cô cũng mới năm sáu tuổi, món đồ chơi đó còn là do ba cô mua cho, đối với cô cũng coi như là một kỷ vật, kết quả lại bị cướp mất.

 

Cô khóc lóc gọi điện cho bà ngoại, bà ngoại liền đến đón cô đi ngay trong đêm. Từ đó về sau, họ hàng bên nội gần như cũng cắt đứt liên lạc.

 

Bà ngoại cô từng là tiểu thư nhà giàu có, thời kỳ giàu có nhất trong nhà còn có danh hiệu Nửa thành phố nhà họ Trì. Ngay cả sau thời kỳ biến động, gia đình bọn họ vẫn giữ lại được một mảnh đất rất lớn, đến đời bà ngoại cô, chỉ cần thu tiền thuê nhà cũng đã sống sung túc hơn rất nhiều người.

 

Mẹ cô không có đầu óc kinh doanh, được nuôi dưỡng trong cảnh ăn sung mặc sướng nên tính cách có phần nghệ sĩ lãng mạn. Lúc du học bà gặp ba cô, hai người rơi vào lưới tình. Bọn họ rất yêu thương nhau, tuy không có tham vọng làm nên sự nghiệp lớn, nhưng gia đình cũng có thể gánh vác được. Sau khi kết hôn, bọn họ có cô, cũng không ngại để cô theo họ mẹ.

 

Ba cô nghĩ rằng nhà ông có hai con trai một con gái, dù sao cũng coi như có người nối dõi, nhưng bên mẹ cô lại là con một, sinh con gái theo họ mẹ, quan trọng hơn là ba cô cảm thấy họ Trì rất hay, còn ba cô họ Trương, cảm thấy họ Trương quá phổ biến.

 

Trì Tinh Dao, Trương Tinh Dao, cảm giác hoàn toàn khác nhau.

 

Cha mẹ mất sớm, từ nhỏ cô đã sống nương tựa vào bà ngoại. Trước đây gia đình có mấy căn nhà riêng, còn có mấy mặt tiền lớn, có cái đã bị giải tỏa, có cái vẫn còn, bây giờ tất cả đều đã sang tên cho cô.

 

Bà ngoại cô cả đời chưa từng đi làm, từ lúc sinh ra đã có mấy vú em chăm sóc. Lúc trẻ bà đi du lịch khắp nơi, về già không đi nổi nữa, rồi ở nhà dành toàn bộ thời gian cho cô.

 

Chỉ cần ở nhà, dù cô đang làm gì, làm bài tập cũng được, vẽ tranh cũng được, thậm chí nằm trong sân hóng gió ngẩn ngơ, bà ngoại nhất định sẽ ở bên cạnh. Dù là chuyện lớn hay nhỏ, bà ngoại luôn khen ngợi và ủng hộ cô, chưa bao giờ làm cô mất hứng, cũng chưa bao giờ phủ nhận bất kỳ quyết định nào của cô.

 

Tinh thần của cô rất đủ đầy, nhưng điều kiện tiên quyết cho sự đủ đầy này là bà ngoại còn sống. Khi bà ngoại mất đi, chỉ còn lại một mình cô, cô không chịu nổi.

 

Lúc bận rộn công việc thì còn đỡ, không có thời gian nghĩ nhiều, cũng không có cảm giác cô đơn lẻ loi. Nhưng hễ rảnh rỗi, cô lại muốn có người ở bên, dù không nói chuyện, dù mỗi người làm việc của mình, chỉ cần có người ở bên là được.

 

Nhưng giống như cô nói với đồng nghiệp, con người sao có thể vừa muốn cái này lại vừa muốn cái kia. Không thể nào vừa muốn có được sự bầu bạn khi yêu đương, lại vừa muốn có sự tự do khi độc thân, phải tìm được một điểm cân bằng ở giữa.

 

Bạn trai cô nhỏ hơn cô hai tuổi, năm nay vừa học xong thạc sĩ, định vào làm việc trước để trải nghiệm, rồi xem có nên thi tiến sĩ không, cho nên thời gian bây giờ của anh ấy rất nhiều, phàn nàn cô không ở bên mình cũng là chuyện bình thường.

 

Có thể bù đắp một chút về kinh tế thì cứ bù đắp, dù sao cô cũng không thiếu tiền.

 

Ngày trước ba cô kết hôn với mẹ cô, chi tiêu ăn uống cũng là tiền của mẹ cô. Bởi vì bọn họ đều là những người theo đuổi sự lãng mạn, để vẽ sư tử, họ có thể ở thảo nguyên châu Phi nửa năm. Họ thích đi khắp nơi đuổi theo mặt trời mọc, đuổi theo cực quang, theo đuổi tất cả những vẻ đẹp mà thiên nhiên ban tặng.

 

Mẹ cô không quan tâm đến chi tiêu, ba cô cũng không để ý đến ánh mắt của người ngoài, nói ông ở rể cũng được, nói ông ăn bám cũng được, thậm chí có người còn nói ông chỉ vì tiền mới ở bên mẹ cô.

 

Nhưng Trì Tinh Dao biết họ không phải vậy. Họ chỉ đơn thuần yêu nhau, chỉ vì mẹ cô có điều kiện vật chất đó và không ngại chia sẻ với ba cô, cho nên họ chưa bao giờ nghe những lời bàn tán bên ngoài, chỉ tận hưởng cuộc sống của riêng mình.

 

Điều này cũng khiến Trì Tinh Dao không cảm thấy đàn ông tiêu tiền của phụ nữ là chuyện đáng xấu hổ. Nếu có thể dùng tiền mua được sự đồng hành mà cô muốn bất cứ lúc nào, cô sẵn sàng trả giá cho điều đó.

 

Sau khi đặt hàng cho bạn trai món đồ anh ta muốn, Trì Tinh Dao gửi ảnh chụp màn hình đơn hàng cho anh ta. Thấy bạn trai gửi lại mấy nhãn dán đáng yêu, Trì Tinh Dao mới thở phào nhẹ nhõm, như vậy chắc là đã dỗ được rồi.

 

Chỉ cần làm nốt mấy ngày cuối cùng này, đợi kết thúc tranh cử nội bộ, có kết quả về ưu tiên phát triển quý tiếp theo, bọn họ cũng sẽ được thảnh thơi.

 

Lại một ngày bận rộn kết thúc, hôm nay xong việc khá sớm, về đến nhà cũng mới hơn chín giờ.

 

Trì Tinh Dao tự gọi đồ ăn ngoài cho mình, sau đó đi tắm, đợi lúc tắm xong ra ngoài thì đồ ăn cũng đã đến.

 

Căn nhà cô đang ở là mới mua hai năm trước, rất gần công ty, đi tàu điện ngầm chỉ có hai trạm, đôi khi không muốn đi tàu thì đạp xe cũng chỉ mất mười mấy phút. Căn nhà rộng hơn một trăm hai mươi mét vuông, vốn là ba phòng ngủ hai phòng khách, cô đã sửa thành phòng khách lớn và một phòng ngủ lớn.

 

Phòng khách cũng là nơi làm việc, được thiết kế theo kiểu phòng khách kết hợp phòng làm việc. Phòng ngủ còn có một ban công nhỏ, trồng đầy hoa cỏ, rất có hơi thở của cuộc sống.

 

Những lúc không u sầu, tinh thần được lấp đầy, cô khá tận hưởng khoảng thời gian một mình như thế này. Ăn chút đồ mình thích, ngâm mình trong bồn tắm nghe nhạc, rồi ngủ một giấc thật thoải mái.

 

Chỉ là đang thoải mái được nửa chừng, Trì Tinh Dao lại bị tiếng điện thoại đánh thức. Mơ màng nghe thấy tiếng chuông điện thoại, cô có chút ngạc nhiên, vì người như cô gần như không bao giờ rời điện thoại, rất ít khi bật âm lượng, thường là để im lặng, có cuộc gọi đến cũng chỉ rung.

 

Nhưng cô cũng không nghĩ nhiều, mò mẫm bắt máy, a lô mấy tiếng, đối phương vẫn không có tiếng động, vẫn là loại âm thanh nhiễu điện đứt quãng, và tiếng ma sát như tiếng túi ni lông.

 

Trì Tinh Dao tặc lưỡi một tiếng, cúp máy. Nhưng lần này cô không ngủ tiếp ngay, mà bật đèn đầu giường ngồi dậy, cô muốn xem thử rốt cuộc là ai đang gọi điện quấy rối mình.

 

Kết quả là, mở khóa điện thoại, mở lịch sử cuộc gọi, cuộc gọi được trả lời cuối cùng là của người giao hàng lúc hơn mười giờ, kéo lên trên nữa dù cô có làm mới thế nào cũng không có ghi nhận cuộc gọi vừa rồi.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Trong khoảnh khắc này, Trì Tinh Dao chỉ cảm thấy rợn tóc gáy, cô vô thức quấn chặt tấm chăn mỏng, toàn thân toát mồ hôi lạnh, thậm chí còn có cảm giác như bị một đôi mắt đang nhìn chằm chằm.

 

Cô nhảy xuống giường, bật hết tất cả đèn trong nhà lên, còn chạy đi xem nhà vệ sinh và nhà bếp, xác định trong nhà không có ai trốn, lại kéo hết rèm cửa lại, mở máy tính, bật bừa một bộ phim truyền hình, rồi ngồi trên sofa ôm gối cảnh giác quan sát khắp nơi.

 

Ngoài cuộc gọi không thấy ghi nhận kia, mọi thứ trong nhà dường như vẫn bình thường, không có chuyện gì kỳ lạ xảy ra. Nhưng rõ ràng cô đã nhận cuộc gọi, tại sao người bên kia không nói chuyện, trong điện thoại lại không có ghi nhận, rốt cuộc là ai đang nửa đêm giở trò dọa người đáng sợ như vậy.

 

Thức trắng đến sáng, còn chưa đến giờ làm mà Trì Tinh Dao đã chạy ra ngoài. Đến nơi đông người qua lại, cô mới có chút cảm giác an toàn, ngồi trong quán điểm tâm đến gần chín giờ, Trì Tinh Dao mới vào công ty.

 

Buổi trưa cô không ăn cơm ở công ty mà chạy ra ngoài mua một chiếc điện thoại mới. Cô còn đặc biệt hỏi, điện thoại có sẵn chế độ chống cuộc gọi quấy rối, chỉ cần cài đặt là có thể lọc bỏ hết những số điện thoại bất thường đó.

 

Nhưng dù vậy cô vẫn không yên tâm, chuyện tối qua thật sự đã dọa cô sợ hãi, đặc biệt là vào lúc nửa đêm, đó vốn là thời điểm nhạy cảm và yếu đuối.

 

Đợi về đến nhà, Trì Tinh Dao đăng nhập WeChat trên máy tính bảng, dù sao một số công việc, kể cả đã về nhà, lỡ có đồng nghiệp tìm cô, cũng không đến mức không tìm được người, sau đó tắt nguồn cả hai chiếc điện thoại.

 

Chiếc điện thoại thay ra cô cất vào ngăn kéo, chiếc điện thoại mới thì đặt bên cạnh giường.

 

Vẫn vào đúng thời điểm đó, khoảnh khắc chiếc điện thoại mới đặt bên cạnh giường vang lên tiếng chuông, Trì Tinh Dao mới từ sợ hãi nông cạn chuyển sang kinh hoàng sâu sắc.

 

Cô có thể chắc chắn rằng mình đã tắt nguồn điện thoại, nhưng bây giờ chuông điện thoại lại vang lên. Nhìn giao diện cuộc gọi đến đang sáng trên màn hình, cô cảm thấy sự việc đã trở nên đáng sợ đến mức không bình thường nữa rồi.

 

—–

 

Trong công viên nước trong nhà, không ít trai xinh gái đẹp mặc đồ bơi khoe dáng đi qua đi lại.

 

Trần Thập Nhất nằm trên ghế phơi nắng bên cạnh Quý Nam Tinh, thỉnh thoảng lại kéo kính râm trên sống mũi xuống một chút, thấy người nào nổi bật đi qua thì lại đeo kính râm lên nằm lại.

 

Quý Nam Tinh ngồi bên cạnh tuy cúi đầu chơi game trên điện thoại, nhưng hành động lớn như vậy của cậu ta muốn không thấy cũng khó: “Công viên nước trong nhà mà cậu đeo kính râm làm gì, có nắng đâu.”

 

Trần Thập Nhất cười hì hì: “Chẳng phải là nhìn trai xinh gái đẹp công khai thì biến thái quá sao? Tôi là nam sinh trong sáng đấy nhé.”

 

Quý Nam Tinh cười một tiếng: “Nam sinh trong sáng, rõ ràng không xuống nước được mà còn đến chơi, chỉ để ngắm trai xinh gái đẹp à?”

 

Trần Thập Nhất lúc lắc chân, má lúm đồng tiền bên má hiện ra, thở dài: “Mỗi ngày tôi không bị nhốt trong nhà làm bài tập thì cũng là xem video của mấy blogger làm đồ thủ công. Tôi cảm thấy đóa hoa của tổ quốc này sắp héo úa rồi, vẫn là nên ra ngoài đổi cảnh đổi gió một chút. Vẫn là Nam Tinh tốt nhất, tôi không xuống nước được, cậu liền đến ngồi với tôi.”

 

Quý Nam Tinh lại cười một tiếng. Khi pha lê bị phá hủy, Quý Nam Tinh đặt điện thoại xuống: “Tôi chỉ là vừa ăn no quá ngồi một lát cho tiêu thôi. Đã đến rồi thì sao có thể không xuống nước được.”

 

Nói xong, cậu đặt điện thoại bên cạnh Trần Thập Nhất, cởi khăn tắm đang đắp trên chân ra rồi đi về phía hồ bơi.

 

Nhìn đôi chân thon dài trắng nõn của cậu, Trần Thập Nhất nuốt nước bọt, quả thực là mãn nhãn.

 

Tưởng Đường Đường đang đùa giỡn với Tiêu Tiêu, ôm lấy cô nàng la oai oái: “Đôi chân đoạt mệnh của Top 1 server kìa, anh Dã nhà chúng ta có chống đỡ nổi không?”

 

Lâm Nghệ theo ánh mắt của cô quay đầu nhìn lại, thấy Quý Nam Tinh đang đi về phía bọn họ. Nước từ những người đang đùa giỡn bên cạnh thỉnh thoảng văng vào người cậu, chảy dọc theo mái tóc, rồi trượt xuống gò má, lăn vào trong áo, biến mất không thấy tăm hơi, cô không nhịn được đỏ mặt.

 

Tưởng Đường Đường vẫn còn đang cảm thán: “Ông trời tạo ra con người sao mà bất công thế.”

 

Quý Nam Tinh đi đến chỗ bọn họ: “Bất công cái gì?”

 

Tưởng Đường Đường nói: “Sao Top 1 server lại qua đây, chơi bóng không?”

 

Bọn họ cũng coi như là những người cùng nhau trải qua sự kiện tâm linh, tuy Quý Nam Tinh không nói rõ với bọn họ, nhưng gần như cũng biết được cậu xin nghỉ bệnh đều là để đi xử lý các sự kiện tâm linh. Tuy trông cậu gầy yếu, nhưng không yếu ớt như bọn họ tưởng.

 

Chỉ là, thứ nhất là do ấn tượng ban đầu, thứ hai là Quý Nam Tinh thật sự có hơi gầy, điều này khiến bọn họ khó mà không thương yêu, nói chuyện lớn tiếng một chút cũng sợ giọng to làm người ta giật mình.

 

Quý Nam Tinh cười nói: “Đã đến rồi thì đương nhiên là để chơi.”

 

Tưởng Đường Đường vội vàng giơ tay: “Tôi, tôi, tôi muốn cùng đội với Top 1 server!”

 

Tiêu Tiêu xoay quả bóng chuyền trên nước nhìn Lâm Nghệ: “Qua đây, hai chúng ta cùng nhau giết bọn họ một trận bảy vào bảy ra.”

 

Tiêu Dã ôm một đống dừa, Trương Nguyên xách một đống đồ ăn vặt qua thì thấy chỉ còn lại một mình Trần Thập Nhất, hắn vội vàng tìm người khắp nơi: “Quý Nam Tinh đâu rồi?”

 

Trần Thập Nhất hất cằm, ra hiệu về phía trước: “Kia kìa, đang chơi bóng đó.”

 

Tiêu Dã quay đầu nhìn, Quý Nam Tinh vừa hay từ trong làn nước chỉ cao đến bắp chân nhảy lên, giơ tay đập quả bóng bay tới ngược trở lại. Tư thế vung tay nhảy lên đó, kéo theo chiếc áo đã ướt sũng, để lộ ra nửa vòng eo thon gọn xinh đẹp. Một vệt trắng lướt qua, chưa kịp để người ta nhìn rõ, phong cảnh tươi đẹp đó đã biến mất không thấy đâu nữa.

 

Trương Nguyên ồ một tiếng: “Bạn cùng bàn nhà cậu hôm nay sao lại chịu vận động rồi.”

 

Đây là lần đầu tiên cậu ta thấy Quý Nam Tinh đứng dậy hoạt động, bình thường là có thể không động thì sẽ không động.

 

Tiêu Dã đã nhìn đến ngây người. Quý Náo Náo ở trạng thái tĩnh hắn thường thấy, nhưng Quý Náo Náo ở trạng thái động là phiên bản giới hạn, một năm khó mà thấy được một lần.

 

Trương Nguyên huých hắn: “Lau nước miếng đi, cậu xem bên kia có bao nhiêu kẻ đang nhìn chằm chằm kìa, cậu còn đứng ngây ra đó à.”

 

Tiêu Dã vô thức lau khóe miệng, nhận ra mình bị trêu, lườm Trương Nguyên một cái, rồi nhìn sang hai bên. Xung quanh, những người không chơi game thì đứng ở xa xem, những người chơi game cũng không tập trung nữa, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn về phía bạn cùng bàn nhà hắn, chưa kể còn có một số người đứng cùng nhau lén lút chụp ảnh về phía đó.

 

Tiêu Dã lập tức ngứa răng, đặt đống dừa lên ghế phơi nắng, cởi phăng chiếc áo sơ mi đi biển sặc sỡ ra rồi xuống nước.

 

Trương Nguyên gọi hắn một tiếng: “Làm gì thế? Cậu định bắt cậu ấy về à?”

 

Tiêu Dã tiện tay vục một vốc nước trong hồ tạt vào người cậu ta: “Bắt về cái gì, khó khăn lắm cậu ấy mới chịu vận động một chút, đương nhiên là phải chơi cùng cậu ấy rồi.”

 

Tiêu Dã nói xong liền vô cùng vui vẻ chạy về phía Quý Náo Náo.

 

Trương Nguyên khịt mũi cười một tiếng: “Con công xòe đuôi, con chó giữ đồ ăn.”

 

Trần Thập Nhất lại đeo kính râm lên, nằm trên ghế dài: “Thoải mái, bổ mắt, tôi thích mùa hè.”

 

Tiêu Dã vừa qua liền cướp vị trí của Tưởng Đường Đường: “Lại đây lại đây, chúng ta đấu nam nữ đối kháng.”

 

Tưởng Đường Đường không chịu: “Vậy không phải là cậu bắt nạt người ta à, ai mà đánh lại cậu chứ.”

 

Tiêu Dã đẩy cô qua: “Các cô ba người đánh chúng tôi hai người, chẳng phải là công bằng sao.”

 

Cái ý đồ nhỏ nhen đó giấu được ai chứ, Tưởng Đường Đường lườm hắn một cái, rồi đi về phía các bạn nữ, giơ nắm đấm lên: “Lên nào các chị em, xử bọn họ đi!”

 

Công bằng là không thể nào công bằng được. Tưởng Đường Đường bảo Lâm Nghệ chỉ phát bóng về phía Tiêu Dã, sau đó cùng Tiêu Tiêu không phải tạt nước gây rối thì cũng là hét lớn: Top 1 server ngã rồi! Top 1 server, cậu sao thế? Top 1 server, mắt cậu bị nước vào rồi!, hoặc là trực tiếp gọi luôn: A, Top 1 server!

 

Rõ ràng biết cô đang gây rối mình, nhưng lần nào Tiêu Dã cũng không kìm được mà quay đầu lại. Kết quả, đường đường là trung phong bóng rổ, trận bóng chuyền dưới nước này lại đánh mười quả thua chín, cuối cùng bị ba cô gái đè xuống nước dội cho ướt sũng mặt mày.

 

Nhìn Tiêu Dã ướt sũng không còn kiểu tóc gì nữa, Quý Nam Tinh ném khăn mặt lên đầu hắn, cười nói: “Cậu nói xem, cậu xuống làm gì, cậu không xuống tôi còn đánh được mấy quả, cậu xuống rồi tôi một quả cũng không đỡ được.”

 

Tiêu Dã quấn chiếc khăn tắm lớn lên người cậu: “Cái này phải trách Tưởng Đường Đường, là cô ta cố tình gây rối với tôi.”

 

Tưởng Đường Đường chạy khắp sân, đã mệt đến thở hổn hển, nhưng vẫn chống nạnh nói: “Chấp nhận thua cược đi! Chầu lẩu tối nay cậu bao!”

 

Tiêu Dã: “Bao bao bao! Hôm nay mời các cô ăn lẩu thịt cừu, no căng bụng luôn!”

 

Lúc ăn cơm, Quý Nam Tinh lướt điện thoại, thấy có một vụ án treo đã nửa ngày không ai nhận, tò mò bấm vào xem.

 

Tiêu Dã gắp không ít thịt vào bát cho cậu, rồi nghiêng đầu nhìn: “Có vụ án à?”

 

Quý Nam Tinh: “Ừm, để tôi xem là gì.”

 

Tiêu Dã đọc lướt qua, nói: “Cuộc gọi ma lúc nửa đêm, nghe có vẻ hơi đáng sợ đấy.”

 

Quý Nam Tinh xem qua nội dung một chút, cảm thấy không phải chuyện phiền phức gì, lại đúng lúc ở gần chỗ cậu, bèn thuận tay nhận luôn: “Ăn xong chúng ta qua xem đi, dù sao cũng gần.”

 

Vừa ngẩng đầu lên, cậu thấy bát thịt lẩu trước mặt mình đã chất thành ngọn núi nhỏ.

 

Tiêu Dã cười nói: “Mau ăn đi, ăn no rồi mới có sức làm việc!”

 

Hết chương 158.

 

Chương 158: Cuộc Gọi Nửa Đêm

Ngày đăng: 14 Tháng 4, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên