Chương 163: Pháp Sư Và Kỵ Sĩ

Chương 163: Pháp Sư Và Kỵ Sĩ

 

Nhân Ngư đã chết rồi.

 

Bị hỏa cầu và kiếm quang đánh trúng, cô ta biến thành một vầng sáng trắng rồi tan biến vào không trung.

 

Chỉ là, trước khi biến mất, đôi mắt màu tím của cô ta vẫn dán chặt vào tôi, đôi môi khẽ mấp máy.

 

“Không được bỏ rơi tôi.”

 

Giống như một lời nguyền độc địa.

 

Tôi lập tức liên lạc với các lập trình viên ở hậu trường. Các lập trình viên cho biết, dữ liệu thuộc về Nhân Ngư đã biến mất. Đoạn dữ liệu này, đến một cách khó hiểu, mà đi cũng thật đột ngột.

 

Tôi gõ gõ lên mặt bàn, bảo K đi kiểm tra tường lửa của game. K cho biết mọi thứ đều bình thường, không phát hiện lỗ hổng nào.

 

Tôi vẫn luôn cảm thấy có vấn đề, bèn liên hệ trực tiếp với tiểu đội Bá. Sau khi biết các thành viên của tiểu đội Bá sẽ chú ý đến bên này, tôi mới ngẩng đầu lên khỏi đống thông tin.

 

Thời gian trong game trôi qua rất nhanh, trời đã tối hẳn. Trợ lý đã sửa xong ngôi nhà đổ nát, những đám rong biển khô cháy cũng được anh dọn dẹp sạch sẽ, chất gọn vào góc tường. Lúc này, anh đang cố gắng thắp sáng giá nến trên tường.

 

Giá nến vốn chỉ dùng để trang trí, không ngờ lại được anh thắp sáng. Ánh nến viền nên một bóng hình màu vàng ấm áp quanh người anh, cuối cùng, đọng lại trong đôi mắt anh, nhảy múa theo gió.

 

Game cho phép thay đổi dung mạo, nhưng anh không làm vậy. Nhìn từ phía trước, chẳng khác gì so với ngày thường, chỉ có mái tóc dài phía sau gáy được buộc lại bằng một dải lụa đen, trông như một chiếc đuôi màu đen.

 

Anh không đeo kính, khí chất có phần sắc sảo hơn thường ngày.

Dáng vẻ này, quả thật rất đáng được hôn.

 

Đặc biệt là dưới ánh nến màu vàng ấm áp, nhìn đôi môi anh lại càng thêm mềm mại lạ thường.

 

“Tổng tài, ngài có thích kiểu trang trí này không?”

 

“Gì cơ?”

 

Trợ lý đưa ngọn đèn đến trước mặt tôi, lúc này tôi mới phát hiện, sau khi được thắp sáng, chiếc giá nến mà tôi thuận tay mua về để trang trí, bảng thông tin kiểm định đã thay đổi từ【Giá nến đẹp mắt, dường như là sản vật từ một thế giới khác】 biến thành 【Trường Minh Đăng】.

 

【Trường Minh Đăng: Chế từ mỡ giao nhân, cháy mãi không tắt.】

 

Chậc.

 

Gần đây sao cứ dính líu đến mấy thứ đầu người đuôi cá thế nhỉ?

 

Giao nhân khác với Nàng Tiên Cá, Nhân Ngư và hải yêu. Thân hình của nó so với những loài đầu người đuôi cá khác thì mảnh mai thon dài hơn, và trong truyền thuyết, chúng là những tinh linh của nước, lương thiện, thuần khiết và tốt đẹp. Nước mắt của giao nhân sẽ hóa thành trân châu, lụa giao nhân dệt ra không thấm nước, mỡ giao nhân có thể dùng làm trường minh đăng, cháy mãi không tắt.

 

Ngoài ra, còn có một lời đồn rằng, ăn thịt giao nhân sẽ được trường sinh bất lão. Tóm lại, nghe cứ như một loài động vật quý hiếm sắp tuyệt chủng vậy.

 

Thiết lập mộng ảo về giao nhân như vậy, dĩ nhiên cũng được sử dụng trong Tu Chân Giới. Giai đoạn sau sẽ có thiết lập tam giới liên thông, việc lưu lại những sản vật của thế giới khác trong thế giới này, cũng xem như là một chi tiết cài cắm cho cốt truyện về sau.

 

Tôi cầm lấy chiếc trường minh đăng ngắm nghía một lát, rồi lại đưa trả lại. Trợ lý đưa tay đón lấy, đôi găng tay hở ngón bao bọc lòng bàn tay anh, độ dài của găng vừa vặn để lộ ra những đốt ngón tay mềm mại. Nhiều người đeo găng tay hở ngón sẽ trông cục mịch vì độ dài ngón tay và xương cốt không đủ đẹp, nhưng anh thì không.

 

Tôi lấy ra chiếc giáp cổ tay đã mua ở buổi đấu giá đưa cho anh, “Tặng anh.”

 

“Đây là thứ ngài mua được ở buổi đấu giá à?”

 

“Ừm.”

Tôi ngồi trên ghế, chống tay lên má, nhìn anh tháo lớp giáp mềm ở cánh tay, để lộ cẳng tay ra ngoài. Khi cổ tay anh xoay nhẹ, mỏm xương trụ lồi lên được ánh nến hắt vào, điểm lên một vệt sáng ấm áp.

 

Tôi bất giác liếm nhẹ răng nanh của mình.

 

Chiếc giáp cổ tay màu đen phủ lên cánh tay anh, rồi được anh từ từ siết lại.

 

“Để tôi giúp anh.”

 

Tôi mặc kệ sự thật là trang bị trong game có thể mặc vào và cởi ra chỉ bằng một nút bấm, chỉ nắm lấy sợi dây buộc trên giáp cổ tay siết lại từng tấc, mười ngón tay khẽ lướt, thắt một chiếc nơ bướm xinh xắn.

 

Ngón trỏ khẽ gảy cánh nơ, tôi cười hỏi, “Thế nào, có thích không?”

 

Trợ lý hơi cúi đầu, ánh mắt rũ xuống nhìn tôi. Ánh nến từ phía sau lưng anh chiếu tới, khiến phần lớn khuôn mặt anh chìm trong bóng tối. Trong con mắt ở gần nguồn sáng vẫn còn le lói chút ánh sáng, còn con mắt ở xa nguồn sáng lại tựa như một cái giếng cổ trong đêm đen.

 

Anh nhìn tôi, vẫn mỉm cười, “Tôi rất thích.”

 

Không còn cặp kính che chắn, ánh mắt anh rơi thẳng vào mắt tôi, khiến cho đối tượng của sự yêu thích ấy dường như cũng trở nên mơ hồ, khó đoán.

 

“Vậy sao?”

 

Tôi đáp lại một tiếng đầy ẩn ý, rồi nắm lấy cánh tay anh, mạnh mẽ kéo về phía mình.

 

Thiết lập thể lực của pháp sư trong game thấp hơn kỵ sĩ mấy lần, huống hồ chi nhân vật của Trợ lý đã max cấp, với sức lực hiện tại của tôi thì không thể nào kéo nổi anh, nhưng anh vẫn thuận theo ý tôi, nghiêng người về phía trước, để mặc tôi ngẩng đầu lên hôn.

 

Đầu răng nanh hơi sắc nhọn lướt qua môi anh, tôi hài lòng phát hiện, quả nhiên mềm mại như trong tưởng tượng.

 

Điều duy nhất hơi đáng tiếc là, lẽ ra Trợ lý phải bị kéo vào lòng tôi, chứ không phải là một tay chống lên lưng ghế phía sau tôi, tay kia nhẹ nhàng đặt lên gáy tôi, cúi người mặc tôi đòi hỏi.

 

Cái chỉ số thể lực chết tiệt này.

 

Tay tôi luồn vào mái tóc anh. Mái tóc ngắn vốn mềm mại đột nhiên biến thành mái tóc dài được một dải băng buộc lại, khiến tôi có chút không quen. Tôi giật phăng dải băng của anh, tiện tay ném đi, mái tóc dài sau lưng anh liền buông xõa xuống.

 

Bàn tay đang đỡ sau gáy tôi đột nhiên rời đi, tôi hơi ngẩng đầu nhìn anh.

Anh chống người phía trên tôi, mái tóc dài rũ xuống như thác đổ, như lồng giam, như kết giới, giam cầm hai chúng tôi vào trong đó. Ánh nến phía sau lưng anh, qua lớp tóc dài trở nên mờ ảo, khiến cho vẻ mặt của anh cũng không thể nhìn rõ nữa.

 

Anh đưa tay vuốt hết mái tóc dài sang một bên, những lọn tóc uốn lượn trên chiếc áo choàng pháp sư của tôi.

 

Tôi thấy, dải băng đen kia đang được anh nắm trong tay, quấn quanh những ngón tay thon dài.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Đẹp vô cùng.

 

Nếu có thể buộc nó lên cổ tay Trợ lý, chắc hẳn cũng sẽ đẹp đến cực điểm.

 

Hình ảnh trong đầu còn chưa thành hình, Trợ lý đã mở dải băng ra, nhẹ nhàng và mềm mại, che lên đôi mắt tôi.

 

Trước mắt là một mảng tối đen.

 

Anh hôn xuống.

 

Thứ bị che đi rõ ràng là mắt tôi, nhưng kẻ tấn công ngày càng mãnh liệt, tựa như một con thú hoang chạy trong đêm tối, lại chính là Trợ lý.

 

Sau khi thị giác bị tước đoạt, các giác quan khác lại càng trở nên rõ ràng.

Trong bóng tối, ngoài tiếng nến cháy lách tách khe khẽ ra, còn có tiếng nước vang lên.

 

Mái tóc khẽ động, lướt qua phần cổ đang để trần của tôi.

 

Tôi giữ chặt gáy anh, không cho anh đứng dậy.

 

“Kỵ sĩ của tôi, lần trước anh giấu nghề, vẫn chưa dạy hết cho tôi đâu.”

Giọng tôi hơi khàn, “Tiếp tục đi.”

 

Tôi nghe thấy anh cười khẽ một tiếng, rồi làn tóc mát lạnh kia lại rũ xuống bên cổ tôi.

 

“Tuân lệnh, thưa Pháp sư Đại nhân.”

 

………

 

Ngay khoảnh khắc môi lưỡi chạm vào nhau, đột nhiên, một trận trời đất quay cuồng.

 

Khi mở mắt ra lần nữa, trước mặt tôi là khoang game.

 

Game gửi đến cho tôi một thông báo.

 

【Đây là game dành cho mọi lứa tuổi, xin đừng làm những chuyện vượt quá giới hạn tiếp xúc nhé~】

 

【Bạn đã vi phạm quy định, tài khoản của bạn đã bị khóa trong vòng 24 giờ.】

 

… Rốt cuộc là ai đã làm ra cái hệ thống kiểm duyệt này vậy?! Chỉ là hôn thôi mà, tại sao lại bị khóa 24 tiếng?!

 

Tôi bực bội đứng dậy khỏi khoang game, công chúa Mary Sue cũng chui ra khỏi khoang của cô, vươn vai một cái.

 

“Thú vị thật đấy, mình cũng muốn cho thần dân của mình chơi thử— nhưng mà cái chế độ chống nghiện game cho trẻ vị thành niên của mình có thể bỏ đi được không, tuy bây giờ mình mười hai tuổi, nhưng mình đã mười hai tuổi rất lâu rồi đó!”

 

Tóc của công chúa Mary Sue lúc thì chuyển vàng, lúc thì chuyển đỏ, lúc thì biến thành bảy sắc cầu vồng, tựa như một chiếc đèn cảm ứng tâm trạng, trung thành phản ánh cảm xúc của cô.

 

Thời gian đã không còn sớm, lần này ở trong khoang game quá lâu, bên ngoài trời đã về khuya.

 

Tôi đè nén ý định đi tìm Trợ lý, đưa công chúa Mary Sue trở về thế giới của cô, rồi về nhà, chuẩn bị đi ngủ.

 

Nhưng mà, trước khi chìm vào giấc ngủ, tôi đột nhiên nghe thấy một tiếng hát. Giọng hát vừa trong veo vừa hư ảo, không phân rõ là nam hay nữ. Phản ứng đầu tiên của tôi là, chẳng lẽ Dư Nhân lại lên cơn lụy tình nữa rồi?

 

Nhưng lần này, đàn chó nuôi trong trang viên không sủa.

 

Đàn chó có khứu giác rất nhạy, bất kỳ sinh vật nào vào trang viên cũng đều khiến chúng gầm gừ cảnh giác.

 

Lần này, đàn chó lại ngủ rất say.

 

Nhưng nếu vậy, tiếng hát từ đâu mà ra?

 

Tiếng hát đó như một bàn tay, nhẹ nhàng vẫy gọi, mời mọc tôi đến gần.

Tôi thầm nhíu mày, xoay người định nhấn chuông gọi, thì chiếc điện thoại đặt ở đầu giường đột nhiên sáng lên.

 

Tiếng hát y hệt như bên ngoài cửa sổ, vang lên từ trong điện thoại.

Tôi cúi đầu nhìn, trên màn hình điện thoại, tôi thấy gương mặt của Nhân Ngư màu bạc kia.

 

“Anh không được rời xa tôi.”

 

Tôi thầm nhíu mày, bước ra khỏi phòng ngủ.

 

Tivi, máy tính, laptop, điện thoại… ngoại trừ Trí Não ra, tất cả các thiết bị điện tử có thể kết nối mạng, trên màn hình đều xuất hiện gương mặt của Nhân Ngư màu bạc kia.

 

Chúng dùng đôi mắt màu tím kia chăm chú nhìn tôi.

 

Lặp đi lặp lại một câu, âm thanh tầng tầng lớp lớp, văng vẳng vây quanh tôi.

 

“Anh không được rời xa tôi.”

 

“Anh không được rời xa tôi.”

 

“Anh không được rời xa tôi.”

 

………….

 

Ồn quá.

 

Mặt tôi lạnh lùng, không một chút biểu cảm, rút phích cắm điện của trang viên.

 

Hết chương 163.

 

Chương 163: Pháp Sư Và Kỵ Sĩ

Ngày đăng: 16 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên