Chương 166: Nuôi Tiểu Quỷ

Chương 166: Nuôi Tiểu Quỷ

 

Nhìn bộ dạng của Khê Giang Nguyệt, sắc mặt Quý Nam Tinh trầm xuống thấy rõ.

 

Tiêu Dã là người nhạy cảm nhất với cảm xúc của cậu nhất, lập tức nhận ra, vội vàng bước tới: “Sao vậy, có chuyện gì à? Không chiêu được hồn phách sao?”

 

Quý Nam Tinh: “Chiêu đến được rồi, nhưng chị ấy không phải chết do tự sát.”

 

Thư Nhụy kinh ngạc: “Không phải tự sát? Sao em biết? Chị Giang Nguyệt đến rồi à, chị ấy nói với em sao?”

 

Nếu Khê Giang Nguyệt không phải tự sát, vậy thì kẻ giết cô ấy rất có thể chính là Úc Vị Trì!

 

Nhìn nữ quỷ trước mặt đã có phần mêm man, Quý Nam Tinh khẽ lắc kim linh thu cô ấy vào trong: “Hiện giờ thần hồn của chị ấy không được tỉnh táo, cần phải dưỡng một thời gian. Đợi chị ấy tỉnh táo rồi hẵng hỏi. Còn về hung thủ là ai, trước khi có bằng chứng thì vẫn không nên vội vàng kết luận.”

 

Thư Nhụy vội hỏi: “Vậy nếu chị Giang Nguyệt tự mình chỉ ra, nhưng lại không tìm được bằng chứng thì sao?”

 

Khê Giang Nguyệt đã mất mấy tháng rồi, lại sớm bị kết luận là tự sát do trầm cảm. Thời gian dài như vậy, nếu có vô tình để lại bằng chứng gì thì chắc cũng đã bị xóa sạch rồi.

 

Nếu người chết tự mình chỉ ra hung thủ, nhưng cuối cùng vì không tìm được bằng chứng mà không thể khiến hắn ta phải chịu tội, Thư Nhụy thật sự không dám nghĩ, kết quả như vậy sẽ khiến người ta tuyệt vọng đến mức nào.

 

Bạch Quan Kỳ đứng bên cạnh nói: “Huyền Môn phá án có cách của Huyền Môn, rất nhiều bằng chứng không phải loại có thể bày ra ngoài ánh sáng được. Chỉ cần âm hồn có oan khuất, chúng tôi nhất định sẽ trả lại công bằng cho họ.”

 

Nghe họ nói vậy, Thư Nhụy mới yên tâm phần nào, cô lại hỏi: “Chị có thể làm gì không? Có việc gì chị có thể giúp được không?”

 

Dù là sự tài trợ của Khê Giang Nguyệt dành cho cô năm xưa, hay là việc bảo vệ cô sau khi chết, vẫn luôn là Khê Giang Nguyệt đối tốt với cô, còn cô lại chưa thể báo đáp được gì. Nếu có thể giúp chị Giang Nguyệt bắt được hung thủ sát hại chị ấy, đối với Thư Nhụy cũng là một chút an ủi.

 

Quý Nam Tinh nói: “Chị có thể giúp điều tra các mối quan hệ của Khê Giang Nguyệt, những mối quan hệ tương đối kín đáo trong giới, đã từng giao du với những người đáng ngờ nào. Những người này có thể là đối thủ của chị ấy, những ngôi sao hoặc ông chủ có tranh chấp lợi ích gì đó chẳng hạn. Ngoài ra, nếu có thể tra ra được những chuyện không ai biết của Úc Vị Trì cũng được, ví dụ như anh ta có nhân tình bí mật bên ngoài không, và gần đây trong giới có ngôi sao mới nổi nào vụt sáng bất ngờ không.”

 

Thư Nhụy ghi nhớ từng lời Quý Nam Tinh dặn, trước khi đi còn dặn đi dặn lại rằng, nếu chị Giang Nguyệt có tình hình gì thì nhất định phải báo cho cô ngay.

 

Biết chị Giang Nguyệt cần dưỡng hồn, Thư Nhụy còn chuyển mười vạn tệ cho Quý Nam Tinh: “Không biết số tiền này có đủ không, nếu dưỡng hồn cần thứ gì khó kiếm, em cứ nói với chị, chị sẽ nghĩ cách.”

 

Quý Nam Tinh: “Không cần đâu, dùng nhang và phù chú để dưỡng hồn là được rồi. Số tiền này đủ dùng rồi.”

 

Cậu không từ chối khoản chuyển tiền của Thư Nhụy. Cô là bạn gái của anh họ cậu, cậu giúp cô có thể không lấy tiền, nhưng bây giờ là giúp Khê Giang Nguyệt, việc nào ra việc đó.

 

Đương nhiên Bạch Quan Kỳ cũng biết chuyện Khê Giang Nguyệt tự sát. Sư phụ anh ta hoạt động trong giới giải trí, sự kiện lớn như vậy anh ta cũng có theo dõi, chỉ là không ngờ lại còn có ẩn tình khác.

 

Anh ta sắp xếp xe đưa Quý Nam Tinh và mọi người ra về, trước khi đi còn lặng lẽ hỏi một câu: “Chuyện này có thể nói cho sư phụ anh biết không?”

 

Quý Nam Tinh gật đầu: “Có thể chứ.”

 

Cũng không phải chuyện gì quan trọng, không cần phải giữ bí mật.

 

Bạch Quan Kỳ giơ tay làm dấu OK với cậu, quay đầu liền đem chuyện này kể cho sư phụ mình nghe.

 

Sau khi Bạch Nghĩa Long giúp người ta làm xong lễ khai máy trở về nhà, nghe xong chuyện của đệ tử thì cau mày: “Tiểu Nam Tinh đã mang hồn phách của Khê Giang Nguyệt đi rồi à?”

 

Bạch Quan Kỳ gật đầu: “Cậu ấy nói là mang đi rồi, nhưng con không dùng Thiên Nhãn Phù nên cũng không thấy được tình trạng hồn phách của Khê Giang Nguyệt rốt cuộc ra sao.”

 

Tuy anh ta không có thiên phú về mảng này, nhưng dù sao cũng theo sư phụ nhiều năm, miễn cưỡng cũng đã nhập môn. Thiên Nhãn Phù đơn giản thì có thể dùng được, nhưng rất hao tổn. Hơn nữa dù sao người sống thấy ma cũng không phải chuyện tốt, lòng hiếu kỳ của anh ta cũng không nặng đến thế, vậy nên đã không dùng.

 

Bạch Nghĩa Long: “Thằng bé đã nói Khê Giang Nguyệt không phải tự sát thì chắc chắn không phải tự sát.”

 

Đệ tử của lão Yến mà đến chuyện cỏn con này cũng làm sai, e là lão Yến phải bay từ Biên Thành về đây giết người mất.

 

Bạch Nghĩa Long nhìn đệ tử: “Tình hình nhà tên Úc Vị Trì đó bây giờ thế nào?”

 

Bạch Quan Kỳ: “Con có để ý, hơn một tiếng trước anh ta đã ra ngoài rồi, bây giờ vẫn chưa về.”

 

Bạch Nghĩa Long: “Ta nhớ là cậu ta đã gần một tháng không ra khỏi nhà rồi, hồn phách của Khê Giang Nguyệt vừa bị thu đi là cậu ta ra ngoài ngay?”

 

Bạch Quan Kỳ gật đầu, lúc này Bạch Nghĩa Long mới cười lạnh một tiếng: “Xem ra cũng chưa chắc là cậu ta đã trong sạch.”

 

Nói xong, ông lấy điện thoại ra, mở Weibo lên. Bạch Quan Kỳ nhíu mày: “Sư phụ, thầy định đăng gì vậy?”

 

Bạch Nghĩa Long: “Đăng gì à, đương nhiên là nhân cơ hội marketing một chút, sẵn tiện chuyển hướng dư luận giúp Tiểu Nam Tinh, biết đâu có kẻ chột dạ lại lòi cái đuôi chuột ra.”

 

Bạch Quan Kỳ thầm nghĩ, không phải là đuôi cáo sao.

 

Weibo của Bạch Nghĩa Long vừa đăng lên, cả trong và ngoài giới giải trí liền bùng nổ.

 

Lão Bạch Huyền Môn:

 

【Có người nên giấu kỹ cái đuôi của mình đi nhé. Trời có mắt, quả báo đã đến trước cửa rồi. #Khê Giang Nguyệt Tự Sát#】

 

Người ngoài giới bùng nổ là vì nhiều người không quan tâm đến mảng huyền học này, không biết Lão Bạch Huyền Môn là ai, chỉ cho rằng ông đang ké fame.

 

【Ai vậy trời, Nguyệt Nguyệt mất lâu rồi mà vẫn có người đến ké fame, ăn bánh bao máu người ngon lắm à?】

 

【Bó tay, ghét nhất là mấy người nói năng mập mờ, cảm giác như ai xảy ra chuyện gì cũng có thể gán vào lời của ông ta được vậy.】

 

【Đây có được tính là mê tín dị đoan không, không ai quản à?】

 

【Đặt gạch hóng, tôi muốn xem xem ai sẽ gặp báo ứng.】

 

【Ý gì vậy đại sư, có thể nói rõ hơn được không ạ? Có phải ý là việc Nguyệt Nguyệt tự sát có ẩn tình khác không?】

 

【Wow, mới phát hiện ra nhiều ngôi sao cũng theo dõi cái ông Lão Bạch này, là thần thánh phương nào vậy?】

 

Trong giới bùng nổ là vì dù bọn họ không quen biết Lão Bạch Huyền Môn này thì cũng đều nghe qua tên ông. Chuyện nổi tiếng nhất là có một diễn viên hết thời, từng một thời nổi tiếng nhưng đã ngồi ghế lạnh hơn mười năm, vai phụ còn không giành được top ba, chỉ có thể đóng vai quần chúng qua đường.

 

Người đó đã đến cầu Lão Bạch Huyền Môn, còn bỏ ra giá cao mua một viên đá chuyển vận. Lão Bạch Huyền Môn chỉ điểm cho anh ta một chút, kết quả là chưa đầy một tháng, người đó đã nhận được một bộ phim chiếu mạng mà lúc đó nhiều người không mấy coi trọng, trong phim anh ta đóng vai một kẻ phản diện biến thái.

 

Phim vừa lên sóng đã nổi như cồn, người đó cũng nổi trở lại. Tuy tuổi đã hơi lớn, hơn bốn mươi, nhưng lại vừa vặn lọt vào giới “chú già quyến rũ”, lập tức trở thành món hàng hot. Dù nhiều phim đã không thể đóng vai chính nữa, nhưng ít nhất một số vai phụ quan trọng vẫn không thành vấn đề, vẫn tốt hơn nhiều so với việc không có ai ngó ngàng tới như trước đây.

 

Trường hợp này không phải là duy nhất. Chỉ cần là việc Lão Bạch Huyền Môn chịu nhận, dù là dự án không được coi trọng hay người đã hết thời gì cũng vậy, chắc chắn sẽ có chuyển biến. Một số bộ phim được dự đoán sẽ hot tìm đến ông để xem bói cầu may hoặc đặt tên, chỉ cần bị ông từ chối thì không flop cũng là gặp sự cố, chuẩn không cần chỉnh.

 

Vì vậy, bây giờ thấy ông đăng một dòng Weibo như vậy, còn kèm theo hashtag của Khê Giang Nguyệt, không ít người đã nảy sinh suy nghĩ. Quả báo là chỉ ai, lẽ nào thật sự như người ngoài giới đồn đoán, là Úc Vị Trì mưu tài giết vợ?

 

Ai nấy đều hận không thể dùng mối quan hệ trong giới của mình để hóng hớt, khắp nơi hỏi thăm xem đã xảy ra chuyện gì, sao cách mấy tháng rồi Lão Bạch Huyền Môn lại đột nhiên đăng một dòng Weibo như vậy, rốt cuộc có phải là đang ám chỉ điều gì không.

 

Một số người nhiều chuyện còn cho trợ lý đi hỏi thăm những nhân viên đã từng hợp tác, tiếc là hỏi tới hỏi lui vẫn không moi được tin gì, còn không nhịn được mà than thở, rõ ràng là ở trong giới mà cảm giác thông tin còn không bằng người ngoài giới.

 

Cùng với dòng Weibo của Bạch Nghĩa Long, cả trong và ngoài giới đều bận rộn cả lên. Chuyện Khê Giang Nguyệt tự sát vốn đã dần lắng xuống, giờ đây lại bị khơi dậy.

 

Người ngoài nhìn vào thế nào cũng được, sau khi Bạch Nghĩa Long khuấy đục một vũng nước thì tắt điện thoại, ung dung chắp tay sau lưng đi uống trà với bạn cũ.

 

Tiêu Dã cũng thấy dòng Weibo này đã leo lên top một hot search. Hắn cau mày: “Làm vậy có bứt dây động rừng không?”

 

Quý Nam Tinh nghiêng đầu liếc nhìn: “Không sao cả. Ông ấy ở ngoài sáng, dù trong tối có rắn thì chúng cũng chỉ thấy ông ấy thôi, không ảnh hưởng gì đến việc tôi điều tra.”

 

Mà còn có thể giúp cậu chuyển hướng sự chú ý.

 

Là người lão làng trong giới huyền học, chút phán đoán này vẫn có. Vừa có thể tạo thế, lại vừa có thể giúp cậu kinh động đám rắn, một công đôi việc.

 

Rất ít khi Quý Nam Tinh mang những hồn ma mất trí thế này về. Biết cậu định dưỡng hồn, Tạ Phán Nhi rất hào phóng nhường lại căn phòng nhỏ của mình. Trong phòng nhỏ của cô nàng có dán bùa, còn thiết lập trận dưỡng hồn, dù sao thì ngày nào cô nàng cũng đi lang thang chơi bời khắp nơi, rất hao tổn.

 

Đặc biệt là khi thấy nữ quỷ kia lại là Khê Giang Nguyệt, tuy cô nàng chết sớm, nhưng hồi nhỏ cũng xem phim của Khê Giang Nguyệt mà lớn lên. Không ngờ sau khi chết lại có thể tiếp xúc gần gũi với người nổi tiếng như vậy, chị gái xinh đẹp này đúng là ngắm mãi không chán.

 

Quý Nam Tinh: “Không cần cô nhường phòng đâu, cô ấy dưỡng hồn trong hũ gốm.”

 

Tạ Phán Nhi a một tiếng, có chút không vui: “Cái hũ nhỏ như vậy, ở trong đó có thoải mái không? Tôi nhường phòng ra là được rồi, mấy hôm nay Tống Dĩ Đàn đi thi đấu, cũng không có ở đây, tôi ngoan ngoãn ở nhà không ra ngoài, cũng không hao tổn gì mấy.”

 

Quý Nam Tinh: “Loại hũ đó tốt cho cô ấy hơn.”

 

Lúc này Tạ Phán Nhi mới từ bỏ.

 

Trong lúc Thư Nhụy đang điều tra các mối quan hệ trong giới của Khê Giang Nguyệt, Tiêu Dã cũng nhờ người hỏi thăm. Vòng tròn tin tức của đám phú nhị đại mà hắn quen biết không hề thua kém giới giải trí, thậm chí nhiều tin tức bọn họ còn biết nhiều hơn.

 

Không ngờ hỏi thăm một hồi lại thật sự moi ra được một chút thông tin.

 

“Cậu cũng là xem hot search rồi đến hóng hớt chứ gì, ha ha ha ha, không biết cái ông Lão Bạch Huyền Môn đó là ai, cũng dám nói thật đấy. Nhưng nghe nói đằng sau chuyện này thật sự có uẩn khúc.”

 

Tiêu Dã: “Uẩn khúc gì? Cậu nghe được gì rồi?”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Một phú nhị đại không quan trọng: “Nghe nói cái cô Khê Giang Nguyệt đó là bị phản phệ. Cái giới của bọn họ ấy mà, vì danh lợi mà có biết bao nhiêu người nuôi tiểu quỷ. Nghe nói Khê Giang Nguyệt cũng nuôi một con, chính vì nuôi con tiểu quỷ đó nên cưới nhau bao nhiêu năm mới không có con. Tiểu quỷ mà, lòng ghen tị nặng lắm, làm sao có thể dung túng cho nhà người ta có một đứa con thật được, một đứa còn không dung nổi nữa là.”

 

Tiêu Dã nói: “Tin này từ đâu ra vậy? Có đáng tin không?”

 

Một phú nhị đại không quan trọng: “Đương nhiên là đáng tin rồi. Vì ngay trước khi Khê Giang Nguyệt tự sát một thời gian, có người nghe nói chồng cô ta, chính là cái ông Ảnh đế Úc Vị Trì đó, đang tìm người hỏi cách tiễn tiểu quỷ. Kết quả là không bao lâu sau, Khê Giang Nguyệt tự sát. Chắc chắn là thấy tuổi không còn nhỏ, muốn có con, lại có danh có lợi rồi nên không muốn nuôi tiểu quỷ nữa, không ngờ tiễn không đi được, nên bị phản phệ.”

 

Cúp điện thoại, Tiêu Dã kể lại những gì hỏi được cho Quý Nam Tinh nghe.

 

Quý Nam Tinh vừa tắm xong, tóc mới sấy khô một nửa đã bước ra khỏi phòng tắm, nghe vậy liền nói: “Cô ấy không nuôi tiểu quỷ. Tôi từng xử lý một vụ tiểu quỷ phản phệ, người đó bị tiểu quỷ hại chết, sau khi chết suýt nữa đã bị tiểu quỷ ăn thịt. Người từng nuôi tiểu quỷ trên người có một sợi dây, có thể xem như là sợi dây ruột thịt. Sợi dây ruột thịt của con bình thường có màu đỏ, còn của tiểu quỷ thì có màu đen. Trên người Khê Giang Nguyệt chỉ có một sợi dây ruột thịt màu đỏ đã đứt, không có sợi màu đen.”

 

Tiêu Dã: “Sợi dây ruột thịt bị đứt, lẽ nào cô ấy từng có con?”

 

Quý Nam Tinh gật đầu: “Chắc là từng có, nhưng lại mất rồi.”

 

Tiêu Dã dùng khăn lau lại mái tóc khô một nửa của cậu, còn lấy tinh dầu thoa lên tay rồi vuốt dưỡng tóc cho cậu: “Cậu nói xem, hung thủ có khả năng là Úc Vị Trì không?”

 

Hắn cũng thấy Úc Vị Trì rất đáng ngờ. Ngày xưa gia cảnh Khê Giang Nguyệt không tốt, mẹ mất sớm, cha nợ nần. Vì trả nợ mà năm mười sáu tuổi cô ấy đã tham gia thi hoa hậu để vào showbiz.

 

Sau này cha cô ấy qua đời, nếu cô ấy chết, toàn bộ tài sản sau khi chết của cô ấy chỉ có chồng được thừa kế. Nổi tiếng bao nhiêu năm, di sản nhiều đến mức nào thật không dám nghĩ. Dù gia đình Úc Vị Trì điều kiện tốt, bản thân cũng kiếm được tiền, nhưng tiền tài động lòng người, chuyện này ai mà nói trước được chứ.

 

Quý Nam Tinh: “Chưa gặp Úc Vị Trì nên không tiện phán đoán. Ngủ đi, không còn sớm nữa.”

 

Tiêu Dã: “Cậu buồn ngủ sao không sấy khô tóc hẳn rồi mới ra ngoài, tôi còn tưởng cậu định chơi điện thoại một lúc chứ.”

 

Quý Nam Tinh: “Một lát là khô hẳn thôi, cậu bôi cái gì lên tóc tôi vậy?”

 

Tiêu Dã: “Tinh dầu ba mẹ cậu mua đó, tôi vừa dọn vali, thấy trong đó có hai lọ, không dùng nữa là hết hạn đấy. Thơm ghê, cậu sờ xem, bôi xong tóc vừa mượt vừa mềm.”

 

Chất tóc của Quý Nam Tinh rất tốt, vì ít khi uốn nhuộm, lại ăn uống đủ chất, không ngừng tẩm bổ, nên tóc vốn đã khỏe và bóng mượt. Vì vậy trước đây Tiêu Dã cũng không để ý đến tóc.

 

Bây giờ nhớ ra còn có thứ gọi là tinh dầu dưỡng tóc, hắn định sau này ngày nào cũng bôi cho Quý Nam Tinh. Hắn muốn nuôi bạn nhỏ cùng bàn từ đầu đến chân đều trắng nõn nà, đến sợi tóc cũng phải tinh tế đến phát sáng!

 

Quý Nam Tinh không bài xích những thứ này, chỉ là không có kiên nhẫn làm. Dù sao cũng không cần cậu động tay, vậy thì tùy thôi. Sống chung lâu như vậy cậu cũng hiểu Tiêu Dã rồi, hắn muốn làm gì thì sẽ đeo bám đến cùng, thà ngay từ đầu cứ mặc kệ hắn, đỡ phải tốn sức lằng nhằng vô ích.

 

Ngồi trên giường chơi điện thoại một lúc, chủ yếu là lướt Weibo xem các chủ đề về Khê Giang Nguyệt, còn xem không ít bài phân tích về vụ tự sát của cô ấy.

 

Trong những chuyện này, hai người quan trọng nhất, một là chồng của Khê Giang Nguyệt – Úc Vị Trì, người còn lại là Tuyết Dương, người liên tục bị nhắc đến.

 

Tuyết Dương và Khê Giang Nguyệt thuộc hai tuýp người khác nhau. Khê Giang Nguyệt có gương mặt đại nữ chủ, vừa ngọt ngào vừa sắc sảo. Tuyết Dương thì có gương mặt mối tình đầu, rất xinh đẹp, nhưng không có khí chất bằng Khê Giang Nguyệt. Bọn họ thuộc hai tuýp khác nhau nên không cùng một đường đua, so sánh chủ yếu là so sánh nhan sắc, còn tác phẩm thì hoàn toàn không có cửa so.

 

Nhưng sau khi dính tin đồn tình cảm với Úc Vị Trì trong “Thanh Dao Truyện”, danh tiếng của cô ta đã dần tăng lên. Thậm chí cô ta còn kiện các tài khoản marketing, công khai làm rõ trước công chúng. Từ đó về sau, dù là đối với Úc Vị Trì hay các nam diễn viên hợp tác khác trong giới, cô ta đều cố tình giữ khoảng cách. Điều này cũng giúp cô ta vớt vát lại được danh tiếng.

 

Mãi đến khi Khê Giang Nguyệt tự sát, chuyện cũ bị nhắc lại, không ít người cho rằng Tuyết Dương cũng có trách nhiệm. Một số người hâm mộ còn đổ lỗi cho Tuyết Dương và Úc Vị Trì về cái chết của Khê Giang Nguyệt, cho rằng chính bọn họ đã gian díu với nhau ép chết cô ấy.

 

Điều này cũng khiến thời gian gần đây Tuyết Dương liên tục giữ im lặng, hễ lên hot search là chi tiền gỡ xuống, cố gắng trở thành người vô hình để tránh rước họa vào thân.

 

Đương nhiên là cũng có hiệu quả. Rõ ràng mọi người quan tâm đến Úc Vị Trì hơn, bàn tán về anh ta cũng nhiều hơn, ngược lại, đối tượng tình cảm tin đồn của Úc Vị Trì là Tuyết Dương thì lại được nhắc đến tương đối ít.

 

Có thể nói, Tuyết Dương gần như đã toàn thân rút lui trong chuyện này, nhưng tiền đề là không có dòng Weibo của Bạch Nghĩa Long. Dòng Weibo đó lại kéo Tuyết Dương trở lại trước mắt công chúng. Dù sao thì cũng là “quả báo” mà, tất cả những người từng có giao du với Khê Giang Nguyệt, một số đối thủ từng dìm hàng nhau, lúc này đều bị lôi ra phân tích lại từng người một.

 

Vừa phóng to ảnh của Tuyết Dương, Tiêu Dã vừa tắm xong, người vô cùng sảng khoái liền ghé đầu qua: “Tôi biết cô này, Tuyết Dương, hai năm nay khá nổi. Ăn việt quất không?”

 

Quý Nam Tinh: “Đánh răng rồi, không ăn. Là nổi lên sau ‘Thanh Dao Truyện’ à?”

 

Tiêu Dã lắc đầu: “Cái đó thì tôi không biết, tôi có xem phim truyền hình đâu. Thời buổi này cái này không được quay, cái kia không được chiếu, để qua kiểm duyệt thì kịch bản dở tệ, diễn xuất gượng gạo, thật sự không xem nổi. Sao vậy, cô ta cũng có vấn đề à, có phải là đồng lõa với Úc Vị Trì không?”

 

Quý Nam Tinh: “Tôi xem ảnh của cô ta hồi rất xưa và bây giờ, ảnh hồi xưa trông cô ta không có tướng mặt sẽ nổi tiếng, có phần nhạt nhòa, thuộc loại trong giới có thể gọi tên, quen mặt, nhưng còn lâu mới đến mức hạng một, hạng hai. Nhưng bây giờ thì…”

 

Quý Nam Tinh lật ra ảnh gần đây của Tuyết Dương: “Tướng mặt đã thay đổi rồi. Rất rõ ràng, tướng mặt của cô ta đã bước vào một giai đoạn tiềm ẩn, qua được một hai năm này sẽ nổi đình nổi đám. Chỉ cần bản thân không tự gây chuyện, không chạm đến ranh giới pháp luật và đạo đức, vậy thì bát cơm showbiz này cô ta có thể ăn cả đời.”

 

Tiêu Dã oa một tiếng: “Tướng mặt tốt vậy à. Khoan đã, tuy tướng mặt không phải là bất biến, nhưng cũng không đến mức thay đổi lớn như vậy chứ, phẫu thuật thẩm mỹ có thay đổi được tướng mặt không?”

 

Quý Nam Tinh: “Phẫu thuật thẩm mỹ chỉ thay đổi ngoại hình chứ không phải tướng mặt. Tuy có những thay đổi nhỏ, ví dụ như tẩy một nốt ruồi, hoặc nâng một số chỗ cũng có thể có tác dụng thay đổi tướng mặt nhất định, nhưng đó cũng chỉ là một sự nâng cấp, hỗ trợ, chứ không phải là thay đổi lớn, thay đổi hoàn toàn.”

 

Nghe vậy, Tiêu Dã ngồi thẳng dậy hơn một chút: “Cô ta đã làm gì sau lưng?”

 

Nghĩ đến những sợi chỉ đỏ quấn quanh sau lưng Khê Giang Nguyệt, trực tiếp trộm vận như vậy, thật không biết nên nói đối phương là gan to hay là không sợ chết.

 

Quý Nam Tinh đặt điện thoại xuống, chui vào trong chăn: “Tắt đèn đi ngủ.”

 

Tiêu Dã hơi mở to mắt: “Cậu khơi gợi lòng hiếu kỳ của tôi lên rồi lại tự mình đi ngủ, Quý Náo Náo, cậu có hơi quá đáng không?”

 

Quý Nam Tinh: “Buồn ngủ rồi, không được làm ồn.”

 

Tiêu Dã dùng đầu húc vào lưng cậu: “Ăn nhờ ở đậu, hu hu hu, tôi thật đáng thương.”

 

Quý Nam Tinh: “Còn nói nữa là ném cậu ra ngoài.”

 

Tiêu Dã không động đậy nữa, chống nửa người dậy, nhoài người nhìn Quý Nam Tinh đang nằm nghiêng quay lưng về phía hắn, liên tục thử thách bên bờ vực ăn đòn: “Huhu?”

 

Quý Nam Tinh mở mắt, vừa định nhấc tay vén chăn, Tiêu Dã liền tắt đèn, một tay đè động tác ngồi dậy của Quý Nam Tinh xuống, vội nói: “Ngủ rồi ngủ rồi, ngủ ngon.” Nói xong còn cố ý ngáy hai tiếng.

 

Quý Nam Tinh mỉm cười, cũng nhắm mắt lại bắt đầu ngủ.

 

Nửa đêm, âm phong thổi qua, một bóng ma ngửi theo mùi hương bay đến. Vì có sự dẫn dắt của sợi chỉ đỏ nên nó đã bay vào rất thuận lợi.

 

Dưới ánh trăng, một đứa trẻ toàn thân xanh đen, trông nhiều nhất cũng chỉ khoảng ba tuổi, hai mắt đen kịt không một chút lòng trắng, rất giống với quỷ thai mà Quý Nam Tinh từng thu phục. Nhưng điểm khác biệt của tiểu quỷ này là răng của nó rất nhọn, trong mắt mang đầy vẻ hung dữ.

 

Sau khi vào trong nhà, tiểu quỷ liền mất đi mục tiêu. Trong nhà này đâu đâu cũng có mùi hương mà nó tìm kiếm, nhưng lại không biết mùi hương đó phát ra từ đâu.

 

Nó ngơ ngác đi một vòng trong nhà, ngửi theo khí tức rồi chui vào một trong các phòng. Vừa vào phòng đó, tiểu quỷ liền ngẩng đầu hít thật mạnh.

 

Nó là Kuman Thong, cần con người nuôi dưỡng, nhưng đồng thời cũng rất cần âm khí. Đặc biệt là trong nhà này có thắp nhang, đó là thứ có mùi vị hoàn toàn khác với đồ ăn vặt của nó, dường như còn hấp dẫn hơn, ngon hơn.

 

Tiểu quỷ bay qua, ôm lấy cây nhang hít mạnh. Nó thích nơi này, sau đó hai mắt tham lam nhìn quanh.

 

Nó được nuôi dưỡng bằng phương pháp đặc biệt, khác với âm đồng bình thường.

 

Nó biết sự tham lam của con người. Nó có thể dọa chủ nhà này một chút trước, sau đó cho hắn ta một chút ngọt ngào, để chủ nhà sau này dùng nhang cúng cho mình. Nhưng phải đợi nó hút cạn người phụ nữ mang vận khí kia đã, đây là thỏa thuận mà nó đã đạt được với người nuôi dưỡng mình.

 

Chỉ là, người phụ nữ đó ở đâu, rõ ràng nó ngửi thấy mùi hương ở ngay đây mà.

 

Ngay lúc tiểu quỷ định hút hết nhang rồi mới đi tìm người, một pháp trận văn đột nhiên sáng lên dưới chân nó.

 

Tiểu quỷ hơi nghiêng đầu nhìn, trực giác có chút không ổn, nhưng nó lại không hiểu đó là gì. Giữa việc rời đi và ăn nhang, nó do dự một giây rồi quyết định rời đi trước. Kết quả nó vừa động, ánh sáng đỏ dưới chân lại sáng lên lần nữa, một sức mạnh đáng sợ như một ngọn núi đè xuống người nó.

 

Tiểu quỷ bị trấn áp trên mặt đất, đôi mắt vốn đã không thấy chút lòng trắng nào lập tức tỏa ra quỷ khí đáng sợ. Nó nhe hàm răng sắc nhọn ra, gào thét hung dữ.

 

Tạ Phán Nhi bịt tai ngồi xổm bên ngoài, thấy Quý Nam Tinh mặc đồ ngủ từ trong phòng đi ra, ánh mắt tỏ rõ vẻ tố cáo: “Phòng của tôi bị bẩn rồi!”

 

Bị một con tiểu quỷ đáng sợ từng ăn thịt người ở qua, căn phòng công chúa xinh đẹp của cô nàng không còn sạch sẽ nữa rồi!

 

Quý Nam Tinh liếc cô nàng một cái: “Mua một cái bánh kem nhỏ đền cho cô.”

 

Tạ Phán Nhi lập tức nói: “Tôi muốn bánh kem nho xanh mọng nước!”

 

Quý Nam Tinh ừ một tiếng, đẩy cửa căn phòng nhỏ ra, thấy con tiểu quỷ da xanh đang giãy giụa trên mặt đất, thầm so sánh một chút, không dễ thương bằng tiểu quỷ thai mà cậu từng thu phục trước đây.

 

So sánh xong còn không chút lưu tình mà bắt quyết, đánh lên người tiểu quỷ da xanh. Quỷ khí đen kịt trên người nó lập tức bị đánh tan hơn một nửa.

 

Tiểu quỷ chỉ cảm thấy hồn phách mình như sắp bị đánh tan, ngay cả tiếng kêu thảm cũng không kêu ra nổi. Nó muốn chạy, nhưng ánh sáng đỏ dưới chân không biết là thứ gì, giam giữ nó lại.

 

Nó tích tụ sức mạnh, hung hăng dữ tợn nhìn về phía người tấn công mình. Giây tiếp theo, một sức mạnh cường đại tóm lấy nó, một trận trời đất quay cuồng, nó bị nhốt trong một không gian nhỏ tối đen.

 

Quý Nam Tinh thu tiểu quỷ vào kim linh, tiện tay lắc một cái, nghe tiếng kêu thảm thiết của tiểu quỷ bên trong, cậu cười lạnh, búng nhẹ ngón tay vào kim linh: “Nhà của thiên sư cũng dám xông vào, tiểu quỷ ngoại lai quả nhiên là gan to.”

 

Tiêu Dã đứng ở cửa ngáp dài: “Thảo nào cậu lại thu mấy lá bùa đặt trong nhà đi, tôi còn tưởng cậu định cập nhật một lượt mới, hóa ra là để mở cửa cho tiểu quỷ.”

 

Quý Nam Tinh: “Không mở cửa thì nó không vào được.”

 

Tiêu Dã: “Bắt được con tiểu quỷ này rồi, vậy người đứng sau nó sẽ thế nào?”

 

Quý Nam Tinh: “Đợi ngày mai tôi cắt đứt sợi chỉ đỏ trên người Khê Giang Nguyệt, kẻ đáng bị phản phệ, một tên cũng không thoát được.”

 

Hết chương 166.

 

Chương 166: Nuôi Tiểu Quỷ

Ngày đăng: 23 Tháng 4, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên