Chương 166: Đội Hình Con Cua
Thể lực tốt, khóc cũng dai cười cũng lâu.
Hai mẹ con cười nghiêng ngả không ngớt suốt ba phút, Chu Kỳ An tiếp tục rửa bát, rửa xong lại vội vàng chạy về phòng viết kịch bản.
Thời gian vào phó bản trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã đến lúc phải giao kịch bản cho Hoa Cổ Thành.
“Công việc nhiều như núi.”
Cậu vốn là dân vẽ vời thiết kế quảng cáo, bây giờ lại phải kiêm luôn cả viết lách.
Không có nhiều thời gian để sáng tác bay bổng, hiện tại những kịch bản Chu Kỳ An nộp lên đều là từ những phó bản cậu đã trải qua, được chỉnh sửa lại cho phù hợp.
Cậu không hề lơ là, trầm ngâm viết đoạn kết cho kịch bản mới:
[Bóng lưng của cô gái trẻ chạy càng lúc càng xa, băng qua đường phố, xuyên qua cơn mưa tầm tã.
Phía bên kia đường là một trường đại học, cô dừng bước, bước vào khuôn viên trường. Không biết từ lúc nào mưa đã tạnh, bên đường vọng lại tiếng cười nói vui vẻ của các cặp đôi, cô tiếp tục đi về phía trước, đi qua căn tin đông đúc, đi qua tiếng đọc sách rộn ràng… Cho đến khi linh hồn hoàn toàn tan biến, cô đã đi hết cuộc đời của mình.]
Kết thúc trong kịch bản khác với trong phó bản.
Đối diện với cao ốc Kim Tường chỉ có vỉa hè, Kim Chi cũng chưa từng tận mắt nhìn thấy trường đại học, nhưng trong sáng tác văn học, Chu Kỳ An chọn cho cái kết nhẹ nhàng hơn một chút.
Khi dừng bút, một cơn gió lạnh thổi vào, Chu Kỳ An ho khan vài tiếng. Cửa sổ phòng ngủ không đóng, nhưng vừa rồi là một luồng khí lạnh từ trong đầu ùa ra, khiến người ta hơi hoảng sợ.
Chẳng lẽ là di chứng của việc cậu bị lây nhiễm?
Chu Kỳ An vội vàng kiểm tra bảng dữ liệu cá nhân, thậm chí cả ba lô cũng không bỏ qua, may mà không phát hiện ra vấn đề gì.
Trước khi đóng bảng điều khiển, cậu đột nhiên phát hiện một đường viền mờ nhạt trên bề mặt Thẻ vạn năng.
Hình như là một bông hoa kỳ lạ.
Không phải Tiên Khách Lai, tạo hình độc đáo, giống như một con chim đang sải cánh bay cao, giống Hoa Lan Quân Tử hơn, cậu nhớ loại hoa này còn được gọi là hoa thiên điểu.
Đợi đến khi Chu Kỳ An nhìn lại, màu sắc của thẻ đã trở lại bình thường, như thể tất cả chỉ là ảo giác.
Cậu cẩn thận xem xét nhiều lần, cuối cùng xác định là mình nhìn nhầm.
Mấy đêm liền thức trắng trong phó bản, lại đang viết câu chuyện của Kim Chi, cảm xúc chưa thoát ra được, đột nhiên nhìn nhầm cũng là chuyện bình thường.
“Hoa thiên điểu…” Cậu sinh viên đại học từng nói đã trồng một số cây hoa thiên điểu trước mộ Kim Chi, mong cô ấy kiếp sau được tự do, Chu Kỳ An nghĩ: “Lần sau trước khi vào phó bản đi viếng cô ấy một chút vậy.”
…………..
Buổi chiều, nghĩa trang Vạn Tịnh.
Ban đầu còn định trì hoãn thêm vài ngày, nhưng Chu Kỳ An bỗng nhớ ra sếp chỉ cho nghỉ nửa ngày, sau đó trừ khi vào phó bản, còn lại đều là ngày làm việc.
Cậu gọi điện cho cậu sinh viên đại học, chiều hôm đó thì đến nghĩa trang.
“Mười tám đời tổ tông nhà…..” Tay Chu Kỳ An ôm hoa tươi, cuối cùng vẫn nuốt câu chửi thề nhắm vào chế độ làm việc quanh năm suốt tháng của sếp xuống.
Cậu sinh viên đại học vẫn đang nghiền ngẫm mối quan hệ giữa Thẩm Tri Ngật và Mục Thiên Bạch, rõ ràng là hai người khác nhau, sao có thể là một? Lái chiếc xe sang trọng, sau khi ra khỏi cửa hàng hoa thì cậu ta chở Chu Kỳ An đến nghĩa trang.
Trên đường đi, nhận ra tâm trạng Chu Kỳ An không tốt, cậu sinh viên đại học cố gắng làm dịu bầu không khí một chút: “Bây giờ đến, hoa trồng lần trước chắc chưa mọc đâu.”
Chu Kỳ An chỉ ừ một tiếng.
Cậu sinh viên đại học lại nói: “Gần đây giá đất ở nghĩa trang lại tăng, may mà mua sớm.”
Luận điệu về ngày tận thế trên mạng ngày càng nhiều, gần đây người ta bắt đầu chuộng việc chọn mua đất nghĩa trang, nghe nói nơi này còn muốn xây dựng loại quan tài chống chìm dưới đáy biển gì đó.
Chu Kỳ An thuận miệng hỏi giá cả.
“Ừm… Lúc trước em mua chỉ có sáu trăm nghìn, bây giờ đã tám trăm nghìn.” Giá khởi điểm cho một ngôi mộ cơ bản ở nghĩa trang Vạn Tịnh cũng đã mười vạn, trước đó cậu sinh viên đại học đã chọn khu mộ được thiết kế riêng, nên còn đắt hơn.
Chu Kỳ An đã hoàn toàn tỉnh táo, mí mắt giật giật hai cái.
Thế giới này đã phát điên đến phút cuối cùng rồi sao?! Gộp lại còn đắt hơn giá nhà của cậu gấp mấy lần.
Vì nhân viên quản lý nghĩa trang đã nhận được thêm tiền boa nên rất nhiệt tình dẫn bọn họ đi, vừa đi vừa nói mỗi ngày mình đều lau chùi bia mộ ở đó rất cẩn thận.
Đến nơi, người quản lý mỉm cười rời đi.
Bia mộ cũng được thiết kế riêng, trên đó có hình mặt trăng và mặt trời, tượng trưng cho mặt trời và mặt trăng, soi sáng luân hồi.
Chu Kỳ An đặt bó hoa tươi xuống, vừa mở miệng đã nói: “Chị Kim Chi xinh đẹp, xin hãy phù hộ cho em.”
Cậu sinh viên đại học suýt chút nữa bị không khí nghẹn chết.
Chu Kỳ An vẫn đang nói: “Chúa, Phật tổ, Ngọc Hoàng Đại Đế… Ai em cũng đều đã cầu xin rồi, nhưng lần nào cũng vô dụng, xin chị hãy phù hộ cho em.”
Cầu nguyện xong, cậu nhìn cậu sinh viên đại học: “Cậu cũng cầu nguyện đi.”
Cậu sinh viên đại học gượng cười: “Chúng ta làm như vậy có vụ lợi quá không?”
Bọn họ mới đến chưa đầy một phút.
Chu Kỳ An xua tay: “Chuyện ôn lại để khi xuống dưới hẵng nói… Bây giờ tranh thủ thời gian, lát nữa tôi còn phải đến chỗ bố, ông bà nội ngoại cầu bình an nữa.”
Lúc sống đừng làm chuyện trái lương tâm, chết rồi cầu xin ban phước cũng không có gì phải ngại.
Bị một loạt họ hàng làm cho choáng váng, cậu sinh viên đại học vội vàng gật gật đầu.
Cả buổi chiều, những người cần bái đều đã bái xong.
Ra ngoài một chuyến, Chu Kỳ An nhân tiện làm hết mọi việc, cậu bảo cậu sinh viên đại học về trước, còn mình thì gọi điện thoại liên lạc với Ứng Vũ.
Một tiếng sau, Chu Kỳ An ngồi trên chiếc xe Ứng Vũ phái đến đón, cậu lại được đưa đến phòng thí nghiệm Tàng Ốc.
“Chỉ cần tôi không có xe, tôi có thể mãi mãi ngồi xe của người khác.”
Khóe miệng tài xế giật giật, chẳng hiểu sao lại cảm thấy có chút chua xót trong lời nói của cậu, chỉ cần mình biết lái xe, cả đời sẽ phải lái xe cho người khác.
Không.
Anh ta lắc đầu nguầy nguậy, đây là so sánh kiểu gì vậy chứ, chẳng qua là ông chủ bảo anh ta tranh thủ thời gian đi đón người thôi mà.
Chu Kỳ An như nhìn ra anh ta đang nghĩ gì: “Không phải đang đốt xăng của anh chứ?”
“…” Xin đừng nói nữa!
Trên đường rất ít xe cộ, đến gần phòng thí nghiệm càng không thấy một chiếc xe nào.
Làn sương mù bao trùm xung quanh viện nghiên cứu dày đặc hơn rất nhiều, trước đây mỗi tháng đều cần phải chặn lại một lượng lớn, bây giờ thỉnh thoảng sương mù lại dày đặc, chỉ trong vòng một tuần qua, trên toàn cầu đã có thêm gần bốn mươi điểm neo được mở ra.
Từ lâu Chu Kỳ An đã có một suy đoán, máu thịt oán khí của người chơi đã chết có lẽ có tác dụng nuôi dưỡng phó bản, xuất phát từ góc độ này, nếu không phải bản thân trò chơi có yêu cầu về thông số của người chơi, thì nó đã ước gì càng nhiều người vào càng tốt.
Thế giới mới sớm muộn gì cũng sẽ sụp đổ trong vòng luân hồi, đến lúc đó, lại là một trò chơi mới.
“Nếu số lượng người đến thế giới mới quá ít, sẽ không đủ để chống đỡ cho vòng luân hồi tiếp theo.”
Hiệp hội Săn Cá Voi muốn kiểm soát số lượng người chơi, bản thân đã phạm vào điều cấm kỵ của trò chơi, có lẽ cậu có thể lợi dụng điểm này.
“Tới rồi.” Lời nói của tài xế đã cắt ngang những lời lẩm bẩm lầm bầm của Chu Kỳ An, trong giọng nói không hiểu sao lại có chút kinh ngạc.
Chu Kỳ An ngẩng đầu lên, cậu cũng có chút ngạc nhiên.
Không xa phía trước, một bóng người đang đứng đó, người đàn ông đeo kính ngay cả khi đang đứng trong màn sương, bộ đồng phục được ủi phẳng phiu không một nếp nhăn, trên mặt không nhìn ra chút mệt mỏi nào sau khi vừa ra khỏi phó bản.
Ngược lại, trên đường đi Chu Kỳ An đã ngáp gần mười lần rồi.
Ứng Vũ vậy mà lại đích thân ra đón cậu.
Chu Kỳ An nheo mắt, đối phương vừa trở về chắc chắn còn rất nhiều việc phải xử lý mới đúng.
“Đi theo tôi.” Ứng Vũ vẫn luôn kiệm lời, sau khi Chu Kỳ An xuống xe, anh ta đã trực tiếp dẫn cậu đi vào bên trong phòng thí nghiệm.
Dọc đường đi, tất cả các bậc thang, tường, thậm chí là cả trần nhà đều được làm bằng kim loại đặc biệt, Chu Kỳ An không nhớ nổi mình đã đi qua bao nhiêu cánh cửa phát ra ánh sáng trắng, chỉ riêng số lần Ứng Vũ nhập mật khẩu, quét khuôn mặt cũng không dưới mười mấy lần, cậu mơ hồ có linh cảm, nơi mình đang đi đến gần với trung tâm của phòng thí nghiệm.
Lại một lần nữa nhập mật khẩu xong, ánh sáng trắng chói mắt biến mất, phòng thí nghiệm cuối cùng mà bọn họ đến, bên trong đặt những thứ kỳ quái giống như mẫu vật.
Nhưng mà, ngay khi bước vào, Chu Kỳ An đã bị một thứ thu hút.
Cậu sải bước đi tới.
“Đây là… Nhẫn đầu lâu 2.0?”
Không đúng, ánh mắt cậu dừng lại trên phần giới thiệu ở phía dưới, phát hiện nó là phiên bản 3.0.
Điều khiến Chu Kỳ An ngạc nhiên chủ yếu là chiếc nhẫn được đặt trong lồng kính, mà bên trong lồng kính không có sương mù, tương đương với thế giới thực.
Nhưng Nhẫn đầu lâu là đạo cụ của phó bản, vậy mà lại có thể hiển thị.
Ứng Vũ: “Nguyên liệu mang từ Thôn Phong Thủy về rất hữu dụng, đặc biệt là tế đàn…”
Nghĩ đến cảnh tượng cuối cùng khi mang tế đàn về, anh ta dừng lại một chút: “Đã bổ sung thành công một số nguyên tố còn thiếu, Nhẫn đầu lâu phiên bản 3.0 có thể tồn tại ở thế giới thực hơn ba ngày.”
Tiếp tục phát triển, sẽ sớm có tin tốt.
Ngoài việc kiểm tra nguyên liệu, Nhẫn đầu lâu còn có thể kiểm tra âm khí và đánh giá sơ bộ mức độ tiến hóa của người chơi. Những điều này sẽ không phá vỡ sự cân bằng dữ liệu của trò chơi, nhưng cũng coi như là gián tiếp nâng cao thực lực của người bình thường, tăng xác suất được chọn làm người chơi.
Lý do Ứng Vũ dẫn Chu Kỳ An đến đây rất đơn giản, trước đó trong quá trình thu thập nguyên liệu, Chu Kỳ An đã góp không ít công sức, cậu nên được chứng kiến thành quả.
Lý do Chu Kỳ An chủ động tìm Ứng Vũ cũng rất đơn giản——
Đến để tố cáo.
Đầu ngón tay lướt qua nhãn mác bên ngoài lồng kính, cậu đột nhiên nói: “Ngàn người ngàn mặt, không phải ai cũng muốn làm người chơi, nhưng ít nhất phải có quyền lựa chọn, đây mới là mục đích ban đầu của phòng thí nghiệm.”
Ứng Vũ nghe ra lời nói của cậu còn có hàm ý khác.
Chu Kỳ An nghiêng đầu: “Nếu… có người không muốn phòng thí nghiệm tiếp tục phát triển thì sao?”
Ứng Vũ nhìn cậu, ra hiệu cho cậu nói tiếp.
“Hiệp hội Săn Cá Voi đã xúi giục để A Linh viết tên của ba chúng ta lên bức tượng.”
Viết tên cậu và cậu sinh viên đại học thì rất dễ hiểu, hai người thường xuyên cùng nhau vào phó bản, kỹ năng chữa trị của cậu sinh viên đại học cũng từng bị lộ trước mặt một số người chơi. Hiệp hội Săn Cá Voi biết được những thông tin này, ra tay cũng là chuyện bình thường.
Nhưng Ứng Vũ thì khác.
Rất ít người biết đến mối quan hệ giữa hai bên, Hiệp hội Săn Cá Voi không có lý do gì đột nhiên ra tay với anh ta.
Nghĩ đi nghĩ lại thì cũng chỉ có một lời giải thích.
“Trước khi anh mất tích, tôi đã gặp một người chơi tự xưng là Lục gia.”
Chu Kỳ An tóm tắt những gì đã xảy ra ở chợ quỷ, những phần liên quan đến bản thân đều được cậu lướt qua, khi cậu nhắc đến ba chữ “Người thủ thành”, ánh mắt sau cặp kính của Ứng Vũ dần trở nên sắc bén.
“Tôi đoán các anh đã thử tìm kiếm dấu vết của Hiệp hội Săn Cá Voi trong thế giới thực, nhưng không thu hoạch được gì đúng không.”
Ứng Vũ không phủ nhận.
Đối với những chuyện chưa được xác thực hoàn toàn, ví dụ như chuyện về Người thủ thành, anh ta sẽ không dễ dàng kết luận. Nhưng trực giác mách bảo anh ta rằng, những gì Chu Kỳ An nói là sự thật.
Chu Kỳ An mỉm cười: “Những gì tôi nói sau này đều có thể kiểm chứng, nhưng có một điều không cần kiểm chứng.”
“… Tên phản đồ của phòng thí nghiệm năm xưa đó đã nói cho Hiệp hội Săn Cá Voi biết ngày tháng năm sinh của anh và cả kế hoạch Tàng Ốc, coi như là vé thông hành.”
Lý tưởng của phòng thí nghiệm và Hiệp hội Săn Cá Voi hoàn toàn trái ngược nhau, một bên muốn kiểm soát số lượng người chơi phá đảo, một bên không ngừng mở rộng, sự tồn tại của Ứng Vũ trong mắt bọn họ chắc chắn là cái gai trong mắt, cái đinh trong thịt.
“Tiếp theo chắc chắn bọn họ còn có thêm nhiều kế hoạch nhắm vào phòng thí nghiệm nữa.”
Khả năng tiếp thu thông tin của Ứng Vũ rất nhanh, sau khi suy luận một chút, anh ta khẽ gật đầu: “Tình huống cậu nói quả thực có khả năng xảy ra.”
Chu Kỳ An khoanh tay dựa vào tường, một bên lông mày hơi nhướn lên: “Không phải có khả năng, mà là nhất định. Dù sao chuyện xấu gì bọn họ cũng làm ra hết rồi, bây giờ chúng ta đi xử lý bọn họ thôi.”
Trên lồng kính phản chiếu biểu cảm ngông cuồng của cậu.
Ứng Vũ không khỏi bật cười.
Có lẽ anh ta không ngờ đối phương còn có mặt này.
Có qua có lại mới toại lòng người, Chu Kỳ An vẫn giữ vẻ lưu manh hiếm thấy, nhưng giọng điệu lại dần trở nên nghiêm túc: “Thực tiễn là tiêu chuẩn kiểm nghiệm chân lý, tháng trước không phải đã nói sẽ lập đội sao? Phó bản tới, tôi có cách vào được phó bản của bọn họ.”
Thẩm Tri Ngật chưa bao giờ làm việc gì mà không nắm chắc, hắn nói có năng lực định vị được sự tồn tại của Hiệp hội Săn Cá Voi thì tuyệt đối sẽ không có sơ hở.
Chu Kỳ An còn định dẫn theo cậu sinh viên đại học và sếp.
Còn mẹ cậu thì thôi, tạm thời Chu Kỳ An chưa định mạo hiểm để mẹ và sếp gặp mặt.
Bây giờ cậu phải lập tức thành lập một đội ngũ có thể giúp cậu tung hoành ngang dọc, khiến người khác phải quỳ phục!
Ứng Vũ nhắc nhở cậu: “Nếu là đạo cụ lập đội nhiều người, còn có thể dẫn thêm người.”
Chu Kỳ An lắc đầu.
Những người chơi thân thiết với cậu sau khi vào phó bản, chắc chắn sẽ bị Hiệp hội Săn Cá Voi “Chăm sóc” đặc biệt, nếu không phải có khả năng sinh tồn đỉnh cao thì vào đó chẳng khác nào đi tìm chết.
Dẫn theo cậu sinh viên đại học là bất đắc dĩ, có trị liệu sẽ hỗ trợ rất lớn cho việc sử dụng Thánh Khí, hơn nữa để cậu ta ở lại thế giới thực một mình, nói không chừng lại xảy ra tình huống bị cưỡng ép kéo vào phó bản.
Ứng Vũ không nói thêm gì nữa, chỉ nói: “Sau ngày mai thì ngày nào tôi cũng rảnh.”
Nói xong chuyện chính, Chu Kỳ An lấy cái ba lô nặng trịch ra, bên trong là những thứ thu được từ trong phó bản Tiên Khách Lai lần này.
Cậu dốc hết tất cả lên một chiếc bàn tròn trống không gần đó.
Rầm.
Chiếc bàn tròn bị đè sập.
Chu Kỳ An im lặng một lúc, sau đó phán một câu: “Tham ô à.”
Nếu không thì sao cái bàn có thể ọp ẹp như vậy?
“…”
Chu Kỳ An không đưa nguyên liệu ngay khi ra khỏi phó bản, mà để đến bây giờ mới đưa là còn có chút tâm tư khác.
“Lần này tôi muốn đổi lấy đạo cụ có thể kiềm chế cảm giác thèm ăn như [Túi Dưỡng Sinh], tốt nhất là hai cái.”
Cho dù phòng thí nghiệm không thể tự nghiên cứu chế tạo, cũng có thể thu mua từ các hiệp hội khác.
Giao dịch này có lợi cho cả hai bên, bản thân nó không phải là đạo cụ bảo mệnh, giá trị thấp hơn nhiều so với đạo cụ thế mạng và thời hạn bảo vệ người mới mà lần trước bọn họ đã đưa.
Ứng Vũ không có lý do gì để từ chối, anh ta gật đầu: “Được.”
Mục đích chuyến đi này đều đã đạt được thuận lợi, Chu Kỳ An xua tay: “Vậy tôi về trước, ngày mai còn phải đi làm.”
Nhìn bóng lưng cậu rời đi, Ứng Vũ có chút tiếc nuối vì người này không nghiên cứu khoa học, nếu không anh ta nhất định phải đào góc tường công ty của đối phương.
Chu Kỳ An rất biết cách nắm bắt chừng mực, trước là chủ động vào phó bản giải cứu, bây giờ đưa ra một lượng lớn nguyên liệu nhưng chỉ yêu cầu đạo cụ no bụng, còn có việc giới thiệu về Hiệp hội Săn Cá Voi, cần người ta lập đội là một chuyện, nhưng việc đối phương cho biết tất cả có thể tạo điều kiện cho phòng thí nghiệm ra tay trước để loại bỏ nguy hiểm tiềm ẩn.
Trong mỗi lần giao dịch, Chu Kỳ An đều để phòng thí nghiệm chiếm thế thượng phong.
Nếu Ứng Vũ đoán không lầm, cậu đang đợi Nhẫn đầu lâu được nghiên cứu thành công hoàn toàn, đến lúc đó sẽ đưa ra yêu cầu để phòng thí nghiệm mỗi lần vào phó bản thì hãy dẫn theo nhân viên công ty hoặc người quen bên cạnh cậu, để nâng cao khả năng sống sót cho những người đó.
Bất chợt, Ứng Vũ như nghĩ đến điều gì, có chút buồn cười lắc đầu: “Có lẽ cậu ấy còn muốn dùng điểm này, để sếp của mình làm việc không công.”
……..
Lúc đi ra ngoài không cần nhập mật khẩu nữa, Chu Kỳ An cười tủm tỉm gọi điện cho sếp.
Vừa mới kết nối, giọng nói bên kia lạnh lùng hơn thường ngày: “Cho cậu nghỉ nửa ngày, cậu chạy đi đâu chơi bời vậy?”
Chu Kỳ An ngơ ngác.
“Số bước vận động của cậu lại tăng lên rồi đấy.”
Khóe miệng Chu Kỳ An giật giật.
Camera đầu thai à? Còn giám sát số bước chân của nhân viên.
Trong lòng thầm chửi bậy mấy câu, cậu học theo giọng điệu nịnh nọt của người quản lý nghĩa trang lúc nãy: “… Dù sao tôi cũng chỉ là nhân viên quèn, không thích hợp cứ tiếp xúc với lãnh đạo, vậy nên tôi đã đặc biệt đến đây để bắc cầu nối nhịp cho ngài.”
“Phó bản tới, chúng ta cùng vào phó bản với lãnh đạo, đi đối phó với một hiệp hội muốn hãm hại bọn họ, hiệp hội đó tên là Săn Cá Voi.”
“Có được ân tình này, sau này nhân viên công ty vào phó bản, có thể đi ké đội ngũ của chính phủ, chẳng phải còn hữu dụng hơn việc đào tạo nhân viên sao?”
“Ngài thấy thế nào?”
Chỉ vài câu nói, cậu đã lập tức khiến sếp vui vẻ ra mặt.
“Duy trì mối quan hệ tốt đẹp với lãnh đạo là điều rất cần thiết, phó bản này tôi nhất định sẽ tham gia. Tiểu Chu à, cậu làm tốt lắm…”
“Đâu có đâu có, đều là nhờ ngài chỉ bảo.”
“Vậy tôi cho cậu nghỉ thêm nửa ngày nữa.”
Hai bên nịnh nọt nhau một hồi, lúc sắp đi đến cửa, Chu Kỳ An lạnh lùng cúp điện thoại.
Tài xế đang đợi ở gần phòng khách, vừa hay nghe được một đoạn, biểu cảm vô cùng đặc sắc.
Lên xe xong, Chu Kỳ An chống cằm, nhìn phong cảnh lướt qua ngoài cửa sổ, lặp lại câu nói lúc nãy: “Chỉ cần tôi không có xe, tôi có thể mãi mãi ngồi xe của người khác.”
Tài xế: “…”
Chu Kỳ An đột nhiên hỏi: “Sao anh không nói chuyện với tôi?”
Tài xế lạnh lùng giữ im lặng.
Chu Kỳ An: “Chỉ cần tùy tiện bịa ra vài câu, thỉnh thoảng báo cáo với Ứng Vũ, chẳng phải anh có thể tạo thêm ấn tượng tốt trước mặt lãnh đạo rồi sao?”
Tài xế suýt chút nữa phanh gấp.
Cậu đúng là thiên tài!
…………
Dùng một buổi chiều, một lão nhân viên công sở đã kết thúc chuyến đi vất vả của mình, đồng thời nhận thêm được nửa ngày nghỉ.
Mẹ Chu không có ở nhà, không cần đoán cũng biết bà lại chạy xuống lầu đánh mạt chược với bác Vương.
“Phải để một số đồng nghiệp trong công ty biết được những gì tôi đã cống hiến cho bọn họ, sau này khi nào bọn họ thành tài, sẽ dẫn dắt hàng xóm láng giềng của tôi.”
Thuê ngoài từng lớp một, bảo vệ bạn mạt chược và bạn tán gẫu của mẹ.
Buổi tối, Chu Kỳ An tắm rửa xong, dựa vào ghế sô pha chờ tóc khô, trong đầu thỉnh thoảng lại hiện lên những hình ảnh rời rạc. Hiện tại xem ra, việc khôi phục hoàn toàn trí nhớ tuyệt đối không phải là chuyện tốt, sẽ gây ra rất nhiều bất lợi cho cơ thể.
“Quản lý Quỷ thị, Tư tiên sinh…”
Chu Kỳ An thầm đọc những cái tên này, chúng dường như đang cố gắng hết sức để cậu nhớ lại mọi thứ.
E rằng việc khôi phục trí nhớ còn đi kèm với những nguy hiểm khác.
Sau khi tắm xong, đôi mắt vẫn còn đọng nước, có cơn gió lạnh thổi từ ngoài cửa sổ vào, như thể bị phủ một lớp sương giá.
Chu Kỳ An đột nhiên cười lạnh một tiếng.
Đội ngũ đi đánh Hiệp hội Săn Cá Voi đã được thành lập, ngoài ra, cậu vẫn còn có một con át chủ bài tuyệt đối.
Không phải Thẻ Vạn Năng, cũng không phải Cốt chú tử vong, càng không phải Thánh Khí.
… Mà là một quân bài, Hiệp hội Săn Cá Voi hoàn toàn không nhận ra, đã tự tay đưa cho cậu.
Nhìn chằm chằm vào bể cá đối diện trong một lúc lâu, khóe môi Chu Kỳ An hiện lên nụ cười lạnh lùng, lại đến lúc câu cá rồi.
Cơn đau đầu còn sót lại từ phó bản kéo dài đến tận bây giờ, nghỉ ngơi một lúc, Chu Kỳ An cố gắng bò dậy, xử lý thiết bị nghe lén mà đám người Triệu Tam Tuần đã lắp đặt trước đó.
Bụp một tiếng, thiết bị nghe lén bị bóp nát.
Xuống địa ngục với chủ nhân của mày đi.
Cậu phủi tay vào thùng rác, Chu Kỳ An lại cuộn người trên ghế sofa.
Bây giờ trong nhà không còn ai khác, rất yên tĩnh, thỉnh thoảng có tiếng gió đêm thổi qua, mái tóc ướt át khẽ lay động.
Ôm chiếc gối tựa màu trắng mềm mại, Chu Kỳ An nghiêng đầu gối lên đó, phồng má thổi những sợi tóc rơi xuống trước mặt.
“Nhanh khô tự nhiên đi.”
Với độ dày và độ dài mái tóc của cậu, sấy tóc là một công trình cực kỳ vĩ đại, cậu hoàn toàn không muốn động đậy.
“Giá như có người có thể sấy tóc miễn phí cho mình thì tốt biết mấy.”
Mang theo suy nghĩ viển vông đó, Chu Kỳ An mơ màng chợp mắt, không biết qua bao lâu, khi cậu sắp chìm vào giấc ngủ say, bên cạnh đột nhiên truyền đến tiếng rung rất rõ ràng.
Trước lạ sau quen, bây giờ bị đánh thức cậu cũng chẳng còn cảm giác gì nữa.
Chu Kỳ An chỉ hơi nhíu mày.
Điện thoại đổ chuông, không phải công việc thì cũng là chuyện rắc rối liên quan đến trò chơi, vừa mới liên lạc với sếp xong, có thể loại trừ khả năng đầu tiên.
Nhắm mắt mò mẫm xung quanh, cậu mò được điện thoại, trượt ngón tay mở khóa: “A lô.”
Giọng Hàn Lệ truyền đến: “Xảy ra chuyện rồi.”
“Ồ.”
Hàn Lệ ngẩn người.
Sao không nghe ra chút ngạc nhiên nào vậy?
Không xảy ra chuyện Chu Kỳ An mới thấy lạ, dụi dụi vào gối tựa, cậu uể oải ngáp một cái: “Nói đi, chuyện gì?”
Hàn Lệ bên kia hoàn hồn lại, dường như không tiện nói rõ, ngàn lời vạn chữ chỉ còn lại mấy chữ: “Lên diễn đàn xem đi.”
Hết chương 166.
