Chương 159: Một Nhà Toàn Ma

Chương 159: Một Nhà Toàn Ma

 

Trì Tinh Dao có một nhóm chat dành cho họa sĩ. Cô đã tham gia nhóm này từ hồi đại học, trong đó ngoài một vài họa sĩ ra thì còn có không ít tác giả. Một số tác giả sẽ tự đi mua ảnh làm bìa, hoặc mua bản vẽ thiết kế nhân vật cho truyện của mình.

 

Người trong nhóm vừa đông vừa tạp, nên nguồn thông tin cũng rộng. Trì Tinh Dao thật sự không biết phải làm sao với chuyện của mình, vì vậy đã đăng lên nhóm để cầu cứu.

 

Có khá nhiều người bày cách cho cô, nào là đổi chỗ ngủ, đặt một con dao dưới gối, hoặc nếu có điện thoại gọi đến thì cứ chửi thề thật bậy, càng bậy càng tốt.

 

Cũng có người gửi riêng một đường link cho Trì Tinh Dao: 【Cục sử lý các sự kiện Linh Dị này là thật đấy. Mình lấy sự nghiệp ra đảm bảo luôn, lần trước nhà mình tự dưng xuất hiện dấu tay máu, mình cũng đi cầu cứu khắp nơi. Sau đó có một cửa sổ nhỏ tự bật lên trông như quảng cáo, mình chẳng hy vọng gì mà thử một phen, ai ngờ có đại sư đến thật, giúp mình xử lý xong xuôi, phí cũng không đắt đâu.】

 

Trì Tinh Dao cũng quen biết nữ họa sĩ này mấy năm rồi. Tuy chưa gặp mặt bao giờ, nhưng hai người cũng thường xuyên trò chuyện, chia sẻ kinh nghiệm, cũng coi như là khá thân thiết. Thấy hóa ra không chỉ có mình gặp phải chuyện tâm linh, cô nhất thời cảm thấy như tìm được đồng minh: 【Sao lại có dấu tay máu thế? Xử lý thế nào, sau khi xử lý xong thì thật sự không sao nữa à?】

 

Họa sĩ Tiểu Thất: 【Đại sư nói là âm khách, tức là con ma sống trong nhà mình. Nó tạo ra dấu tay máu là vì dạo đó mình toàn sống về đêm, vì ban đêm mình mới có nhiều linh cảm.】

 

Trì Tinh Dao: 【Thế là làm phiền đến nó, nên nó bất mãn kháng nghị à?】

 

Trì Tinh Dao vừa tự kiểm điểm lại bản thân, nhưng thời gian cô ở nhà khá ít, buổi tối sinh hoạt cũng bình thường, đi ngủ gần như không bao giờ quá mười hai giờ, chắc không đến nỗi làm phiền ai.

 

Họa sĩ Tiểu Thất: 【Không phải, là vì con ma đó chết đột tử do thức đêm, nên nó muốn dọa mình, bắt mình đi ngủ sớm.】

 

Trì Tinh Dao: 【……】 Con ma đó kể ra cũng tốt bụng ghê nhỉ. 【Đại sư bắt nó đi rồi à? Sau đó không còn dấu tay máu nữa sao?】

 

Họa sĩ Tiểu Thất: 【Đúng vậy, đại sư đưa nó đi rồi, sau đó còn làm một chút phép thanh tẩy trừ tà cho nhà mình. Không làm phép thì mình cũng chẳng biết đâu, hồi trước nhà mình cứ có cảm giác hơi lành lạnh, mình còn tưởng nhà mình vốn có môi trường đông ấm hè mát, hóa ra là vì có âm khách nên mới có chút âm khí. Sau khi thanh tẩy xong, hai năm nay tiền điện mùa hè nhà mình tăng lên không ít.】

 

Chẳng hiểu sao, rõ ràng là chuyện rất đáng sợ, nhưng qua lời kể của họa sĩ Tiểu Thất lại chẳng còn chút đáng sợ nào. Dù vậy, Trì Tinh Dao vẫn quyết định thử vào đường link kia xem sao, biết đâu lại có tác dụng thật.

 

Cô mở đường link, đang do dự không biết trình bày thế nào thì bên kia đã có nhân viên chăm sóc khách hàng chủ động hỏi chuyện. Sau khi cô kể lại toàn bộ sự việc, nhân viên liền xin số điện thoại của cô, nói rằng sẽ có đại sư đến liên lạc.

 

Trì Tinh Dao đợi một lúc lâu mà chẳng thấy ai liên lạc, mãi cho đến lúc cô sắp tan làm mới có một cuộc gọi đến. Giọng nói nghe khá trẻ, tiếng phổ thông cũng rất chuẩn. Sau khi hỏi qua một vài vấn đề, người đó mới nói: “Vậy là ngoài cuộc gọi lúc nửa đêm này ra thì không xảy ra chuyện gì khác gây tổn hại đến chị đúng không?”

 

Trì Tinh Dao gật đầu, nhận ra đối phương không nhìn thấy được, cô vội đáp “vâng” một tiếng: “Coi như là vậy. Nhưng ngày nào cũng ba giờ sáng có điện thoại gọi tới, không chỉ làm phiền giấc ngủ mà còn rất đáng sợ nữa. Hai hôm nay tôi còn chẳng dám về nhà.”

 

Quý Nam Tinh: “Vậy chị đã thử ở khách sạn chưa?”

 

Trì Tinh Dao: “Ở rồi, nhưng vô dụng. Thậm chí tôi không mang theo điện thoại, cứ đến hơn ba giờ sáng là tôi vẫn bị tiếng chuông điện thoại đánh thức. Tôi đổi điện thoại rồi cũng không ăn thua, cứ như thể nó bám riết lấy tôi vậy.”

 

Quý Nam Tinh nói: “Nếu không có tổn hại gì thực chất, vậy thì để xem chúng tôi qua đó ngay bây giờ, hay là hẹn gặp vào ban ngày mai nhé.”

 

Dù sao cũng tối muộn rồi, một cô gái mà gặp hai người đàn ông lạ mặt, có lẽ sẽ cảm thấy không an toàn.

 

Trì Tinh Dao vội nói: “Đừng đợi đến ngày mai nữa, ngay bây giờ được không? Tôi thật sự rất sợ.”

 

Bây giờ mới chỉ là điện thoại, nhưng ai biết được có con ma nào đang đi theo cô không, lỡ như nó thấy cô tìm đại sư rồi tức giận thì phải làm sao.

 

Quý Nam Tinh nhìn bộ quần áo trên người mình, nói: “Vậy được, tôi đang ở gần ga tàu điện ngầm, cô qua đây đi.”

 

Cúp điện thoại, cậu kéo kéo bộ quần áo sặc sỡ mang phong cách nghỉ dưỡng trên người: “Tôi đã bảo mang theo một bộ đồ rồi mà, mặc thế này đi gặp khách hàng trông thiếu chuyên nghiệp lắm.”

 

Tiêu Dã cười nói: “Vậy thì trang phục chuyên nghiệp của ngành này chẳng phải là đạo bào à? Có bản lĩnh thật là được rồi. Không thì để tôi xem gần đây có cửa hàng quần áo nào không, mua tạm một bộ rồi thay.”

 

Thay quần áo chắc chắn không kịp, vì Trì Tinh Dao đã chạy tới với tốc độ cực nhanh. Từ xa, cô thấy hai chàng trai trông như vừa đi nghỉ mát về đang đứng ở cổng ga tàu điện ngầm, cô còn sợ mình nhận nhầm người, nhưng ở đây ngoài hai người đó ra cũng chẳng có ai khác.

 

Cầm điện thoại định gọi lại vào số vừa rồi, cô liền nghe một trong hai chàng trai lên tiếng: “Trì Tinh Dao?”

 

Trì Tinh Dao không giấu được vẻ kinh ngạc trong mắt, hóa ra là họ thật. Đây chính là sự chuyên nghiệp mà Tiểu Thất đã lấy sự nghiệp ra đảm bảo đấy ư?

 

Tiêu Dã cười nói: “Xin lỗi nhé, hôm nay chúng tôi đi chơi với bạn, nhận được vụ này đột xuất, nghĩ có lẽ là chị đang sốt ruột nên liên lạc trước.”

 

Trì Tinh Dao cười có chút ngượng ngùng: “Hai cậu trông trẻ quá.”

 

Tiêu Dã: “Gia truyền đấy, kỹ thuật vững vàng.”

 

Trì Tinh Dao ồ một tiếng, nhìn hai người họ rồi nói: “Vậy hai cậu có nhìn ra tôi có vấn đề gì không? Còn cả cái điện thoại nữa, cái này là cái tôi dùng trước đây, ban đầu chính nó reo lúc nửa đêm. Sau đó tôi đổi điện thoại mới, cái cũ không reo nữa thì cái mới lại reo. Rồi sau nữa tôi lại mua một sim mới, giờ thì dù tôi có đổi điện thoại, đổi sim, tắt máy hay không mang theo điện thoại, thì tiếng chuông đó vẫn cứ đúng ba giờ vang lên không sai một phút.”

 

Cô thật sự sắp bị giày vò đến phát điên rồi.

 

Quý Nam Tinh nói: “Điện thoại của chị không có vấn đề gì. Trên người chị có dính một chút âm khí, nhưng không nhiều. Vấn đề rất có thể là ở nhà của chị.”

 

Trì Tinh Dao có chút do dự, tối muộn thế này mà dẫn hai người con trai về nhà, cô vẫn có chút đề phòng.

 

Nhận ra sự do dự của cô, Quý Nam Tinh rút một lá bùa đưa cho cô: “Chị cứ mang theo bên mình, nếu con ma ở trong nhà chị, tối nay nó sẽ không dám lại gần chị đâu. Ngày mai chúng ta hẹn một giờ khác đến nhà chị.”

 

Trì Tinh Dao nói: “Ban ngày thì liệu ma có chạy mất không ạ?”

 

Quý Nam Tinh: “Có thể nó sẽ trốn đi, nhưng nó đã bám theo chị lâu như vậy, một là có yêu cầu gì với chị, hai là chị đã làm gì chọc giận nó. Dù là trường hợp nào, nếu chưa giải quyết được nhân quả thì âm hồn sẽ không dễ dàng rời đi đâu.”

 

Trì Tinh Dao thực sự không dám ở nhà một mình, mấy hôm nay cô toàn ở khách sạn gần công ty. Dù sao thì ở khách sạn cũng có nhiều nhân viên, lỡ có chuyện gì cô còn có người để cầu cứu.

 

Nhưng nếu không về nhà thì không thể giải quyết được chuyện này.

 

Nhìn hai chàng trai một lần nữa, Trì Tinh Dao nói: “Tôi có thể xem chứng minh thư của hai cậu được không?”

 

Tiêu Dã cười cười: “Khá cảnh giác đấy, tốt lắm, con gái một mình ở ngoài đúng là nên cẩn thận một chút. Nè, chứng minh thư đây.”

 

Hôm nay họ đi công viên nước chơi, vé đã mua từ trước, cần có chứng minh thư để đổi vé nên cả hai đều mang theo người.

 

Nhìn chứng minh thư của họ, Trì Tinh Dao lại dấy lên vài phần nghi ngờ, còn chưa đủ tuổi thành niên nữa, nhỏ hơn cô cả chục tuổi, thế này có đáng tin không đây.

 

Nhưng đối với cô thì, dù sao hai cậu nhóc vị thành niên cũng an toàn hơn hai người đàn ông trưởng thành. Trì Tinh Dao đắn đo một hồi rồi nói: “Chúng ta vẫn nên đến xem ngay bây giờ đi. Giải quyết sớm được chừng nào hay chừng ấy, còn hơn là cứ nơm nớp lo sợ cả ngày.”

 

Trì Tinh Dao dẫn họ về nhà, nhưng vẫn cẩn thận nhắn tin cho đồng nghiệp, bảo cứ mười phút lại gửi cho cô một tin nhắn WeChat, nếu cô không trả lời thì cứ báo cảnh sát giúp cô.

 

Đương nhiên là hành động của cô không qua được mắt được Quý Nam Tinh, nhưng cậu không nói gì. Con gái ra ngoài cẩn thận một chút vẫn tốt hơn là ngây ngô tin người.

 

Chỉ cách hai trạm tàu điện ngầm, rất nhanh đã đến dưới khu nhà của Trì Tinh Dao. Tiêu Dã nói: “Ở đây có một quán ếch nướng cực ngon, lát nữa giải quyết xong chuyện chúng ta đi ăn nhé?”

 

Quý Nam Tinh cười nói: “Lại là nơi cậu quen thuộc à?”

 

Tiêu Dã: “Vòng ra phía sau là sân bóng đấy, còn có cả chỗ chúng ta ăn cơm lần trước nữa, chính là nơi chúng ta ăn cơm lần đầu tiên đó, cậu nhớ không, cũng gần đây thôi. Tiếc là hôm đó ăn không xong, bị một đứa nhóc phá đám.”

 

Đến giờ hắn vẫn còn nhớ cảnh tượng nhìn thấy Quý Nam Tinh bên bồn hoa hôm đó. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu xuống, người ngồi trên bồn hoa chăm chú nhìn điện thoại, vừa ngoan ngoãn vừa xinh đẹp. Lúc đó hắn đã ngây người ra, sau này vắt óc suy nghĩ mãi mới nghĩ ra được cái cớ mua sách. Mua sách xong vẫn không nỡ để người ta đi, lại cứng rắn kéo người ta đi ăn một bữa.

 

Nghĩ lại chuyện một năm trước, Tiêu Dã cười nói: “Cậu không biết đâu, lúc đó cậu đang cầm điện thoại giành đồ, tôi gọi một tiếng làm cậu lỡ mất, trong lòng tôi lúc ấy hoảng biết chừng nào.”

 

Quý Nam Tinh nhìn hắn khó hiểu: “Hoảng cái gì?”

 

Tiêu Dã: “Hoảng vì đắc tội với bạn cùng bàn bé nhỏ của mình, sau này không thèm để ý đến tôi nữa thì biết phải làm sao.”

 

Hai người nói chuyện không lớn tiếng, nhưng bây giờ là buổi tối, trong khu dân cư rất yên tĩnh. Trì Tinh Dao đi trước dẫn đường cách họ không xa, tự nhiên cũng nghe được cuộc trò chuyện của họ.

 

Nghe vậy, cô len lén liếc nhìn họ một cái, vừa hay họ đang đi dưới một ngọn đèn đường. Ánh mắt đó khiến Trì Tinh Dao thấy rõ sự dịu dàng tràn ngập trong mắt Tiêu Dã, và cả nụ cười của vị thiên sư tên Quý Nam Tinh bên cạnh khi cậu nghiêng đầu.

 

Trì Tinh Dao thu lại ánh mắt, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm xúc mãnh liệt. Giây phút này, cô bỗng rất muốn, rất muốn yêu đương, nhưng đối tượng yêu đương lại không phải là người bạn trai hiện tại của cô. Cô muốn một bờ vai thực sự rộng lớn, một bến đỗ có thể che mưa chắn gió cho cô, một đối tượng thực sự ổn định và đáng tin cậy. Chứ không phải một sự an ủi đơn thuần cho nỗi cô đơn, có thể tan vỡ bất cứ lúc nào, thậm chí là sự đồng hành mà cô phải bỏ tiền ra mua.

 

Dẫn họ lên lầu, Trì Tinh Dao mở cửa nhưng không dám vào trước.

 

Tiêu Dã đi vào trước, mở hết đèn trong nhà lên rồi mới nghiêng người để Quý Nam Tinh vào. Dương khí trên người hắn rất nặng, nếu trong nhà có ma, sẽ bị hắn dọa cho chạy mất.

 

Quý Nam Tinh bước vào trong nhà, lại bất ngờ cười một tiếng, quay đầu nhìn Trì Tinh Dao: “Nhà chị náo nhiệt thật đấy.”

 

Trì Tinh Dao trố mắt, vẻ mặt kinh hãi: “Không phải chứ, thật hay giả vậy, cậu đừng dọa tôi, tôi sợ lắm!”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Quý Nam Tinh: “Vào đi, yên tâm, bọn họ sẽ không làm hại chị đâu.”

 

Trì Tinh Dao nghe vậy càng thêm kinh hồn bạt vía: “Bọn họ? Rốt cuộc là có bao nhiêu thế? Cậu xử lý được chứ, đừng dọa tôi, gan tôi thật sự không lớn đâu.”

 

Đừng nói là nhà cô thành ổ ma rồi nhé. Căn nhà này cô không cần cũng được, cùng lắm thì bỏ trống không ở nữa, nhưng đừng bám theo cô là được.

 

Quý Nam Tinh nhìn về phía bà lão đang ngồi trong phòng khách, tuy tóc đã bạc trắng nhưng được chải chuốt vô cùng gọn gàng. Cậu chưa kịp lên tiếng, bà lão đã nhìn cậu với ánh mắt dò xét: “Cháu có thể thấy chúng ta à?”

 

Quý Nam Tinh nói: “Cháu là thiên sư. Buổi tối các vị cứ gọi điện cho chị ấy, làm chị ấy tưởng nhà có ma nên đã mời cháu về giải quyết giúp.”

 

Một hồn ma nam trẻ tuổi bay tới, lượn quanh Quý Nam Tinh hai vòng, rồi quay đầu nói với hồn ma nữ đang đứng bên cửa sổ: “Vợ ơi, hóa ra trên đời này có thiên sư thật!”

 

Một ông lão vẻ mặt hơi nghiêm nghị, chống gậy gõ gõ xuống sàn, nhìn Quý Nam Tinh rồi chỉ vào Trì Tinh Dao nói: “Vậy cậu giúp chúng tôi nói chuyện tử tế với con bé đó, bảo nó lau mắt cho sáng vào, toàn tìm thứ rác rưởi gì đâu không!”

 

Nghe bốn con ma trong nhà mỗi người một câu, Quý Nam Tinh dứt khoát ngồi xuống, nghe họ nói xong mới nhìn về phía Trì Tinh Dao: “Sao bạn trai chị lại không đến ở cùng khi nhà chị có ma?”

 

Trì Tinh Dao chưa từng nói mình có bạn trai, nhưng nhà đến ma còn có, bị thiên sư tính ra điều gì đó, hoặc nghe những con ma kia nói cũng có khả năng lắm. Cô cũng không giấu giếm: “Anh ấy không có thời gian, chuyện này chắc không liên quan gì đến anh ấy đâu nhỉ?”

 

Nghe những lời này, bà lão vốn có khí chất đoan trang lập tức nổi giận: “Cái gì mà không có thời gian, rõ ràng là không để con bé nhà ta trong lòng. Nó gọi điện cho tên đó giọng sắp khóc đến nơi rồi, thế mà tên đó lại chẳng coi ra gì, còn bảo con bé gặp ác mộng, còn phải, còn phải đánh giải gì đó nữa. Mắt mù cũng không nên tìm loại đàn ông này!”

 

Hồn ma nữ đứng bên cửa sổ bay tới: “Chào cậu, tôi là mẹ của Tinh Dao. Chúng tôi thật sự không ưa nổi người bạn trai mà con bé đang qua lại. Khó khăn lắm mới nhân dịp quỷ môn quan mở để lên thăm người thân, chúng tôi chỉ muốn nhắc nhở con bé phải sáng mắt chọn người, thà độc thân cả đời còn hơn lấy một thứ như vậy. Nhưng chúng tôi không thể hiện hình được, mãi mới thử dùng quỷ khí ảnh hưởng đến điện thoại của con bé, kết quả cuộc gọi kết nối được thì chúng tôi nói chuyện nó cũng không nghe thấy.”

 

Nhắc đến chuyện này, mấy hôm nay bọn họ cũng phiền lòng lắm. Rằm tháng Bảy chỉ có mấy ngày, đợi quỷ môn quan đóng lại bọn họ phải đi rồi, không thể ở lại mãi được, nhưng thật sự không yên tâm về con bé.

 

Nếu nó tìm được một người tốt, ít nhiều gì bọn họ cũng có thể yên tâm, nhưng cái cậu tên Chu Vũ kia thật sự không phải thứ tốt đẹp gì!

 

Không phải bọn họ muốn nghĩ xấu về người ta, mà thực sự có những người không chịu nổi thử thách. Bọn họ đã không còn nữa, chỉ còn lại một mình Tinh Dao, vừa xinh đẹp lại có tiền, lỡ bị kẻ xấu nhắm đến, chỉ đơn thuần mưu tài đã là may mắn rồi, chỉ sợ hại đến tính mạng.

 

Thực ra năm nào bọn họ cũng đến ở cùng con bé một thời gian, thấy nó nỗ lực sống, chăm chỉ làm việc, bọn họ cũng khá yên tâm. Kết quả năm nay lên thì thấy nó có người yêu, lại còn là một kẻ chẳng ra gì, bảo sao bọn họ yên tâm cho được.

 

Nghe xong lời bọn họ nói, Quý Nam Tinh nhìn Trì Tinh Dao: “Nhà chị có bốn hồn ma, họ hẳn là bố mẹ và ông bà ngoại của chị.”

 

Trì Tinh Dao đang sợ hãi bỗng sững sờ, ngây người một lúc lâu mới không thể tin nổi mà hỏi lại: “Cậu nói họ là ai?”

 

Quý Nam Tinh nói: “Bà lão mặc bộ sườn xám có hoa văn bạch ngọc lan, tóc chải gọn gàng búi cao sau gáy. Ông lão mặc Đường trang có hoa văn chìm, không có tóc bạc, trông hơi nghiêm nghị.”

 

Nghe đến bộ sườn xám hoa bạch ngọc lan, Trì Tinh Dao đã không kìm được nước mắt. Đó chính là bà ngoại cô, bà ngoại cô thích mặc sườn xám nhất, và loài hoa bà yêu nhất chính là bạch ngọc lan.

 

Quý Nam Tinh: “Người phụ nữ trẻ tuổi mặc bộ váy lanh phong cách văn nghệ, tóc tết lệch một bên, khóe mắt còn có một nốt ruồi. Người đàn ông trẻ tuổi thì mặc áo sơ mi rộng và quần túi hộp, chân mày và mắt của chị có chút giống người này.”

 

Nỗi sợ hãi và kinh hoàng mấy ngày nay hoàn toàn tan biến trong giây phút này. Trì Tinh Dao chạy vào nhà, nhưng nhìn căn phòng trống không, cô vừa khóc vừa nói với Quý Nam Tinh: “Họ ở đâu? Có cách nào để tôi nhìn thấy họ không?”

 

Quý Nam Tinh: “Họ đang ngồi trên ghế sô pha. Âm dương cách biệt, người quỷ khác đường, chị không thể nhìn thấy họ, nhưng chị có thể cẩn thận cảm nhận sự tồn tại của họ.”

 

Không phải ai cũng có thể khai thiên nhãn. Vừa nhìn đã biết Trì Tinh Dao được gia đình nuông chiều từ nhỏ, cô rất dựa dẫm vào người nhà. Sau khi trải qua mất mát, những năm tháng một mình, nếu lại nhìn thấy người thân, thì cũng đồng nghĩa với việc để cô trải qua chuyện chia ly với người thân thêm một lần nữa.

 

Có lẽ điều này đối với cô rất khó chấp nhận.

 

Mà người thân của cô lúc đó thấy cô khóc lóc cầu xin, lại nghĩ đến cảnh cô lẻ loi một mình trên cõi đời này, sẽ càng không nỡ rời đi. Nếu hình thành chấp niệm mà không thể trở về âm gian, đối với những âm hồn đi lên nhân gian qua dịp lễ cô hồn như bọn họ, sẽ phải chịu hình phạt rất nặng.

 

Chưa kể đến việc những âm hồn đó có trở thành chấp niệm hay không, nếu khai thiên nhãn cho Trì Tinh Dao để cô nhìn thấy người thân, để cô biết rằng người thân của mình sau khi chết vẫn có thể đoàn tụ, rất có thể cô sẽ tự sát.

 

Vì vậy, bây giờ tuy để cô biết người thân đang ở bên cạnh bảo vệ mình, nhưng không nhìn thấy được, họ vẫn là những sinh vật ở một thế giới khác, nên tác động với cô cũng không quá trực quan.

 

Trì Tinh Dao khóc một lúc lâu. Chỉ cần nghĩ đến ông bà ngoại và bố mẹ đang ở trong căn nhà này, cô lại cảm thấy tủi thân, cái cảm giác không có ai để dựa dẫm, không có ai bảo vệ, thậm chí là không còn gia đình nữa.

 

Tuy có rất nhiều người không cha không mẹ vẫn có thể sống tốt, còn có nhiều người cắt đứt quan hệ với họ hàng lại sống tự do hơn, nhưng Trì Tinh Dao không phải loại người đó. Dù bố mẹ mất sớm, nhưng tình yêu mà bà ngoại dành cho cô không hề thiếu thốn, cô rất quấn quýt và dựa dẫm vào gia đình.

 

Đó cũng là lý do tại sao trong lòng cô biết bạn trai không phải là người tốt, cô vẫn sẵn lòng dỗ dành anh ta, bởi vì cô chỉ muốn tìm cho mình một người thân để dựa dẫm, muốn có người ở bên cạnh.

 

Không muốn cô tiếp tục chìm đắm trong những cảm xúc đó, Quý Nam Tinh đợi cô giải tỏa một lúc rồi mới lên tiếng: “Bọn họ rất không hài lòng với bạn trai của chị, còn nói có một lần anh ta đến đây, đã trộm trang sức của chị mang đi bán.”

 

Trì Tinh Dao khóc đến nấc lên, ánh mắt có chút mờ mịt: “Trộm trang sức, đi bán?”

 

Quý Nam Tinh nói: “Mẹ chị nói vậy.”

 

Trang sức của cô không ít, những thứ để ở đây là mua trong mấy năm gần đây, đều để trong hộp trang sức. Ngoài một số thương hiệu đặc biệt xa xỉ, như vòng tay, dây chuyền mười mấy hai mươi vạn, những thứ khác cụ thể có những gì chính cô cũng không nhớ rõ, vứt lộn xộn một đống, thật sự mất vài món cô cũng không phát hiện ra.

 

Ông ngoại của Trì Tinh Dao vẫn đang tức giận nói gì đó ở bên cạnh. Đợi ông nói xong, Quý Nam Tinh truyền đạt lại: “Bạn trai của chị còn bắt cá hai tay với một cô đàn em ở trường, tên là Từ San San. Còn nói anh ta tính toán là kết hôn với chị để ăn bám, nhưng bên ngoài thì lăng nhăng.”

 

Chuyện này là do ông ngoại của Trì Tinh Dao đích thân đi theo dõi. Vì tương lai của cháu gái, đương nhiên ông phải khảo sát kỹ càng nhân phẩm của đối phương, kết quả là đối phương hoàn toàn không có thứ gọi là nhân phẩm. Không chỉ trộm đồ, còn bắt cá hai tay, ở trường thì yêu đương với một cô đàn em, rồi lại bám lấy cháu gái ông.

 

Mỗi lần cháu gái ông không bận, anh ta lại lấy cớ phải thi cử, viện hết cớ này đến cớ khác để từ chối. Mười ngày nhiều nhất chỉ ở bên cô ba ngày.

 

Đến khi cháu gái ông bận rộn, anh ta lại bắt đầu làm loạn, nói cháu gái ông lúc nào cũng bận công việc không ở bên anh ta, lần nào cũng phải moi được thứ gì đó từ tay cháu gái ông mới vừa lòng.

 

Nếu không phải ma quỷ đi lên từ quỷ môn quan không được phép hại người, cũng không được dùng quỷ khí ảnh hưởng đến người sống, bằng không ông nhất định phải cho anh ta một bài học.

 

May mà báo mộng cho người thân là được phép, nhưng chất lượng giấc ngủ của cháu gái ông lại quá tốt, hoàn toàn không báo mộng vào được. Bọn họ đã nghĩ ra rất nhiều cách, cuối cùng mới thử được cách dùng âm khí ảnh hưởng đến điện thoại.

 

Tiếc là từ trường không đúng, họ ở trong điện thoại la khản cả cổ mà cháu gái cũng không nghe thấy. May mà hôm nay có một thiên sư đến, giúp bọn họ làm người trung gian truyền đạt.

 

Bố của Trì Tinh Dao đứng từ xa nhìn Tiêu Dã, rồi nói với vợ: “Chàng trai này không tệ đâu, cao ráo đẹp trai, dáng người cũng tốt, quan trọng là chính khí đầy người.”

 

Mẹ của Trì Tinh Dao thở dài: “Chỉ là nhỏ tuổi quá, giá mà sinh sớm mấy năm thì tốt biết mấy.”

 

Quý Nam Tinh liếc nhìn về phía họ, lại nhìn Tiêu Dã đang đứng ở cửa, cố gắng không để dương khí của mình ảnh hưởng đến các hồn ma trong nhà, cậu lựa chọn không truyền đạt lại câu nói này.

 

Trì Tinh Dao đi về phía ghế sô pha, cô ngồi xổm trên tấm thảm một lúc lâu, rồi vui mừng quay đầu nhìn Quý Nam Tinh và Tiêu Dã: “Đúng là họ thật! Là người nhà của tôi, tôi ngửi thấy mùi rồi! Là mùi của bà ngoại, có mùi hoa cam ngọt ngào.”

 

Ông ngoại Trì Tinh Dao nghe vậy liền ngửi ngửi người bà vợ mình: “Đâu có mùi gì đâu.”

 

Mẹ của Trì Tinh Dao nhìn con gái đang cố gắng tìm kiếm dấu vết tồn tại của bọn họ ở đó, có chút buồn bã nhìn chồng. Khi con gái mới sinh, bà đã muốn mang tất cả những điều tốt đẹp nhất trên thế giới này cho con, muốn con trở thành nàng công chúa hạnh phúc nhất, ai ngờ lại để con sớm mất đi cha mẹ.

 

Dù những năm qua vật chất không thiếu thốn, nhưng về mặt tinh thần thì cũng không thể cho con được bao nhiêu tình yêu thương. Trước đây khi mẹ bà còn sống thì còn đỡ, hai bà cháu nương tựa vào nhau, ít nhất còn có người thân bên cạnh. Sau khi mẹ bà mất, Tinh Dao hoàn toàn trở thành một người cô độc.

 

Những gì âm hồn cần truyền đạt Quý Nam Tinh đều đã truyền đạt xong, trước khi đi còn dặn Trì Tinh Dao: “Sau rằm tháng Bảy bọn họ sẽ đi, chị cũng đừng cố chấp giữ bọn họ lại. Đến lúc bọn họ phải đi luân hồi rồi, nếu chị cố chấp giữ bọn họ lại, sẽ làm hao tổn phúc báo kiếp sau của bọn họ.”

 

Trì Tinh Dao nghe vậy gật đầu: “Tôi biết rồi, cảm ơn hai cậu.”

 

Quý Nam Tinh: “Không có gì, có chuyện gì cứ nhắn tin cho tôi qua WeChat. Vậy vụ này của chị tôi kết án nhé.”

 

Trì Tinh Dao đáp một tiếng: “Được. À, phí là bao nhiêu vậy?”

 

Quý Nam Tinh: “Một nghìn tệ đi.”

 

Cậu cũng chẳng tốn sức gì, chỉ làm người ở giữa truyền tin, đến một lá bùa cũng không dùng.

 

Trì Tinh Dao suy nghĩ một chút rồi nói: “Vậy tôi có thể làm một buổi lễ cầu phúc cho người nhà của tôi được không, kiểu như pháp sự ấy, bên cậu có dịch vụ này không?”

 

Quý Nam Tinh: “Chị có thể đến Ngọc Xuân Quan, ở đó có nơi cầu phúc chuyên dụng.”

 

Trì Tinh Dao chuyển cho Quý Nam Tinh một nghìn tệ, nhìn họ bước vào thang máy, trong lòng không khỏi cảm thán đúng là ngon bổ rẻ, phí lại còn rẻ như vậy.

 

Trở lại nhà, nhìn căn phòng hôm qua còn khiến cô sợ hãi, lúc này trong lòng cô lại dâng lên cảm giác hạnh phúc tràn đầy. Dù không nhìn thấy, nhưng cô biết người nhà đang ở bên cạnh mình, cô không còn sợ hãi chút nào nữa.

 

Có điều, bạn trai thì vẫn nên nhanh chóng cho anh ta thành bạn trai cũ thôi, để khỏi làm ông bà ngoại và bố mẹ xuống dưới rồi mà vẫn không yên lòng.

 

Hết chương 159.

 

Chương 159: Một Nhà Toàn Ma

Ngày đăng: 14 Tháng 4, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên