Chương 165: Không Tự Sát Mà Bị Giết

Chương 165: Không Tự Sát Mà Bị Giết

 

Sau khi rời khỏi biệt thự, Thư Nhụy ngồi trong xe, lòng cứ cảm thấy có gì đó không ổn. Cô với tay lấy chiếc túi xách bên cạnh, định gọi điện cho cậu em họ, nào ngờ vừa mở túi ra đã thấy lá bùa để bên trong trông như thể bị đốt qua.

 

Dù không cháy thành tro hoàn toàn nhưng trên đó vẫn có vài vệt đen của lửa. Thế nhưng lá bùa vẫn luôn nằm trong túi của cô, mà các vật dụng khác trong túi thì vẫn còn nguyên vẹn.

 

Nhìn lá bùa trong lòng bàn tay, Thư Nhụy lại nghiêng đầu nhìn về phía căn biệt thự, cuối cùng hạ quyết tâm bấm số gọi cho cậu em họ.

 

Tuy nhiên, trước khi nói ra suy đoán của mình, cô muốn xác nhận một điều: “Thiên sư là phải bắt tất cả các hồn ma sao? Nếu họ không hại người thì cũng không được ở lại à?”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Thiên sư không phải là người chuyên đi thu hồn ma. Vì có thể nhìn thấy ma quỷ nên họ làm được nhiều việc mà người thường không thể, ví dụ như giúp các vong hồn hoàn thành tâm nguyện còn dang dở. Thường thì khi tâm nguyện đã thành, bọn họ sẽ tự động rời đi mà không cần siêu độ. Trừ khi gặp phải ác quỷ đã từng giết người, chứ bình thường thì ngay cả thiên sư cũng sẽ không cưỡng ép thu phục bọn họ đâu.”

 

Nghe cậu nói vậy, Thư Nhụy mới thở phào nhẹ nhõm, cô hỏi: “Em có thời gian không, chúng ta gặp nhau một lát được chứ?”

 

Quý Nam Tinh gửi cho cô một địa chỉ, bảo cô cứ đến thẳng đó.

 

Thư Nhụy có chút bất ngờ khi thấy Tiêu Dã cũng ở nhà Quý Nam Tinh, hơn nữa hắn còn mặc đồ ở nhà, thậm chí còn rót trà cho cô, đúng kiểu nửa chủ nhà. Cô cảm thấy mối quan hệ của hai người này còn thân thiết hơn những gì cô thấy trước đây.

 

Sau khi cảm ơn Tiêu Dã, Thư Nhụy nhìn sang Quý Nam Tinh: “Lần trước chị cũng nghĩ đến một vài khả năng, nhưng vì không chắc chắn nên không nói. Nhưng hôm nay chị thấy khả năng là chị ấy rất lớn.”

 

Nói rồi cô đặt lá bùa lên bàn.

 

Tiêu Dã liếc nhìn rồi nói: “Bị đốt rồi này. Chị đã đến đâu hay lại có chuyện gì xảy ra à?”

 

Thư Nhụy đáp: “Trước đây trong giới có dấy lên một tin đồn tình cảm, liên quan đến Tuyết Dương và Úc Vị Trì, không biết hai em có nghe qua chưa.”

 

Quý Nam Tinh ừ một tiếng, còn Tiêu Dã thì nói: “Chắc chắn là biết rồi, lúc đó ầm ĩ thế cơ mà.”

 

Chuyện này hình như là từ năm ngoái thì phải. Hắn nhớ hồi còn đang học quân sự, rất nhiều người đã bàn tán về chuyện này, nghe nhiều nhất là nữ thần lấy nhầm chồng, mắt mù mới chọn Úc Vị Trì.

 

Đương nhiên cũng có người nói vì bọn họ đã kết hôn nhiều năm mà Khê Giang Nguyệt mãi không chịu có con, nên Úc Vị Trì mới ngoại tình.

 

Về chuyện con cái của bọn họ cũng có rất nhiều lời đồn. Nói đi nói lại thì Khê Giang Nguyệt và Úc Vị Trì đã kết hôn gần mười năm, Úc Vị Trì còn nhỏ hơn Khê Giang Nguyệt ba tuổi, trong khi cô ấy cũng đã ngót nghét bốn mươi rồi.

 

Nhưng cưới nhau bao năm mà bọn họ vẫn chưa có con. Tin đồn thì bảo hoặc là Khê Giang Nguyệt không muốn sinh vì sợ ảnh hưởng sự nghiệp, hoặc là Úc Vị Trì vô sinh nên không có con được.

 

Bao năm qua, hầu như năm nào cũng rộ lên một hai lần tin bọn họ ly hôn. Người hâm mộ còn nói, ngày nào đó bọn họ thật sự ly hôn thì cũng chẳng có gì bất ngờ. Kết quả là chưa đợi được bọn họ ly hôn thì đã nhận được tin Khê Giang Nguyệt qua đời.

 

Sau khi Khê Giang Nguyệt mất, người hâm mộ của cô ấy có thể nói là hận không thể lăng trì Úc Vị Trì. Bất kể là đúng hay sai, bọn họ đều gán cho anh ta đủ mọi thuyết âm mưu, nào là anh ta giết người vì tài sản của Khê Giang Nguyệt, nào là cô ấy đã muốn ly hôn từ lâu nhưng anh ta cứ dây dưa không dứt.

 

Cuối cùng, khi Khê Giang Nguyệt hạ quyết tâm ly hôn, anh ta không muốn mất cả người lẫn của nên đã ra tay sát hại vợ, rồi ngụy tạo thành hiện trường tự sát.

 

Dù những lời lẽ này có phần vô căn cứ, bởi lẽ có phải tự sát hay không thì pháp y sẽ phán định chứ đâu phải cứ muốn ngụy tạo là được, nhưng lời đồn thổi nhiều quá đã dần khiến công chúng cũng tin là thật, thật sự cho rằng Úc Vị Trì giết người vì tiền.

 

Dù Úc Vị Trì đã giành được giải Ảnh đế, nhưng rõ ràng là thiện cảm của công chúng dành cho anh ta không bằng Khê Giang Nguyệt. Vì thế, khi cô ấy kết hôn với anh ta, rất nhiều người đã đau lòng. Giờ đây, nữ thần lại bị nghi là do anh ta hại chết, những lời chửi rủa lan tràn trên mạng, dẫu đã mấy tháng trôi qua mà cơn bão bạo lực mạng vẫn không hề có dấu hiệu lắng xuống.

 

Thư Nhụy nói: “Mối quan hệ của chị Giang Nguyệt và chị là người tài trợ và người được tài trợ. Chị học xong đại học hoàn toàn là nhờ sự giúp đỡ của chị ấy, sau này vào showbiz cũng là nhờ chị ấy cho tài nguyên. Hồi đóng ‘Thanh Dao Truyện’ dính tin đồn tình cảm, chị ở trong đoàn phim, đã luôn để mắt đến Úc Vị Trì, anh ta không hề làm chuyện gì có lỗi với chị Giang Nguyệt cả. Đương nhiên, sau này có hay không thì chị không biết.”

 

Quý Nam Tinh hỏi: “Chị nghi ngờ hồn ma đi theo chị có thể là Khê Giang Nguyệt?”

 

Thư Nhụy gật đầu: “Đúng vậy. Hôm nay chị đến nhà chị Giang Nguyệt, lúc ra về thì lá bùa đã thành ra thế này. Còn một chuyện nữa chị thấy rất lạ, chị có hỏi Úc Vị Trì một vài chuyện về chị Giang Nguyệt, nhưng rõ ràng là anh ta không muốn nói nhiều. Cảm giác của chị không phải là anh ta đang trốn tránh vì không muốn nhắc lại chuyện buồn, mà là một sự lạnh lùng, lảng tránh.”

 

Tiêu Dã lên tiếng: “Khê Giang Nguyệt được công bố là tự sát do trầm cảm. Bệnh trầm cảm ngoài các triệu chứng về chức năng cơ thể thì môi trường xung quanh cũng rất quan trọng. Nếu vốn chỉ bị trầm cảm nhẹ mà bị hoàn cảnh dồn ép, dẫn đến trầm cảm nặng rồi tự sát cũng không phải là không thể. Mà cái giới của các chị vốn đã phức tạp, nếu còn bị người đầu ấp tay gối đả kích, ảnh hưởng, vậy thì có lẽ việc khiến một người bị trầm cảm cũng dễ thôi.”

 

Quý Nam Tinh nhìn Thư Nhụy: “Chị nghi cái chết của Khê Giang Nguyệt có liên quan đến Úc Vị Trì?”

 

Thư Nhụy khẽ mím môi, do dự một lúc rồi mới nói: “Chị cũng không muốn nghi ngờ như vậy, nhưng quả thật có chút đáng ngờ. Em có thể nhìn thấy ma không? Nếu gặp được chị Giang Nguyệt, có phải là có thể hỏi thẳng chị ấy không?”

 

Cô nói ra suy đoán của mình: “Chị nghe người ta nói, âm hồn không tan là vì chấp niệm chưa tiêu. Nếu hồn ma đi theo chị trước đây thật sự là chị Giang Nguyệt, liệu chị ấy có chấp niệm gì không? Chị ấy đi theo chị như vậy có phải là muốn chị giúp gì đó không, có liên quan đến cái chết của chị ấy không? Nhưng đây đều là suy đoán của chị thôi, chị hy vọng là mình đã đoán sai.”

 

Cô hy vọng chấp niệm của Khê Giang Nguyệt là một điều gì đó khác, còn hơn là cả đời này yêu nhầm người.

 

Quý Nam Tinh đáp: “Gặp được. Nếu hồn phách của chị ấy còn tỉnh táo và lý trí thì đúng là có thể hỏi thẳng. Nhưng e là Úc Vị Trì sẽ không cho chị đến nhà anh ta nữa đâu.”

 

Dù là vì đã làm chuyện gì mờ ám hay vì lý do nào khác, cái thái độ cố tình lảng tránh đó rõ ràng sẽ không cho Thư Nhụy cơ hội đến nhà lần thứ hai.

 

Thư Nhụy suy nghĩ một lát rồi nói: “Vậy nếu chúng ta không vào nhà, chỉ gọi ở ngoài cửa thì sao? Nếu chị Giang Nguyệt nghe được, liệu có khả năng tự mình ra ngoài không? Chỉ là, khu biệt thự đó hơi khó vào, có lẽ chị phải hỏi thăm xem có ai ở đó không, xem có cách nào vào được không.”

 

Tiêu Dã hỏi: “Khu nào vậy?”

 

Thư Nhụy đáp: “Khu Hoa Hồng.”

 

Quý Nam Tinh nói: “Nếu là khu Hoa Hồng thì chúng ta có thể vào thẳng.”

 

Khu trang viên Hoa Hồng, năm đó ông chủ của công ty bất động sản Vinh Thịnh đã chết ở đó, cả nhà không còn một ai sống sót, ngay cả thầy pháp Thái Lan mời từ nước ngoài về cũng bị mù mắt, phải chạy trối chết về nước. Hồi đó căn nhà này còn bị Hắc Lệnh Kỳ bao phủ, nên tuy người chết rất nhiều, gần như cả căn nhà bị tắm trong máu tanh, nhưng trước khi Hắc Lệnh Kỳ quy vị cũng đã quét sạch âm khí.

 

Dù vậy, căn nhà này vẫn trở thành nhà ma, thậm chí vì có quá nhiều cái chết thảm khốc mà giá giảm xuống như cho cũng không bán được, còn kéo theo giá nhà xung quanh giảm mạnh.

 

Cuối cùng, gần như bán lỗ bán tháo ngôi nhà cho một thiên sư tên là Bạch Nghĩa Long.

 

Vị thiên sư này cũng có tên trong Cục Quản lý, nhưng ông hoạt động trong giới giải trí. Mệnh phạm “quan độc”, tức là số không vợ không con, nên sau khi tạo dựng được chút danh tiếng trong giới, ông đã nhận nuôi vài đứa trẻ mồ côi, nhận thẳng làm đệ tử. Đứa nào có đạo duyên thì theo Huyền Môn, không có thì cứ sống như một người bình thường.

 

Ông cũng chỉ mong về già dù không được con cháu quây quần vui vẻ, thì trong đám đệ tử đó chỉ cần có một đứa có lương tâm, thỉnh thoảng đến thăm mình là đủ rồi.

 

Bạch thiên sư rất có tiếng tăm, dù sao thì muốn nổi danh trong giới giải trí, việc xây dựng danh tiếng cũng rất quan trọng. Trước đây, người ta bán nhà ở khu Hoa Hồng cho ông cũng là vì nhìn vào danh tiếng của ông. Có một vị thiên sư tọa trấn ở đây thì chắc chắn là nơi có phong thủy địa lý cực tốt, ông sống ở đây chính là một tấm biển quảng cáo sống.

 

Trước khi đến, Quý Nam Tinh đã gọi điện liên lạc trước, nhưng hôm nay Bạch thiên sư không có ở nhà, nghe nói là đi xem phương hướng làm lễ khai máy cho một đoàn phim, nên đệ tử của ông ra đón.

 

Người đệ tử đó đã gần ba mươi tuổi, có lẽ thật sự không có duyên với nghề này nên chẳng học được chút gì từ Bạch Nghĩa Long. Sau đó anh ta chuyển sang giới tài chính, dứt khoát giúp sư phụ quản lý tài sản.

 

Các đệ tử mà Bạch Nghĩa Long nhận nuôi đều là trẻ mồ côi, nên đương nhiên sẽ mang họ của ông. Người ra đón họ là đại đệ tử, tên Bạch Quan Kỳ. Hồi nhỏ anh ta còn từng chơi với Quý Nam Tinh, giờ xa cách nhiều năm gặp lại, anh ta vẫn nhận ra cậu ngay lập tức: “Lâu rồi không gặp, chớp mắt một cái em đã lớn thế này rồi.”

 

Quý Nam Tinh mỉm cười: “Anh Tiểu Bạch, đây là bạn em, họ đi cùng em đến đây.”

 

Tiêu Dã đưa tay ra phía người đến: “Chào anh, tôi là Tiêu Dã.”

 

Bạch Quan Kỳ bắt tay hắn: “Chào cậu chào cậu, cứ gọi tôi là anh Tiểu Bạch như Nam Tinh là được rồi.”

 

Thư Nhụy cũng gật đầu với anh ta: “Chào anh, tôi là Thư Nhụy.”

 

Bạch Quan Kỳ nhận ra Thư Nhụy. Tuy cô không quá nổi tiếng, nhưng cũng là một nữ diễn viên quen mặt, dù không nhớ rõ tên nhưng nhìn mặt thì lại thấy quen.

 

Về mảng huyền thuật, Bạch Quan Kỳ không có thiên phú, nhưng lại là đệ tử đầu tiên mà Bạch Nghĩa Long nhận nuôi, nên sư phụ anh ta cũng khó tránh khỏi việc cảm thấy không cam lòng, thường xuyên đưa anh ta theo bên mình, hy vọng có thể khai sáng cho anh ta.

 

Lúc đó Bạch Quan Kỳ đang học cấp ba, còn Quý Nam Tinh mới học tiểu học. Cả hai đều được sư phụ của mình dắt theo, những lúc bận rộn thì họ lại bị ném chung vào thư viện, để người lớn trông người nhỏ.

 

Tuy sau này thấy Bạch Quan Kỳ thật sự không có khiếu, sư phụ anh ta cũng đành từ bỏ ý định, ít khi đến Cục Quản lý nữa, nhưng dù sao họ cũng có vài lần giao tình ở thư viện.

 

Bạch Quan Kỳ lái chiếc xe tham quan nhỏ trong khu ra, mời họ lên xe rồi mới hỏi: “Sao đột nhiên lại đến tìm sư phụ anh vậy?”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Không phải đến tìm chú Bạch, chỉ là bọn em muốn vào trong này thôi.”

 

Bạch Quan Kỳ nghe là hiểu ngay: “Nhà nào trong đây xảy ra chuyện à?”

 

Quý Nam Tinh: “Nhà Úc Vị Trì. Các anh có phát hiện nhà anh ta có gì bất thường không?”

 

Bạch Quan Kỳ lắc đầu: “Cách xa quá, trừ khi đối phương rất hung dữ, âm khí lan tỏa ra ngoài, chứ bình thường cũng chẳng ai rảnh rỗi đi ngang qua cửa nhà anh ta làm gì.”

 

Thư Nhụy đi sau Quý Nam Tinh, vẻ mặt bình tĩnh nhưng trong lòng lại kinh ngạc. Cô không quen Bạch Quan Kỳ, nhưng cô biết trong giới có một vị đại sư rất lợi hại họ Bạch, chuyên xem mệnh, đổi tên, còn có một số đoàn phim mời ông xem ngày giờ khai máy, đoán vận mệnh tên phim. Vị Bạch đại sư này cực kỳ lợi hại, những đoàn phim nhỏ có tiền cũng chưa chắc mời được.

 

Lúc này, Thư Nhụy lại có một nhận thức hoàn toàn mới về bản lĩnh của Quý Nam Tinh, trong lòng cũng có thêm vài phần tự tin, nghĩ rằng nếu cậu em họ không giải quyết được, ít nhất cũng có thể gọi vị đại sư lợi hại hơn đến để cứu nguy.

 

Giống như mấy bác sĩ thực tập vậy, một cú điện thoại là có thể mời một vị chuyên gia mà đến số cũng khó lấy.

 

Biết được ý đồ của họ, Bạch Quan Kỳ nói: “Vậy anh đưa các cậu đến nhà Úc Vị Trì nhé?”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Quý Nam Tinh đáp: “Không cần đâu, cứ đến nhà chú Bạch đi anh, lát nữa em sẽ thử chiêu hồn xem sao.” Nếu hồn phách của Khê Giang Nguyệt thật sự vẫn còn ở đó.

 

Bạch Quan Kỳ đáp một tiếng rồi đưa họ về nhà.

 

Trên đường về, anh ta có chút bồi hồi. Đứa bé ngày xưa mới cao đến thắt lưng anh ta, anh ta làm bài tập cấp ba, còn cậu thì ngồi bên cạnh đọc sách có tranh, không biết đã nhận hết mặt chữ chưa. Nhiều năm trôi qua như vậy, người ta đã có chút danh tiếng trong giới, nếu thật sự so về bản lĩnh, có khi sư phụ anh ta cũng không bằng đứa bé này.

 

Hai năm nay, anh ta không ít lần nghe sư phụ than thở, nói rằng lão Yến kia sao lại khéo nhận đệ tử đến thế, chỉ có hai người mà ai cũng tài giỏi. Đứa nhỏ nhất này còn chưa thành niên mà đã có thể vượt qua hơn một nửa số người trong Cục Quản lý rồi.

 

Mỗi lần nghe sư phụ than thở như vậy, mấy anh em đệ tử bọn họ cũng chỉ biết cười trừ, biết làm sao được chứ, bọn không có thiên phú mà.

 

Sau khi Bạch Nghĩa Long chuyển đến đây đã thay đổi toàn bộ phong thủy của căn nhà. Ông không phải là người kinh doanh nên không cần bố trí phong thủy trợ tài vận, chỉ cầu được hai chữ ổn định, nhưng thường thì ổn định lại là điều khó nhất.

 

Vừa bước qua cổng lớn, mọi người chỉ cảm thấy dường như luồng khí nóng bức do mặt trời thiêu đốt đã bị cuốn phăng đi khi đi qua cổng vòm phủ đầy hoa cỏ. Dù mặt trời vẫn còn gay gắt, nhưng khi đi vào bên trong, lại có cảm giác mát mẻ của hơi nước, mặc dù ở cổng chính không hề có hòn non bộ hay ao nước.

 

Quý Nam Tinh nhìn quanh một vòng, nói: “Xem ra chú Bạch đã tìm được không ít đồ tốt.”

 

Nếu không thì khí ở đây không thể thuận như vậy. Tám phương đều là một góc riêng, nhưng lại liên kết và hỗ trợ lẫn nhau, khiến cho toàn bộ khí vận thông suốt, khí sống động mà không bị phân tán. Vì mới ở chưa lâu nên nhân khí vẫn chưa hòa hợp hoàn toàn, đợi ở lâu hơn, khi đã hòa hợp với nhân khí, thế phong thủy này mới thực sự được kích hoạt.

 

Bạch Quan Kỳ cười nói: “Sư phụ anh định dưỡng già ở đây. Nếu không phải nhờ chuyện lần trước mà vớ được món hời, thì tìm đâu ra nơi non nước hữu tình thế này chứ. Trước đây ông ấy còn tính đến chuyện về quê bao cả một ngọn đồi đấy.”

 

Nhưng có thể sống ở thành phố thì ai lại muốn về quê chứ. Giới đạo gia của bọn họ tuy cũng nói về “thiên nhân hợp nhất”, nhưng cũng rất coi trọng chất lượng cuộc sống. Có được một nơi yên tĩnh giữa chốn ồn ào thế này thật sự rất hiếm có.

 

Quý Nam Tinh: “Tiếc là nơi này còn thiếu một vật trấn trạch.”

 

Khí ở đây trong mắt cậu đang lơ lửng, tuy rất trôi chảy, nhưng không cô đặc, cần có một pháp khí trấn trạch để hoàn toàn trấn áp tám phương. Nhưng không có vật trấn trạch cũng không sao, đợi hòa hợp với nhân khí thì đó cũng là một cách trấn trạch.

 

Bạch Quan Kỳ nói: “Sư phụ anh cũng nói vậy, cứ tiếc mãi là không tìm được đồ tốt. Vật trấn trạch thông thường không trấn được khí trường ở đây, đành phải từ từ tìm kiếm thôi. Nóng rồi phải không, uống chút đồ uống nhé?”

 

Người trẻ tuổi chắc không thích uống trà, nên Bạch Quan Kỳ cho người ép một ít nước trái cây, nhưng lại rót trà hoa cho Thư Nhụy: “Người nổi tiếng chắc sẽ kiểm soát lượng đường nhỉ, uống chút trà hoa làm đẹp da.”

 

Thư Nhụy mỉm cười cảm ơn.

 

Bạch Quan Kỳ nói: “Nếu lát nữa định chiêu hồn, có cần phải chọn một phương vị không? Chứ khí trường ở đây, hồn ma bình thường không vào được đâu.”

 

Quý Nam Tinh uống một ngụm nước trái cây: “Em chọn rồi, ngay bồn hoa bên phải lúc vào. Khí trường ở đó yếu nhất.”

 

Bạch Quan Kỳ không nhịn được cười một tiếng: “Trước đây anh thường nghe sư phụ nói mấy anh em bọn anh cộng lại cũng không bằng một người nhà Yến đại sư, thường than thở tre già măng mọc. Anh có hai sư đệ còn không phục, thật nên để chúng nó đến đây xem thử, em chỉ cần đi vào, liếc mắt một cái là biết ngay chỗ nào khí trường yếu nhất.”

 

Quý Nam Tinh cười nói: “Chuyện này có lẽ giống như có người bẩm sinh thị lực tốt vậy, là bẩm sinh chứ không phải bản lĩnh học được sau này.”

 

Chỉ riêng điểm “bẩm sinh” này thôi cũng đủ khiến sư phụ bọn họ thèm thuồng rồi.

 

Bạch Quan Kỳ trò chuyện với Quý Nam Tinh một lúc, biết cậu giờ đã học cấp ba, còn chia sẻ không ít kinh nghiệm thi đại học. Trong lòng Thư Nhụy vẫn lo lắng chuyện chiêu hồn, nhưng cô không biểu hiện ra ngoài, chỉ yên lặng ngồi một bên nghe họ nói chuyện phiếm.

 

Mãi đến gần sáu giờ, Bạch Quan Kỳ mới hỏi: “Có cần chuẩn bị gì không?”

 

Quý Nam Tinh: “Chỉ cần một cái chậu than đốt bùa là đủ rồi.”

 

Bạch Quan Kỳ cho người đi lấy chậu, rồi cùng họ ra vườn hoa nhỏ bên ngoài. Đã nhiều năm rồi anh ta không thấy những chuyện thế này. Sư phụ anh ta ở trong giới giải trí chủ yếu là làm những việc tính toán, cùng lắm là xem phong thủy, chẳng có cảnh tượng gì to tát.

 

Mặt khác, anh ta cũng muốn xem Quý Nam Tinh đã trưởng thành đến mức nào.

 

Tiêu Dã mở chiếc túi mang theo, lấy ra một xấp bùa. Mỗi loại bùa đều được đựng trong một túi tài liệu cỡ tương đương. Sau một hồi tìm kiếm, hắn đã tìm ra túi ghi “Chiêu Hồn Phù” rồi đưa cho Quý Nam Tinh.

 

Bạch Quan Kỳ liếc nhìn, không nhịn được khẽ hít vào một hơi: “Kho phù chú này khá đầy đủ đấy.”

 

Tiêu Dã cười với anh ta: “Nếu Bạch đại sư cần gì cũng có thể tìm tôi nhé, còn có thể đặt làm riêng nữa.”

 

Bạch Quan Kỳ có chút ngạc nhiên: “Cậu là Phù Lục Sư à?”

 

Anh ta còn tưởng Tiêu Dã chỉ là bạn của Quý Nam Tinh, kiểu đến xem cho vui thôi.

 

Tiêu Dã lắc đầu: “Không phải, chỉ là biết vẽ bùa thôi.”

 

Phù Lục Sư chắc chắn sẽ biết vẽ bùa, nhưng người biết vẽ bùa chưa chắc đã là Phù Lục Sư. Sự khác biệt giữa hai bên nằm ở sự sáng tạo.

 

Phù Lục Sư ngoài việc có thể vẽ bùa theo sách, còn phải có khả năng tự sáng tạo, nhưng khoản này thì Tiêu Dã lại không làm được, vì hắn hoàn toàn không hiểu về ngũ hành thuật. Hắn chỉ có thể sao chép y nguyên, nên kiếp này có lẽ không thể trở thành Phù Lục Sư được.

 

Nhưng không sao, hắn cứ làm một cỗ máy vẽ bùa hình người bình thường, lo hậu cần cho Quý Náo Náo nhà hắn là đã đủ mãn nguyện rồi.

 

Sau khi chọn sơ qua phương vị, Quý Nam Tinh cuộn lá Chiêu Hồn Phù trong tay, tiện tay vẽ một vòng tròn. Cậu dùng hai ngón tay kẹp lá bùa, tay bắt pháp quyết, miệng lẩm nhẩm chú thuật rồi khẽ rung tay, lá bùa liền bùng cháy.

 

Quý Nam Tinh ném lá bùa vào chậu, tháo chuỗi hạt trên tay rồi khẽ lắc kim linh.

 

Tại nhà của Úc Vị Trì ở cách đó không xa, trong căn phòng tối om bị rèm cửa che kín ánh sáng, chiếc tivi treo tường đang chiếu một bộ phim truyền hình, âm thanh vặn cực nhỏ. Úc Vị Trì ngồi dựa trên giường, chăm chú nhìn vào màn hình, bên trong đang chiếu phim của Khê Giang Nguyệt.

 

Anh ta chỉ xem những cảnh có Khê Giang Nguyệt, đến cảnh của người khác thì tua nhanh qua. Khi thấy cô ấy xuất hiện, ánh mắt anh ta cũng trở nên dịu dàng.

 

Trên chiếc tủ tivi phía dưới, có ba viên đá được xếp chồng lên nhau một cách kỳ lạ, xếp từ lớn đến nhỏ, dưới cùng là một lá bùa màu vàng.

 

Sự yên tĩnh trong phòng bị phá vỡ khi lá bùa đột nhiên lay động.

 

Nhìn lá bùa như bị gió thổi rung lên hai cái, ánh mắt Úc Vị Trì lập tức thay đổi. Cửa chính và cửa sổ đều đóng chặt, cửa gió điều hòa cũng không hướng về phía này, nên trong phòng không thể có gió. Không có gió, nghĩa là sự lay động của lá bùa vừa rồi là bất thường.

 

Anh ta nghĩ đến điều gì đó, từ cau mày bỗng chuyển sang vui mừng. Anh ta nhảy xuống giường, nhìn quanh rồi nói: “A Nguyệt, là em về phải không? A Nguyệt, em có thể cho anh biết em vẫn còn ở đây không? Em vẫn còn ở đây đúng không? Anh có thể cảm nhận được sự tồn tại của em. Em có thể cho anh một chút, chỉ một chút dấu hiệu thôi, chứng tỏ là em vẫn còn ở đây, để anh biết em vẫn còn ở bên cạnh anh là đủ rồi. Bất kể em là người hay là ma, chỉ cần em còn ở đây, anh không cầu mong gì hơn nữa.”

 

Nhưng lá bùa chỉ động một lát rồi lại trở nên yên tĩnh.

 

Ở nhà họ Bạch, Quý Nam Tinh khẽ hửm một tiếng. Vẻ mặt Thư Nhụy có chút căng thẳng, hỏi: “Sao vậy em?”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Có thứ gì đó đang giam giữ chị ấy.”

 

Cậu có thể cảm nhận được hồn phách của Khê Giang Nguyệt vẫn còn đó, nhưng có thứ gì đó đã giam giữ cô ấy lại nên mới không chiêu hồn đến được.

 

Tiêu Dã khẽ cau mày: “Rắc rối lắm không? Nếu không được thì hay là gọi anh Chương qua, nhờ anh ấy lẻn vào xem thử.”

 

Quý Nam Tinh: “Không rắc rối đâu, không phải thứ gì lợi hại. Mọi người lùi ra sau một chút.”

 

Nghe vậy, mấy người vội vàng lùi lại vài bước. Quý Nam Tinh lại rút ra mấy lá Chiêu Hồn Phù, bước về phía chậu than. Lần này cậu không chỉ đốt một lá, mà sau khi cầm chuỗi hạt bắt ấn quyết, mấy lá Chiêu Hồn Phù liền vút một tiếng bay lên không trung, linh văn trên lá bùa hiện lên, tất cả ngưng tụ lại với nhau.

 

Phực một tiếng, lửa lớn bùng lên, tổng cộng sáu lá bùa đồng thời cháy thành tro. Cùng lúc đó, một cơn gió mạnh bất chợt nổi lên, nhưng tro bùa đã cháy lại chỉ xoay tròn tại chỗ, không hề bị thổi đi nơi khác.

 

Tại nhà của Úc Vị Trì, những rung động vốn đã lắng xuống lại một lần nữa nổi lên, những viên đá xếp chồng lên nhau đột nhiên phát ra tiếng động nhỏ.

 

Trong lòng Úc Vị Trì vừa dấy lên một niềm vui, tưởng rằng đó là Khê Giang Nguyệt đang đáp lại mình, kết quả lại thấy những viên đá xếp chồng rung động ngày càng mạnh, dường như muốn thoát khỏi một thế lực trói buộc nào đó.

 

Động tĩnh này khiến Úc Vị Trì có chút hoảng hốt. Đây là đá an thần, lúc đại sư đưa cho anh ta đã nói rằng, nếu có thể xếp chồng lên nhau, chứng tỏ trong nhà có vong hồn. Dùng bùa an hồn để an vị, sau đó đặt đá an thần lên, có thể giúp thần hồn của người đã khuất được nuôi dưỡng.

 

Nhưng động tĩnh hiện tại trông có vẻ không bình thường.

 

Anh ta lao tới định đè những viên đá xuống để chúng ngừng rung, nhưng vừa chạm vào, ba viên đá xếp chồng đã vỡ tan tành, như thể nổ tung từ bên trong ra. Những mảnh đá văng ra còn bắn vào tay anh ta, lập tức cắt ra những vệt máu.

 

Nhưng dường như Úc Vị Trì không cảm thấy đau đớn, anh ta hoảng hốt nhặt những mảnh đá vỡ, muốn ghép chúng lại với nhau để xếp chồng lên lần nữa.

 

Nhưng đá đã vỡ thì chính là vỡ, không thể nào phục hồi được. Một đống đá vụn cũng không thể xếp chồng lên được nữa.

 

Tình hình bên Úc Vị Trì ra sao Quý Nam Tinh không quan tâm. Dưới thuật chiêu hồn mới của cậu, thế lực khống chế hồn phách kia hoàn toàn không chịu nổi đòn tấn công của cậu. Sự trói buộc bị phá vỡ, một luồng âm phong thổi tới, hồn phách của Khê Giang Nguyệt từ xa cũng bị một lực hút kéo từ từ bay đến.

 

Khê Giang Nguyệt vẫn mặc chiếc váy ngủ màu trắng. Nghe nói cô đã uống thuốc tự sát tại nhà, trước khi chết còn tắm rửa và trang điểm.

 

Nhưng hồn ma xuất hiện trước mặt cậu lúc này rõ ràng không phải là tướng chết của người tự sát. Trên người cô còn quấn đầy những sợi chỉ đỏ, những sợi chỉ đó cắm sâu vào cơ thể cô, đang ra sức rút đi thứ gì đó từ trên người cô.

 

Hết chương 165.

 

Chương 165: Không Tự Sát Mà Bị Giết

Ngày đăng: 23 Tháng 4, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên