Chương 159: Vậy Thì Đi Giải Cứu Thế Giới Nhân Ngư thôi!
Một Nhân Ngư bé nhỏ.
Rất nhiều Nhân Ngư bé nhỏ.
Chúng làm việc dưới đáy biển, thu thập vỏ sò, trân châu, san hô, kho báu, vàng bạc… thu thập tất cả những thứ không ăn được nhưng hiếm có, giao nộp cho vương và hoàng hậu Nhân Ngư.
Nhân Ngư Vương dùng những thứ này để trao đổi vật tư với biển cả.
Thức ăn không bao giờ là nhiều.
Mỗi lần đều chỉ vừa đủ cho chúng ăn no bảy phần, nhưng tuyệt đối không thể có dư.
Thế nên chúng chỉ có thể ra sức, ra sức thu thập để đổi lấy vật tư.
Mỗi một Nhân Ngư nhỏ đều như vậy.
Cho đến khi chúng lên bờ.
Dư Nhân cũng thế.
Nhưng có một điểm khác biệt.
Bởi vì có một chiếc đuôi cá màu lam, nên cậu ta đặc biệt được Nhân Ngư Vương yêu thương.
Nhân Ngư Vương sẽ bế cậu ta ngồi lên đùi, chơi đùa cùng cậu ta.
Khi cậu ta mệt mỏi đến mức lén lút khóc, ngài sẽ lặng lẽ ôm lấy cậu ta và an ủi.
Dư Nhân vừa khóc vừa nói, “Phụ vương, con mệt quá.”
Nhân Ngư Vương chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng cậu ta, “Đợi con trưởng thành là sẽ ổn thôi.”
“Trưởng thành rồi sẽ không cần phải thu thập vật tư nữa sao?”
“Ừ, trưởng thành rồi con sẽ phải lên bờ.”
Nhân Ngư nhỏ không hiểu, “Lên bờ để làm gì hả phụ vương?”
“Lên bờ… để tìm người yêu định mệnh của con.”
Nhân Ngư Vương đã vẽ ra cho Nhân Ngư nhỏ một viễn cảnh vô cùng tươi đẹp. Trong lời của ngài, Nhân Ngư tồn tại vì tình yêu, tất cả giá trị sinh tồn đều là để tìm kiếm người yêu định mệnh, tình yêu cao hơn tất cả, lãng mạn vô cùng, đến chết vẫn không đổi.
Nhân Ngư nhỏ ngơ ngác hỏi, “Nhưng mà, tình yêu có giúp cho người ta no bụng được không? Có cho con quần áo mới để mặc không?”
Bàn tay Nhân Ngư Vương khựng lại một chút, gần như không thể nhận ra, “Tình yêu khiến người ta bất chấp tất cả.”
Nhân Ngư nhỏ vẫn không hiểu, “Nhưng tình yêu vẫn không thể giúp người ta no bụng được mà.”
Cậu ta ngẩng đầu lên, gương mặt nhỏ nhắn tràn đầy hy vọng, “Phụ vương, ngài đã nói, trên bờ có vô số thức ăn. Sau khi con lên bờ, con không cần tình yêu, con muốn thức ăn. Con muốn vận chuyển thật nhiều, thật nhiều thức ăn về biển, để mọi người không bao giờ phải chịu đói, không bao giờ phải làm việc ngày đêm nữa.”
Sắc mặt Nhân Ngư Vương sa sầm, lạnh lùng quát, “Hồ đồ!”
Đó là lần đầu tiên ngài nổi giận, nhốt Nhân Ngư nhỏ vào phòng tối.
Nhân Ngư nhỏ bị nhốt trong một chiếc vỏ sò khổng lồ suốt ba ngày. Khi được thả ra, cậu ta đói đến hoa mắt chóng mặt, mắt không thể nhìn thẳng vào ánh sáng, nên nước mắt cứ không ngừng tuôn rơi.
Hoàng hậu Nhân Ngư đau lòng ôm cậu ta vào lòng, “Con trai, con đừng trách phụ vương, ngài ấy cũng chỉ vì không nỡ nhìn con đi vào con đường sai lầm.”
