Chương 162: Bát Tự Này Là Của Người Đã Khuất

Chương 162: Bát Tự Này Là Của Người Đã Khuất

 

Trong phòng riêng, theo sự xuất hiện của những dấu ngón tay đen, không gian nhất thời lặng ngắt. Quý Nam Tinh chỉ lẳng lặng ngồi đó uống trà, dường như không hề ngạc nhiên trước kết quả này.

 

Chàng trai ngồi cạnh cậu cũng rất bình tĩnh, sau khi liếc nhìn vết hằn trên cổ tay cô liền dời mắt đi, như thể đây chẳng phải chuyện gì to tát.

 

Nhưng vấn đề là cô gặp ma đấy, là ma đó, một sự tồn tại đáng sợ biết bao.

 

Thậm chí Thư Nhụy còn không nhịn được mà dùng đầu ngón tay chà lên dấu tay đen. Cô chắc chắn rằng dấu tay này là từ bên trong da thịt thấm ra, chứ không phải do thứ gì đó dính vào.

 

Nhìn dấu tay đen, rồi lại nhìn hai chàng trai đối diện, Thư Nhụy cũng cầm tách trà lên uống một ngụm. Dù trong lòng hoảng loạn đến đâu, thì ít nhất bề ngoài cô vẫn phải tỏ ra trấn tĩnh: “Lúc nãy em nói đã từng có ma quỷ theo bên cạnh chị, vậy có nghĩa là bây giờ không có nữa à?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không có, nếu có thì lúc ăn cơm hôm nay em đã xử lý luôn rồi.”

 

Nghe ý của cậu thì con ma theo cô cũng không phải là loại khó giải quyết. Dù không biết thực lực của cậu em họ này đến đâu, nhưng thái độ bình tĩnh và điềm đạm của hai người họ quả thực đã an ủi cô rất nhiều.

 

Thư Nhụy nói: “Vậy chuyện này phải xử lý thế nào, là siêu độ hay sao?”

 

Quý Nam Tinh: “Gần đây bên cạnh chị có xảy ra chuyện gì kỳ lạ không? Nếu có âm hồn theo chị, thường thì không phải là vô duyên vô cớ. Dù có siêu độ cũng phải hóa giải ân oán giữa hai người trước đã.”

 

Thư Nhụy suy nghĩ một lúc: “Hình như không có chuyện gì lạ. Giới giải trí tuy trông có vẻ nước sâu phức tạp, nhưng đó là đối với những vòng tròn thượng lưu. Loại như chị thì đến tư cách ký hợp đồng âm dương cũng không có, mỗi ngày ngoài đóng phim ra thì cũng chẳng có chuyện gì đặc biệt.”

 

Tiêu Dã nói: “Vậy chị thử nghĩ xem, gần đây có xảy ra tai nạn chết người nào không, hoặc chị có vô tình chứng kiến cảnh tượng nào không. Hoặc cũng có thể không phải là gần đây mà là trước đây, bản thân chị có người thân hay bạn bè nào thân thiết nhưng đã qua đời không? Gần đây là tháng cô hồn, rất nhiều vong hồn sẽ lên thăm người thân.”

 

Thư Nhụy lắc đầu: “Chị không có người thân hay bạn bè nào cả. Bố chị tuy đã mất, nhưng lúc sinh thời ông cũng không yêu thương gì chị, sau khi mất chắc cũng không lên thăm chị đâu. Còn bạn bè, từ nhỏ đến lớn cũng chẳng có mấy người thân thiết, nhất là sau khi vào giới này, mấy người bạn thân hồi đại học cũng dần dần xa cách.”

 

Dường như nghĩ đến điều gì đó, Thư Nhụy đột nhiên im lặng, nhưng rồi lại nhanh chóng cảm thấy điều đó là không thể nào.

 

Quý Nam Tinh nhìn cô: “Chị nghĩ đến điều gì à? Đôi khi có những điều không thể, lại chính là có thể đấy.”

 

Thư Nhụy cười nói: “Cũng không phải nghĩ đến điều gì, chỉ là cảm thấy nếu là người thân đã khuất thì cũng không phải không có khả năng. Bố chị lúc sinh thời tuy không ngược đãi gì chị, nhưng ông luôn cho rằng chị đã cắt đứt hương hỏa nhà ông, có thể sau khi mất lại càng hận chị hơn cũng không chừng. Hay là các em về nhà chị xem thử đi, nhà chị cách đây cũng không xa.”

 

Đến đây chính là để xử lý chuyện của cô, có thể đến tận nhà xem xét đương nhiên sẽ toàn diện hơn. Quý Nam Tinh và Tiêu Dã liền cùng Thư Nhụy về nhà.

 

Đương nhiên là Thư Nhụy vẫn chưa mua nổi nhà ở đây, không chỉ đắt đỏ mà còn cần có hộ khẩu địa phương, nên căn nhà này là cô thuê, nhưng đây cũng là một chung cư cao cấp, môi trường khá tốt.

 

Lúc lên lầu, cô vẫn đang giải thích với Quý Nam Tinh: “Chỗ này là chị thuê, quê chị không ở đây. Bình thường chị ở một mình, nhà chị chỉ có một mình mẹ chị, bà lớn tuổi rồi nên thích ở nơi quen thuộc, không chịu theo chị đến đây, cứ ở một mình dưới quê.”

 

Thư Nhụy mở cửa, nghiêng người để họ vào trước: “Nhà hơi nhỏ một chút.”

 

Căn nhà cô thuê cũng thuộc loại khá, hơn chín mươi mét vuông, ở một mình, nhưng đối với em họ của Vân Thụ An, có lẽ căn nhà này còn chưa lớn bằng phòng tắm nhà cậu nhóc.

 

Quý Nam Tinh vào nhà, nhìn quanh một vòng, kiểm tra khắp nơi rồi nói: “Nhà chị rất sạch sẽ, không có âm khí.”

 

Thư Nhụy lập tức thở phào nhẹ nhõm: “Không có ở bên cạnh chị, cũng không có ở trong nhà chị, có phải là đã đi rồi không?”

 

Quý Nam Tinh biết vừa rồi chắc chắn là Thư Nhụy đã nghĩ đến điều gì đó nhưng không muốn nói, mà cậu cũng không phải người thích truy tận gốc rễ. Xác định trong nhà không có gì, cộng thêm âm khí trên người cô không có ác ý, cậu liền dứt khoát bỏ qua.

 

Cậu rút một lá bùa giấy gấp thành hình tam giác rồi đưa cho cô: “Chị cứ mang theo bên mình, có chuyện gì có thể liên lạc với em bất cứ lúc nào.”

 

Thư Nhụy nói: “Được, cảm ơn em. Cái này bao nhiêu tiền, chị mua nhé.”

 

Dù biết cậu thiếu gia này chưa chắc đã thiếu chút tiền này của cô, nhưng cái gì cần tính toán thì vẫn phải tính.

 

Quý Nam Tinh liếc cô một cái: “Chị là bạn gái của anh họ em, sau này sẽ là người một nhà, ở nhà chúng ta không cần phải tính toán rõ ràng như vậy.”

 

Tiễn cậu thiếu gia ra tận xe, Thư Nhụy lại thở phào một hơi. Diễn biến tối nay có chút huyền ảo quá, vốn tưởng mình nhận kịch bản hào môn, đóng vai Chúc Anh Đài, không ngờ lại là kịch bản tâm linh.

 

Nhìn lá bùa vàng trong tay, Thư Nhụy cẩn thận cất vào túi.

 

Trên đường về, Tiêu Dã nói: “Cậu có ấn tượng khá tốt về cô bạn gái này của anh họ cậu nhỉ?”

 

Quý Nam Tinh: “Cũng không tệ. Cung mày cao, mắt có thần, mày rậm mắt tròn, trong tướng số thì người như vậy là người biết ghi ơn. Tôi đã xem bát tự của cô ấy và anh họ tôi, chỉ cần anh họ tôi không đi sai đường, không bị phù hoa làm mờ mắt, thì có thể ổn định lâu dài, gia đình hòa thuận với cô ấy.”

 

Có thể nói Thư Nhụy chính là chính duyên của anh họ cậu, nhưng có nắm bắt được chính duyên này hay không thì phải xem anh họ cậu rồi.

 

Tiêu Dã lập tức sáp lại gần Quý Nam Tinh: “Cậu xem tôi này, lông mày tôi cũng rất rậm, mắt cũng rất to, trông cũng ưa nhìn đấy chứ.”

 

Quý Nam Tinh cười, đưa tay lên trán hắn đo bề rộng: “Thiên đình rộng rãi đầy đặn, là người có phúc khí.”

 

Tiêu Dã gật gù, còn chờ cậu khen tiếp, kết quả là bạn cùng bàn của hắn nói xong câu đó liền ôm túi hạt dẻ ăn tiếp, hắn lập tức trợn mắt: “Vậy thôi á?”

 

Quý Nam Tinh nhét một hạt dẻ vào miệng hắn: “Chỉ ba chữ ‘có phúc khí’ thôi mà bao nhiêu người cầu cả đời không được đấy, cậu còn chưa biết đủ à?”

 

Tiêu Dã ra vẻ anh em tốt, khoác vai cậu: “Vậy tôi chia cho cậu một nửa phúc khí của tôi, để cậu phúc càng thêm phúc!”

 

Quý Nam Tinh cảm nhận được sức nặng trên vai, giọng điệu bình thản: “Tôi cảm ơn cậu nhé.”

 

Ba tấm vé concert, Quý Nam Tinh không giữ lại tấm nào mà đưa hết cho Tiêu Dã. Cậu vốn không nghe nhạc pop, cũng không thích tham gia những nơi ồn ào náo nhiệt như concert, vừa mệt vừa ồn.

 

Nói một câu rất tư bản, nếu cậu thật sự muốn nghe ai đó hát, nhà cậu không phải là không có điều kiện đó, hoàn toàn có thể mời người ta đến hát riêng cho mình nghe, không cần phải nghe một đám người không quen biết gào thét bên tai.

 

Tiêu Dã cũng không mấy hứng thú với concert, nếu Quý Nam Tinh muốn đi, hắn ngược lại rất có hứng thú đi cùng. Nhưng cậu không đi thì hắn lại càng không có hứng thú, thế là hắn chuyển tay số vé này cho Tưởng Đường Đường, vừa hay ba vé, ba cô gái đi cùng nhau là vừa đẹp.

 

Kể từ khi bước sang tháng Tám, mặt trời trên cao nóng như đổ lửa, không thấy một giọt mưa nào, bồn hoa ven đường dù tưới nước sáng tối cũng không chịu nổi cái nắng gay gắt giữa trưa, làm đất bị phơi đến nứt nẻ.

 

Thời tiết nóng nực như vậy, Quý Nam Tinh có thể không ra ngoài là sẽ không ra ngoài. Nếu là trước kia, nhiệt độ này đối với cậu cũng chỉ là vừa phải, cơ thể âm hàn, bên ngoài có nóng đến đâu cũng không nóng vào trong được. Nhưng bây giờ âm dương đã cân bằng, cậu cũng hiếm khi cảm nhận được cái gọi là mùa hè oi ả mà mọi người thường nói.

 

Ấy vậy mà thời tiết nóng nực như thế cũng không ngăn được lòng ham muốn chơi bóng của Tiêu Dã. Mỗi ngày hắn chơi đến người nóng hừng hực mới về, ăn xong bữa tối, chơi game một lúc, rồi lại kéo cậu ra ngoài ăn khuya.

 

Hơn nửa kỳ nghỉ hè trôi qua, Quý Nam Tinh cảm thấy mình như béo lên một chút. Điều đó khiến Tiêu Dã nhìn mà không khỏi nuốt nước bọt, cười gian xảo: “Vỗ béo rồi, trắng trẻo nõn nà, trông ngon miệng ghê. Cừu non béo múp, mau vào miệng anh đây.”

 

Quý Nam Tinh đá một cước về phía hắn, chân còn chưa chạm vào quần áo, Tiêu Dã đã thuận thế lăn ra tấm thảm, còn kêu “ái ui ái ui”, trông rất gợi đòn.

 

Hai người đang nô đùa thì Tạ Phán Nhi đang ngoan ngoãn nằm trên bàn trà làm bài tập liền gọi Quý Nam Tinh: “Tiểu Thiên Sư! Có tin nhắn WeChat của cậu kìa!”

 

Quý Nam Tinh đẩy Tiêu Dã đang lao tới vật lộn với mình ra, vươn tay lấy điện thoại: “Đừng nghịch nữa, để tôi xem ai tìm.”

 

Tiêu Dã cũng ghé đầu qua xem, không đọc nội dung mà nhìn tên khung chat trước: “Trì Tinh Dao, không phải chuyện nhà cô ấy đã giải quyết xong rồi sao, còn tìm cậu làm gì.”

 

Quý Nam Tinh mở khung chat, xem nội dung cô gửi, rồi gõ điện thoại trả lời: 【Phải hẹn gặp mới biết được tình hình cụ thể, thông thường không có cái gọi là mệnh khắc người thân đâu. Dù có bẩm sinh phạm phải ngũ tệ tam khuyết, cũng sẽ có cách giải quyết.】

 

Rất nhanh, Trì Tinh Dao đã hẹn thời gian, địa điểm là một quán nước lạnh trong trung tâm thương mại. Cô nghĩ rằng thiên sư cũng không lớn tuổi, chắc không thích kiểu nhậu nhẹt trên bàn rượu, chi bằng uống nước, ăn kem, rồi xem thử mệnh cách của Từ San San rốt cuộc là thế nào.

 

Ban ngày quá nóng, đường sá vắng tanh, đến tối thì đâu đâu cũng là người, như thể những người đã ẩn mình cả ngày đều nhân lúc đêm xuống mà ra ngoài hoạt động vậy.

 

Trên đường đến trung tâm thương mại, Quý Nam Tinh nói: “Trước đây sư phụ tôi từng kể, thời của ông, cứ đến tháng cô hồn là sau bảy giờ tối không thấy bóng người ngoài đường, trừ những người đi làm ca đêm về.”

 

Tiêu Dã: “Hồi đó cũng không có nhiều khu vui chơi giải trí đèn đuốc sáng trưng như bây giờ. Bên phố Miếu Thành Hoàng mấy hôm nữa hình như có tổ chức chợ âm phủ.”

 

Quý Nam Tinh biết chuyện này, Tưởng Đường Đường đã sớm gửi tin nhắn công khai cho cậu xem từ lâu rồi. Ở bên phố Miếu sẽ tổ chức chợ âm phủ, có đồ ăn, thức uống, còn có trò chơi, gần giống như hội chợ đêm, đến mười hai giờ đêm còn có hoạt động bách quỷ dạ hành.

 

Quý Nam Tinh: “Tháng cô hồn mà tổ chức chợ âm phủ, bọn họ không sợ chiêu dụ phải ma thật à.”

 

Tiêu Dã khẽ hít sâu một hơi: “Không đến mức đó chứ, lúc đó toàn là người, náo nhiệt như vậy dương khí cũng đủ, không đến nỗi đâu nhỉ?”

 

Quý Nam Tinh: “Sao lại không đến nỗi. Chính vì náo nhiệt mới thu hút người, càng thu hút ma quỷ. Biết đâu lúc đó sẽ có không ít ‘anh em tốt’ trà trộn vào đám đông cùng chung vui đấy.”

 

Tiêu Dã: “Vậy lúc đó chúng ta có đi chơi không?”

 

Quý Nam Tinh suy nghĩ một lát: “Dạo một vòng cũng được, dù sao cũng không có việc gì làm.”

 

Tuy tháng cô hồn là thời điểm bận rộn nhất đối với Cục Quản lý và các đạo quán, chùa chiền, phải làm đủ loại đàn lễ cầu phúc, phải rải gạo bố thí, phải đi khắp nơi siêu độ, nhưng sư môn của họ nhân số ít ỏi, tính cả sư phụ và sư huynh cũng chỉ có ba người. Ngày thường chỉ cần cúng bái Tổ Sư Gia là được, thời điểm này không cần phải đi tranh giành hương khói làm gì.

 

Hai người nói chuyện một lúc thì đã đến quán nước lạnh mà Trì Tinh Dao đã hẹn. Vừa bước vào đã thấy Trì Tinh Dao vẫy tay với họ.

 

Hôm nay Trì Tinh Dao không biết là được nghỉ hay tan làm sớm, trang phục rõ ràng không còn nghiêm túc như lúc đi làm. Một chiếc váy hoa nhỏ trông rất hoạt bát, còn búi tóc củ tỏi, lại xinh đẹp, không ít người đi qua bàn của họ đều không nhịn được mà ngoái đầu nhìn lại.

 

Cô gái ngồi cạnh cô ấy trông có vẻ trầm tĩnh hơn, mặc áo phông, quần short jean, mái tóc dài được thắt bím lệch một bên, rồi cột lại bằng một chiếc khăn lụa, cũng là một mỹ nhân xinh đẹp.

 

Trì Tinh Dao mời Quý Nam Tinh và Tiêu Dã ngồi xuống, lại lấy thực đơn ra: “Muốn ăn gì tôi mời, món chè đậu đỏ trứ danh ở đây ngon lắm, chè xoài cũng không tệ.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Quý Nam Tinh đưa thực đơn cho Tiêu Dã: “Cậu gọi đi.”

 

Tiêu Dã gọi thẳng một phần thập cẩm, tuy cả hai đều có dạ dày tốt, nhưng muộn thế này cũng không nên ăn quá nhiều đồ lạnh, chi bằng gọi một phần ăn chung.

 

Quý Nam Tinh nhìn về phía Từ San San: “Chị ấy nói có một cô gái mệnh cứng, là nói chị à?”

 

Tuy trước khi đến Từ San San đã được Trì Tinh Dao nhắc nhở trước rằng, thiên sư rất trẻ và rất đẹp trai, bảo cô đừng vì đối phương còn trẻ mà xem thường, nhưng khi gặp người thật, vẫn có chút kinh ngạc.

 

Nghe đối phương hỏi thẳng như vậy, Từ San San có chút ngại ngùng cười, gật đầu: “Ừm, là nói tôi.”

 

Quý Nam Tinh hỏi: “Cho tôi ngày tháng năm sinh của chị, tôi xem giúp cho.”

 

Từ San San đọc ngày tháng năm sinh của mình cho Quý Nam Tinh, cậu lập tức chuyển thành bát tự để tính, nhưng rất nhanh đã lắc đầu: “Đây không phải ngày tháng năm sinh của chị. Hoặc là chị nhớ nhầm, hoặc là người nhà chị đã cho chị biết sai thời gian.”

 

Trì Tinh Dao nghi hoặc nhìn Từ San San, rồi hỏi Quý Nam Tinh: “Cái này cũng tính ra được sao? Ngày sinh này phải chính xác đến từng phút à?”

 

Quý Nam Tinh nói: “Không phải chính xác đến từng phút, chỉ cần một khoảng thời gian tương đối hoặc ngày đó là được. Nhưng thời gian này của chị ấy chắc chắn không phải là ngày tháng năm sinh của chị ấy. Bát tự của thời gian này là ‘mãnh hổ hạ sơn’, toàn bộ mệnh cách là một chữ ‘tham’ to đùng, tham ăn, tham tiền, tính tình hung ác ngang ngược. Bát tự này không khớp với khí chất giữa hai hàng lông mày của chị ấy. Hơn nữa, nếu tôi không tính nhầm thì bát tự mà chị đưa là mệnh yểu, có lẽ người này đã không còn trên đời nữa rồi.”

 

Cùng một thời điểm sinh ra có rất nhiều người, có người thậm chí cả số giây cũng giống nhau. Nhưng khi tính bát tự, không chỉ tính của người được xem mà còn tính cả thời gian lúc xem, sâu hơn nữa sẽ kết hợp cả quê quán, tướng mạo… Dù Quý Nam Tinh không tính chi tiết, chỉ cần tùy tiện kết hợp thời gian hiện tại để tính bát tự mà Từ San San đưa ra, thì đây cũng là của một người đã khuất.

 

Từ San San chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, nếu không phải ở đây người qua lại tấp nập, ồn ào, có lẽ cô đã sợ đến dựng cả tóc gáy rồi.

 

Trì Tinh Dao cũng có chút sợ hãi, nhìn Từ San San nói: “Có thể là người nhà cô cũng nhớ nhầm thời gian.”

 

Trì Tinh Dao vốn định nói hay là hỏi lại lần nữa, nhưng đột nhiên nhớ ra Từ San San cũng giống mình, đã không còn người nhà, liền vội nuốt lời đó lại, rồi quay sang Quý Nam Tinh: “Nhất định phải có bát tự sao, có cách nào khác để xem không?”

 

Quý Nam Tinh: “Có bát tự thì có thể tính được nhiều thứ hơn. Không có cũng không sao, xem tướng mạo cũng được. Chỉ là nhìn tướng mạo của chị ấy, hoàn toàn không dính dáng gì đến việc mệnh cứng khắc người thân mà chị nói.”

 

Từ San San ngẩn người: “Không dính dáng? Nhưng những người thân thiết với tôi đều hay gặp chuyện, người nhà tôi cũng không còn nữa. Tôi còn có một người chú, trước đây định nhận nuôi tôi, nuôi được không bao lâu ông ấy cũng gặp chuyện, bị tàn tật. Còn ở trường, những người ở chung phòng ký túc xá với tôi, mới ở cùng được vài tháng, ai cũng suýt gặp tai nạn.”

 

Quý Nam Tinh: “Chị đã từng nghe câu ‘mèo đen không may mắn’ chưa?”

 

Hai cô gái cùng gật đầu: “Nghe rồi, nhưng cũng biết một cách nói khác, rằng mèo đen là để cảnh báo tai họa. Thế nên cứ hễ mèo đen xuất hiện là sau đó tai họa sẽ xảy ra, lâu dần thành ra mèo đen không may mắn.”

 

Quý Nam Tinh: “Nếu bên đường có hai con mèo, một con tam thể, một con mèo đen, chúng cùng lúc chạy vọt ra, chị né tránh và bị trẹo chân, chị sẽ cảm thấy sự xui xẻo này là do con tam thể mang lại, hay là do con mèo đen mang lại?”

 

Từ San San do dự đặt mình vào tình huống đó rồi nói: “Có lẽ sẽ cảm thấy là do gặp phải con mèo đen nên mới xui xẻo.”

 

Quý Nam Tinh: “Chính là vậy đó, vì đây là định kiến có sẵn. Nếu ban đầu không có ai đăng bài nói chị mệnh cứng, bạn cùng phòng của chị liên tiếp suýt gặp chuyện, họ sẽ vì một mình chị không gặp chuyện mà đổ lỗi cho chị sao?”

 

Từ San San lắc đầu, nếu không có bài đăng đó, ai lại vì chuyện này mà đổ lỗi cho cô chứ. Trước đây trên tin tức cũng có những vụ án mạng, một phòng ký túc xá chết ba người, một người may mắn sống sót, cũng không thấy ai nói ba người kia bị người may mắn đó khắc chết, chỉ nói người đó rất may mắn thoát khỏi kiếp nạn.

 

Quý Nam Tinh: “Tướng mạo của chị không có vấn đề gì. Thời thơ ấu tuy có chút trắc trở, nhưng phần đời còn lại khá suôn sẻ. Chỉ là, đường tình duyên của chị lận đận, trong mệnh đã định sẵn duyên phận mỏng manh. Về phương diện này thì số mệnh sẽ bù lại cho chị sự nghiệp thuận lợi. Về mặt tiền bạc, giai đoạn khó khăn nhất của chị hẳn đã qua rồi, sau này sẽ dần dần trở nên thuận lợi hơn. Ngoài ra, rất nhiều chuyện tôi khuyên chị đừng nên cưỡng cầu, cái gì trong mệnh đã có thì sớm muộn gì cũng sẽ đến, cái gì không có, nếu cưỡng cầu sẽ bị hao tài.”

 

Những lời này nghe có chút giống lời của mấy thầy bói, kiểu gì cũng nói được, nhưng Từ San San lại cảm thấy cậu có một điểm tính đúng, đó là giai đoạn khó khăn nhất về kinh tế của cô đã qua. Hiện tại tuy cô vẫn đang đi học, nhưng đã có công việc làm thêm ổn định, kiếm cũng không ít, tình hình kinh tế quả thực ngày càng khá giả.

 

Còn những chuyện khác, không biết là do tác động tâm lý hay cô muốn tin như vậy, cô hy vọng những gì vị thiên sư này nói là thật, cô chỉ lận đận đường tình duyên, chứ không phải mệnh cứng khắc người thân.

 

Ngay lúc Từ San San còn muốn hỏi thêm vài điều, một người đàn ông bên cạnh đi qua, còn tặc lưỡi một tiếng: “Cô em, mấy lời của thầy bói nên tin ít thôi. Thời buổi này mặt mũi ưa nhìn, lừa tiền lừa tình nhiều lắm đấy.”

 

Từ San San bất giác liếc nhìn khuôn mặt của Quý Nam Tinh và Tiêu Dã, ý nghĩ đầu tiên trong đầu không phải là bị lừa, mà là nếu lừa tình, thì thật không biết ai chiếm hời hơn ai.

 

Tiêu Dã vốn đang yên lặng ngồi bên cạnh ăn kem làm nền, nghe thấy lời này, ánh mắt lập tức trở nên hung dữ. Hắn còn chưa kịp đứng dậy, Quý Nam Tinh đã đè tay hắn lại, nói: “Không cần phải tranh cãi làm gì, nhất là với một người sắp có họa huyết quang và sắp mất vợ.”

 

Sắp mất vợ chẳng phải là bị cắm sừng sao, không có người đàn ông nào chịu được cảnh đầu xanh mơn mởn. Gã kia nghe vậy thì liền không vui, hùng hổ tiến lên: “Thằng nhãi ranh, mày nói gì đấy!”

 

Tiêu Dã đập bàn đứng dậy: “Muốn đánh nhau à?!”

 

Hắn cao hơn gã đàn ông kia cả một cái đầu, vừa đứng lên khí thế đã lấn át người ta, chưa kể đến thân hình luyện tập mỗi ngày nhờ chơi bóng rổ, chỉ cần gồng nhẹ một cái, cơ bắp rắn chắc trên cánh tay trông đã rất khó chọc vào rồi.

 

Diêu Thuyên bất giác lùi lại nửa bước, rất sợ giây tiếp theo nắm đấm đó sẽ giáng xuống mặt mình. Nhưng lại cảm thấy mình hèn như vậy rất mất mặt, bèn lớn tiếng át đi sự sợ hãi: “Làm gì! Các người lừa đảo mà còn có lý à! Có tin tôi báo cảnh sát không, xem cảnh sát đến bắt ai!”

 

Trì Tinh Dao cũng đứng dậy, nhìn người đó nói: “Liên quan gì đến anh mà anh lắm lời thế, chúng tôi nói chuyện với bạn bè anh xen vào làm gì, chưa thấy ai vô duyên như anh!”

 

Diêu Thuyên tức giận: “Loại không biết điều như cô đáng bị lừa lắm!”

 

Tiêu Dã lập tức bước ra khỏi chỗ ngồi, hùng hổ như muốn động thủ.

 

Diêu Thuyên chỉ là loại to mồm nhưng nhát gan, sợ đánh nhau thật sẽ bị thiệt, thấy vậy liền chạy thẳng ra ngoài.

 

Trì Tinh Dao cau mày: “Đúng là, cái loại gì không biết nữa.”

 

Tiểu Thiên Sư có bản lĩnh hay không, cô còn không biết sao? Đúng là vô duyên hết sức, quả nhiên cô không nên chọn nơi đông người thế này, nên chọn một nhà hàng có phòng riêng.

 

Quý Nam Tinh kéo tay Tiêu Dã: “Được rồi, ngồi lại đi.”

 

Tiêu Dã siết chặt nắm đấm: “Loại người này vừa hèn vừa đáng ghét.”

 

Sau khi Tiêu Dã ngồi lại, những người ở các bàn bên cạnh đều vừa nhìn họ vừa xì xào bàn tán. Quý Nam Tinh nói: “Hai người ăn nhanh lên, ngồi thêm năm phút nữa thôi.”

 

Trì Tinh Dao tưởng họ lát nữa còn có việc, vừa định nói nếu có việc thì hôm nay thôi, đang định hỏi tiền công xem bói là bao nhiêu thì lại nghe thấy giọng của người đàn ông lúc nãy vang lên ở cửa, chỉ là, giọng điệu lần này rõ ràng là vô cùng kinh ngạc: “Lý Thiến! Hắn ta là ai? Cô dám cắm sừng tôi!”

 

Không ít người vừa xem náo nhiệt lúc nãy lập tức ồ lên một tiếng, đúng là bị nói trúng rồi, bị cắm sừng thật!

 

Thế là mọi người nhao nhao chạy ra cửa để hóng chuyện.

 

Cô gái bị bắt gặp hẹn hò với người khác cũng không có vẻ gì là hoảng loạn, chỉ lạnh lùng nói: “Nếu anh đã thấy rồi, vậy thì tốt, chia tay đi.”

 

Diêu Thuyên lập tức nổi giận: “Chia tay?! Cô cắm sừng tôi rồi nói một câu chia tay là xong à? Hôm nay cô không cho tôi một lời giải thích, tôi sẽ đánh chết con tiện nhân nhà cô!”

 

Ngay lúc gã ta định động thủ, người đàn ông đứng bên cạnh Lý Thiến cũng ra tay, đẩy mạnh Diêu Thuyên ngã xuống đất, còn che chắn trước mặt Lý Thiến.

 

Lý Thiến kéo chàng trai ra, nhìn Diêu Thuyên: “Tôi và anh yêu nhau năm năm, năm nay tôi hai mươi chín tuổi rồi. Tôi hỏi anh có muốn kết hôn không, anh nói đợi thêm chút nữa. Tôi nói tôi không đợi nổi nữa, anh nói trừ khi nhà tôi không đòi tiền thách cưới, nếu không thì phải đợi anh kiếm đủ tiền thách cưới. Người không biết còn tưởng nhà tôi đòi sính lễ trên trời, chỉ có tám mươi nghìn, để lấy con số may mắn. Anh nói anh không có, quay đầu lại mua một chiếc xe hơi. Diêu Thuyên, thanh xuân của tôi trong mắt anh rẻ mạt đến vậy sao?”

 

Diêu Thuyên từ dưới đất lồm cồm bò dậy, chỉ trích: “Đó cũng không phải lý do cô ngoại tình!”

 

Lý Thiến: “Tôi vốn định đợi anh tự tìm tôi. Tôi đã không liên lạc với anh một tháng rồi, anh không nhận ra sao? Một tháng không liên lạc, không hỏi han, đối với tôi, anh đã bị loại rồi. Vậy thì tôi đi xem mắt với người khác cũng không liên quan gì đến anh.”

 

Hôm nay cô ra ngoài thực ra không phải đi xem mắt, chỉ là người nhà giới thiệu mãi, cô định nói rõ với đối phương, ít nhất cũng phải cắt đứt sạch sẽ mối tình trước đã rồi mới tính, không ngờ lại tình cờ gặp phải.

 

Đương nhiên là Diêu Thuyên không nghe lọt tai những lời khác, trong mắt gã ta chỉ có sự phản bội, bị cắm sừng, bèn chửi bới ầm ĩ: “Con tiện nhân nhà mày, đôi giày rách bị tao ngủ cùng suốt năm năm, ngoài tao ra còn ai thèm mày!”

 

Người xem xung quanh không nhịn được mà chửi thầm, tưởng loại cặn bã này chỉ có trên mạng, không ngờ lại được chứng kiến tận mắt, lời như vậy mà cũng nói ra được.

 

Sắc mặt Lý Thiến tái nhợt, năm năm tình cảm, cô thật không ngờ người này lại có thể nói ra những lời như vậy.

 

Nhưng còn chưa kịp đau lòng, giây tiếp theo, một nắm đấm đã giáng thẳng vào mặt Diêu Thuyên, lực mạnh đến nỗi đánh gãy cả một chiếc răng của gã ta, máu me đầy miệng.

 

Đám đông xem náo nhiệt đều thầm wow một tiếng, họa huyết quang, bị cắm sừng, đều ứng nghiệm hết rồi!

 

Người đánh gã ta là đối tượng xem mắt của Lý Thiến. Một cú đấm khiến Diêu Thuyên ngã xuống đất không dậy nổi.

 

Người đó tiện tay kéo áo lau tay, nhìn gã nói: “Mẹ kiếp, đồ cặn bã, chính loại như mày làm bại hoại danh tiếng của đàn ông chúng tao.”

 

Nói xong, anh ta quay người nắm tay Lý Thiến: “Đừng nghe những lời rác rưởi của loại người này, có những kẻ chỉ có thể dựa vào việc hạ thấp người khác để nâng cao bản thân thôi. Ai thời trẻ mà chưa từng mắt mù, cứ coi như là vứt rác đi.”

 

Có người không nhịn được mà vỗ tay tán thưởng.

 

Giữa lúc náo nhiệt, Quý Nam Tinh đứng dậy: “Đi thôi, đợi họ xem xong náo nhiệt sẽ khó đi đấy.”

 

Đến lúc đó có khi ai cũng kéo đến tìm cậu xem bói, vẫn là nên đi trước thì hơn.

 

Từ San San đã xem đến ngây người, wow một tiếng, rồi lại nhìn Trì Tinh Dao: “Bói chuẩn thật đấy.”

 

Trì Tinh Dao đắc ý hất cằm: “Tôi đã nói với cô rồi mà, Tiểu Thiên Sư có bản lĩnh thật sự, nên cậu ấy nói cô không phải mệnh cứng khắc người thân, thì chắc chắn là không phải!”

 

Từ San San gật đầu lia lịa, cô tin rồi, thật sự tin rồi, cô không phải là người mệnh cứng, cũng không khắc người thân!

 

Hết chương 162.

 

Chương 162: Bát Tự Này Là Của Người Đã Khuất

Ngày đăng: 23 Tháng 4, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên