Chương 163: Trọng Nam Khinh Nữ Là Ngọn Nguồn Của Bi Kịch
Nhân lúc đám đông còn chưa kịp phản ứng, mấy người nhanh chóng chuồn đi. Ra đến bên ngoài, Từ San San vẫn còn đang nghĩ về chuyện trong quán nước: “Người đánh nhau kia sẽ không bị bắt đấy chứ?”
Tiêu Dã đáp: “Yên tâm đi, cho dù cảnh sát có đến thì với mấy chuyện này, thường chỉ nhắc nhở cảnh cáo thôi chứ cũng không phải chuyện gì to tát. Chỉ không ngờ là báo ứng của gã kia lại đến nhanh thế. Tám vạn tiền sính lễ còn không nỡ bỏ ra mà cũng muốn có vợ, đúng là mơ mộng hão huyền.”
Trì Tinh Dao cũng đã từng chứng kiến chuyện thế này không chỉ một lần, cô tỏ vẻ rất khinh bỉ: “Cái loại người đó đúng là có ý đồ rành rành ra mặt. Nói không có tiền sính lễ nhưng lại quay đi mua xe, cứ thế kéo dài thời gian với con gái người ta, kéo dài đến hơn ba mươi tuổi, thậm chí còn ghê tởm hơn là làm cho có thai trước hôn nhân, rồi khỏi cần tốn một xu sính lễ nào cũng muốn cưới vợ. Nói không chừng còn PUA cô gái kia, bắt cô ấy hy sinh vì gã ta. Sao trên đời này lại nhiều tên cặn bã như thế không biết.”
Tiêu Dã giơ tay lên: “Tôi không cặn bã đâu nhé.”
Một tấm lòng son của hắn lúc nào cũng đều hướng về Náo Náo, chỉ cần Quý Nam Tinh gật đầu, hắn chỉ mong được dâng hết gia sản của mình lên. Chẳng phải người ta vẫn nói tiền của đàn ông ở đâu thì tình yêu ở đó hay sao.
Quý Nam Tinh kéo tay hắn xuống: “Có ai nói cậu đâu, việc gì phải tự nhận thế.”
Tiêu Dã cười rồi sáp lại gần cậu: “Thì tại nếu tôi im lặng không nói gì, chẳng phải là trông như chột dạ lắm sao.”
Quý Nam Tinh quay sang nhìn Từ San San: “Còn một chuyện nữa, có thể liên quan đến thân thế của chị, xem chị có muốn biết không.”
Từ San San hơi ngạc nhiên: “Thân thế của tôi?”
Một người bình thường như cô thì thân thế có ẩn tình gì cơ chứ?
Quý Nam Tinh nói: “Thật ra không biết cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống của chị cả, nhưng chị có quyền được biết. Dù rằng biết rồi cũng chưa chắc đã là chuyện tốt. Chị có thể suy nghĩ một chút, nếu muốn biết thì lúc đó liên lạc lại với tôi cũng được.”
Nói xong cậu liền tiếp lời: “Tiền quẻ hôm nay là hai nghìn, còn về vấn đề thân thế của chị, lúc nào chị muốn biết thì tôi sẽ nói, không lấy tiền.”
Trì Tinh Dao cầm điện thoại lên chuyển khoản cho Quý Nam Tinh ngay. Từ San San nói nhỏ với Trì Tinh Dao: “Lát nữa tôi chuyển cho chị nhé.”
Trì Tinh Dao cười với Từ San San, tiền nong có chuyển hay không cũng không sao cả, chút tiền này có khi còn không đủ cho cô ăn một bữa. Chỉ là Từ San San khá hợp gu của cô, là kiểu người vừa gặp đã có cảm tình, cô cảm thấy có lẽ họ có thể trở thành bạn tốt của nhau.
Không đợi Quý Nam Tinh và Tiêu Dã rời đi, Từ San San đã lên tiếng: “Thiên sư, đừng đợi lần sau nữa, thân thế của tôi có vấn đề gì thì cậu cứ nói cho tôi biết bây giờ đi, tôi muốn biết.”
Ai mà cưỡng lại được sự tò mò này cơ chứ, hơn nữa, nếu đã không biết cũng chẳng sao, vậy thì sau khi biết, lỡ có là chuyện không hay, cô cũng hoàn toàn có thể tiếp tục coi như không biết.
Quý Nam Tinh nói: “Đường nhân duyên của chị mỏng không có nghĩa là cha mẹ mất sớm, mà là cha mẹ chị vẫn còn trên đời, nhưng chị và họ không có duyên phận.”
Nếu không thì trừ khi Từ San San bây giờ đã có con, bằng không sẽ chẳng có cái gọi là đường nhân duyên. Giống như Trì Tinh Dao, trên người cô ấy hiện tại không có đường nhân duyên, vì người thân của cô ấy đều đã qua đời, còn ông bà nội vẫn tại thế thì không chỉ cách biệt thế hệ, mà những năm tháng không liên lạc cũng đã cắt đứt sạch sẽ mối liên hệ rồi.
Từ San San sững sờ, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc: “Cậu nói gì cơ?”
Cha mẹ cô vẫn còn sống? Sao có thể chứ, trong khoảnh khắc này Từ San San cảm thấy mình hoài nghi nhân sinh tột độ, thậm chí còn có cảm giác mình đang mơ, vì chuyện này quá đỗi vô lý.
Quý Nam Tinh nói: “Tôi chỉ nói cho chị biết những gì tôi thấy từ trên người chị mà thôi. Còn về bát tự sinh thần của chị, tốt nhất là chị nên tìm hiểu rõ bát tự thật sự của mình thì hơn, dù trên chứng minh thư có sai cũng không sao, miễn là chính bản thân chị biết cái nào mới là của mình.”
Nếu hôm nay không xem cho cô, cô không biết bát tự đó là của một người đã chết yểu, thì ít nhiều gì cũng sẽ ảnh hưởng đến vận khí của chính cô.
Thế nên rất nhiều thiên sư có bản lĩnh thật sự thường khuyên người ta đừng tùy tiện xem bói, biết quá rõ ràng thật sự không bằng cứ mơ hồ cả đời.
Quý Nam Tinh nói xong những gì cần nói rồi cùng Tiêu Dã rời đi, còn hai cô gái thì ngồi bên lề đường, rất lâu sau vẫn chưa hoàn hồn.
Từ San San nhìn Trì Tinh Dao như để tìm sự xác nhận: “Cậu ấy có bản lĩnh thật sự, không phải thầy bói nói nhăng nói cuội đúng không?”
Lúc trước Trì Tinh Dao còn có thể quả quyết, nhưng giờ thì cô không dám nói chắc nữa: “Tôi chỉ biết, cậu ấy có thể nhìn thấy người thân đã qua đời của tôi. Cả chuyện hôm nay nữa, đúng là rất chuẩn.”
Từ San San: “Vậy những gì cậu ấy nói có thể là thật sao? Cha mẹ tôi vẫn còn? Chị nói xem, có khi nào tôi bị bắt cóc không?”
Trì Tinh Dao thở dài: “Nhưng cậu ấy nói đường nhân duyên của cô mỏng, không có duyên phận với cha mẹ. Có phải ý là cho dù cô bị bắt cóc, thì cả đời này cũng không tìm lại được họ không?”
Nếu là vậy, thảo nào Tiểu Thiên Sư lại nói biết hay không cũng không ảnh hưởng gì đến cuộc sống hiện tại.
Nghĩ vậy, Trì Tinh Dao lại lắc đầu: “Không đúng, nếu biết rồi, chắc chắn cô sẽ đi tìm cha mẹ, vậy thì cuộc sống của cô chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng chứ nhỉ?”
Từ San San ngơ ngác: “Vậy rốt cuộc ý cậu ấy là gì?”
Trì Tinh Dao nắm lấy tay cô: “Cô đợi tôi làm xong dự án này đã, cũng sắp xong rồi. Đợi xong việc tôi sẽ về quê với cô một chuyến, biết đâu lại tra ra được gì đó.”
Từ San San nhìn Trì Tinh Dao: “Cảm ơn chị, cảm ơn chị đã giúp tôi nhiều như vậy.”
Trì Tinh Dao cười đáp: “Gặp gỡ nhau chứng tỏ là chúng ta có duyên phận, với lại tôi cũng khá tò mò, muốn xem thử rốt cuộc chuyện của cô là thế nào.”
Quá đỗi ly kỳ, ai mà ngờ chỉ đi xem bói đơn giản thôi mà lại ra được bao nhiêu chuyện như vậy. Mùa hè này đối với Trì Tinh Dao mà nói, quả thật là quá huyền ảo, nhưng cô lại cảm thấy sự huyền ảo này đã giúp cho cuộc sống vốn như một vũng nước tù đọng trở nên thú vị hơn.
Sau khi chia tay hai cô gái, Tiêu Dã kéo Quý Nam Tinh đến chợ đêm: “Lúc nãy cậu chẳng ăn được mấy miếng. Đi, tôi dắt cậu đi ăn kem ngon cực kỳ.”
Quý Nam Tinh bị hắn kéo đi về phía trước: “Ngon đến mức nào?”
Tiêu Dã quay đầu lại cười với cậu: “Lát nữa cậu nếm thử là biết ngay thôi.”
Chợ đêm rất đông người, cứ ba năm sạp hàng thì lại có một hai quầy đồ ăn vặt, hoàn toàn có thể đáp ứng được nhu cầu vừa đi dạo vừa ăn uống của mọi người.
Những món đồ tinh xảo hơn, ví dụ như vài món trang sức lấp lánh thì được bày trên bàn, còn những thứ quá nhiều, như túi xách hay giày dép thì cứ trải một tấm vải ra đất rồi bày la liệt. Lúc đi dạo còn phải cẩn thận dưới chân để không giẫm phải đồ của người ta.
Món kem cực ngon mà Tiêu Dã nói không phải là một cửa hàng, mà là một chiếc xe ba gác, trên xe đặt một máy làm kem, bên cạnh là mấy chồng ốc quế. Năm tệ một chiếc, ông chủ rất hào phóng, cây kem nào cũng được đắp cao ú ụ, đầy đến mức không thể đắp thêm được nữa, khiến người ta cảm thấy năm tệ này thật đáng đồng tiền bát gạo.
Tiêu Dã bảo Quý Nam Tinh đứng ở một khoảng đất trống bên cạnh, còn hắn thì chạy qua xếp hàng. Mọi người xếp hàng đều quét mã trả tiền trước, ông chủ không cần bận tâm đến việc thu tiền, chỉ chuyên tâm làm kem.
Tiêu Dã vừa xếp hàng theo dòng người tiến về phía trước, vừa thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn Quý Nam Tinh một cái, dường như muốn xem thử cậu có ngoan ngoãn đứng đợi hay không. Mỗi lần nhìn qua, hắn lại nở một nụ cười rạng rỡ, nhìn thấy đôi mắt sáng ngời long lanh ấy, khiến Quý Nam Tinh cũng bất giác mỉm cười theo.
Khi hắn cầm hai cây kem chạy tới, Quý Nam Tinh khẽ nghiêng đầu, sao lại có người vừa đẹp trai vừa ngốc nghếch thế này được nhỉ, chỉ thiếu điều có thêm một cái đuôi mọc sau mông vẫy qua vẫy lại nữa thôi.
——-
Không ngoài dự đoán, nhóm của Trì Tinh Dao đã thắng trong cuộc cạnh tranh giữa các nhóm ở công ty. Gần một tháng bận rộn cuối cùng cũng có kết quả, trưởng nhóm cho bọn họ nghỉ phép, bảo bọn họ nghỉ ngơi cho khỏe hai ngày, đi làm trở lại sẽ là một vòng thử thách mới.
Trì Tinh Dao dứt khoát xin nghỉ phép năm luôn, trước sau cộng lại cũng được gần nửa tháng.
Lúc này Từ San San đang trong kỳ nghỉ hè, nhưng cô có làm thêm. May mà công việc làm thêm của cô là nhận các dự án bên ngoài, không cần phải đi làm chấm công, thời gian cũng khá tự do.
Sau một chặng đường ngồi máy bay rồi lại chuyển tàu hỏa, xuống tàu rồi lại ngồi xe khách gần hai tiếng đồng hồ, cuối cùng họ cũng đã đến quê của Từ San San.
Trì Tinh Dao khẽ kéo kính râm xuống một chút, nhìn thị trấn nhỏ trước mặt như được phủ một lớp filter bụi bặm, khi nhìn lại Từ San San, trong mắt cô tràn đầy sự khâm phục: “Cô có thể từ chỗ này đi ra ngoài được, thật sự là rất giỏi.”
Bản thân cô là một công chúa nhỏ được nuông chiều từ bé, gia đình giàu có, bà ngoại lại xuất thân tiểu thư khuê các, từ bé đã được giáo dục theo kiểu tinh hoa. Cô theo học trường quốc tế, tiếp nhận nền giáo dục kiểu phương tây, có thể nói là ngoài việc người thân qua đời ra, cái “khổ” nhất mà cô từng nếm trải trong đời chính là vị đắng của ly Americano đá.
Nơi mà chỉ một cơn gió thổi qua cũng mang theo bụi đất này, cô chỉ từng thấy trong sách và phim ảnh, cảm giác đứng ở đây một lúc thôi cả người cũng sẽ bị phủ đầy bụi.
Thế nhưng Từ San San lại lớn lên ở đây, từ nơi này thi đỗ ra ngoài. Lúc này, Trì Tinh Dao ngoài khâm phục ra còn có chút xót xa.
Từ San San thì không thấy khổ sở gì nhiều. Sau khi vất vả thi đỗ ra ngoài, cô từng nghĩ cả đời này sẽ không bao giờ quay lại nữa, nhưng bây giờ trở về, cô lại không nghĩ đến những khó khăn ngày xưa, mà ngược lại còn có chút cảm khái vật đổi sao dời.
Nhất là khi nghe thấy giọng địa phương quen thuộc bên tai, không về thì không thấy gì, vừa về mới có cảm giác, hóa ra đây chính là cảm giác khi về nhà, thật kỳ diệu.
Từ San San nói với Trì Tinh Dao: “Đây là mấy năm nay mới làm một con đường. Hồi tôi còn đi học, ở đây còn chưa có đường, toàn là đường đất, cứ mưa là bẩn không chịu được. Những năm trước nữa, lúc tôi học tiểu học, môi trường còn tệ hơn, còn phải đi qua những con đường đất nhỏ dọc bờ ruộng bên sườn núi. Chỉ riêng việc đi học và tan học thôi đã mất gần một tiếng đồng hồ rồi.”
Trì Tinh Dao không thể tưởng tượng được điều đó gian khổ đến mức nào. Cũng chỉ mới hơn mười năm trước thôi, lúc đó cũng khoảng năm 2010 rồi. Cô biết trên thế giới này, ngay cả bây giờ, đất nước họ vẫn còn nhiều nơi chưa có điện, nhưng lúc này, khi chuyện đó thật sự xảy ra với người mình quen biết, trong lòng vẫn có chút không vui.
Hai người không đi thẳng vào làng, vào làng còn phải ngồi xe ba gác nhỏ thêm nửa tiếng nữa, nhưng trời đã tối, vào làng không an toàn lắm, nên họ quyết định tìm một nhà nghỉ ở thị trấn để ở lại.
Sáng sớm hôm sau, Từ San San và Trì Tinh Dao ngồi xe ba gác nhỏ về làng. Đã bao nhiêu năm trôi qua, ngôi làng vẫn còn đó. Mặc dù không ít người đã chuyển từ làng lên thị trấn, ngôi làng có phần hoang vắng, nhiều nhà bỏ không, nhưng vẫn còn một số người già không muốn rời xa quê hương hoặc cuộc sống khó khăn ở lại.
Thấy hai cô gái trẻ, mấy người đang trồng rau ngoài đồng không khỏi tò mò nhìn sang. Từ San San mỉm cười bước tới, nói bằng giọng địa phương: “Có phải bà A Tú không ạ? Cháu là San San đây, San San nhà dưới ạ.”
Bà A Tú tuổi đã cao nhưng thân thể vẫn khỏe mạnh, đầu óc cũng còn minh mẫn, nên vẫn nhớ ra cô: “San San à, sao cháu lại về đây? Chà, đã bảo là cháu có chí mà, mới mấy năm không gặp đã xinh đẹp thế này rồi.”
Cách ăn mặc có thể thay đổi, nhưng khí chất kia đã được nuôi dưỡng như một đứa trẻ thành phố rồi, nên lúc nãy bà không nhận ra.
Từ San San nói: “Cháu về tảo mộ, tiện thể xem nhà cửa thế nào. Bà A Tú vẫn khỏe chứ ạ?”
Bà A Tú cười nói: “Khỏe lắm, nhà cháu cũng chẳng có ai, trưa nay qua nhà bà ăn cơm, bà làm thịt gà cho cháu ăn!”
Từ San San vội từ chối: “Không cần đâu bà A Tú, cháu với bạn cháu chỉ về xem một chút thôi, lát nữa là đi ngay ạ.”
Bà A Tú đã sớm để ý đến cô gái bên cạnh, cũng xinh đẹp non nớt như có thể vắt ra nước, trẻ con thành phố đúng là ưa nhìn thật.
Từ San San nói: “Bà A Tú cứ làm việc đi ạ, cháu về nhà xem một chút, lát nữa cháu qua thăm bà.”
Bà A Tú xua tay với cô, Từ San San liền dẫn Trì Tinh Dao đi về phía ngôi nhà cũ nát của mình.
Gạch ngói đã hỏng, vách tường cũng đổ sập mấy chỗ, trông chẳng khác nào một ngôi nhà hoang, cảm giác chỉ cần đạp một cái là có thể sập cả căn nhà.
Từ San San có chút cảm khái: “Ngày trước chỉ muốn thoát ra ngoài, bây giờ trở về lại có cảm giác yên bình như về đến nhà. Con người sao mà kỳ lạ thế không biết.”
Lần đầu tiên Trì Tinh Dao thấy một ngôi nhà cũ nát đến vậy, cô đang tò mò nhìn xung quanh, nghe vậy liền hỏi: “Cha mẹ cô đối xử với cô có tốt không?”
Từ San San suy nghĩ một lát rồi lắc đầu: “Không hẳn là tốt, nhưng cũng không hẳn là tệ. Có gì ăn thì cho tôi một miếng, làm nông không tốt thì cũng đánh mắng tôi. Họ thường xuyên cằn nhằn về chuyện giáo dục bắt buộc, bảo rằng thà sớm quen với việc đồng áng còn hơn. Tôi mới học tiểu học, họ đã định gả chồng cho tôi, còn nói như vậy cuộc sống sau này của tôi sẽ ổn định. Đến giờ tôi vẫn không biết rốt cuộc họ có tốt với tôi hay không.”
Những người cả đời chưa từng bước chân ra khỏi nơi này, có lẽ kỳ vọng lớn nhất đối với cuộc sống cũng chỉ là sự ổn định. Tầm nhìn của họ chỉ đến đây thôi, vậy nên Từ San San thực sự không biết, việc cha mẹ muốn cô ổn định có phải là tốt cho cô hay không.
Lục tung cả ngôi nhà cũ nát, Từ San San cũng không tìm thấy thứ gì hữu ích. Hồi cô rời đi cũng đã gần như lật tung cả nhà lên rồi, chẳng có gì cả.
Trì Tinh Dao hỏi: “Ở đây không có giấy tờ nhà đất hay giấy khai sinh của cô à?”
Từ San San lắc đầu, Trì Tinh Dao nói: “Vậy cô có biết mình sinh ở bệnh viện nào không? Chúng ta có thể đến bệnh viện để tra cứu.”
Từ San San đáp: “Bọn họ nói tôi được sinh ở nhà, không đến bệnh viện.”
Trì Tinh Dao kinh ngạc: “Hả? Thật hay giả vậy, thời đại nào rồi mà còn có người sinh con ở nhà?”
Từ San San gật đầu: “Tôi nhớ cha mẹ tôi đã nói như vậy, còn bảo tôi ra đời khá vội, không kịp đến bệnh viện là đã oe oe khóc chào đời rồi.”
Thực sự không tìm thấy gì, Từ San San đành bỏ cuộc, nhưng vẫn quyết định đến nhà bà A Tú hỏi thăm. Bà A Tú đã sống ở đây cả đời, nếu việc sinh cô ra thực sự có vấn đề, chắc hẳn là bà A Tú sẽ biết.
Chỉ là, họ về đây không mua gì cả, đi tay không thì không tiện. May mà Từ San San đã chuẩn bị sẵn, cô lấy ra một bao lì xì hai trăm tệ.
Dĩ nhiên là bà A Tú không nhận, chỉ nói cô là con gái, một mình ở ngoài cũng không dễ dàng gì, bảo cô tự chăm sóc bản thân cho tốt là được.
Từ San San ép bà A Tú nhận: “Bà cứ nhận đi ạ, hai trăm tệ cũng không nhiều. Hơn nữa, bà A Tú, cháu có chuyện muốn hỏi bà ạ.”
Bà A Tú không từ chối được, đành đặt bao lì xì xuống rồi nói: “Muốn hỏi gì nào?”
Từ San San: “Bà A Tú, cháu có phải là con ruột của cha mẹ cháu không hả bà?”
Câu hỏi này vừa thốt ra, sắc mặt bà A Tú bỗng có chút thay đổi. Trì Tinh Dao đã nhận ra, cô và Từ San San nhìn nhau, xem ra lại bị thiên sư nói trúng rồi, thân thế của cô thật sự có ẩn tình.
Từ San San cười nói: “Bà A Tú, cháu đã lớn thế này rồi, cha mẹ cháu cũng đã qua đời, những chuyện trước kia thực ra cũng không cần giấu nữa. Cháu đã hỏi như vậy thì chắc chắn là vì cháu đã biết được điều gì đó. Bà cứ nói cho cháu biết đi, còn hơn là để cháu cứ mơ mơ hồ hồ cả đời, ít nhất thì cũng cho cháu biết cha mẹ ruột của mình là ai.”
Bà A Tú thở dài: “Sao cháu lại biết chuyện này? Chắc là chú của cháu sẽ không nói với cháu đâu nhỉ.”
Từ San San đáp: “Chỉ là tình cờ phát hiện ra thôi ạ. Bà A Tú, rốt cuộc là có chuyện gì, bà có biết cha mẹ ruột của cháu là ai không?”
Bà A Tú: “Cha mẹ cháu đều không còn nữa, cháu biết hay không thực ra cũng chẳng sao cả. Ngày trước bà nội cháu dặn chúng ta đừng nói lung tung, là sợ cháu biết mình không phải con ruột của bọn họ rồi sẽ không thân thiết với bọn họ nữa. Cha mẹ ruột của cháu sống ở trên thị trấn, họ Diệp, có mở một gian hàng ở chợ, cái nhà bán đồ rang sấy chính là bọn họ đấy.”
Từ San San không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi như vậy, không ngờ cô lại thật sự hỏi ra được.
Trì Tinh Dao đứng bên cạnh nói: “Vậy, bà A Tú, bà có biết làm thế nào mà San San lại đến nhà họ Từ không? Tại sao cha mẹ ruột của cô ấy lại không cần cô ấy nữa?”
Bà A Tú: “Còn vì sao nữa, vì là con gái chứ sao. Lại còn là một cặp con gái sinh đôi. Bà không biết cháu là chị hay là em, nhưng nhà cháu còn có một đứa nữa, sinh đôi đấy. Bà nội ruột của cháu không muốn nhận các cháu, chỉ muốn có một đứa cháu trai, đông quá lại nuôi không nổi. Thế là bế các cháu đi khắp nơi cho người ta. Nhà họ Từ này cũng khổ, sinh ba đứa thì chết cả ba, thân thể suy nhược, không sinh được nữa. Vừa nghe nói có người không cần con, liền vội vàng chạy qua bế cháu về.”
Bà đã có tuổi, nhưng chuyện năm đó cả làng họ vẫn bàn tán một thời gian dài. Sau này đứa trẻ lớn dần, nhà họ Từ sợ đứa trẻ biết sự thật sẽ quay về tìm cha mẹ ruột, nên đã dặn mọi người đừng nói ra. Bọn họ thấy nhà họ Từ đáng thương, thế nên cũng đều im lặng không nhắc đến nữa.
Không ngờ con bé San San này đã lớn thế này rồi, mà lại còn biết được thân thế của mình.
Trì Tinh Dao hỏi: “Vậy nhà họ Diệp sau đó có sinh được con trai không hả bà?”
Bà A Tú cười khẩy một tiếng: “Sinh được chứ, không sinh được thì sao báo ứng bọn họ được.”
Trì Tinh Dao vội hỏi: “Chuyện là thế nào hả bà, sao lại là báo ứng ạ?”
Bà A Tú: “Nhà họ Diệp đó tổng cộng sinh được bốn đứa con gái. Đứa lớn nhất vừa sinh ra đã bị vứt bỏ, không biết sống chết thế nào. Sau đó lại sinh một cặp song sinh, chính là San San. Người trong làng họ nói vì vứt bỏ con cái nên tổn hại phúc đức, không sinh được con trai. Cặp song sinh này bọn họ không vứt đi, nhưng cho người ta, chỉ cho một đứa, đứa còn lại thì giữ ở nhà nuôi, đặt tên là Chiêu Đệ. Kết quả không đầy hai năm sau lại sinh thêm một đứa con gái nữa. Lần này nhà họ Diệp tức đến mức suýt nữa thì ly hôn, đứa nhỏ đó cũng cho người ta rồi, nói là cho, nhưng hình như là bán đi. Bởi vì đứa lớn, tức là chị của San San ấy, bà cũng không biết là chị hay em, đã có thể làm việc đồng áng rồi. Mới ba bốn tuổi đã phải đứng trên ghế đẩu nấu cơm ở bếp, khổ lắm.”
Từ San San mím môi không nói gì, tuổi thơ của cô tuy cũng khổ như vậy, nhưng so sánh thế này, cha mẹ nuôi đối với cô đã là rất tốt rồi, ít nhất cũng đã nuôi cô khôn lớn.
Trì Tinh Dao hỏi: “Sau đó thì sinh được con trai hả bà?”
Bà A Tú đáp: “Phải đấy, đứa thứ năm là con trai, cưng như vàng như ngọc. Chị của San San cũng là một đứa trẻ đáng thương, sáu hay bảy tuổi gì đó, tóm lại là một năm trước khi cha mẹ của San San mất, con bé đó cũng mất rồi, rơi xuống sông chết đuối. Nhà họ Diệp chỉ còn lại một mống độc nhất đó thôi.”
Trì Tinh Dao không khỏi suy diễn theo thuyết âm mưu: “Là tai nạn hay là do nhà họ Diệp không muốn nuôi nữa nên hại chết hả bà?”
Bà A Tú: “Tai nạn, đúng là tai nạn. Con bé sáu bảy tuổi đã làm được không ít việc rồi, nuôi thêm vài năm nữa là có thể gả đi lấy tiền thách cưới. Nhà bọn họ dù thế nào cũng không dám giết một đứa trẻ lớn như vậy. Nhưng nhà đó cũng không ra gì, con bé nhỏ như vậy, sau khi chết được một năm thì bị bọn họ bán cho một nhà có đứa con trai cũng chết yểu, làm con dâu nuôi từ bé để kết minh hôn.”
Hai cô gái kinh ngạc vô cùng, minh hôn? Đây là chuyện gì thế này!
Bà A Tú nhìn San San, không kìm được đưa bàn tay khô gầy nhăn nheo của mình lên sờ mặt cô: “Chuyện này vốn dĩ chúng ta cũng không biết. Sau này cha mẹ cháu không còn nữa, đúng lúc chị cháu vừa mới minh hôn xong, rồi cháu được chú thím đưa đi. Chú của cháu cũng tính toán nuôi cháu thêm vài năm rồi gả đi, dù sao cũng không lỗ, lại còn có thể giúp việc nhà. Kết quả đưa đi không lâu thì chú của cháu cũng suýt gặp chuyện. Lúc đó bọn họ đều nghĩ chắc chắn là do chuyện minh hôn. Các cháu là chị em sinh đôi, giờ sinh cũng không rõ ràng, minh hôn phải hợp bát tự, hợp với con bé kia chẳng phải cũng giống như hợp với cháu sao. Lúc đó, cả người trong làng cũng thấy không may mắn, sợ nhỡ đâu hợp phải cháu chứ không phải con bé đã chết kia, vậy thì chính là người sống kết minh hôn rồi.”
Từ San San: “Vậy bọn họ nói cháu mệnh cứng khắc người thân, thực ra là vì chuyện minh hôn à?”
Bà A Tú gật đầu: “Đúng vậy, nhưng chuyện minh hôn này lại không tiện nói ra. Cha mẹ ruột của cháu chắc chắn là không cần cháu, gia đình chú thím của cháu cũng không dám nhận cháu nữa, sợ cháu ở lại sẽ ảnh hưởng đến vận khí của bọn họ, vậy nên mới đối xử với cháu như vậy.”
Từ San San bật cười, cô thật không ngờ, đằng sau cái danh mệnh cứng khắc người thân của mình lại có những chuyện như thế này, thực sự quá mức nực cười, quá nực cười mà.
Cội nguồn của mọi bi kịch đều là vì muốn có một đứa con trai.
Vậy mà trước đây cô còn thấy mình may mắn, tuy xuất thân không tốt, nhà nghèo, nhưng nhà cô chỉ có mình cô, không đến mức có thêm một đứa con trai rồi bị trọng nam khinh nữ. Hóa ra nếu không phải nhờ cha mẹ nuôi, e rằng cô chưa chắc đã sống được đến bây giờ.
Sau khi rời khỏi làng, Từ San San đeo khẩu trang đến khu chợ nhỏ ở thị trấn. Dù chưa chắc đã nhận ra, cô không muốn dính dáng gì đến cha mẹ ruột, nhưng lại tò mò không biết bọn họ trông như thế nào.
Trì Tinh Dao khoác tay cô đi cùng, hai người đến cửa hàng bán đồ rang sấy kia. Trì Tinh Dao đi vào trước, hỏi giá một vài loại đồ rang sấy.
Từ San San nhìn cửa hàng không lớn lắm, một người đàn ông già đến mức có thể làm ông nội của cô, vừa đút cơm cho một cậu bé ngốc nghếch, vừa trông coi việc buôn bán.
Trì Tinh Dao liếc nhìn, nói: “Ông vừa phải chăm sóc cậu bé, vừa phải trông cửa hàng, có bận rộn quá không?”
Ông lão họ Diệp cũng không thấy bị hỏi như vậy có vấn đề gì, chắc hẳn trước đây cũng có không ít người đã hỏi, bèn nói: “Bận không xuể cũng đành chịu thôi, bà nhà tôi mất mấy năm rồi, không mang nó theo thì tôi còn biết làm thế nào được.”
Trì Tinh Dao: “Cậu bé bị như vậy là bẩm sinh à?”
Ông lão họ Diệp vừa nghĩ đến đã tức đến nghẹn lòng: “Không phải bẩm sinh, sau này bị sốt làm hỏng não.”
Vốn dĩ đưa đến bệnh viện là không sao, nhưng mẹ nó cứ khăng khăng nói tiêm nhiều dễ làm người ta bị ngốc, đòi dùng bài thuốc dân gian gì đó, kết quả là chậm trễ, não bị sốt đến hỏng mất.
Trì Tinh Dao ồ một tiếng, tiện tay chỉ vào đống hạt dưa bên cạnh: “Cân cho cháu mười tệ đi ạ.”
Ông lão họ Diệp mở túi, dùng bát múc một bát lên cân, vừa đúng mười tệ.
Trì Tinh Dao trả tiền, kéo Từ San San ra ngoài.
Ra khỏi cửa hàng, ánh nắng bên ngoài chói chang khiến người ta không mở nổi mắt. Hai người ngoảnh lại, ông lão gầy gò, già nua lại ngồi vào trong cửa hàng tối tăm, tiếp tục đút cơm cho cậu bé ngốc nghếch.
Từ San San cười một tiếng: “Đúng là báo ứng.”
Trì Tinh Dao kéo cô: “Đi thôi, về nhà thôi. Về đến nơi tôi phải tắm rửa thật sạch sẽ, sau đó đi ăn một bữa no nê, bắt đầu tận hưởng kỳ nghỉ dài của mình thôi!”
Từ San San cười nói: “Tôi mời, mời chị ăn lẩu.”
Trì Tinh Dao: “Được thôi được thôi, hay là chúng ta đi du lịch đi. Dù sao cô cũng đang nghỉ hè mà, tôi tìm một nơi vừa rẻ vừa đẹp, một phong cảnh nhìn chán rồi, thì đi xem phong cảnh mà người khác đã chán.”
Từ San San tính toán lại quỹ đen của mình, cảm thấy đúng là có thể thả lỏng bản thân tận hưởng một chút, bèn gật đầu: “Được, nhưng tôi là sinh viên nghèo, nơi đắt quá tôi đi không nổi đâu.”
Trì Tinh Dao: “Yên tâm đi, tôi làm kế hoạch, đảm bảo chúng ta vừa chơi vui vừa không tốn kém!”
Hai cô gái cười nói vui vẻ bước về phía trước, bỏ lại mọi u ám sau lưng. Cho đến tận giây phút này, Từ San San mới hoàn toàn thoát khỏi bóng ma của cái mác mệnh cứng khắc người thân.
Người cha ruột không ra gì như vậy vẫn còn sống, vẫn chưa bị cô khắc chết, cô lấy tư cách gì mà tự cho mình là mệnh cứng khắc người thân chứ.
Hết chương 163.