“Con có biết không, Nhân Ngư mà không nhận được tình yêu của con người thì sẽ chết đấy.”
Tình yêu trong miệng hoàng hậu Nhân Ngư, lại khác với trong miệng Nhân Ngư Vương.
Bà nói chỉ cần có thể ở bên người yêu định mệnh, thì sẽ tương đương với việc có được vô số thức ăn và tài nguyên, đồng thời có được sự đủ đầy cả về vật chất lẫn tinh thần.
Trong tiếng hát dịu dàng của bà, Nhân Ngư nhỏ dần chìm vào giấc ngủ.
Thế nhưng, đây vẫn chưa phải là kết thúc.
Nhân Ngư nhỏ đang ngủ say được đặt lên một đám rong biển, vua và hoàng hậu Nhân Ngư đứng đối diện nhau.
“Sao rồi?”
“Ngủ rồi.”
“Chậc, không phải nói là đã mất hết ký ức rồi à, tại sao vẫn còn…”
“Được rồi, đừng nói nữa, cẩn thận tai vách mạch rừng.”
“Lo gì chứ, ở đây chỉ có ba chúng ta thôi.”
Hai người trong màn hình đồng loạt nhìn ra ngoài.
Hiển nhiên, người thứ ba trong cuộc đối thoại chính là hệ thống quả cầu ánh sáng đỏ.
Giây tiếp theo, một giọng nói máy móc vang lên, “Ký ức có thể xóa bỏ, nhưng bản năng thì không thể đè nén. Cậu ta là một người có ý thức tự chủ rất mạnh, bình thường các người phải chú ý một chút.”
Nhân Ngư Vương bực bội nói, “Đứa nhỏ này quá bướng bỉnh, những Nhân Ngư nhỏ khác sẽ không giống nó, không đặt ra nhiều câu hỏi như vậy, cũng sẽ không liên tục nghi ngờ sự đúng đắn của ta. Tại sao cứ phải là nó có đuôi màu lam chứ.”
Giọng nói máy móc không chút gợn sóng đáp, “Ý thức tự chủ càng mạnh, càng có mục tiêu và sự kiên cường, càng quả quyết, thì sau khi biến thành Nhân Ngư, thiên phú sẽ càng mạnh.”
Nhân Ngư Vương im bặt.
Giọng hoàng hậu Nhân Ngư lạnh lùng vang lên, “Không sao cả, con đường tình cảm không đi được, thì cứ để nó xem tình yêu và sự sống còn là một thể thống nhất là được.”
“Nói cho nó biết, mất đi tình yêu của con người, nó sẽ mất đi sức mạnh. Không chiếm được trái tim của người yêu định mệnh, nó sẽ mất đi tất cả những gì nó coi trọng.”
“Rời khỏi người yêu định mệnh, nó sẽ không thể sống sót. Bản năng sinh tồn tự nhiên sẽ khiến nó dùng hết mọi cách để có được trái tim của người yêu.”
“Lâu dần, chính nó cũng không phân biệt được, rốt cuộc đây là khao khát sống, hay là tình yêu.”
“Tình yêu nồng cháy và chân thành nhất là thứ khiến người ta khắc cốt ghi tâm. Nếu nó có thể chinh phục được mục tiêu thì tốt nhất, còn nếu không được, thì cũng có thể để lại một dấu ấn sâu đậm trong lòng mục tiêu. Sau này chúng ta lại nuôi một Nhân Ngư khác làm thế thân cho nó là được.”
“Dù sao thì, tốc độ thời gian ở Thế Giới Nhỏ này là nhanh nhất.”
Trong thẻ nhớ của quả cầu ánh sáng đỏ, lưu lại gương mặt của rất rất nhiều Nhân Ngư nhỏ.
Quả cầu ánh sáng đỏ xuyên qua các thế giới, tìm kiếm những người đang trong lúc tuyệt vọng, dùng những điều kiện mà họ không thể kháng cự để ký kết khế ước, đưa họ đến đây, biến thành từng Nhân Ngư nhỏ.
Những Nhân Ngư nhỏ đã trưởng thành, bơi về phía bờ biển.
Thế nhưng, thực ra chẳng có bờ biển nào cả.
Khoảnh khắc chúng lên bờ, chúng đã xuyên đến những thế giới khác.
Nhân Ngư yêu người thương hơn tất cả.
Có những Nhân Ngư bị “người yêu” đã có mưu tính từ trước dụ dỗ, liên tục sử dụng năng lực, vì người yêu mà trả giá mọi thứ, kể cả sinh mạng của mình.
Những Nhân Ngư này là “vật hy sinh”. Những kẻ đứng sau hệ thống, bọn chúng nhắm vào tính cách của từng Nhân Ngư mà tạo ra những người yêu khiến họ vừa gặp đã yêu, sau đó cam tâm tình nguyện vì người yêu mà sử dụng năng lực của mình.
Có những Nhân Ngư bị trói buộc với hệ thống giải trí, quá trình họ theo đuổi người yêu định mệnh được ghi lại toàn bộ, trở thành từng bộ tác phẩm xuất sắc.
Những Nhân Ngư này là “diễn viên”. Những khán giả xem chúng biểu diễn có thể thông qua việc donate để hệ thống thao túng cuộc đời chúng, tạo ra vô số trắc trở, hiểu lầm cho tình yêu của chúng, khiến chúng có một kết thúc viên mãn, hoặc là nuối tiếc bỏ lỡ nhau.
Có những Nhân Ngư bị trói buộc với hệ thống H văn. Nhân Ngư chỉ theo đuổi duy nhất một người yêu định mệnh, Nhân Ngư có cơ thể đặc biệt, dễ dàng trở thành vật chứa đựng cho những sở thích đặc biệt của một số người.
Những Nhân Ngư này là “món đồ chơi”. Có kẻ thích xem Nhân Ngư và người yêu định mệnh của họ giao hoan thuần khiết và ngọt ngào, thế là họ bị cho uống thuốc, bị ép buộc ngày đêm không ngừng nghỉ, cho đến khi bỏ mạng; có kẻ lại thích xem Nhân Ngư trung thành trở thành món đồ chơi công cộng, thế là Nhân Ngư bị ép tham gia vào những cuộc vui của nhiều người, rồi chết trong tuyệt vọng.
Có những Nhân Ngư là thú cưng của những kẻ thích nuôi dị sủng.
Có những Nhân Ngư bị đưa lên bàn ăn.
Có những Nhân Ngư bị xem như nguyên liệu để làm ra những bộ quần áo, trang sức lộng lẫy, bởi vì vảy của họ thật sự quá đẹp, mà khả năng tự chữa lành lại quá mạnh.
……….
Mọi người không nỡ xem tiếp nữa.
Từng lứa, từng lứa con người bị biến thành Nhân Ngư, bị tẩy não, bị thuần hóa, rồi bị bóc lột đến tận xương tủy.
Thế giới Nhân Ngư nhỏ, giống như một nhà máy buôn người khổng lồ, lại giống như một căn cứ thí nghiệm.
Bắt cóc từng đứa trẻ một, rồi biến những con người này thành những con búp bê tinh xảo, bán đi với giá hời.
Cuối cùng, ống kính quay về phía Dư Nhân.
Dư Nhân mười tám tuổi đẹp đến cực điểm.
Cậu ta có đôi mắt trong như biển cả, gương mặt tinh xảo, và một chiếc đuôi cá màu lam. Mái tóc đen của cậu ta hơi xoăn nhẹ, bồng bềnh trong nước. Vây đuôi to lớn gần như trong suốt, phiêu đãng trong làn nước, tựa như một lớp lụa mềm.
Cậu ta là Nhân Ngư đẹp nhất.
Dư Nhân lên bờ.
Ống kính không can thiệp vào cuộc sống của Dư Nhân, chỉ lặng lẽ theo sau ghi lại.
Cho đến khi người quản lý bỏ sơn vào cốc nước của cậu ta, hệ thống đã âm thầm chặn đi khứu giác và vị giác của Dư Nhân.
Mãi đến khi cậu ta nuốt một ngụm vào bụng, ngậm ngụm thứ hai trong miệng, hành động che chắn đó mới hoàn toàn được gỡ bỏ.
Trong khoảnh khắc, cảm giác được hương vị khó tả của sơn tràn vào đại não, Dư Nhân nôn thốc nôn tháo, cố gắng nôn hết sơn ra, nhưng vô ích.
Người quản lý nhận được tin cũng kinh ngạc.
Kế hoạch của công ty vốn chỉ muốn làm cho Dư Nhân không thể cất tiếng hát trong buổi biểu diễn hôm đó. Công ty biết, Dư Nhân không nỡ làm khán giả thất vọng, sau khi khó xử, cậu ta sẽ chọn hát nhép.
Như vậy, công ty có thể thuận lợi nắm được thóp của cậu ta, để mặc cho bọn họ thao túng.
Dù sao thì, kỹ năng ca hát của Dư Nhân là không ai sánh bằng. Mặc dù Trọng Hoan có khả năng sáng tác tốt, nhưng kỹ năng và chất giọng đều bình thường, đương nhiên là công ty muốn có cả hai.
Nhưng người quản lý không ngờ, Dư Nhân lại uống thẳng một ngụm lớn.
Đây là sơn đấy.
Cho dù là sơn không mùi, thì vị của nó cũng tuyệt đối khác với đồ uống bình thường, sẽ không có người bình thường nào uống phải thứ gì đó không đúng mà còn nuốt xuống cả.
Dư Nhân bị chặn mất vị giác lại là một ngoại lệ.
Cậu ta uống một ngụm sơn lớn, nếu không phải cậu ta là Nhân Ngư, có khả năng tự chữa lành siêu cường, thì cổ họng đã hoàn toàn bị hủy hoại rồi.
Nhưng tại sao hệ thống lại làm như vậy?
Thậm chí cả trận mưa lớn hôm đó, Dư Nhân dù đã yếu đi rất nhiều, cũng sẽ không dễ dàng lộ ra vảy cá. Việc cậu ta bị lộ cũng là do hệ thống ở trong đó thêm dầu vào lửa.
Dường như hệ thống đang từng bước đẩy Dư Nhân xuống vực sâu. Để cậu ta nhận ra rằng, không trói buộc với người yêu định mệnh thì sẽ xảy ra những chuyện tồi tệ như thế nào.
Thế là, cậu ta đã bất chấp tất cả chạy về phía tôi.
………
Tại sao hệ thống lại làm như vậy?
Chỉ đơn giản là để Dư Nhân công lược tôi?
Nghĩ đến việc hệ thống luôn miệng nói “kịch bản hot nhất”, thì cũng không phải là không có khả năng.
Nhưng trong chuỗi sự việc này, có một điểm bất thường nhất.
Từ việc thế giới khởi động lại trước đó và thông tin công lược lạc hậu của những Công Lược Giả, có thể thấy, việc khởi động lại của thế giới này sẽ không ảnh hưởng đến các thế giới khác.
Chỉ có thế giới này khởi động lại, chứ không phải toàn bộ các thế giới.
Thế nên rất nhiều thế giới có thông tin lạc hậu, chỉ có thể cầm thông tin của mấy thế giới trước để công lược tôi, mới xảy ra tình huống khiến tôi cảm thấy khó hiểu.
Nếu đã như vậy, thì tại sao Dư Nhân lại tồn tại ở cả kiếp trước và kiếp này?
Theo lời Trọng Hoan nói, Công Lược Giả suýt thành công ở kiếp trước là một chuyên gia điều chế hương.
Dư Nhân ở kiếp trước rất thành công, đã vươn đến đỉnh cao của làng nhạc thế giới, cho nên Trọng Hoan mới điên cuồng ghen tị với cậu ta.
Từ miêu tả của Trọng Hoan có thể biết, Dư Nhân của kiếp trước cũng là một Nhân Ngư, nhưng là một Nhân Ngư đã sớm rời khỏi nhân thế. Ba năm sau khi Dư Nhân lên bờ, cậu ta không tìm thấy người yêu định mệnh của mình, nên đã tiếc nuối qua đời, hệ thống cũng rời đi.
Một năm sau, Trọng Hoan tự sát.
Tính ra như vậy, Công Lược Giả Dư Nhân đáng lẽ đã chết rồi.
Nhưng ở kiếp này, cậu ta vẫn xuất hiện.
Cậu ta không giữ lại ký ức của kiếp trước.
Có lẽ, đó là bởi vì về bản chất thì Dư Nhân là người của thế giới này.
Nhưng hệ thống thì không trọng sinh.
Như vậy thì có thể giải thích được rồi.
Sau khi thế giới khởi động lại, hệ thống đã quyết định từ bỏ con đường “vương bất kiến vương” cường cường, chuyển sang con đường cứu rỗi.
Dư Nhân của kiếp trước quá mạnh mẽ, nên hệ thống quyết định phải bẻ gãy đôi cánh của Dư Nhân, bịt miệng và mũi của cậu ta lại, để cậu ta rơi xuống vũng bùn, xem tôi là ánh sáng duy nhất.
Tiếp đó, bắt đầu kịch bản cứu rỗi mà nó yêu thích.
Chỉ là không ngờ, kịch bản cứu rỗi không thành.
Thế là hệ thống tương kế tựu kế, tính toán tôi và Trợ Lý, chia rẽ quan hệ của chúng tôi, muốn đi theo kịch bản ngược luyến tàn tâm.
Đáng tiếc là tất cả đều không thành, ngược lại còn tự đưa mình vào tròng.
Tôi gõ gõ vào tấm kính.
Quả cầu ánh sáng màu đỏ bên trong run lên bần bật.
Dư Nhân đã rời khỏi cái hang ổ ma quỷ đó rồi.
Nhưng trong Thế Giới Nhỏ kia thì vẫn còn hàng ngàn hàng vạn Nhân Ngư khác.
Tôi trầm ngâm một lát, rồi đi về phía nơi cất giữ thiết bị định vị vị diện.
Thế giới mà tôi đang ở vẫn chưa trưởng thành, phương diện vũ lực cũng còn thiếu sót. Trong tình huống không hiểu rõ về đối phương, không thể hành động cứng rắn được.
Nhưng vừa hay, tôi quen một người có vũ lực đủ để khiến tổng bộ hệ thống phải kiêng dè.
“Huyết Huyễn, có một Thế Giới Nhỏ đang buôn bán dân số của các Thế Giới Nhỏ khác, chế tạo Nhân Ngư bằng con đường nhân tạo.”
【Tôi biết ngay là đám người đó không chịu ngồi yên mà! Cho tôi mượn Máy Định Vị Chiều Không Gian đi!!!】
“Trùng hợp là Nhân Ngư được cải tạo bên tôi, vẫn còn giữ chiếc vòng cổ vỏ ốc mà ‘phụ vương’ của cậu ta đeo cho trước khi đi.”
【Tôi biết ngay mà— có phải anh coi bản công chúa này là tay sai của mình rồi không?】
“Không, chủ yếu là vũ lực của thế giới tôi hiện tại không đủ. Tôi nghĩ chuyện giải cứu thế giới thế này, có lẽ cô sẽ sẵn lòng ra tay, nên tôi mới tìm đến cô để hỏi ý kiến.”
【Đó là đương nhiên, giải cứu thế giới mà, bản công chúa đây là giỏi nhất! Nhưng mà tôi phải dùng thiết bị Định Vị Chiều Không Gian, hơn nữa nếu muốn đưa tất cả Nhân Ngư nhỏ về thế giới ban đầu của bọn họ, sẽ cần dùng rất nhiều lần, cuối cùng tính ra, chi phí sử dụng sẽ rất cao.】
“Tiền thôi mà.” Tôi cười khẽ một tiếng, “Cô cứ dùng thoải mái, tôi không thiếu.”
Hết chương 159.
