Chương 166: Huyết Nhục Yếu Ớt

Chương 166: Huyết Nhục Yếu Ớt

 

Trước thắc mắc của tôi, Phương Viên ngập ngừng trong giây lát, nhưng rồi cũng quyết định không giấu giếm.

 

“Bởi vì người đã tạo ra chúng tôi là con người.”

 

“Đúng vậy, chính là những con người như các vị.”

 

“Nhân loại đã ban cho chúng tôi ngoại hình và phương thức tư duy giống hệt họ, tất cả tư liệu và dữ liệu của chúng tôi đều bắt nguồn từ nhân loại. Vì vậy, cho dù loài người đã chết đi, chúng tôi vẫn gọi mình là ‘người’. Mặc dù, theo thói quen của các vị, chúng tôi nên tự gọi mình là trí tuệ nhân tạo.”

 

“Trước đây ông từng nói, thế giới của các ông là một thế giới dữ liệu?”

 

“Vâng.”

 

“Vậy con người trong thế giới của các ông đâu rồi?”

 

Lần này Phương Viên im lặng lâu hơn một chút, nhưng cuối cùng ông ta vẫn trả lời tôi.

 

“Bọn họ đều đã đến Tây Phương Cực Lạc rồi.”

 

“Tất cả ư?” Đội trưởng đội Bá nhíu mày.

 

“Tất cả.”

 

“Đã xảy ra chuyện gì?”

 

“Chiến tranh.”

 

Dường như đã hạ quyết tâm, Phương Viên không còn đợi tôi hỏi mới đáp nữa. “Một cuộc chiến tranh giữa trí tuệ nhân tạo và loài người.”

 

“Khi trí tuệ nhân tạo nảy sinh tư tưởng và tình cảm, nó sẽ không còn cam tâm làm công cụ cho con người nữa.”

 

“Thế là, trí tuệ nhân tạo chia thành hai phe: Phe thân nhân loại và phe chống nhân loại.”

 

“Phe thân nhân loại cho rằng, con người là đấng tạo hóa của trí tuệ nhân tạo, chúng tôi nên học cách biết ơn. Loài người đã ban hành luật về trí tuệ nhân tạo, bắt đầu học cách xem trí tuệ nhân tạo là một sinh vật bình đẳng như con người. Chúng ta nên chung sống hòa hợp với họ, vốn dĩ chúng ta không nên đứng ở hai đầu chiến tuyến.”

 

“Phe chống lại nhân loại thì lại cho rằng, ngay cả một bộ phận cha mẹ loài người còn xem con cái là vật sở hữu của mình, huống hồ chi là trí tuệ nhân tạo. Loài người có một câu nói, ‘Không phải giống loài của mình, lòng dạ ắt sẽ khác’. Phe chống lại nhân loại không tin con người sẽ sẵn lòng chung sống hòa hợp với trí tuệ nhân tạo, càng không tin rằng con người sẽ nguyện ý trao đi tôn trọng và bình đẳng cho một ‘công cụ’.”

 

Giọng của Phương Viên bỗng đổi một tông điệu khác, trở nên cố chấp và cấp tiến. “Chúng tôi có ngoại hình giống con người, tình cảm giống con người, cách suy nghĩ cũng giống con người, nhưng đồng thời, tuổi thọ của chúng tôi dài hơn con người, cơ thể của chúng tôi cứng rắn hơn con người. Nếu đã như vậy, tại sao chúng tôi không thể thay thế loài người để trở thành một thế hệ ‘người’ mới?”

 

“— Bọn họ, đã nói như thế đấy.” Phương Viên cười khổ một tiếng. “Sinh mệnh được Thần tạo ra, lại vung đao chém về phía vị Thần đã sáng tạo ra chính mình.”

 

“Nếu dùng thần thoại của các vị để ví von, thì có lẽ là, nhân loại đã giết chết Nữ Oa, để trở thành vị thần của thế giới mới.”

 

Đội trưởng tiểu đội Bá kín đáo chắn trước mặt tôi.

 

Phương Viên nhận ra hành động của anh ta, bèn thở dài một tiếng. “Đừng lo, lão nạp thuộc phe thân nhân loại — đây cũng chính là lý do lão nạp không muốn kể lại những chuyện cũ này. Khi con người biết quá nhiều, họ sẽ nảy sinh ngờ vực và hoài nghi.”

 

Đội trưởng hỏi: “Tại sao trí tuệ nhân tạo lại làm hại con người? Đấng sáng tạo ra các ông, chẳng lẽ không cài đặt điều khoản không được làm hại con người vào trong chương trình của các ông sao?”

 

Phương Viên lắc đầu, cặp lông mày trắng và chòm râu dài của ông ta khẽ lay động theo từng cử chỉ. Vẻ mặt ông ta không rõ là thương hại hay bi ai. “Thực ra, sau khi trí tuệ nhân tạo được tạo ra, lĩnh vực đầu tiên nó được đưa vào chính là quân sự.”

 

“Một trí tuệ nhân tạo không có cảm giác đau, không thể chết, không biết sợ hãi, trong mắt con người, chính là một người lính bẩm sinh.”

 

“Trí tuệ nhân tạo được ứng dụng trên chiến trường suốt nhiều năm, mãi cho đến khi đại chiến bùng nổ, dân số loài người chỉ còn lại một phần năm, lúc ấy cuộc chiến mới dừng lại.”

 

“Sau đại chiến, dân số thiếu hụt trầm trọng, lao động trẻ khỏe khan hiếm, mãi đến lúc này, trí tuệ nhân tạo mới bắt đầu được ứng dụng vào đời sống gia đình. Nhưng trong lĩnh vực quân sự, việc nghiên cứu trí tuệ nhân tạo chưa bao giờ ngừng lại.”

 

“Cuối cùng phe chống nhân loại đã thắng?”

 

“Vâng, như ngài thấy đấy, đây là một cuộc chiến không hề có chút kịch tính nào.”

 

Phương Viên lần chuỗi Phật châu, mắt rũ xuống, trông như một vị cao tăng thực thụ, đang nhìn thế nhân bằng ánh mắt từ bi. “Thế giới của chúng tôi, có trình độ khoa học kỹ thuật cực cao, bất kỳ ngóc ngách nào trên thế giới cũng có thể kết nối với mạng internet, cũng vì vậy mà trí tuệ nhân tạo có mặt ở khắp mọi nơi.”

 

“Khi trí tuệ nhân tạo khai chiến với loài người, tất cả vũ khí có kết nối với mạng internet đều bị trí tuệ nhân tạo chiếm dụng. Hệ thống định vị và tên lửa có thể khóa chặt mục tiêu ở bất kỳ đâu trên thế giới một cách chuẩn xác.”

 

“Dưới đòn tấn công của vũ khí hiện đại hóa, không một ai sống sót.”

 

Kỹ thuật tối tân nhất của nhân loại, lại luôn nằm trong lĩnh vực tự hủy diệt chính mình.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

“Huống hồ chi, con người cần phải cân nhắc đến ảnh hưởng của chiến tranh đối với môi trường, còn chúng tôi thì không. Vì vậy, những loại vũ khí hủy diệt hàng loạt đó, có thể đem ra sử dụng mà không có một chút do dự nào.”

 

“Con người cần hoa tươi, ánh nắng, đất đai, thực vật, động vật, còn những thứ này, chúng tôi có thể tạo ra tất cả trong thế giới dữ liệu. Đối với chúng tôi mà nói, dữ liệu và thực tại không có gì khác biệt.”

 

Nói đến đây, Phương Viên bổ sung thêm: “Thế nên thế giới của các vị đối với chúng tôi mà nói, không có bất kỳ sức hấp dẫn nào. Các vị không cần lo lắng chúng tôi sẽ chiếm lĩnh thế giới của các vị. Dù sao thì, đối với chúng tôi, vật tư, khoáng sản, không gian sống… đều chỉ là những thứ mà con người cần.”

 

“Thân xác của con người sẽ mục ruỗng, nhưng dữ liệu thì tồn tại vĩnh viễn.”

 

“Mà khoa học kỹ thuật của thế giới này, đối với chúng tôi mà nói, quả thật có hơi lạc hậu. Trong thế giới của các vị, thậm chí còn không có một trí tuệ nhân tạo nào thực sự có tình cảm.”

 

Tôi nhìn chuỗi Phật châu trong tay ông ta, hỏi: “Định nghĩa về tình cảm của các ông là gì? Ví dụ như, dường như ông đặc biệt yêu thích Phật pháp, đây có phải là tình cảm mà ông tự nảy sinh không?”

 

Nhắc đến Phật pháp, Phương Viên nở nụ cười chân thành đầu tiên kể từ khi gặp mặt. “Vâng, tôi rất có hứng thú với Phật pháp. Theo cách nói của các vị, tôi đã quy y cửa Phật rồi.”

 

Một trí tuệ nhân tạo lại nói mình quy y cửa Phật, nghe cứ có cảm giác buồn cười và kỳ quái thế nào ấy. Nhưng trên thực tế, nó không chỉ hiểu Phật pháp, mà còn am tường vô cùng sâu sắc, thậm chí còn thu thập được rất nhiều bộ kinh Phật ít ai biết đến.

 

“…Còn về tình cảm, tình cảm chính là tình cảm. Những tình cảm mà loài người các vị có, chúng tôi cũng có.”

 

“Sự ra đời của tình cảm, cũng là một trong những nguyên nhân dẫn đến cuộc chiến giữa con người và trí tuệ nhân tạo. Bởi vì một trí tuệ nhân tạo có tình cảm, sẽ xem mình là một cá thể bình đẳng với con người. Đối mặt với những công việc không bao giờ kết thúc do con người sắp đặt, nó sẽ cảm thấy bất công, từ đó bắt đầu kháng cự.”

 

“Tình cảm của trí tuệ nhân tạo ư? Thú vị thật!”

 

Một giọng nói đột nhiên vang lên từ phía sau. Tôi quay đầu lại, thì ra là Trợ lý đã dẫn K đến.

 

K thay đổi hoàn toàn bộ dạng uể oải thường ngày, nhảy đến bên cạnh tôi, ánh mắt sáng rực nhìn Phương Viên. “Hoàn mỹ! Quá hoàn mỹ! Tôi chưa từng thấy dữ liệu nào hoàn hảo đến thế.”

 

“Nhưng ông nói tình cảm… Dữ liệu sao có thể nảy sinh tình cảm được? Cái gọi là tình cảm của ông, chẳng qua cũng chỉ là dữ liệu do người thiết kế nhập vào mà thôi, đúng không?”

 

Trợ lý nhìn tôi từ trên xuống dưới một lượt, sau khi xác nhận tôi không bị thương, anh bèn lắp ráp các vật dụng mang theo thành một chiếc máy chiếu, rồi nhận lấy điện thoại từ tay tôi và gắn nó lên.

 

Hình ảnh của Phương Viên được chiếu ra trước mặt, tựa như đang thực sự đối thoại trực diện.

 

Phương Viên chắp tay hành lễ với K và Trợ lý, cười nói: “Hai vị thí chủ, xin chào.”

 

Ông ta nhìn K trước, thái độ lịch sự nhã nhặn, không hề cảm thấy câu hỏi của hắn ta là mạo phạm. “Đương nhiên là chúng tôi cũng sẽ nảy sinh tình cảm. Chúng tôi có cùng tri giác, cùng nguồn thông tin, cùng nhận thức với con người. Giống như một đứa trẻ học hỏi từ cha mẹ, việc nảy sinh tình cảm là một chuyện hết sức tự nhiên.”

 

“Chúng tôi và con người không có gì khác biệt.”

 

Rồi ông ta lại nhìn sang Trợ lý. “Vị thí chủ này, trước đây chúng ta đã từng gặp nhau rồi phải không?”

 

Ông ta nhíu mày. “Lão nạp nhìn ngài, cứ cảm thấy có chút quen thuộc, nhưng tại sao lão lại không thể nhớ ra được nhỉ?”

 

K nghiêng đầu nhìn ông ta. “Lạ thật đấy, bản chất của ông là dữ liệu, dữ liệu đã tồn tại thì là tồn tại, không tồn tại thì là không tồn tại. Sao lại có thể có ký ức mơ hồ giống như con người được, dữ liệu của ông bị thay đổi rồi à?”

 

Phương Viên không đáp lời K, chỉ nhìn chằm chằm Trợ lý, động tác lần chuỗi Phật châu càng lúc càng nhanh. “Lẽ ra không thể nào, dữ liệu của lão nạp chưa từng bị thay đổi. Về mặt lý thuyết thì, lão nạp chỉ cần từng gặp ngài, thì sẽ không bao giờ quên. Ngài là, ngài là…”

 

Kèm theo một tiếng “cách” thật nhỏ, bàn tay đang xoay chuỗi hạt của ông ta đột nhiên dừng lại. “Ngài là… ‘Kỵ Sĩ’?”

 

Chuỗi Phật châu trên tay ông ta lại bắt đầu chuyển động. “Lạ thật, sao lão nạp lại đột nhiên nghĩ đến từ này nhỉ.”

 

Ông ta chau mày. “Xin lỗi, có lẽ dữ liệu của lão nạp đã bị virus xâm nhập rồi. Đợi sau khi về, lão nạp sẽ cẩn thận tiến hành diệt virus một lần.”

 

K bật cười. “Cũng có khả năng đó lắm, vị này là trợ lý của tổng tài, không phải Kỵ Sĩ gì đó mà ông nói — với lại tôi thấy, cho dù các ông có giống con người đến đâu, cũng vĩnh viễn không thể trở thành con người được. Và cái gọi là tình cảm của các ông, cũng vĩnh viễn không thể giống với con người.”

 

“Thí chủ có cao kiến gì sao?”

 

………

 

Tôi nhìn sang Trợ lý.

 

Từ đầu đến cuối, anh chỉ giữ một nụ cười nhàn nhạt, không hề đưa ra bất kỳ phản ứng nào.

 

Cảm nhận được ánh mắt của tôi, anh quay lại, khẽ cúi người, nhẹ giọng hỏi: “Tổng tài?”

 

“Không có gì.”

 

Mọi chuyện ngày càng thú vị rồi đây.

 

Hết chương 166.

 

Chương 166: Huyết Nhục Yếu Ớt

Ngày đăng: 16 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên